Máu đã đổ vì đất, giềng mối cuối cùng đã bị cắt đứt

03 Tháng Chín 201911:10 CH(Xem: 578)

Máu đã đổ vì đất, giềng mối cuối cùng đã bị cắt đứt

photo-1-15673143240781431135105-15673145667051087235848-15673455881561802026999                      Đạo đức hcm chính là đây: "Giết, giết nữa, bàn tay không ngơi nghỉ...
                                                           (Văn nô Tố Hữu).





VietTuSaiGon

  RFA Blog




Trong tác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh, có đoạn kể về người bộ đội lái xe tăng. Sau rất nhiều phen vào sinh ra tử, nhuộm đỏ khói và máu chiến trường, người lính thiết giáp giải ngũ và về lái xe tải, hội chứng sát máu sau chiến tranh là thứ làm anh khổ. Trong chiến tranh, lái tăng, cứ thấy quân đối phương là rồ ga để tông, cán, chần… Đến khi im khói lửa, ra đường chạy xe tải, cứ thấy người là muốn đạp ga tông thẳng, chần thẳng… Cuối cùng, anh phải đi bệnh viện tâm thần… Thời bây giờ, sau chiến tranh đã lâu, khi kinh tế có phần khấm khá, người ta lại cầm dao giết người hàng loạt, mà giết chính người thân. Đây là hội chứng gì?

Một gã đàn ông Hà Nội đã cầm dao sang nhà em trai ruột, chém liên tục làm 5 người chết, những người tử vong sau nhát chém của y chính là em ruột, em dâu, cháu ruột của y. Sau đó, y thản nhiên vào nhà uống nước trà. Công an dẫn độ, y nói to và vẫy tay chào tạm biệt hàng xóm. Tại đồn công an, y đã kể chuyện giết người (thân) của mình nghe còn tỉnh táo và lạnh lùng hơn cả việc đập chết một con gián. Mọi thứ đều có nguyên nhân từ tranh chấp đất đai!

Chuyện tranh chấp đất đai đang là đề tài nóng tại Việt Nam. Từ những cuộc tranh chấp giữa chính quyền địa phương với người dân cho đến tranh chấp giữa hàng xóm với nhau, và đỉnh điểm điên cuồng là tranh chấp, xảy ra án mạng giữa anh em ruột thịt với nhau. Tại sao?

Có hai thứ tật thuộc về tập khí của người Việt mà một khi mắc phải hai thứ tật này thì khó mà tiến bộ, đó là tính hiếu chiến và tính không tôn trọng hợp đồng quân tử. Nói về tính hiếu chiến, một phần do đất nước trải qua nhiều cuộc chiến tranh, nhưng phần quan trọng nhất chính là nội chiến, huynh đệ tương tàn. Từ thời Trịnh – Nguyễn phân tranh cho đến chiến tranh hai miền Nam – Bắc, dường như khái niệm giết tróc đã thành một thứ gì đó thuộc về tập khí, không còn phân biệt đâu là bạn, đâu là anh em, đâu là thù, hay nói khác đi là nhìn đâu cũng thấy kẻ thù.

Và vấn đề hợp đồng quân tử, người Việt Nam chưa bao giờ có khái niệm hợp đồng quân tử. Thời phong kiến, luật vua và lệ làng chi phối mọi thứ, dân chỉ được phép tuân thủ, hôm nay vua bảo sống thì sống, mai vua bảo chết thì chết. Và nếu có cái gọi là hợp đồng quân tử thì lại nằm ở các lời thề trước đấng vô hình, nhân danh ông Trời. Hôm nay thề trung thành và có Trời chứng giám thì ngày mai ta phải phản ngươi, phải giết ngươi vì ý Trời... Không hề có sự tôn trọng lời hứa hay hợp đồng quân tử. Hôm nay hứa cho và ngày mai thấy tăng giá, thấy có lợi cho mình thì lấy lại, nếu người nhận vui vẻ trả thì thôi, không vui vẻ thì viện dẫn hợp đồng, vì lời hứa miệng, không có văn bản hợp đồng nên xem như vô giá trị.

Chính vì không tôn trọng lời hứa mà mối quan hệ giữa chính quyền và nhân dân xuống đến mức thấp nhất, có nhiều dân oan ra đời. Theo qui định của luật đất đai thì người nào khai phá đất hoang, canh tác và ở liên tục hai mươi năm trở lên mà không có tranh chấp, không có dấu hiệu trái pháp luật (tức không chiếm giữ đất của người khác đã có nghiệp chủ nhưng vắng mặt hoặc đất công đã được qui hoạch) thì được cấp quyền sử dụng đất. Thế nhưng nhiều mảnh vườn đã khai thác, sử dụng từ năm 1960 của thế kỉ trước đến nay, không có tranh chấp nhưng vì chủ vườn nghèo quá, không có điều kiện để làm sổ đỏ, khi giải tỏa, chính quyền không đền bù. Có rất nhiều trường hợp như vậy khắp đất nước này bởi chính quyền địa phương không tôn trọng nguyên tắc lãnh đạo, không tôn trọng pháp luật và thiếu sự liêm chính nên dẫn đến hệ quả cứ thấy ngon là đớp, không cần biết phải trái.

Với người anh em trong nhà, tôi từng thử làm một thống kê nhỏ thì có quá nhiều, phải nói là đếm không xuể trường hợp gia đình có đông anh em, những người em hoặc những người anh, người chị trong gia đình đi ra ngoài làm ăn, kiếm sống vì ở quê quá nghèo khổ. Ra ngoài làm ăn cũng thành đạt, có chút vốn rồi mua nhà xứ người, ổn định xứ người. Khi Tết, giỗ gặp nhau thì anh em tay bắt mặt mừng và đương nhiên là mặc định với nhau về căn nhà, mảnh vườn sẽ dành cho người ở lại vì người ở lại phải gánh nặng cha mẹ già, gánh giỗ quảy, gánh nhiều thứ khi cha mẹ đau ốm, gánh cả chuyện mồ mả gia tiên, ông bà… Những lúc như thế, thi thoảng người đi xa còn gửi tiền về để giúp người ở nhà vì thấy người ở nhà tội nghiệp, cực khổ…

Nhưng đùng một cái, khi cha mẹ qua đời, mọi thứ tưởng như đã ổn định, đâu vào đấy, người ở nhà thừa tự và có toàn bộ chủ quyền sau một quá trình dài gánh chịu các phần trách nhiệm của người đi. Thì không, giá đất bỗng dưng tăng vọt, những người đi xa nghĩ đến số tiền đôi ba trăm  triệu đồng, đôi ba tỉ đồng được chia nếu bán đi mảnh vườn, căn nhà của cha mẹ. Vậy là quên mọi lời hứa trước đây, không nói không rằng, mang đơn nộp tòa đòi chia đất hoặc quay về lời qua tiếng lại với người ở nhà để chia phần.

Chuyện này diễn ra khắp từ Nam chí Bắc, khi đất đai tăng giá, mối quan hệ gia đình trở nên căng thẳng và khủng hoảng. Trước đây, người con gái nghĩ mình “có chồng thì xuất giá” và không có quyền lợi gì trong gia đình, mọi thứ giao lại cho người ở nhà, kể cả trách nhiệm, bổn phận làm con. Đùng cái, biết luật qui định mình có quyền lợi và nghe tin phần thừa kể tăng giá bạc tỉ, vậy là về đòi chia phần. Đương nhiên, hầu hết các trường hợp trở nên căng thẳng là do những nhập nhằng về luật đất đai và do chủ quan, tin tưởng vào lời hứa nên người ở nhà chẳng hề nghĩ tới chuyện đi làm thủ tục sang tên cho bản thân lúc cha mẹ còn sống, tỉnh táo. Và khi cha mẹ qua đời, hệ quả của nó thì đã thấy rồi, phải nói là “quần ngư tranh thực”.

Một khi hợp đồng quân tử bị phá vỡ, đương nhiên sẽ có chuyện xáo trộn nội bộ. Nhưng sự xáo trộn này nhẹ hay nặng thì tùy thuộc vào mức độ căng thẳng và sự hiểu biết, hay nói khác đi là tính người trong nội bộ. Nhưng, với người Việt, hầu hết đã trải qua một quá trình đói vĩ đại dưới thời kinh tế tập trung bao cấp, bị đè đầu cởi cổ, bị làm nhục vì miếng ăn nhưng vẫn cố cắn răng chịu đựng… Nên miếng ăn, tài sản vô hình trung trở thành cứu cánh của đại bộ phận nhân dân. Và khi kinh tế thị trường phát triển, cơ hội kiếm tiền mở cửa, từ chỗ đói ăn, chịu nhục, người ta chuyển sang thần tượng vật chất, tôn sùng vật chất làm thước đo chân lý và thước đo phẩm hạnh. Người ta không cần biết nhân cách, đạo đức của người kia như thế nào nhưng người ta chỉ cần nhìn vào căn nhà, biệt thự hay nhà cấp bốn, chiếc xe, hạng siêu xe, xe khủng hay xe bình dân để mà định danh, gọi đại gia và tôn sùng. Thứ tư duy kim tiền nhanh chóng phủ sóng xã hội.

Một khi đồng tiền lấn lướt mọi thứ, thì chắc chắn một điều, ai đụng vào đồng tiền của ai cũng trở thành thù hận, kẻ thù. Một khi mọi giá trị được qui đổi bằng tiền, thì tình cảm anh em, gia đình sẽ nhanh chóng bị lu mờ vì tiếng gọi đồng tiền. Hiếm, rất hiếm hoi những gia đình đủ tỉnh táo để nghĩ đến những lời hứa, những mặc định trước đây, hay còn gọi là hợp đồng quân tử, hay nghĩ đến tình anh em, lá lành đùm lá rách... Và khi hợp đồng quân tử bị phá vỡ thì các tranh chấp tiểu nhân hình thành, nhẹ thì mang nhau ra tòa, nặng hơn thì cãi vã, đánh nhau, và đến mức cuối là giết nhau. Hiện tại, giềng mối Việt Nam đã ở mức cuối của các tranh chấp tiểu nhân xoay quanh tài sản cha mẹ, xoay quanh chuyện đất đai, tài sản!

Phải chăng đó là dấu hiệu lụi tàn, đi đến diệt vong của một quốc gia, mà ở đó, giặc ngoài đang lăm le bờ cõi và chờ đợi những người trong nước tự cầm dao giết nhau cho đến lúc máu chảy thành sông, cho đến lúc không còn sức để giết, để tranh giành nữa thì họ ung dung bước vào bắn nốt những phát cuối cùng để chiếm lấy?! Đây là điều rất có thể xảy ra cho Việt Nam trong tương lai rất gần nếu như con người Việt Nam tiếp tục tranh ăn từng miếng, bất chấp tình cảm, nhân tính và huyết thống như hiện tại!

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Năm 20208:44 CH(Xem: 543)
Như các bạn biết thời Cách mạng văn hoá ở TQ, để tạo uy quyền của đảng cộng sản, Mao sử dụng lực lượng Hồng Vệ Binh chuyên chỉ điểm đấu tố, sử dụng bạo lực đập phá tài sản, giết hại tầng lớp trí thức. Hồng vệ binh là lực lượng gây bất ổn xã hội thời Cách mạng văn hoá. Tại Việt Nam mặc dù chưa có tên chính thức, nhưng cuộc đấu tố trong cải các ruộng đất cũng có lực lượng theo đội Thiếu niên tiền phong hay đoàn thanh niên CS HCM đều mang màu sắc của Hồng vệ binh, là lực lượng chuyên chỉ điểm, đấu tố cả Cha mẹ, ông bà, làm tai mắt cho chế độ.
19 Tháng Năm 20209:34 CH(Xem: 637)
Ban đầu cô con dâu ngồi riêng một ghế trong góc phòng. Cô mặc bộ áo lụa hở cổ, tai đeo máy nghe nhạc, mắt liếc chừng về phía cây hoa Quỳnh, mùi nước hoa đắt tiền của cô lan ra khắp phòng. Thấy thế nhà sử học mới lên tiếng mời cô cùng ngồi chung bàn cho vui, viện lẽ cho đủ bộ trà tam rượu tứ. Còn nhà thơ thiếu tướng thì phấn khích hẳn lên, ông bảo “ Tôi rất phục bố chồng của cô. Ông ấy biết đi chơi. Khi chén rượu, lúc cuộc cờ, khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên...” Mặt cô con dâu thoáng ửng đỏ, còn ông Bình chỉ cười...
19 Tháng Năm 20209:30 CH(Xem: 660)
Việc Minh râu đã chết mà linh hồn còn vất vưởng trên trần gian như một con ma đói khổ cho ông ta, nhưng cũng là một gánh nặng cho nhân dân VN với những người còn sống vẫn cứ phải gồng lưng đóng thuế để mà nuôi dưỡng cái lăng mộ đó, vì vậy tôi thiết nghĩ nên đem đốt xác Minh râu là tốt nhất, nó sẽ tốt cho đôi đằng. Đám CS đang nắm giữ chức quyền lợi dụng và tô vẽ Minh râu thành ông thánh để cho chúng cướp bóc tiền bạc, ruộng đất của nhân dân mà thôi. Và xét cho cùng Minh râu cũng là nạn nhân trong cái trò dựng xác trong những chiêu đòn CS hay dùng.
19 Tháng Năm 20209:26 CH(Xem: 637)
Công an tầng thấp ấy là hình ảnh đàn chó, còn công an tầng cao hơn thì đó là hình ảnh đàn sói. Mỗi năm chính quyền CS chi hơn 82 ngàn tỷ cho Bộ Công an thì đấy là một món ăn đắt đỏ mà đàn heo biệt đãi cho sói và chó. Phần này tuy cao gấp gần 4 lần tổng phần ăn cho y tế và giáo dục cộng lại, nhưng đó lại chưa là tất cả. Riêng sói thì còn được chén món thịt cừu thỏa thích. Và thực tế như chúng ta thấy, công an ở tầng trên không ai không dùng chút quyền lực mình có được để xẻ thịt cừu đánh chén. Việc bắt cừu đôi khi họ ra quân rầm rộ, và cũng đôi khi mỗi nhóm đi đánh mánh lẻ, nói chung họ lắm trò nhưng chẳng trò nào liêm chính.
18 Tháng Năm 202010:47 CH(Xem: 724)
Thực ra đấy chỉ là là một mẹo xử lý tình huống thông thường, nó không nghiêm trọng. Nếu ông Hồ và ĐCS lúc đó nói thật thì chẳng ai trách, nhưng cái đáng trách ở đây là chính Hồ Chí Minh và ĐCS lấy luôn ngày ba xạo này bắt toàn dân cúi đầu vái lạy suốt 74 năm qua. Và như vậy qua đây chúng ta mới thấy, ông Hồ Chí Minh và ĐCS Việt Nam đã coi dân tộc này như thế nào? Họ đã coi cả một dân tộc này chẳng khác nào một kẻ đần độn, thực tế là như vậy. Như vậy thì xin hỏi, với con người mà coi cả dân tộc này chẳng khác nào một kẻ bệnh down thì kẻ ấy có “vì nước vì dân” được không?
18 Tháng Năm 202010:46 CH(Xem: 596)
Ai mời Cụ Phan đến Quảng Đông? Lý Thụy! Ai biết rõ lộ trình đó ? Lý Thụy! Ai lãnh tiền thưởng của thực dân Pháp? Lý Thụy! Và Lý Thụy không ai khác hơn là Nguyễn Tất Thành, người đã tiếm danh Nguyễn Ái Quốc, là Hồ Chí Minh. Sau này chính những người dưới quyền chỉ huy của Lý Thụy trong thời gian ở Quảng Đông như Lâm Đức Thụ, Vương Thục Oánh, đã tiết lộ là Hồ Chí Minh đã thuyết phục mọi người trong tổ chức bán sống Cụ Phan cho thực dân Pháp . Chính họ Lâm cũng bị Hồ Chí Minh ra lịnh thủ tiêu năm 1949 tại Thái Bình. Họ Hồ đã biện minh cho hành động gian trá, phản trắc của mình như sau:...
18 Tháng Năm 202010:30 CH(Xem: 654)
Về tính tình: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, NAQ tính nhà quan, luôn ăn mặc đẹp, lịch sự, âu phục khéo cắt, thắt ca vát chỉnh tề, sành điệu. Tại hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 3.2.1930 bên Tàu, bức tranh từ Bảo tàng lịch sử Quốc gia cũng cho thấy NAQ mặc đồ Tây sang trọng họp cùng 4 đại biểu khác. HCM cốt khí dân dã, phục sức bất cần đời, lạc điệu: bộ áo đại cán kaki vàng nhạt bốn túi mặc lâu ngày, chân trần kéo lẹt xẹt đôi dép lốp đen cũ từ 1947, nghịch mắt trong lễ lạc, công du… khoe sống giản dị, song thực chất kém tự trọng, lập dị.
18 Tháng Năm 202010:27 CH(Xem: 668)
Vì đối với ông Hồ mà nói, khi ông còn sống thì thân thể cũng như tất cả mọi người trên trần thế, thì vậy việc chôn cất, hay thiêu đốt cũng để cho nói theo lẽ tự nhiên, những kẻ nào đó cố tình đi ngược dòng nước để làm những trò mị dân, tốn tiền bạc của nhân dân thì những kẻ đó chính là kẻ có tội với nhân dân, và tội lỗi với ông Hồ vì không làm đúng theo nguyện vọng của ông Hồ.
17 Tháng Năm 202010:37 CH(Xem: 792)
Theo tài liệu của Office of Strategic Services (OSS), điệp viên Mỹ, tiền thân của CIA sau này. Khi nhảy xuống Thái Nguyên năm 1945 làm công tác tiền thám, và sau đó đã tiếp tay viện trợ vũ khí cho quân du kích của Hồ. OSS đã gửi liên tục hàng viện trợ thả từ máy bay xuống Bắc Bó cho Hồ, gồm “1 súng liên thanh, 2 súng cối 60mm, 4 khẩu Bazookas, 8 khẩu súng tự động Bren, 20 khẩu Thompson, 60 M-1 Carbines, 4 khẩu M-1, 20 khẩu súng Colt 0.45 và một bộ ống nhòm. (1) Theo một số nhận định, chính vì sự ủng hộ của OSS, hay nói cách khác một phần nhờ viện trợ của Mỹ ở Bắc Bó, mà Hồ có cơ hội nắm chính quyền.
17 Tháng Năm 202010:26 CH(Xem: 405)
Chú rể thấy thế liền bảo rằng, cửa đã đóng then cài chặt thì đâu có ma vào đây được, cô dâu chỉ ngay lên ảnh bác Hồ và nói rằng đấy nó chính là con ma đấy, một con ma đói khát cứ nhìn em chằm chằm như thể muốn ăn tươi nuốt sống trên thân thể em, chắc có lẽ nhiều năm qua bác Hồ bị chết nhưng oan hồn vẫn còn vất vưởng trên trần thế và không có ai chăm lo hương hoa, không được chôn cất hay thiêu xác như những con người khác, vì vậy linh hồn của bác đang đói khát cứ nhìn em đắm đuối đáng khiếp sợ.
05 Tháng Sáu 2020
Chúng ta không lạ gì với những vụ bê bối trong tòa Bạch Ốc trước kia, nhưng việc một tổng thống kịch liệt chống lại thể chế dân chủ là vô cùng nguy hại. Vì vậy, truyền thông Mỹ phản ứng mạnh là điều tất nhiên. Nhưng thật trớ trêu, đây lại là điều Trump muốn vì nằm trong khả năng ứng xử của mình. Trump úp sấp, lật ngửa những khái niệm quen thuộc, khích động cử tri và cuối cùng ông ta là tâm điểm và luôn có vai trò lãnh đạo. Trump chọc giận các đối thủ và huy động sự hỗ trợ của những người ủng hộ mình. Bản thân ông ta đứng vững trong cơn bão và tận hưởng khoái lạc chiến thắng. Trump biết rằng những cuộc cãi vã...
05 Tháng Sáu 2020
Kỳ thị không còn chỉ là một thuật ngữ xã hội học mà nó còn là một thuật ngữ chính trị học, luật học nhằm chỉ tới những người có quan điểm chính trị khác biệt, đối lập với đảng và chế độ cộng sản Việt Nam. Những công dân Việt Nam có quan điểm chính trị khác biệt, đối lập thì bị nhà cầm quyền gọi là “thế lực thù địch, phản động.” Nhà cầm quyền cộng sản VN dùng các lực lượng an ninh, cảnh sát để trấn áp, sách nhiễu, triệt hạ công ăn việc làm, đánh đập, cầm tù. Mục đích của nhà cầm quyền cộng sản VN là loại những nhóm người này ra khỏi các sinh hoạt của đời sống chính trị, xã hội Việt Nam.
04 Tháng Sáu 2020
Thực ra cải cách kinh tế của Đặng không có gì mới, ông ta chỉ cóp nhặt mô hình kinh tế dân chủ gắn với thể chế chính trị độc tài toàn trị ra thứ “XHCN mang màu sắc Trung Quốc”, vậy thôi. Bất chấp Đặng là kẻ gây tội ác lên hàng vạn đồng bào mình, ĐCS Việt Nam vẫn cứ tôn thờ Đặng, vì sao? Vì Đặng chính là tấm gương giúp cho ĐCS có cách trừ khử nhân dân hiệu quả hơn để bảo vệ đảng. Chính vì thế mà ngày nay, ĐCS Việt Nam mới dùng lực lượng quân đội để đi cướp đất dân thay vì làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc.
04 Tháng Sáu 2020
Nhưng từ hơn ba năm qua thì niềm tin vào nước Mỹ đã trở nên mong manh nhiều khi nhìn thấy uy tín, sức mạnh mềm, ảnh hưởng cũng như vai trò lãnh đạo đó của nước Mỹ đang giảm sút hẳn trên thế giới; sự kiện George Floyd cùng với những lời kêu gọi mang tính chia rẽ, kích động bạo lực của người đứng đầu Nhà Trắng khiến hình ảnh nước Mỹ mất đẹp đi nhiều. Tuy nhiên, khi đọc những phản ứng, những bài viết mạnh mẽ của Cha James Martin-một linh mục Dòng Tên người Mỹ, chủ bút tờ “Jesuit Magazine America” ("The Bible is not a prop": Religious leaders, lawmakers outraged over Trump church visit", NBC News)...
04 Tháng Sáu 2020
Tất cả những cuộc biểu tình nổ ra 2 bữa nay và những ngày sắp tới đang bắt đầu chuyển hướng. Chưa bao giờ Phong Trào Black Lives Matter lại được đa số dân Da Trắng và các công ty xí nghiệp, đóng góp về tài chánh và công sức nhiều như hiện nay. Nó không còn đơn thuần chỉ là sự đòi hỏi công lý cho George Floyd nữa. Ở những thành phố giàu có và những vùng phụ cận, người ta bắt đầu thấy những cuộc xuống đường ôn hòa của các nhóm trẻ gần như hoàn toàn là da trắng, được sự ủng hộ của các tổ chức đứng phía sau. Chỉ còn đúng 5 tháng ...
02 Tháng Sáu 2020
do bạn thắc mắc cho nên tôi cũng nói cho bạn rõ người Việt bên Mỹ này cũng có năm bảy dạng người, người có học thức, tri thức thì họ thường ít nói và thích lắng nghe, còn cái bọn thùng rỗng thì lại thích kêu to, loại Việt Kiều Ô Đi Ghe (Chứ không phải ODP) nhiều lắm, hồi ở VN chúng chỉ canh me mấy chiếc tàu vượt biên là phóng lên đi lụi không thì la lên là bể kèo, bọn này đến đây dù cho chúng có là triệu phú, tỷ phú đi nữa nhưng mở miệng ra là biết rằng “Ngu không thể cải tạo” rồi, còn cái đám Ô Đi Ghe đời sau đến Mỹ bắng các chương trình đoàn tụ kết hôn, qua xứ này họ cũng có đi học vỏ vẻ vài câu dăm ba chữ để sủa chút chút...
02 Tháng Sáu 2020
Người Việt chống Cộng luôn mồm “ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Những người này và Donald Trump đã quên đi một điều là, chưa hề có một cuộc đàn áp nào trong lịch sử, có thể dẹp tan được những cuộc đấu tranh. Ít là trong một thời gian ngắn của 5 tháng. Ông Trump và những người ủng hộ ông ta quên đi một lịch sử gần đây nhất, mới xảy ra vào ngày 15 tháng 3 năm ngoái ở Hongkong mà chính quyền dã man Cộng Sản Trung Quốc còn chưa dẹp được, nói chi Donald Trump với 5 tháng trời phù du còn lại.
02 Tháng Sáu 2020
Nhưng điều đáng nói ở đây là hệ thống tư pháp Mỹ không bao che cho cái sai, không đổ thừa kẻ này để chạy tội cho kẻ kia, lại càng không có chuyện huy động cả bộ máy chính quyền vào cuộc bao biến sai thành đúng như CS Việt Nam thường làm. Đấy mới chính là điều làm nên vĩ đại của nước Mỹ. Chính vì thế, dù cho có lúc nước Mỹ xảy ra bạo loạn như vậy, thế nhưng nước Mỹ vẫn không giảm đi sự hấp dẫn vì cốt lõi, nó vẫn là một nhà nước pháp quyền mẫu mực mà nhiều dân tộc bị độc tài áp bức đang hướng tới. Bạo loạn rồi sẽ qua, chỉ có pháp quyền và tinh thần đòi hỏi công lý mới là giá trị trường tồn.
01 Tháng Sáu 2020
Khi người dân Hong Kong xuống đường biểu tình đập phá thì họ biện minh là “con giun dẵm mãi cũng oằn”, “biểu tình bất bạo động mãi không thể có kết quả”, “đấu tranh cho chính nghĩa thì phải xử dụng mọi phương tiện trong tay, kể cả bạo lực” bô lô ba la, hoặc có người còn bào chữa là “bọn phá phách, đốt nhà, đốt xe trong những cuộc xuống đường ở Hong Kong, chính là người của Trung Quốc gài vào đấy. Thế nhưng ở Mỹ, cũng những sự việc như thế xảy ra, thì tất cả đều là “Bọn Đen nó vốn thế”, “Chỉ chờ cơ hội để cướp phá”, “Không ăn cướp, không đốt nhà, thì không phải bọn da đen”… Bởi trong lòng đám người này...
01 Tháng Sáu 2020
ếu giới chính trị không có các biện pháp cải tổ, bất bình đẳng xã hội sẽ tiếp tục gia tăng. Đó là lý do tại sao cuộc bầu cử tháng 11 đóng một vai trò đặc biệt quan trọng. Chính quyền Trump ra sức bảo vệ các ngành công nghiệp cũ. Các ngành công nghiệp như than đá sẽ không phải là một phần của nền kinh tế năng động trong tương lai, dựa trên tri thức. Trong khi đó, đảng Dân Chủ quan tâm nhiều hơn về bất công xã hội ở Mỹ, họ muốn chuyển đổi nền kinh tế về hướng xã hội hơn. Do đó cuộc bầu cử tháng 11 là một quyết định về đường hướng phát triển. Nếu người dân chọn con đường của Trump thì thất nghiệp và bất bình đẳng sẽ ...