Mục đích chính tăng phí xin visa Việt Nam

07 Tháng Chín 20161:33 CH(Xem: 1092)

MỤC ĐÍCH CHÍNH TĂNG PHÍ XIN VISA VIỆT NAM
xtu1362469280



Nguyên Anh

 


Theo thông tin mới nhất từ trong nước lệ phí xin visa nhập cảnh Việt Nam đã tăng lên từ 25 usd đến 135 usd, gấp 5 lần giá cũ.

Đây là việc làm cho giống các quốc gia khác hay có mục đích gì trong đó?

Công dân Việt Nam hiện nay có thể đi du lịch các quốc gia lân cận mà không cần phải xin visa đến 9 nước bao gồm: Thái Lan, Lào, Campuchia, Singapore, Malaysia, Indonesia, Philipines, Myanmar và Bruney riêng hai nước Myanmar và Đông Timor thì cần phải xin visa sau khi đến phi trường của họ với mức lệ phí là 20 đô la.

Như vậy có thể thấy nhà cầm quyền csVN đã có một bước đi có tính toán khi tăng lệ phí visa trong đó công dân của những quốc gia không có hiệp định miễn visa cho Việt Nam sẽ phải chịu mức phí này bao gồm Mỹ, Úc, Canada và Châu Âu.

Thế nhưng loại du khách nào sẽ chịu bỏ ra 135 usd cho một lần nhập cảnh Việt Nam để tham quan du lịch?

-         Loại doanh nhân quốc tế: con số này chiếm rất ít tỷ lệ nhập cảnh Việt Nam vì với những luật lệ bất cập, nạn tham nhũng hoành hành khó có Công ty lớn nào chịu đầu tư vào ngoài những thương hiệu đã có rất lâu như Coca Cola, Pepsi, Nike, những doanh nghiệp này có thể sống được vì đã có quá trình làm việc, xây dựng thương hiệu lâu năm và đó là các tập đoàn đa quốc gia, nếu thị trường VN không hiệu quả họ vẫn còn các công ty ở các quốc gia khác vực lại cho nên họ vẫn có mặt và xuất nhập cảnh Việt Nam.

-         Loại khách du lịch nước ngoài: sau khi tăng lệ phí xin visa nhập cảnh, những công dân các quốc gia giàu có sẽ lựa chọn cho mình và bỏ ý định vào Việt Nam để xem những chiếc máy bay cổ lổ sỹ trong nhà bảo tàng tội ác chiến tranh Mỹ-Ngụy, những cung điện lăng tẩm của các vị vua triều Nguyễn, được hít thở trong một bầu không khí ô nhiểm bụi bặm và đặc biệt nhất là có thể chết bất cứ lúc nào vì tai nạn giao thông hay ngộ độc thực phẩm, nạn móc túi, chặt chém vô tội vạ và một đất nước nghèo nàn về nhân cách của đại bộ phận người dân sống trong đó hôm nay. Họ sẽ chọn cho mình đến Thái Lan vì giá nhập cảnh rẻ hơn, có những tour du lịch hay hơn, ngoài ra còn hưởng thụ các chương trình sex tour của đất nước có nền công nghiệp này. Họ cũng có thể chọn cho mình đến HongKong, Singapore vì những nơi đó sạch hơn Việt Nam, tất nhiên đồng tiền bỏ ra xứng đáng hơn phải chui vào cái nơi được gọi là thiên đường nhưng cuộc sống gần như địa ngục. Lệ phí 135 usd là gần bằng lệ phí xin visa vào Mỹ du lịch thế nhưng nếu so sánh thì đây là một so sánh vô cùng khập khiểng.

Tại Mỹ, hệ thống y tế đã  phát triển tân tiến và rộng khắp, bất kỳ một công dân của một quốc gia nào tới cũng đều được bảo đảm rằng họ sẽ được cấp cứu kịp thời cho dù không có bảo hiểm y tế vì tiêu chí của Mỹ là cứu người trước hết, còn tại Việt Nam hệ thống y tế nghèo nàn, lạc hậu, người dân muốn chữa bệnh phải xếp hàng từ 3, 4 giờ sáng thì khách du lịch đừng mong có hy vọng bước vào, nếu du khách có lỡ bệnh hoạn, tai nạn cần cấp cứu thì cứ xòe tiền ra, đồng tiền luôn là cầu nối cho mọi giao dịch, thậm chí một khi chẳng may từ trần đột ngột tại Việt Nam thì người thân cũng phải chi một số tiền không nhỏ cho cái được gọi là bảo quản thi hài trước khi cầm tờ giấy phép được đem xác về nước để mà an táng, thế thì cái giá 160 usd cho một visa Mỹ và 135 usd của Việt Nam thì cái nào mắc và cái nào rẻ?

-         Loại du khách Việt kiều: đây là những con mồi béo bở mà đảng nhắm vào, với gần 5 triệu người đang sống khắp nơi trên thế giới mà Mỹ là nơi có nhiều người Việt nhất thì loại du khách này mới là cái đích mà đảng nhắm tới trong kế hoạch tăng giá này.

     
-        Ai là người muốn về Việt Nam?

-         Loại về nước thường xuyên: là những người muốn ăn trái khế ngọt mà đảng hằng rêu rao nhưng thực chất nó đã chua lè chua lét, loại này ở Mỹ chỉ làm cu li, nghề tự do, không có chính kiến, họ sống theo cái cách ai chết mặc ai tiền thầy bỏ túi trong đó có cả những văn nghệ sỹ già nua hết date đói lên đói xuống tại hải ngoại nhưng lại lười lao động, mong muốn về để đem cái giọng hát, lời ca vang bóng một thời của mình hốt cú chót trước khi đoàn tụ ông bà. Tiếp theo đó là loại công dân Mỹ đi bảo lãnh, họ đến Mỹ nhưng không thích nghi được hay hiểu được cái văn minh họ đang có, họ chen chúc bầy đàn trong hãng xưởng, để dành tiền để về Việt Nam hưởng thụ gái đẹp vì rẻ quá, món ngon vì ăn nhậu tại Mỹ là khởi đầu cho mọi sự rắc rối. Loại sống ký sinh tại Mỹ mở miệng ra là không thích chính trị, họ từ chối cái quyền hiễn nhiên của mình mặc nhiên họ cũng bịt mắt bịt tai với những đau khổ của đồng bào mình trong nước và tự an ủi rằng cá nhân mình chỉ là hạt cát không có mình cũng thế mà thôi nhưng họ cũng không dám nhìn nhận rằng nhiều hạt cát có thể làm nên một cơn bão cát cuồng nộ với những bất cập mà người dân trong nước đang chịu đựng.

-         Loại thân cộng: loại người này ở Mỹ thì nhiều lắm, chúng kết hợp với loại ăn tục nói phét phía trên để tuyên truyền, mở miệng ra nói thao thao bất tuyệt về Việt Nam giàu mạnh, về thành hồ nhiều nhà cao tầng, về Đà Nẵng một nơi đáng sống và cũng hé lộ cho mọi người biết rằng mình sẽ về Việt Nam sống để chết nơi quê nhà như một người yêu quê hương đất nước thế nhưng chúng chó má cái chỗ là chúng lờ đi những bất cập mà người dân trong nước phải chịu đựng, nạn dân oan, dân trí thấp vì bị cai trị bởi chính sách ngu dân. Về tự do ngôn luận, tôn giáo thì chúng ra vẻ ta đây hiểu biết khuyên mọi người đừng có phát biểu chính kiến, đừng đụng đến nhà cầm quyền cộng sản thì đâu có ai làm gì mình, mặc nhiên chúng đã chọn cho mình con đường bám theo bọn vong nô và tuyên truyền lối sống thụ động vô cảm đến mọi người dân. Loại này là những kẻ mong muốn quay về, về thường xuyên, để ăn chơi, hưởng lạc như một bầy kên kên điềm nhiên tỉa tót bộ lông của mình trước nổi đau đồng loại.

-         Loại trở cờ: loại này thì nhiều nhung nhúc trong lòng nước Mỹ, chúng bu theo đám cộng sản để được bố thí cho một chút xíu tiền bạc là ngoác mồm lên chửi rủa chính cái chế độ mà chúng đã sinh ra, cho chúng tự do và cũng vì sự sụp đổ của chế độ đó cho nên chúng được phép tỵ nạn, loại này đã bán linh hồn cho quỷ cho nên chúng dùng những thứ lý luận giẻ rách để bênh vực cho cộng sản, đổi lại chúng được bọn tình báo chóp bu ba tăng cung cấp tiền bạc và về VN ăn chơi hưởng lạc, thế nhưng bọn này chó má cái chỗ là dù ca tụng cộng sản, bưng bô nhưng chúng không dám về ở luôn trong nước bởi vì cộng sản không cho phép nếu có chỉ là sự giả vờ cho phép mà tên chủ tiệm băng dĩa nhạc năm nào đã phải chạy bán mạng về Mỹ sau khi chứng tỏ mình là một người thân cộng, cũng có những người đã từng tham gia quân đội VNCH nhưng ngày nay lại chê bai nước Mỹ, một năm về quê hương một hai lần và ca ngợi hết mình khi trở qua, chúng trơ trẻn khi tuyên bố mình đến Mỹ tỵ nạn kinh tế chứ không phải vì chính trị, chúng nói với những người không hiểu biết thì được chứ những ai hiểu rõ về nước Mỹ sẽ thấy bọn chúng là một bọn vô lại nói láo không có căn khi cụm từ Tỵ nạn kinh tế hoàn toàn không có trong chính sách của nước này. Loại này chúng vô cùng nguy hiểm vì đã ở Mỹ rất lâu và đã trở thành công dân Hoa Kỳ.

-         Loại cần thiết phải về: Trong hàng triệu con người Việt Nam đang sống tại nước ngoài cũng có những người mong muốn được về với những lý do chính đáng, họ còn cha mẹ, ông bà, gia đình tại Việt Nam vì vậy chuyện quay về nước để thăm lại người thân, về vì chuyện tang gia người thân mất đột ngột, về vì giải quyết công chuyện nhà cửa đất đai, về vì chuyện cưới xin cho con cháu, những người này đa số về chỉ trong thời gian ngắn sau đó mau chóng trở về quốc gia mà họ xin tỵ nạn, tất nhiên cộng sản không thể tuyên truyền cho những con người này, ngược lại họ cũng không muốn phát biểu gì khi đang còn ở trong nước vì họ biết quá rõ về cái chế độ độc tài đảng trị và điều đó chỉ đem lại sự rắc rối cho chuyến du hành.

-         Mục đích chính của csVN:

Thực chất việc tăng lệ phí xin visa cũng nằm trong mục tiêu ép người Việt Nam tại nước ngoài xin lại quốc tịch Việt Nam, những người rời bỏ quê hương với nhiều động cơ khác nhau, người di tản từ năm 1975, người vượt biên bằng đường biển đường bộ, người đi diện kết hôn, du học, du lịch nhưng không trở về dẫn đến con số gần 5 triệu người Việt tại hải ngoại, tất nhiên nhiều người không muốn quay về nơi mình đã mở mắt chào đời vì sự cai trị tàn bạo của cộng sản, thế nhưng lượng kiều hối mà họ gửi về đã làm cho nhà cầm quyền csVN mờ mắt với con số hàng tỷ đô la mỗi năm và người cộng sản đã uốn lưỡi kêu gọi họ trở về đầu tư, du lịch với cụm từ”khúc ruột ngàn dặm”. Thật đúng là cộng sản mà, nói như thế nào chúng cũng nói được, khi vượt biên thì bị gọi là “phản quốc” phải chịu cảnh chết chóc, tù đày còn khi đã thành công thì đảng vờ đi cái quá khứ không dễ  dàng gì dấu diếm của mình và trơ trẻn khoác bộ mặt mới nhận họ là bà con.

Sau đó đảng csVN đã sửa đổi luật quốc tịch và cho phép những người dân Việt Nam ở nước ngoài giữ quốc tịch Việt Nam, nghiêm trọng hơn dù những người Việt tại hải ngoại không mong muốn và đã mang quốc tịch nước khác nhưng đảng vẫn công nhận họ vẫn đang là công dân Việt Nam với hai quốc tịch mà không cần sự đồng ý của họ!

Nếu ai không muốn giữ quốc tịch Việt Nam thì phải làm đơn nộp cho sứ quán Việt Nam tại quốc gia mình đang sống kèm theo một khoản lệ phí bắt buộc từ đó mới được công nhận:”không phải là người Việt Nam!”.

Người Việt tại hải ngoại không ai rãnh rỗi đến độ nông nổi để bỏ thì giờ và tiền bạc ra làm chuyện ruồi bu đó, vì họ biết rõ rằng làm công dân của cái quốc gia cộng sản đấy chỉ có nghĩa vụ đóng góp chứ quyền lợi thì hoàn toàn không cho nên công nhận hay không đối với họ không quan trọng dẫn đến kết quả là sau khi đảng kêu gọi thiếu điều lạy lục thì chỉ có 6.000 trong số gần 5 triệu người xin giữ quốc tịch Việt Nam!

Đã mất uy tín đến độ như vậy nhưng Nguyễn Thanh Sơn, cựu thứ trưởng bộ Ngoại giao csVN nay là đại sứ tại Liên Bang Nga còn vớt vát rằng như vậy là thiệt thòi cho bà con!

Mặc kệ nhà sản nói gì thì nói, người Việt nước ngoài vẫn sống như đã từng sống bao nhiêu năm nay, mặc nhiên họ đã chối bỏ cái quyền làm công dân Việt Nam của mình cho nên đảng mới dùng hạ sách tăng phí visa nhập cảnh, cái cú này là cái đánh thẳng vào túi tiền của người Việt nước ngoài, bây giờ không làm công dân Việt Nam thì không có cuốn hộ chiếu màu xanh lá cây mà khi đã không có thì móc tiền ra mà đóng nhé các người nước ngoài.

Động tác này của Hà Nội hy vọng chắc sẽ có nhiều người làm đơn giữ lại quốc tịch Việt Nam, nó cũng là một trong hàng loạt kế sách thâm hiểm của một nhà nước không phải của dân, do dân và vì dân, nó chỉ biết ép buộc, làm tiền bất cứ  khi nào có thể bất kể điều đó sẽ đem lại phản ứng tiêu cực hay tích cực vì cái lệnh của mình.

 

 

http://baynhe.vn/kinh-nghiem/bay-den-nuoc-nao-o-dong-nam-a-thi-phai-xin-visa

http://www.xuatnhapcanh.com.vn/c8t657-quy-dinh-moi-ve-le-phi-xin-cap-visa-thi-thuc-ho-chieu-viet-nam.htm

http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2014/04/140407_luat_quoctich_vietnam

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 2019
Xin thật lòng mà nói thằng mỗ tôi dị ứng với đám nhân sĩ trí thức xã nghĩa này, cứ hễ có chuyện là xúm nhau lại ồn ào rằng có chúng tôi đây (đánh bóng tên tuổi), và cuối cùng là màn ký kiến nghị, những tờ kiến nghị đối với đảng Ba Đình không chút giá trị, thua cả toilet paper. Đòi chơi với Mẽo, đòi thoát Trung, thế cái kiên định con đường xã nghĩa boác đi vứt cho chó gặm à?
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...
06 Tháng Mười 2019
Người ta không cần mỗi chiếc khẩu trang để che mặt, người ta có thể dùng bất cứ thứ gì khác “cái khẩu trang” mà có thể làm cho người khác không thể nhận dạng. Khi xây dựng luật theo kiểu liệt kê thì tức là thất bại hoàn toàn. Hệ thống pháp luật Việt Nam cũng hầu như đi vào sai lầm lập pháp kiểu này. Mặc dù vậy, chuyện ban sắc lệnh khẩn cấp cấm người biểu tình đeo khẩu trang, không chỉ khiến nó trở nên lố bịch và vô nghĩa, không thể thực thi, nó cho thấy dấu hiệu sự tuỳ tiện của một nền chính trị có nguy cơ độc tài.
02 Tháng Mười 2019
Phải nói người Bắc tính bảo thủ quá cao và tính tự ái cũng như vậy, họ tỏ ra hiếu khách nhưng lại ít cởi mở, khéo léo bên ngoài nhưng dò xét bên trong. Thành ra họ sống cảm tính (duy cảm) hơn mà ít duy lý (lý tính). Họ trọng tình cảm, nhưng thiếu lý lẽ, dễ nổi nóng nhưng cũng dễ khuất phục trước quyền uy (ảnh hưởng từ văn hoá nho giáo). Việc thường xuyên chiến tranh với phương Bắc và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt (4 mùa khác nhau, khác cơ bản so với miền Nam chỉ có nắng và mưa), việc ảnh hưởng của khí hậu cũng được Montesquieu chỉ ra nó ảnh hưởng thế nào tới tâm tính chính trị của cộng đồng nơi đó...
01 Tháng Mười 2019
Có lẽ, 70 năm là quá đủ cho một chính quyền tội phạm được phép tồn tại. Nhân dân họ cần được thụ hưởng nền chính trị dân chủ và tự do, nơi các quyền con người được đảm bảo và nhân dân là chủ thể tối cao của quyền lực chứ không phải là một tổ chức Đảng, tổ chức luôn tự đặt mình lên trên hết mọi thứ. Nói về sức mạnh và điều tốt đẹp, ngay trên nền của một đêm trường tội ác cách đây 30 năm trước đối với hàng loạt đồng bào của dân tộc này, Đảng cộng sản Trung Quốc đã tố cáo rằng chúng chẳng có lấy một chút tính người nào trong tâm trí mình.