Tôn Giáo và Chính Quyền (P2)

25 Tháng Mười 20238:07 CH(Xem: 274)

                                 Tôn Giáo và Chính Quyền (P2)

images (1)                                      Hình minh họa: Đạo Bà La Môn - Nguồn Internet





Trần Công Lân






Chính quyền

Nếu đời sống là trường học thì con người sống để học hỏi. Thuở xa xưa con người thiếu kiến thức nên dựa vào tôn giáo. Khi tôn giáo và chính quyền xung đột thì dân theo ai? Nếu tôn giáo có phẩm hạnh thì đã không tranh chấp với chính quyền. Chính quyền do người xấu cai trị thì sẽ đi đến sụp đổ. Vấn đề là tôn giáo có đào tạo được người tốt để điều hành việc nước mà không áp đặt tôn giáo lên người khác.

Tại các nước dân chủ, khi tranh cử thì các ứng viên phải đưa ra các chương trình thích hợp với người dân, tình trạng xã hội. Nhưng vì tham vọng, ứng viên đã hứa hẹn quá nhiều, lại còn dùng xảo thuật để triệt hạ đối thủ có tài năng hơn mình.

Mặt khác, người dân vì "ích kỷ, thờ ơ, ngu tối" (Hoa Địa Ngục, Nguyễn Chí Thiện) nên lơ là sinh hoạt chính trị, chỉ chọn những ai hứa hẹn trúng ý muốn, nhu cầu của mình mà không quan tâm đến việc chung. Khi những kẻ ác, xấu nắm chính quyền thì quốc gia trở thành độc tài, chuyên chính và người dân tỉnh ngộ đã quá muộn.

Chiến tranh tâm lý giữa chính quyền và tôn giáo luôn luôn xảy ra. Tôn giáo dựa vào uy tín của đấng sáng lập những hứa hẹn tốt đẹp về một thế giới của đấng tối cao sẽ nắm ưu thế so với những gì chính quyền có thể (hay không thể) làm cho dân.

Chế độ dân chủ là "dân" làm "chủ" có nghĩa là người dân phải tham dự sinh hoạt chính trị. Nhưng trình độ dân đã không đồng đều lại còn ham chơi, lười biếng, ỷ lại... cho nên dù chính quyền có nỗ lực cũng không thể thỏa mãn đòi hỏi của dân khi so với thiên đường của tôn giáo vẽ ra.

Vấn nạn của chính quyền là giới lãnh đạo cũng từ dân mà ra. Mà dân cũng là tín đồ. Vậy khi ông A còn là dân thì tôn giáo X ông theo là chuyện cá nhân nhưng khi ông làm chính trị, đắc cử chức vụ W. Chức vụ càng cao thì ảnh hưởng tới xã hội càng sâu và rộng. Qua một chính sách Z (phá thai, di dân, đồng tính, tội ác...) ông A là ông Tòa (hay dân biểu, nghị sĩ, tổng thống) quyết định Y vì ảnh hưởng bởi tôn giáo X thì đồng viện nghĩ sao? Người dân khác tôn giáo nghĩ sao?

Trên mặt chính trị thì đảng của ông A là đa số nhưng trên mặt tôn giáo thì X là thiểu số. Khi dân chống ông A là chống tôn giáo X. Nước láng giềng đa số theo đạo X sẽ mang quân xâm chiếm để bênh vực ông A và đạo X. Cho dù hiến pháp quy định thế nào đi chăng nữa thì chiến tranh vẫn xảy ra. Vì "tín" là tin mà đã tin thì không còn phải hay trái nữa. Tôn giáo có thể sinh hoạt dân chủ được không?

Thời xa xưa khi người thợ săn trao đổi sản phẩm với người nông dân thì niềm tin giữa hai người là chính. Đó là khi chưa có chính quyền và tôn giáo xen vào. Vậy thì tại sao có sự xuất hiện của "chúng ta tin nơi Thượng đế" (in the God we trust) và lời thề trên kinh sách? Nếu một quốc gia có nhiều tôn giáo thì lời thề với thượng đế sẽ thay đổi tùy theo ứng cử viên đắc cử theo tôn giáo nào.

Tại sao không thể là lời thề: nếu tôi làm sai, thất bại, tôi sẽ từ chức (hay tự sát như võ sĩ đạo Nhật)?

Nếu nhà tu tự giáo dục bản thân để không còn mê hoặc, sân si, tham vọng thì ông ta có thể nắm chức vụ chính quyền nhưng chưa chắc ông ta làm được việc nhưng nhất định ông ta không tham nhũng, bè phái, thiên vị hay muốn làm hại xã hội vì bất cứ lý do gì. Tuy nhà tu có thể công bằng, chí công vô tư nhưng dân chúng không có trình độ như vậy và đối thủ của nhà tu có thể thuyết phục quần chúng để thay thế vai trò chính trị (trường hợp Carter và Reagan).

Tôn giáo là lãnh vực huyền hoặc vì không thể chứng minh thượng đế, thiên đàng hay cõi chết và khi đã tin thì khó thay đổi, nếu thay đổi có thể bị tội chết (Hồi giáo). Trong khi chính trị là thử thách, thể nghiệm, điều chỉnh hay lật đổ (cách mạng) để làm cái mới vì nếu không thì cả nền văn minh bị tiêu diệt mà không hiểu tại sao (Ai Cập, Atlantis, Machu Picchu).

Vậy nếu cả tôn giáo lẫn chính quyền đều không giáo dục được người dân vì chính người dân tham dự cả tôn giáo lẫn chính quyền thì làm sao sửa đổi hai cái sai cùng một lúc mà không thể sửa từng cái một vì tuy hai là một?

Giải pháp cuối cùng là người dân phải tự sửa.

Nhưng nếu từ học tập, sửa sai từ lúc trẻ thì khó mà chống lại dư luận đương thời của người lớn. Mà nếu để thành người lớn thì tánh nết khó sửa vì thời gian đã trôi qua. Trường hợp mạng xã hội cho thấy người nói lăng nhăng thì nhiều mà người suy nghĩ, lý luận thì ít. Đã ít, họ lại không lên tiếng thành thử kẻ nói trăng cuội lại tưởng mình đúng, múa tiếp cho tới khi gặp sự thật thì quá trễ. Vì là số ít họ chẳng buồn tham dự chính trị hay tôn giáo vì khó mà sửa số đông kẻ đã "tà" gần hết cuộc đời.

Thế nhưng chính trị, chính đạo vẫn còn đó, ai thấy thì tham dự. Nhưng để thấy thì bạn phải bỏ du lịch, ăn nhậu, các trò chơi giải trí... từ thuở ấu thơ nhờ trải qua hoàn cảnh, sách vở hay tôn giáo?

Khi các tổ chức chính trị tranh luận về chọn đại diện (chủ tịch đảng, tổng thống) già hay trẻ thì là trò hề vì không nói tới "kinh nghiệm": già mới có kinh nghiệm, mà kinh nghiệm thành công hay thất bại? Kinh nghiệm từ đâu có nếu không làm chức vụ đó? Có kinh nghiệm mà không có tư cách, đạo đức thì sao? Già mà cỡ 70-80 lỡ nửa đường đứt gánh trong lúc cần thiết thì lỗi tại ai?

Nếu trẻ thì nợ đời (tửu-sắc-khí-tài) đã vượt qua chưa? Làm sao biết được người trẻ đã "chính kỳ sở mệnh" (biết và chấp nhận tài năng của mình để đóng góp hữu hiệu cho xã hội). Bởi vì nắm vận mệnh quốc gia không thể vì giận vợ con, hay thất tình mà bỏ đảng, bỏ quốc gia đi tu hay theo tiếng gọi con tim.

Nếu cao điểm của chính trị là chiến tranh thì lãnh đạo sẽ đối diện cái chết như thế nào? Lính còn sợ chết thì chỉ huy tối cao quan niệm về chết ra sao? Lãnh đạo tôn giáo chắc chắn đã có quan niệm về cửa tử nhưng tại sao vẫn còn mê lầm vật chất? Chết không mang theo được gì thì tại sao còn mê đắm tài vật? Như vậy đâu còn là chân tu.

Kết

Bạn muốn đi làm cách mạng cứu dân, cứu nước mà không muốn bàn chuyện vặt vãnh (cá nhân, gia đình...) thì hãy thử giải quyết vấn đề tôn giáo-chính trị xem có thuyết phục được bạn bè hay không. Có người cho rằng đảng chính trị không cần thiết nữa trong thời đại mạng toàn cầu. Có người cho rằng tôn giáo không còn thực tiễn trong xã hội hiện nay. Có người đề nghị giao cho người máy (robots) với thế giới ảo (AI) phụ trách. Người khác lại cho rằng trở về thuở xưa với lối giải quyết tức thì (instantaneously): có chuyện xảy ra thì mọi người trong cộng đồng địa phương tự họp giải quyết từ hành pháp, lập pháp, tư pháp đến kinh tế, giáo dục, giao thông xong rồi thì giải tán. Còn nếu bạn không làm tức là mất quyền làm chủ. Người khác làm chủ, bạn ráng chịu.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Ba 2024
Riêng đảng CSVN thì còn cho nhân dân ăn bánh vẽ để đỡ đói. Chẳng hạn, tuy hàng triệu dân nghèo rớt mồng tơi, bệnh hoạn, không cơm ăn áo mặc, hàng triệu trẻ em rách rưới không trường học, không đủ mì tôm sống còn mỗi ngày, nhưng điều 3 Hiến Pháp 2013 quy định một cách ngạo nghễ theo tinh thần TBT Nguyễn Phú Trọng: “Nhà nước bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của Nhân dân; công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền con người, quyền công dân; thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện”.
29 Tháng Hai 2024
Sau khi Liên xô sụp đổ nhiều người tưởng rằng chủ nghĩa cộng sản sẽ cáo chung trên toàn thế giới. Nhưng không phải vậy, loại giống mới “cộng sản” đã tìm được một mảnh đất phù hợp để phát triển, đó là Trung Quốc với hệ thống tư tưởng đức trị và pháp Trị chuyên chế đã ăn sâu hàng ngàn năm, tiếp tục bắt rễ và sinh sôi để xây dựng một xã hội “đặc sắc Trung Quốc”. Đức trị ở đây là gắn liền với Nho giáo mà đứng đầu là Khổng Tử và Pháp trị là nói đến thuật cai trị theo trường phái Pháp gia trong lịch sử cổ đại của Trung Quốc mà đứng đầu là Hàn Phi.
28 Tháng Hai 2024
Tuổi gì không biết nhưng trong gần 4 năm qua sau khi Tổng Thống Biden nhậm chức, sự ủng hộ ông Trump một cách cuồng nhiệt của người Việt không suy giảm bao nhiêu. Căn cứ vào những bài viết, những ý kiến trên Facebook, Twitter..., cho thấy người VN tiếp tục ủng hộ ông Trump mạnh mẽ - sự ủng hộ bất chấp lẽ phải, đạo đức, sự thật về con người, bản chất của Trump - bị bóc mẻ qua những phiên tòa đã kết thúc và đang diễn ra, hơn 10 cuốn sách, hồi ký của các cộng sự viên thân tín nhất trong nội các Trump xuất bản... - mong cho ông được trở lại Tòa Bạch Ốc thêm 4 năm nữa. Để làm gì?
27 Tháng Hai 2024
Bốn “kiên định” này không mới. Tất cả chỉ là bản cũ sao lại từ thời kỳ được gọi là “đổi mới”, bắt đấu từ năm 1986. Vì vậy, sau 38 năm đuổi theo cái bóng không tưởng là “xã hội chủ nghĩa”, ông Nguyễn Phú Trọng phải gượng ép giải thích với nhân dân rằng: “ Vì con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta là lâu dài và chưa có tiền lệ, còn rất nhiều khó khăn, thách thức.” Nhóm chữ “chưa có tiền lệ” được đảng giải thích với quyết định “bỏ qua chế độ Tư bản” để “quá độ lên Xã hội chủ nghĩa”. Nhưng không ai trong đảng định hình được “mặt mũi” của xã hội này như thế nào. Vì vậy đảng đã “ấm ớ hội tề” khi tung ra chủ trương làm “kinh tế thị trường...
26 Tháng Hai 2024
8. Họ cố tình gài trong HP những khái niệm xung đột lẫn nhau, chẳng hạn một mặt khắc ghi nhân quyền, mặt khác cướp đi nhân quyền; hoặc một mặt thì hiến định hóa địa phương phân quyền và mặt khác lại hiến định hóa khái niệm “tập trung dân chủ” để hủy diệt “địa phương phân quyền”. 9. Họ thường xuyên đánh cắp và sau đó đánh tráo khái niệm: pháp trị biến thành pháp chế xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường thành kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ cộng hòa trở thành cộng hòa xã hội chủ nghĩa, tổ quốc trở thành tổ quốc xã hội chủ nghĩa, quân đội trung thành với tổ quốc trở thành trung thành với cả đảng CSVN.
24 Tháng Hai 2024
Người dân hãy nhìn đội ngũ cán bộ đảng viên đảng cs hôm nay có đứa nào nghèo?, chúng toàn ở biệt phủ, đi siêu xe, hưởng thụ còn hơn bọn đế quốc tư bản, thậm chí con cái bọn chúng được cho đi du học cũng không học tại những quốc gia cs mà chỉ toàn những đất nước tư bản, còn người dân thì sao? tất cả đều nghèo hèn, cho dù có mức sống dễ chịu hơn ngưỡng nghèo nhưng những quyền cơ bản của con người như quyền được nói, được phát biểu chính kiến, quyền dân chủ như tự ứng cử, tự lập đảng phái, hội đoàn đều bị cấm đoán và phạt tù, tất cả đều là những công dân cộng sản, bị đánh số theo dõi qua những cái căn cước có gắn chip...
22 Tháng Hai 2024
Tác giả cho rằng, các Nhà Nho luôn muốn thần thánh hoá các bậc lãnh đạo, nhưng Hàn Phi – triết gia đại diện phái Pháp trị của Trung Quốc, từ thời nhà Tần – đã tước bỏ ý nghĩa thần thánh của họ, và coi vua cũng chỉ là một người bình thường như những người khác. Ông nêu rõ “pháp luật đúng đắn, bày ra hình phạt nghiêm khắc để chữa cái loạn của dân chúng, khiến cho kẻ mạnh không lấn át người yếu, kẻ đông không xúc phạm số ít, người già cả được thoả lòng, người trẻ và cô độc được trưởng thành…” Tiếc thay, tác giả bình luận, ông Trọng lại quan tâm đến trách nhiệm chính trị và nghĩa vụ nêu gương, chứ không phải là hành vi vi phạm.
20 Tháng Hai 2024
Lập luận “cố đấm ăn xôi” này không có cơ sở, vì sự tan rã của Liên Xô không phải là “bước thụt lùi tạm thời" mà vĩnh viễn. Thế nhưng, với thái độ ù lỳ và quan điểm chậm tiến, đảng CSVN vẫn cố bám lấy chiếc áo rách để lập luận: “Đặc điểm nổi bật trong giai đoạn hiện nay của thời đại là các nước với chế độ xã hội và trình độ phát triển khác nhau cùng tồn tại, vừa hợp tác vừa đấu tranh, cạnh tranh gay gắt vì lợi ích quốc gia, dân tộc. Cuộc đấu tranh của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ, phát triển và tiến bộ xã hội dù gặp nhiều khó khăn, thách thức, nhưng sẽ có những bước tiến mới. Theo quy luật tiến hoá của lịch sử...
15 Tháng Hai 2024
Về tình hình chính trị, đảng CSVN có kế hoạch tổ chức các Hội nghị Trung ương để chuẩn bị Đại hội đảng kỳ XIV vào đầu năm 2026. Các Hội nghị này sẽ thảo luận các tài liệu của kỳ đảng XIII sẽ trình ra Đại hội đảng XIV, trong đó có “Quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa tới. Trong số Văn kiện này có danh tính người được đề nghị thay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người sẽ 82 tuổi vào năm 2026 và đã giữ chức Tổng Bí thư đảng 3 nhiệm kỳ, từ năm 2011. Có 3 người đứng đầu danh sách ứng viên gồm:...
05 Tháng Hai 2024
Tuy sinh ra trong thời đại tương đối mới, nhưng các chế độ độc tài như Phát Xít, Quốc Xã của Hitler, hay Đôc Tài Giáo Phiệt của Iran, hay độc tài CS thiếu một yếu tố quan trọng trong khế ước ký kết với nhân dân, hoặc nôm na là HP. Đó là yếu tố đồng thuận của kẻ bị cai trị. Chưa bao giờ có một đảng CS nào có một bản HP thực sự của dân, do dân và vì dân. Chỉ là những bản HP áp đạt trên nhân dân bằng bạo lực và nắm giữ quyền lực bằng bạo lực. Chính vì thế, tiến trình dân chủ hóa đòi hỏi một trật tự chinh trị mới, thể hiện qua một bản hiến pháp dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên.