Bàn loạn cùng Leo: quanh chuyện mất đồ trên máy bay

11 Tháng Hai 20176:05 CH(Xem: 1408)

Bàn loạn cùng Leo: quanh chuyện mất đồ trên máy bay

dua_leo




Trần Phong Vũ

 


Trong một clip hài thực hiện trong dịp Tết Nguyên Đán Đinh Dậu vừa qua, theo gợi ý của đông đảo những người ái mộ, diễn viên hài độc thoại Dưa Leo đã nói về một đề tài rất thời sự liên quan tới tình trạng khách hàng bị mất cắp đồ khi về Việt Nam.

Anh nói: “Trong clip này tôi sẽ không chỉ nói tới chuyện mất đồ trên máy bay, ở sân bay. Nó còn bao la hơn nữa. Cứ coi đi ắt biết.”

Màn hình chiếu cảnh một thùng đồ bị kẻ gian rạch mở toang hoác. Leo nói tiếp: “Tại Việt Nam, mọi người Việt dù là hành khách hay nhân viên phi trường đều được cảnh báo là không nên bỏ những gì được coi là quý giá, đắt tiền như máy hình, lap top, tư trang, tiền bạc trong hành lý gửi máy bay… vì 90 phần trăm sẽ bị mất cắp!? Cái lạ là người dân bình thường bị mất, người nổi tiếng cũng bị mất luôn!?

Một hiện tượng công bằng (!) lạ thường ờ VN

Màn hình post lên bài báo mang tiêu đề “Ngọc Trinh[1] bị rạch hành lý tại sân bay khi từ Hoa Kỳ về lại Việt Nam”. Cạnh đó là hình một thùng đồ lớn bị rạch in trên báo Thể Thao Văn Hóa.

Dưa Leo cho hay: “Ngọc Trinh mất đồ. Thậm chí Tổng Giám Đốc tháp tùng Thủ tướng cũng mất! Phái đoàn Bộ Công thương thông báo mất 50 triệu đồng trong vali. Trong khi ấy, lãnh đạo bộ Công An cũng bị mất luôn!?”

Với nét mặt và điệu bộ hài hước, Dưa Leo diễu: Hóa ra ờ sân bay Việt Nam có một sự công bằng (!) khác thường. Mọi tẩng lớp dân giả, giàu nghèo, sang hèn cứ gửi đồ trên máy bay là đều có khả năng bị mất cắp!”

Anh lập lại: “Công bằng quá! Đúng không?

Ai nói tôi đặt điều các bạn chỉ cần google một chút, youtube một chút, thậm chí lên Facebook một hồi là sẽ thấy một đống clip vali bị rạch, hành lý bị mất cắp.”

Màn hình hiện ra một clip video minh họa câu nói của Leo với hình ảnh hỗn độn cùng với tiếng tru tréo của một phụ nữ vang lên: “Chưa có một cái sân bay nào tồi tệ như vậy! Chờ cả tiếng đồng hồ mới ra được thì mọi thứ bị cắt, bị rạch. Kiếm tiền đâu có ngon ăn? Làm ăn cực nhọc bên Mỹ! Lâu lâu mua được chút quà mang về biếu người thân thì bị ăn cướp trên đầu cha mẹ nó!”

Diễn viên hài Dưa Leo phụ họa: “Ai cũng biết chuyện đó, kể cả cục Hàng Không Việt Nam.”

Màn hình hiện ra clip video chiếu hình ông Phạm Quý Tiêu, Thứ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải đang gay gắt lên lớp thuộc cấp về chuyện bê bối kinh niên này.

Leo tiếp tục nói lên những suy nghĩ của anh: “Ở một đất nước mà ai cũng biết là một khi mình ký gửi đồ đạc có giá trị cho một công ty trên máy bay là sẽ bị mất thì đó quả là chuyện mục ruỗng đến cực độ! Kẻ cắp thì suy nghĩ: tao không lấy, đứa khác cũng lấy. Còn người bị mất cắp thì ngoại trừ quạy clip làm rùm beng lên để cho đã cơn tức thôi trong khi chẳng biết làm sao lấy lại được các món đồ mình đã bị mất cắp!”

Màn hình hiện ra thùng đồ bị mở trong khi có tiếng một phụ nữ nói như phân bua:  “Đồ bị mất cắp. có lập biên bản thì cũng chẳng ích gì vì người ta nại lý do: bên trong thùng đâu có biết là đựng những gì?”

Với giọng khinh bạc, Dưa Leo cất tiếng: “Tôi không có ngôn từ nào để diễn tả, ngoại trừ tâm trạng ghê tởm.!

Quả thật tôi cực kỳ ghê tởm!”

Từ chuyện nhà suy nghĩ về chuyện người

Với giọng ngậm ngùi, diễn viên hài độc thoại Dưa Leo chia sẻ: “Các bạn biết không? Tôi qua bên Nhật thấy nhà bên đó họ không khóa vì có ai ăn cắp bao giờ đâu? Nó không hề khóa cửa. Tôi với một anh bạn Nhật đi tàu lửa, loại tàu siêu tốc ở bên đó. Nó chạy lẹ lắm. Quãng đường khoảng từ Sàigòn tới Nha Trang mà chỉ trong vòng 1, 2 tiếng đồng hồ. Còn bên mình?!

Tôi với nó lên tàu lửa. Tôi ở toa 13. Nó chọn cái số khùng điên như vậy đó. Nó để đồ ở chỗ tôi rồi nó đi lên toa số 4 ngồi. Trong túi xách của nó là một đống máy chụp hình, ống kính ngoại hạng. Tiền không! Đụng vào phỏng tay. Tôi nói với nó: Mày khùng sao? Mày để như thế không sợ mất hay sao? Nó nói: không đâu anh ơi, không ai lấy đâu!

Tôi nói thật, tôi hết hồn luôn. Nhưng sau khi gặp người Việt ở Nhật tôi mới biết đó là chuyện bình thường.”

Màn hình hiện lên một con phố vắng ở Nhật quay cảnh tượng nhà cửa, xe cộ, đồ đạc đủ cỡ, đủ loại để hai bên đường. Cùng lúc có hàng chữ: “Không một bóng người, xe máy phân khối lớn, xe hơi, xe đạp đ. ai khóa, để lộ thiên chẳng ai thèm lấy.”

Giọng Dưa Leo tiếp tục cất lên.

“Bạn đi chơi mà để quên điện thoại trong toilette ở một mall (thương xá). Sau hai, ba tiếng đồng hồ quay lại, điện thoại của bạn vẫn còn nguyên đó. Các bạn thừa biết mỗi giờ có biết bao nhiêu người ra vào toilette, thế mà chẳng ai lấy. Cũng thế, nếu không may bạn bỏ quên túi xách trên tàu điện ngầm, hôm sau trở lại trạm cũ hỏi, sẽ được trả lại đầy đủ không mất một cắc nào. Ở xứ người ta cái đó là chuyện đương nhiên: đồ của mình thì không ai đụng tới hết. Còn ở xứ chúng ta mà chúng ta không giữ cho kỹ thì mất là chuyện đương nhiên!

Khác nhau là con người còn có “Niềm Tin” hay không?

Chuyển qua giọng ngậm ngùi Dưa Leo nêu lên câu hòi.

“Cùng hai chữ “đương nhiên” thôi mà sao nó khác nhau quá trời như vậy???

Rồi anh tự trả lời.

“Chung quy là ở một điểm thôi. Đó là ‘Niềm Tin’. Niềm Tin là một trong những cái cốt lõi quan trọng để cho một đất nước phát triển các bạn biết không? Có được Niềm Tin là người ta tin nhau. Đồ của người ta là của người ta, không ai lấy hết. Và chuyện đương nhiên sẽ xảy ra như vậy.

Và khi có được niềm tin này, người ta sẽ không mất thì giờ cho những chuyện xàm xí, để tập trung thì giờ, sức lực, tâm trí vào việc làm giàu cho chính mình, từ đó làm giàu cho đất nước. Vì dân có giàu nước mới mạnh. Còn ở những đất nước, trong đó người dân không có niềm tin lúc nào cũng ưu tư, lo lắng để tránh khỏi bị mất cắp thì đó chính là hệ quả tệ hại của sự mất niềm tin.

Mà các bạn có biết tại sao người dân Nhật có được niềm tin không? Giản dị thôi. Niềm tin ấy đầu tiên đến từ chính phủ. Mỗi khi có sai trái, có tham những là bị tiêu diệt liền. Có những phẩn tử mới chỉ bị nghi là tham nhũng thôi là đương sự cảm thấy nhục nhã tới mức tự từ chức trước khi bị điều tra.”

Màn hình post câu: “Tiền của người dân Nhật sẽ phục vụ dân Nhật mà không bị mất cắp vì tham nhũng.”

Dưa Leo nói.

“Dân tin chính phủ, dân sẽ tin nhau. Đơn giản vậy thôi.”

Ý ở ngoài lời. Từ nhận định ấy, anh nêu lên câu hỏi.

“Còn ở đất nước chúng ta thì sao?”

Màn hình hiện lên bài báo với tiêu đề:

“Mười cơ quan tham nhũng phổ biến nhất, gồm ba cơ quan đầu não: Địa chính / Nhà đất – Hải quan / Quản lý xuất nhập khẩu – Cảnh sát Giao thông. Bốn ngành tham nhũng nhiều nhất: Cảnh sát Giao thông – Quản lý Đất đai – Hải quan – Xây dựng.”

Chờ cho khán thính giả đọc xong, diễn viên hài độc thoại Dưa Leo nói tiếp.

“Tham nhũng là gì? Tôi đã nói một lần rồi. Tham những là ăn cắp tiền của nhân dân, tức là tiền của tôi, tiền của các bạn bị ăn cắp! Tiền đó thay vì để phát triển đất nước, làm cho đất nước chúng ta giầu lên thì nó lại chạy vào túi những kẻ ăn cắp! Điều phi lý là chính chúng ta, đất nước chúng ta lại mất thêm tiền để lo diệt tham nhũng!

Các bạn hãy suy nghĩ rồi trả lời cho tôi: Tài sản của đất nước một đống như vậy mà còn bị ăn cắp thì tài sản của chúng ta gửi trên máy bày có thể an toàn được không? Các bạn có được niềm tin như dân Nhật không? Phần tôi, ở mức độ nhó, tôi có thể tin… nhưng ở mức độ lớn thì tôi… không dám nói… nguy hiểm lắm! Chờ chừng nào an toàn rồi tôi nói!… Mà nguy hiểm là sao? Cái gì nguy hiểm?… Còn an toàn là khi nào?… Tôi cũng không biết nữa!…”

Vừa nói anh vừa giơ cao hai tay, lắc đầu mắt mở lớn…

Nghĩ gì? Thấy gì? Và cảm gì?

Càng coi những clip video hài của Dưa Leo tôi càng nhận ra tài năng, thiện chí và tấm lòng rộng mở của anh. Chỉ cần nghe những nhận định sâu sắc, những câu giải đáp rành rẽ của Leo trong những lần giải gỡ thắc mắc cho các bạn trẻ liên quan tới chuyện giáo dục, chuyện văn hóa, kiến thức, chuyện học đại học là đủ rõ.

Leo thẳng thắn bày tỏ thái độ khinh thường nền giáo dục trong nước. Anh phủ nhận gần như toàn bộ hệ thống giáo dục đúc khuôn, giáo điều, cứng nhắc, vô ích, thiếu thực tế ấy. Theo Dưa Leo, ngoại trừ một thiểu số rất nhỏ sau khi tốt nghiệp đại học có thể áp dụng trong muôn một ở vài lãnh vực chuyên môn như toán học, hầu hết sinh viên ra trường đều trả lại thày những gì đã học. Theo kinh nghiệm, anh xác quyết mọi thành công đạt được sau này là nhờ kiến thức thâu nhận được trên internet, trên trường đời.

Dưa Leo khuyên những em có điều kiện nên cố gắng học ngoại ngữ để có thể ghi danh học ở các trường đại học nước ngoài. Anh công khai nói với các du sinh sau khi tốt nghiệp không nên về nước mà nên ở lại để tìm đường tiến thân và cũng để giúp ích cho đất nước mai ngày. Nghe anh nói, nhìn vẻ chân thành trong ánh mắt qua giọng nói của anh, tôi luôn tự hỏi, giữa một xã hội nhơ nhớp, nhầy nhụa như thế, nguyên động lực nào đã trang bị cho anh lòng can đảm để dám nói lên những lời công chính? Tại sao, và do đâu? Câu trả lời là ngoài tài năng, diễn viên hài độc thoại Dưa Leo còn là một người yêu nước nhiệt thành. Tình yêu quê hương, xứ sở và đồng bào của Leo vượt lên trên tất cả khiến anh không bỏ lỡ một giây phút nào, một cơ hội nào để nói lên những suy nghĩ chân thực của mình về tình trạng rách nát của đất nước ta hôm nay.

Hơn một lần tôi đã nhấn mạnh điều này: Dưa Leo là một diễn viên hài độc thoại tài ba và duy nhất tại Việt Nam. Những clip hài của anh được cả triệu người nghe, xem. Tôi không có khả năng, điều kiện để kiểm chứng, nhưng theo suy đoán, hẳn rằng nó đã đem lại cho anh một nguồn lợi tức không nhỏ qua dịch vụ quảng cáo. Giữa một xã hội bấp bênh, một chế độ vô cảm, tàn ác như Việt Nam hiện nay, Leo thừa thông minh và nhạy bén để hiểu được những nguy hiểm rình rập quanh anh từng phút giây khi anh thẳng thắn cất lên những lời lẽ, những chứng tá được coi là “nhạy cảm”! Clip video hài này là một điển hình. Nó có thể trong phút giây làm “bốc hơi” hết thảy, danh vọng, tiền tài, kể cả sinh mạng và cuộc sống an vui, no lành của bản thân và gia đình anh! Tai nạn thảm khốc năm nào bất ngờ đổ xuống vợ con và chính Lưu Quang Vũ, tác giả kịch bản ‘Hồn Trương Ba, Da Hàng Thịt” hẳn anh chưa quên. Đã thế trong mỗi clip hài, Leo còn thiết tha kêu gọi những fan cùa anh đừng chỉ giữ clip nghe một mình mà hãy tiếp tay phát tán để mọi người, mọi bạn trẻ cùng nghe, cùng thấy, cùng chia sẻ những suy tư bỏng cháy của anh.

Tôi cũng là một trong những người đã nghe lời Leo mà làm công việc ấy. Nếu có chuyện gì không hay xảy ra cho anh, cho vợ con, cha mẹ -những người thân yêu mà anh luôn nói tới với tất cả tâm tình yêu thương, quý trọng-, chắc chắn tôi sẽ đau lòng lắm. Ở tư thế một ông già vô dụng nơi xa xôi này, tôi chỉ còn biết đêm ngày cầu nguyện cho đất nước, cho đồng bào, cho anh, cho mọi người thiện chí và các tù nhân lương tâm.

Nguyện xin Thượng Đế luôn che chở, nâng đỡ và gìn giữ những Tấm Lòng Việt Nam trên quê hương ta hôm nay. Xin Hồn Thiêng Sông Núi thức tỉnh những kẻ lầm đường, những thế lực gian ác để họ biết xám hối, biết nghe theo những lời Công Đạo.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười 2019
Thưa không được, đánh không xong thì phải làm gì? Làm tay sai cho giặc, đàn áp người biểu tình, bỏ tù người yêu nước, tiêu diệt những mối nguy, để trở thành một bè lũ thái thú tay sai trong thế kỷ 21. Chỉ còn 3 tháng nữa là đến năm 2020, năm mà những tin đồn về Hội Nghị Thành Đô chọn làm cột mốc, nếu đảng đã tự nguyện hiến dâng đất nước thì Việt Nam không còn con đường nào khác khi sẽ phải trở thành một Đặc Khu, một Khu Tự Trị trực thuộc vào nước Mẹ Trung Quốc nếu người dân vẫn nhất quyết không chịu đứng lên lật đổ những kẻ đã bán đứng mình.
20 Tháng Mười 2019
Thực ra, kẻ đương thời Nguyễn Phú Trọng có phước hơn Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống. 2 nhân vật lịch sử kia bán nước khi trong tay không nắm quyền lực nên không có cơ hội vỗ ngực nói rằng “tao yêu nước”. Nhưng ông Trọng thì khác, ông phản quốc nhưng lại nắm quyền lực trong tay nên ông có cơ hội để vỗ ngực “tao đây cũng yêu nước” trước toàn dân mà thôi. Ông Trọng đang dùng lý của kẻ mạnh để khẳng định lòng yêu nước của mình. Nhưng lịch sử rất công bằng, rồi đây lịch sử thời hậu CS sẽ đánh giá ông qua những ông đã làm chứ không phải bằng lời nói của ông về chính bản thân mình. Trong lịch sử, chưa có người yêu nước nào là kẻ khiếp nhược, và chắc chắn không có ngoại lệ nào với ông Trọng.
20 Tháng Mười 2019
Chỉ có căn bệnh tự tôn cho mình là chân lý tuyệt đối, tức là một sự độc tài, người ta mới có thể chỉ đạo cả hệ thống truyền thông và biến nó trở thành những quan toà hòng kết tội những người bất đồng quan điểm hay chính trị - nó đặt ra hệ quy chiếu rằng chính quyền phải là luôn đúng, ngược lại, kẻ nào lên tiếng cho rằng điều đó là sai trái thì đó là những kẻ phản loạn và nguy hiểm, cần phải trừng trị.
20 Tháng Mười 2019
Xin thật lòng mà nói thằng mỗ tôi dị ứng với đám nhân sĩ trí thức xã nghĩa này, cứ hễ có chuyện là xúm nhau lại ồn ào rằng có chúng tôi đây (đánh bóng tên tuổi), và cuối cùng là màn ký kiến nghị, những tờ kiến nghị đối với đảng Ba Đình không chút giá trị, thua cả toilet paper. Đòi chơi với Mẽo, đòi thoát Trung, thế cái kiên định con đường xã nghĩa boác đi vứt cho chó gặm à?
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...