Văn hóa công an

22 Tháng Tám 20192:21 CH(Xem: 331)

Văn hóa công an

Sanbay
Từ nhỏ đến lớn tao được học và thấm nhuần đạo đức boác hồ đấy. Hình Internet

 

canhco

RFA Blog




Công an Việt Nam bị cho không thân thiện với người dân khi ngày càng nhiều vụ án oan sai, người chết trong đồn lúc bị bắt, hành hung sách nhiễu vô cớ người dân, hối mại quyền thế, phạt vạ bất công ngoài đường phố hay tảng lờ để côn đồ hành hung dân chúng trong các vụ án mang hình thái chính trị ... Đó là những vết nhơ không thể tẩy sạch trong một sớm một chiều.

vhv (7)Đây là hình ảnh rõ nét nhất về cái được gọi là CAND, chỉ có tư duy cha mẹ của dân mới có thể hành xử như vậy, nó cũng cho thế giới thấy được thế nào là một quốc gia phi dân chủ và nhân quyền. Hình Trong Nước.


Bên cạnh đó là hình ảnh xấu xí của cán bộ viên chức ngành công an khi hành xử giữa chốn đông người bị người dân thu video tung lên mạng ngày một nhiều góp phần tô điểm lên bộ mặt của người công an càng thêm khó coi và đôi lúc thảm hại, trơ trẽn.

Vụ mới nhất vừa xảy ra tại phi trường Tân Sơn Nhất được báo Thanh Niên Online loan tải lại theo một video clip của người dân quay được toàn cảnh một phụ nữ có hành vi bất nhã đối với nhân viên phục vụ tại sân bay. Người phụ nữ này là bà Lê Thị Hiền trú tại Hà Nội đi cùng với Ngô Tiến Dũng và Lê Bảo An đến quầy làm thủ tục của Vietnam Airline hôm 11 tháng 8.

Bà Hiền ký gửi 4 kiện hành lý và yêu cầu được ký gửi tiếp kiện thứ 5 nhưng nhân viên check in không đồng ý vì thủ tục hàng không quy định. Sau một lúc đôi co bà Hiền lớn tiếng thóa mạ người nữ nhân viên này bằng những ngôn từ hạ cấp nhất của tiếng Việt. Hành khách lên tiếng bênh vực cho người nữ nhân viên hàng không cũng bị bà Hiền chửi luôn. Đại diện Vietnam Airlines đã quyết định hủy chuyến với bà Lê Thị Hiền để giữ an ninh, an toàn. Trong lúc hướng dẫn bà Hiền liên hệ với Cảng vụ hàng không miền Nam để giải quyết vụ việc, bà Hiền tiếp tục có hành vi to tiếng, chống người thi hành công vụ. Cụ thể, bà Hiền dùng tay đánh vào người, nhân viên an ninh hàng không, gây mất an ninh trật tự công cộng.

Cuối cùng thì người ta được biết bà Lê Thị Hiền là cán bộ công an Quận Đống Đa Hà Nội, với cấp hàm Đại uý. Có lẽ vì cấp hàm này mà an ninh phi trường Tân Sơn Nhất chỉ phạt bà Hiền 200 ngàn tội vi phạm an ninh công cộng và chống người thi hành công vụ.

Có thấy hình ảnh rủa sả người khác của bà Hiền mới nhận ra được chiều sâu của vấn đề. Chửi thì người dân nào cũng chửi nhau trong cuộc đời mình nhưng thóa mạ người khác tại một nơi công cộng như phi trường Tân Sơn Nhất thì hiếm có người dân nào dám công khai làm việc đó. Họ bị chế tài bởi luật pháp một phần, một phần khác lớn hơn con người ít nhiều tự trọng không cho phép họ mở máy “chửi” trước hàng ngàn đôi mắt của hành khách. Phi trường vốn là nơi khác rất xa bến xe đò, hành khách của nó lịch sự tối thiểu là không ăn to nói lớn, không có hành vi côn đồ, không ăn mặc nhếch nhác và nhất là không được bất nhã với nhân viên hàng không. Những khuôn phép bất thành văn ấy hành khách của hàng không phải hiểu biết và tuân thủ nếu không sẽ nhận được những ánh mắt khinh bỉ của người bên cạnh và trong nhiều trường hợp, nhân viên an ninh sẵn sàng cách ly kẻ vi phạm và cấm bay trong một thời gian nhất định cũng như các biện pháp phạt vạ khác sẽ được áp dụng.

Bà Hiền cho rằng mình không phải là một công dân bình thường như mọi công dân khác. Bà biết rõ sự quan trọng của màu áo cán bộ mà mình đang mặc và bà có quyền hành xử như trong một đồn công an nơi bà công tác. Tư duy ấy giúp bà Hiền vượt qua những đôi mắt soi mói nhìn bà khi bà lên cơn cào ấu đồng loại bằng thứ ngôn ngữ hạ tiện lưu manh của bọn móc túi và kiếm sống tại các bến xe hay chợ búa. Bà Hiền luôn đội chiếc nón công an trong tiềm thức và bà ta tin rằng dù có làm gì cũng không ai dám động vào bà vì động vào công an là động vào đảng, mà động vào đảng thì chỉ có con đường duy nhất là vào tù.

Bà nghĩ như vậy và An ninh Cảng vụ Hàng không Tân Sơn Nhất cũng nghĩ như vậy nên mức phạt dành cho bà cũng ưu tiên như khi phạt công an: 200 ngàn. Mức phạt ấy không lạ, nó đã có tiêu chuẩn từ nhiều năm nay đã áp dụng vào nhiều vụ và vụ ấu dâm của Linh nựng là một điển hình.

Bà Hiền không phải là tất cả công an Việt Nam nhưng mức phạt cho thấy sự đồng nhất của công lý đối với công an là có thật và người dân buộc lòng phải nghĩ nhiều hơn về tất cả những gì mà nhà nước đã và đang hô hào người dân về hiến pháp và pháp luật.

Bên cạnh pháp luật bị coi thường, người dân thấy ra được văn hóa của một bộ phận đang làm mưa làm gió tại Việt Nam: văn hóa công an.

Chỉ có công an mới xem thường người dân đến thế và cũng chỉ có công an mới dám lộng quyền xem luật pháp là của họ. Họ có quyền chà đạp bất cứ ai và bất cứ nơi nào lúc nào. Người dân hèn mọn và yếu đuối đến nỗi chỉ biết khóc như cô gái nhân viên hãng hàng không Air Vietnam trong câu chuyện, còn nhân dân khác cũng tỏ ra sợ hãi khi bà Hiền lộ vẻ công an trong cách nói năng, đi đứng, vì vậy họ đành im lặng không hề dám một lời nào chống lại sự thô bỉ của đương sự.

Chì có công an mới tấn công cả nhân viên an ninh của sân bay và đây là dấu hiệu đáng suy gẫm nhất trong cái văn hóa công an ấy. Họ không những xem thường dân mà còn xem thường phép nước, xem thường tất cả mọi lực lượng vũ trang khác không cùng màu áo như họ bởi vì họ là con cưng của chế độ, là thanh kiếm giữ đảng và vì vậy họ trở thành kiêu binh đỏ.

Trong lúc bà Hiền lên tay lên chân với cô gái ngồi trong quầy vé thì đứa con gái của bà lẩn quẩn kế bên không biết mẹ đang làm gì với người lạ. Dù tuổi còn rất nhỏ khoảng 8 hay 9 tuổi nhưng không may cho cô bé ấy là trong tiềm thức của cô thì mẹ cô luôn luôn đúng và lớn lên cái suy nghĩ ấy không dễ gì thoát ra khỏi cái đầu đã bị in ấn hình ảnh rất “công an” từ lúc ấu thơ sẽ dẫn cô bé tới một mảnh đất khác xa hẳn vùng đất mà người dân bình thường đang sống.

Bà Hiền rồi đây có bị kỷ luật hay không không quan trọng đối với người xem được hình ảnh của bà ta trên báo chí. Quan trọng là sau bà ta chắc chắn sẽ còn rất nhiều câu chuyện tương tự do công an thủ diễn bởi nhận thức của đa số người khoác áo công an đều nghĩ rằng không có vùng cấm trong nhân dân dành cho công an.

* Bài viết không phản ánh quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.
02 Tháng Chín 2019
Chỉ nửa thế kỷ thôi, chủ nghĩa cộng sản trong cơn giãy chết của mình, đã kịp lai sinh thành loài quái vật ghê sợ nhất của nhân loại: Cộng sản phát xít - Communazi. Câu chuyện Hồng Kông hôm nay, đã vạch bức màn tương lai cho chúng ta thấy - rằng phần nhân loại vẫn luôn cả tin vào những điều cao đẹp sẽ đến - không còn cơ hội để chờ và nuôi một giấc mơ như của Martin Luther King nữa. Thế giới đã biến dạng, và con người đang bị buộc phải chấp nhận loại giấc mơ nô lệ an toàn. Bài học lớn từ Hồng Kông là hoặc hôm nay, chúng ta chọn lên đường, và cần thì đánh đổi cả mạng sống để đòi hiện thực, và thực hiện từ giấc mơ...