Sinh sau năm 1975, sống trong nước là một cái tội?

04 Tháng Mười Hai 20226:40 CH(Xem: 991)
                Sinh sau năm 1975, sống trong nước là một cái tội?

maxresdefault-1                         Đại diện cho những thế hệ bị đầu độc đầu óc - nguồn Internet.





Nguyễn Tiến Cường




Một số bạn trẻ trong nước – bạn trên FB của tôi - đọc một status của tôi nói về việc dọn dẹp trang nhà trên FB đã “than phiền” rằng họ cũng sinh sau năm 1975, vậy có bị tôi đưa vào trong 4 nhóm liệt kê trong status không?
Xin trả lời chung cho tất cả các bạn.
Không ai chọn được ngày sinh, nơi sinh của mình. Sinh ra trong nước sau năm 1975, lớn lên, hấp thụ nền giáo dục của chế độ cộng sản Việt Nam không phải là một cái tội, bởi với hầu hết không có một sự chọn lựa nào khác.
Status của tôi viết rất rõ ràng, tôi chỉ nói đến những người bị tiêm nhiễm, đầu độc bởi môi trường giáo dục, khiến cho những đứa trẻ từ khi đến trường đã bị nhồi nhét những giáo điều vô văn hóa, mất nhân tính. Cộng sản tập cho những đứa trẻ 5-6 tuổi tính kèn cựa, theo dõi, báo cáo những người chung quanh, bạn đồng học trong lớp, trong trường, ngoài xã hội, trong gia đình…
Nhân chi sơ tính bản thiện - Con người sinh ra bản tính vốn thiện lương, hiền lành, chân thật. Bản tính đó chịu ảnh hưởng, tác động của 3 môi trường giáo dục – gia đình, học đường, xã hội – để trở thành bản chất (character) của một người. Bản chất đó như thế nào, tùy theo sự hấp thụ nhiều hay ít những điều giảng dậy từ các môi trường giáo dục nêu trên.
Chủ trương của chế độ cộng sản, dùng môi trường giáo dục đào tạo nên những con người đúng theo ước muốn của họ – gian manh, quỷ quyệt, xảo trá, nói láo, nói dối, độc ác, tàn bạo...- tập họp họ lại thành một tổ chức là đảng Cộng Sản Việt Nam, cai trị đất nước. Ông Hồ Chí Minh người thành lập đảng CSVN đã dùng câu nói của Quản Trọng “Vì lợi ích mười năm phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm phải trồng người” (1) để đề ra chính sách giáo dục cho chế độ CSVN.
Tuy nhiên, không phải bất cứ ai sinh ra sau năm 1975, hấp thụ nền giáo dục của chế độ CS đều trở thành những khuôn mẫu mà chế độ mong muốn. Bởi nhân chi sơ tính bản thiện, tập cho con người độc ác, gian manh, quỷ quyệt, láo lếu không phải là điều dễ dàng kể cả bắt đầu ngay từ khi còn trẻ với các tổ chức đội, đoàn, đảng...
Vậy người cộng sản VN có thành công trong chính sách giáo dục của họ không? Có! Nhưng chỉ một phần rất ít và họ cũng chỉ cần như thế. Để cai trị 100 triệu dân, chỉ cần 5 triệu (5%) tập họp thành một khối đồng nhất - đảng CSVN – với 5 triệu đảng viên, họ dễ dàng thực hiện chính sách cai trị sắt máu, tàn độc của họ.
Trong số 95% dân còn lại, rất nhiều người trẻ sinh sau năm 1975 thấy được chính sách giáo dục của chế độ gây ra những bất cập, những tệ nạn xã hội, sự tụt hậu của đất nước nhưng ít người dám lên tiếng, bởi những người can đảm lên tiếng đã bị trù dập, bắt bớ, giam cầm với những bản án nặng nề như Phạm Đoan Trang, Bùi Văn Thuận...
Chính sách giáo dục của CSVN sẽ thất bại nặng nề nếu không có hệ thống đảng ủy trong trường học, lực lượng công an đi cùng – lực lượng trấn áp còn đảng còn mình. Biết như vậy nên cộng sản VN thâm hiểm hơn – bên cạnh lực lượng công an, hệ thống đảng ủy – chủ trương giáo dục của họ còn bày ra thêm các trò chơi gợi dục trong học đường. Chỉ cần gõ vài chữ “ những trò chơi gợi dục trong học đường dưới chế độ CSVN” vào công cụ tìm kiếm của Google, sẽ có ngay 28.400.000 kết quả trong 0,59 giây. Có đủ kinh khiếp chưa?
Ngoài những trò chơi kích dục, chính sách giáo dục của cộng sản cũng (ngầm) khuyến khích sử dụng bạo lực để giải quyết mâu thuẫn. Google search cho ra 110.000.000 kết quả trong 0,44 giây sau khi gõ “nữ sinh trung học đánh hội đồng bạn học”, còn nam sinh đánh hội đồng bạn trong lớp học, google cho 160.000.000 trong 0,56 giây – kinh hoàng – nam sinh thời tôi học trung học, đôi khi thấy có 2 bạn mâu thuẫn trong các trò chơi thể thao, cãi nhau rồi đánh nhau nhưng chỉ là tay đôi, không hề có chuyện đánh hội đồng. Chuyện nữ sinh đánh nhau ở lớp học là một điều không hề có, chưa bao giờ xẩy ra ở miền Nam trước năm 1975.
Chế độ, chính sách giáo dục của miền Nam dưới 2 nền Cộng Hòa (1954-1975) không phải là hoàn hảo, cần có nhiều thay đổi nhưng ít nhất đó là một chính sách giáo dục nhân bản, tôn trọng phát triển kiến thức, suy nghĩ độc lập, xây dựng nhân cách từng cá nhân, không dạy dỗ, khuyến khích bất cứ học sinh, sinh viên nào theo dõi, báo cáo sinh hoạt của bạn đồng học.
Thoát được ảnh hưởng, tác động của chính sách giáo dục của chế độ cộng sản – chính sách giáo dục mà những nhà giáo như các ông Thái Hạo, Chu Mộng Long...liên tục lên tiếng trong suốt mấy năm qua - vẫn giữ được bản chất thiện lương của mình - không trở nên bất lương, bất nghĩa, gián tiếp hoặc trực tiếp góp phần vào sự băng hoại của xã hội - không phải là dễ dàng nếu không có sự giải thích, giúp đỡ của phụ huynh và những nhà giáo còn lương tâm chức nghiệp, đạo đức.
Mừng cho đất nước vẫn còn những người trẻ sinh sau năm 1975 sống trong nước, dù hấp thụ nền giáo dục của chế độ cộng sản VN nhưng vẫn giữ được nhân cách của mình, không bị tiêm nhiễm sự gian manh, xảo quyệt, cách hành xử côn đồ, lẽo lự của cán bộ, lãnh đạo chế độ CSVN. Hy vọng một thời điểm nào đó, các bạn có thể tập họp, đoàn kết lại thành một lực lượng, đủ sức mạnh để thay đổi tình trạng hiện nay của đất nước.
**********
(1) Nguyên câu nói của Quản Trọng: Nhất niên chi kế mạc như thụ cốc, thập niên chi kế mạc như thụ mộc, bách niên chi kế mạc như thụ nhân – Vì lợi ích một năm phải trồng lúa, vì lợi ích mười năm phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm phải trồng người.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Sáu 2024
Tự do báo chí không đồng nghĩa là số nhiều, mà Tự do báo chí phải là sự tự do khai phóng đầu óc con người không rào cản, tự do báo chí do nền báo chí tư nhân làm chủ, nó có vai trò thúc đẩy sự tiến bộ xã hội, đưa ra ánh sáng những gì được dấu nhẹm, không có vùng cấm, nó không phải là công cụ định hướng dư luận và lại càng không phải là để phục vụ cho thế lực cầm quyền, tự do báo chí có một nhiệm vụ duy nhất là loan tin trung thực, đem đến cho người dân luồng ánh sáng văn minh, để người dân hiểu được thế nào là Dân Chủ, Tự Do, Quyền Con Người và những gì xảy ra trong xã hội mình đang sống...
21 Tháng Sáu 2024
Dõi theo các diễn biến gần đây nhất có thể thấy, tình hình căng thẳng ấy chính là do Trung Quốc triển khai “chiến lược vùng xám”. Theo đó, lệnh cấm đánh bắt cá từ ngày 1/5 đến 16/9/2024 trên các khu vực biển, trong đó có Biển Đông, không chỉ vi phạm chủ quyền của Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa, mà còn vi phạm quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam với vùng đặc quyền kinh tế được xác định theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS) năm 1982 (2). Tiếc rằng, TBC giữa hai nước đã không có lấy một lời nào đề cập đến biến cố ngang ngược này từ phía nhà cầm quyền Trung Quốc.
19 Tháng Sáu 2024
Sau khi đã đưa chiêu mộ được những học sinh giỏi mà non nớt vào “tròng”, Đảng bắt đầu 2 nhiệm vụ quan trọng: Một là liên tục răn dạy những bài giảng về đạo đức, lối sống, tư tưởng và lòng yêu đảng mà họ đồng hoá là yêu nước . Hai là treo ngay trước mắt những quyền lợi về vật chất và chức vụ, gọi là được “quy hoạch”. Đã có những người đợi cả đời vì một chữ “quy hoạch cán bộ”, bỏ qua vô vàn cơ hội để trở thành một con người tự do và giàu có một cách chính đáng ở ngoài kia. Họ được cơ cấu và sống trong niềm hy vọng của sự “cơ cấu” đó cho đến tận lúc về hưu.
18 Tháng Sáu 2024
Quả thật rằng VN hôm nay chính là vùng đất ngàn năm tăm tối, vùng đất bị nhân loại văn minh bỏ quên cho nên những gì đã và đang diễn ra trong nước chỉ là chuyện bắt buộc phải đến. Với rào cản mà những gì đảng csVN dựng nên thì không bao giờ có thể có những cuộc tranh luận ôn hòa, bởi vì nói chuyện với bọn cộng sản không khác gì gãy đàn vào lỗ tai trâu, vì thế sẽ không có cách mạng Màu, thay đổi thể chế chính trị trong ôn hòa mà cuộc cách mạng đó khó lòng mà tiên đoán trước được!.
18 Tháng Sáu 2024
Nhưng “đạo đức giả” không mới đối với đảng CSVN. Chứng bệnh này đã có từ khi ông Hồ “cướp chính quyền” năm 1945 từ tay Chính phủ quốc gia Trần Trọng Kim. Từ đó, chiếc áo “cách mạng”, “dân chủ” “tự do” và “độc lập” dần dần “bạc mầu” để lộ ra những chứng hư tật xấu của người Cộng sản. Bằng chứng “xương máu” của hai cuộc chiến huynh đệ tương tàn từ 1946 đến 1975 đã lột trần “lời nói không đi đôi với việc làm” của đảng CSVN.
14 Tháng Sáu 2024
Lời nói của sư cầu chúc cho mọi người hạnh phúc đã được nhiều người dân cảm động, bởi vì hạnh phúc là một thứ gì đó rất xa vời cho người dân trong nước, làm sao hạnh phúc được khi có một chế độ cai trị xem mình như là loài bị trị, làm sao mà hạnh phúc được khi những lo toan hàng ngày như tiền ăn, tiền học, tiền khám chữa bệnh cho bản thân và gia đình luôn là nhu cầu cấp thiết? Hạnh phúc là một giá trị xa vời khi một dân tộc bị cai trị bằng một thế lực hắm ác, bất lương và xem việc cai trị con người không hơn loài vật.
13 Tháng Sáu 2024
“Người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không tách rời và là một nguồn lực của cộng đồng dân tộc Việt Nam, là nhân tố quan trọng góp phần tăng cường quan hệ hợp tác, hữu nghị giữa nước ta với các nước.” (Trích Nghị quyết 36, phần 2). Thật ra chính nhờ sự chống đối của người Việt Hải Ngoại mà chính quyền cộng sản khá hơn trong tiến trình đổi mới. Không có tiếng nói chống đối ấy, không có sự tác động trái chiều ấy, chính quyền cộng sản sẽ còn ù lì độc đoán và mông muội hơn nhiều. Cách nào, tiếng nói ấy vẫn có mặt tích cực cho chính quyền cộng sản. Thay vì chửi là phản động, họ phải biết ghi nhận và cám ơn.
05 Tháng Sáu 2024
Sau bệnh “nhận vơ” nhơ bẩn như thế, cán bộ, đảng viên CSVN ngày nay còn bị nhiễm 2 chứng bện mới “lười lao động” và “lười làm việc”. Báo của Trung ương đảng (ĐCSVN) cho biết: “Tình trạng “lười lao động” trong đội ngũ cán bộ, đảng viên đang diễn ra ở không ít cơ quan, đơn vị. Đây là căn bệnh nguy hiểm, cần phải chữa ngay bằng “phương thuốc đặc trị”. (ĐCSVN, ngày 28/05/2024) Nhưng ngoài “lười biếng, lười lao động, lười làm việc”, theo bài viết của Trung ương, đảng viên còn mắc bệnh “ kèn cựa, cục bộ, thiếu kỷ luật, kém đoàn kết, tham ô, xa hoa lãng phí.” Các tệ nạn này như “trăm hoa đua nở dưới thời các Tổng Bí thư Đỗ Mười...
05 Tháng Sáu 2024
Một cuộc bố ráp khác, cuộc ‘đánh úp’ tăng đoàn khất thực của nhà sư Thích Minh Tuệ vào đêm 3/6/2024 có thể được hiểu là quyết tâm của BCA nhằm bóp nghẹt tự do tôn giáo nếu không tu tập theo đường lối của nhà nước. Ban Tuyên giáo chỉ đạo báo chí quốc doanh đưa tin là nhà sư Thích Minh Tuệ ‘đã tự nguyện dừng việc đi bộ khất thực’. Chẳng mấy ai tin bộ máy truyền thông ‘nói dối hơn Cuội’ ấy, khi nhiều thông tin trên mạng cho biết, sư Minh Tuệ đột nhiên ‘biến mất’, sau khi ngài đến địa phận tỉnh Thừa Thiên – Huế vào buổi chiều hôm trước (2/6), không ai rõ tung tích… (5) Trái ngược với tuyên bố của các cơ quan Nhà nước...
05 Tháng Sáu 2024
Tự do tôn giáo là một căn bản mặc nhiên tại các quốc gia dân chủ, trong đó họ phân chia rạch ròi: Tôn giáo là tôn giáo và chính trị là chính trị. Không có việc nhồi nhét chính trị vào tôn giáo như đảng cộng sản đã và đang làm khi dương cao khẩu hiệu: Đạo Pháp xhcn!. Bởi hai khái niệm kể trên hoàn toàn không dính dáng vào nhau, một bên là chân lý để con người tu tập tìm cầu giải thoát, và một bên là loại xã hội sao chép, ăn vay từ những quốc gia đi trước nhưng đã phá sản hôm nay để trong đó quyền lực lãnh đạo quốc gia thuộc về một thiểu số gian manh và tàn độc.