Nhân ngày Quân Lực VNCH

14 Tháng Sáu 201610:32 CH(Xem: 3724)

                   Nhân ngày Quân Lực VNCH

4316


Trương Sĩ Lương


41 năm sau, những người lính VNCH trẻ nhất -- còn sống -- bây giờ cũng đã 60. Họ vẫn còn đó, ở khắp hải ngoại, “Ngược bắc xuôi nam, vẫn không tìm thấy bờ bến quê nhà”. Thế rồi họ phải hòa mình vào đời sống xã hội nơi các quốc gia tạm dung để xây dựng lại gia đình, nuôi dạy con cái nên người. Một ước mơ, một hy vọng lớn nhất trong cuộc đời còn lại của họ là được nhìn thấy quê hương không còn bóng dáng cộng sản vô thần đang tàn phá quê hương.

 

Họ vẫn còn đó, không có cơ hội ra đi, bất đắc dĩ phải ở lại trong nước, chấp nhận một chế độ bất nhân với những đòn thù của kẻ chiến thắng điên cuồng, đè nặng lên thể xác lẫn tinh thần họ. Trước những phong ba bão táp trùng lấp; trước những đắng cay nghiệt ngã trăm bề, nhưng họ vẫn chiến đấu để sinh tồn, chờ ngày bắt nhịp cầu với đoàn quân hải ngoại theo bước chân về, giành lại quê hương.

 

Nhưng 41 năm rồi qua, quê nhà vẫn xa tít mờ xa! Mỏi mòn chờ đợi, như đợi chờ một phép lạ, đợi chờ một minh quân, đợi chờ một hợp đoàn để họ có thể quay về dựng lại nhà, dựng lại người; hoặc ít nhất là một thay đổi nào đó xảy ra để họ cùng góp bàn tay chung, tạo thành một biển lửa, dù đã luống tuổi đời sau 41 chờ đợi!

 

Những người lính trẻ nhất -- đã nằm xuống -- bây giờ cũng đã 60. Họ đã ra đi vĩnh viễn... chắc chắn không mang theo hận thù. Đáng lẽ họ đã được an nghỉ ở một nghĩa trang quân đội nào đó trên quê hương miền Nam yêu dấu, với hàng chữ Tổ Quốc Ghi Ơn trên mộ bia. Thế nhưng, những kẻ chiến thắng đã trút thù hận một cách thô bạo lên nấm xương tàn bằng cách đào mồ cuốc mả. Người lính đã sống trong nỗi chết và chết cũng vẫn chưa yên! Chắc chắn hồn thiêng của họ đã quyện vào núi sông đất mẹ. Theo luật nhân quả, một ngày nào đó họ sẽ đội mồ đứng dậy đòi lại máu xương.

 

Giở chồng sách cũ, tìm lại hình ảnh ngày xưa: những người lính trẻ ấy một thời đã phải xếp bút nghiên, lên đường theo tiếng gọi non sông. Họ có hận thù ai không? Chắc chắn là không! Nhưng bổn phận của họ là “ăn cây nào phải rào cây ấy”, thế thôi. Giặc đến nhà, làm trai không thể ngồi yên để chờ trói. Giặc đến nhà không thể ngồi đó để ăn chơi hưởng thụ. Thế rồi giặc cộng đã đến theo lệnh quan thầy Nga, Tàu và họ đã chiến đấu đến hơi thở sau cùng, mặc dù đã bị những bàn tay lông lá quốc tế bán đứng vì quyền lợi dơ bẩn.

 

Quân Lực VNCH chưa bao giờ bại trận và cuộc chiến ấy vẫn chưa kết thúc. Chỉ có những kẻ hèn nhát mới quay đầu, làm tay sai cho địch. Chỉ có những người hám danh, hám lợi mới luồn cúi theo chân bọn đồ tể lòng lang dạ thú, hại nhà hại nước; chỉ có những tay làm chính trị non nớt, háo danh, suy luận nông cạn mới lọt vào bẫy sập của đám phản thùng mưu lược. Thời nào cũng có hạng người như thế! Thời nào cũng có những anh hùng và thời nào mà không có bọn Việt gian bán đứng anh em, bà con, bạn bè.

 

Nhân sinh mỗi người mỗi tính. Có người khi thấy đồng loại máu đổ thịt rơi là họ đau đớn như chính bản thân họ lâm nạn; có người thì dửng dưng bỏ đi không một chút bận tâm; có người khi thấy quê hương ngụp lặn trong đau khổ vì đại nạn cộng sản, họ đã quên đi đời sống riêng tư của mình để dấn thân vào đại cuộc, góp máu, góp xương cho tự do quê nhà; có người xem nhẹ vật chất, vì vật chất không thu hút được họ trước đại nghĩa, trước sự sinh tồn của quốc gia dân tộc; nhưng có rất nhiều người vật chất đã làm cho họ mờ lý trí, chấp nhận để đồng tiền sai khiến, phản lại anh em, phản lại đồng đội, nhận làm tay sai cho kẻ thù mà từ xưa tới nay vẫn không thiếu những loại người như họ.

 

Có thể theo thời gian và vì hoàn cảnh sống, họ không còn hăng say đấu tranh như buổi ban đầu trốn chạy cộng sản; có thể vì một trăm thứ lý do khác để họ không còn ở trong hàng ngũ của người tỵ nạn cộng sản. Thậm chí vì tư lợi, vì bản chất của họ đổi thay như trời đất đổi mùa. Họ có thể giao du, mua bán làm ăn với những kẻ một thời hành hạ xác thân họ, gia đình họ, bạn bè họ... Họ có thể làm bất cứ chuyện gì họ thích trên xứ tự do này: ăn chơi, dùng đồng tiền phi nghĩa ấy cho bản thân họ, cho gia đình họ; thâm chí ngay cả việc quay về nơi họ xuất phát để hưởng thụ trên nỗi đau triền miên của đất Mẹ cũng chẳng ai màng tới. Nghĩa là họ âm thầm rời khỏi hàng ngũ của những người Việt tỵ nạn cộng sản là được. Thà như vậy còn rõ ràng hơn là họ ở đây, nhởn nhơ, trà trộn, quấy phá trong tập thể của những người không cùng chiến tuyến, không cùng lý tưởng. Thà như vậy còn hơn là họ đội lốt dưới nhiều danh nghĩa khác nhau để đâm bị thóc, thọc bị gạo, xé lẻ hàng ngũ người Việt Quốc Gia với mục tiêu duy nhất: tuyên vận cho cộng sản.

 

Những tên du kích tuyên vận ấy đang mở cuộc tổng tấn công vào tập thể người Việt khắp hải ngoại, theo lệnh của quan thầy Bắc Bộ. Họ tấn công chúng ta bằng phương tiện nào? Súng AK, Súng cối, Hỏa tiễn 122 ly, Xe tăng, Đại pháo,... Thưa không, họ đang tấn công chúng ta bằng mặt trận tuyên vận, sử dụng văn nghệ, văn hóa, báo chí, truyền thông để vô hiệu hóa công cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa của chúng ta. Mục tiêu của họ là gây hoang mang, tạo chia rẽ bằng những lý luận qua chiêu thức “nhân đạo tính” để ru ngủ tập thể người Việt ly hương vốn có quá nhiều cảm tính. Và họ chụp mũ chúng ta là đấu tranh quá khích. Đấu tranh cho quê hương sớm có tự do bằng những vận động công khai thì họ cho là quá khích! Vậy, nếu theo họ hoạt động trở cờ, chui rúc thì chắc chắn là không quá khích!!

 

Họ chính là những người đang sống chung quanh ta, nhởn nhơ trước mắt, lăng xăng vào những công tác cộng đồng, khi úp, khi mở mà chúng ta đã thấy, đã nghe, đã biết. Vậy đối sách của chúng ta là phải làm gì? Làm thế nào để nhận diện? Cấy người của cục tuyên vận cộng sản thật ra rất xảo quyệt, tinh vi. Nhưng không vì thế mà chúng ta không biết nhận diện. Một số, theo thời gian, đã lộ diện ở khắp nơi mà chúng ta đã biết. Trước nhất là không giao du, không liên lạc, không cần những phương tiện của họ. Bởi họ đã lộ diện, chúng ta không tiếp xúc, nhất định không tiếp xúc là xong. Họ dùng chiêu rỉ tai để phá hoại, chúng ta vô hiệu hóa, tẩy chay. Nơi nào họ có mặt, ta không đến, nơi nào ta có mặt mời họ ra...

 

Nhân ngày Kỷ Niệm QLVNCH, ngày tưởng niệm những chiến sĩ đã bỏ mình cho quê hương dân tộc, ngày vinh danh các chiến sĩ một thời cầm súng chiến đấu cho sự tự do của 17 triệu dân miền Nam, chúng ta không ai không có thân bằng quyến thuộc trong hàng ngũ của những người chiến sĩ ấy. Xin hãy thắp nén tâm hương gửi đến hồn thiêng của những người trai trẻ đã nằm xuống cho chúng ta được sống và được hít thở tự do như ngày hôm nay. Đồng thời xin tri ân những chiến sĩ đang sống và xin hãy thêm sức, thêm tinh thần cho họ bền vững, một lòng với đại cuộc giành lại quê hương.

 

 

Tạm kết

 

Đã đến lúc những người cầm súng, một thời hy sinh cho chính nghĩa quốc gia, hãnh diện vì màu cờ sắc áo không thể để cho thành phần đâm sau lưng chiến sĩ tiếp tục chui rúc, quấy phá trong hàng ngũ của chúng ta nữa.

 

Đã đến lúc chúng ta phải đứng dậy, đứng thẳng, vạch mặt, tố cáo thành phần phá hoại này trước công luận. Chúng ta không bao giờ sợ cộng sản, sợ tay sai cộng sản, vì nơi này là hậu cứ an toàn nhất của chúng ta.

 

Đã đến lúc các anh chiến sĩ QLVNCH phải tỉnh thức, sáng suốt, nhận diện kỹ lưỡng, nắm chặt tay nhau đoàn kết để tránh những đòn bẫy do đám Việt gian tung ra nhằm phá vỡ hàng ngũ của chúng ta. Ngày nay vì tuổi tác của chúng ta đã cao, do đó hãy khuyến khích thế hệ con cháu phải giữ vững biên giới giữa Thiện và Ác, bởi tập đoàn CSVN đang cai trị 90 triệu đồng bào ruột thịt ở quê nhà, -- bằng chính sách độc tài sắt máu, diệt chủng, “Hèn với giặc, Ác với dân”-- chính là đám tay sai, nô lệ bán nước cho Tàu cộng.

 

Đã đến lúc chúng ta phải xây đắp niềm tin, trách nhiệm và ý thức trận chiến cam go, bảo vệ nòi giống Việt tộc cho thế hệ trẻ, giúp họ trưởng thành từ tư tưởng đến hành động để thay thế cha ông, tiếp tục sứ mạng chiến đấu cứu nước cho đến khi chế độ bạo tàn csvn sụp đổ. Đó chính là cơ hội ngăn chận đại họa xâm lăng của Hán tộc từ phương Bắc đang tràn xuống càng ngày càng quá rõ ràng.

 

nguồn: http://hon-viet.co.uk/TruongSiLuong_NhanNgayQuanLucVNCH.htm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Hai 20193:05 CH(Xem: 39)
Còn nói they đổi thể chế chính trị Việt Nam từ một quốc gia cộng sản để trở thành một quốc gia dân chủ, văn minh thì sẽ là không tưởng bởi vì không ai dại gì từ bỏ quyền lực mình có trong tay để hy sinh vì lợi ích quốc gia, dân tộc, tuy nhiên nếu ý chính của NXP là điều đó thì đó chỉ là những lời nói nhạt như bát nước sáo bởi vì một khi đã mong muốn thay đổi thì mình phải thể hiện thiện chí cho thế giới trông thấy bằng cách...
13 Tháng Mười Hai 20193:03 CH(Xem: 40)
Ở tầm vĩ mô, chính phủ cần phải ra những chính sách mang tính đồng bộ thì đất nước mới phát triển được. Để hiểu sự đồng bộ tôi lấy ví dụ như việc thay thế bộ 3 nhông – sên – dĩa trong chiếc xe Honda wave vậy. Nếu thay không đủ bộ thì rõ ràng cái cũ sẽ phá cái mới nên sự hoạt động của nó sẽ kém hiệu quả. Tương tự như vậy, nếu chính phủ chỉ cố gắng ký được các FTA mà không làm chính sách phát triển ngành khác, đồng thời lại để thị trường nguyên liệu rơi trọn vào tay Tàu thì nói thẳng, đó chỉ là một việc làm kiểu “cốc mò cò xơi” mà thôi.
13 Tháng Mười Hai 20192:57 CH(Xem: 28)
Một người mà ủng hộ bất chấp những lô-gích thông thường về ngôn ngữ và luật pháp để ủng hộ việc giải quyết bất ổn dựa vào sự áp đặt cái sai trái của từ ngữ; bất chấp lô-gích thông thường về mối tương quan trong vận hành kinh tế của thị trường để tách người nghèo khỏi dòng chảy lưu thông - cũng như kẻ muốn đánh thuế thật cao để loại bỏ người nghèo khỏi các đô thị lớn nhằm hạn chế di dân từ các tỉnh khác vào - sẽ đem tới những tư vấn với phẩm chất như thế nào bằng trí não tệ hại như vậy trong công việc quốc gia?
13 Tháng Mười Hai 20192:56 CH(Xem: 15)
Các chuyên gia về môi trường trả lời truyền thông trong nước bày tỏ lo ngại về tình hình ô nhiễm nghiêm trọng tại Hà Nội như hiện nay và cho rằng chính quyền cũng như người dân vẫn xem nhẹ vấn đề bảo vệ không khí. Trong đợt ô nhiễm hồi tháng 9 năm ngoái khi Hà Nội từng bị xếp hạng thành phố ô nhiễm nhất thế giới, cơ quan chức năng cho biết các nguyên nhân gây ô nhiễm là do ảnh hưởng khí hậu, chất thải giao thông, đốt rác, xây dựng.
12 Tháng Mười Hai 20194:59 CH(Xem: 146)
Trước đây không lâu nhà cầm quyền csVN đã ngăn cấm một phái đoàn cựu binh Úc đến Long Tân để thăm lại chiến trường xưa, nơi có cây Thập Giá Long Tân, chuyện ồn ào ảnh hưởng ngoại giao giữa hai nước cũng lắng đọng thế nhưng giới trẻ trong nước hoàn toàn không biết được những gì đã từng xảy ra tại Long Tân vào ngày 18/08/1966 do sự bưng bít của nhà cầm quyền. Danger Close là một bộ phim miêu tả chân thật về trận đánh Long Tân của quân đội Úc với một lực lượng quân chính quy cs áp đảo...
12 Tháng Mười Hai 20194:55 CH(Xem: 156)
Có một thực tế đầy xót xa đối với quốc gia chúng ta: khoảng nửa thế kỷ trước, Nhật Bản chỉ mong có được một nền bóng đá như VNCH; người Hàn Quốc sang làm thuê cho miền Nam với mức thu nhập giúp họ cải thiện đáng kể đời sống của mình - hai nước này cũng đều rơi vào chiến tranh và kiệt quệ sau những cuộc chiến trường kỳ và tàn khốc. Và sau hơn nửa thế kỷ trôi qua, Nhật Bản và Hàn Quốc lại trở thành các cường quốc về hầu hết mọi mặt - Việt Nam phải mang người đi học tập và lao động tại các xứ quốc này để mang kiều hối và tri thức về nước
12 Tháng Mười Hai 20194:54 CH(Xem: 61)
Vị phó giám đốc Công an TPHCM cũng cho rằng cuộc diễn tập nhằm đánh giá khả năng thực binh, ứng phó của các đơn vị khi có các sự cố xảy ra như: các thành phần xấu lợi dụng không gian mạng để kích động, gây rối trật tự hoặc nhóm khủng bố lợi dụng tình hình phức tạp để tấn công trụ sở, cơ quan nhà nước, bắt giữ cán bộ, hoặc dùng chất nổ đe dọa khủng bố cơ quan nhà nước .v.v.
11 Tháng Mười Hai 20197:53 CH(Xem: 269)
Mặc dù đây có thể lý giải là những ngôi sao bay tượng trưng cho nước VNcs nhưng những ai tinh ý sẽ cảm thấy ẩn ý gì trong đây khi truyền thông VN đã nhiều lần nhầm lẫn có thêm một ngôi sao trên lá cờ TQ, nó có thể được hiểu là sự thần phục hoàn toàn và mong ước trở thành một ngôi sao trên lá cờ TC.
11 Tháng Mười Hai 20197:24 CH(Xem: 126)
Nhồi sọ thực chất là cách giáo dục loại bỏ khả năng nghi ngờ, qua đó triệt tiêu khả năng phân tích của học sinh. Thay cho sự nghi ngờ là họ xây dựng một thần tượng làm cho học sinh thấy choáng ngợp trước những thứ to tác vẽ vời đó, và từ đó bên trong những cái đầu non nớt hình thành nên sự sùng bái mù quáng. Khi sự sùng bái đã ăn sâu vào tiềm thức, thì khi đó những con người này sẽ trở thành công cụ cho thế lực chính trị cầm quyền sử dụng một cách dễ dàng. Chính vì thế, mà dù có bị chỉ trích là nền giáo dục quá thối nát thì ĐCS cũng không bao giờ cải cách theo xu hướng khai phóng mà ngược lại...
11 Tháng Mười Hai 20197:21 CH(Xem: 312)
Chưa có trường hợp nào trên khắp hành tinh này mà người dân phải cầu cứu chính quyền để được sống còn mà ngược lại vận mệnh của chính quyền nằm trong tay người dân. Có thể dân chúng không có súng, không có nhà tù không có quyền biểu đạt bằng lá phiếu nhưng thứ mà họ có thì bất cứ chính quyền nào cũng vĩnh viễn không thể tước đoạt được đó là sức mạnh quần chúng. Sức mạnh ấy thừa khả năng lật đổ một chính quyền độc tài hay toàn trị, và một khi nó nổi lên thì không một lực lượng vũ trang nào có thể chống trả.
13 Tháng Mười Hai 2019
Còn nói they đổi thể chế chính trị Việt Nam từ một quốc gia cộng sản để trở thành một quốc gia dân chủ, văn minh thì sẽ là không tưởng bởi vì không ai dại gì từ bỏ quyền lực mình có trong tay để hy sinh vì lợi ích quốc gia, dân tộc, tuy nhiên nếu ý chính của NXP là điều đó thì đó chỉ là những lời nói nhạt như bát nước sáo bởi vì một khi đã mong muốn thay đổi thì mình phải thể hiện thiện chí cho thế giới trông thấy bằng cách...
13 Tháng Mười Hai 2019
Ở tầm vĩ mô, chính phủ cần phải ra những chính sách mang tính đồng bộ thì đất nước mới phát triển được. Để hiểu sự đồng bộ tôi lấy ví dụ như việc thay thế bộ 3 nhông – sên – dĩa trong chiếc xe Honda wave vậy. Nếu thay không đủ bộ thì rõ ràng cái cũ sẽ phá cái mới nên sự hoạt động của nó sẽ kém hiệu quả. Tương tự như vậy, nếu chính phủ chỉ cố gắng ký được các FTA mà không làm chính sách phát triển ngành khác, đồng thời lại để thị trường nguyên liệu rơi trọn vào tay Tàu thì nói thẳng, đó chỉ là một việc làm kiểu “cốc mò cò xơi” mà thôi.
13 Tháng Mười Hai 2019
“Muốn nhập hộ khẩu, phải có nhà. Muốn mua nhà, phải có hộ khẩu”. Sau năm 1975 nhân dân miền Nam mới ngộ đạo được điều này. Có hộ khẩu là có sổ gạo, sổ mua nhu yếu phẩm, xin việc làm, con cái được đi học… Tuy nhiên bấy lâu người dân miền Nam vẫn có đủ các thứ ấy như có không khí bầu trời. Nay hộ khẩu của cọng sản gây đủ mọi thứ nhiêu khê, nào là xin tạm vắng, tạm trú, xét quan hệ hôn nhân, thân quyến, bình quân diện tích, địa phương, trung ương… và một đống giấy tờ, quy định, thủ tục, lạ mắt lạ tai đối với đồng bào miền Nam.
12 Tháng Mười Hai 2019
Có một thực tế đầy xót xa đối với quốc gia chúng ta: khoảng nửa thế kỷ trước, Nhật Bản chỉ mong có được một nền bóng đá như VNCH; người Hàn Quốc sang làm thuê cho miền Nam với mức thu nhập giúp họ cải thiện đáng kể đời sống của mình - hai nước này cũng đều rơi vào chiến tranh và kiệt quệ sau những cuộc chiến trường kỳ và tàn khốc. Và sau hơn nửa thế kỷ trôi qua, Nhật Bản và Hàn Quốc lại trở thành các cường quốc về hầu hết mọi mặt - Việt Nam phải mang người đi học tập và lao động tại các xứ quốc này để mang kiều hối và tri thức về nước
11 Tháng Mười Hai 2019
Mỗi chuyến đi chừng vài chục bao tải như vậy, về đổ ra, chất thành đống và đậy bao tải lên trên, sau đó phủ bạt che kín để ủ. Cứ mỗi dịp tháng Mười Một, tháng Chạp thì đi qua đây chỉ nghe đúng hai mùi, rau ngò, hành cải và mùi bánh dầu ngâm. Có thể nói theo tiêu chuẩn rau sạch bây giờ thì lúc đó, vườn rau Lộc Hưng là vườn rau sạch. Hầu hết các nông dân Lộc Hưng là những người có nhà trên đường vòng cung nhà thờ Lộc Hưng, nhìn ra vườn rau. Chủ quán cơm Nỗi Niềm cũng có một lô đất trồng rau trước nhà.
09 Tháng Mười Hai 2019
Những sự việc nổi cộm gây bất bình trong nhân dân từ Fomosa cho đến giặc Tàu vào khai thác đất hiếm tại Lào Cai, công ty tư nhân câu kết đổ chất thải Fomosa san lấp mặt bằng di hại cho các thế hệ sau với các căn bệnh không thuốc chữa, Bộ Y Tế tiêm chủng Quinvaxem 5/1 chết hàng loạt trẻ em, bán thuốc ung thư giả, Bộ Xây Dựng xây đập thủy điện chưa dùng đã nứt toác, Bộ Giáo Dục bắt buộc các cô giáo phải đi tiếp khách như gái bán dâm, trường học vùng sâu vùng xa thiếu thốn, Bộ Công An giết người vô tội vạ trong đồn, Bộ Quốc Phòng không có một động thái nào khi giặc xâm chiếm lãnh hải…; tất cả đều không có...
09 Tháng Mười Hai 2019
Nói cho cùng, Việt Nam chỉ phát triển khi nào hệ thống những kẻ trộm cắp bị xóa bỏ, cái lò của ông Nguyễn Phú Trọng không còn cần dùng đến và con người có lòng tự trọng, người ngoài nhìn vào Việt Nam với ánh mắt tin cậy, tôn trọng và ngưỡng vọng… Thì lúc ấy, chúng ta mới tự tin là chúng ta phát triển. Bởi hiện tại, chúng ta phì đại vật dụng nhưng chúng ta giàu được nhờ vào trộm cắp, chúng ta không thể đánh mất chút danh dự còn sót lại một khi đánh đồng việc trộm cắp với phát triển. Chúng ta đang thụt lùi, và chúng ta cần phải học làm người thực thụ để đi đến phát triển!
09 Tháng Mười Hai 2019
... Chính vì thế mà ĐCS đang muốn đẩy dân đi xuất khẩu lao động để họ mang đô la về đóng góp cho đảng. Có thể nói, sau 33 năm “đổi mới” thì nay nền kinh tế đất nước chưa thể trụ được trên đôi chân của mình mà ngược lại, nó đang cậy nhờ khá nhiều vào ngành công nghiệp “xuất khẩu lao động” và kết quả sản xuất kinh doanh của FDI. Thế mới thấy cái “tài tình sáng suốt” của ĐCS.
07 Tháng Mười Hai 2019
Nay con số bốn (không) sách trắng cuốc phòng xã nghĩa, cũng bị ăn đá (đủ xây lăng cho Lú). Tiên sư bố cả đảng nhà nó! Khôn cho người ta rái dại cho người ta thương, đừng mở mồm thối khoe ngon mà thiên hạ chửi, sợ thì nói mẹ nó sợ rồi sau đó có đội giặc lên đầu mà thờ, thì ít nhiều cũng được người ta mở lòng thông cảm thương hại… Thứ lính boác hù, tướng thì mở sòng bạc sân golf, làm kinh tế kiếm tiền bỏ túi, mà lải nhải rằng chúng có chính sách khôn ngoan, xem ra đây chỉ là lũ hèn, lính gì chúng.
05 Tháng Mười Hai 2019
Vì vậy, hơn lúc nào hết, ngay từ lúc này, chúng ta cần đoàn kết chặt chẽ bên nhau, đấu tranh mạnh mẽ hơn nữa, sớm đưa nước Việt Nam thoát khỏi chế độ cộng sản độc tài, đất nước của chúng ta bước sang một kỷ nguyên với tương lai: Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh. Với một niềm tin vững chắc, chúng tôi xin chân thành cảm ơn đến toàn thể quý anh chị độc giả, tác giả, cộng tác viên và bạn bè thân hữu trên khắp thế giới trong thời gian qua đã luôn ủng hộ, hợp tác và đồng hành cùng chúng tôi lên tiếng trên diễn đàn: