Những lời nói láo “định hướng”

10 Tháng Chín 20191:06 CH(Xem: 1327)

                          Những lời nói láo “định hướng”


index



  canhco
RFA Blog



Đã từ lâu hầu như dân chúng không còn tin vào những phát biểu hay hứa hẹn của bất cứ ông to bà lớn nào trong guồng máy nhà nước, bởi quá nhiều bài học chứng thực tính nói láo không biết thẹn của hầu như tất cả các cấp lãnh đạo cộng sản khi phải giải quyết một vụ việc gì đó của người dân.

Nói láo không phải ai muốn là được, bởi khi phát biểu một lời nói láo lập tức có hai vấn đề buộc người nói phải suy nghĩ chín chắn. Thứ nhất khi đưa ra một lời hứa phải tự hỏi lấy mình rằng có thể thực hiện được bao nhiêu phần, nếu chỉ 80% thì tốt nhất đừng nên hứa. Thứ hai, khi phát biểu một hành động, một hiện tượng chốn đông người phải nhớ là cái số đông ấy sẽ có người làm chứng cho lời nói thật hay láo của một quan chức và vì vậy nói láo về hành động hay ý kiến của đám đông là hành vi ngu xuẩn nhất của người nói láo.

Vậy mà đương kim một chủ tịch UBND thành phố Hà Nội là ông Nguyễn Đức Chung lại nói láo không hề biết nháy mắt khi xác định rằng ông ta đã mời người dân trong khu vực bị ảnh hưởng bởi vụ cháy của nhà máy bóng đèn phích nước Rạng Đông đến tham dự cuộc họp ở UBND TP vừa qua. Ở đó, ông đã nghe họ phát biểu, trực tiếp hỏi người dân nhưng người dân nói “Không có bức xúc gì”.

Để biết ông Chung có nói láo hay không hãy xem VTV đưa tin: hàng trăm phụ huynh có con đang học ở các trường tại phường Hạ Đình, Thanh Xuân, Hà Nội đã xin cho con nghỉ học tạm thời vì chưa biết trường có nằm trong khu vực an toàn không bởi trước đó đã có những kết luận trái ngược nhau về nguy cơ ô nhiễm.

Bên cạnh đó báo Thanh Niên cho biết gần 90% hộ dân tại chung cư 54 Hạ Đình, hơn 40% hộ dân tại chung cư 143 Hạ Đình và hàng loạt hộ dân, kinh doanh xung quanh Công ty Rạng Đông chuyển đi sau vụ cháy, khiến nơi đây xuất hiện nhiều "phố ma", "xóm chết".

Chưa hết, báo Dân Trí có bài phóng sự đăng vào ngày Chúa Nhật 8/9 có tựa rất ấn tượng: Hàng quán đóng cửa sang nhượng, dân quanh Công ty Rạng Đông thi nhau bán nhà.

Theo bài báo này thì các cửa hàng lớn nhỏ gần khu vực nhà máy Rạng Đông đã đóng cửa vì khách hàng sợ ô nhiễm chất thủy ngân nên ít có người dám ăn uống, bên cạnh đó nhiều gia đình đã tự ý dời đi hoặc về quê hay đến tạm trú với bà con ở một quận khác cách xa nơi xảy ra đám cháy. Có nhiều gia đình đã treo bảng bán nhà mặc dù trước đó chưa từng có ý định này.

Chừng ấy dữ kiện đủ nói lên tính chất dối trá của ông Nguyễn Đức Chung trước một việc hiển nhiên đang xảy ra tại nơi ông quản lý. Ông Chung rõ ràng là có đầy đủ thông tin hơn ai hết khi trực tiếp nói chuyện với nạn nhân nhưng ông không nói lời thành thật đúng như người dân bức xúc mà ông đã đánh lừa dư luận bằng thứ ngôn ngữ xảo quyệt của một kẻ đứng đầu một thủ đô của ngàn năm văn vật.

Câu hỏi đặt ra: tại sao ông Chung phải nói láo như vậy?

Có nhiều cách trả lời nhưng cách chính xác nhất vẫn xoay chung quanh ý tưởng cũ rích: “bời vì ông là người cộng sản cao cấp”.

Càng cao cấp người cộng sản càng phải nói láo nhuần nhuyễn hơn, hợp lý hơn và thậm chí trơ trẽn hơn. Họ như những sản phẩm được sản xuất đồng loạt nên hình thức nói láo giống nhau là chuyện có thể hiểu được. Nhưng tại sao họ phải nói láo trong khi sự dối trá ấy không giúp gì cho họ trong việc giải quyết một cuộc khủng hoảng?

Câu trả lời đến từ cương lĩnh “ổn định chính trị” mà đảng chủ trương đã khiến họ không dám nói thật từ những câu chuyện đáng ra không thể nói láo. “Người dân không có bức xúc gì” như ông Chung tuyên bố là cách ổn định lòng dân thô thiển mà người cộng sản nghĩ ra. Họ tạo cho chính họ và những đồng chí chung quanh tin rằng lời nói láo của họ người dân không biết và có biết cũng không màng tới. Nói thật về những gì mà người dân bức xúc rất nguy hiểm cho “ổn định chính trị” và biết đâu từ đó khiến người dân hoang mang thêm. Vậy là cứ tiếp tục nói láo, tiếp tục xem dân như cỏ rác không đáng nghe lời nói thật từ quan chức cộng sản.

Lâu dần những lời thiếu tính chân thật ấy khiến họ tin vào như một sự thật hiển nhiên, một sự thật ai cũng phải thừa nhận. Chằng hạn như họ không ngại ngùng khi tuyên bố “càng ngày người dân càng tin tưởng vào đảng hơn” là một mẫu câu được cắt dán vào mọi nơi mọi lúc, khi đảng cần vận động niềm tin của người dân vào một việc gì đó. Mẫu câu này được các cấp cao nhất lập đi lập lại không mỏi miệng tuy rằng ai cũng biết chẳng có người dân nào tin vào đảng cả.

Nói tới Nguyễn Đức Chung người dân Hà Nội tự khắc nhớ tới những gì ông ta làm tại Đồng Tâm, nơi xảy ra vụ bắt giữ 38 nhân viên nhà nước trong đó đa số là công an, viên chức huyện, Ban Tuyên Giáo Huyện Ủy Mỹ Đức…. vì đã xâm phạm vào vùng đất của người dân tại đây. Khi đó với tư cách Chủ tịch thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Đức Chung phải về xã Đồng Tâm nói chuyện với người dân, đưa ra cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với người dân địa phương về vụ bắt giữ. Tuy nhiên đến ngày 13 tháng 6 năm 2017, Cơ quan Điều Tra Công an Hà Nội lại ra quyết định khởi tố vụ án hình sự xảy ra tại Đồng Tâm về hai tội danh ‘bắt giữ người trái pháp luật’ và hủy hoại, cố ý làm hư hỏng tài sản’.

Cách mà ông Chung nói láo với dân chỉ đem tới tai họa cho họ chứ chưa bao giờ mang lại lợi lộc hay chí ít là niềm tin cho nạn nhân.

Nói láo là cách mà ông Chung từng làm và từng thành công, ít nhất là tại Đồng Tâm, khi ông ta giữ khoảng cách im lặng cho người dân trước bức xúc mà họ chịu đựng khi bị cướp đất. Lần này cũng thế, ông Chung làm cho dân chúng tin rằng thàm họa thủy ngân không đáng là gì mặc dù các cơ quan thẩm quyền đã có văn bản chính thức yêu cầu nhà nước có chỉ đạo đối phó một cách nhanh chóng trước các kết quả tìm được.

Nói láo theo kiểu ông Chung không khác gì cách nói láo của quận Thanh Xuân vài ngày trước đây, và rồi ra từ những lời nói láo ấy, lãnh đạo các cấp lớn nhỏ trong hệ thống chính quyền cả nước sẽ áp dụng đại trà vào cung cách ứng xử của họ đối với những thảm họa môi trường tương tự xảy ra, từ đó không biết có bao nhiêu người sẽ chết từ những lời nói láo có tính “định hướng” này.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Tám 20209:16 CH(Xem: 101)
Việc tranh chấp lãnh hải, tranh chấp đất liền với Trung Cộng đã xảy ra lừ những năm 60 của thế kỷ trước chứ không phải mới bây giờ. Và đến nay đã 75 năm cai trị, thời gian đủ dài để chúng ta đúc kết lại một kết luận, đó là ĐCS Việt không bao giờ kiện người “anh em” cùng ý thức hệ của nó lên tòa án quốc tế. Về chủ quyền biển đảo, giữa Việt Nam và Trung Hoa lâu nay đã được phân định theo Công Ước Pháp-Thanh. Giấy tờ hợp pháp thế, nhưng khi bị lấn chiếm thì CS Việt Nam không bao giờ kiện mà họ luôn giữ nguyên tắc nhường để mua sự yên ổn. Đây là chủ trương nguy hiểm...
09 Tháng Tám 20209:15 CH(Xem: 102)
Đất nước chia hai, đó là kết quả vẻ vang của cái gọi là cách mạng tháng Tám! Máu thanh niên Việt yêu nước đã đổ để Việt Minh làm thân khuyển mã cho Nga Tầu, chiếm lấy một nửa đất nước phía Bắc. Người dân miền Bắc xa lánh chúng, và đã có hơn triệu người thoát được ách cộng sản trong cuộc di cư năm 1954… Không riêng gia đình tôi mà có nhiều lắm gia đình khác được đoàn tụ tại miền Nam trong những ngày tháng này!
09 Tháng Tám 20209:15 CH(Xem: 152)
Mở chiến dịch đốt lò, được cánh báo chí gọi ông ta là chống tham nhũng mạnh tay, nào là bậc thế thiên hành đạo tất cả đều là bịp bợm, dối trá, mặt nạ đó vô tình đã bị rơi ra, lộ nguyên hình là một kẻ tham quyền cố vị, khi chính cái lò do ông ta xây dựng lên nó tắt trước củi đượm Thủ Thiêm, hay hiểu rằng đốt lò chỉ là đập phe cánh. Để ông ta tạo vây cánh riêng cho mình mà tiếp tục ngạo mạn, tiếp tục đạp trên Hiến Pháp. Mặt nạ đểu cáng rơi ra rồi kìa, nhặt lên đi ông trọng.
09 Tháng Tám 20209:13 CH(Xem: 137)
Xử lý kỷ luật đảng có lẽ là phần sáng nhất trong đơn thuốc mà ông Trọng kê ra bởi lẽ chưa có giai đoạn nào mà nhiều cán bộ cấp cao bị trừng phạt như vậy. Nhưng xử nặng cán bộ này có khiến cán bộ kia e sợ không? Hay hành vi tham nhũng của số cán bộ còn lại sẽ trở nên tinh vi hơn? Ngay trong mùa dịch nước sôi lửa bỏng mà ở nhiều địa phương, cán bộ có trách nhiệm vẫn tìm cách nâng khống giá thiết bị thì thử hỏi cán bộ có thực sự sợ kỷ luật đảng?
09 Tháng Tám 20208:56 CH(Xem: 58)
Và vì vậy, khi Trump với một giọng nói rất trịnh trọng, nghiêm túc, không cười, không nói đùa đã tự thổi phồng tính chất khó-dễ của bài xét nghiệm nhận thức, tự mình ca ngợi mình thông minh hơn người – hơn ký giả Wallace người đang phỏng vấn Trump, khiến cho “Cái Không Khí Của Những Lời Nói Này Của Trump Bay Lên Đỉnh Hài Hước Châm Biếm.” Có lẽ Trump sẽ đạt danh hiệu “Nghệ Sĩ Hài Hay Nhất Năm 2020.”
08 Tháng Tám 202011:28 CH(Xem: 159)
Đang đêm Công an VN xông vào nhà dân thường nổ súng giết người mục đích là cướp mảnh đất Đồng Sênh theo lời Cụ kình nói là trị giá hơn 1 tỷ đô la, vì tiền mà các đồng chí CA bất chấp tất cả gây ra thảm cảnh đó. Dấu ấn duy nhất trong Dân là ghê rợn, căm phẫn một tập đoàn tội ác, ác hơn cả mafia, chúng khoác áo công an thưa Thủ tướng Phúc. Dấu ấn gì mà công an thịt nát xương tan với dân vậy?
08 Tháng Tám 202011:23 CH(Xem: 161)
Từ trước Hội Nghị Thành Đô, đường biên giới truyền thống Việt-Trung thời đó được minh định bằng Công ước Pháp – Thanh đã ký năm 1887 và ký bổ sung năm 1895. Thế nhưng cuối thập niên 60 của thế kỷ trước, Trung Cộng đã manh nha muốn xé bỏ hiệp ước lấy. Vậy nên, ngày 20 tháng 2 năm 1970, Trung Cộng đã huy động trên 2.000 người kể cả lực lượng vũ trang lập thành hàng rào bố phòng dày đặc bao quanh toàn bộ khu vực thác Bản Giốc thuộc lãnh thổ Việt Nam. Tựa như Đông Đức xây bức tường Berlin, thì Trung Cộng cũng cho công nhân cấp tốc xây dựng...
07 Tháng Tám 20208:34 CH(Xem: 254)
Nếu Lê Khả Phiêu đã dâng hết đất đai biên cương, dâng 15 ngàn cây số vuông Vịnh Bắc Bộ thì Nguyễn Phú Trọng cũng chẳng kém bao nhiêu. Việc mới đây Việt nam đã trả 1 tỉ USD cho Repsol Tây Ban Nha và Mubadala của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất nhằm thỏa thuận chấm dứt và bồi thường cho họ vì Nguyễn Phú Trọng đuổi các doanh nghiệp này ra khỏi vùng chủ quyền VN vì theo áp lực của Bắc Kinh.
07 Tháng Tám 20208:32 CH(Xem: 238)
- Hắn chính là tên bán nước với 15.000 km vuông đất liền và 11.000 km vuông Vịnh Bắc bộ bằng cái hiệp định biên giới bí mật do hắn ký với chức danh Tổng bí thư Đảng cộng sản sau khi hắn sang Tàu bị mắc bẫy chơi gái Tàu và bị khống chế. Dù chức danh đó về nguyên tắc chẳng có quyền hành gì trên luật pháp và đất nước này. - Hắn là một thằng vô học leo lên bằng mọi thủ đoạn và sau khi lên chức cao nhất thì tiến hành đồng thời 3 cuộc “Cách mạng”: Công nghiệp hoá, Hiện dại hoá và ...Thanh Hoá. Ba cuộc thì hắn chỉ thành công ở hai cuộc sau.
06 Tháng Tám 202010:07 CH(Xem: 177)
Mỹ tài trợ lớn, nhưng những khoản chi đó là minh bạch. Tất cả đều phải hạch toán báo cáo rõ ràng, chính vì thế những món tiền đó không thể chảy vào túi những lãnh đạo của WHO. Ngược lại, Trung Cộng lại thích chi dưới gầm bàn hơn là chi công khai minh bạch, nên họ đã mua chuộc được nhiều quan chức hám tiền của WHO và từ đó tổ chức này chịu sự sai khiến của họ. Thực ra Tàu chẳng muốn đóng góp ngân sách cho WHO đâu, họ muốn dồn tiền để hối lộ thì tốt hơn. Nhưng nếu không đóng thì không được, vì Tàu cũng là thành viên của WHO, nên chỉ đóng 0,21% chiếu lệ mà thôi.
09 Tháng Tám 2020
Đó là chưa kể đến cách làm việc, cách ứng xử, giao du, cách lãnh đạo, cách đối phó với chuyện đại sự. Khỏi nói hết ra đây, đầy dẫy những cái thối tha dơ nhớp bẩn thỉu của chính trị Mỹ. Nói ủng hộ đảng CH thì tôi đồng ý, nhưng ủng hộ tên Moron thì không tưởng tượng được. Đảng nào cũng có người giỏi người dở. Nhưng người vô lương tâm, xảo quyệt, gian manh thì nên loại ra. Trump đã phá nát đảng CH. Chính người trong đảng CH nay cũng quay qua chống Trump mạnh mẽ. Họ cứu nước Mỹ, cứu đảng CH nên xa lánh tên Moron.
08 Tháng Tám 2020
Lời tuyên bố trì hoãn cuộc bầu cử tổng thống của Donald Trump, mới nghe qua, người ta cứ tưởng đó chỉ là một trong những chiêu trò né tránh dư luận đối mặt với những thất bại, nhưng nếu chịu khó suy nghĩ cho thấu đáo, thì ta có thể nhận thức ra được rằng: Đó là việc định hướng, là những âm mưu, là những bước đi của một nền chuyên chế độc đoán, độc tài đang trong giai đoạn thành hình. Đương nhiên, đây chỉ là quan điểm cá nhân của người viết bài, tuy vậy, đâu có khó khăn gì để nhận ra.
07 Tháng Tám 2020
Có lẽ nước Mỹ chưa bao giờ phải đón nhận sự khinh bỉ, bị nhìn bằng nửa con mắt của thế giới như ngày nay. Sự rối bời, lúng túng và thiếu một chính sách nhất quán và triệt để giữa trung ương và địa phương là nguyên nhân chính yếu. Bản thân Tổng thống có cái nhìn, cách đối phó một cách sai lầm và đầy cảm tính khác với giới khoa học. Như lúc đầu Ông cho dịch Covid 19 chỉ là cơn cảm xoàng sẽ tự động hết, khi dịch bùng phát, Ông đề nghị dùng thuốc ký ninh trị sốt rét, rồi thuốc tẩy rửa để điều trị. Sau đó, Ông dứt khoát không đeo mask, điều đơn giản này đã...
07 Tháng Tám 2020
Tất cả mọi sinh hoạt, mọi vị trí trong xã hội đều có giá trị tinh thần bằng nhau. Đừng vì mình không có năng khiếu học mà chỉ làm công việc đổ rác để rồi tự ti mặc cảm. Nếu không ai trong xã hội làm công việc đổ rác thì ai sẽ làm công việc đó khi mà tất cả mọi người đều xả rác trong tiến trình sống của bản thân? Thành ra mọi người sống trong xã hội phải tôn trọng lẫn nhau cho dù cá nhân đó không có địa vị cao trong xã hội -- nhưng nếu không có những cá nhân đó (phu quét đường, đổ rác), xã hội sẽ bất ổn. Tất cả mọi ngành nghề trong xã hội đều có giá trị tinh thần bằng nhau khi mà những ngành nghề đó phục vụ đời sống của những con người sinh hoạt trong xã hội đó.
06 Tháng Tám 2020
Mỹ tài trợ lớn, nhưng những khoản chi đó là minh bạch. Tất cả đều phải hạch toán báo cáo rõ ràng, chính vì thế những món tiền đó không thể chảy vào túi những lãnh đạo của WHO. Ngược lại, Trung Cộng lại thích chi dưới gầm bàn hơn là chi công khai minh bạch, nên họ đã mua chuộc được nhiều quan chức hám tiền của WHO và từ đó tổ chức này chịu sự sai khiến của họ. Thực ra Tàu chẳng muốn đóng góp ngân sách cho WHO đâu, họ muốn dồn tiền để hối lộ thì tốt hơn. Nhưng nếu không đóng thì không được, vì Tàu cũng là thành viên của WHO, nên chỉ đóng 0,21% chiếu lệ mà thôi.
06 Tháng Tám 2020
Sự ra đi của ông Lê Khả Phiêu trong lúc đại dịch Covid 19 làm cho đời sống của nhân dân đang gặp nhiều khó khăn và rất hoang mang lo lắng thì chẳng có ai quan tâm đến cái chết của ông. Nhiều năm qua, việc ông Lê Khả Phiêu đang sống hay chết thì đối với nhân dân coi ông là đồ phế bỏ, bởi vì Lê Khả Phiêu chẳng giúp ích gì cho nhân dân cả nước, đôi khi còn hại nước, hại dân và tốn cơm gạo mà nhân dân phải nuôi ông trong suốt nhiều năm qua.
06 Tháng Tám 2020
Ngay từ ngày đầu bước vào tòa Bạch Ốc, Donald Trump đã chủ trương đào sâu mối hận thù của sự kỳ thị sắc tộc, của giàu nghèo và của đảng phái chính trị, với một mục đích duy nhất, Chia Rẽ Để Đắc Cử. Sau khi ông ta lên nắm chính quyền, ông ta chưa bao giờ thể hiện mình là tổng thống của tất cả người dân Mỹ, bao gồm cả những người bỏ phiếu cho đối thủ của ông ta là bà Hillary Clinton. Không gì lộ liễu cho bằng việc ông ta tấn công đảng Dân Chủ và Phe Bên Kia bằng mọi giá, qua mọi cách thức, với mọi cơ hội có thể.
05 Tháng Tám 2020
Suốt nhiều năm tháng đó cho tới ngày nay bọn chúng cố tình tô đậm hình ảnh HCM qua những khẩu hiệu, tuyên truyền dối trá Hồ Chí Minh là lãnh tụ thiên tài của đảng và dân tộc ta, người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam, Anh hùng giải phóng dân tộc v.v, nhưng thực tế để nhằm mục đích duy trì chế độ CS độc tài và tham nhũng. Cái mà sự nghiệp và tư tưởng HCM cổ hủ, lỗi thời giờ đây nhân dân VN chẳng còn ai để ý và quan tâm đến điều đó. Cho đến cái đám đảng viên lãnh đạo ĐcsVN cũng chẳng còn biết về sự nghiệp và tư tưởng HCM là cái gì...
04 Tháng Tám 2020
Trục xuất bọn Tàu cộng sản về cố quốc là điều cần phải làm để bảo đảm được an ninh, Covid 19 cho phép đảng csVN có lý do để làm điều đó hợp pháp. Tất nhiên như đã nói ở trên đảng csVN chỉ là một bộ phận tay sai vì thế họ chỉ có thể hành động thăm dò, mềm nắn, rắn buông, tuy nhiên Việt Nam không thiếu gì người yêu nước, do đó sau khi truy tầm được những tên Tàu Chệt thì họ sẽ không tiếc gì mà không khuyến mãi cho bọn chúng vài kỷ niệm nhớ đời, để cho bọn chúng co vòi về tính dân tộc của người Việt Nam.
04 Tháng Tám 2020
Những người chỉ trích, phê phán Trump cũng không chỉ vì những vấn đề về tư cách, nhân cách, đạo đức, mà cái chính là vì những lời nói, việc làm, chính sách của Trump đang gây hại cho nước Mỹ – đối nội thì làm cho xã hội Mỹ càng trở nên chia rẽ hơn bao giờ hết và những giá trị dân chủ, nhân quyền xây dựng từ bao đời bị xói mòn; đối ngoại thì làm cho vai trò, uy tín, sức mạnh mềm của Mỹ bị giảm sút trên thế giới.