Nỗi lòng người xa xứ

06 Tháng Bảy 20193:44 CH(Xem: 938)

                                             Nỗi lòng người xa xứ      

hqdefault




Việt Nhân

 




Sự kiện người dân Hongkong biểu tình, với từ vài trăm ngàn cho đến hai triệu người tham gia, tính đến thời điểm hôm nay vẫn tiếp tục duy trì, chủ yếu là sinh viên tức giới trẻ đã không ngừng xuống đường. Đòi hỏi chính quyền phải xóa bỏ hẳn Luật Dẫn độ, cùng đòi Carrie Lam đặc khu trưởng đặc khu Hongkong phải từ chức!

2003, chỉ năm năm sau ngày Hongkong được Anh trao trả cho Tầu cộng (01/07/1997), là đã có những cuộc xuống đường của người dân nơi đây… 2012, bảy năm về trước, chính quyền Bắc Kinh đưa ‘Chủ nghĩa yêu nước Trung quốc’ vào bài giảng cho các cấp lớp tiểu học và trung học tại Hongkong nhằm tẩy não lớp trẻ đã gặp phải phản đối của 90.000 người ngày 29/07/2012, và sau đó ngày 01/09/2012 lại có thêm 40.000 người nữa đã xuống đường.

Và ‘Phong trào Dù vàng’ cuối năm 2014, hàng trăm ngàn người đòi quyền phổ thông đầu phiếu, bầu người lãnh đạo đặc khu, những lần đó ghi nhận đã thất bại, do không đạt được nhượng bộ nào từ phía chính quyền. Mới đây từ ngày 09/06/2019 có lúc hai triệu người Hong Kong đã xuống đường phản đối những thay đổi trong dự luật dẫn độ nghi phạm đưa về xét xử tại tòa án Trung Quốc, dự luật này dự trù sẽ được thông qua thành luật vào cuối tháng 06/2019.

Nay các cuộc xuống đường vẫn đang tiếp diễn, đặc biệt ngày 01/07/2019 dân Hongkong xuống đường đánh dấu ngày Anh quốc trao trả Honkong cho Tầu cộng, cuộc biểu tình của những người trẻ đã có thái độ cứng rắn, đập vỡ cửa kính để xâm nhập vào tòa nhà quốc hội và chiếm giữ. Đây được ghi nhận là chiến thuật mới ‘chiếm đóng và ngồi xuống’ của người biểu tình, ngăn chận tất cả sự ra vào, bao vây các trụ sở, các văn phòng chính quyền của bà Carrie Lam, sở di trú, sở cảnh sát.

Các tuyến đường, các khu phức hợp của chính quyền tại quận Admiralty bị chiếm giữ, cùng những khu trung tâm như Đồng La Loan, Vượng Giác, Kim Chung… Bao vây hàng loạt các trụ sở nhằm đình trệ hoạt động của chính quyền, như vậy để đạt thắng lợi, cuối cùng cái ôn hòa đã phải nhường bước cho động thái cứng rắn, dân Hongkong đã có người chết và đổ máu. Có hay không chuyện chính quyền Tầu cộng lồng người gây bạo động để đàn áp, nhưng với các cuộc xuống đường tại Hongkong hiện nay được ghi nhận là không có lãnh đạo, thì chỉ có thể bắt giữ cá nhân chứ không bắt được chủ chốt.

Cái quyết liệt trong đấu tranh của người Hongkong với những lần xuống đường đông mà thế giới chưa từng có, nhiều ý kiến đưa ra cho là được vậy bởi họ chỉ mới sống có 22 năm (1997-2019) với cộng sản… Sau chuyển giao chủ quyền, họ lại được hưởng quy chế tự trị cho đến 2047, dưới chính sách một quốc gia hai chế độ, được duy trì phần lớn chế độ chính trị như lúc còn thuộc Anh: báo chí, giáo dục, tiền tệ, hải quan.

Đúng là người Hongkong có được điều may mắn đó, cộng sản Tầu vướng 50 năm quy chế Hongkong tự trị, còn cộng sản Việt thì dập thẳng tay ngay ngày đầu cầm quyền. Miền Bắc, 1954 để đặt nền móng cho chế độ đỏ, chúng giết trên 20 vạn người dân trong cải cách ruộng đất, Quỳnh Lưu… Miền Nam, 1975 với triệt tư sản, kinh tế mới, tập trung cải tạo, mà hàng trăm ngàn người vùi thây rừng sâu, hàng chục vạn người đầm xác giữa biển khơi, chỉ non triệu người vượt thoát sống ngoài đất nước.

Nhưng đem so thời gian với Hongkong, thì miền Bắc bị hơn gấp ba (65 năm), miền Nam gấp đôi (44 năm), phải sống với cộng sản Việt tàn độc không thua gì cộng sản Tầu, vậy đã có những phản kháng nào đáng để gọi là tương xứng, với con số nay dân gần trăm triệu? Hay là đã nhiễm cái ác của loài cộng, tha hóa thành ‘dân xã nghĩa’ mà không còn là người Việt nữa… Mỗ tôi là dân miền Bắc, nhưng vẫn phải nói lên sự thật, vì là cái nôi xã nghĩa học theo đảng, noi gương bác, mà miền Bắc nay cái lưu manh bợm bãi đã ăn vào máu!

Lịch sử dân tộc bao đời đã minh chứng dân Việt thông minh, đầy lòng tự trọng và kiên cường, nhưng nhìn lại ngưởi xứ xã nghĩa hôm nay, quan đỏ tư túi tham nhũng từ thằng lớn chóp bu đảng đến lũ sai nha tép riu. Dân thường cũng vì đồng tiền mà nhẫn tâm tiếp tay cùng giặc phương Bắc giết người cùng nòi giống… Ra xứ người, cả quan lẫn dân xã nghĩa được thiên hạ biết đến, là những tội phạm lưu manh đĩ điếm trộm cắp, làm ô danh hai tiếng Việt Nam!

Mong cho đất nước quang phục, cái vững tin của Lão huynh Nguyễn Nhơn, cũng là cái thầm mong của mỗ tôi: Vận nước có lúc thịnh lúc suy, song Hào Kiệt thời nào cũng có (Bình Ngô Đại Cáo). Nhưng xin thật lòng, trên bước đường tha hương lúc chạnh nhớ quê không khỏi xót xa, khi tuổi trẻ quê nhà hôm nay, kẻ ít tiền thì mua một suất lao nô xứ người, đứa nhiều tiền mua lấy bộ cánh côn an, một đầu tư cho là khôn ngoan không bao giờ lỗ, để rồi còn đảng còn mình, bám lấy chế độ bằng mọi cách thu về vốn lẫn lãi, sống chết mặc người, và cái đáng nói hơn cả, là loài này đã giúp đảng cướp và chế độ xã nghĩa tồn tại.

Chỉ có sức toàn dân mới đủ để đánh sập chế độ, nhưng dân xã nghĩa hôm nay ngoài số ăn theo để hưởng lợi, còn lại là sợ nhà tù và họng súng, mang bệnh vô cảm trầm kha, với lối sống mặc chuyện người, trúng ai nấy chịu. Ngay kẻ bị nạn cũng không biết đoàn kết cùng nhau, dân oan không còn là những con số lẻ mà là cấp sư đoàn, với những miếng cắn lớn Dương Nội, Thái Bình, Đồng Tâm, Lộc Hưng, Đồng Nai, như vụ Thủ Thiêm nạn nhân lên đến sáu vạn người, nhưng những đối kháng chỉ là những tiếng oán than yếu ớt, lịm dần theo thời gian.

Giết dân, cướp đất, bán nước cho giặc là chủ trương lớn của đảng, Rừng đầu nguồn, Tân Rai, Vũng Áng… và vừa rồi là Vân Đồn, Bắc Phong Vân, Phú Quốc… Vụ chống luật đặc khu, chuyện 40 người ở Phan Rí Cửa chia nhau bản án 120 năm tù, thấy ra nhà nước không còn cần luật Đặc Khu nữa, vì thực tế bằng mọi cách, dân Tầu cộng đã thâu tóm xong đất những nơi này. Trong khi có phải vì sợ mà không một người xuống đường, khi lũ Ba Đình ăn mừng sân bay đặc khu Vân Đồn, đón chuyến bay đầu tiên của Tầu cộng từ Thẫm Quyến sang?

Vấn nạn của đất nước dân tộc, nguyên nhân là do lũ Ba Đình, tuy biết rằng không một chế độ nào gọi là vĩnh cửu thì lũ chúng cũng thế, chưa nói bạo phát thì cũng sẽ phải bạo tàn. Nhưng nếu đấu tranh với cường độ lẫn mức độ như hiện nay, thấy ra cái kết hãy còn rất xa, đó là sự thực khó chối! Đã có người tâm linh trong xót xa cầu nguyện một phép lạ đến cho nước Việt, và cũng có người thực tế quan niệm lịch sử với những điều lập lại, đã có rồi 30/04 thì sẽ có ngày 30/04 khác. Những cái đó có phải chăng cũng chỉ là một dạng ngồi khoanh tay? Muốn có tự do phải đổ máu mới có, không là của biếu, freedom isn’t free!

Riêng mỗ tôi, với cái bầm dập đã trải thì chuyện mệt mỏi là điều tự nhiên, lại thêm sức khỏe không còn, muốn hay không cũng đành phải cởi bỏ bớt cái vướng, đã ba tháng qua ngưng viết cho những tờ báo giấy... Chỉ giữ lại mỗi bài phiếm báo mạng, bởi cái tình bạn đọc, vả công việc đã ngót mười năm, một đoạn đường dài vui buồn cùng những người lính cũ, trong cái cố gắng đó lắm bài viết xong phải xóa, chỉ vì đọc lại thấy nó mang hơi hướm của bi quan, sợ làm yếu đi cái quyết tâm của người khác.

Lão huynh Nguyễn Nhơn viết những câu để đó, tuy không nói gì nhưng mỗ tôi hiểu rất nhiều:

Miễn là ‘người lớn’ biết kiên trì

Khuyên bảo, cổ võ, thúc giục

Tuổi trẻ có hiểu biết

Can đảm dấn thân hành động 

Tự cứu mình, cứu nước

Lòng vả cũng như lòng sung! Nếu không kiên trì thì mỗ tôi đã buông từ lâu, dành những giây phút cuối đời mình để vui cùng con cháu, nhưng tánh vốn lì của một thằng lính, đã từng có bận chân dính đạn, máu sũng chiếc giày trận vẫn đánh đến tàn cuộc chiến. Thì nay cũng vậy, rán đi cho hết con đường đã vạch đến lúc xuôi tay, chỉ mỗi ước mong quê nhà sớm sạch loài quỷ đỏ, chân còn được bước trên hè phố Saigon xưa.

Chính quyền Hongkong hoãn luật dẫn độ, nhà nước Ba Đình hoãn luật đặc khu, tuổi trẻ Hongkong kiên quyết xuống đường đòi hủy hẳn, còn tuổi trẻ xã nghĩa thì sao? Thấy chuyện vậy là người xa xứ, Lão huynh Nguyễn Nhơn cùng bạn đọc mong gì nghĩ gì, nỗi lòng đó Việt Nhân tôi đâu khác!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Hai 202010:56 CH(Xem: 329)
Các bạn hãy tỉnh táo và đừng nghe những lời tuyên truyền như đất nước ta còn nghèo, chúng ta phải trải qua hai cuộc chiến tranh vệ quốc…; mà hãy mở mắt to ra để nhìn cho kỹ tài sản của những tên quan lại cộng sản hôm nay, từ tên Nông Đức Mạnh với cung điện giát vàng cho đến tên quan tham tỉnh lẻ Phùng Thanh Cung với tòa lâu đài tại Bình Dương, phải; đất nước chúng ta nghèo bởi vì bị cai trị bởi một bọn tham quan vô lại, một bọn sâu mọt dùng chủ thuyết ma mị ngoại lai để mê hoặc người dân, và chúng nó càng giàu thì chúng ta lại càng nghèo tỷ lệ nghịch với khối tài sản khổng lồ mà bọn chúng đang thụ hưởng.
23 Tháng Hai 20201:26 CH(Xem: 93)
Cho học sinh nghỉ hết tháng 3/2020; cấm nhập cảnh người từ Hàn, Trung và Nhật, Singapore vào Việt Nam; tạm đình chỉ các hoạt động đông người và đăng công khai mức cảnh báo lên cao nhất để toàn dân được biết và cùng thực hiện. Khi viết dòng trạng thái này, tôi vẫn nghe thấy tiếng zô của những người nhậu nhẹt rất đông ngay gần toà nhà tôi có mặt...
23 Tháng Hai 20201:48 SA(Xem: 343)
Dễ nhận đây là trò của lũ Ba Đình, cho bò đỏ, dư lợn viên, giải độc chuyện chúng vì bệnh khô máu lẫn sợ quan thầy, mà đã để lũ du khách khựa mang con corona chạy rông khắp đất Nam. Cái gian là nghề của đảng An Nam cộng! Chuyện con virus Vũ Hán một dân mạng thắc mắc: Nhật, Hongkong, Pháp, Đài Loan… đều có người chết, nhưng xứ thiên đàng của boác không ai chết cả, chúng có giỏi thật không? Và đã có câu trả lời của một dân mạng khác cho cái thắc mắc này: Giỏi gì nó, cho nạn nhân chết viêm phổi bởi con corona, chuyển hộ khẩu sang lao phổi do con tuberculosis là xong thôi… phổi nào cũng là phổi, xác đem đốt liền, ai biết!
23 Tháng Hai 20201:33 SA(Xem: 250)
Cho nên csVN càng bưng bít thông tin Covid-19 thì chứng tỏ chúng càng dại. Chúng có nhiều cái để mất. Dân thì chết vì độc tài hay chết vì virus cũng rứa, có khi chết vì virus ít hơn và êm ái hơn. Trong mọi cuộc cách mạng khi người dân và trí thức bất lực không thể kêu gọi nhau để thay đổi thể chế đem lại một cuộc sống an sinh và hạnh phúc cho họ thì tất cả phải nhờ đến quy luật "cùng tất biến".
21 Tháng Hai 202010:31 CH(Xem: 195)
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.
21 Tháng Hai 202010:28 CH(Xem: 63)
“Tôi chỉ cảm nhận không biết Việt Nam dựa trên những tổng kết nào từ ngành y tế. tuyên bố như vậy thực ra chúng tôi rất muốn tin như vậy, cũng muốn có những thông tin tốt về việc ngăn ngừa và kiểm soát dịch bệnh, có điều thông tin xác đáng và mang lại lạc quan đúng đắn cho người dân tôi nghĩ tôi chưa xác tín được. Bản thân những thông tin liên quan đến tình hình dịch bệnh vẫn còn phức tạp, những địa phương như Sài Gòn, Hà Nội thì khả năng lây nhiễm vẫn còn chứ không phải không.”
21 Tháng Hai 202010:22 CH(Xem: 101)
Trả lời câu hỏi của phóng viên tại cuộc họp báo thường kỳ ở Hà Nội, phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Đoàn Khắc Việt cho biết: “Để phòng chống dịch bệnh COVID – 19 lan rộng, ảnh hưởng sức khỏe của công dân Việt Nam, Chính phủ Việt Nam cũng như phía Trung Quốc thời gian qua đã phối hợp chặt chẽ trong giao thông vận tải hai nước, trên tinh thần chống dịch nhưng không đóng cửa, không ảnh hưởng đến các hoạt động kinh tế, thương mại, cũng như giao lưu con người hai bên”.
21 Tháng Hai 20201:31 SA(Xem: 341)
Một chính phủ mệnh danh là kiến tạo, mà đến ngay việc chi tiền cũng không quản nổi thì kiến tạo cái gì? Tiền thuế dân đóng để thuê bọn này để làm gì? Trong khi mỗi cái việc rút ngân sách ra trả thôi cũng không xong thì trông chờ gì tương lai đất nước phát triển nếu để cái đám này tiếp tục làm. Hơn 11 ngàn nhân công bị nợ lương cùng 70 triệu đô la bị đền ấy đã đủ để nói chính phủ Nguyễn Xuân Phúc nó ăn hại hay chưa?
21 Tháng Hai 202012:47 SA(Xem: 340)
Thứ nhất, sau khi đọc xong bài thơ, thú thật, tôi cũng đã từng là một "nữ sĩ" tâm hồn "treo ngược cành cây, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây", nói phét nói lác, tâng bốc một vài người tưởng như dựng tượng đời đời kiếp kiếp trong tâm hồn Việt rồi... nhưng thời đó là cái thời chưa có Internet, mù thông tin, thông tin chỉ có ở một cái auto mà ra, còn bây giờ, chúng ta đang sống giữa thời đại thông tin bùng nổ, tốc độ còn nhanh hơn cả tốc độ của ánh sáng mà sao cô... tôi thương cô lắm cô à! Người ta chửi cô nào là "nâng bi, bê bô...", nào là "SML", nào là "giáo viên văn mà dạy trò kiểu này thì hỏng hết...", nào là "dập dịch bằng thơ", "nhại thơ"...
21 Tháng Hai 202012:46 SA(Xem: 125)
Kệ bà nó đi. Nó xây thì cứ khuyến khích cho nó xây thêm để mau lạm phát, tiền biến thành giấy lộn. Lúc đó do vác cả bao tiền đi mua không đủ ổ bánh mì dân Việt mới đổ ra đường thay đổi tận gốc thể chế. Lúc đó mới đạp đổ tượng đài để làm lại từ đầu. Còn bây giờ không xây tượng đài chúng cũng có chán gì cách để móc tiền của dân một cách hợp pháp khi luật pháp trong tay chúng và không có một đảng đối lập để ngăn cản.
26 Tháng Hai 2020
Đấy là viễn cảnh mà các doanh nghiệp ngoài quốc doanh Việt Nam đang phải đối mặt. Nền kinh tế Việt Nam đang như một lâu đài xây trên cát. Một tập đoàn chính trị vốn thiếu tri thức quản trị, một tập đoàn chính trị chỉ quen chém giết nhân dân nhằm tìm kiếm chiến thắng để tự sướng thì họ chỉ biết làm như vậy thôi. Đcs đã tự cột cổ dân tộc Việt Nam vào khối đá tảng Trung Cộng, để rồi khi khối đá ấy hở chân rơi xuống vựt sâu thì nó cũng kéo cổ dân tộc Việt Nam ngã nhào theo nó. Vậy đó! Đcs chỉ có khả năng “lo” cho nhân dân chúng như thế mà thôi!
26 Tháng Hai 2020
Nhưng có phải chỉ có loại “virus trì trệ” hay còn những loại virus nào khác trong hệ thống chính trị của chế độ cộng sản? Thực tế đã chứng minh rất rõ ràng rằng loại “virus trì trệ” cùng với các loại “virus cửa quyền, hách dịch”, “virus sợ trách nhiệm”, “virus tham nhũng”,..., đều được sinh ra từ loại “virus cộng sản”. Đây không chỉ là loại virus nguy hiểm nhất đối với đất nước Việt Nam mà với cả thế giới. Nhân dân Việt Nam đừng bao giờ tin rằng chính quyền cộng sản có thể chống được các loại virus “trì trệ”, “cửa quyền, hách dịch”, “sợ trách nhiệm”, “tham nhũng”,...
26 Tháng Hai 2020
Nhưng nếu đảng Dân chủ nắm quyền chỉ lo cho người nghèo mà kinh tế không tăng trưởng thì lấy tiền đâu. Lúc đó cũng lại lá phiếu của người dân sẽ bầu cho những người như ông Trump để tiến hành cải cách. Vậy nên đảng nào cũng có vai trò của nó.Người Việt chúng ta thì chỉ yêu ghét một bên. Nghĩ gì cũng cho một bên là duy nhất đúng, bên kia sai. Đó sẽ là nguyên nhân khiến cho Việt Nam sẽ tái lại các chế độ độc tài hậu cộng sản.
25 Tháng Hai 2020
Chỉ riêng việc giảm thuế năm 2018 chính phủ của ông Trump đã lấy 134 tỷ tiền từ các quỹ phúc lợi người nghèo đổ vào túi của 1% người giàu có ở Mỹ. Số tiền này chả bỏ bèn gì với các ông chủ nhưng rất lớn với người già cả và bệnh tật. Đảng Dân chủ đang giúp người nghèo lấy lại số tiền đó và số tiền sẽ mất sắp tới đây. Nhưng người Việt oái ăm thay lại nghĩ mình rất giàu có nên đứng về phe các ông chủ. Chỉ khi nào họ bị cắt hết các tiền an sinh xã hội lúc đó họ mới biết CNXH là như thế nào.
25 Tháng Hai 2020
Đảng nghĩ là Trung Quốc sẽ khống chế được dịch sớm và dịch sẽ không lây ra các nước xung quanh, từ đó việc bưng bít sẽ tăng điểm về cách điều hành chính phủ dập dịch của Nguyễn Xuân Phúc. Âm mưu này bại lộ khi văn phòng chính phủ tài lanh khen ngợi một bài thơ tụng ca của một cô giáo và cho báo chí giật những bài báo sến sẩm về việc đưa lưu học sinh trở về từ Vũ Hán. Nhưng có lẽ "khôn" nhưng không "ngoan", tính già hóa non, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đang phá sản trước sự kêu cứu của hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn. Rồi đây lượng người về từ Hàn Quốc và số ủ bệnh từ dân Trung Quốc bùng phát sẽ khiến Phúc hết đường nói láo.
23 Tháng Hai 2020
Trong trại súc vật có những con vật được ưu đãi hơn những con khác và những con này làm dư luận viên để tuyên truyền cho những con khác nhẫn nhục chịu cho chủ trại quàng cái ách nô lệ vào cổ muôn đời, muôn kiếp. Cho đến khi chết vì bị cảnh sát cơ động bắn, vì bị cướp đất ung thư hay bị đưa vào lò thiêu xác nhưng mồm vẫn ca "chủ trại súc vật" muôn năm. Bi kịch.
23 Tháng Hai 2020
Như thế thì chắc mọi người phần nào đã nhận ra được con người của Hoàng Kiều, kẻ đang cố tình phát nát TP. Westmister là ai. Cũng xin nói cho rõ là Trang Tin Quyền Được Biết không hề quen biết, có quan hệ với Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ cũng như Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí, riêng TT. Trí Tạ thì có gặp đôi lần trong những sự kiện...; tuy nhiên chúng tôi hoạt động trong khu vực Little Sài Gòn và thấy những chuyện chướng tai gai mắt mà cả một thành phố không ai dám lên tiếng cho nên chúng tôi đành cất tiếng nói để lấy lại hai chữ Công Tâm cho những con người đang bị vu khống...
21 Tháng Hai 2020
Như vậy sắp tới Việt Nam được xem như là một thành viên ngang hàng với nhóm các nước phát triển trong WTO, không còn được hưởng các quy chế ưu đãi khác. Từ đó Việt Nam không thể đi vay nguồn vốn ODA dành cho việc hổ trợ , bị giám sát chặt chẽ các quy đinh về tài chính, thương mại, tiền tệ và môi trường. Chính những quy định này sẽ khiến các doanh nghiệp FDI nước ngoài phải cân nhắc khi đầu tư vào Việt Nam, bởi việc lập nhà máy tại Việt Nam không còn thu nhiều lợi nhuận như trước nữa.
21 Tháng Hai 2020
Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu. Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước...
21 Tháng Hai 2020
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.