Tập Cận Bình không phải là Mao Trạch Đông tái sinh

16 Tháng Mười Hai 20235:17 CH(Xem: 508)
Tập Cận Bình không phải là Mao Trạch Đông tái sinh
Chuyển ngữ từ Xi Jinping is not Mao reborn by Branko Milanovic in Unherd 

15china-superJumbo                                                      Nguồn hình The New York Times






Nguyễn Tiến Cường





Kể từ khi xóa bỏ được giới hạn 2 nhiệm kỳ (10 năm) vào năm 2018, sự cai trị của ông Tập Cận Bình ở Trung Quốc đã trở thành một đề tài được nhiều người phân tích, nghiên cứu, so sánh sự cai trị của ông với ông Mao Trạch Đông (1893-1976).
Tuy nhiên, sự so sánh khá hời hợt, phiến diện, liên quan đến tệ nạn sùng bái cá nhân chung quanh ông Tập cũng như việc tên ông được đưa vào các văn kiện chính thức của đảng Cộng Sản Trung Hoa CCP (Chinese Communist Party).
Người ta thấy được, trong nghị quyết năm 2021 “nói về những thành tựu to lớn và kinh nghiệm lịch sử của Đảng trong thế kỷ qua”, họ Tập được nhắc đến 25 lần, 7 lần nhiều hơn họ Mao (18 lần), Đặng Tiểu Bình chỉ có 6 lần, các cựu chủ tịch khác như Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào chỉ một lần.
Số lần nhắc đến tên họ Tập với các lãnh đạo khác có thể giúp cho chúng tá đánh giá quyền lực của Tập trong nội bộ đảng, nhưng không thể cho chúng ta biết gì về chính sách kinh tế hay học thuyết cai trị của ông.
Trong khi học thuyết cai trị của Mao trong Cách Mạng Văn Hóa trực tiếp chống lại Nho giáo thì học thuyết của Tập lại ủng hộ Nho giáo – việc mở rộng, thành lập các viện Khổng Tử ở Âu, Mỹ,Á Châu... là một bằng chứng rõ ràng. Trong khi những bước ngoặt kinh tế vĩ đại của Mao – “Đại nhẩy vọt” và Cách mạng Văn hóa – được thúc đẩy bởi chủ nghĩa CS, coi thường sự ổn định xã hội, thì các chính sách của Tập lại được thúc đẩy bởi mong muốn ngược lại: - tạo ra một xã hội ổn định hơn.
Điều này phản ánh rõ rệt sự phát triển của Trung Quốc trong 40 năm qua. Sau bước ngoặt chuyển hướng ủng hộ thị trường mạnh mẽ của Đặng Tiểu Bình qua câu nói nổi tiếng “mèo trắng, mèo đen, mèo nào cũng tốt, miễn bắt chuột giỏi”, đặt tăng trưởng kinh tế làm trọng tâm, đầu tiên là sau cái chết của Mao năm 1976, và sau đó thậm chí còn dứt khoát hơn sau cuộc đàn áp Thiên An Môn năm 1989, Trung Quốc đã tăng trưởng kinh tế vượt bậc (với tốc độ trung bình hàng năm trên 6%, căn cứ trên thu nhập bình quân đầu người từ năm 1992 đến năm 2012, trong khi bất bình đẳng xã hội gia tăng - được đo bằng chỉ số Gini, từ 36 lên 47 điểm trong cùng thời kỳ.
Một Trung Quốc mới đã làm cho nhiều người trở nên giàu có, khá giả. Chính sách mở rộng khu vực tư nhân làm thay đổi tầng lớp thượng lưu, Trung Quốc trở nên thịnh vượng khá rõ rệt.
Khuynh hướng nới rộng kinh tế tự do được giám sát bởi Giang Trạch Dân, Tổng Bí Thư ĐCSTQ từ 1989 đến 2002, kế đó là Hồ Cẩm Đào, người cùng lúc nắm 2 chức vụ tối cao của Trung Quốc là Tổng Bí Thư Đảng, Thủ Tướng trong suốt 10 năm sau đó. Giang Trạch Dân đã thực hiện việc tư sản hóa giới thượng lựu vào 2000 khi đưa ra chính sách “Ba đại diện” cho phép các thương gia giàu có dễ dàng được đưa vào các địa vị quan trọng trong các cơ quan của nhà nước. Rõ ràng đây là một nghịch lý dưới chế độ cộng sản, quốc hội Trung Quốc trở thành cơ quan lập pháp giàu nhất thế giới, vượt qua Mỹ với số lượng đại biểu triệu phú đô la.
Đảng CS Trung Quốc qua đó đã từ bỏ lý tưởng của mình - tạo cơ hội bình đẳng, phân phồi đồng đều thu nhập cho mọi người - trở thành một đảng của người giàu. Căn cứ vào những dữ liệu chi tiết, trong một bài báo viết cùng với Li Yang và Filip Novokmet, tác giả Branko Milnovic cho biết con số 5% giai cấp thượng lưu Trung Quốc đã thay đổi đáng kể. Vào năm 1988 chưa đến ¼ giới thượng lưu có liên hệ với khu vực tư nhân, đến năm 2013, một năm sau khi họ Tập lên nắm quyền, tỉ lệ đó lên tới 60%, đồng thời sự chia rẽ giữa thành phần xã hội trong đảng ngày càng tăng.
Vào thời điểm năm 2013, ĐCSTQ vẫn còn đa số đảng viên thuộc nhóm xã hội cũ, có liên quan đến khu vực quốc doanh, tuy nhiên số 5% nói trên càng ngày càng bị chi phối, ảnh hưởng bởi các nhóm “xã hội mới” thuộc giới doanh nhân, chuyên gia trong khu vực tư nhân.
Những người giàu có không chỉ trở nên quan trọng hơn mà còn tỏ ra lộ liễu hơn trong cách hành xử, Tiêu xài xa hoa, coi thường sự thanh bạch của công. Chuyện chiếc Ferrari màu đen gây ra tai nạn ở Bắc Kinh bởi con trai một nhân vật thân cận hàng đầu của Hồ Cẩm Đào là một thí dụ điển hình. Tai nạn khiến người dân cho rằng đảng CSTQ đã dung túng cho đảng viên khi có những biểu hiện tồi tệ nhất về sự kiêu ngạo của giới nhà giàu mới nổi lên.
Không ai có thể phủ nhận, ĐCSTQ hiện vẫn phát triển thành một đảng, một mặt ủng hộ tự do kinh doanh, làm giàu nhưng mặt khác kiên quyết bảo vệ lợi ích của đảng, kích thích sự phát triển của chủ nghĩa tư bản nhưng không chia chác quyền lực cho tư nhân hay bất cứ đảng phái nào khác, tương tự như Nam Hàn dưới thời Tổng Thống Phác Chánh Hy (Park Chung-hee). Chúng ta không nên nghĩ rằng hai chữ “cộng sản” sẽ ngăn chận điều đó xẫy ra.
Tuy nhiên, dường như ông Tập có quan điểm khác về vấn đề này. Năm 2012, khi ông Tập đạt được quyền lực tối cao, ĐCSTQ có 2 khả năng để chuyển biến: 1. Trở thành một đảng ủng hộ tư bản về vận hành lẫn học thuyết. 2. Kềm chế sự phô trương quyền lực của tư bản rõ ràng, lộ liễu trong và ngoài đảng, cùng lúc gửi một thông điệp nhác nhở: “-Trọng tài cuối cùng vẫn là Chính Phủ và Đảng, không phải là những ông trùm tài phiệt hay các đại gia”. Thông điệp này cho thấy, nó còn có thể ngăn chận việc phô trương giầu có, trừng phạt những kẻ tham nhũng, chuyển hướng sự vận hành của chính phủ theo chiều hướng bảo đảm công bằng hơn bằng cách giảm chênh lệch giầu nghèo giữa thành thị và nông thôn cũng như giữa các tỉnh miền Đông và miền Tây.
Nếu chúng ta nhìn vào chương trình Thịnh Vượng Chung của họ Tập một cách thực tế, đừng hoang tưởng rằng nó có những chỉ dấu về sự quay lại một cách mơ hồ nào đó chủ nghĩa Mao, chúng ta sẽ thấy một sự hợp lý, đó là việc điều chỉnh quá trớn các chính sách nghiêng hẳn về chủ nghĩa tư bản, những chính sách tăng trưởng thật tốt đẹp nhưng đồng thời cũng sẽ tạo ra những bất ổn của xã hội.
Trong việc kềm chế quá trình tự do hóa của những người tiền nhiệm, không khó để nhận thấy những gì họ Tập đang muốn thực hiện không có gì khác biệt nhiều so với những gì các đảng Dân Chủ-Xã Hội ở Tây Âu nhận ra sau chiến tranh Thế Giói Thứ Hai. Lãnh đạo các nước Tây Âu nhanh chóng nhận thấy rằng nếu để chủ nghĩa tư bản phát triển hoang dã, thế giới sẽ xẩy ra một cuộc Đại Suy Thoái khác như đã xẩy ra cuối thập niên 20, đầu thập niên 30 thế kỷ 20. Những diễn tiến như vậy sẽ chỉ có lợi cho các đảng cộng sản, các công đoàn liên kết với họ.
Ngược lại, chính sách dân chủ-xã hội mà các nước Tây Âu áp dụng lại thành công đáng kể đến độ một phiên bản Trentes Glorieuses của Pháp trong thời kỳ này đã được áp dụng trên hầu hết các nước Tây Âu. Bất bình đẳng trong xã hội giảm xuống, kinh tế tăng trưởng mạnh, một tầng lớp trung lưu mới xuất hiện, hình thành từ những công nhân làm việc chăm chỉ, có học vấn, tay nghề cao.
Hiện tại chúng ta không biết họ Tập có đạt được thành công như ông ta mong đợi không. Các nước Tây Âu là những nước dân chủ, Trung Quốc thì không. Các chính sách của Tây Âu không bị lệ thuộc vào một người hay một sự đồng thuận giới hạn, chúng là sản phẩm của một phong trào trí tuệ rộng lớn hơn nhiều, bắt nguồn từ thời kỳ trước chiến tranh.
Vì vậy, các chính sách của họ Tập có thể trở thành mục tiêu mong đợi của người kế nhiệm ông - tạo sự khác biệt với ông - đặc biệt nếu họ, giống như Giang Trạch Dân, chú trọng nhiều hơn vào tăng trưởng kinh tế và không né tránh việc giúp đỡ các nhà tư bản.
Bên ngoài hệ thống công quyền, một số thành phần thuộc tầng lớp trung lưu, dường như đã mệt mỏi, chán nản với sự kiên quyết lập đi lập lại về một chủ thuyết dương như là sự liên kết vụng về giữa Marx và Khổng Tử.
Tuy nhiên, khi tương lai của Trung Quốc có thể sẽ không ổn định như Tập mong muốn, những ý tưởng chính đằng sau việc “lái sang cánh tả” của ông có thể dễ dàng cho thấy chính quyền ông Tập muốn mở rộng vai trò của nhà nước và Đảng, giảm bớt quyền lực của các nhà tư bản, duy trì tăng trưởng nhưng đồng thời bảo đảm nó không gây bất ổn xã hội. Chúng ta không cần phải viện dẫn chủ nghĩa Mao huyền ảo nào đó để giải thích điều đó.
Đúng hơn, nói theo cách của Chen Yun - một trong những nhà lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc thời kỳ đầu - đã đến lúc thu hẹp một chút không gian hoạt động của các nhà tư bản. Nếu việc “điều chỉnh” đó thành công, nó sẽ đưa Trung Quốc đi theo hướng tăng trưởng hợp lý (4-5% mỗi năm) trong trung hạn. Điều này sẽ duy trì một số bất bình đẳng, đặc biệt là về mặt địa lý, và các nhà tư bản Trung Quốc vẫn sẽ giàu có - nhưng họ sẽ không nắm quyền kiểm soát chính trị.
Các báo cáo gần đây về sự suy giảm tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đã bị phóng đại quá mức. Chúng phản ánh sự tiếp thu một cách vô thức của các nhà phân tích phương Tây và Trung Quốc về viễn ảnh kinh tế của TQ. Họ nghĩ rằng, khi Đặng Tiểu Bình tập trung tất cả sức mạnh của TQ vào việc tăng trưởng, tốc độ tăng trưởng nằm dưới 7-8% là dấu hiệu báo trước sự sụp đổ kinh tế.
Thời hậu Mao, kinh tế TQ bị thiệt hại nặng nề bởi nền kinh tế quốc doanh nên cách tiếp cận thị trường tự do của họ Đặng đã có những thành quả đáng kể lẫn đáng nể, tuy nhiên nó không thể mãi mãi phát triển như vậy. Tăng trưởng kinh tế và ổn định xã hội phải được duy trì song song, cân bằng với nhau. Con số 10% tăng trưởng mỗi năm của Trung Quốc bắt buộc phải giảm nhưng điều đó không có nghĩa là kinh tế TQ sẽ ngừng tăng trưởng. Cho dù kinh tế TQ không bao giờ có thể thống trị thế giới nhưng nó sẽ ảnh hưởng đến kinh tế thế giới ở một mức độ nào đó ở vị thế trung gian – Đó là kết quả cần được TQ cũng như phuong Tây hoan nghênh.
Nhận định của người chuyển ngữ: -Tập là Tập, Mao là Mao. Hai hệ tư tưởng trái ngược nhau. Tập không bao giờ là Mao tái sinh, Tập có nhiều tham vọng hơn Mao.


Chỉ số Gini là thước đo thu nhập của các tầng lớp xã hội trong một vùng lãnh thổ hoặc một quốc gia.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Ba 20248:19 CH(Xem: 115)
trang tin QĐB đã thách thức Ban Tuyên Giáo đảng csVN đưa ra bằng chứng về việc UNESCO công nhận hcm là 'danh nhân văn hóa thế giới' như bọn chúng hằng tuyên truyền, tuy nhiên bọn dư luận viên ăn C... đảng vẫn ra rả tuyên truyền xám để đầu độc người dân về cái trò bịp bợm của bọn chúng nhưng lại không hề đưa ra được hình ảnh nào về những nghị định vinh danh của UNESCO ngoài cái miệng bốc phét, nói láo xoen xoét. Để người dân VN hiểu rõ hơn chúng tôi xin trưng dẫn ra đây nghị quyết của UNESCO về việc này, ngoài ra còn có thư của tên Việt cộng Võ Đông Giang...
27 Tháng Hai 20248:27 CH(Xem: 277)
Thế nhưng không một tên nào, ngay cả trưởng ban Chuyên Láo Nguyễn Trọng Nghĩa đưa ra trước công luận tấm bằng vinh danh của LHQ về hcm. Như thế đã rõ, hcm tức tên nguyễn sinh côn chưa bao giờ được LHQ công nhận là Danh Nhân Văn Hóa cả, mà trái lại thế giới tự do nhìn y như một tên Tội Phạm Diệt Chủng đồng bào mình qua phần bình chọn của tờ báo Daily Mail bên Anh Quốc. Đã thế đảng chúng nó còn dựng lăng tẩm ướp xác hồ cho toàn dân vào chiêm ngưỡng một tên tội phạm gớm ghiếc của thế kỷ 20. Sẽ đến lúc người dân bừng tỉnh và cũng sẽ có ngày toàn dân nổi dậy giật sấp cái lăng của hồ, quăng cái xác thúi tha gớm ghiếc của hắn vào thùng rác, giải tán cái đám lính ma, lính kiểng tối ngày vác súng chào đi tối đi lui ngốn ngân sách từ tiền thuế của dân hàng trăm tỷ ...
27 Tháng Hai 20248:25 CH(Xem: 141)
Quấn mình trong lớp cà sa Chiêm nghiệm lại tháng ngày qua mà buồn ! Cúng vong, giải hạn... nếu suông Có lẽ đã diễn xong tuồng "vì dân" Trong tay, xấp ấn đền Trần Ngôi vua cũng phải bâng khuâng giã từ Dạ sầu, lòng lắm tâm tư Vốn hùn bao tự, thặng dư héo dần Một khi đã mất lòng nhân Phật không chứng nữa...khỏi cần ăn chay!
26 Tháng Hai 20248:27 CH(Xem: 506)
8. Họ cố tình gài trong HP những khái niệm xung đột lẫn nhau, chẳng hạn một mặt khắc ghi nhân quyền, mặt khác cướp đi nhân quyền; hoặc một mặt thì hiến định hóa địa phương phân quyền và mặt khác lại hiến định hóa khái niệm “tập trung dân chủ” để hủy diệt “địa phương phân quyền”. 9. Họ thường xuyên đánh cắp và sau đó đánh tráo khái niệm: pháp trị biến thành pháp chế xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường thành kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ cộng hòa trở thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa, tổ quốc trở thành tổ quốc xã hội chủ nghĩa, quân đội trung thành với tổ quốc trở thành trung thành với cả đảng CSVN.
24 Tháng Hai 20245:08 CH(Xem: 403)
Nhưng “đủ năng lực” chống Tham nhũng mà để cho Tham nhũng “trơ ra” tiếp tục cười vào mũi đảng trong suốt 11 năm qua thì hiển nhiên đảng “phải có vấn đề”. Giản dị vì chỉ có những kẻ “có chức, có quyền” mới có thể tham nhũng. Nhân dân “khố rách áo ôm” thì tham nhũng cách nào? Do đó, Đảng đã cắn răng nhìn nhận “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên, nhất là cấp lãnh đạo, đã suy thoái tư tưởng chính trị và đạo đức lối sống để “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, làm lợi cho các thế lực thù địch có lý do chống đảng và “làm giảm sút, xói mòn niềm tin của nhân dân trong công cuộc phòng, chống tham nhũng, tiêu cực do Đảng ta lãnh đạo.”
24 Tháng Hai 20245:07 CH(Xem: 276)
Nhà nước Việt Nam luôn tự hào khẳng định là nhà nước pháp quyền. Suốt mấy chục năm nay trên khắp đất nước, ở đâu người dân cũng thấy slogan ngạo nghễ như lời nhắc nhở người dân và lời cam kết của chính quyền nhà nước với người dân “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”. Một xã hội có luật pháp, một nhà nước pháp quyền không cho phép sử dụng công cụ bạo lực nhà nước, sử dụng quân đội và công an, sử dụng súng đạn trong tranh chấp dân sự. Người dân đổ mồ sôi sôi nước mắt làm ra của cải vật chất cho xã hội và đóng thuế nuôi nhà nước, nuôi quân đội, nuôi công an.
23 Tháng Hai 20249:33 CH(Xem: 293)
Thằng tướng cướp đỗ hữu ca này đã từng đem côn an và quân đội trang bị vũ khí hùng hậu đi đánh anh em Đoàn văn Vương với vài khẩu súng hoa cải khi họ chiến đấu để giữ đất. Sau đó thằng khốn ca còn phét lác là đó là một 'trận đánh đẹp' có thể làm 'giáo án'. Giáo án thì chưa thấy nhưng hồ sơ tham nhũng vài chục tỷ để che chở cho đám bán hóa đơn của ca sẽ được toàn nhân ghi nhớ vào bia miệng và đó cũng là tấm gương học theo đạo đức hồ chí minh!.
22 Tháng Hai 20248:02 CH(Xem: 369)
Tác giả cho rằng, các Nhà Nho luôn muốn thần thánh hoá các bậc lãnh đạo, nhưng Hàn Phi – triết gia đại diện phái Pháp trị của Trung Quốc, từ thời nhà Tần – đã tước bỏ ý nghĩa thần thánh của họ, và coi vua cũng chỉ là một người bình thường như những người khác. Ông nêu rõ “pháp luật đúng đắn, bày ra hình phạt nghiêm khắc để chữa cái loạn của dân chúng, khiến cho kẻ mạnh không lấn át người yếu, kẻ đông không xúc phạm số ít, người già cả được thoả lòng, người trẻ và cô độc được trưởng thành…” Tiếc thay, tác giả bình luận, ông Trọng lại quan tâm đến trách nhiệm chính trị và nghĩa vụ nêu gương, chứ không phải là hành vi vi phạm.
21 Tháng Hai 202410:00 CH(Xem: 493)
Khi tôi bước chân vào nơi đã từng hiện diện một ngôi chùa, nay đã thành hoang phế, lòng cảm thấy chùng xuống. Ngôi nhà tạm hiện tại quả thực không thể gọi là chùa, nó chỉ như một căn phòng đơn giản để thờ Phật. Ngoài sân, vẫn còn dấu tích tàn phá ngày trước, tượng Phật nằm chơ vơ dưới sương gió, khung cảnh làm lòng người thấy xót xa. Tôi chợt nghĩ, hơn hai ngàn năm trước, Phật Thích Ca đã gian nan như thế nào mới tìm thấy chánh pháp, ngày nay, dưới sự vô minh, tàn ác của con người, chánh pháp lại tiếp tục phải chịu đựng phong ba, bão táp. Ngay cả Phật đã chứng ngộ, đã nắm quyền năng trong lòng bàn tay, nhưng ngài chưa...
21 Tháng Hai 20249:58 CH(Xem: 307)
Dưới sự giám sát của cán bộ an ninh đứng phía sau, ông Thành cho gia đình biết bản thân bị cán bộ an ninh điều tra tra tấn trong trại. Bà Mỹ thuật lại: “Thành nói trong đó Thành bị tụi nói o bế (chăm sóc-PV) lắm, tụi nó bắt Thành phải nhận những việc đã làm, đánh đập con dữ lắm nhưng con không nói gì hết.” Ông Phan Tất Chí cho biết trước khi bị bắt, con trai ông mạnh khoẻ, tập thể dục đều đặn và nặng khoảng 70 kg, nhưng giờ đây nhìn ốm yếu và cân nặng chưa tới 50 kg. Ông Thành bị đưa lên đồn công an làm việc từ ngày 5/7/2023, vào đêm 11/7 rạng sáng 12/7, ông trốn được ra ngoài gặp mẹ và em trai.
29 Tháng Hai 2024
Sau khi Liên xô sụp đổ nhiều người tưởng rằng chủ nghĩa cộng sản sẽ cáo chung trên toàn thế giới. Nhưng không phải vậy, loại giống mới “cộng sản” đã tìm được một mảnh đất phù hợp để phát triển, đó là Trung Quốc với hệ thống tư tưởng đức trị và pháp Trị chuyên chế đã ăn sâu hàng ngàn năm, tiếp tục bắt rễ và sinh sôi để xây dựng một xã hội “đặc sắc Trung Quốc”. Đức trị ở đây là gắn liền với Nho giáo mà đứng đầu là Khổng Tử và Pháp trị là nói đến thuật cai trị theo trường phái Pháp gia trong lịch sử cổ đại của Trung Quốc mà đứng đầu là Hàn Phi.
28 Tháng Hai 2024
Tuổi gì không biết nhưng trong gần 4 năm qua sau khi Tổng Thống Biden nhậm chức, sự ủng hộ ông Trump một cách cuồng nhiệt của người Việt không suy giảm bao nhiêu. Căn cứ vào những bài viết, những ý kiến trên Facebook, Twitter..., cho thấy người VN tiếp tục ủng hộ ông Trump mạnh mẽ - sự ủng hộ bất chấp lẽ phải, đạo đức, sự thật về con người, bản chất của Trump - bị bóc mẻ qua những phiên tòa đã kết thúc và đang diễn ra, hơn 10 cuốn sách, hồi ký của các cộng sự viên thân tín nhất trong nội các Trump xuất bản... - mong cho ông được trở lại Tòa Bạch Ốc thêm 4 năm nữa. Để làm gì?
27 Tháng Hai 2024
Bốn “kiên định” này không mới. Tất cả chỉ là bản cũ sao lại từ thời kỳ được gọi là “đổi mới”, bắt đấu từ năm 1986. Vì vậy, sau 38 năm đuổi theo cái bóng không tưởng là “xã hội chủ nghĩa”, ông Nguyễn Phú Trọng phải gượng ép giải thích với nhân dân rằng: “ Vì con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta là lâu dài và chưa có tiền lệ, còn rất nhiều khó khăn, thách thức.” Nhóm chữ “chưa có tiền lệ” được đảng giải thích với quyết định “bỏ qua chế độ Tư bản” để “quá độ lên Xã hội chủ nghĩa”. Nhưng không ai trong đảng định hình được “mặt mũi” của xã hội này như thế nào. Vì vậy đảng đã “ấm ớ hội tề” khi tung ra chủ trương làm “kinh tế thị trường...
26 Tháng Hai 2024
8. Họ cố tình gài trong HP những khái niệm xung đột lẫn nhau, chẳng hạn một mặt khắc ghi nhân quyền, mặt khác cướp đi nhân quyền; hoặc một mặt thì hiến định hóa địa phương phân quyền và mặt khác lại hiến định hóa khái niệm “tập trung dân chủ” để hủy diệt “địa phương phân quyền”. 9. Họ thường xuyên đánh cắp và sau đó đánh tráo khái niệm: pháp trị biến thành pháp chế xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường thành kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ cộng hòa trở thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa, tổ quốc trở thành tổ quốc xã hội chủ nghĩa, quân đội trung thành với tổ quốc trở thành trung thành với cả đảng CSVN.
24 Tháng Hai 2024
Người dân hãy nhìn đội ngũ cán bộ đảng viên đảng cs hôm nay có đứa nào nghèo?, chúng toàn ở biệt phủ, đi siêu xe, hưởng thụ còn hơn bọn đế quốc tư bản, thậm chí con cái bọn chúng được cho đi du học cũng không học tại những quốc gia cs mà chỉ toàn những đất nước tư bản, còn người dân thì sao? tất cả đều nghèo hèn, cho dù có mức sống dễ chịu hơn ngưỡng nghèo nhưng những quyền cơ bản của con người như quyền được nói, được phát biểu chính kiến, quyền dân chủ như tự ứng cử, tự lập đảng phái, hội đoàn đều bị cấm đoán và phạt tù, tất cả đều là những công dân cộng sản, bị đánh số theo dõi qua những cái căn cước có gắn chip...
22 Tháng Hai 2024
Tác giả cho rằng, các Nhà Nho luôn muốn thần thánh hoá các bậc lãnh đạo, nhưng Hàn Phi – triết gia đại diện phái Pháp trị của Trung Quốc, từ thời nhà Tần – đã tước bỏ ý nghĩa thần thánh của họ, và coi vua cũng chỉ là một người bình thường như những người khác. Ông nêu rõ “pháp luật đúng đắn, bày ra hình phạt nghiêm khắc để chữa cái loạn của dân chúng, khiến cho kẻ mạnh không lấn át người yếu, kẻ đông không xúc phạm số ít, người già cả được thoả lòng, người trẻ và cô độc được trưởng thành…” Tiếc thay, tác giả bình luận, ông Trọng lại quan tâm đến trách nhiệm chính trị và nghĩa vụ nêu gương, chứ không phải là hành vi vi phạm.
20 Tháng Hai 2024
Lập luận “cố đấm ăn xôi” này không có cơ sở, vì sự tan rã của Liên Xô không phải là “bước thụt lùi tạm thời" mà vĩnh viễn. Thế nhưng, với thái độ ù lỳ và quan điểm chậm tiến, đảng CSVN vẫn cố bám lấy chiếc áo rách để lập luận: “Đặc điểm nổi bật trong giai đoạn hiện nay của thời đại là các nước với chế độ xã hội và trình độ phát triển khác nhau cùng tồn tại, vừa hợp tác vừa đấu tranh, cạnh tranh gay gắt vì lợi ích quốc gia, dân tộc. Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thách thức, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hoá của lịch sử...
15 Tháng Hai 2024
Về tình hình chính trị, đảng CSVN có kế hoạch tổ chức các Hội nghị Trung ương để chuẩn bị Đại hội đảng kỳ XIV vào đầu năm 2026. Các Hội nghị này sẽ thảo luận các tài liệu của kỳ đảng XIII sẽ trình ra Đại hội đảng XIV, trong đó có “Quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa tới. Trong số Văn kiện này có danh tính người được đề nghị thay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người sẽ 82 tuổi vào năm 2026 và đã giữ chức Tổng Bí thư đảng 3 nhiệm kỳ, từ năm 2011. Có 3 người đứng đầu danh sách ứng viên gồm:...
05 Tháng Hai 2024
Tuy sinh ra trong thời đại tương đối mới, nhưng các chế độ độc tài như Phát Xít, Quốc Xã của Hitler, hay Đôc Tài Giáo Phiệt của Iran, hay độc tài CS thiếu một yếu tố quan trọng trong khế ước ký kết với nhân dân, hoặc nôm na là HP. Đó là yếu tố đồng thuận của kẻ bị cai trị. Chưa bao giờ có một đảng CS nào có một bản HP thực sự của dân, do dân và vì dân. Chỉ là những bản HP áp đạt trên nhân dân bằng bạo lực và nắm giữ quyền lực bằng bạo lực. Chính vì thế, tiến trình dân chủ hóa đòi hỏi một trật tự chinh trị mới, thể hiện qua một bản hiến pháp dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.
02 Tháng Hai 2024
Khoan bàn đến các sai phạm, chỉ xem cách BCH TƯ đảng khóa 13 loại bỏ ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường qua phiên họp bất thường vừa được tổ chức cách nay vài ngày ắt sẽ thấy dù vẫn bi bô về “học tập và làm theo” mọi thứ từ “bác” nhưng xét cho đến cùng, “Bác” cũng chỉ được Đảng CSVN dùng như pháp sư dùng... “bùa”. Nếu BCH TƯ Đảng khóa 13 chấp nhận cho ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường “thôi giữ các chức vụ được phân công, nghỉ công tác và nghỉ hưu” thì chẳng khác gì công nhận các thành viên trong BCH TƯ Đảng khóa 13 từ Tổng Bí thư trở xuống... thua xa...