Lê Trương Hải Hiếu: Kẻ phóng đãng!

23 Tháng Ba 20199:07 CH(Xem: 5474)

SỐNG - HỌC TẬP - LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐĐ HCM
Lê Trương Hải Hiếu: Kẻ phóng đãng!


lll



Lê Hồng Hà




Lê Trương Hải Hiếu sinh 7/9/1981 tại Tiền Giang. Là con trai của ông Lê Thanh Hải (cựu Bí thư Thành uỷ TP HCM) và bà Trương thị Hiền (em gái bà Trương Mỹ Hoa, Giám đốc học viện Cán bộ thành phố).


Phần I

– Từ tháng 10 /2001 đến tháng 5 /2005: Là sinh viên Trường Đại học Luật thành phố Hồ Chí Minh, được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 31/ 7/ 2004.

– Từ tháng 5/2005 đến tháng 8/2007: Học Thạc sĩ ngành QTKD tại trường Đại học Southern New Hampshire, Hoa Kỳ theo Chương trình đào tạo 300 Thạc sĩ – Tiến sĩ của Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh. Lúc này ông Lê Thanh Hải là Chủ tịch TP.

– Từ tháng 9/ 2007 đến tháng 02 /2008: Là cán bộ Ban Thanh niên trường học Thành Đoàn TP HCM.

– Từ tháng 02/ 2008 đến tháng 01/2010: Là Quận ủy viên, Bí thư Quận Đoàn 1, TP HCM.

– Từ tháng 01/2010 đến tháng 12/2013: Ông giữ nhiệm vụ Quận ủy viên, Bí thư Đảng ủy phường Bến Thành, Quận 1.

– Từ tháng 01/2014 đến tháng 8 /2015: Là Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân quận, Phó Bí thư thường trực Quận ủy Quận 1.

– Từ tháng 9 / 2015 đến nay: được điều động về giữ nhiệm vụ Phó Bí thư Quận ủy, Chủ tịch Ủy ban nhân dân Quận 12, TP HCM.

Tại ĐH Đảng bộ thành phố lần X năm 2015, Hiếu không đủ phiếu để vào danh sách 69 uỷ viên BCH tp. Tuy nhiên y cũng “chui” vô được Đại biểu HĐND thành phố.

Điều kỳ lạ hơn nữa, khi Đinh La Thăng về làm Bí thư Sài Gòn, chiều 25/5/2016, Thăng tặng cho “bố già” Lê Thanh Hải một món quà vô giá, đó là quyết định của Ban Bí thư chỉ định Hiếu trực tiếp tham gia BCH thành uỷ, mặc dầu y đã “out” trước đó không lâu.

Tháng 4/2018, Lê Trương Hải Hiếu, đã vi phạm trong việc “có quan hệ tình cảm với một phụ nữ và có con chung nhưng chậm báo cáo với tổ chức”. Hiếu bị Ban Thường vụ Quận ủy Q.12 quyết định kỷ luật “giơ cao đánh khẽ” bằng hình thức khiển trách. Thậm chí mới đây, Chánh VP UBND TP Võ Văn Hoan còn trơ trẽn trả lời báo chí: “Đó là chuyện nhỏ, anh Hiếu sẽ vượt qua nhanh thôi”. Đúng là cùng một lũ lưu manh với nhau, không hơn không kém.

Thật ra, câu chuyện không đơn giản như Võ Văn Hoan “phán”, cũng không phải như Thường vụ thành uỷ báo cáo với BCH đảng bộ TP HCM rằng “Hiếu đã kịp thời bổ sung lý lich đảng viên”…

Lê Trương Hải Hiếu sống một cuộc sống sa đoạ. Cũng như anh trai mình (Lê Trương Hiền Hoà sống như vợ chồng với mỹ nữ Lý Nhã Kỳ) Hải Hiếu không chịu gò bó trong “hôn nhân” mà chỉ muốn phè phỡn bên các cô gái đẹp, thác loạn và nhục dục.

Và Hải đã có con chung với một người đẹp tên Bảo Phương. Với tiền bạc “đông như quân Nguyên” của “gia tộc Lê Thanh Hải”, Bảo Phương được cung phụng cuộc sống ông hoàng bà chúa giữa Sài Gòn. Bạn bè và báo chí xem cô là “con dâu cưng” trong… hoàng tộc Sài Thành.

Tuy nhiên, mối tình 7 năm và sinh cho Lê Trương Hải Hiếu 2 đứa con, song Bảo Phương vẫn không thể giữ chân được một kẻ phóng đãng như hắn.

Bị ruồng bỏ, phụ bạc, bị xem thường và không cho mình “một danh phận” như ngày nào Hải Hiếu đã hứa; trong buồn bực và tuyệt vọng, Bảo Phương đã “nổi loạn”. Cô làm đơn tố cáo gởi cho các cơ quan truyền thông và các cơ quan Trung ương để tố cáo, vạch trần chân tướng của Lê Trương Hải Hiếu và gia tộc của “lãnh chúa Miền Nam”.

Sự bình yên của cha con Lê Trương Hải Hiếu đến giờ phút này, là thách thức ghê gớm đối với “lò ông Trọng”, là sự nhạo báng với pháp luật nước nhà.


Phần II

Năm 2009, khi đang là quận uỷ viên, Bí thư quận đoàn quận 1, Hải Hiếu có một mối tình rất đẹp với cô gái mang tên Yến Phương. Cô gái xuất thân trong gia đình quyền quý, bố cô là “chiến hữu” và cũng là tay kinh tài cho Lê Thanh Hải. Ông chính là Huỳnh Ngọc Sỹ, trưởng BQL dự án Đông Tây TP HCM. Hai gia đình “môn đăng hộ đối” ủng hộ và tính ngày se duyên cho đôi trẻ.

Đùng một cái, ông Sỹ bị bắt giam và kết án chung thân (sau giảm còn 20 năm) về tộ danh “nhận hối lộ”. Từ đây, cha con Lê Thanh Hải quay ngoắt 180 độ, huỷ hôn ước và đoạn tuyệt với gia đình Sỹ. Mưu mô trong chính trị, xảo quyệt trong đời thường, bội ước với chính lương tâm mình… đó chính là tội ác.

Phản bội với tình yêu đầu đời trong sáng của Yến Phương, Hải Hiếu lao đầu vào các cuộc tình “chớp nhoáng”. Lý Nhã Kỳ, tình nhân của Lê Trương Hiền Hoà, đã tạo cho Hải Hiếu quen với “ông bầu chân dài” Khắc Tiệp và hàng loạt mỹ nhân của showbiz Việt, để tha hồ mây mưa hưởng thụ.

Năm 2010, Hải Hiếu bị “hớp hồn” bởi cô gái vừa xinh đẹp, vừa giỏi kinh doanh, vừa có tấm lòng hướng thiện… mang cái tên kiêu sa Bảo Phương. Trai “anh hùng” gái “thuyền quyên”, họ kết vào nhau như cây liền cành.

Năm 2011, một bé trai kháu khỉnh ra đời, Hải Hiếu lúc này lại sợ vợ con sẽ cản bước ăn chơi và thăng tiến của mình. Hải ca bài “nợ nước chưa tròn”. Hải hứa “chờ anh lên Chủ tịch quận mình sẽ cưới”.

Bảo Phương quá thật thà. Cô tin vào tình yêu của Hải Hiếu, vào “trái ngọt” chung của 2 người.

Rồi đứa con thứ 2 ra đời, một bé gái xinh xắn. Bảo Phương nhắc khéo chuyện hôn nhân, Hải Hiếu vẫn tảng lờ. Lúc này y đã là đại biểu HĐND TP, Thành uỷ viên, phó bí thư kiêm Chủ tịch quận 12.

Cha nào con nấy. Lê Thanh Hải và Trương Thị Hiền cương quyết không đồng ý cuộc hôn nhân này. Họ chọn “con dâu tương lai” là một thạc sĩ giảng viên Học viện cán bộ TP (nơi bà Hiền từng là giám đốc), cô ấy lại là con một gia đình “trâm anh thế phiệt”.

Bất lương và tàn nhẫn. Quỷ quyệt và bạo tàn. Họ âm mưu chia cắt tình mẫu tử của mẹ con Bảo Phương. Họ lộ rõ bộ mặt con buôn. Gia đình Lê Thanh Hải mặc cả với Bảo Phương, rằng để lại 2 cháu cho họ và “đi thật xa”, đổi lại Bảo Phương sẽ nhận được… 10 triệu USD (!) đủ để sống một đời xa hoa, viên mãn. Chuyện như chỉ có trong các tiểu thuyết diễm tình. Tất nhiên, cô lắc đầu.

Đến đây, Bảo Phương đã nhìn rõ chân tướng, bộ mặt thật của gia đình từng được mệnh danh là “hoàng tộc” đế vương ở miền Nam.

Đau đớn ê chề vì bị phản bội, giận dữ và phẫn nộ vì bị sỉ nhục, cô không còn đủ nước mắt để khóc.

Những ngày sau đó đối với Phương là chuỗi ngày kinh hoàng. Bị đe doạ, ruồng bỏ, cuộc sống của mẹ con cô rơi vào khốn cùng.

Một “gia tộc” danh giá, dì ruột từng phó chủ tịch nước, cậu ruột là cán bộ cao cấp Ban tuyên giáo Trung ương, bố là Ủy viên BCT, bí thư thành ủy, mẹ là Giám đốc Viện Cán bộ… Hải Hiếu và gia đình đã đánh mất chính mình và hoen ố một quá khứ lẫy lừng.

Bế tắc và tuyệt vọng. Để bảo vệ bản thân mình và 2 con, Bảo Phương không còn lựa chọn nào khác nữa.

Sân bay Tân Sơn Nhất chiều tháng ba. Một thiếu phụ tuổi ngoài 30, trắng trẻo và xinh đẹp, tay dắt 2 con nhỏ, vội vã cho kịp lên chuyến cuối cùng trong ngày của hãng hàng không Singapore (Singapore Airlines ) rời Việt Nam, trực chỉ đảo quốc sư tử. Người đó chính là Bảo Phương.


Phần cuối

Một ngày đầu tháng 5, một cuộc điện thoại gọi trực tiếp cho LHH. Cô gái nhỏ nhẹ:

– “Em là Phương đây!”

– “Phương nào?”

– “Cheng Bảo Phương!”

Hồi lâu trao đổi, tôi mới biết mình bị nhiễu thông tin. Loạt bài về Lê Trương Hải Hiếu tất cả đều đúng, chỉ có một chi tiết nhầm lẫn, Bảo Phương chưa bao giờ làm đơn tố cáo Lê Trương Hải Hiếu và gia đình hắn, mà người tố cáo là kẻ khác.

Suốt 8 năm qua, dù bị phụ bạc, hất hủi, nhưng Bảo Phương vẫn vượt qua tất cả. Cô âm thầm chịu đựng, lặng lẽ hy sinh, mặc cho bao lời đồn thổi ác độc chua ngoa. Cô bỏ ngoài tai tất cả để nuôi dạy 2 con trẻ.

Thằng bé giống Hải Hiếu như hai giọt nước, vậy mà kẻ độc mồm cho rằng đó là con của “trâu” khác. Ác miệng rêu rao Bảo Phương sống buông thả… Mặc kệ, Bảo Phương vẫn không làm to chuyện, không truy tận cùng những kẻ bất lương, rắn độc.

Nàng sống phẩm hạnh, sống đẹp như thế, còn Hải Hiếu thì sao? Hắn quên rằng mình đã có 2 con, quên người phụ nữ chính chuyên vẫn đợi chờ hắn mỗi chiều tắt nắng. Gã chạy theo một theo một bóng hồng khác. Một cô gái khoác áo công an C74 (cục CS chống buôn lậu), sống và làm việc tại Saigon, tên Hạnh. Hạnh cũng như các cô gái khác, cứ “sống thử” là nghĩ rằng mình đã “chiếm”được trái tim hắn.

Như con thú dữ, khi đã “chén” no say con mồi, hắn chán nản và đi tìm hương vị mới hơn. Hải Hiếu đúng như vậy đó. Gã đi săn con mồi khác.

Không như Bảo Phương, Hạnh là cô gái cá tính và mạnh mẽ. Xinh đẹp mà không yếu đuối. Hạnh bắt đầu làm đơn tố cáo gởi đi các cơ quan có trách nhiệm. Tố cáo Hải Hiếu vi phạm “đạo đức và lối sống”, vi phạm “hôn nhân gia đình” của một đảng viên, cũng như những “thâm cung bí sử” của Hải Hiếu và “gia tộc Lê Thanh Hải”.

Mặc kệ, “chó cứ sủa và ta cứ đi”, Hải Hiếu lao vào cuộc tình mới, theo “định hướng” của bố mẹ. Cô gái lần này tên Hoàng Ngọc Như Ý, giảng viên đại học (đã nói ở phần 2).

Như Ý không “sắc nước hương trời” nhưng bù lại, cô có cái mà những bóng hồng khác không có được: địa vị và danh gia vọng tộc! Cho nên “hoàng gia Sài Thành” quyết định chọn cô gái này là “con dâu” của gia tộc mình.

Đến đây, Bảo Phương giờ muốn quên tất cả. Ở phương trời xa, cô gái gốc Hoa mặn mà xinh đẹp đang chăm con và hướng về đất Phật.

Tôi cũng nghĩ “giông bão đã đi qua, ngày mai trời lại sáng”. Cay đắng buồn tủi rồi cũng hết, Bảo Phương và các con rồi sẽ nở nụ cười trên môi với những trang đời đẹp nhất. Vinh hoa phú quý, quyền lực và bổng lộc chỉ là thứ huyền ảo, phù du.

Nếu như Đinh La Thăng, Trần Văn Minh, Phan Văn Vĩnh… tra tay vào còng và đón nhận bản án; thì ai dám cá rằng, “gia tộc Lê Thanh Hải” và đàn em như Tất Thành Cang sẽ không được Công lý gọi tên.

Phóng đãng như Lê Trương Hải Hiếu, “bán mình” cho Vũ Nhôm như Nguyễn Xuân Anh, gian lận như Lê Phước Hoài Bảo… ghì con cái các vị Bí thư tỉnh thành đã nêu trên, không còn là “hồng phúc cho dân tộc” như bà Nguyễn Thị Quyết Tâm (Chủ tịch HĐND tp HCM) “nâng bi” mà nói. Ngược lại, nó là sự sỉ nhục, là nỗi đau nhức nhối chưa bao giờ dứt đối với dân tộc này.

Nguồn FB. Mai Tú Ân

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Một 201910:21 CH(Xem: 103)
Cụ thể là: ngày 07/11/2010, ông đã ký cùng lúc 11 quyết định bổ nhiệm; ngày 20/12/2010, ông Phủ ký tiếp 11 quyết định từ số 2075 - 2085/QĐ-VPCP để nhiệm cán bộ mới; ngày 05/01/2011, ông Phúc ký tiếp 4 quyết định số 01, 02, 03 và 05/QĐ-VPCP để bổ nhiệm; ngày 06/01/2011, ông Phúc tiếp tục ký thêm 11 quyết định bổ nhiệm cán bộ cho Trung tâm Hội nghị Quốc tế (TTHNQT) và Trung tâm Hội nghị Quốc gia (TTHNQG); ngày 22/04/2011, ông Nguyễn Xuân Phúc ký tiếp 4 quyết định số 447, 448, 456, 457/QĐ-VPCP để bổ nhiệm; và ngày 06/05/2011, ông Nguyễn Xuân Phúc tiếp tục ký tới 16 quyết định bổ nhiệm. Như vậy trong 6 tháng...
03 Tháng Mười Một 20199:02 CH(Xem: 229)
Chúng mày không nên buồn mà phải hãnh diện Việt Nam, bởi vì chỉ có dân Việt là giàu nhất thế giới, chúng dám bỏ ra hàng chục ngàn USD để đi phiêu lưu nơi xứ khác, cá biệt hơn đoàn tham quan Hàn Quốc của con Ngân Đù còn bảnh hơn khi mấy đứa bỏ trốn bỏ luôn cả hộ chiếu giấy tờ, điều đó cho thấy đây chính là những công dân ưu tú của đất nước tao, chúng nó phải giàu có như thế nào mới có thể mua cả một lý lịch mới ở xứ người, chứ còn bọn dân đen xứ tư bản giãy chết thì làm chó gì có tiền để làm điều đó, tao nói có đúng không?
31 Tháng Mười 20199:47 CH(Xem: 252)
Nếu đây là sự thật, mặc dù vậy thì không người nước ngoài nào tự nghĩ ra được một câu chuyện cụ thể và cũng không có mục đích gì để làm vậy, thì đây mới là hành vi làm huỷ hoại thể diện một quốc gia hơn bất cứ hành động nào trước quốc tế. Người quốc nội có thể đã bị vòi vĩnh và làm tiền trắng trợn và đã quen với việc đó, nhưng với nước ngoài họ coi là một hành vi tội phạm và vô chính phủ. Một đất nước mà nhân viên công quyền lại trắng trợn làm tiền du khách quốc tế thì còn gì là quốc thể, và những vấn đề làm ăn với quốc tễ sẽ trở thành là một vấn đề lớn khi xem xét tư cách cách và môi trường đầu tư.
24 Tháng Mười 201910:20 CH(Xem: 156)
Thật đẹp mặt! Các ông lưu manh một thì thầy Tàu của các ông còn lưu manh gấp trăm lần. Đúng là giặc tiến thì ta lùi! Biển đang là của mình, Trung Quốc nhảy vào hô hoán lên là khu vực tranh chấp, thế rồi các ông cũng hô theo! Còn giờ này, Tàu lại bảo đó không phải vùng tranh chấp mà là của chúng tất, nay mai chắc các ông sẽ van nài, xin cho chia đôi (?) Nghĩ cũng thật khôi hài, cướp nhảy vào nhà, dí dao kề cổ, Nguyễn Phú Trọng mới chịu bật đèn xanh cho quần thuần điều nghiên và dự báo (?) Giờ đến lượt hai vị trong "tam trụ" của ông (cả Phúc nghẹo lẫn thím Ngân) tuy phải thừa nhận tình hình Biển Đông có những diễn biến phức tạp
20 Tháng Mười 201912:31 SA(Xem: 171)
Ở Việt Nam, luật cho dân là pháp luật, còn luật cho đảng là Điều Lệ Đảng, điều này không cần phải bàn cãi. Ông Nguyễn Phú Trọng từng nói “Hiến Pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng bậc nhất sau nghị quyết đảng”. Đây là một thực tế đã tồn tại từ 74 năm qua. ĐCS đã thiết lập cho nó một nơi có luật chơi riêng mà luật pháp không thể với tới. Chỉ cần 1 chỉ thị của đảng, thì luật pháp sẽ bị vô hiệu hóa ngay. Năm 2016, thiếu tướng Phan Anh Minh phó giam đốc Công an TP. HCM đã thừa nhận “Công an không được trinh sát Đảng viên, vì vướng chỉ thị 15”. Được biết đây là chỉ thị mật được ban ra bởi Nông Đức Mạnh.
15 Tháng Mười 20199:59 CH(Xem: 360)
Nhưng trước khi chỉ về làm người "tử tế" thỉ chỉ cũng đã kịp gài thằng con trai chơi bời phóng đảng khi du học tại Mỹ của mình vào cái chức Phó Viện Trưởng Viện Pasteur Sài Gòn trong khi đó năng lực của nó thì không ai biết, hỏng biết anh F...có diệt tận rễ hay vẫn để nó ở đó cho có cái tình đồng chí, đồng rận zị ta...Còn nữa, cái biệt thự mấy chục tỷ của chỉ trong cái vụ hối lộ thuốc ung thư có bị tịch thu hông hay là cứ để chìm xuồng cũng như cái zụ thằng Phạm Quý Ngọ xơi 500 ngàn đô la của Cty Vạn Thịnh Phát năm nào?
15 Tháng Mười 20199:55 CH(Xem: 201)
Hà Nội nước nhiễm độc Dân tình cứ nhao nhao Không có nước sinh hoạt Cuộc sống bỗng lao đao Mặc dù vậy, vẫn có Trận banh, thắng, bù vào Dân tình bớt ngột ngạt Lại có cái hô hào Nước dẫu có nhiễm độc Mấy hôm có là bao. Thuỷ ngân hay bụi mịn Hít vào, có làm sao.
14 Tháng Mười 20199:40 CH(Xem: 346)
Hồ Chí Minh trở nên vĩ đại bằng cách rất đơn giản, đó là ĐCS tìm những vết đen trên người ông rồi đổi thành màu trắng và ca tụng ông ta thành vĩ nhân. Chính vì thế mà hình ảnh ông Hồ Chí Minh trong mọi lĩnh vực đều tốt đẹp. Được biết, trong Hội Đồng Lý Luận Trung Ương hiện nay có một nhân vật chuyên bịa chuyện về Hồ Chí Minh để đi kể khắp ở các cơ quan ban ngành trong bộ máy chính quyền của ĐCS, đó chính là ông Hoàng Chí Bảo. Việc của ông này rất đơn giản, hằng ngày nghĩ ra những mẩu chuyện về cuộc đời Hồ Chí Minh để đi kể làm giàu.
13 Tháng Mười 20198:42 CH(Xem: 192)
Thay vì tiếp thu, người đàn ông liền quay ra chửi bới người phụ nữ đã nhắc nhở mình, kèm theo những lời lẽ thô tục. Không những thế, sau khi không rút được tiền, người này quay ra cáu gắt và lao vào đánh mẹ chị Ngân tới tấp, bất chấp sự can ngăn của nhiều người. Trong đoạn clip được đăng tải, người đàn ông liên tục nói: "Mày thích giáo dục ai", “Mày biết tao là ai không”, rồi lao vào đấm đá, đập điện thoại của nạn nhân.
12 Tháng Mười 201910:19 CH(Xem: 397)
Thanh niên trí thức là rường cột, lãnh đạo nhà nước là cánh tay chỉ đường cho dân tộc tiến bước, nhưng xứ xã nghĩa thanh niên thì bia bọt gái gú và ngáo đá, chờ thắng một quả bóng để được tràn ra đường, vác cờ máu truồng chạy. Lãnh đạo đã dốt lại gian, RFA (10/10/2019) đưa tin, (để trấn an) tình hình ô nhiễm môi trường thành phố Hà Nội, số liệu chính phủ đem ra thông báo là những số liệu cũ của năm 2005… Chuyện vậy đúng thôi dân nào nhà nước đó, với đám trẻ trâu xã nghĩa thì nhà nước anh hùng lê văn tám là hợp.
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
10 Tháng Mười Một 2019
Thích Trí Quang là một lãnh tụ đối lập trước năm 1975 trong đó có việc kêu gọi các sư sãi xuống đường chống đối nhà cầm quyền với sự hậu thuẩn một số tướng lĩnh, sỹ quan VNCH. Sau 1975 Quang đã bị ném vào sọt rác, y không thể kêu gọi Phật Tử xuống đường chống đối nhà cầm quyền csVN và khối Phật Giáo ồn ào trước năm 1975 đã bị quy tụ về mốt mối có tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, một cơ sở ngụy trang nhằm ngu dân hóa mà chủ quản của nó là đảng csVN.
09 Tháng Mười Một 2019
“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại. CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”
08 Tháng Mười Một 2019
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 2019
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...
07 Tháng Mười Một 2019
ĐCS giành quyền lãnh đạo đất nước để trục lợi chứ không hề có trách nhiệm với đất nước. Kẻ có trách nhiệm không bao giờ đổ lỗi, kẻ có trách nhiệm luôn có óc cầu tiến, kẻ có trách nhiệm luôn lắng nghe và học hỏi những điều tốt những điều có lợi cho đất nước chứ không bao giờ tự cho mình là chân lý rồi chụp mũ cho những lời nói thật là “phản động”, là “xuyên tạc” vv… Bản chất của ĐCS là không lắng nghe, không thừa nhận cái sai của mình mà chỉ tìm lý do đổ lỗi. ĐCS, một tập đoàn chính trị vô trách nhiệm với đất nước.
04 Tháng Mười Một 2019
Ngã về Trung Quốc để đảng tồn tại thì sẽ phải trả một cái giá rất đắt là đất nước sẽ mất. Và sau khi mất nước, lúc đó đảng cũng không còn. ĐCS chưa bao giờ làm gì điều sáng suốt, ĐCS chưa bao giờ biết rút ra bài học nào cho đất nước. Dưới tay ĐCS, Việt Nam đang đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không bao giờ chịu nhìn nhận cái sai. Tính kiêu ngạo đến cực đoan, cộng với sự dốt nát, và cộng thêm sự cố chấp cực độ nó sẽ thành một tính kiêu ngạo đặc trưng – đó chính là tính kiêu ngạo Cộng Sản. Chính tính kiêu ngạo Cộng Sản ăn sâu vào máu các ông lãnh đạo CS nên chẳng ai học được bài học nào...
03 Tháng Mười Một 2019
Chính quyền Anh quốc có trách nhiệm kiểm soát di dân, và họ nhận trách nhiệm rằng “do đã soát xét quá kỹ lưỡng mới dẫn tới thảm hoạ cho 39 con người” xa lạ mà họ không biết là ai kia. Châu Âu đang đối mặt với nạn di dân từ các quốc gia với chế độ độc tài, có chiến tranh hoặc nghèo đói, họ đang áp dụng một chính sách nhân đạo cho tất cả các công dân khác tới cư trú, chỉ cần có “một lý do hợp lý”. Họ coi tất cả con người đều xứng đáng được sống và được bảo vệ.
02 Tháng Mười Một 2019
Chẳng lẽ bạn có nhiều tiền mà bạn nỡ lòng nào dìm con cái bạn trong nền giáo dục XHCN sao? Bạn đợi nền giáo dục này tự tốt lên hay tìm cho con mình một nền giáo dục khác? Không ai có thể hy vọng giáo dục XHCN tự tốt, ngay cả giới quan chức CS cũng tự nhận ra điều đó, và họ cố hết sức để rút tiền dân và đưa con cái đi tị nạn giáo dục dù chi phí rất đắt đỏ. Việt Nam, một đất nước đang chìm trong bất hạnh và đang bế tắc không có đường thoát vì lòng ích kỷ và sự thờ ơ. Thế mới đắng!
30 Tháng Mười 2019
Sự đe dọa sinh ra sự sợ hãi, sự sợ hãi có nhiệm vụ khống chế không cho phẫn uất bùng phát thành hành động. Khi phẫn uất bị sự sợ hãi nhốt kín thì từ đó loạn sẽ bị ngăn chặn. Đó là nguyên lý mà ĐCS tạo ra sự “bình yên” cho xã hội Việt Nam. Nhưng có 1 thực tế, tuy sự sợ hãi thường nhốt được sự phẫn uất nhưng không thể xóa bỏ sự phẫn uất, ngược lại, sự phẫn uất lại hoàn toàn có khả năng phá bỏ cái lồng sợ hãi nếu nó đủ mạnh. Chính vì thế mà ĐCS họ không bỏ tâm huyết ra xây dựng đất nước mà họ dồn hết sức lực trí lực và các thủ đoạn thâm độc nhất để đối phó với mầm loạn mà thôi.