'Đặt Đảng trước Xuân là trò lố bịch'

26 Tháng Giêng 20198:56 CH(Xem: 1377)
  • Tác giả :

'Đặt Đảng trước Xuân là trò lố bịch'


bf0356c0-b248-4193-bbe1-f0cfa9899bbc                                  Một nông dân trồng hoa đào ở ngoại ô Hà Nội. Hình AFP




Diễm Thi, RFA



Chủ trương hay thói quen?


Từ mấy chục năm qua, cứ dịp Tết đến Xuân về thì người dân cả nước, từ thôn quê cho đến thành thị đều thấy những băng rôn, khẩu hiệu “Mừng Đảng, mừng Xuân” treo khắp nơi, từ phố phường, cơ quan công quyền, bệnh viện, trường học…

Mấy năm gần đây giới trí thức bắt đầu lên tiếng về việc tại sao để Đảng trước Xuân, và năm 2016, trên trang báo điện tử của ĐCS có bài viết ‘Mừng Xuân, mừng Đảng, mừng đất nước đổi mới’. Khẩu hiệu năm đó được thay bằng ‘Mừng Xuân, mừng Đảng, mừng đất nước đổi mới’.

Người dân có lẽ đã khấp khởi mừng thầm rằng tiếng nói của họ đã được lắng nghe, và từ nay họ không còn phải thấy khẩu hiệu chướng mắt mừng đảng rồi mới tới mừng Xuân nữa. Nhưng chỉ được một năm, đến mùa Xuân 2017 thì mọi việc trở lại như cũ.

Ông Trần Bang, một người dân Sài Gòn cho rằng việc đặt đảng lên trên hết là đã có chủ trương từ mấy chục năm qua:

Mình không biết trong nội bộ như thế nào nhưng theo cảm nhận của tôi thì từ những năm 1970 đã có bài hát “đảng đã cho ta một mùa Xuân”. Rõ ràng họ có chủ trương xuyên suốt từ ngày xưa, từ thời ông Tố Hữu đã cho rằng đảng là đẹp hơn tất cả so với đất trời, so với đất nước. Có lẽ đó là chủ trương tuyên truyền trong bộ máy tuyên giáo của đảng từ ngày xưa tới bây giờ vẫn giữ như vậy.

Giáo sư Hoàng Dũng từ Sài Gòn thì lại nhận định không có chủ trương gì hết mà tất cả là do một chế độ độc đảng toàn trị, nên cái gì cũng có bóng dáng của đảng, kể cả tự nhiên, thiên nhiên. Đó là cái nếp tư duy mà sau này càng lúc người dân càng thoát ra khỏi cái tư duy đó, bởi người ta thấy nó kỳ cục, nhưng với nhà cầm quyền thì khó mà thay đổi được cái tư duy đã ăn quá sâu:

“Thực ra cũng chẳng có một cái chủ trương, một cái quyết định hay một cái văn bản gì bắt phải đặt đảng trước hay Xuân trước đâu. Tôi tin như thế. Chẳng qua là cái nếp nghĩ đảng là toàn diện nó ăn sâu rồi. Nếu có thay đổi thì mấy hôm sau nó lại trở lại. Khó mà thay đổi được. Cái quan trọng là người dân càng lúc họ càng thấy buồn cười. Cái đầu óc nào mà cứ gắn như thế thì chỉ làm cho người ta cười thôi.”

Còn với Giáo Sư Nguyễn Thanh Giang từ Hà Nội thì cái tư duy đảng trên hết là tư duy mà theo ông là của ‘kẻ cướp’:

Đảng luôn luôn giành lợi ích dân tộc đem về cho mình, kể cả giành xương máu của nhân dân, của đồng bào về để tô son vẽ phấn cho đảng. Tức là đảng không phải là người đem lại quyền lợi cho dân tộc, mà bắt dân tộc hy sinh đổ xương đổ máu để tô điểm cho cái gọi là vinh quang hão của đảng.”


Xuân phải trên Đảng

Kể từ khi ra đời vào năm 1930, đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) là đảng lãnh đạo duy nhất tại Việt Nam. Theo Cương lĩnh và Điều lệ chính thức được công bố thì ĐCSVN là đại biểu của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc. ĐCSVN lấy chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động.

Tuy ‘sinh sau đẻ muộn’ nhưng ĐCSVN được nhà cầm quyền đặt trên cả đất nước, cả thiên nhiên của Đất Trời. Giáo sư Nguyễn Thế Hùng từ Đà Nẵng từng nhận định với RFA:

“Chuyện này không hợp lý và nhiều người cũng đã nói rồi. Thí dụ như Xuân là Xuân của Đất Trời. Xuân về là vạn vật đâm chồi, nảy lộc. Và con người là một sinh vật rất nhỏ bé được tạo hóa ban ơn. Lẽ ra mỗi buổi sáng mở mắt ra là chúng ta phải cảm tạ Thượng Đế. Như vậy thì đầu năm, chúng ta phải mừng Xuân trước rồi mới mừng đất nước, rồi sau đó là cái gì nữa thì nó mới hợp lý, theo lẽ thường tình.”

Có một sự trùng hợp là ngày thành lập đảng lại gần vào dịp Tết nên sinh nhật đảng đôi khi lại trùng vào ngày Tết, thế nên mừng đảng và mừng Xuân hay đi cùng.

Vào năm 2011, ngày thành lập đảng lại rơi đúng vào mùng một Tết Tân Mão. Trong cuộc trò chuyện với VTCNews, nhà báo Hữu Thọ lập luận rằng với những kỳ tích mà ĐCSVN đã làm được trong hơn 80 năm lãnh đạo nhân dân thì việc gắn Đảng với mùa xuân không có gì là lạ, nhưng ông thừa nhận khẩu hiệu “Mừng Đảng, mừng Xuân, mừng Đất nước” là không hợp lý mà nên sắp xếp lại thành “Mừng Xuân, mừng Đất nước, mừng Đảng”.

Ông lý luận rằng khi Tết đến Xuân về, theo lẽ tự nhiên, mỗi người sống trong nhân gian phải mừng Xuân mới trước, sau đó, với tư cách là một công dân của một tổ quốc thì phải mừng Đất nước. Cuối cùng mới là mừng Đảng.

Trong một lần trò chuyện với RFA về chuyện đặt Đảng trên Xuân, nhà văn Phạm Đình Trọng cho rằng làm như vậy là lố bịch, không còn biết đến Trời Đất, không còn biết đến lẽ phải, nếu không muốn nói đây là một sự ngang ngược của người cộng sản. Ông kết luận:

Tất nhiên là không đúng rồi bởi vì thiên nhiên của đất nước. Thiên nhiên thì đã có từ khi khai thiên lập địa rồi; đất nước thì cũng đã có ngàn tuổi rồi. Còn đảng thì mới có mấy chục năm.

Một thời đảng quá hợm hĩnh, quá ngạo mạn, tự đề cao mình như thế. Đây là cái mà có lẽ đến bây giờ nó vẫn chưa chấm dứt, và kéo dài kể từ khi xuất hiện người cộng sản đến giờ. Việc tự cho mình là cứu đất nước, mang mùa Xuân đến cho “dân tộc, rồi “mừng đảng, mừng Xuân”, tức cái gì cũng đều đưa đảng lên trên cả. Đấy là một sự ngang ngược, ngạo mạn của người cộng sản.”

Một trong những điều mà mỗi đảng viên ĐCS phải có trách nhiệm thực hiện là phải tích cực tuyên truyền vận động nhân dân thực hiện tốt đường lối, chủ trương của Đảng. Nhưng với Giáo Sư Hoàng Dũng thì những lời tuyên truyền hay các khẩu hiệu ngày càng ít tác dụng, bởi cuộc sống người dân ngày càng khốn khó, từng ngày chứng kiến những chuyện trái tai gai mắt, những hành xử coi thường pháp luật của chính quyền, dù rằng pháp luật cũng không hoàn thiện, khiến tất cả những câu ca ngợi đảng thành ra mỉa mai và những câu khẩu hiệu càng ngày càng ít tác dụng.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Bảy 20193:44 CH(Xem: 256)
Chỉ có sức toàn dân mới đủ để đánh sập chế độ, nhưng dân xã nghĩa hôm nay ngoài số ăn theo để hưởng lợi, còn lại là sợ nhà tù và họng súng, mang bệnh vô cảm trầm kha, với lối sống mặc chuyện người, trúng ai nấy chịu. Ngay kẻ bị nạn cũng không biết đoàn kết cùng nhau, dân oan không còn là những con số lẻ mà là cấp sư đoàn, với những miếng cắn lớn Dương Nội, Thái Bình, Đồng Tâm, Lộc Hưng, Đồng Nai, như vụ Thủ Thiêm nạn nhân lên đến sáu vạn người, nhưng những đối kháng chỉ là những tiếng oán than yếu ớt, lịm dần theo thời gian.
06 Tháng Bảy 20193:39 CH(Xem: 249)
Một tuyến đường trên cao ngay tại Thủ đô mà làm gần 20 năm không xong mà còn đòi đáng sống nhất? Thu nhập đầu người thấp nhất khu vực Đông Nam Á và tỷ lệ người nghèo, đói khoảng 1/4 dân số. Nhiều nơi trẻ em không có cơm ăn, không có trường học, không có cầu qua sông đi học, có người chết không có chỗ chôn...
05 Tháng Bảy 20194:09 CH(Xem: 513)
Cả vụ anh Linh nựng nữa: vào thang máy, thấy bé gái đáng yêu, dù không quen biết gì nhưng anh vẫn ôm hôn thắm thiết, xong anh còn cho gia đình cháu bé mấy tỉ. Đấy không là lòng nhân ái thì là gì? Rồi thì vụ nâng điểm tốt nghiệp: trong khi ở Sơn La, giá mỗi trường hợp nâng điểm là 1 tỉ, thì ở Hà Giang, công an vừa kết luận: “107 trường hợp nâng điểm là nâng giúp chứ không vì tiền”. Không vì tiền chắc chắn vì tình thương: họ thương các cháu đều có bố mẹ là cán bộ bận mãi, không dành thời gian kèm cặp con cái học hành như nhà thường dân được, nên họ nâng điểm cho các cháu đỡ thiệt thòi. Đấy không là lòng nhân ái thì là gì?”...
05 Tháng Bảy 20194:02 CH(Xem: 209)
Chúng tôi lấy làm sốc khi chính quyền Việt Nam khước từ các khuyến cáo của các quốc gia thành viên LHQ vì lý do trái chống với tinh thần của Hội đồng Nhân quyền LHQ. Tinh thần cuộc Kiểm điểm UPR là khuyến khích sự thăng tiến Quyền Con Người bằng sự hợp tác thay vì đối đầu. Thế mà Việt Nam lại tố cáo các quốc gia thành viên LHQ sử dụng các “thuật ngữ gây tranh cãi” và “sai lầm” hay “không thích hợp”, nhưng lại phúc trình sai lạc lên Hội đồng Nhân quyền LHQ. Ví dụ như từ chối sửa đổi Luật Tôn giáo Tín ngưỡng, vì bảo rằng đã được quần chúng đồng tình. Điều này không đúng.,,
05 Tháng Bảy 20194:01 CH(Xem: 238)
câu trả lời vô cùng đơn giản...
04 Tháng Bảy 20192:50 CH(Xem: 242)
Dân tộc Việt Nam bị csVN đưa lên quá cao, cao chót vót nên chết thế, hy sinh 3 triệu người một cách vô ích. Sự hy sinh của họ không phải cho đất nước, cho dân tộc mà là cho sự cầm quyền của đảng cộng sản. Vì vậy những mỹ từ như "anh hùng, bất khuất, dũng cảm, kiên cường" có thể xem như những mỹ từ dùng để dụ dỗ con nít. Bằng chứng ngày nay cho thấy là họ đi ngược vói các mỹ từ đó. Nhân dân thế giới ở 112 nước chống độc tài, đòi dân chủ mới là anh hùng chứ không phải họ. Khi một khái niệm nói trái sự thật thì mới gọi là dè bĩu, bôi nhọ...
03 Tháng Bảy 20193:27 CH(Xem: 232)
Như vậy thụ động , nhát chết, chờ thời, ngụy biện không phải là không cực đoan mà là quá cực đoan vì nó nằm ở đầu mút của phía bảo thủ một chế độ phi nhân. Thái độ này sẽ tạo ra sự băng hoại của một xã hội. Gặp mặt sau 30 năm giữa bộn bề những tiêu cực của xã hội mà ngó lơ thì chỉ cần 10 năm sau sẽ gặp nhau ở một đất nước đang trở về thời đồ đá hay gặp nhau ở thế giới bên kia.Nhưng quan trọng nhất là nó tạo ra một thái độ sống thờ ơ, vô trách nhiệm lây lan toàn xã hội.
02 Tháng Bảy 20193:38 CH(Xem: 226)
Trong vai Phó Thủ tướng, ông Huệ dặn dò những điều mà một đứa trẻ con cũng có thể nói: Chính quyền không được lơ là trong việc phòng cháy. Dân không được đốt lửa tùy tiện vì thời tiết khô, nóng. Ông Huệ khuyến khích chữa cháy theo kiểu du kích, dùng cưa máy xách tay cắt cây, tạo khoảng trống để ngăn lửa lây lan. Vậy thôi! Hóa ra việc diễn giải PCCC thành “phải cháy cứ cháy” là… đúng chủ trương!
01 Tháng Bảy 201912:14 SA(Xem: 789)
Như vậy, việc chống tham nhũng không đạt 3 đích chính thì đạt được gì? Chẳng lẽ ông Trọng không thấy cả 3 mục đích chính đó đều thất bại? Ông ta thấy hết, với con người đầy thủ đoạn thì ông ta thừa biết, nhưng mục đích chống tham nhũng ông ta không phải để đạt 3 mục đích đó mà là để PR cho hình ảnh của mình, và đồng thời để lấy lại lòng tin từ thành phần nhẹ dạ cả tin trong xã hội (thành phần này rất đông), nhằm cứu cánh cho ĐCS. Đấy mới là mục đích quan trọng của ông Nguyễn Phú Trọng chứ không phải mục đích chống tham nhũng thật lòng.
01 Tháng Bảy 201912:13 SA(Xem: 300)
Liên tiếp mấy hôm nay là màn thương vay khóc mướn nhưng có mỗi cái ảnh làm thần tượng cho lớp trẻ như các anh Nguyễn Văn Trỗi, Lý Tự Trọng, Võ Thị Sáu, Lê Đình Chinh, Hoàng Thị Hồng Chiêm... mà chuyên láo cũng làm không xong, để bị lật tẩy. Lũ AK 47, hồng vệ binh, dư luận viên đúng là ăn hại.
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
09 Tháng Bảy 2019
...chỉ có khác hồi xưa là bọn chúng thay đổi lễ vật triều cống thời phong kiến từ ngà voi, trầm hương, ngọc trai, gỗ quý, vàng bạc châu báu thành những thứ nhẹ nhàng hơn là những hồ sơ bán nước có chữ ký của bọn vong nô mang chức danh lãnh đạo đảng csVN, theo đó nhượng địa, cho thuê những vùng đất mà cha ông chúng ta đã gầy dựng cho giặc, đổi lại bọn chúng được đặt vào những vị trí cao hơn, tiền của nhiều hơn và khối tài sản đó của chúng sẽ tỷ lệ nghịch với xú danh của bọn chúng trong giòng lịch sử Việt Nam.
09 Tháng Bảy 2019
Nói cho cùng, đạo đức người Việt trở nên suy đồi và mục ruỗng như ngày hôm nay là do hai thế lực vừa dốt, vừa hung ác có tên xã hội đen và xã hội đỏ này gây ra. Người dân phải chụp giật miếng ăn trước hai con quái thú ham ăn này, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội mà yêu thương hay nghĩ về lòng nhân. Và, nếu không tiêu diệt hai con quái thú này, đến một lúc nào đó, chúng sẽ tự cắn nhau, người dân lại nổi dậy để tiêu diệt chúng… Và đáng buồn thay, lúc đó, chẳng ai có cơ hội lành lặn để đi tiếp trên con đường tiến bộ của nhân loại...
06 Tháng Bảy 2019
Việt Nam hiện nay đang tiệm cận với 2 yếu tố làm cho một quốc gia bị khai tử. Thứ nhất là dưới triều đại CS, đất nước quá yếu trước Trung Cộng. Thứ nhì là kẻ thù luôn muốn cướp lấy Việt nam đã vương lên thành cường quốc số 2 thế giới. Hiện nay, Việt Nam đang là kẻ bắt chước mù quáng những gì Trung Cộng đã làm, kiến cho Việt Nam luôn là kẻ không bao giờ có sự thành công như Trung Cộng được. Đây chính sách cách tự cúi đầu xếp sau sức của kẻ thù. Chính vì thế, Việt Nam dưới thời CS bị thôn tính rất cao.
03 Tháng Bảy 2019
Đùng một cái, anh Thăng về đây làm lãnh đạo để chuẩn bị đi ở tù, không thể không làm tổn thương lòng tự trọng của các chuyên gia lương thiện. Rồi đùng một cái, anh Triệu Tài Vinh về đây để … làm gì không biết. Anh Vinh này có thực tiễn 10 năm ở huyện Hoàng Su Phì và 10 năm lãnh đạo tỉnh Hà Giang. Chẳng lẽ anh ấy lấy mô hình kinh tế Hoàng Su Phì để lãnh đạo các chuyên gia kinh tế gạo cội hoạch định chính sách hội nhập quốc tế ?
02 Tháng Bảy 2019
Nếu ta có lầm lỡ nghe lời người 'đấu tranh cuội' để tiền mất tật mang, thì ta nên điều chỉnh lại trình độ nhận xét và hiểu biết của mình. Trong chừng mực nào đó, họ chính là những người thầy của chúng ta. Vì họ đã cho ta một bài học rất hiếm quý, mặc dầu không miễn phí! Họ đã lấy mất đi của ta những gì? Nhiều người cho rằng, họ đã lấy mất đi niềm tin vào công cuộc đấu tranh cho quê hương. Trước khi trách họ đã lấy đi niềm tin, ta nên tự rà soát lại coi mình đã thật sự là sở hữu chủ niềm tin đó không?
01 Tháng Bảy 2019
...Mà chúng ta đã chứng kiến quá nhiều những quan chức, cán bộ trong chính quyền ở xứ này phát ngôn không khác gì một kẻ ngu dốt, nhưng lại không thiếu sự ngạo mạn, vì sau mỗi phát ngôn, vị trí của họ chẳng suy suyển gì, thậm chí còn leo lên cao hơn. Chuyện cái “lon” chính là vấn đề của thể chế chính trị, nơi mà nó đã sản sinh ra và dung chứa những kẻ biến đổi cái lon và chuyển hoá từ ngữ một cách hết sức ngu xuẩn và vô cùng thô thiển. Thế mà họ vẫn đứng vào và đảm nhận việc quản lý xã hội trong hệ thống công quyền.
01 Tháng Bảy 2019
Như vậy, việc chống tham nhũng không đạt 3 đích chính thì đạt được gì? Chẳng lẽ ông Trọng không thấy cả 3 mục đích chính đó đều thất bại? Ông ta thấy hết, với con người đầy thủ đoạn thì ông ta thừa biết, nhưng mục đích chống tham nhũng ông ta không phải để đạt 3 mục đích đó mà là để PR cho hình ảnh của mình, và đồng thời để lấy lại lòng tin từ thành phần nhẹ dạ cả tin trong xã hội (thành phần này rất đông), nhằm cứu cánh cho ĐCS. Đấy mới là mục đích quan trọng của ông Nguyễn Phú Trọng chứ không phải mục đích chống tham nhũng thật lòng.