Chuyện nhà chồng tôi- một bi kịch không hồi kết sau ngày “kết thúc” tiếng súng chiến tranh

28 Tháng Tư 202110:22 CH(Xem: 2177)
      CHUYỆN NHÀ CHỒNG TÔI- MỘT BI KỊCH KHÔNG HỒI KẾT
              SAU NGÀY “KẾT THÚC” TIẾNG SÚNG CHIẾN TRANH

178971619_1817876058373849_5178670158482024427_n



Phạm Thanh Nghiên



“Mày có biết cái này là cái gì không?”
Sáng ngày 30-4-1975, gia đình ông Huỳnh Kim Sơn cả thảy 11 người đang ở trong nhà thì nghe tiếng ồn ào ngoài đường Phạm Thế Hiển. Ông Sơn là một thiếu úy cảnh sát, làm việc tại Quận 8 thuộc lực lượng Cảnh sát Quốc gia VNCH. Mặc dù ông đã dặn các con, các cháu không đứa nào được ra khỏi nhà, nhưng cậu bé Tú, khi ấy mới bảy tuổi, con trai thứ ba của ông vẫn rình lúc ông không để ý, rón rén mở cổng vọt ra ngoài. Từ nhà ông Sơn ra đường Phạm Thế Hiển đâu khoảng dăm trăm mét.
Cậu bé Tú thấy họ, những người mặc áo xanh, đội nón cối, đông lắm. Lớp thì đi bộ, lớp ngồi trên xe lam. Ai cũng vác theo súng. Có người còn mang cả cành cây cắm trên balo nữa. Cậu bé chưa từng chứng kiến cảnh tượng như thế tại Sài Gòn. Họ reo hò, la hét và ca hát vang cả phố phường, đại loại như: “Tiến về Sài Gòn ta quét sạch giặc thù”, “Sài Gòn đây rồi”, “Đập tan bè lũ ngụy quân ngụy quyền”… Đó cũng là lần đầu tiên Tú nghe đến cái tên Hồ Chí Minh phát ra từ giọng nói rất khác của lũ người xa lạ kia.
Tú không phải đứa trẻ duy nhất hiếu kỳ đứng xem. Mấy đứa trẻ cùng xóm chen chúc trong đám đông, mắt ngơ ngác, láo liên nhìn ngó. Có mấy cái bàn ai đó đã kê sẵn trên vỉa hè, đặt những thùng bìa các-tông. Trong các thùng bìa ấy là những lá cờ xanh đỏ, không giống như lá cờ vàng ba sọc đỏ quen thuộc treo ở trụ sở cảnh sát, nơi ba của Tú làm việc, hay ở trường học mà cậu vẫn nghiêm trang giơ tay chào mỗi thứ hai đầu tuần.
Những nhóm người mặc áo xanh, đội nón cối hoặc đeo khăn rằn, vai mang súng bắt đầu đi phát cờ cho mọi người. Họ phát cả cho bọn con nít. Tú cũng được một cái. Cậu bé Tú mang lá cờ xanh đỏ ấy về, vừa đi vừa nhảy chân sáo. Mới bước vào nhà, chưa kịp khoe với ai thì ông Sơn đã giật phắt lá cờ trên tay thằng con, ném nó xuống đất rồi lấy chân giẫm lên. Vợ ông tái mặt, vội chạy ra cổng xem có ai đi ngang qua không. Tú ngơ ngác, tim đập thình thịch tưởng là sẽ bị ăn đòn can tội trốn đi chơi.
– Mày có biết cái này là cái gì không mà tha về đây?
Ông Sơn rít lên, cố nén cơn tức giận. Giẫm giẫm mấy cái cho bõ ghét rồi nhặt lên, vo viên lá cờ giấy trong tay trước khi mang xuống bếp, châm lửa đốt. Mới bảy tuổi, Tú chưa đủ khôn để biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng cậu bé đã lờ mờ cảm nhận về những điều bất thường đang đến với gia đình mình. Thảo nào mấy bữa nay ba không tới nhiệm sở, các anh chị em Tú cũng không đi học.
Sau ngày 30-4-1975, giống như các quân nhân cán chính chế độ VNCH, ba và ông ngoại của Tú đều phải đi “học tập cải tạo”, nghĩa là đi tù. Cả ba và ông ngoại của cậu đều là sĩ quan cảnh sát với cấp bậc thiếu úy, do đó bị chính quyền mới liệt vào thành phần “ác ôn”. Ông ngoại Phạm Văn Vinh từng là “Trưởng ban Tình Hình Ban Chỉ huy Cảnh sát quận 4”, một chức vụ thuộc bên tình báo. Cậu bé Tú còn nhớ, hàng ngày ông ngoại đi làm đều có xe của nhiệm sở đến đưa đón. Ông ngoại Phạm Văn Vinh bị lưu đày ba năm ở nhà tù Hàm Tân. Trong Giấy Ra Trại mà nhà tù cộng sản cấp cho ông có ghi rõ: “Họ tên: Phạm Văn Vinh, sinh năm 1922. Trú quán tại: số 3 Cư Xá, Bến Vân Đồn – quận 4. Số quân, cấp bậc, chức vụ trong bộ máy chính quyền, quân sự và các tổ chức chính trị phản động của chế độ cũ: thiếu úy, Trưởng ban tình hình B.C.H.C.S quận 4”.

179254694_1817875011707287_7241059188211645626_n
*Cơn thảng thốt của ngày 30-4
Ông Huỳnh Kim Sơn may mắn hơn nên chỉ đi tù vài tháng rồi được tha, do từng cứu mạng một viên cán bộ cộng sản Bắc Việt. Đó là một cuộc cứu mạng “bất đắc dĩ” xảy ra vào năm 1972. Một viên Việt cộng bị cảnh sát truy đuổi, trong lúc cấp bách đã chạy vào nhà ông trốn. Lúc cảnh sát ập vào, họ hỏi bà Kim Anh – vợ ông Sơn – xem có người lạ nào chạy vô không. Bà Kim Anh, khi ấy đang mang bầu người con thứ tư, dù sợ hãi nhưng vẫn cố trấn tĩnh, trả lời gọn lỏn một câu “không!”. Vừa lúc ông Sơn ở nhiệm sở về tới nhà, trên người vẫn mặc sắc phục.
Vì nể đồng nghiệp nên nhóm cảnh sát chỉ khám xét qua loa rồi bỏ đi. Bà Kim Anh vội ra đóng cổng, rồi trở lại vào trong nhà, lắp bắp nói với chồng “ổng… ổng… trong hồ nước”. Ông Sơn chết lặng người. Ông chạy ra sau nhà, thấy người đàn ông kia đang lóp ngóp từ trong bể nước ngoi lên. Bị vợ đặt vào “sự đã rồi”, ông không còn lựa chọn nào khác là phải thuận theo. Nếu kêu cảnh sát tới, vợ ông sẽ mang tội che giấu Việt cộng, mà thả đi cũng không cam lòng. Bà Kim Anh van lơn: “Em sắp sinh con, thôi thì mình làm phước cứu một mạng người. Để đức để phúc cho con sau này”.
Trước khi đi, viên cán bộ Việt cộng quỳ xuống, vái lạy hai vị ân nhân cứu mạng. Rồi ông ta đưa cho ông Sơn mảnh giấy, có ghi chép ký hiệu gì đó, dặn rằng nếu sau này có bề gì, tìm ông ta sẽ trả ơn. Đúng như lời đã hứa trước đó ba năm, viên cán bộ cộng sản trả ơn cho ông thật. Ông Sơn thoát cảnh tù đày, nhưng không thoát được cơn đau mất nước, không thoát được cảnh sống bị bủa vây với vô vàn tủi hờn, căm hận. Và chính đứa con còn trong bụng mẹ ngày nào, cái cớ để vợ ông lấy đó mà tha cho viên cán bộ nọ, 42 năm sau đã chết thảm trong tay nhà cầm quyền cộng sản. Trí chết sau khi vừa kết thúc 14 năm dài bị cầm tù. Cái “phúc” mà ông bà Sơn tạo dựng cho con, không lớn bằng cái “họa” của “bên thắng cuộc” giáng xuống gia đình họ.
Những gì tôi vừa kể là một phần câu chuyện diễn ra trong và sau ngày 30-4-1975 của gia đình chồng tôi, anh Huỳnh Anh Tú, do chính anh kể lại. Tất nhiên, ngày ấy anh Tú còn nhỏ nên có chuyện anh nhớ được, có chuyện phải hỏi lại ba anh. Chuyện nhà chồng tôi, không chỉ có thế. Nếu viết đủ, theo trình tự thời gian, nó sẽ là một cuốn sách dày, đẫm nước mắt. Cuộc “giải phóng” của người cộng sản miền Bắc không chỉ khiến gia đình anh Tú lâm vào cảnh khốn cùng, nó còn khởi đầu cho những rạn nứt, ly tán và nhiều biến cố đau thương sau này. Số phận của gia đình chồng tôi, của ba má, của từng anh chị em bên chồng là những câu chuyện buồn trải dài trong suốt cuộc đời mỗi người. Đó là câu chuyện của một gia đình trong hàng vạn gia đình miền Nam khác đã bị một thứ “nhân mệnh” giáng xuống khi cơn thảng thốt của cái ngày 30-4 còn chưa kịp cất lời.
*Ly tán trong cái gọi là nền “hòa bình” mới
Bi kịch của gia đình chồng tôi, của cả dân tộc này suốt 46 năm qua vẫn chưa chấm dứt. Gốc gác VNCH (người cộng sản gọi là “ngụy quân, ngụy quyền”) như một dấu gạch chéo trên gương mặt , ký hiệu để nhận biết về một hạng người phải bị loại trừ, phải bị vùi dập, phải bị khinh ghét dưới cái gọi là “chế độ XHCN”. Sau năm 1975, ba má chồng tôi phải bán dần bán mòn tài sản, của cải để lấy tiền nuôi các con. Đầu tiên bán nữ trang, rồi bán xe, sau đó bán nhà. Dần dà không còn thứ gì có thể bán ra tiền.
Sau gần 20 năm làm lụng cực nhọc, cố gắng đến kiệt lực vẫn không ngóc đầu lên nổi, gia đình chồng tôi lần lượt vượt biên sang Campuchia, rồi Thái Lan.
Duy nhất có một người chị ở lại Sài Gòn. Sau này, trong thời gian sống bên Thái Lan, chồng tôi cùng anh trai là Tuấn và em trai là Trí đều tham gia một tổ chức chống cộng. Năm 1999, trong lần nhận nhiệm vụ về nước, chồng tôi và Trí bị bắt, mỗi người bị kết án 14 năm tù. Trong thời gian ở tù, Trí bị nhiễm bệnh AIDS – hậu quả của những lần bị cùm chân có dính máu, thịt của người tù mang bệnh bị cùm trước. Ra tù được sáu tháng, Trí chết. Một cái chết đầy đau đớn, oan khuất và tức tưởi. Sau khi chồng tôi và Trí bị bắt, anh Tuấn mất tích. Một số người hoạt động cùng anh nói rằng anh bị cộng sản giết. Vài năm sau khi anh Tuấn chết, vợ anh cũng qua đời để lại đứa con mồ côi cho cô Trang, em chồng tôi nuôi dưỡng. Má chồng tôi bị bệnh tiểu đường, do không đủ tiền thuốc thang nên bà qua đời tại Thái Lan năm 2010, khi anh Tú và Trí thụ án được 11 năm. Lúc còn sống, má chồng tôi bị cưa hai chân do bị hoại tử. Sau thời gian sống ở Thái Lan, ba chồng tôi lưu lạc sang Malaysia, thỉnh thoảng qua Thái Lan thăm má. Em chồng tôi lập gia đình, sinh được ba đứa con nhưng khi đứa út còn nhỏ, chồng cô ấy bạo bệnh rồi qua đời.
Sau khi lấy anh Tú, tôi những muốn đón ba chồng tôi về ở hẳn Việt Nam để thuận tiện cho việc phụng dưỡng. Ở trọ cũng được, khi nào có đủ tiền thì xây nhà. Ba tôi chấp thuận. Ông đặt vé về Sài Gòn vào ngày 9-2-2017, nhưng buổi chiều hôm trước, mồng 8-2, ông đột ngột qua đời tại Malaysia. Vuốt mắt cho ông cũng là một người lưu vong khác. Tháng 4-2016, khi chúng tôi chuẩn bị làm đám cưới, người em trai út của anh Tú đã hẹn sẽ về tham dự vì nhiều năm rồi cậu ấy chưa trở lại Việt Nam. Nhưng rồi lại là một giấc mơ không thành khác. Trước đám cưới chừng một tháng, chúng tôi nhận được tin Quốc bị tai biến. Suốt mấy năm nay, Quốc phải ngồi xe lăn, không thể đi làm kiếm tiền nuôi con. Mọi gánh nặng đổ dồn lên cô Trang, em gái chồng tôi.
Anh Tú kể, từ năm 1981 cho đến mãi về sau, gia đình anh chưa bao giờ có một ngày sum họp kể cả vào những sự kiện trọng đại nhất của đời người như cưới hỏi, tang chế. Cả ba và má đều chết trên xứ lạ quê người mà con cháu không thể đến tiễn đưa, vĩnh biệt. Anh Tú lấy tôi, lại cũng là một người tù, một kẻ “phản động” theo cách kết tội của nhà cầm quyền. Thỉnh thoảng tôi nói đùa “vợ chồng mình tiền án nhiều hơn tiền mặt”. Và “nếu xét theo bên ngoại, bé Tôm là cộng sản con. Xét theo bên nội, nó mang gốc gác “ngụy quân ngụy quyền”. Tôm có ba mẹ, có chú đều là tù nhân chính trị dưới chế độ cộng sản. Tức là nhà tôi vừa có tù anh, tù em, tù vợ, tù chồng, vừa có tù em, tù chị, đủ cả. Nếu nhắc thêm sự kiện nhà tôi ở Vườn rau Lộc Hưng bị đập, thì bé Tôm cũng là một “dân oan nhí”. Vợ chồng tôi vừa là cựu tù chính trị, kiêm luôn danh hiệu bất đắc dĩ “dân oan”. Số phận cứ buộc chúng tôi vào cảnh ngộ éo le, bi đát.
***
Khi viết những dòng này, vào dịp tháng Tư năm 2021, chồng tôi vẫn là một người vô tổ quốc, vẫn phải sống lưu vong trên chính quê hương ruột thịt mình. Từ khi ra tù vào tháng 12-2013, anh Tú vẫn không có nổi một mảnh giấy tờ tùy thân. Gia đình tôi vẫn tiếp tục sống, cuộc sống của những phận người Việt với điệp trùng khốn khó, hiểm nguy vây bủa. 46 năm là một khoảng dài trong đời người, vậy mà nỗi đau cứ như vừa mới hôm qua. Làm sao quên được khi thế lực tà ác thay vì sám hối, lại reo rắc tư tưởng thù hận, vùi dập nạn nhân tới tận cùng của mọi nỗi đau. Nạn nhân nào có phải vài chục con người, đấy là triệu triệu con người. Biết bao giờ đất nước này mới thay da đổi thịt, người người mới biết ăn năn?
Cưu mang nỗi đau quá khứ không phải để thù hận, mà để nuôi dưỡng ước vọng tương lai. Tương lai cho gia đình bé nhỏ của tôi. Tương lai cho người Việt.

Sài Gòn, tháng 4-2021
             PTN

- Hình từ bài chủ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Năm 20228:46 CH(Xem: 1209)
Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng. Bác năm xưa đâu có đá bóng tròn. Đá bóng dâm bác âm thầm dê dắt Luồn qua khe, tay ôm tròn hai bóng Sáng nào vui bác đá bên bờ suối Đêm về tối bác đá ở trong hang. Những chiều hè bác lang thang nghỉ mát Cùng vui đùa với gái bản vùng sâu
23 Tháng Năm 20228:44 CH(Xem: 790)
Thưa Các Bạn, hãy bình tâm để nhìn lại quê hương chúng ta. Tất cả di tích của người xưa, đều bị đập phá, rồi xây lại một cách nhếch nhác. Trong khi quốc gia của họ tuổi L gì nhưng họ đã giữ gìn di sản của cha ông họ,để làm ra lợi nhuận nuôi sống người dân của Họ. Đất nước của họ tuổi L gì, nhưng họ đứng vững trước làn sóng xâm nhập của văn hóa, hàng hóa Tây Phương, Tàu cộng. Mỗi ngôi làng của họ đều có một vị sư trù trì,mà họ gọi một cách thân thương là Pó..nghĩa là Cha. Dù họ có làm đĩ mười phương, nhưng khi bước vào Chùa họ ăn mặc trang nghiêm và thành kính.
21 Tháng Năm 20227:05 CH(Xem: 1143)
Phạm nhân nữ, án tàng trữ và xử dụng ma tuý, đoạt giải nhất, kể như sau : Hồi còn làm Chủ tịch nước, biết được có một cán bộ hút ma tuý. Bác mới nhẹ nhàng gặp riêng cán bộ đó, bác bảo hút ma tuý có ngon gì đâu, nó đắng nghét mà cũng không phê gì mấy, đã thế còn mắc và khó kiếm chỗ mua nữa. Bác khuyên nên bỏ đi, hãy hút thuốc lào vừa phê hơn lại vừa rẻ hơn, thực hành được tiết kiệm. Người đó nghe theo lời bác, chuyển qua hút thuốc lào và sau này trở thành một cán bộ cao cấp của đảng ta.
21 Tháng Năm 20227:03 CH(Xem: 672)
Thông tin từ những cán bộ am hiểu nội tình cho biết, “án bỏ túi” có lợi cho Trương Quốc Cường là một sự dàn xếp. Ông Cường sẽ đổ lỗi tất cả cho cựu thứ trưởng Cao Minh Quang đến từ phía Nam và không “hé răng nửa lời” về vai trò của cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến trong vụ VN Pharma, cũng như hàng loạt bê bối trong ngành y tế suốt hơn mười năm qua. Đổi lại, Trương Quốc Cường sẽ yêu cầu “mức án không mang thêm đau khổ cho tôi và gia đình”.
20 Tháng Năm 20229:11 CH(Xem: 1098)
Muốn biết “chỉnh đốn đảng” hiệu quả thế nào, thực chất và triển vọng của… công cuộc phòng – chống tham nhũng “không có vùng cấm, không có ngoại lệ” ra sao, cứ nhìn vào tư gia, vật dụng, phục sức, sinh hoạt từ cá nhân đến gia đình của các viên chức đã cũng như đang phục vụ hệ thống chính trị, hệ thống công quyền. Ông Hà chỉ là ví dụ mới nhất. Đến bây giờ ông Hà mới bị tống giam để điều tra về một sai phạm xảy ra cách nay vài năm, chắc chắn không phải vì… nghiêm minh!
19 Tháng Năm 20228:04 CH(Xem: 1925)
Vì đối với ông Hồ mà nói, khi ông còn sống thì thân thể cũng như tất cả mọi người trên trần thế, thì vậy việc chôn cất, hay thiêu đốt cũng để cho nói theo lẽ tự nhiên, những kẻ nào đó cố tình đi ngược dòng nước để làm những trò mị dân, tốn tiền bạc của nhân dân thì những kẻ đó chính là kẻ có tội với nhân dân, và tội lỗi với ông Hồ vì không làm đúng theo nguyện vọng của ông Hồ. Sự tuyên truyền reo rắc những lời dối trá đã làm cho nhiều kẻ thiếu hiểu biết vẫn còn tin vào ĐCSVN mà vô tình họ không biết rằng chính họ đang phải còng lưng đi làm để đóng thuế nuôi các lăng mộ mà lẽ ra...
19 Tháng Năm 20228:02 CH(Xem: 2558)
Ông hãy nhìn đi, chỉ sau mấy chục tiếng ông khoác lác tại nước ngoài thì trong nước lực lượng công an của ông đã bạo hành một luật sư tại chính trụ sở công an Sài Gòn, sau đó đối diện với đơn tố cáo của ông luật sư thì người phát ngôn công an thành hồ cho là ông ta bị trượt ngã, tự té chứ không có ai đánh đập cả. Chuyện tự ngã này nó cũng như là chuyện người dân tự treo cổ trong đồn công an, như CSGT không có vung ma trắc vào mặt người dân trong quá trình đi kiếm bánh mì mà chỉ là người dân… tự đến gần CSGT và lấy cây gậy của công an… tự đánh vào mặt mình!
19 Tháng Năm 20228:01 CH(Xem: 1131)
Ông tên là Chu Ngọc Anh, Lời ông đã hứa rành rành chẳng chơi, "Bung, toang" Việt Á khắp nơi, Khoa học công nghệ rụng rời chân tay! Công bố láo khoét mặt dày, Mười tám tỉ bạc, tiền này của dân Công bố "Kít Test" rần rần... Ai hay nhập lậu mười phần dối gian! Hàng Tàu cứ thế tuồn sang, Đan tâm hút máu dân lầm than kêu trời!
18 Tháng Năm 20228:02 CH(Xem: 526)
Thủ tướng ở quê tôi. Trông như kẻ cày ruộng Luộm thuộm chẳng giống ai Com lê mặc cả bộ Giày đen lòi chân trắng Vớ ngắn như không mang Đi sang tận Hoa Kỳ Đ.ịt mẹ sợ gì ai Mai về lại Thanh Hóa Làm vua ở xứ mù Đủ thứ chuyện chém gió Thủ tướng sang bên đó
17 Tháng Năm 20227:00 CH(Xem: 1265)
Một đoàn bồng bế Sang nước cựu thù Được dịp chu du Thuế dân chi đủ! Rồi thì bù khú Câu chuyện nhỏ to Bàn cách xin , cho Vòng vo tam quốc! Cuối cùng thắng đuột Nói tuột móng heo Cái nước tôi nghèo RÕ RÀNG, SÒNG PHẲNG MẸ NÓ! im lặng Đòi hỏi nhân quyền Nên phải trả liền Tự do hai vị * Để cho vừa ý Họ lại tặng thêm Bình sứ tráng men Ý là nuôi chuột Đừng cho chúng vuột Phải giữ lấy bình ! Rồi cũng thình lình Tặng thêm bò đỏ (Nhìn cho thật rõ Nó chính sao la Động vật rừng xa Đang lo diệt chủng) !
07 Tháng Tám 2022
Một chế độ CS không cần những người lãnh đạo tài giỏi, yêu nước thương dân, Chúng chỉ cần những kẻ yêu đảng, trung thành với đảng và tận tâm, tận lực phục vụ chế độ, tuy nhiên đảng sẽ tạo cơ hội cho tham nhũng nhằm vơ vét tiền của cho cá nhân. Bằng chứng cụ thể Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng một điều rằng. Chống tham nhũng khó vì ta tự đánh vào ta, lời phát biểu vào ngày Sáng 17/10, ông Trọng cùng tổ đại biểu số 1 Đoàn đại biểu Quốc hội TP Hà Nội đã tiếp xúc cử tri quận Ba Đình trước kỳ họp thứ 2, Quốc hội khóa XIV.
07 Tháng Tám 2022
Đáp lại hành động chữa thẹn của Trung Quốc là hành động thật của Mỹ. Theo CNN cho biết vào giữa Tháng Mười, Mỹ sẽ tham gia cuộc diễn tập quân sự với Ấn Độ tại vùng núi cách Đường biên giới Ấn-Trung chưa đầy 100km. Đây là thông điệp của Mỹ muốn gởi đến Trung Quốc rằng “mi động tới Đài Loan thì Tây Tạng sẽ độc lập”. Đây quả là nước cờ cao tay. Đánh Đài thì vừa ôm đầu máu mà có thể mất cả vùng Tây Tạng rộng lớn, liệu Tàu có dám đánh đổi không? Xem ra, Tàu không những dưới Mỹ về thực lực quân sự mà thua mưu Mỹ, chính Mỹ đã nhá kế “vây Ngụy cứu Triệu" để cảnh cáo Tàu.
05 Tháng Tám 2022
Cần ngửa bài tẩy của Tàu để đồng minh Mỹ tại Đông Á mạnh dạn hơn trong vấn đề đối đầu với trục ác quỷ Nga – Trung – Triều. Có người đánh giá rằng hành động của bà Nancy Pelosi sẽ làm cho Nga - Trung - Triều liên kết lại và chống Mỹ mạnh hơn nữa. Đây là đánh giá ngây thơ bởi đây là mối liên kết bền vững, dù Mỹ có “đi nhẹ nói khẽ” thì chúng vẫn chống Mỹ điên cuồng. Với khối này, phải lật bài tẩy để những nước khác xem gà mà chọn phe thì hiệu quả hơn là chiều chuộng để nó vượt mặt.
05 Tháng Tám 2022
Sự kiện tạo thành trận bão về dư luận từ đầu tuần tới giờ là việc một nam sinh thiếp đi khi đang thi môn tiếng Anh. Giám thị không đánh thức thí sinh này cho đến khi hết giờ thi và cũng không chịu nhận giấy nháp – chứng tỏ thí sinh đã hoàn tất bài thi, chỉ chưa điền vào giấy thi. Cũng vì vậy, tuy là một học sinh giỏi, điểm thi các môn khác trong kỳ thi tốt nghiệp PTTH không tệ chút nào nhưng nam sinh vừa kể phải nhận điểm 0 phần thi tiếng Anh, không được công nhận tốt nghiệp PTTH…
04 Tháng Tám 2022
Hoàn Cầu Thời báo là một phiên bản dân tộc chủ nghĩa của đảng Cộng sản Trung Quốc, tương tự như các trang mạng xã hội tiếng Việt như là Cờ Đỏ, hay trang Đấu tranh chống diễn biến hòa bình,… của đảng Cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên, người cộng sản Trung Quốc nhiều tiền của hơn, có thế hơn, nên họ ra hẳn một trang báo, gọi là tự do ngôn luận, không phải tiếng nói chính thức của nhà nước Bắc Kinh. Người cộng sản Việt Nam thì co ro khép nép hơn, chỉ dừng lại ở mức mạng xã hội, hay đôi khi đưa các viên “tướng” như Lê Thế Mẫu chẳng hạn, lên sân khấu bênh ông Putin, làm ra vẻ rất dữ dằn.
03 Tháng Tám 2022
TQ nói diễn tập quân sự nhằm để vớt vát chút sỹ diện còn lại chứ chuyến công du của bà Pelosi đã được quân đội Mỹ bảo vệ tối đa, ngoài Hàng Không Mẫu Hạm USS Ronald Reagan chứa hàng trăm máy bay chiến đấu có khả năng áp đảo cao còn có hai tàu tấn công đổ bộ USS Tripoli, tàu tuần dương mang tên lửa điều hướng USS Antietam, tàu khu trục, USS Higgins, ngoài ra dưới đáy biển còn có tàu ngầm nguyên tử mang theo vũ khí hạt nhân có sức công phả khủng khiếp hơn cả bom nguyên tử mà Mỹ đã thả tại Nhật năm 1945. Các căn cứ quân sự Mỹ tại Nhật Bản và Thái Lan đặt trong...
03 Tháng Tám 2022
Ngày 2 Tháng Tám, BBC cho biết, bà Liz Truss đương kim ngoại trưởng Anh và là ứng cử viên sáng giá cho chức thủ tướng Anh cũng đang có dự định đến Đài Loan. Đây là một bất ngờ, bởi lực lượng quân sự của Mỹ dày đặc ở khu vực Thái Bình Dương kéo dài từ khu vực Phillipines đến Okinawa Nhật Bản nên bảo vệ bà Nancy Pelosi rất tốt. Nhưng Anh thì sao? Quốc gia này không có quân đội đồn trú tại Châu Á thì làm sao bảo vệ Liz Truss? Điều này cho thấy bà Liz Truss tin vào khả năng Đài Loan bảo đảm an ninh trước sự đe dọa của Trung Quốc.
02 Tháng Tám 2022
Tình hình Đài Loan và Trung Quốc khá giống Nga và Ukraine. Trung Quốc đang nổi lên là cường quốc cả quân sự lẫn kinh tế. Về quân sự, Trung Quốc đang đầu tư số lượng vũ khí và số quân áp đảo. Tuy nhiên, với chiến tranh hiện đại thì vấn đề ở chất lượng chứ không phải số lượng. Hầu hết vũ khí Tàu đều do Tàu sản xuất tương tự vũ khí Nga cũng do Nga sản xuất. Cả Nga và Tàu đều chủ yếu là PR bằng những thông tin dạng bài viết hoặc clip quảng cáo chứ chưa được kiểm chứng thực tế. Về công nghệ quốc phòng, Trung Quốc chỉ đang tiệm cận Nga chứ thể chưa với tới tầm như Mỹ và Phương Tây.
31 Tháng Bảy 2022
Ngân hàng nhà nước bơm rất nhiều nước vào vườn cây nhưng trong vườn vẫn có cây chết vì thiếu nước. Đấy là sự bất cập. Nguyên nhân là chỗ bơm nhiều chỗ không bơm tạo cho nền kinh tế phát triển mất cân đối, thiếu bền vững. Tại việt Nam đang xảy ra nghịch lý, đấy là chỉ số tăng trưởng rất tốt nhưng doanh nghiệp thì vẫn đang ngáp ngáp chờ chết. Để giải quyết vấn đề này thì gần như không thể, vì sự điều hành chính sách tiền tệ của Ngân hàng Nhà nước bị lố từ lâu, giờ hãm gấp là nền kinh tế nhào đầu ngay.
30 Tháng Bảy 2022
So sánh hành động của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam và Ngân hàng Trung ương Thái Lan thì thấy rằng Ngân hàng Trung ương Thái đang có quá quá nhiều dư địa để thực hiện chính sách tỷ giá hoái đối nới rộng và chính sách tự do kinh doanh vàng. Còn với Ngân hàng nhà nước Việt Nam, từ nhiều năm nay vẫn cứ chới với với chính sách tỷ giá hoái đoái mà hy sinh mọi chính sách khác để người dân phải chịu thiệt trường kỳ. Theo tôi đoán, Ngân hàng Nhà nước sẽ không xóa chính sách độc quyền nhập khẩu vàng vì tôi không tin lượng USD dự trữ của Ngân hàng Nhà nước đủ du giả để...