Nét đặc thù ghê rợn của “Tư tưởng Hồ Chí Minh” trong cái gọi là Báo chí Cách mạng

18 Tháng Chín 201812:46 CH(Xem: 519)
Nét đặc thù ghê rợn của “Tư tưởng Hồ Chí Minh” trong cái gọi là Báo chí Cách mạng
io (11)



Le Nguyen (Danlambao)
 - Đọc các bài luận văn bình giảng các câu nói, các bài phát biểu được tuyển chọn từ các tác phẩm hư cấu, bịa đặt trong các tác phẩm “Hồ Chí Minh Toàn Tập”, “Văn Kiện Đảng Toàn Tập”, “Văn Kiện Đại Hội Đại Biểu” của các ông bà giáo sư, tiến sĩ của cái gọi là học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh và các ông bà lý luận gia kiêm văn nô, bồi bút của cái gọi là hội đồng lý luận trung ương đảng, Chúng ta sẽ thấy những đoạn văn nâng bi, le liếm làm thành “tư tưởng Hồ Chí Minh” có nội dung “đồng phục” đại loại gần giống nhau như sau: 
“Cuộc đời hoạt động của Người không tách rời hoạt động báo chí. Người làm báo là làm cách mạng và để làm cách mạng. Từ tác phẩm đầu tiên “Quyền của các dân tộc thuộc địa” đăng trên báo Nhân đạo ngày 18-6-1919 đến tác phẩm cuối cùng “Thư trả lời Tổng thống Mỹ” đăng trên báo Nhân dân ngày 25-8-1969. 
 
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã làm báo gần như cả cuộc đời, để lại hơn 2. 000 bài báo các loại… về nhiều đề tài, thể loại, kết cấu và văn phong cũng như hình thức thể hiện, với một mục đích duy nhất là phục vụ nhân dân lao động, phục vụ chủ nghĩa xã hội, phục vụ cho đấu tranh thống nhất nước nhà, cho hòa bình thế giới.” 
Từ những đoạn văn ca ngợi cuộc đời hoạt động báo chí của Hồ Chí Minh mang tính “thiên tài” có một không hai trong nền báo chí cách mạng Việt Nam và Hồ được các ông bà trí nô xã nghĩa tuyển lựa nêu ra những điểm nổi bật chuyên chở tư tưởng “xuất sắc” về báo chí gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh cho các cán bộ, đảng viên học tập làm theo. Để rõ thực hư và để có cái nhìn trung thực đánh giá khách quan, chúng ta cùng nhau đọc trích đoạn những lời bình giảng của các tên trí thức xã nghĩa viết về tài làm báo của Hồ, xem các nhận xét ấy có đúng tài năng của Hồ Chí Minh được tâng bốc lơ lửng đến tận đỉnh trời hay không? 
Viết về “tư tưởng Hồ Chí Minh” trong báo chí cách mạng có những đoạn như sau: 
“Có thể nói, văn hóa báo chí trong tư tưởng Hồ Chí Minh chính là cái hay, cái đẹp, và là các giá trị bền vững của báo chí cách mạng: 
 
Thứ nhất, mục tiêu cao cả của báo chí cách mạng là phục vụ nhiệm vụ giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp và giải phóng con người. 
 
“Cốt làm cho dân ta biết, biết các việc, biết đoàn kết, đặng đánh Tây, đánh Nhật làm cho Việt Nam độc lập, bình đẳng tự do... Chống thực dân đế quốc, chống phong kiến địa chủ, tuyên truyền độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội... 
 
Thứ hai, báo chí góp phần nâng cao dân trí nhằm hướng tới phát triển con người toàn diện. 
 
“Tờ báo của Đảng có nhiệm vụ làm cho tư tưởng và hành động thông suốt và thống nhất... Trong báo Đảng có những mục giải thích về: Lý luận Mác - Lênin. Tình hình thế giới và trong nước. Đường lối, chính sách đối nội và đối ngoại của Đảng và của Chính phủ. Chương trình và kế hoạch của những công tác cấp thiết. Đời sống và ý nguyện của nhân dân. Những kinh nghiệm tốt và xấu của các ngành, các địa phương. Cách học tập, công tác, tự phê bình và phê bình…” 
 
Thứ ba, xây dựng một nền báo chí cách mạng mang tính nhân dân và tính quần chúng. 
 
“Ta là cán bộ cách mạng, ta viết và nói cho quần chúng nhân dân mà mọi người không hiểu ta nói gì, sao có thể gọi là cán bộ cách mạng được... Nhân dân ta có truyền thống kể chuyện ngắn gọn mà lại có duyên. Các chú phải học cách kể chuyện của nhân dân... Viết cho ai xem? Viết để làm gì? Viết thế nào cho phổ thông dễ hiểu, ngắn gọn dễ đọc... Đối tượng của tờ báo là đại đa số dân chúng” 
 
Thứ tư, bảo đảm tính trung thực, khoa học nhằm định hướng dư luận vì sự tiến bộ của xã hội. 
 
“Mỗi tờ báo như báo của nông dân, báo của công nhân, báo của thanh niên, báo của phụ nữ v.v... nên có đặc điểm của nó, về hình thức thì không rập khuôn; rập khuôn thì báo nào cũng thành khô khan, làm cho người xem dễ chán... Tuyên truyền, anh em nên chú ý một điều này nữa là bao giờ ta cũng tôn trọng sự thực. Có nói sự thực thì việc tuyên truyền của mình mới có nhiều người nghe... Sinh hoạt đã cao hơn, người ta thấy hay, thấy lạ, thấy văn chương thì mới thích đọc”. 
 
Thứ năm, quyền tự do báo chí như là một bộ phận của quyền con người. 
 
“Chúng tôi không có quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận… chúng tôi phải sống trong cảnh ngu dốt và tối tăm vì chúng tôi không có quyền tự do học tập... Sự thật là người Đông Dương không có một phương tiện hành động và học tập nào hết. Báo chí, hội họp, lập hội, đi lại đều bị cấm… Việc có những báo hoặc tạp chí mang tư tưởng tiến bộ một chút hoặc có một tờ báo của giai cấp công nhân Pháp là một tội nặng”. 
 
Thứ sáu, đề cao đạo đức người làm báo. 
 
“Cán bộ báo chí cũng là chiến sĩ cách mạng. Cây bút, trang giấy là vũ khí sắc bén của họ. Để làm tròn nhiệm vụ vẻ vang của mình, cán bộ báo chí cần phải tu dưỡng đạo đức cách mạng, cố gắng trau dồi tư tưởng, nghiệp vụ và văn hóa; chú trọng học tập chính trị để nắm vững chủ trương, chính sách của Đảng và Chính phủ; đi sâu vào thực tế, đi sâu vào quần chúng lao động”. 
Đọc dàn bài bình giảng có lớp lang thứ tự “tương đối khoa học” của các ông bà lý luận gia tốt nghiệp lý luận chính trị cao cấp, có học hàm giáo sư, tiến, sĩ, thạc sĩ vừa trích dẫn ở trên hay đọc mười bài, trăm bài thì cũng không có nhiều khác biệt... Nói thật đừng buồn, các bài viết bình giảng của các ông bà này chỉ nhiều chữ chứ nội dung không khá hơn các bài luận văn của các em học sinh trung học phổ thông. 
Không chỉ giới thiệu Hồ là bậc thầy viết báo cách mạng, các ông bà lý luận gia, lý thuyết gia kiêm nghề bồi bút bưng bô bằng mồm của tuyên giáo trung ương đảng còn giới thiệu ông Hồ là ông tổ sáng lập báo chí cách mạng Việt Nam với các tờ báo cụ thể như sau: 
“Le Paria là tờ báo cách mạng đầu tiên do Người sáng lập. Ngày 21-6-1925, tại Quảng Châu (Trung Quốc), Người sáng lập và trực tiếp chỉ đạo xuất bản báo Thanh niên, cơ quan của Hội Việt Nam cách mạng thanh niên, chính thức đặt nền móng cho báo chí cách mạng Việt Nam. Sau báo Thanh niên, Người còn sáng lập ra các tờ báo khác như tờ Công Nông ở Trung Quốc, Thân Ái ở Thái Lan, và Người trực tiếp chỉ đạo tờ báo Đỏ, cơ quan của Chi bộ An Nam Cộng sản Đảng tại Trung Quốc...” 
Thú thật các ông bà tuyên láo giới thiệu “thiên tài” báo chí Hồ Chí Minh như thế là thiếu khách quan chưa đầy đủ, là ém tài Hồ Chí Minh đấy! Các ông bà kể đủ thứ tài viết báo trên trời dưới biển của Hồ Chí Minh, sao không kể chuyện bác lấy bút hiệu Trần Dân Tiên viết “Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch” và lấy bút hiệu T. Lan viết “Vừa Đi Đường vừa Kể Chuyện” để khen Hồ Chủ Tịch khiêm nhường, không muốn nói về mình? 
Cũng như các ông bà quên hay không biết tài bịa đặt, tố điêu của bác qua bài “Địa Chủ Ác Ghê” với bút danh C. B và bài “Giấc Ngũ Mười Năm” với bút danh Trần Lực. Ấn tượng hơn nữa là bác Hồ dạy nhà báo cách mạng viết láo đăng trên tờ báo Cứu Quốc như sau: 
“...Mỗi ngày nên đăng một cái“ bảng vàng, kể một việc oanh liệt trong cuộc kháng chiến. 
 
Nói vắn tắt, nhưng rõ và ít theo lối tiểu thuyết, chừng 15 đến 20 dòng. Mục đích cốt để nâng cao chí khí kháng chiến của dân, tuy dùng cách... sùng bái anh hùng... Chớ nói tếu quá. Tên người và địa điểm không nói rõ v.v... Thí dụ: 
 
BẢNG VÀNG 
 
Những người dũng cảm phi thường
Anh hùng kháng chiến bảng vàng thơm danh. 
Anh L. V. tiểu đội trưởng VQĐ số X, được mệnh lệnh cùng đồng chí K., đi dọ thám mặt trận địch. Tuy giờ tối đêm, hai anh phải cẩn thận bò gần 1 cây số đến gần, địch bắn ra. Anh L. V. bị thương ở gần cánh tay. Anh vẫn cố gắng bò gần nữa, liệng một quả lựu đạn chùy, năm tên địch ngã ra. Anh L. V. mới bò về. Vết thương khá nặng, nhưng anh L. V. nhất định không chịu đi nhà thương. Anh nói rằng: “...Tay trái bị thương, nhưng tay phải của tôi vẫn bắn được... Như anh L. V. thật là một chiến sĩ xứng đáng.” 
Đặc biệt là ngoài tài dạy viết báo láo, Hồ còn có biệt tài phân thân, nghĩa là từ năm 1941-1945 lúc sống ở hang Pác Pó Hồ sáng lập ra và làm tổng biên tập báo Việt Nam Độc Lập. Vậy mà năm 1942-1943 vẫn có một Hồ khác như tề thiên đại thánh phân thân đi tù ở bên Tàu, viết tập thơ Ngục Trung Nhật Ký bằng tiếng Tàu? 
Độc đáo nhất của Hồ Chí Minh, là với tài làm thơ, viết văn sáng lập báo, viết báo làm tổng biên tập báo cả đời với các ngôn ngữ Pháp, Tàu, Thái, Việt... và biết đến 29 thứ tiếng. Vậy mà Hồ phải mất 5 năm để viết di chúc có mấy trang giấy mà cạo sửa, bôi xóa như tờ giấy nháp của em bé tập làm văn với đầy lỗi chính tả... 
Bấy nhiêu đó đủ cơ sở để đánh giá “thiên tài” báo chí cách mạng của Hồ Chí Minh và tư tưởng Hồ Chí Minh đã được mùa nở rộ trong trường phái văn chương minh họa của nước CHXHCNVN. Nhất là, ngày nay người dân Việt Nam có được quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng hay còn tồi tệ hơn thời thực dân, đế quốc? Ngày nay tư tưởng, đạo đức của các ông bà làm báo cách mạng được Hồ dạy dỗ như thế nào rồi?... Có làm báo trung thực đạo đức, vì mục tiêu giải phóng con người và vì tiến bộ xã hội hay chỉ rặt ròng một thứ bưng bô bằng mồm? 
18.09.2018
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Hai 20199:22 CH(Xem: 385)
Thế lực thù địch ở đâu? Xin thưa với bác cả: ở sau lưng bác!” - ( hết trích). Kẻ nào đã ra lệnh, thưa ông Văn, nếu không phải là tổng chủ Nguyễn Phú Trọng mà ông luôn trân trọng gọi là ‘bác cả”. Và thưa ông Văn, đây cũng không phải lần đầu, ông viết bài, khen chê chỉ nằm đánh bóng cho đảng và lãnh tụ đảng như thế này.
14 Tháng Hai 20199:30 CH(Xem: 607)
Tập đã cho Ủn diễn tuồng thì không dại gì chẳng cho luôn Trọng đóng trò khi Trump sắp đến Việt Nam. Có lẽ ba tên ăn cướp, ăn vạ và ăn xin đang đoán biết chu kỳ khủng hoảng tài chính sắp đến và Trung Quốc cũng như Việt Nam sẽ là tâm điểm nên giả bộ ly gián để lừa các tổ chức tài chính thế giới. Thật đúng như nhà đấu tranh dân chủ người Trung Quốc Nguỵ Kinh Sinh nhận định " Khi cần csVN có thể chửi Trung Quốc để được mang tính chính danh với thế giới là họ vẫn còn độc lập, chưa phải là một khu tự trị của Trung Quốc".
13 Tháng Hai 20194:22 CH(Xem: 786)
Tác giả nên tìm hiểu kỹ hơn trước khi viết vì những giòng ông viết chỉ là đánh bóng cho chế độ. Cả 3 lực lương CS, Pon Pot, Pha thét Lào đều do TC dựng nên với ý đồ gây xáo trộn Đông Dương trong công cuộc bành trướng. VN chiếm CPC 10 năm không phải để tránh cho nước này tái thảm họa diệt chủng mà đó chính là hậu thuẩn cho chính phủ bù nhìn Hiêng Sam Rin - Hun Sen trong giấc mộng biến quốc gia này thành một quốc gia CS tay sai cho VN. Đó là lý do; và Hun Sen đã phản bội lại VN khi binh TQ trong vấn đề biển Đông....
09 Tháng Hai 20199:46 CH(Xem: 736)
Đây là những diễn viên nổi tiếng của thời Hậu CS. Khi cái giá trị nhân cách, đạo đức được thể hiện qua màn sân khấu nghệ thuật. Cái kết của sự lưu manh, giả trá mong được gỡ gạc, cứu lấy niềm tin trên sự nguỵ tạo dối lừa cùng chung một mệnh đề.
04 Tháng Hai 20198:33 CH(Xem: 998)
Táo quân mà ngay vào phần đầu đã quảng cáo một cách lộ liễu và thô kệch sản phẩm xe điện. Tiếp nữa là thương mại điện tử rồi hãng hàng không. Sau đó là vài hành động hối lộ thô bỉ từ cổng thiên đình, và lại dựa vào Ngọc hoàng với “diệt tham nhũng không có vùng cấm”. Tham nhũng do thiên đình tạo ra và tại sao lại phụ thuộc vào một ông vua?
03 Tháng Hai 201911:24 CH(Xem: 1392)
Cho đến lúc này huyền thoại Hồ Chí Minh, và bình phong NHÂN DÂN đã không còn che mắt được ai nữa! Ai cũng thấy rõ đảng chỉ là tay sai của cộng sản trung quốc, làm mọi việt gian ác, đê tiện cho quyền lợi của các nhóm lợi ích trong đảng chứ đâu phải vì quyền lợi NHÂN DÂN. Bao giờ Trung Quốc sụm bã chè, mỗi năm không thể mua rẻ tài sản tài nguyên thiên nhiên đất nước , làm đặc khu, hay khu công nghiệp, nhà máy nhiệt điện với giá 20 tỷ USD bù vào tiền thâm thủng do tham nhũng mới quay sang vờn Mỹ.
02 Tháng Hai 201910:19 CH(Xem: 1043)
Việt Nam vinh quang Giờ bán khoai lang Khắp chốn mọi nơi Đường cùng ngỏ hẻm Em vui hay buồn?
02 Tháng Hai 20199:58 CH(Xem: 1027)
Cái sự ngạo mạn ấy, luôn muốn là thực thể đứng trước cả Dân, cả lẽ Tự nhiên của trời đất, khiến người ta càng thấy tâm thức Đảng cộng sản luôn tự coi mình quan trọng mà đứng trên tất cả và phải được trịch thượng đứng ở vị trí đầu tiên của mọi điểm xuất phát. Trong khi, họ sống được là nhờ tài sản đóng góp từ nhân dân, quyền lực cũng của nhân dân mà vốn họ tự cho mình toàn quyền nắm lấy tuyệt đối.
02 Tháng Hai 20199:38 CH(Xem: 959)
Đáng buồn hơn là người Việt hải ngoại tất cả đều im thin thít, sau đó họ cố tình vờ tiếp tục móc tiền túi để vào xem các chương trình ca nhạc của bọn thổ tả này, tinh thần chống Cộng mà như thế thì cs nó cười cho và có chống 100 năm đi nữa bọn chúng vẫn sống nhăn răng. Người Việt tỵ nạn cs nghĩ sao về vấn đề này?
01 Tháng Hai 20199:38 CH(Xem: 1252)
Theo ghi chép trong sách TẾT nổi tiếng của tác giả Don Oberdofer) thì cộng sản cầm quyền lại hăng hái tổ chức kỷ niệm, như chúng cố tình khơi dậy một nỗi đau, một nỗi tủi hận của người Việt với ngươi Việt, cứ như chúng vẫn muốn người Việt với người Việt cần phải thù hận nhau hơn nữa, cần phải tàn sát nhau hơn nữa. Còn đối với giặc Tàu Cộng thì cần phải quên đi, cần phải ôm hôn nhau, cần phải mặn nồng răng môi với nhau hơn nữa. Đây là một sự lú lẫn vượt tầm vĩ đại. Sự lú lẫn này bắt đầu từ bọn cộng sản cầm quyền đương đại mà ra, rồi nó từng bước lan tỏ, cắm rể vào người dân Việt Nam vì bản tính cơ hội, ươn hèn của dân chúng Việt Nam.
22 Tháng Hai 2019
Theo tôi, lãnh đạo Việt Nam chỉ theo đuổi một mục tiêu duy nhất, đó là: để Mỹ chấp nhận mời ngài Tổng tịch Nguyễn Phú Trọng được qua thăm nước Mỹ. Có hai biểu hiện được lộ ra trên truyền thông cho mục tiêu này. Năm 2018, Khi Tổng tịch Trọng kiêm thêm chức tổng tịch, dư luận có lao xao về Tổng tịch sẽ qua thăm nước Mỹ. Nhưng hết năm 2018, Tổng tịch Trọng vẫn chưa được sang Mỹ. Tại sao? Hẳn là chưa được Mỹ mời nên chưa sang được, chứ còn sao nữa. Và để được Mỹ mời, Việt Nam hăng hái chấp nhận tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ - Triều cho ngài Trump và Ủn găp nhau.
21 Tháng Hai 2019
nói thẳng ra họ muốn làm một đồng minh cùng nước Mỹ, muốn được những ưu đãi làm ăn, muốn được Mỹ bảo vệ trong khi mình là một quốc gia cộng sản – kẻ thù của nước Mỹ, muốn được che chở khỏi bị thằng láng giềng bên cạnh bắt nạt, họ nửa muốn và cũng nửa không bởi vì bản chất ma mãnh cáo già của mình đảng cs thừa biết Mỹ đã bỏ rơi đồng minh của mình tại Việt Nam và tất nhiên họ sẽ không đặt niềm tin hoàn toàn để có thể rơi vào hoàn cảnh đó, nếu có thì đó chỉ là một niềm tin hoài nghi gượng gạo.
19 Tháng Hai 2019
Pháp đến rồi đi, Mỹ đến rồi đi, Pháp hay Mỹ chẳng lấy của VN một rẻo đất, ngược lại với Pháp, với Mỹ, VN có mất mà có được- mất bao nhiêu xương máu không tính nổi nhưng cũng nhận ở khía cạnh văn hóa, văn minh. Còn Trung Quốc thì mãi mãi ở bên cạnh, là kẻ thù từ nghìn năm trước, cho tới bây giờ vẫn luôn luôn là mối đe dọa lớn nhất, và dù chơi với Tàu hay đối đầu với Tàu thì VN cũng chỉ mất và mất. Mất đất, mất đảo, biển, kể cả môi trường sống bị đầu độc cũng là những cái thấy được, nhưng mất về mặt chủ quyền, độc lập cho tới văn hóa, tâm linh mới là cái nguy hiểm hơn nhiều...
18 Tháng Hai 2019
Trí thức xã nghĩa gì mà ngu vậy? Trump nào sẽ giúp cho Việt Nam? Ông ta chỉ đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết mà cũng không thể nào trách ông ta được bởi vì ông ta là Tổng Thống Mỹ chứ không phải TT của Việt Nam. Mang danh trí thức thì phải có nghĩa vụ khai sáng đầu óc người dân, hướng dẫn họ xuống đường tranh đấu lật đổ đảng cs, có đời thuở nào mà lại đi van xin một quốc gia khác tranh đấu dùm cho mình?
13 Tháng Hai 2019
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 2019
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 2019
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 2019
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 2019
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 2019
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?