Bưng chén cơm giữa mùa dịch

27 Tháng Tám 20209:38 CH(Xem: 1134)

                            Bưng chén cơm giữa mùa dịch

4-1591353923010355752725                                            Trẻ em người dân tộc - nguồn Internet



Viết Từ Sài Gòn

    RFA Blog




      Giữa mùa dịch, không riêng chi người Việt, mà hầu như tất cả những nơi nào có dịch bùng phát, con người đều phải khổ, cái ăn, cái mặc hay chỗ ở là cả một nỗi niềm riêng tây. Thế nhưng cũng giữa mùa dịch, tin một ông nghị mua quyền công dân xứ khác với giá hai triệu rưỡi đô la, nghe cứ như chiêm bao, bởi ông ấy đại diện cho tiếng nói người dân, ông ấy phải biết rằng nhân dân còn khổ cực lắm lắm, không thiếu những chén cơm chan nước mắt trong lúc này. Hơn nữa, đó là chưa muốn nói đến các qui định về nhân thân của một ông nghị trong luật pháp. Nhưng thôi, hãy nghĩ đến chén cơm của người dân lúc này!

Tôi nhớ đến những người lao động nghèo, đi phụ hồ, có người mới đi làm chưa đầy một tháng, sau đợt giãn cách hồi tháng Tư, vì quá khó khăn nên ra thành phố phụ hồ kiếm tiền mua gạo cho gia đình, chưa kịp nhận lương thì thành phố bị phong tỏa, những người ở đậu không có phiếu mua lương thực, đi lại cũng khó khăn do lệnh cách ly, đói khổ, buồn bã, thậm chí tuyệt vọng… Đó là chuyện có thật của người lao động Việt nghèo khổ giữa thành phố đáng sống nhất Việt Nam, giữa thế kỉ 21 đầy tham vọng và thịnh vượng này.

Lại nhớ đến những người miền núi, những đồng bào Vân Kiều, Pa Kô ở phía Tây Quảng Trị hay những người K’ Dong, Tà Ôi ở phía Tây Huế, Quảng Nam, người Kor ở Tây Quảng Ngãi, người H’Mong ở Tây Bắc và Tây Nguyên, người Raglai ở Ninh Thuận và người Khmer ở Tây Nam Bộ… Tất cả các nhóm người, các sắc tộc này đều có chung một điểm, đó là nghèo đói, họ nghèo đói một cách trịnh trọng và nghiêm túc. Nói họ nghèo đói trịnh trọng và nghiêm túc bởi hiếm có người Việt nào giống họ trong cách ứng xử với cái đói: Sẵn sàng cho bởi tin rằng có người đang khổ hơn mình.

Tôi từng chứng kiến một gia đình Pa Kô ở Quảng Trị, nhà tranh vách nứa tuềnh toang, gió lộng tứ bề, cả gia đình làm nông mút chỉ đường tà, hết trồng khoai sắn trên rẫy lại đi đào củ mài, hái măng rừng, làm vài mảnh ruộng lúa nho nhỏ… Cái ăn chỉ loay hoay quanh mấy thứ nông sản này, tiền cho con ăn học thì dựa vào con heo nái, mỗi đợt xuất chuồng được vài triệu đồng, một năm xuất hai lứa, lứa nào được giá thì dao động từ hai đến ba triệu đồng, lứa nào không được giá thì may lắm được một triệu đồng, mọi khoản phí đều dựa vào đó. Ngày rảnh việc nương rẫy, người vợ đi rửa chén bát thuê ngoài thị trấn, mỗi ngày được trả năm mươi ngàn đồng, thêm phần cơm thừa của quán được chủ cho mang về. Tôi đến gặp lúc gia đình ăn cơm trưa, tất cả cơm nguội được cho ra thau, dùng đũa đánh cho tơi, một ít cơm cháy được xếp lên trên mặt thau. Cả gia đình xúm xít kho một nồi mắm cáy, họ phi hành tỏi, cho chén mắm cáy vào chảo dầu đang sôi và cho thêm một ít nước lã vào, khuấy đều cho đến lúc chảo mắm sôi lên sùng sục. Bên cạnh chảo mắm là một nồi rau luộc. Khi chảo mắm được bưng lên, rổ rau luộc được bưng lên bên cạnh thau cơm. Có thể nói rằng một cuộc càn quét ẩm thực đang kéo qua với mấy đứa nhỏ, người lớn có phần từ tốn hơn…

Nghèo vậy, nhưng nghe chúng tôi nói rằng có nhiều nơi còn nghèo hơn họ, nói rằng có nhiều gia đình ở quê tôi cầm hom sắn để trồng mà không có tiền mua thì họ nhờ tôi mang về một ít hom sắn của họ gửi tặng ngay. Đương nhiên là thử lòng nhau như vậy không hay cho mấy nhưng chí ít cũng thấy được tấm lòng của người nghèo. Mà hầu như đi đâu cũng gặp cảnh người càng nghèo thì lòng càng hào hiệp, sẵn sàng chia sẻ, không cần suy tính gì nhiều… và từ Bắc chí Nam, có nơi nào mà người thiểu số, người sống ở vùng heo hút không khó khăn, nghèo khổ?! Đó là những ngày bình thường, còn có thể đi lại để kiếm chút tiền mua gạo, những ngày các công ty, xí nghiệp, doanh nghiệp, quán ăn, chợ búa… còn mở cửa bình thường, còn bây giờ, khi mọi thứ co cụm, thiếu trước hụt sau, nhiều người bị thất nghiệp, nhiều công việc tạm chấm dứt cho đến ít nhất cũng tháng sau, có khi cả vài năm, thì liệu người đi làm thuê, người nghèo biết dựa vào đâu để hi vọng!

Tôi chưa bao giờ mong rằng các quan tham có thể cởi bỏ bớt lòng tham để nghĩ đến người nghèo. Nhưng dù sao, khi cả thế giới đều đói khổ, lẽ nào anh không động lòng trắc ẩn, lẽ nào anh lặng lẽ liếm bộ lông của mình cho sạch sẽ, bóng mượt, bỏ mặc đồng loại rên xiết và kêu đau? Thế nhưng có vẻ như trong hoạn nạn, nếu như có nhiều người buồn cho tha nhân, có nhiều người sẵn sàng chia sẻ với đồng loại thì cũng có những kẻ tranh thủ lúc này, vơ vét, khoắn càng nhiều càng tốt. Khoắn cho đầy túi tham, khoắn để tìm đường chạy ra nước ngoài, khoắn cho hả dạ cô bồ nhí… Dường như người ta đạp lên nỗi đau của nhau mà sống. Đồng loại càng rên xiết, đau đớn, kêu than, đói khổ thì họ càng có thêm khoái cảm cuộc đời, họ càng thấy sự giàu có của họ tăng giá trị… Cuộc sống đôi khi khốn nạn là vậy!

Giá như giữa lúc này, mọi thứ được luân chuyển theo một trật tự khác, nghĩa là không phải thời đại mà kẻ có tiền được phép làm những gì họ muốn, họ thích, mà họ chỉ được quyền làm những gì họ cần. Thế giới trở nên loạn lạc và điêu linh bởi ngày càng có thêm nhiều người được phép làm những gì họ muốn, họ thích trong lúc cộng đồng chưa đạt đủ điều kiện cần. Thế giới chỉ ổn định khi mọi người đều may mắn tìm được thứ họ cần và những người may mắn hơn có thể tìm được thứ họ muốn và thích.

Việt Nam lúc này, có bao nhiêu triệu người cần xóa đói giảm nghèo, cần một bữa cơm đúng nghĩa với bữa cơm, cần một chỗ dựa trong công việc kiếm cơm sau mùa dịch? Và Việt Nam hiện nay có bao nhiêu quan chức muốn, thích những thứ xa xỉ, những bữa ăn mà cả nhiều thế hệ nhà nghèo cũng không đủ tiền góp lại mua lấy một bữa trưa của họ, hoặc những chuyến đi chỉ để uống cà phê, tìm cảm giác lạ mà nó có thể qui ra lương thực chia cho hàng vạn người ấm bụng lúc đói. Nói như vậy để thấy rằng, cái bất công không phải do ngẫu nhiên sinh ra, mà do chính sự ham muốn, sự thích thú và lòng tham của kẻ có quyền, có tiền!

Đến lúc này, nếu các quan tham, các tay quyền lực không kịp tỉnh thức, không kịp tự suy nghĩ để biết sống bớt ích kỉ và nhỏ nhen, để biết chia sẻ với đồng loại, thì đến một lúc nào đó, khi người nghèo chịu hết nổi, nạn cướp bóc, giật dọc tràn lan và người ta chết chùm vì đói khổ, tuyệt vọng… Lúc đó, các ông các bà sống với ai? Đừng tưởng cao chạy xa bay là thoát khỏi vòm trời! Và giữa lúc này, có ai bưng chén cơm, tự dưng nhớ đến nhiều điều, và cái gì gây nhớ cũng làm cay mũi, bởi quanh mình, có quá nhiều người đắng cay, họ, bưng chén cơm hôm nay mà không biết vài tháng sau lấy gì để sống, vì mọi thứ khó khăn chực chờ trước mắt!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 20208:46 CH(Xem: 364)
Năm đó, không nghe ai nói tới chuyện tại sao các hãng truyển thông lại tuyên bố kết quả Trump thắng mà không ai phản đối. Không ai thắc mắc tại sao Clinton lại gọi cho Trump để nhận thua. Tại sao Trump lại dám cả gan đọc diễn văn nhận chiến thắng khi kết quả vẫn chưa đủ 270 phiếu. Năm đó, nước Mỹ không có chuyện gian lận bầu cử. Năm nay, sau khi Trump nắm quyền được 4 năm thì nước Mỹ đang tràn ngập tin đồn vô căn cứ chuyện gian lận bầu cử!!! Năm đó, đại đa số người Việt trong nước khác với bây giờ. Họ dám xuống đường biểu tình từ Bắc chí Nam và chấp nhận đổ máu khi Tàu đưa dàn khoan xâm nhập lãnh hải VN.
10 Tháng Mười Một 20208:08 CH(Xem: 409)
Hôm nay trên báo VietnamFinance có bài viết “Thủ tướng: ‘Việt Nam tạo ra 1.200 tỷ USD GDP trong 5 năm” có dẫn lời ông Nguyễn Xuân Phúc rằng “dù đối đầu với những thách thức lớn chưa từng thấy như hạn mặn ở Đồng bằng sông Cửu Long, sự cố môi trường Formosa, thiên tai, sạt lở đất... nhưng Việt Nam đã tạo ra hơn 1.200 tỷ USD GDP trong 5 năm trên nền tảng kinh tế vĩ mô ổn định”. Ổn định sao được khi buông thả cho môi trường bị tàn phá rồi phải đổ tiền khắc phục? Phá để rồi đổ tiền vào tạo tăng trưởng thì chỉ có CS mới chọn cách này. Chọn cách làm như thế mà lại hô hào rằng, đó là “nền tảng kinh tế vĩ mô ổn định” thì bó tay...
10 Tháng Mười Một 20208:06 CH(Xem: 369)
Nhà nước Nga không kỷ niệm Cách Mạng Tháng Mười Nga. Cả Tổng thống Putin lẫn Thủ tướng Mevedev đều không đọc diễn văn kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga. Người Nga bây giờ gọi Cách Mạng Tháng Mười Nga là Cuộc Đảo chính (Perevorot) chứ không phải là cuộc cách mạng. Các nước Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cu Ba, đều không kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga . Nhà nước Việt Nam là nhà nước duy nhất trên quả địa cầu kỷ niệm Cách Mạng Tháng Mười Nga. Như vậy là Việt Nam đang một mình lạc lõng một đường, không đi chung đường với các nước khác trên hành tinh.
10 Tháng Mười Một 20208:03 CH(Xem: 307)
Ông Nguyễn Mạnh Hùng làm cho các nước trên thế giới phải kinh ngạc về lối suy nghĩ của ông, như trước đây ông đã từng khẳng định một điều rằng ( Người Việt Nam có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm) . Cứ theo sự Lãnh đạo tài ba bằng miệng chém gió của các vị đảng viên cs độc tài đã và đang đưa đất nước qua nhiều thời kỳ kinh tế đổi mới và phát triển khác nhau thì sẽ có nhiều người ở các nước văn minh dân chủ phương Tây đến VN xin nhập cư, họ mong cuộc đời đổi mới như những lời các ông đang chém gió.
08 Tháng Mười Một 20208:28 CH(Xem: 357)
Cũng cần phải nói thêm, chưa thấy khi nào người Việt ở trong và ngoài nước lại quan tâm đến vụ bầu cử tại Mỹ như lúc này, người Việt ở trong nước quan tâm theo dõi sự diễn biến bầu cử ở bên Mỹ và chẳng hề quan tâm đến cái Đại hội đảng csVN toàn Quốc lần thứ 13 tại VN, đơn giản là Đại hội đảng toàn Quốc, các nhân lực chủ chốt trong đảng đều có sự sắp xếp trong nội bộ đảng, những lá phiếu bầu cử người Việt ở trong nước chẳng có giá trị, sự tuyên truyền trên đài báo rằng ĐẢNG CỬ DÂN BẦU chỉ là trò lố bịch lừa gạt nhân dân. Bọn chúng tổ chức Đại hội đảng là cơ hội chia chác quyền lực, ăn uống, mua sắm linh đình...
07 Tháng Mười Một 202010:16 CH(Xem: 415)
Lạ cho đất Mẽo này, tự do bầu cử làm gì, đa đảng làm chi, phải chạy vận động khắp 52 tiểu bang tươm mồ hôi mẹ mồ hôi con để ngồi được chỉ một ghế, sao không học cái đỉnh cao xã nghĩa Ba Đình. Mặc mẹ thằng dân đồng ý hay không, cứ độc đảng đề cử mỗi ứng viên một ghế cho dân bầu, chẳng đấu đá chi cho mệt, nằm nhà vẫn đắc cử trăm phần trăm số phiếu, bầu bán chi như xứ Mẽo chỉ khiến rách việc. Đấy như chuyện Lú, liệt giường liệt chiếu ỉa trây đái dầm, mà lão ngồi những hai ghế, hèn gì xứ Mẽo lắm kẻ đang muốn biến nó thành thiên đàng xã nghĩa!
06 Tháng Mười Một 202010:46 CH(Xem: 454)
Cuối cùng thì ông Nguyễn Xuân Cường, Bộ trưởng Nông Nghiệp và Phát triển nông thôn cũng tìm cách đổ thừa cho đến Quốc Mỹ rải 77 triệu lít hóa chất xuống các cánh rừng VN gây thiệt hại tàn phá rừng, đó là nguyên nhân gây lũ lụt tại các tỉnh miền Trung. Ông đã đổ thừa cho thế lực thù địch phương Tây để bao che cho các dự án thủy điện phá nát những cánh rừng bao phủ cây xanh, nay đã trơ trọc, rừng bị thu hẹp để nhường cho các công trình đập thủy điện đang khởi công mọc lên như nấm, hàng năm mưa lớn tràn về các đập thủy điện đua nhau xả lũ cứu đập thủy điện. Ông Nguyễn Xuân Cường hãy đến xã Cát Thành...
06 Tháng Mười Một 202010:43 CH(Xem: 362)
Theo cáo trạng, Nguyên và Khang thường xuyên truy cập internet để xem các bài viết, hình ảnh, video có các nội dung nói xấu, bôi nhọ cá nhân lãnh đạo, cơ quan đảng, nhà nước, xúc phạm chủ tịch Hồ Chí Minh. Sau đó, Nguyên, Khang đã chia sẻ các bài viết có nội dung xúc phạm nghiêm trọng hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh và các lãnh tụ vô sản quốc tế, xúc phạm danh dự, nhân phẩm đối với nhiều lãnh đạo của đảng và nhà nước, tiếp tay đắc lực cho các thế lực thù địch, phản động chống phá nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam và lật đổ chính quyền nhân dân.
05 Tháng Mười Một 202010:58 CH(Xem: 278)
Vấn đề Pin mặt trời thì ông Trần Tuấn Anh báo cáo “Theo quy định hiện nay, tất cả các chủ đầu tư đều phải chịu trách nhiệm về xử lý các tấm pin quang điện." Bà Ksor H’Bơ Khăp phản bác lại và cho rằng "không thể nói là đã có quy định, chủ đầu tư sẽ có trách nhiệm xử lý, Bây giờ điện năng lượng, pin năng lượng tràn lan. Sau này pin đó dùng để làm gì? Dùng để nướng bò một nắng hay sao, vì vùng lòng chảo của chúng tôi có đặc sản là bò một nắng, heo một nắng. Thế những tấm pin đó sẽ xử lý thế nào, đưa lên mặt trăng hay dùng để tiếp tục làm món đặc sản bò một nắng?”
03 Tháng Mười Một 20208:34 CH(Xem: 420)
Nhìn cuộc bầu cử Mỹ lần thứ 46 các tướng lĩnh quân đội tuyên bố quân đội sẽ phi chính trị không để bị chi phối bởi đảng phải để hiểu thế nào là quốc gia dân chủ văn minh có Tam Quyền Phân Lập. Còn tại các quốc gia cộng sản như Bắc Hàn, TQ, Cuba, Việt Nam lúc nào đảng cầm quyền cũng muốn chính trị hóa quân đội theo những luận điệu tuyên truyền của thế chế độc tài cốt nhằm bảo vệ chế độ. Các quân nhân QĐNDVN hãy nhìn cho kỹ và hiểu mình chỉ là một con tốt phục vụ cho một đảng phái già nua lạc hậu mà thôi.
24 Tháng Mười Một 2020
Và khi phân mệnh hay "cương thường" đã không còn thì xã hội sẽ rối loạn vì phân công và phân lợi không còn theo các quy định của "chính kỳ sở mệnh" khi các cộng sự viên lần lượt ra đi và trong nội các không dám phản đối những gì ông ta làm sai, nói bậy chỉ vì "lòng trung thành" (loyalty). Mà nếu ai đó phản đối thì sớm muộn cũng bị loại trừ như những người đã từng làm việc cho Trump và từng ra đi vì bị đuổi việc hoặc tự xin nghỉ bởi không thấy được khả năng lãnh đạo của Trump. Cuối cùng Trump có một nội các bù nhìn để phục vụ lợi ích của Trump.
24 Tháng Mười Một 2020
Tất cả những câu hỏi bên trên phải do chính tự mình trả lời. Vừa đóng vai trò tự mình tìm giải pháp cho vấn đề và ngược lại đặt mình vào vị trí người bên ngoài để có suy nghĩ gì về thái độ, những suy nghĩ đã nằm trong tiềm thức của chính mình, do những kinh nghiệm bản thân đã hình thành trong tư duy thức của mình. Nếu chúng ta nhìn ra được vấn đề thì câu hỏi cho chính chúng ta là: chúng ta có sẵn sàng loại bỏ những tư duy hoàn toàn sai lầm để chấp nhận một tư duy mới hợp với nhân đạo (đường sống của con người), sẵn sàng đứng lên để sống thật, sống biết chứ không cúi đầu làm nô lệ cho chính những tư duy sai lầm của mình?
23 Tháng Mười Một 2020
Đúng, họ có thể quen với việc bị tuyên truyền nhồi sọ hàng ngày hàng giờ với các chương trình thần thánh hóa lãnh tụ, họ đã từng yêu bác hồ hơn cha mẹ của mình, họ đã bị nhồi sọ tư tưởng bằng trò đánh lận giữa đảng phái và tổ quốc như ‘Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội’, và nền giáo dục XHCN chỉ là một nền giáo dục làm thui chột đầu óc con người, những người nào đã hoàn tất việc học trong nước dưới thời cộng sản thì họ chỉ biết tin theo những loại tuyên truyền xám, tuyên truyền một chiều cộng với tâm thức u mê, yêu Mỹ phải yêu tổng thống Trump (như yêu tổ quốc phải yêu đảng csVN) đã biến họ thành một đám người cuồng vọng ...
23 Tháng Mười Một 2020
Một vài trận đánh của chiến tranh thương mại hay những lần xuất chiêu trong cuộc chiến tranh công nghệ của tổng thống Trump vẫn chưa nói lên điều gì. Cuộc chiến Mỹ - Tàu là cả quá trình lâu dài, chiến thắng chung cuộc giành có kẻ nào biết đấm vào tử huyệt phía kia chứ không phải đánh tới tấp mà đã thắng. Trong cuộc đối đầu với Trump, Tập yếu thế hơn thật, nhưng nói Tập thua thì e là quá sớm. Thua mặt trận này, Tàu bày mặt trận khác, Tàu không dễ thua và cũng không dễ sụp như nhiều người tưởng.
22 Tháng Mười Một 2020
Thật đau buồn, thất vọng để nhận ra rằng sự gian manh, lẽo lự, trơ trẽn, mất nhân cách, tự trọng của Donald Trump, Rudy Giuliani, một số TNS, dân biểu, đảng viên đảng Cộng Hòa lại ảnh hưởng, tác hại đến trí thức Việt Nam ghê gớm, nặng nề như vậy. Với tâm thức nô lệ, trông chờ ngoại bang, tôn sùng lãnh tụ, họ hăng hái, hào hứng, hăm hở, hân hoan, học hỏi những hành động, phát ngôn của Trump, nhai lại những câu chuyện bịa đặt, những vu khống hàm hồ, những thuyết âm mưu phát xuất từ Đại Kỷ Nguyên, Epoch Times, Breitbart...bất chấp sự thật diễn ra hàng ngày được truyền thông dòng chính đưa tin, có thể kiểm chứng được.
20 Tháng Mười Một 2020
Nếu cái lợi của Tàu mà ta không tận dụng được thì ắt, Tàu nó sẽ tận dụng ta làm lợi cho nó. Khi đó, lao động Tàu sẽ nhập khẩu vào Việt Nam tạo nên mối lo người Tàu sẽ lập nên những khu định cư trên lãnh thổ Việt Nam ở tương lai. Hoạc biết đâu khi đó Mỹ ra ra thêm đòn trừng phạt lên hàng hóa Việt Nam vì cái tội “cho Tàu mượn đường sang Mỹ”. Rồi ô nhiễm môi trường vv… Nói thật, tốc độ nguồn đầu tư FDI từ Trung Cộng vào Việt Nam một cách bất thường làm cho người Việt lo nhiều hơn mừng.
20 Tháng Mười Một 2020
Không biết trong vấn đề này người Ấn họ tự tính toán cho bài toán riêng mà rút khỏi RCEP hay họ rút kinh nghiệm từ Việt Nam? Không biết, chỉ biết người Ấn họ làm thế là sáng suốt. Bởi đơn giản không thể để 1,37 tỷ dân Ấn làm thị trường tiêu thụ béo bở cho Tàu, điều đó chẳng khác nào vỗ béo kẻ thù. Hơn nữa, với việc làm này họ sẽ bảo vệ được nền sản xuất của họ. Sân chơi còn nhiều, còn đó Mỹ và EU đó, Ấn có nhiều đường lựa chọn cho sân chơi khác. Họ từ chối RCEP cho thấy họ sáng suốt, bởi đơn giản họ có đối lập và một xã hội dân sự tốt. Chính lực lượng này là đối trọng để ngăn chặn đường lối sai lầm của đảng cầm quyền..
19 Tháng Mười Một 2020
Trong thâm tâm Trọng Lú muốn đánh bóng tên tuổi của hắn được vang xa như bức tượng và lưu truyền qua nhiều thập niên theo kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Đáng tiếc rằng điều đó đâu có đơn giản, hãy tự soi lại mình qua tấm kiểng để nhìn nhận bản chất văn hóa và đạo đức, đừng nghĩ rằng một vài người khen là sẽ có hàng trăm người quý mến. Tổng bí thư thường trực mà hắn đang ngồi nhiều năm qua, nay hắn muốn ngồi thêm một nhiệm kỳ nữa, cái ghế hắn đang ngồi không muốn nhường cho bất cứ ai và hắn muốn chiếm trọn cho hắn coi như là của riêng mình.
19 Tháng Mười Một 2020
Trong một cuộc phỏng vấn trên CNN’s New Day, Kinzinger cho biết Krebs đang làm công việc của mình và bảo vệ an ninh của cuộc bầu cử. “Chris Krebs cho biết cuộc bầu cử diễn ra an toàn … và tất nhiên, điều đó trái ngược với những gì tổng thống đang cố gắng nói”, Kinzinger nói. “Giống như một cuộc thanh trừng lòng trung thành đang diễn ra trong tháng cuối cùng của Tòa Bạch Ốc.” Tổng thống, người đã từ chối chấp nhận thua cử trước Phó Tổng thống Joe Biden, nói trên Twitter rằng Krebs bị chấm dứt ” có hiệu lực ngay lập tức .” Ông cáo buộc rằng...
18 Tháng Mười Một 2020
Thông thường những chiêu nào Mỹ dùng rồi thì Tàu hay dùng lại và rất thành công, bởi đơn giản học Mỹ là học những trò chơi lớn và cũng đồng nghĩa với việc học hỏi sự thành công. Nếu để ý kỹ, thì không khó để phát hiện ra Alibaba là phiên bản của Amazon, Weibo là phiên bản của Facebook vv.. Ai cũng biết, người Tàu nổi tiếng là ăn cắp ý tưởng và tìm kiếm con đường đi đến thành công mà bỏ ra ít chất xám nhất, điều đó không cần phải bàn cãi. Phải nói Tàu là bậc thầy về ăn cắp ý tưởng và nước Tàu lớn mạnh như ngày nay nhờ phần lớn ở tài ăn cắp của họ.