Phiếm bàn chuyện “toàn cầu hóa” và cái lợi nào cho Việt Nam?

17 Tháng Tư 20208:35 CH(Xem: 10187)

PHIẾM BÀN CHUYỆN “TOÀN CẦU HÓA” VÀ CÁI LỢI NÀO CHO VIỆT NAM?


viber-image-2019-05-18-11.57.04

 Đỗ Ngà
Facebook




     Toàn cầu hóa là một mối quan hệ phức tạp, mỗi quốc gia muốn phát triển thì không thể nào đứng ngoài quy luật này được. Ngày trước, khi chưa toàn cầu hóa thì trong một quốc gia thường có đủ các ngành nghề từ thượng vàng đến hạ cám: có ngành dùng công nghệ sạch, có ngành dùng công nghệ bẩn; có ngành dùng chất xám có ngành dùng chân tay nặng nhọc; có ngành làm ra giá trị gia tăng cao, có ngành làm ra giá trị gia tăng thấp vv.. Thế rồi toàn cầu hóa xảy ra, những nước giàu chọn giữ lại những món ngon cho mình và đẩy những món dở sang các nước nghèo như là quy luật tất yếu.

Ngày nay, những nước giàu chỉ giữ lại những ngành nào vừa có công nghệ sạch, vừa làm ra giá trị gia tăng cao, vừa sử dụng chất xám nhiều. Khi các nước giàu giữ lại những thứ đó, thì nền kinh tế của họ sản sinh ra giá trị gia tăng rất cao dù cho thời gian lao động có ít đi. Ở các nước Bắc Âu và một số nước Tây Âu, nơi mà sự phát triển đã đạt trình độ rất cao thì họ bắt đầu giảm giờ làm cho người lao động nhưng của cải xã hội vẫn cứ dư thừa và dân vẫn cứ giàu có. Nếu tôi dùng 1 đồng vốn nhưng làm ra đến 10 đồng lời trong 1 ngày thì tôi có quyền làm làm việc 4 ngày trong tuần, còn 3 ngày chơi để xài tiền. Thế nhưng nếu tôi dùng 1 đồng vốn nhưng chỉ nặn ra có 2 xu tiền lời mà cần đến những 2 làm việc, thì ắt tôi phải cày bất kể ngày đêm mới đủ sống. Rõ ràng nhờ toàn cầu hóa, nước giàu giữ lại những gì sinh lợi lớn nhất và sạch nhất cho mình nên mới có chuyện dân xứ họ làm ít, nghỉ nhiều nhưng vẫn rất giàu có là vậy.

Hàng hóa của Thụy Sỹ tuy không phổ cập như hàng Nhật hay hàng Hàn, nhưng giá trị kinh tế của nó thì rất cao. Đồng Hồ Thụy Sỹ, cáp treo Thụy Sỹ, máy trắc đạt Thụy Sỹ vv.. đều là những thứ đỉnh về chất lượng và tất nhiên, giá tiền thì cũng trên mây. Chính vì thế dân Thụy Sỹ sống rất nhàn, làm việc ít đi nhưng lại rất giàu có. Điều đó kéo theo nguồn thu của chính phủ cũng dồi dào đến nỗi chi không hết, mặc dù chính phủ của họ chi cho an sinh xã hội rất lớn.

Nói cho cùng toàn cầu hóa là một bàn tiệc, món ngon có, món dở có nhưng không sắp xếp hỗn độn mà nó phân tầng rất rõ ràng. Ở đáy của toàn cầu, Việt Nam chỉ nhận được những thứ công nghệ lạc hậu, ô nhiễm môi sinh, sử dụng cơ bắp nhiều và ít chất xám. Tất nhiên, những thứ đó làm ra giá trị gia tăng rất thấp và để lại hậu quả môi sinh, hậu quả xã hội. Chính vì thế mà người Việt Nam làm nhiều như tăng giờ, tăng ca khắp nơi và trong mọi ngành nghề, thế nhưng cuối cùng dân vẫn nghèo. Xã hội nghèo, dân chúng nghèo, đất nước nghèo. Ở Việt Nam, hầu hết là phải chiến đấu để tồn tại, chỉ có thành phần rất nhỏ ăn trên đầu trên cổ dân bằng cách dùng quyền lực hoặc dựa hơi quyền lực là sống để hưởng thụ mà thôi. Đó là thành phần đỏ.

Toàn cầu hóa nó giúp cho các doanh nghiệp ở nước giàu có thể mang cơ sở sản xuất của mình đặt ở vị trí nào mà tiết kiệm chi phí nhất rồi xuất khẩu nó sang các thị trường cao cấp bán giá cao. Từ đó các doanh nghiệp các nước giàu kiếm lợi lớn nhất có thể. Nguồn thu nhập lớn đó đó chắc chắn thuộc sở hữu của nước giàu nhưng lại được tính vào GDP nước nghèo. Thật sự, ai mà nghĩ ra trò tính chỉ số GDP cũng hiểm thật, nó cho những nước nghèo ngửi được mùi cá rán nhưng lại cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy mình thành công, mặc dù phần thịt cá thì bị các nước giàu đớp. Như ta biết, FDI chỉ chiếm 20% tổng vốn đầu tư toàn xã hội của Việt Nam nhưng lại chiếm đến 70% tổng giá trị xuất khẩu. 70% xuất khẩu là phần thịt cá rán, còn con số 70% ấy được tính vào GDP của Việt Nam chỉ là mùi thơm con cá rán đó mà thôi. Trong 70% hàng xuất khẩu ấy, chính phủ Việt Nam cũng thu được một khoản thuế, ấy là cái xương cá. Chính cái mùi và phần xương ấy làm nên 7% tăng trưởng. Thế nhưng thằng nghèo vẫn vênh mặt tự hào về “thành quả” vĩ đại.

Thu nhập trung bình thế gới năm 1985 là 2.647 USD còn Việt Nam là 231 USD, như vậy năm 1985 thế giới cách ta 2.316 USD. Đến năm 1995, mức trung bình thế giới là 5.409 USD, còn Việt Nam là 238 USD, vậy thế giới cách ta là 5.171 USD. Và đến năm 2015, mức trung bình thế giới là 10.224 USD, còn của Việt Nam là 2.085 USD, vậy thế giới cách ta là 8.139 USD. Như vậy qua đây chúng ta thấy, toàn cầu hóa được ví như một cây thang tẳng đứng và có 3 tốp đang leo: tốp dẫn đầu; tốp giữa; và tốp cuối. Vị trí thực của Việt Nam là tốp cuối và ở phần cuối của tốp cuối thì đúng hơn. Để phát triển đất nước thì ĐCS cần phải đưa đất nước rút ngắn khoảng cách với tốp giữa, thế nhưng thảm hại thay, Việt nam dù cố hết sức vẫn không những không rút ngắn được khoảng cách mà còn bị nhóm này bỏ xa. Vậy thì đường nào để cho Việt Nam phát triển đây? Bí đường, nếu vẫn lối leo trèo kiểu CS hiện nay.

Toàn cầu hóa là quá trình liên kết thế giới thành một mạng lưới để tất cả đều tham gia vào và hưởng lợi, cùng win-win. Thế nhưng trong thực chất của cái win-win đó, thằng giàu sẽ hốt phần win 99%, còn thằng nghèo thì gặm phần win 1% ít ỏi. Có còn hơn không, phần win 1% ấy cũng đủ cho dân Việt Nam hôm nay khá hơn hôm qua và ngày mai khá hơn hôm nay. Chính cái 1% đó đã giúp ĐCS lừa gạt dân rằng “nhờ đảng mà hôm nay mới có gạo ăn, chứ không thì chúng mầy ăn bo bo", thế nhưng “nhờ ai” mà dân mới phải ăn bo bo thì đảng ém. ĐCS chỉ cần thế, chỉ cần cái win 1% kia để đảng duy trì sự cai trị, còn sự tụt hậu thì đảng không cần quan tâm.

Năm 2004 nắm được cái win 1% ấy, ĐCS họp bàn và hoan hỉ đặt ra mục tiêu đến năm 2020 Việt Nam sẽ bắt kịp nhóm đang nắm win 99% kia. Thế rồi đến năm 2020 không những không bắt kịp mà bị người ta bỏ xa vời vợi. Ngạo mạn, không tự lượng giá được năng lực và cuối cùng là dẫn đất nước hướng tới mục tiêu thất bại. Ngày nay ông Trần Quốc Vượn(g) cũng là mẫu người vậy. Nói thật, ĐCS đưa Trần Quốc Vượn(g) lên ngôi là cách mà ĐCS đang tự dẫm vào bãi phân của chính mình. Thật sự với thế hệ sắp tới của ĐCS, Việt Nam sẽ chẳng có gì sáng sủa.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Ba 20151:37 CH(Xem: 13709)
Năm năm nữa, không chỉ là tượng Phật Thích Ca, mà có thể sẽ có rất nhiều cái nhất nữa được ra đời trên đất nước này, cùng với danh sách những cái “nhất” mà người dân Việt Nam vẫn nghe thấy hàng ngày. Từ tô hủ tíu lớn nhất, cái bánh chưng lớn nhất… cho đến tháp truyền hình cao nhất, tượng đài lớn nhất… Người Việt đang bước vào thời kỳ chạy đua niềm vui với cái “nhất”. Cuộc đời trần tục hầm hập phả hơi nóng của cái “nhất” từ miếng ăn đến tận linh hồn tín ngưỡng, khiến mọi thứ phải là “nhất”: người ta chen nhau giật lá bùa, giật cái ấn, cướp cái phết… đến vật vã để mình được là “nhất”.
14 Tháng Ba 20158:25 SA(Xem: 11150)
Tuần rồi đi dự một hội thảo chuyên đề và gặp một anh bạn đồng môn trên bàn cà phê. “Ủa, ông chưa tiến sĩ hả? Sao không làm một cái” ? Anh bạn tôi hỏi.
13 Tháng Ba 20154:57 CH(Xem: 13411)
bức ảnh nói lên điều gì ?
12 Tháng Ba 20151:13 CH(Xem: 10695)
Du lịch tâm linh, trò lừa rẻ tiền
11 Tháng Ba 201510:08 CH(Xem: 11923)
Trước những quốc nạn tham nhũng, mua quan bán chức, suy thoái đạo đức, du côn xã hội đen, đàn áp nhân quyền và dân quyền, hèn với giặc ác với dân, những lễ hội phản văn hóa, những “quốc sư, quốc phụ” tự phơi bày những điều tồi tệ… người ta thường bào chữa bằng ngụy biện rằng những hiện tượng xấu xa ấy nước nào chẳng có, thế là hòa cả làng chăng?
04 Tháng Năm 2024
Ở tầm của uỷ viên Trung ương Đảng, có thể lập sân sau để kinh tài. Có thể nói, đằng sau mỗi một quan chức là cả một bộ máy tham nhũng đồ sộ. Ví dụ như ông Vương Đình Huệ, ông lập hẳn sân sau cho em họ đứng tên; nuôi đệ tử ruột làm tay hòm chìa khóa, đảm nhận chức năng kết nối từ ông Huệ và chính quyền tỉnh, nhận dự án từ Trung ương rồi đẩy xuống tỉnh, sau đó trao dự án vào tay em họ ông Huệ. Không có đất nước nào mà mức độ tham nhũng kinh khủng như Việt Nam. Sau lưng mỗi quan lớn đều là một hoặc vài tập đoàn, chuyên rút ruột ngân sách. Điều này gây nguy hiểm cho nền kinh tế đất nước vô cùng. Mỗi ghế quan chức đều...
03 Tháng Năm 2024
Vào ngày 22-1-2018, ông ta bị kết án 13 năm tù. Ông Thăng bị xét xử vào ngày 14 và 15 tháng 12, 2020 vì liên quan đến một vụ bê bối tham nhũng khác và nhận 10 năm tù. Trường hợp của Thăng không phải là trường hợp cá biệt. Khoảng 20 cá nhân khác có liên quan đến lĩnh vực dầu khí và ngân hàng cũng bị kết án, trong đó có ông Trịnh Xuân Thanh, người đứng đầu tập đoàn dầu khí Petrovietnam, người bị bắt ở Đức và đưa về Việt Nam. Ông Thanh bị kết án tù chung thân. Sau đó, Phan Văn Anh Vũ hay còn gọi là “Vũ Nhôm”, một ông trùm kinh doanh bị bắt ở Singapore. Ông Vũ Nhôm lãnh 17 năm tù.
30 Tháng Tư 2024
Với sự ra đi “bất ngờ” của ông Vương Đình Huệ, đảng CSVN đã rơi vào cuộc khủng hoảng chính trị lớn nhất từ trước tới nay. Những người thay thế ông Huệ và ông Thưởng chỉ đếm trên đầu ngón tay gồm Bà Trương Thị Mai, 66 tuổi, quê Qủang Bình, Bí thư Trung ương đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương; Thủ tướng Phạm Minh Chính, 66 tuổi, quê Thanh Hóa và Bộ trưởng Công an, Đại tướng Tô Lâm, 67 tuổi, quê Hưng Yên. Tuy nhiên ai sẽ thay ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư để lãnh đạo Đảng khóa XIV càng mù mịt hơn, vì những người có điều kiện nhất đã bị loại.
29 Tháng Tư 2024
Trong trại, dù Kẻ Nằm Vùng có lời khuyên trước là không nên – nhưng tướng Trọng, thay vì mặc quần áo dân sự như mọi người tị nạn khác – tiếp tục diện bộ quân phục đại lễ với đầy đủ phụ tùng, dây biểu chương, huy chương, nón kết…đi vào nhà ăn tập thể. Tướng Trọng được 4 người đàn ông đang ngồi ăn, đứng dậy đón chào nghiêm chỉnh đúng tác phong thuộc cấp. Tuy nhiên ngay sau đó bị một số người, có khá nhiều phụ nữ chửi bới, ném thức ăn vào người, khiến ông tối tăm mặt mũi, được Kẻ Nằm Vùng kéo chạy ra ngoài nhưng rồi phải trốn vào một nhà cầu công cộng.
24 Tháng Tư 2024
Bộ phim Kẻ Nằm Vùng hay Cảm tình Viên (The Sympathizer) dựa trên tiểu thuyết cùng tên của tác giả Nguyễn Thanh Việt, được sản xuất bởi A24 và Rhombus Media, đạo diễn Hàn Quốc Park Chan-wook, với sự hiện diện của 2 tài tử nổi danh trong cộng đồng người Việt hải ngoại là bà Kiều Chinh, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, đã bắt đầu công chiếu tập 1 trên HBO từ ngày 14 tháng 4 năm 2024. Phim chiếu gần 10 ngày rồi nhưng không thấy giới phê bình văn học, nghệ thuật hải ngoại có bài nào nhận xét, đánh giá tập 1 và 2. Những cây đa, cây đề nổi tiếng trong làng báo, truyền thông hải ngoại thường viết bài bình luận tác phẩm văn chương, phim ảnh… hoàn toàn im lặng.
24 Tháng Tư 2024
Vốn là đảng cướp nên tìm một người có khả năng, vừa khôn ngoan vừa hiểm độc để có thể nắm đầu trùm công an là người ngăn chặn mọi chống đối từ bên trong cũng như bên ngoài thì không dễ kiếm. Đại diện trong Quốc Hội chỉ là bù nhìn. Đại hội đảng là chiến trường thanh lọc, sắp xếp hàng ngũ trung ương, địa phương và chính trị bộ là giai đoạn cuối cùng để chọn lãnh đạo tương lai. Đừng coi thường tiến trình "dân chủ" của CSVN đi từ trên xuống dưới. Vì mục tiêu của đảng là cầm quyền. Mọi đe dọa quyền lực đảng có nghĩa đảng sẽ bị tiêu diệt. Để tìm lãnh đạo có khả năng đó đòi hỏi Khôn và Ác. Từ trên...
23 Tháng Tư 2024
Tuy nhiên lịch sử của Việt Nam đã phủ nhận sự mạo nhận này. Chưa hề có cuộc trưng cầu ý kiến nào chứng minh “Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân”. Vì vậy, khi bị chống đối, ban Tuyên giáo Trung ương đã quay cuồng với giọng điệu thù nghịch: “Tính chất nguy hiểm của những phương thức, thủ đoạn này ở chỗ chúng tạo dựng nhận thức sai lệch, mơ hồ, hoài nghi, hoang mang, dao động, gây “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, làm lung lay niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân vào vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, tạo tâm lý bức xúc, chống đối trong xã hội. Điều đó ảnh hưởng tiêu cực đến...
22 Tháng Tư 2024
Điều đáng chú ý là Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính cả hai lần gặp hai vị lãnh đạo công nghệ này đều mời họ xây dựng nhà máy sản xuất ở Việt Nam. Trong khi đó, khác với Samsung, cả hai công ty này đều không sở hữu nhà máy sản xuất sản phẩm cho chính họ. Điều đó khiến nhiều người đặt ra câu hỏi là lãnh đạo Hà Nội có thực sự hiểu đối tác mình đang nói chuyện? Ai cũng thấy Việt Nam đang đứng trước những cơ hội lớn để nhận được đầu tư lớn hơn về công nghệ nói riêng và kinh tế nói chung
21 Tháng Tư 2024
Cũng đáng chú ý là chuyến thăm Trung Hoa của ông Huệ đã xẩy ra chưa đầy một tháng, sau khi Đảng CSVN cách chức Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng ngày 20/03/2024. Ông Thưởng, 54 tuổi từng được coi là ngôi sao sáng trong 4 Lãnh đạo hàng đầu, và là người có nhiều triển vọng thay ông Nguyễn Phú Trọng. Ông bị cách chức vì “đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm”. Tham nhũng cũng có vai trò trong vụ mất chức của ông Thưởng. Vì vậy, chuyến đi Bắc Kinh của ông Vương Đình Huệ càng được củng cố cho vị trí chính trị của ông trong tương lai, vì chính ông đã bảo đảm với Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo...
17 Tháng Tư 2024
Ở tấm thứ nhất, hình một viên cảnh sát mặc bộ quần áo màu kem, nón kết cũng màu kem là điều hoàn toàn sai. Đồng phục của cảnh sát VNCH là áo trắng, quần xám, áo 2 túi, nút áo trên gần sát cổ, không hở cổ hoặc phanh ngực, bên trên túi phải có bảng tên, tay áo trái có huy hiệu cảnh sát. Nón kết cũng trên trắng, viền xám ở dưới. Huy hiệu có dòng chữ Tổ Quốc, Công Minh, Liêm Chính khác với huy hiệu của quân đội là Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm. Cái chào tay của người trong hình cũng sai không đúng quân phong, quân kỷ. Khi chào, lòng bàn tay phải úp xuống, ngón cái hơi quặp lại, 4 ngón còn lại duỗi thẳng khép vào nhau, cánh tay...