Tư duy của một con lợn

27 Tháng Tám 201912:12 SA(Xem: 1016)

                                    TƯ DUY CỦA MỘT CON LỢN

ddd (2)
 Nếu không có lòng tự tôn dân tộc trí thức và những người mang danh chính khách cũng chỉ là rác rưởi.




 Lê Luân
Facebook



Trước khi viết những dòng này về quan điểm dưới đây, tôi phải nói rằng, trong trang cá nhân của tôi có nhiều người là giáo viên, giảng viên, nhiều người học hàm giáo sư và học vị tiến sỹ có uy tín về các công trình trong việc giảng dạy của mình, và quan trọng hơn, họ là những người có tiếng nói đấu tranh chính trực chứ không cam chịu “sống yên với cái niêu cơm của bản thân mình”. Tôi vẫn thầm cảm ơn và có hy vọng vào tương lai là vì thế.

Đối với cậu được gọi là giáo viên (tên Ngọc) và một cậu bác sỹ (tên Hùng), là hai con người mà tôi cảm thấy tệ hại về quan điểm không chỉ chính trị mà còn về các vấn đề xã hội khác. Và sau một thời gian khá dài theo dõi, tôi thấy nguy hại thay cho những quan điểm và cung cách bày tỏ (bằng lối ngôn từ không thể chấp nhận của một thầy giáo và một thầy thuốc) từ những con người này.

Trong trường hợp về biểu tình Hồng Kông, anh ta có một sự phán xét và định kiến hằn học đến kỳ lạ, có thể nói là lấy cách nhìn của một con ếch để vẽ bầu trời. Biểu tình, thay vì anh ta nói tới nó là một quyền chính trị, anh ta nói tới “cái niêu cơm” mà người dân Hồng Kông đã không nghĩ tới để bảo vệ. Quả thực đó là sự xúc phạm lớn lao đối với những người trí thức và những con người có lương tri và phẩm giá quốc gia, và cũng là một sự xúc phạm cả vào tính dân tộc của họ.

Biểu tình cần phải có sự kích động từ bên ngoài hay phải được trả một món đồ? Nên nhớ rằng, có thể anh ta chỉ nghĩ tới cái nồi cơm nhỏ mọn của mình, nhưng cũng cần nhớ rằng, chính nền dân chủ và hệ thống tư pháp độc lập của họ đã cứu vớt được một nhân vật mà sau này là lãnh tụ của Đảng cộng sản Việt Nam - Nguyễn Ái Quốc. Và đây chính là giá trị mà họ đang đứng lên bảo vệ - họ không bảo vệ cái nồi cơm trực quan được nhìn và ăn bằng mắt và miệng, mà họ bảo toàn cho các giá trị mà quyết định đến việc nồi cơm đó tồn tại ra sao và thế nào - nhân quyền không ăn được nhưng nó quyết định đến việc bạn được ăn gì và ăn như thế nào.

Người Pháp biểu tình để chống sự bất công từ chính sách từ chính phủ; gần một trăm ngàn giáo viên ở bang Colorado, Mỹ, biểu tình để đòi tăng lương vì cho rằng mức lương của họ là chưa xứng đáng dù họ đang hưởng mức lương cao nhất ở khối OECD (khối các quốc gia thịnh vượng chung); nhân dân Hàn Quốc biểu tình đòi tổng thống từ chức và bị truy tố; nhân dân Nhật Bản xuống đường biểu tình vì những sai phạm của chính phủ, mặc dù nó không quá nghiêm trọng; ngày quốc tế lao động mà được chủ nghĩa cộng sản ca ngợi cũng chính là ngày mà những nữ công nhân ở một nhà máy ở Mỹ biểu tình/đình công phản đối các bất công từ chủ doanh nghiệp; và ngày xưa Việt Minh thường xuyên tổ chức biểu tình phản đối chế độ sưu cao thuế nặng và các chính sách đối xử bất công bình từ thể chế cai trị và năm 1945 họ biểu tình cướp chính quyền của chính phủ Trần Trọng Kim.

Nếu phán xét và nhục mạ nhân dân Hồng Kông đang biểu tình đòi dân chủ và độc lập cho chính vùng lãnh thổ của mình là đang xúc phạm nghiêm trọng tới những điều thiêng liêng và cao cả họ làm. Và cũng chính nó là sự vô ơn bội nghĩa với thứ đã cứu vớt được một con người mà sau này tạo ra cái xã hội mà anh ta được hưởng cái nồi cơm mà anh ta đang muốn bảo vệ.

Hồng Kông là một vùng có thu nhập cao nhất châu Á, là trung tâm kinh tế và tài chính, vận tải biển của không chỉ khu vực mà còn thế giới. Không chỉ những đứa trẻ, những bà mẹ, những học sinh hay sinh viên xuống đường, mà còn các luật sư, giáo sư, bác sỹ, nhà giáo và hàng triệu người khác đều xuống đường. Họ nhìn thấy tai hoạ trong tương lai đang đe doạ tới họ và con cháu họ, họ không còn phải bận tâm về cái niêu cơm trực quan hữu hình như anh ta chỉ cầu mong tới, mà như John Stuart Mill đã nói, nó chẳng khác gì lạc thú của một con lợn.

Người dân Hồng Kông cần tự do và dân chủ để bảo vệ những thành quả kinh tế và các giá trị khác mà các thế hệ trước đã dày công gây dựng nên. Họ đấu tranh cho những nền tảng cơ bản và cao quý đó để sống như một sinh vật chính trị (Aristotle) chứ không phải là chỉ cần miếng cơm manh áo (nhu cầu thấp nhất trong tháp nhu cầu Maslow) như anh ta đang kỳ vọng và đặt tất thảy mục đích vào đó. Nhân dân Hồng Kông đã thấy rõ những cuộc thảm sát man rợ bậc nhất lịch sử như Thiên An Môn, Cải cách văn hoá hay giết mổ lấy nội tạng hàng triệu người, đàn áp hàng triệu người Duy Ngô Nhĩ, phá huỷ Tây Tạng...và vô vàn các thảm nạn cộng sản khác trong cái nôi Trung Hoa đáng sợ và đáng kinh tởm đó. Anh ta dường như mù loà nên không thể thấy được. Bà Thái Anh Văn của Đài Loan tuyên bố rằng không thể đứng dưới sự chi phối của Trung Quốc, họ thuộc về thế giới văn minh và của một nền dân chủ.

Tôi vẫn không thể nào hiểu được, tại sao, một con lợn có thể làm nhà giáo, và cũng không thể hiểu, thể chế và xã hội nào lại dung dưỡng những con lợn đi dạy những thế hệ trẻ, thật bất hạnh cho dân tộc khi có những con người như này đứng trên bục giảng - anh ta chỉ cần miếng ăn chứ không cần hiểu hoặc biết tới những giá trị làm người khác - những quyền chính trị cơ bản của con người - và anh ta có thể vu khống cả một phần lớn người dân của một vùng thuộc hàng văn minh nhất thế giới bằng những gì tồi tệ nhất của một kẻ tệ mạt nhất.

Ngay như một người phụ nữ mảnh dẻ, hàng chục năm tù đày, trong một xã hội nghèo túng và đặt dưới ách cai trị của chế độ độc tài quân sự, phải kiên trường đấu tranh trong suốt gần năm mươi năm mới có viên gạch đầu tiên của nền dân chủ - Aung San Suu Kyi - của đất nước Myanmar. Phải chăng, như anh ta, chỉ quan tâm tới cái niêu cơm trực quan hữu hình, phải đợi đến mức không cả có giấy vệ sinh để dùng như dân Venezuela thì anh ta mới hiểu, nồi cơm cũng là một nồi cơm chính trị?

Anh ta không bằng một con lợn, chứ không thể so sánh với một đứa trẻ ở châu Âu, nơi mà những giá trị về quyền làm người (nhân quyền) và quyền làm chủ (dân quyền) đã được truyền thụ và thực hành ngay từ khi nói lên những tiếng nói đầu tiên của đời người và từ những bước chân đầu tiên khi tới những ngôi trường.

Trong “Trại súc vật” (của Orwell) thì con lợn lại làm lãnh đạo. Và nay, nó đang mặc áo làm thầy của nhiều đứa trẻ, thật nguy hại và khốn cùng.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Năm 202010:30 CH(Xem: 432)
Về tính tình: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, NAQ tính nhà quan, luôn ăn mặc đẹp, lịch sự, âu phục khéo cắt, thắt ca vát chỉnh tề, sành điệu. Tại hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 3.2.1930 bên Tàu, bức tranh từ Bảo tàng lịch sử Quốc gia cũng cho thấy NAQ mặc đồ Tây sang trọng họp cùng 4 đại biểu khác. HCM cốt khí dân dã, phục sức bất cần đời, lạc điệu: bộ áo đại cán kaki vàng nhạt bốn túi mặc lâu ngày, chân trần kéo lẹt xẹt đôi dép lốp đen cũ từ 1947, nghịch mắt trong lễ lạc, công du… khoe sống giản dị, song thực chất kém tự trọng, lập dị.
18 Tháng Năm 202010:27 CH(Xem: 440)
Vì đối với ông Hồ mà nói, khi ông còn sống thì thân thể cũng như tất cả mọi người trên trần thế, thì vậy việc chôn cất, hay thiêu đốt cũng để cho nói theo lẽ tự nhiên, những kẻ nào đó cố tình đi ngược dòng nước để làm những trò mị dân, tốn tiền bạc của nhân dân thì những kẻ đó chính là kẻ có tội với nhân dân, và tội lỗi với ông Hồ vì không làm đúng theo nguyện vọng của ông Hồ.
17 Tháng Năm 202010:37 CH(Xem: 551)
Theo tài liệu của Office of Strategic Services (OSS), điệp viên Mỹ, tiền thân của CIA sau này. Khi nhảy xuống Thái Nguyên năm 1945 làm công tác tiền thám, và sau đó đã tiếp tay viện trợ vũ khí cho quân du kích của Hồ. OSS đã gửi liên tục hàng viện trợ thả từ máy bay xuống Bắc Bó cho Hồ, gồm “1 súng liên thanh, 2 súng cối 60mm, 4 khẩu Bazookas, 8 khẩu súng tự động Bren, 20 khẩu Thompson, 60 M-1 Carbines, 4 khẩu M-1, 20 khẩu súng Colt 0.45 và một bộ ống nhòm. (1) Theo một số nhận định, chính vì sự ủng hộ của OSS, hay nói cách khác một phần nhờ viện trợ của Mỹ ở Bắc Bó, mà Hồ có cơ hội nắm chính quyền.
17 Tháng Năm 202010:26 CH(Xem: 324)
Chú rể thấy thế liền bảo rằng, cửa đã đóng then cài chặt thì đâu có ma vào đây được, cô dâu chỉ ngay lên ảnh bác Hồ và nói rằng đấy nó chính là con ma đấy, một con ma đói khát cứ nhìn em chằm chằm như thể muốn ăn tươi nuốt sống trên thân thể em, chắc có lẽ nhiều năm qua bác Hồ bị chết nhưng oan hồn vẫn còn vất vưởng trên trần thế và không có ai chăm lo hương hoa, không được chôn cất hay thiêu xác như những con người khác, vì vậy linh hồn của bác đang đói khát cứ nhìn em đắm đuối đáng khiếp sợ.
16 Tháng Năm 20204:09 CH(Xem: 564)
Năm 2017 Chất đang 42 tuổi nhưng Chất đã là trưởng phòng an ninh chính trị nội bộ, lúc đó y là trung tá. Năm 2018 có đợt xét thăng quân hàm, thì Chất đã tính tới việc lập công để được xét duyệt. Chất đã vẽ ra một kế hoạch ghê gớm vào năm 2017 đó là bắt Thầy giáo Đào Quang Thực, thầy Thực là một thầy giáo lên tiếng trên mạng xã hội bày tỏ quan điểm bảo vệ chủ quyền biển đảo và môi trường. Thầy có lần đi biểu tình ôn hoà đòi môi trường sạch trong vụ Formosa.
15 Tháng Năm 20207:45 CH(Xem: 556)
Diệp Thị Hồng Liên – đảng viên cựu Trưởng phòng khảo thí Sở GD&ĐT tỉnh Hòa Bình đứng trước vành móng ngựa lu loa rằng: "Hành vi phạm tội của bị cáo không nghiêm trọng và không gây nguy hiểm cho xã hội, chỉ làm mất niềm tin, danh dự cho bản thân và mọi người. Nếu biết chấm thi mà đi tù thì tôi đã bỏ nghề từ lâu rồi."
14 Tháng Năm 20208:35 CH(Xem: 742)
Nếu không muốn có tệ nạn này tiếp diễn xảy ra thì phải xóa bỏ chế độ CS độc tài, đất nước VN chuyển sang thể chế dân chủ đa nguyên, những tệ nạn đó sẽ không còn nữa và những thằng như tôi cũng không còn cơ hội để mà bám víu nhằm trục lợi cho cá nhân. Rất mong bà con nhân dân hãy tha thứ cho tôi, nhất là qua vụ việc xét xử oan trái đối với Hồ Duy Hải, tôi cũng phải làm theo áp lực, một chủ trương nào đó, và xét về khía cạnh cũng là một nạn nhân của một chế độ độc tài, là con dê đang bị kẻ khác sai khiến, bà con tranh đấu xóa bỏ được chế độ Mafia này thì tôi cũng mừng và thoát nạn trong một vòng xoáy của một chế độ...
14 Tháng Năm 20208:19 CH(Xem: 631)
Chiều ngày 08/05 đồng chí Trưởng ban nội chính tỉnh ủy Thái Bình Nguyễn Văn Điều sau khi nốc rượu xong, chạy xe trên đường để bát phố. Trên đường đi Điều đã tông chết một người và một người bị thương nặng vì tội không tránh Điều. Chưa thỏa mãn thú vui của mình, đồng chí Điều tiếp tục cho xe chạy, chẳng cần quan tâm tới mấy mạng cỏ kia làm gì cho mệt. Trước khi bị người dân chặn lại đồng chí đã kịp cho thêm một mạng nữa nhập viện.
13 Tháng Năm 20209:30 CH(Xem: 699)
Trong nhiều năm qua ông Nguyễn Hòa Bình rất hay đi công tác ở nước ngoài cùng với nàng dâu của ông ta, khi ở nước ngoài tất cả mọi người xung quanh đều là xa lạ, đôi bên không cùng huyết thống, ăn sung, mặc sướng lại luôn ở bên cạnh nhau chụp những tấm ảnh lưu niệm, men rượu, men tình nâng nâng như lửa gần rơm chắc hẳn rằng sẽ bén nhất là cái loại người như tên Nguyễn Hòa Bình thì không có việc gì mà hắn không dám làm.
12 Tháng Năm 20209:42 CH(Xem: 670)
Như vậy có thể thấy rõ y chính là một tên nhận giặc làm cha; và hình ảnh đó cũng lý giải vì sao khi tên Dương Khiết Trì công du Việt Nam đã gọi những tên lãnh đạo đảng csVN hôm nay là: "Những đứa con hoang đàng hãy quay trở về nhà...!". Dân tộc Việt đã hiểu vì sao mà giặc chiếm biển đảo nước ta mà đảng cầm quyền im thin thít chưa? Chúng chính là một bọn bán nước vong nô, một bọn Lê Chiêu Thống thời đại.
24 Tháng Năm 2020
Vâng! Không phải tự nhiên Vân Đồn được chọn đâu, tôi tin nó được chọn bởi những người có cặp mắt chiến lược ở Trung Nam Hải là giao cho Hà Nội triển khai. Và qua việc chọn Vân Đồn làm đặc khu kinh tế, ta mới thấy rõ ràng đám lãnh đạo Hà Nội không thuộc lịch sử. Trong khi đó, phía “anh em” của họ thì lại rất rõ về lịch sử. Thực sự ĐCS Việt nam đang đem sự an nguy quốc gia để đổi lấy chỉ số tăng trưởng, nguy hiểm vô cùng. Kẻ dốt lịch sử mà lãnh đạo đất nước thì không còn gì để nói. Đáng buồn là dân không thể làm gì được.
23 Tháng Năm 2020
Đấu tranh cần phải có tổ chức, có giải pháp và phương thức nhờ sự giúp đỡ các tổ chức quốc tế cùng với sự đoàn kết trong nhân dân thì vài triệu đảng viên CS với 2 bộ máy đàn áp như công an và quân đội cũng không thể ngăn nổi những tiến bước của chúng ta đi. Mỗi chúng ta hãy góp một phần nhỏ bé trong công cuộc đấu tranh xóa bỏ chế độ độc tài, thì tôi tin chắc rằng cuộc tranh đấu sẽ chiến thắng, hiện nay chế độ độc tài mạnh nhất là chúng dùng công an đàn áp chúng ta, nếu chúng ta vượt qua sự sợ hãi, thì chúng ta sẽ thành công tốt đẹp.
22 Tháng Năm 2020
Một cảnh tượng quái gở và kỳ dị nhất – lần đầu tiên một Tổng thống cố tình xúi giục người dân (mang vũ trang) chiếm lấy đường phố để phản đối những hạn chế được đặt ra nhằm giữ gìn mạng sống con người, một kiểu xúi giục những người ủng hộ cảm tử hy sinh cho sự nghiệp chính trị của mình. Trong những buổi hợp báo hằng ngày được phát sóng trực tiếp trên truyền hình trong đại dịch, thường để nhằm kêu gọi toàn dân đoàn kết đồng lòng với chính phủ để cùng nhau đương đầu và vượt qua thách thức, đã bị Trump lợi dụng để biến thành một kiểu chương trình gieo rắc sự hỗn loạn và chia rẽ.
21 Tháng Năm 2020
Hiện nay ngành công an có khoảng 1,2 triệu quân chính quy, nhưng thực tế chưa tới 1 phần 10 trong đó là có thể làm giàu từ chức vụ mình có được. Như vậy trong công an, tầng thấp cũng làm lụng để cống nạp cho tầng trên hưởng thụ, trong khi đó chính những người công an viên ở tầng thấp mới hằng ngày đối đầu với hiểm nguy. Họ mất mát quá nhiều và được quá ít, bổng lộc và thành tích thì trên đớp hết. Vậy tại sao các công an viên không đặt câu hỏi rằng "Tại sao ta phải phục vụ bọn chúng? Tại sao không thoái đảng, tại sao không ra khỏi ngành?"
21 Tháng Năm 2020
Điều dễ hiểu đầu tiên bởi Việt Nam đang là tay chân thân cận với Bắc Kinh và Mỹ hiểu rất rõ về vai trò của Hà Nội đã và đang đóng thế vai cho Bác Kinh trong những lúc được yêu cầu. Bắc Kinh nói không ở đâu thì Hà Nội cũng nói không ở đó. Bắc Kinh chống Mỹ một thì Hà Nội cũng chống Mỹ có khi còn hơn, mặc dù chỉ trên những tờ báo Đảng. Bắc Kinh không chấp nhận nước nào thì Hà Nội có mặt đưa tay ủng hộ, Bắc Kinh truy bắt người Duy Ngô Nhĩ thì Hà Nội lập tức trao trả những người này khi họ nhập cảnh trái phép vào Việt Nam. Bắc Kinh không chấp nhận Đài Loan thì Hà Nội giơ tay biều quyết….
21 Tháng Năm 2020
Chúng ta thử hỏi với trình độ Cờ-Lờ-Mờ-Vờ của ông Nguyễn Xuân Phúc thì liệu ông ta có đủ tầm để thuyết phục được tổng thống Trump không? Hay với trình độ Mác-Lê-Hồ vớ vẩn thì ông Trọng có đủ khả năng để thuyết phục được tổng thống Trump không? Điều mà chúng ta thấy rõ nhất là, trình độ các lãnh đạo CS là chỉ cầm giấy cắm mặt vào chữ mà đọc chứ không biết ứng đáp linh hoạt. Vậy với trình độ đó thì làm gì có khả năng ứng biến? Như vậy qua đây chúng ta bới thấy, độc tài đảng trị nó sinh ra những con người vô năng lãnh đạo, và từ đó đất nước vuột mất cơ hội kéo luồng đầu tư vào nước mình.
20 Tháng Năm 2020
Thành công hay thất bại trong cuộc tái tranh cử của Donald Trump vào tháng 11 sắp tới lệ thuộc tới 90% vào nền kinh tế hiện nay. Kinh tế đi lên thì hi vọng tái đắc cử sẽ lên theo và ngược lại, kinh tế đi xuống thì hi vọng tái đắc cử sẽ xuống theo. Trong thời điểm này và thời gian 6 tháng tới, kinh tế chắc chắn sẽ không chỉ đi xuống, mà còn đi ngược trở lại. Điều này bảo đảm sẽ xóa tan cái giấc mộng tái đắc cử của ông ta. Các chuyên gia vận động tranh cử cho đảng Cộng Hòa đã và đang thấy rõ điều này, nhưng chẳng làm được gì hơn, ngoài việc SỬA cho những con số và những tỷ lệ nhiễm bệnh cũng như tử vong đi xuống. Thế nhưng....
19 Tháng Năm 2020
Sau hơn 40 năm sống hải ngoại thế hệ di tản 1975 (VNCH) đã và đang suy tàn. Tinh thần chống cộng giao cho ai? Cộng sản Việt Nam là tay sai Hán tộc. Họ không còn là người Việt nữa. Chống cộng bây giờ không phải chỉ là cộng sản trong nước (Việt cộng) mà là chống cả ngoại xâm: Trung Cộng. Rõ ràng nhà nước VN do đảng cộng sản Việt cai trị đang mở cửa cho kẻ thù xâm nhập và tiêu diệt dân tộc Việt từng bước một. Nhưng sự kiện không dừng ở đó. Trung Cộng đã có kế hoạch từ thời Mao để thu tóm khối người Hoa hải ngoại (đạo quân thứ 5) thì đối với VN cũng vậy. Liệu con cháu người Việt hải ngoại có thoát khỏi...
19 Tháng Năm 2020
Mới cách đây mấy tháng, phong trào Ủng Hộ Hồng Kong của người Việt ở trong nước cũng như ở hải ngoại nở rộ như hoa mai mỗi độ xuân về, thì hôm nay, chẳng còn một ai, dù chỉ một người, cập nhật tin tức, cũng như đóng góp những bài viết ủng hộ cho cuộc tranh đấu của Hồng Kong nữa. Có lẽ cái phong trào “Giải Phóng Hồng Kông” nay đã lỗi thời, hết còn khả năng câu được nhiều Likes và dụ được nhiều Shares như những bài viết ca tụng Donald Trump và việc vận động cho ông ta tái đắc cử vào cuối năm nay.
17 Tháng Năm 2020
Vì thế khi nghe nói nhà nước csVN lên tiếng phản đối TQ xâm lấn Biển Đông tôi chỉ cười thầm đố cha mày dám phản đối, nào là Việt Nam sẽ kiện TQ ra LHQ về đường lưỡi bò thì đố mẹ mày dám mà kiện, thằng nào, con nào vừa bép xép, vừa thảo đơn kiện là tối đó về lăn đùng ra trúng gió chết tươi khi tên Đảng Trưởng kiêm Chủ Tịch Nước là một thằng bạc nhược đớn hèn, nó thờ giặc như thờ cha, sợ giặc như sợ Mẹ, mồm nó lúc nào cũng run rẩy thều thào 16 chữ vàng 4 tốt thì có mà kiện cái cùi loi.