Chết bởi Trung Quốc hay bởi người Việt?

21 Tháng Giêng 20195:39 CH(Xem: 1741)

CHẾT BỞI TRUNG QUỐC HAY BỞI NGƯỜI VIỆT?


a (520)



Nguyên Anh




Chết bởi Trung Quốc (Death by China) là tựa đề cuốn sách của mấy ông học giả Hoa Kỳ gào lên sau khi thấy nền kinh tế của mình đã tràn ngập hàng hóa Trung Quốc, sản phẩm của Mỹ làm ra cạnh tranh không lại vì giá cả không rẻ bằng dẫn đến nhà máy, hãng xưởng sản xuất cầm chừng, công nhân thất nghiệp; tạo nên nhiều tệ nạn xã hội vv…, hàng TQ có mặt và chiếm lĩnh hầu hết trong hệ thống siêu thị Walmart, 99 cent, cứ lật ngược chúng lên đều sẽ thấy giòng chữ “Made in China” từ những vật dụng thông dụng nhất như bàn chải, khăn mặt cho đến bàn ghế nội thất. Nhìn cái quáng quàng của nước Mỹ hôm nay tôi chỉ cười khẩy vì chuyện này là hệ quả tất yếu của tư duy trong đầu óc người Mỹ, đặc biệt là trong đầu mấy ông Tổng Thống tiền nhiệm, ai đã giúp cho Trung Quốc trở thành cường quốc kinh tế ngoài nước Mỹ? chính những ông Tổng Thống trước từ thời R. Nixon cho đến ngày nay đã giúp đỡ cho họ, đã bỏ rơi miền nam Việt Nam vì thị trường vài chục triệu dân của Việt Nam trong thế kỷ 20 không thể nào so sánh được với một quốc gia hơn 1 tỷ người sát nách.

Đến thời ông D. Trump lên làm Tổng Thống thì ông tuyên chiến về kinh tế với TQ, chính sách áp thuế lên hàng hóa nhìn tổng quan thì đem lại một khoản thu kếch xù cho nước Mỹ nhưng không riêng gì hàng hóa TQ mà những mặt hàng xuất phát từ các quốc gia khác cũng cùng chung số phận, một chai xà bông tắm của Canada trước đây vài tháng chỉ có 1 usd nhưng hôm nay đã là 1,99 cent, điều đó cho thấy 99 cent đó là tiền thuế thu theo lệnh của TT. D. Trump, chính sách này có thể khả thi trong thời điểm ban đầu nhưng về lâu về dài thì ai sẽ là người chịu thiệt?” Chính người tiêu dùng trong nước Mỹ sẽ là người gánh chịu trực tiếp khi phải móc tiền túi ra mua những sản phẩm ngày hôm qua chỉ có nửa giá hôm nay. 

Đó là chuyện của nước Mỹ vì dù sao họ cũng có một bộ máy tam quyền phân lập, có Quốc Hội và Chính phủ minh bạch, tiền thu được sẽ được dùng vào những việc cụ thể và thiết thực, tuy nhiên cũng có những kẻ cuồng Trump tối ngày chỉ biết bợ đít kẻ có quyền dù thấy hay không cũng ngậm miệng im thin thít, và nhiệm kỳ của D. Trump cũng chỉ còn có hai năm trước khi vị Tổng Thống thứ 46 xuất hiện.

Nhưng tác hại cho việc giúp cho Trung Quốc trở thành cường quốc kinh tế không chỉ bấy nhiêu đó!

Hàng hóa Made in China có mặt khắp thế giới, từ Châu Mỹ cho đến Châu Âu và Châu Á, đặc biệt do vị trí địa lý sát vách; Việt Nam cũng là một nước nhập siêu từ TQ và nền kinh tế nội địa đã hoàn toàn bị phá sản...

Những sản phẩm được gọi là thời trang cao cấp của những tên tuổi nổi cộm như Thái Tuấn, Khải Silk chỉ là loại hàng mượn đầu heo nấu cháo, họ đến những tổng kho mua vải của TQ về may mặc, sau đó gắn cái mác tên mình vào để cho rằng đây là sản phẩm nội hóa trong khi thực chất Việt Nam chỉ là một đơn vị gia công vì không sản xuất được nguyên vật liệu cao cấp, vụ Khải Silk bán những chiếc cà vạt của Trung Quốc sản xuất đã chứng minh cho mọi người thấy khả năng và trình độ bịp bợm của các doanh nghiệp Việt Nam.

Nhưng đó vẫn chưa phải là vấn đề chính vì ngoài những mặt hàng “Hồn Trương Ba – Da hàng Thịt” ra thì đa phần người Việt Nam sẽ chết bởi người Việt với sự gián tiếp đầu độc của bọn Tàu khựa và lòng tham lam vô độ của con người trong nước.

Những quán cơm bỏ bột nở vào để có khối lượng nhiều gấp ba lần, bột đó từ đâu ra? Từ TQ, những ly cà phê uống hàng ngày có bao nhiêu ly từ bột bắp và hương liệu TQ? Thậm chí những công ty sản xuất với những hạt cà phê đẹp mắt thì những loại hóa chất tẩm vào để có hương Moka, hương Chồn ở đâu ra? Từ TQ, những miếng thịt trong dĩa cơm tấm sườn bì chả ướp hương liệu vàng ươm bắt mắt ở đâu ra? Từ TQ, những loại thịt thối bỗng trở thành thịt tươi có mặt trên bàn nhậu, vì sao?  Nhờ hóa chất TQ, những ly rượu đế của đệ tử lưu linh từ đâu ra? Từ nước lạnh chưa qua xử lý trộn hóa chất TQ, thậm chí những chai rượu Tây Martel, Hennesse, XO của những đại gia trong nước bao nhiêu chai thật và bao nhiêu chai giả? Không ai biết ngoại trừ bọn gian thương.

Đáng nói hơn là bọn gian thương đầu độc người dân, có chức có quyền thì chúng sản xuất thuốc ung thư giả lừa gạt người dân, còn bọn ma cô ma cạo như Cty tư nhân Tân Hiệp Phát thì dùng hóa chất để làm ra những chai trà xanh 0 độ, nước ngọt Sting, chắc hẳn mọi người vẫn còn nhớ vài năm trước đây qua kiểm tra đột xuất đã lòi ra hàng tấn hóa chất TQ trong nhà kho của bọn này, đáng nói hơn Tân Hiệp Phát còn đểu cáng hơn khi chơi trò săn tăng cùng công an csVN chụp mũ “Tống Tiền” cho khách hàng khi họ phát hiện dị vật trong chai nước, sau khi bọn chúng trám họng im hết thì giờ đây chúng ngang nhiên làm “Một nhà tài trợ cho TT. Thúy Nga” để tự sướng rằng tên tuổi của mình vẫn còn thơm lắm!

Phở ở Mỹ không hề ngon bằng tại Việt Nam! đơn giản vì tại đây chỉ bán thịt đông lạnh chứ không được phép bán thịt tươi như trong nước, bò sau khi mổ ra sẽ phải xịt thuốc diệt khuẩn, đông đá một thời gian nhất định trước khi sử dụng còn trong nước thì không ai quan tâm đến điều đó, thịt bò sau khi giết sẽ được mua về treo lủng lẳng trên nồi nước lèo và sẵn sàng phục vụ nhu cầu của khách hàng. Và con số bệnh nhân ung thư tại Mỹ và Việt Nam luôn trái ngược nhau...

Nói đến gian thương thì không riêng gì Việt Nam mới có mà ngay tại Mỹ cũng có những tên gian thương gốc Việt đầu cơ trên sức khỏe người dân, tại đây có những tên ma giáo tuồn những loại thuốc thực phẩm chức năng đã hết hạn sử dụng (date) về Việt Nam, sau đó bọn chúng tẩy xóa và đóng lại date mới cho những, chai, viên thuốc đã hết hạn và bán cho người tiêu dùng, người dân cứ ngỡ rằng mình đã mua được thuốc tốt từ Mỹ chứ có ngờ đâu mình đã trả tiền để mua những sản phẩm mà nếu ở Mỹ sẽ phải quăng vào thùng rác!

Một bọn khác chuyên sản xuất nước sơn móng tay với những cái lọ đủ màu lấp lánh để quý bà, quý cô làm đẹp thì còn tồi hơn khi bọn chúng đến Trung Quốc mua hóa chất, những bao bột màu, gel theo đường tàu biển nhập cảng vào Mỹ và được sang chiết ra những lọ nước sơn màu, sơn bóng và đóng cho giòng chữ Made in USA bán để cho các tiệm nội địa, mấy bà cứ tưởng bở sơn túi bụi chứ có ngờ đâu rằng chúng đang trực tiếp đầu độc cái móng tay mình, và mình thì đang tiếp tay cho bọn gian thương làm giàu cho bọn Tàu Chệt.

Một gói thuốc là Marlboro methol (bạc hà) có giá bán tại Mỹ là 7,5 cho đến 8,5 usd trong khi một gói thuốc lá tương tự được sản xuất tại Việt Nam giá cả chỉ trên dưới 1usd, người tiêu dùng ngây thơ nghĩ rằng đó là sự khác biệt kinh tế giữa hai xã hội VN và Mỹ nhưng nếu nhìn nhận một cách nghiêm túc thì chúng ta sẽ thấy thuốc lá sản xuất tại Mỹ toàn bộ nguyên liệu đều từ trong nước, sợi thuốc, hương bạc hà, giấy quấn đều được kiểm tra nghiêm ngặt; chặt chẽ còn tại VN thì ngoài sợi thuốc lá, hương liệu tẩm ướp từ đâu có ai được biết, hãy nhìn gói thuốc Con Mèo Caraven với một túi menthol trong đầu lọc, khi bóp vỡ ra thì sẽ cho hương bạc hà, hóa chất đó từ đâu ra nếu không phải nhập từ Trung Quốc với giá thành rẻ mạt nhằm đem đến lợi nhuận cao nhất?!
Một chai nước hoa Chanel được bán trong hệ thống Macy s tại Mỹ có giá từ 125 usd cho đến hơn 200 nhưng tại Việt Nam cũng có thể dễ dàng mua được với giá bằng hoặc thấp hơn? Lý do vì sao? Bởi vì hàng giả từ TQ, bởi vì bọn gian thương mua một chai nhưng lại sang chiết thành 3 chai pha trộn, điều đó lý giải vì sao hàng chính hãng chỉ cần xịt nhẹ một lần là thơm cả tuần lễ còn hàng dỏm xịt thơm một chút là biến mất tiêu ngoài ra còn có thể gây hại cho người tiêu dùng khi thẩm thấu qua da.

Ai là người sẽ gánh chịu hậu quả ngoài người tiêu dùng thấp cổ bé họng trong nước?

Những loại hóa chất độc hại đó có cái được thải qua sinh hoạt nhưng cũng có những loại nằm im trong cơ thể con người, chúng cứ tích tụ dần dần để rồi đến một ngày khi cơ thể có những triệu chứng khác thường đi khám bệnh mới biết rằng mình đã bị ung thư tự lúc nào, con số bệnh nhân ung thư tại Việt Nam hiện nay đang ở mức báo động mà không có một chương trình nào hướng dẫn giáo dục người dân về an toàn thực phẩm.

Đọc đến đây thì sẽ có nhiều người thắc mắc là trách nhiệm cụ thể thuộc về ai?

Xin thưa đó là trách nhiệm của Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm mà đơn vị chủ quản của nó là Bộ Y Tế csVN, có thể rằng họ sẽ ngụy biện rằng nhân lực không đủ để kiểm tra, kiểm soát nhưng đó chỉ là một sự nói dối trắng trợn khi đảng csVN nuôi nhân lực hai lực lượng công an và quân đội với quân số lên đến cả triệu người nhằm bảo vệ chế độ thì không thể nào không thể chi trả cho lực lượng kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm – nếu họ muốn.

Các DLV, fan cuồng của đảng nghĩ sao về vấn đề này? Có dám ý kiến một cách công khai với chính quyền của quý vị và đòi hỏi họ phải có trách nhiệm với người dân không hay chỉ im lặng và nhủ thầm rằng: “Ôi dào, ai sao mình vậy, lo con bò trắng răng, người ta ăn ầm ầm đó có sao đâu…”.

Đó là một suy nghĩ ấu trĩ ngu muội của những kẻ thất học, ở thế kỷ 21 khoa học đã chứng minh được nguồn gốc của nhiều loại bệnh tật trong đó một phần lớn là do thói quen sinh hoạt và ăn uống dẫn đến, hơn nữa nếu không dám nói lên ý kiến của mình với nhà cầm quyền thì quyền dân chủ của quý vị ở đâu khi Nguyễn Phú Trọng huênh hoang khoác lác tại Mỹ là”Chưa có bao giờ người dân Việt Nam được hưởng bầu không khí dân chủ như hiện nay…” trong cuộc hội đàm cùng TT. B.Obama?

Không phải đảng csVN không biết tình hình vệ sinh an toàn thực phẩm của Việt Nam đang ở mức báo động nhưng họ đang cố tình làm ngơ bởi vì những ràng buộc  trong Hiệp Ước Thành Đô, trong 25 văn kiện mà Nguyễn Phú Trọng lén lút ký cùng giặc Tàu mà không dám công bố cho toàn dân được biết, chính những thỏa ước ngu muội đó đã dẫn tới việc Việt Nam đang bị diệt chủng với sự nhắm mắt làm ngơ của nhà cầm quyền.

Người dân Việt Nam từ nam chí bắc, bao gồm không và có cộng sản đa phần đều căm ghét Trung Quốc, đây không phải là sự kì thị mà đây là mối thù truyền kiếp khi trong giòng lịch sử dựng và giữ nước chúng ta đã bị bọn chúng xâm lăng, đô hộ nhiều lần, tất nhiên đối với bọn chúng thủ tiêu một dân tộc cứng rắn không chịu khuất phục luôn là mong muốn và dịp may đã đến khi Việt Nam hôm nay có một chế độ vong nô thần phục tuyệt đối.

Kẻ thù gián tiếp của chúng ta chính là bọn Bá Quyền Trung Quốc.

Kẻ thù trực tiếp của dân tộc Việt Nam chính là đảng cộng sản Việt Nam.

Những người dân bình thường không cộng sản sẽ nghĩ gì khi phải sinh sống trong một đất nước nhiều bất công, bất cập, một chính quyền chư hầu chỉ cúc cung thần phục mà không biết bảo vệ người dân? Chính quyền đó có xứng đáng để cai trị mình hay không? Chắc chắn câu trả lời sẽ là không, do đó không có lý do nào để chúng ta nhân nhượng mà không kéo nó sập xuống?

Viết đên đây tôi nhớ đến những khuôn mặt trong cái băng nhạc Thúy Nga chiếu đâu đó ngoài quán ăn với những hình ảnh con người hải ngoại vô tư ngoác miệng cười khả ố khi xem những tên hề đực và cái diễn những tấn tuồng hài nhảm nhí, những khuôn mặt ngày nào trốn chui trốn lủi trên những chiếc thuyền mỏng manh vượt biển, những khuôn mặt HO, những khuôn mặt của những bà thợ sơn móng tay ngày ngày ngồi giũa móng, bóp chân mấy bà Mễ, Mỹ đen để có tiền rủng rỉnh lên sòng bài xem ca nhạc, họ đã quên cái quá khứ ăn khoai mì, bo bo của mình, họ đã quên trước khi đến Mỹ bàn chân họ còn dính phèn chua lét để thoa son tô phấn ngồi tự thưởng cho mình thụ hưởng, họ đã quên cái nơi mà mình xuất phát ra đi:
Nước Việt Nam nghèo hèn khốn khổ!


Cuối cùng là nghị quyết 36 của csVN trong lĩnh vực văn hóa văn nghệ trong đó nêu bật lên vấn đề hòa hợp, hòa giải nhưng thực tế mục tiêu chính của nghị quyết 36 không phải là hòa hợp hòa giải gì hết mà mục đích là bắt buộc người hải ngoại phải chấp nhận chính thức sự cai trị của đảng csVN dù rằng họ hoàn toàn không hợp pháp khi dùng vũ lực cướp chính quyền không thông qua trưng cầu dân ý và là một nhà nước độc tài vì thế trong lĩnh vực văn hóa, văn nghệ đảng cs không tiếc tiền chi ra cho những tên cai đầu dài, bọn cơ hội ăn theo tại hải ngoại để thông qua những bản nhạc, tuồng cải lương hướng đầu óc họ nhớ về quê hương để thần phục hoàn toàn chế độ độc tài, độc đảng.

Đó là vài khía cạnh nổi bật mà người Việt Nam đang thờ ơ, tiếp tay cho giặc, chính người Việt sẽ giết người Việt, đạo diễn là đảng csVN mà tổng đạo diễn chính là bọn Tàu sát vách.

Chúng ta sẽ mất nước, chúng ta sẽ chết tức tưởi ngay tại quê nhà vì những người cùng màu máu đỏ da vàng, một dân tộc đã không còn tinh thần ái quốc mà chỉ còn chăm bẳm hại nhau để tìm nguồn sống thì chắc chắn rằng dân tộc đó sẽ bị diệt vong!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Bảy 20192:23 CH(Xem: 37)
Xét lời ả nói, thấy những ‘nguyên tắc cơ bản lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được’, không gì rõ và đủ nghĩa hơn bằng cái công hàm bán nước, mà Hồ Chiếu Manh sai Đồng Vẩu ký ngày 14/09/1958, dâng trọn lãnh hải cùng biển đảo của nước Việt cho Tầu cộng: Thưa Đồng chí Tổng lý - Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc…
20 Tháng Bảy 20192:22 CH(Xem: 27)
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
20 Tháng Bảy 20192:20 CH(Xem: 25)
Ông Trần Bắc Hà là quan chức ngành ngân hàng, nhưng ông có nhiều mối hệ thân thiết với các quan chức chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta lại lắm tiền của, nhiều người đánh giá ông ta có cả tỷ USD. Với các mối quan hệ và tiền của như vậy, ông Trần Bắc Hà phải được ở nơi giam giữ tốt, và được chăm sóc y tế tận tình mới đúng bản chất của chế độ cộng sản dành cho các quan chức của họ khi sa cơ lỡ vận. Bởi ở Trại B14, các quan chức từ cấp vụ trưởng trở lên mà bị tạm giam thì sẽ được ở phòng có điều hòa cho tới khi có kết luận điều tra. Đằng này, ông Trần Bắc Hà bị tạm giam tại Trại tạm giam của quân đội rất khắc nghiệt, lại bị chết trước khi tới bệnh viện,...
19 Tháng Bảy 20193:40 CH(Xem: 102)
Khi chưa làm gì cả thì bạn kêu gọi quốc hội Mỹ cũng là vô ích. Họ có ra những đạo luật trừng phạt csVN vi phạm nhân quyền thì cao lắm cũng như thời kỳ cấm vận 20 năm từ 1975-1995. Chúng vẫn sống nhăn, chỉ có dân chết. Nếu quốc hội Mỹ nhượng bộ thì chúng sẽ đàn áp nhân quyền nhiều hơn, bắt giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ hơn để kiếm vốn đi buôn với Mỹ. Thành ra mọi chuyện phải trông chờ vào 95 triệu dân Việt chứ không phải nhờ vào quốc hội Mỹ. Nếu dân Việt không học tập dân Hồng Kông xuống đường thay đổi thể chế thì Mỹ làm gì cũng chỉ là "giật gấu vá vai" mà thôi.
18 Tháng Bảy 20193:14 CH(Xem: 229)
Qua những gì đã và đang diễn ra tại đất nước Việt Nam này, chúng ta luôn thấy Đcs luôn đánh giá sai thời cuộc. Từ Bộ Chính trị các đời từ xưa đến nay, và trong các ban ngành của chính quyền CS cũng vậy, họ đưa ra vô số quyết định sai lầm nhưng rất cố chấp và khước từ mọi lời khuyên hữu ích. Chính vì thế mà đất nước Việt Nam đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không thể nào khắc phục, làm đất nước này luôn mất mát vì trả giá quá nhiều cho những cái đầu mù lòa ấy.
16 Tháng Bảy 20194:46 CH(Xem: 183)
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 201910:23 CH(Xem: 218)
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 201911:09 CH(Xem: 237)
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 20193:22 CH(Xem: 287)
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 20194:06 CH(Xem: 414)
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
20 Tháng Bảy 2019
Xét lời ả nói, thấy những ‘nguyên tắc cơ bản lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được’, không gì rõ và đủ nghĩa hơn bằng cái công hàm bán nước, mà Hồ Chiếu Manh sai Đồng Vẩu ký ngày 14/09/1958, dâng trọn lãnh hải cùng biển đảo của nước Việt cho Tầu cộng: Thưa Đồng chí Tổng lý - Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc…
20 Tháng Bảy 2019
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
20 Tháng Bảy 2019
Ông Trần Bắc Hà là quan chức ngành ngân hàng, nhưng ông có nhiều mối hệ thân thiết với các quan chức chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta lại lắm tiền của, nhiều người đánh giá ông ta có cả tỷ USD. Với các mối quan hệ và tiền của như vậy, ông Trần Bắc Hà phải được ở nơi giam giữ tốt, và được chăm sóc y tế tận tình mới đúng bản chất của chế độ cộng sản dành cho các quan chức của họ khi sa cơ lỡ vận. Bởi ở Trại B14, các quan chức từ cấp vụ trưởng trở lên mà bị tạm giam thì sẽ được ở phòng có điều hòa cho tới khi có kết luận điều tra. Đằng này, ông Trần Bắc Hà bị tạm giam tại Trại tạm giam của quân đội rất khắc nghiệt, lại bị chết trước khi tới bệnh viện,...
19 Tháng Bảy 2019
Khi chưa làm gì cả thì bạn kêu gọi quốc hội Mỹ cũng là vô ích. Họ có ra những đạo luật trừng phạt csVN vi phạm nhân quyền thì cao lắm cũng như thời kỳ cấm vận 20 năm từ 1975-1995. Chúng vẫn sống nhăn, chỉ có dân chết. Nếu quốc hội Mỹ nhượng bộ thì chúng sẽ đàn áp nhân quyền nhiều hơn, bắt giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ hơn để kiếm vốn đi buôn với Mỹ. Thành ra mọi chuyện phải trông chờ vào 95 triệu dân Việt chứ không phải nhờ vào quốc hội Mỹ. Nếu dân Việt không học tập dân Hồng Kông xuống đường thay đổi thể chế thì Mỹ làm gì cũng chỉ là "giật gấu vá vai" mà thôi.
18 Tháng Bảy 2019
Qua những gì đã và đang diễn ra tại đất nước Việt Nam này, chúng ta luôn thấy Đcs luôn đánh giá sai thời cuộc. Từ Bộ Chính trị các đời từ xưa đến nay, và trong các ban ngành của chính quyền CS cũng vậy, họ đưa ra vô số quyết định sai lầm nhưng rất cố chấp và khước từ mọi lời khuyên hữu ích. Chính vì thế mà đất nước Việt Nam đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không thể nào khắc phục, làm đất nước này luôn mất mát vì trả giá quá nhiều cho những cái đầu mù lòa ấy.
16 Tháng Bảy 2019
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 2019
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.