Nỗi buồn Hoàng Sa nay đã lên bờ

22 Tháng Giêng 20199:08 CH(Xem: 1833)

Nỗi buồn Hoàng Sa nay đã lên bờ

38933052_2120972024831387_3665530441382756352_n



canhco




Ngày 19 tháng 1 năm nay là dịp kỷ niệm đúng 45 năm ngày Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa lúc ấy do VNCH quản lý. 45 năm một chặng đường dài, báo chí năm nay làm cho nhân dân ngạc nhiên vì cả ba tờ báo lớn đều đi những loạt bài mạnh mẽ lên án người bạn phương Bắc đã có dã tâm khi cướp mất Hoàng Sa của Việt Nam.

Tờ Thanh Niên có bài viết dài, công phu: 45 năm Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam: Mưu đồ độc chiếm Biển Đông. Tờ VNXpress có bài viết nhẹ nhàng hơn nhưng không kém thuyết phục: 45 năm một nỗi buồn Hoàng Sa. Riêng tờ Tuổi trẻ với bài “Hoàng Sa luôn là máu thịt của đất mẹ Việt Nam” nói lên sự thật mà nhân dân Việt Nam muôn đời ghi khắc.

Những bài báo ấy vuốt ve lòng thương nhớ một vùng đất của quê mẹ nay không còn nữa, dù sao thì nỗ lực này của báo chí trong suốt ngần ấy năm bị bịt miệng cũng nói lên được phần nào phản ứng của nhà nước trước những bức bách mà Trung Quốc tạo ra trên Biển Đông, cộng với thái độ cương quyết của chính phủ Hoa kỳ đã tạo niềm tin mà bấy lâu nay Hà Nội vẫn lúng túng trước ngã ba đường: cứng hay không cứng với Trung Quốc khi Biển Đông dần dà bị nước này cố tình nuốt trọn?

Phản ứng COC của Việt Nam đối với thái độ của Trung Quốc là phản ứng quyết liệt nhất được ghi nhận trên trường quốc tế. Bài phát biểu của Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh được báo South China Morning Post ghi nhận cho thấy dù yếu ớt nhưng Việt Nam củng đã ra mặt chống đối hành vi leo thang của Trung Quốc khi nước này cảm thấy bị đe dọa từ sức mạnh quân sự ở miền Nam Trung Quốc

https://beta.scmp.com/news/china/diplomacy/article/2182392/vietnam-frustrated-slow-pace-talks-south-china-sea-code-conduct?fbclid=IwAR2qbR_68MQ1IxY6103tWQNXGlKZYt07Q4MlzczzgPmgUOpMapyew0sfm18

Những động thái liên tiếp xảy ra cho thấy có một diễn tiến không bình thường phía sau tấm màn bí mật của Bộ chính trị đối với Trung Quốc, mặc dù trên bình diện ngoại giao Việt Nam cố giữ tiếng nói “quan ngại” như từ trước tới nay.

Và có lẽ sự “quan ngại” ấy được chứng minh bằng những vụ canh giữ người yêu nước khi họ muốn tập trung tại các điểm hẹn lịch sử: Sài Gòn có tượng Trần Hưng Đạo, Hà Nội có tượng đài Lý Thái Tổ hai nơi thường xuyên tổ chức những cuộc biểu tình chống Trung Quốc hay chỉ đơn giản là tưởng niệm Hoàng Sa-Gạc Ma hàng năm.

Năm nay hình ảnh của những người quen thuộc không còn thấy xuất hiện, phần lớn họ bị canh giữ tại nhà, một số khác đã tỏ ra chán nản vì sự dấn thân của họ không được người dân tiếp tay và quan trọng hơn hết, niềm tin của họ vào sự lên tiếng có thể thay đổi cuộc diện nay đã không còn.

Những khuôn mặt quen thuộc ở miền Bắc như Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Đăng Quang, Hoàng Hưng, Mạc Văn Trang tình cờ cùng nhau tưởng niệm Hoàng Sa tại Bến Bình Than một địa danh lịch sử của nhà Trần đã diễn ra Hội nghị quân sự do vua Trần Nhân Tông triệu tập vào năm 1282. Ngay tại tưởng đài Lý Thái Tổ vỏn vẹn chỉ có 10 người tập trung đứng chụp hình chung với nỗi buồn không che dấu. Riêng tại miền Nam, Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng năm nay chỉ vỏn vẹn 4 người ra được nơi mà hàng năm vẫn có nhiều người tham dự tưởng niệm Hoàng Sa. Những con số dưới mức khiêm nhượng này làm người theo dõi xốn xang cho một sự thật bẽ bàng: Dân chúng không còn tha thiết gì tới công cuộc đòi hỏi Hoàng Sa là của Việt Nam nữa.

Người dân đã dần dà hưởng ứng ý đồ của nhà nước: Đòi hỏi Hoàng Sa tùy theo từng thời kỳ, nhất là theo trào lưu lên xuống của Trung Quốc đối với tình hình thế giới. Một thái độ hết sức lạc hậu và chỉ có một chính phủ bị trói tay, nhu nhược mới chấp nhận.

Báo chí dù có viết hay ho mạnh mẽ tới đâu đối với thế giới cũng không bằng một cuộc biểu tình chỉ vài trăm người dân vì biểu tình là hình ảnh sống động nói lên nguyện vọng một nước. Biểu tình là hơi thở cuộc sống còn những bài báo sinh động cũng chỉ là chữ nghĩa không đánh động được sự chú ý của thế giới bên ngoài trong những vụ việc cụ thể như vấn đề Biển Đông hay Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.

Nhà nước lo ngại những cuộc biểu tình chống Trung Quốc của dân chúng sẽ kéo theo hệ lụy chính trị do những bức xúc xã hội ảnh hưởng, tuy nhiên giải pháp dùng Đoàn viên Thanh niên Cộng sản không được họ áp dụng cho những cuộc biểu tình “quốc doanh” mặc dù đối với thế giới số đông là tất cả. Sự lo ngại cho sự tồn vong của chế độ đã khiến chính phủ, Đảng Cộng sản Việt Nam đặt sự tồn vong của đất nước xuống hàng thứ yếu, và do đó sự chống đối Trung Quốc trên trường quốc tế đã mất đi tính chính danh của một chính phủ hợp pháp là Cộng hòa XHCN Việt Nam.

Sau ngày 19 tháng 1 năm nay Hoàng Sa đã thật sự mất trong lòng dân chúng. Nó cứ phai nhạt dần bằng sự thiếu thốn các bài học lịch sử trong sách giáo khoa. Nó phai nhạt bởi thái độ lệch lạc của nhà cầm quyền và nó đang phai nhạt vì sự mất phương hướng của những người có lòng tin vững chắc nhất vào cụm từ “đòi lại Hoàng Sa cho Việt Nam”.


RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Hai 202010:31 CH(Xem: 52)
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.
21 Tháng Hai 202010:28 CH(Xem: 20)
“Tôi chỉ cảm nhận không biết Việt Nam dựa trên những tổng kết nào từ ngành y tế. tuyên bố như vậy thực ra chúng tôi rất muốn tin như vậy, cũng muốn có những thông tin tốt về việc ngăn ngừa và kiểm soát dịch bệnh, có điều thông tin xác đáng và mang lại lạc quan đúng đắn cho người dân tôi nghĩ tôi chưa xác tín được. Bản thân những thông tin liên quan đến tình hình dịch bệnh vẫn còn phức tạp, những địa phương như Sài Gòn, Hà Nội thì khả năng lây nhiễm vẫn còn chứ không phải không.”
21 Tháng Hai 202010:22 CH(Xem: 22)
Trả lời câu hỏi của phóng viên tại cuộc họp báo thường kỳ ở Hà Nội, phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Đoàn Khắc Việt cho biết: “Để phòng chống dịch bệnh COVID – 19 lan rộng, ảnh hưởng sức khỏe của công dân Việt Nam, Chính phủ Việt Nam cũng như phía Trung Quốc thời gian qua đã phối hợp chặt chẽ trong giao thông vận tải hai nước, trên tinh thần chống dịch nhưng không đóng cửa, không ảnh hưởng đến các hoạt động kinh tế, thương mại, cũng như giao lưu con người hai bên”.
21 Tháng Hai 20201:31 SA(Xem: 92)
Một chính phủ mệnh danh là kiến tạo, mà đến ngay việc chi tiền cũng không quản nổi thì kiến tạo cái gì? Tiền thuế dân đóng để thuê bọn này để làm gì? Trong khi mỗi cái việc rút ngân sách ra trả thôi cũng không xong thì trông chờ gì tương lai đất nước phát triển nếu để cái đám này tiếp tục làm. Hơn 11 ngàn nhân công bị nợ lương cùng 70 triệu đô la bị đền ấy đã đủ để nói chính phủ Nguyễn Xuân Phúc nó ăn hại hay chưa?
21 Tháng Hai 202012:47 SA(Xem: 87)
Thứ nhất, sau khi đọc xong bài thơ, thú thật, tôi cũng đã từng là một "nữ sĩ" tâm hồn "treo ngược cành cây, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây", nói phét nói lác, tâng bốc một vài người tưởng như dựng tượng đời đời kiếp kiếp trong tâm hồn Việt rồi... nhưng thời đó là cái thời chưa có Internet, mù thông tin, thông tin chỉ có ở một cái auto mà ra, còn bây giờ, chúng ta đang sống giữa thời đại thông tin bùng nổ, tốc độ còn nhanh hơn cả tốc độ của ánh sáng mà sao cô... tôi thương cô lắm cô à! Người ta chửi cô nào là "nâng bi, bê bô...", nào là "SML", nào là "giáo viên văn mà dạy trò kiểu này thì hỏng hết...", nào là "dập dịch bằng thơ", "nhại thơ"...
21 Tháng Hai 202012:46 SA(Xem: 54)
Kệ bà nó đi. Nó xây thì cứ khuyến khích cho nó xây thêm để mau lạm phát, tiền biến thành giấy lộn. Lúc đó do vác cả bao tiền đi mua không đủ ổ bánh mì dân Việt mới đổ ra đường thay đổi tận gốc thể chế. Lúc đó mới đạp đổ tượng đài để làm lại từ đầu. Còn bây giờ không xây tượng đài chúng cũng có chán gì cách để móc tiền của dân một cách hợp pháp khi luật pháp trong tay chúng và không có một đảng đối lập để ngăn cản.
19 Tháng Hai 202010:34 CH(Xem: 127)
Từ Ba Lan, nơi đã dỡ bỏ ít nhất 500 tượng đài liên quan đến Liên Xô, trong đó có nhiều tượng Lenin, doanh nhân kiêm tiểu thuyết gia Trần Quốc Quân nhận định về những người ra quyết định ở Nghê An là “thậm ngu, hoặc là giả ngu, hoặc là tham lam, hoặc là cả 3 khả năng trên”. Ông Quân ví việc đưa một hình tượng mà các nước khác “đã và đang muốn đập bỏ” về Vinh là “rước của nợ”, là “đưa rác về nhà”.
19 Tháng Hai 202010:29 CH(Xem: 120)
QĐB: Thằng nọ hỏi thằng kia, thằng kia hỏi con kỉa, con kỉa hỏi cu kịa: "Mày có hiểu gì không?" Cu kịa trả lời:" Tao hiểu được chết liền...!"
18 Tháng Hai 20208:02 SA(Xem: 104)
Vết đạn thù in hằn trên những căn nhà đổ nát. Những thi thể nằm chỏng chơ trên lề đường, những cuộn giây điện cháy dở vẫn còn bốc khói… tất cả các công trình đều bị phá hủy. Những vết đạn ấy tuy thời gian đã xóa nhòa nhưng trong tiềm thức người Việt đâu dễ gì tan biến. Nó nằm đó, như một lời nhắc nhủ, một tiếng chuông cảnh tỉnh về sự độc ác vô tận của một đạo quân được khoác trên vai mỹ từ giải phóng. Đúng 41 năm sau, những viên đạn khác lại bắn vào nhà dân nhưng lần này là chính quyền bắn vào nhà của người dân Đồng Tâm, giết chết một ông già 84 tuổi đời 58 tuổi đảng...
17 Tháng Hai 20208:30 CH(Xem: 195)
Chúng là ai? Chúng, đứng đầu là bọn cộng sản cầm quyền. Cộng sản cầm quyền Việt Nam, chúng đã coi máu xương của quân dân Việt Nam không bằng nước lã; tài sản của đất nước, của người dân Việt Nam không bằng lá đa; Tổ quốc Việt Nam không bằng tổ cò, nên chúng đã một lòng, một dạ, quỳ gối, khấu đầu, tôn giặc, "thờ giặc lên làm cha". Quyển sách "Đặng Tiểu Bình, một trí tuệ siêu việt", "Cuộc đời Đăng Tiêu Bình, nhà kinh tế lỗi lac", và nhiều sách khác, được chúng xuất bản ở Việt Nam, là một bằng chứng vừa rõ ràng, vừa công khai về ý chí và hành động "thờ giặc làm cha" của cộng sản cầm quyền Việt Nam.
21 Tháng Hai 2020
Như thế thì chắc mọi người phần nào đã nhận ra được con người của Hoàng Kiều, kẻ đang cố tình phát nát TP. Westmister là ai. Cũng xin nói cho rõ là Trang Tin Quyền Được Biết không hề quen biết, có quan hệ với Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ cũng như Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí, riêng TT. Trí Tạ thì có gặp đôi lần trong những sự kiện...; tuy nhiên chúng tôi hoạt động trong khu vực Little Sài Gòn và thấy những chuyện chướng tai gai mắt mà cả một thành phố không ai dám lên tiếng cho nên chúng tôi đành cất tiếng nói để lấy lại hai chữ Công Tâm cho những con người đang bị vu khống...
21 Tháng Hai 2020
Như vậy sắp tới Việt Nam được xem như là một thành viên ngang hàng với nhóm các nước phát triển trong WTO, không còn được hưởng các quy chế ưu đãi khác. Từ đó Việt Nam không thể đi vay nguồn vốn ODA dành cho việc hổ trợ , bị giám sát chặt chẽ các quy đinh về tài chính, thương mại, tiền tệ và môi trường. Chính những quy định này sẽ khiến các doanh nghiệp FDI nước ngoài phải cân nhắc khi đầu tư vào Việt Nam, bởi việc lập nhà máy tại Việt Nam không còn thu nhiều lợi nhuận như trước nữa.
21 Tháng Hai 2020
Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu. Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước...
21 Tháng Hai 2020
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.
21 Tháng Hai 2020
Tổng Thống Trump hứa hẹn chương trình giảm thuế của ông bắt đầu có hiệu lực từ 1.1.2018, sẽ mang lại lợi tức $1,800 tỉ, bù vào mất mát ước tính là $1,500 tỉ do việc giảm thuế gây ra. Nhưng trên thực tế, chương trình giảm thuế này đã làm cho ngân sách thiếu hụt và nợ quốc gia tăng lên đến mức kỷ lục. Sau ba năm nhậm chức, Tổng Thống Trump đã làm cho nợ quốc gia tăng thêm $3 ngàn tỉ. Dự thào ngân sách sẽ tiếp tục làm cho nợ tăng thêm nữa, từ $22.7 ngàn tỉ hiện nay lên đến $30.5 ngàn tỉ vào 2030. Trong một buổi tiệc gây quỹ ở Florida vào tháng 1 vừa qua, ông Trump xem ra không quan ngại về việc ngân sách thiếu hụt...
21 Tháng Hai 2020
Kệ bà nó đi. Nó xây thì cứ khuyến khích cho nó xây thêm để mau lạm phát, tiền biến thành giấy lộn. Lúc đó do vác cả bao tiền đi mua không đủ ổ bánh mì dân Việt mới đổ ra đường thay đổi tận gốc thể chế. Lúc đó mới đạp đổ tượng đài để làm lại từ đầu. Còn bây giờ không xây tượng đài chúng cũng có chán gì cách để móc tiền của dân một cách hợp pháp khi luật pháp trong tay chúng và không có một đảng đối lập để ngăn cản.
19 Tháng Hai 2020
Sở dĩ nước Việt nát bét như hôm nay đó là vì cộng sản cũng như quốc gia đều muốn độc chiếm quyền lực, bất chấp hiến pháp, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập. Và người dân chỉ có mỗi một việc là tung hô chính quyền nào đem lại đặc quyền cho mình hơn phần còn lại. Ngoài ra chẳng cần đi bỏ phiếu, chẳng cần biểu tình đấu tranh, thậm chí bất cứ việc gì cũng nghĩ "không có mình cũng không sao". Và dù sang đến xứ tự do họ vẫn không từ bỏ suy nghĩ đó.
19 Tháng Hai 2020
Tại VN, cộng sản không cho bạn tự do, dân chủ. Bạn giận, bạn chống cộng, bạn bỏ nước ra đi. Các nước dân chủ trên thế giới mở vòng tay đón nhận bạn định cư. Bạn nhập tịch, bạn đi bầu (có khi không). Khi nước nhà (định cư) có khủng khoảng dân chủ, người dân bản xứ tranh đấu thì bạn lại hỏi: "tại sao đòi kết tội tổng thống, ông có làm gì sai đâu?". Rất may là bạn chỉ hỏi trong quán cà phê VN mà thôi (nên không bị uýnh bể mặt).
18 Tháng Hai 2020
Chửi rủa chính quyền không ích gì, chỉ khiến chúng cho rằng trong chế độ độc tài cũng có quyền tự do ngôn luận. Muốn khỏi có một ngày như dân Vũ Hán thì phải âm thầm qua mặt đội ngũ an ninh, mật vụ để kêu gọi nhau liên kết lại. Chỉ khi nào bạn có được đặc quyền như người dân nước Mỹ hiện nay thì bạn mới được chính quyền tôn trọng. Trong cuộc đấu tranh này có thể bạn sẽ phải trả một giá khá đắt từ quyền lực của chính quyền như nhà tù, tra tấn. Nhưng dù sao vẫn hơn là một ngày nào đó bạn bị đưa vào lò thiêu trong khi vẫn còn sống.
18 Tháng Hai 2020
Ở đây, mọi thứ nháo nhào, đảo lộn lên, người ta đua chen, lấn lướt nhau để mua và cứ lo thủ phần mình thật nhiều, không nghĩ được rằng nếu mình có để đeo nhưng người khác không có để đeo thì bị nhiễm và sự lây lan cũng chẳng chừa ai. Tinh thần cộng đồng hoàn toàn không có và sự ích kỉ quá cao! Đó là thứ tâm bệnh mà số đông người Việt chen lấn, giành giật, vơ vét kia có đợi đến kiếp sau cũng không đủ tư cách đứng nhìn người Nhật. Sau sóng thần ở Nhật Bản, câu chuyện một cậu bé xếp hàng nhận cứu trợ, khi được anh cảnh sát cho hộp lương khô khẩu phần ăn tối của mình, cậu lẳng lặng mang hộp lương khô...