Những công dân “đầu gỗ”

18 Tháng Tám 201910:23 CH(Xem: 247)

                                   NHỮNG CÔNG DÂN “ĐẦU GỖ”

41500058352_4e417ea57f



 Luân Lê
Facebook



“Chỉ có chúng ta tự làm giá trị của chúng ta thấp đi khi chính mình lại không xem trọng bản thân mình, vì đã coi lời nói của mình với người khác là vô ích hoặc cũng không khiến xã hội thay đổi được điều gì. Như thế là chúng ta đã tự phủ nhận đi sự hữu ích của mình. Và chẳng có gì đáng hổ thẹn hơn là những thân phận tự làm mình trở nên vô dụng hoặc thấp kém đi như thế”.

Đừng cho rằng tôi nói thế là xúc xiểm và hạ thấp các công dân của chúng ta một cách thái quá. Có cái gì đó bất ổn ở đây mà khiến tôi bực bội để mà phải thốt lên như vậy.

Luật pháp thì đã quy định là 15 tuổi đã có thể là một lao động để kiếm tiền. Tới đủ 18 tuổi là trở thành công dân đi bầu cử được rồi. Cũng tuổi này là có thể kết hôn với nữ, 20 với nam, sinh con đẻ cái. Và tròn 21 tuổi thì có thể ứng cử mà làm chính trị gia, nghị sỹ vào quốc hội hay làm một viên chức cấp cao của chính phủ hoặc tòa án.

Thế nhưng mà đấy là mong ước trên lý thuyết thôi.

Tôi quan sát rằng những công dân của chúng ta chỉ có lo lắng việc học hành bằng sách vở và điểm chác, chẳng màng gì chuyện xã hội, mà học còn lười biếng, thi trượt và điểm thấp, nợ môn, bỏ học, học không được hành, tới 22 tuổi đầu có khi còn chưa cầm được tấm bằng trên tay mà rồi loay hoay chưa biết số mệnh mình rồi sẽ thế nào và về đâu.

Với vốn sống ít ỏi, các công dân trẻ của chúng ta còn thờ ơ với tình hình xã hội, nên học xong không biết làm gì, ở chỗ nào, xin được việc không, lương cho người mới ra trường có được vài triệu đồng không hay phải học việc vài tháng không công cho người ta mà còn chưa biết có được nhận vào làm chính thức hay rồi sẽ bị đào thải.

Học xong kiến trúc có khi đi làm công nhân, học luật xong đi làm thủ kho, học cử nhân toán ra đi làm bốc vác, học sư phạm xong đi làm nhân viên thị trường,…số đông còn lại thì thất nghiệp, số khác được sắp xếp trước vào đâu đó nhờ quan hệ, chạy chọt, số ít thì trầy trật để thi thố đủ kiểu mới lọt qua lỗ kim. Với một xã hội cứ loạn xạ và râu ông nọ cắm cằm bà kia như thế thì có phải là con người sẽ khó lòng mà phát huy khả năng của mình và thậm chí còn mai một đi không.

Với các thực trạng như thế, mà có phải mới đây đâu, nó là sự phổ biến và diễn ra lâu dài trên đất nước chúng ta rồi. Thế mà những người trẻ không mảy may bận tâm chút nào cả, cứ bàng quan và ỷ lại cho xã hội, cho cha mẹ, cho nhà nước mà không chịu phấn đấu, tìm việc với người nước ngoài, không lao động và đòi hỏi các cơ hội được tạo ra từ một chính sách thông thoáng từ chính phủ. Như 21 tuổi thì công dân các nước văn minh đã có thể làm ông bà Bộ trưởng, làm nghị sỹ nghị viện quốc gia, làm chuyện chính trị hoặc đảm trách các vị trí cho công việc đất nước, xã hội, có những công dân chưa tới 20 tuổi làm nhà khoa học lớn, trở thành tỷ phú mà ai cũng biết đến. Thế mà các công dân trẻ của chúng ta cứ như những con búp bê trong tủ kính, không lo lắng gì cho tương lai cả, cốt sao cho có công việc lương ba cọc ba đồng. Thế thì có xứng đáng được gọi là các công dân “đầu gỗ” hay không.

Nếu thế hệ trẻ của chúng ta không thể tìm thấy động lực mà làm việc, không hun đúc khí chất tự cường, không quan tâm đến tình hình đất nước và đòi hỏi một cuộc sống có nhiều cơ hội thì quốc gia này sẽ khó lòng nào thoát khỏi tình trạng trì trệ và cảnh “hoán đổi thân xác” trong nghề nghiệp và công việc tương lai của chính các công dân tội nghiệp kia. Sự bất định và bất ổn xã hội cũng chính là từ những cái “đầu gỗ” và trì độn này mà ra cả.

Cứ với tư duy và nhận thức như thế thì làm sao họ có thể phục vụ đất nước khi ngay cả miếng cơm, manh áo của họ mà họ còn lo chưa xong, lấy gì ra mà đối mặt và nói chuyện khoa học, chính trị với các bạn bè quốc tế - mà với họ thì luôn thường trực thái độ nghiêm túc với quốc gia, có tầm nhìn lớn và lao động chăm chỉ, sớm lao ra cuộc sống để làm lụng tự lập, không nhờ vả cha mẹ, không phụ thuộc trường lớp và bằng cấp, họ cũng sẵn sàng lên tiếng trước chính phủ của họ để đòi hỏi đối thoại hoặc thay đổi các quyết sách lớn của đất nước, nếu chính phủ không đồng ý thì sẵn sàng họ ra đường phản đối vì đó là quyền công dân được Hiến pháp quy định mà không một ai hay một nhà nước nào được cấm cản họ thực hiện quyền đó. Thế thì họ mới xứng đáng được gọi là những người chủ của đất nước và có giá trị với tổ quốc mình như vậy, chính phủ phải tôn trọng sức mạnh và trí tuệ của họ. Cho nên họ mới là công dân với vị thế làm chủ của một quốc gia chứ không phải như các công dân “đầu gỗ” đang lảng vảng và vật vờ trên quê hương chúng ta để sống qua ngày đoạn tháng, tìm kiếm mưu sinh những miếng cơm nhỏ mọn và chấp nhận rất nhiều những sự thua thiệt mà không dám mở lời ra đòi hỏi.

Nói lên quan điểm của mình cũng không xong và sẵn sàng im lặng cũng như thỏa hiệp với những bất công, thì lấy đâu ra cơ hội mà sống tốt. Vậy có đáng để được gọi là “đầu gỗ” hay không! Thật đau đớn lắm thay.

Đất nước nào cũng phải xây dựng dựa trên và bắt đầu từ những thế hệ trẻ, chứ phụ thuộc vào những người già mà ngày càng lạc hậu thì có phải là quá quắt và vô trách nhiệm không. Tôi không còn biết nói gì để mà lột tả về những thiếu sót lớn lao này của đất nước, khi mà người trẻ trầm lặng quá mà lại còn ung dung với cái đầu gỗ của mình.

Trích: MỘT NGƯỜI QUỐC DÂN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Giêng 2020
Cái nhà nước cùng cái đảng khốn nạn này, vẫn cứ tồn tại và không bao giờ biết xót thương cho người dân, ngay cả đồng chí mà không đồng bọn cũng đã chết bởi tay chúng, nên đừng bao giờ cúi đầu làm trò vuốt nịnh chúng. Đồng Tâm không phải là sự kiện độc nhất hay mới mẻ gì, hơn nửa thế kỷ nay, từ Nam chí Bắc dân oan cùng khắp không nơi nào không có, nay chúng đã ngửa bài rồi, còn gì mà không đứng lên lôi đầu chúng xuống, chứ sống chi không bằng chết vậy?
17 Tháng Giêng 2020
* Nghe ông cựu nhà báo Võ Văn Tạo này tuyên truyền thấy ngứa đít quá (xin lỗi bạn đọc nha), MK, quân cs không những lùa dân đi trước đỡ đạn họ còn bắn vào dân thường không phải bằng cây súng AK mà là đại bác 130 li tạo nên Đại Lộ Kinh Hoàng, họ đập đầu dân thường hơn 5.000 người tại Huế năm Mậu Thân 1968, nay có vụ ông cán bộ già bị chúng nó giết vì tội: "đồng bọn nhưng không chịu đồng lõa" mà nhân cơ hội đó đánh bóng cho mình, cho quân cs vô thần thì thật là thúi như C...!
15 Tháng Giêng 2020
Nhìn vào tấm hình trong ảnh, anh Nguyễn Văn Tuyển nạn nhận trong vụ Đồng Tâm đã bị đánh chảy máu mắt, điều đó cho thấy sự dã man và ác độc đối với bọn Công an như thế nào rồi . Chúng đánh người, mồm luôn nói những lời răn đe rằng, chúng tao sẽ đánh mày để bắt mày phải nhận tội, cho dù không có tội cũng phải nhận, nếu không nhận thì chỉ có con đường chết mà thôi. Còn hình ảnh của ông Lê Đình Công với một gương mặt thâm tím, làn da đen xám, cá nhân tôi cho rằng ông Lê Đình Công đã bị công an dùng dùi cui, roi điện đánh vào miệng, hàm răng và mặt...
14 Tháng Giêng 2020
Nhưng cái đáng nói, cái đáng nhìn, đáng bàn chính là người Việt đã và đang tiếp tay cho giặc bán chính quê hương của mình, khi chúng đã tràn vào số đông, lập làng, xây xóm, lấy vợ, đẻ con với những thằng Chệt xí xa xí xồ và chỉ biết đến mẫu quốc tức là Việt Nam đã mất, công dân Việt phải về định cư ở những nơi hẻo lánh, phải bỏ xứ ra đi, trên đất Việt chỉ còn có bọn dân da vàng mắt hí, xí xa xí xồ, và với cái thỏa thuận hèn mạt giải giao tội phạm TQ về cố quốc thì chắc chắn rằng ngày cái tên nước Việt Nam không còn trên bản đồ thế giới sẽ đến rất gần!
12 Tháng Giêng 2020
Nếu có lương tri thì Đảng đã thấy cái ung nhọt từ luật Đất đai: "Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. Nhà nước trao quyền sử dụng đất cho người sử dụng đất theo quy định của luật này," Cái khối ung nhọt này đang làm tan nhà nát cửa biết bao nhiêu người Việt Nam trên mọi miền đất nước. Nhưng cũng chính cái ung nhọt này đang vỗ béo cho những đảng viên cũng thiếu lương tri như Đảng. Bởi thiếu lương tri, họ sẵn sàng chà đạp mọi con người sống trên mảnh đất mà họ muốn chiếm hữu. Thiếu lương tri nên họ dụng tâm nghĩ ra mọi phương cách để gạt bỏ mọi trở ngại...
11 Tháng Giêng 2020
Và đám đít đỏ qua vụ này tự sướng: Dân ở những nơi như Trung Đông nghèo hay đói cũng được, miễn có một mái nhà để ở, được ngủ một giấc ngủ bình yên không tiếng súng cùng chết chóc, nhưng đó mãi chỉ là khát vọng, nhìn đó để thấy hạnh phúc khi là người VN. Mẹ bố thối quá! Bên Trung Đông, với Trump ít ra giết Qasem Soleimani là để bảo vệ dân và nước Mỹ, còn nơi thiên đàng xã nghĩa, dân Đồng Tâm cũng mơ có đất để cày, mái nhà để ở, giấc ngủ bình yên ‘nhưng đó mãi chỉ là khát vọng’. Rạng sáng ngày 09/01/2020 hàng ngàn côn an súng ống đánh úp vào xã, giết chết thủ lãnh nông dân (Lê Đình Kỉnh) để dễ cướp đất!
10 Tháng Giêng 2020
Ngược lại, nếu nhân dân Đồng Tâm bị đàn áp đẫm máu, sự thù hận của nhân dân cả nước dành cho đảng Cộng sản sẽ không hề nhỏ, và đương nhiên đảng Cộng sản cũng chẳng còn một miligram niềm tin nào trong nhân dân. Nhưng có một sự thật, từ xưa tới nay, đảng Cộng sản không quan tâm đến việc dân có tin yêu mình hay không mà họ chỉ quan tâm đến việc nhân dân sợ hãi, qui thuận và chịu sự đàn áp của họ ở cấp độ nào. Chính vì vậy, nếu xét về tổng quan, thì rất có thể trong trận này, các lực lượng của đảng Cộng sản, không loại trừ lính đặc công sẽ vào cuộc, họ sẽ thẳng tay với nhân dân và máu đổ chưa có điểm dừng.
08 Tháng Giêng 2020
Chúng ta không học được gì cả. Chúng ta lo làm giàu. Chúng ta lo con cái, nhà cửa , du lịch.... Có bao nhiêu người bỏ thì giờ ra theo dõi tin tức. Bao nhiêu người có đủ khả năng phân tích dữ kiện trước làn sóng thông tin ào ạt của thời đại Internet. Những ai tới tuổi trưởng thành tại VN trước khi đến Mỹ thì sẽ có bao nhiêu người đọc lịch sử Mỹ, Hiến Pháp Mỹ để có thể theo dõi (chưa nói là am hiểu) những diễn biến hiện nay. Chúng ta bỏ nước ra đi vì chống lại chế độ độc tài cộng sản và yêu chuộng tự do, dân chủ. Nhưng khi đến bến bờ tự do thì chúng ta lại quên đi bài học dân chủ. Coi dân chủ như yếu tố tất nhiên của thiên hạ...
07 Tháng Giêng 2020
Ngạc nhiên tôi hỏi lại đầu cơ từ thiện là như thế nào và vì sao lại có đầu cơ từ thiện thì được anh ta cho biết có nhiều đoàn từ thiện trong nước lẫn nước ngoài quyên góp được 2 tỷ nhưng về họ chỉ giao cho từ thiện 1 tỷ, còn một tỷ họ bỏ túi ăn lời với những lý do như chi phí đi lại, ăn ở, truyền hình nhưng thực tế có những kẻ bất lương đã và đang đầu tư làm giàu trên lòng nhân đạo của con người. Từ chối thì không có tiền, còn đồng lõa với bọn bất lương thì cảm thấy vô cùng khó chịu khi lương tâm cắn rứt!
07 Tháng Giêng 2020
Không có công dân nơi nào trên thế giới kêu ca hay phàn nàn về việc cấm rượu bia cả. Khi đã có một chính sách đúng thì phải ủng hộ. Việc duy nhất của chúng ta là có cơ chế nào để khiến cho lực lượng chấp pháp phải tuân thủ nghiêm ngặt mà không được dựa vào đó để trục lợi? Đây mới chính là vấn đề của người dân, chứ không phải chuyện ăn hoa quả hay một vài vấn đề cụ thể ngoài lề khác.