Bạo quyền và sự bất an

05 Tháng Giêng 202011:27 CH(Xem: 936)

                                       BẠO QUYỀN VÀ SỰ BẤT AN

76722741_127030342068272_7619251534764703744_n



 Đỗ Ngà

Facebook



Pháp quyền nghĩa là chính quyền là công cụ của luật pháp. Chính quyền phải làm đúng những gì luật pháp quy định, chính quyền luôn chịu sự kiểm soát của luật pháp. Chính vì thế những phiên tòa trong một nhà nước pháp quyền nó luôn là những cuộc chiến pháp lý giữa bên buộc tội và bên gỡ tội, không việc gì bên gỡ tội phải xin quan tòa giảm hoặc miễn tội được. Nếu quan tòa động lòng tha cho anh trong khi đã có đầy đủ bằng chứng phạm tội của anh, thì khi đó chính quan tòa sẽ là người phạm pháp, cho nên muốn nhẹ tội thì anh phải thuê luật sư giỏi để họ biết khai thác những điểm có lợi trên luật pháp và bằng lập luận sắc bén của họ che chở cho anh. Chính vì thế mà làm công dân trong một nhà nước pháp quyền thì họ luôn được luật pháp bảo vệ.

Bạo quyền nghĩa là pháp luật là một thứ công cụ của chính quyền mà thôi. Mà đã là công cụ thì điều đó cũng có nghĩa là có lúc anh dùng đến và có lúc anh vứt nó đi. Nó giống như đồ tể xẻ thịt lợn vậy, có lúc anh ta dùng dao lam cạo lông, có lúc anh dùng dao lớn để chặt xương, và có lúc anh ta chẳng dùng dao gì cả mà dùng 2 bàn tay của mình vv.. Tương tự vậy, trong một nhà nước bạo quyền thì luật pháp chỉ được dùng khi nó mang lại lợi ích cho chính quyền hoặc cho kẻ nắm giữ quyền lực mà thôi. Trong tình huống dùng luật pháp không có lợi thì họ sẽ vứt nó sang một bên và vơ lấy con dao quyền lực của mình để xử lý những tình huống ngoài phạm vi pháp luật. Chính vì thế mà làm công dân của một nhà nước bạo quyền người ta không hề được che chở mà ngược lại, họ rất bất an.

Trước sức mạnh pháp luật thì người ta đấu tranh pháp lý để có bản án công bằng, nhưng trước sức mạnh quyền lực thì người ta chỉ còn cách van xin kẻ nắm giữ quyền lực ấy nương tay mà thôi. Vì thế, khi những tòa án tham nhũng ở Việt Nam được mở, thì các vị quan tham trước tòa tự hiểu rằng, chỉ có van xin tổng bí thư để mua lấy lòng cảm động của ông ta thì cơ hội được giảm án còn lớn hơn việc mướn hàng chục hàng trăm luật sư giỏi bào chữa. Chính Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, và Nguyễn Bắc Son là hiểu hơn ai hết giá trị lớn lao của “lời xin lỗi” hay “sự ăn năn” đó.

Ông Nguyễn Phú Trọng với tư thế một kẻ đứng trên luật pháp khiến mọi quan chức đứng trước tòa phải quỳ gối xin ân huệ thì có thể nói, ông ta hiện thân là một hoàng đế giống như những triều đại phong kiến từ ngàn năm trước. Ngày nay ông Nguyễn Phú Trọng còn lấy những lời van xin của các quan tham ấy để minh chứng cho sự “nhân đạo” của nhà nước “Pháp Quyền XHCN” của ông ta thì điều đó cho thấy, chính ông ta cũng hoàn toàn không hiểu gì về nhà nước pháp quyền. Và tất nhiên những người lãnh đạo kế tiếp ông ta cũng sẽ không thể hiểu được vì họ đều là những kẻ được nuôi lớn lên trong cái lò Mác Lê như ông. Cả một đảng không hiểu nổi ý nghĩa của nhà nước pháp quyền nhưng đang giành độc quyền dẫn dắt dân tộc Việt Nam, và hô hào tiến đến mục tiêu này mục tiêu nọ thì chắc chắn cuối cùng cũng chẳng đi tới đâu.

Hiện nay chuyện cầu cứu vua chúa phá luật ban ân huệ đã được các nước dân chủ lâu đời như Anh, Hà Lan cho vào dĩ vãng nhiều thế kỷ rồi, thế nhưng đến nay Việt Nam vẫn còn áp dụng. Mà còn nguy hiểm hơn, những hành động dùng quyền lực thọc vào tư pháp bóp méo mọi bản án ấy lại được ông tổng bí thư xem là sự “nhân đạo” thì có thể nói, xã hội Việt Nam sẽ không bao giờ bình yên. Bình yêu sao được khi mà tòa án có thể giảm án cho kẻ trọng tội hoặc tăng án với kẻ nhẹ tội chỉ vì lệnh miệng? Bình yên sao được khi kẻ đáng chết được tự do ngoài xã hội còn kẻ vô tội lại bị tuyên án tử khi tòa nhận lệnh miệng từ thế lực chính trị nào đó? Vụ án Hồ Duy Hải, Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén chỉ là phần nổi được phanh phui, còn phần chìm vì không ai có thể thống kê nổi. Đó là tòa án cho dân, còn với tòa án với bị cáo là quan chức thì như ta thấy, các ông quan này luôn cố van xin tổng bí thư thương tình thì đủ thấy ngành tư pháp Việt Nam bát nháo như thế nào? Tư pháp được định hình bằng luật pháp thì tư pháp đó bảo vệ con người, nhưng tư pháp không còn được định hình bằng khung luật pháp mà nó có thể bị bóp méo bởi bất kỳ một thứ quyền lực nào thì rõ ràng xã hội đó là một xã hội bất an.

Con người ta giác ngộ khi tri thức xâm nhập được vào não, với ĐCS thì như ta biết họ chỉ gói gọn hiểu biết của mình trong mớ Mác Lê độc hại mà không chịu mở một khe hẹp nào để cho bất kỳ một luồng tri thức nào có thể xâm nhập thì có thể nói, Việt Nam đã bị ĐCS bít kín mọi con đường dẫn đến văn minh tiến bộ. Sống dưới sự cai trị của CS, người dân phải luôn đối diện với sự bất an thường trực. Và sự bất an này không chừa một ai, với ngay cả những quan chức nắm trong tay đầy quyền lực cũng bất an nốt, vì sao? Vì đơn giản, quan chức CS hầu như chẳng ai có ý thức sống theo luật pháp cả, ngay cả ông tổng bí thư còn không ý thức được thì còn ai trong đảng ý thức? Cho nên, có thể nói trong đảng, các thế lực luôn tìm cách kéo bè kết cánh chia phe sát phạt loạn xạ theo nguyên tắc mạnh thắng yếu thua.

Hiện nay trên mạng lại xuất hiện danh từ “Sới Chọi Chó” để chỉ đấu trường tranh quyền đoạt lợi của giới quan chức CS. Một đấu trường không có bóng dáng của pháp luật, nơi này, những đồng chí CS với nhau luôn nhe nanh giương vuốt gầm gừ và canh tử huyệt của đối thủ để lao vào triệt hạ thì đó khác nào là một Sới Chọi Chó? Chúng ta hãy nghĩ xem, khi mà một đất nước bị cai trị bởi một Sới Chọi Chó như thế thì có phát triển dược không? Và thực tế đã cho câu trả lời.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Hai 202012:46 SA(Xem: 269)
Tránh khuynh hướng chủ quan khi nhìn vào tình hình diễn biến dịch hiện nay khi số nhiễm khá thấp trong khi tất cả đều thống nhất rằng Việt Nam là nước đứng thứ 2 trên thế giới chỉ sau Trung Quốc về việc dịch lan và hoành hành của virus cúm corona. Dịch rất sớm, nguy cơ rất cao nhưng đến nay chỉ có 15 trường hợp, thậm chí còn thấp hơn Hàn Quốc, Singapore. Như vậy lại xuất hiện chủ quan cho rằng nhờ thành tích chống dịch, hoạt động phòng chống dịch tốt, có khả năng điều trị khỏi… những trường hợp như thế tôi cho là cách nhìn chủ quan thái quá....
14 Tháng Hai 20207:46 SA(Xem: 279)
Nhiều người rớt nước mắt khi đọc bài báo “Người Việt trên chuyến bay rời Vũ Hán”. Nhưng... hãy coi ảnh sự kiện trong bài báo này: tất cả người lớn đều được trang bị quần áo, khẩu trang phòng bệnh, còn em bé thì không được bảo hộ gì. Theo ảnh trong FB của tác giả bài báo thì con của anh ta cũng không được bảo hộ phòng dịch. Họ làm được tất cả: Máy bay, vật tư phòng dịch, truyền thông...chỉ không muốn bảo vệ trẻ em khỏi dịch bệnh.
14 Tháng Hai 202012:51 SA(Xem: 446)
Chế độ CS độc tài thì ở đâu cũng chung một bản chất giống nhau, chúng không từ một thủ đoạn nào cả và không hề quan tâm đến mạng sống của người dân, với mục đích của bọn chúng là duy trì mọi hình thức để bảo vệ chế độ độc tài, điều đó lẽ lòng nào nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc không hay biết? Tự do và dân chủ không có ai ban phát, và cũng chẳng bao giờ từ dưng từ trên trời rơi xuống cho chúng ta, nếu nhân dân muốn có điều đó thì chỉ có tranh đấu để giành lại nó về mình.
12 Tháng Hai 20209:21 CH(Xem: 389)
Xã Sơn Lôi có khoảng 2.800 hộ dân với 10.641 nhân khẩu sẽ bị cách ly. Mỗi người sẽ được nhận hỗ trợ 40.000 đồng/ngày đối với diện cách ly tại nhà và 60.000 đồng/ngày đối với trường hợp cách ly tại trung tâm y tế. Như vậy, thực tế với mức độ dịch đang lan nhanh hết sức mất kiểm soát như thế này, lập chốt chặn từng xã sẽ là không khả thi, mà phong toả cả tỉnh và minh bạch thông tin về mức độ dịch cho dân biết, đừng che giấu nữa.
11 Tháng Hai 20209:05 CH(Xem: 503)
Người dân từ Phú Thọ, Nam Định, thậm chí Thanh Hoá chạy ra Hà Nội, mong mua một ít khẩu trang về dùng để bảo vệ bản thân trong cơn đại dịch, nhưng phải ngậm ngùi trở về vì hết khẩu trang. Đa số các đô thị lớn ở VN hiện tại, khẩu trang y tế là mặt hàng hiếm nhất, cũng dễ hiểu thôi khi đảng ta vì tình hữu nghị Việt-Trung nên chẳng nghĩ gì cho Nhân dân, lấy sạch sành sanh khẩu trang trong nước cho đủ hàng mà gửi qua bên kia biên giới.
11 Tháng Hai 20209:04 CH(Xem: 463)
Đảng VN lấy tiền ở đâu mà mua đồ tặng ? Nhân dân đã đóng thuế nuôi báo cô đảng trong khi đảng còn dám lấy tiền của dân tặng đảng “bạn” mình thì trơ trẽn quá. Nhân dân VN chắc chắn không chấp nhận tặng thứ gì cho “đảng bành trướng, bá quyền đại Hán và bọn phản động theo Mao”(cái tên ta đặt cho chúng từ thời Lê Duẩn đến nay vẫn chưa hề tuyên bố đặt lại). Cầu mong Nhân dân Trung Quốc vĩ đại sớm vượt qua đại dịch. Thế giới chia sẻ đau thương với các bạn.
11 Tháng Hai 20209:02 CH(Xem: 376)
Trong thảm hoạ họ còn tìm cách hại nhau để khiến cho tất cả phải chịu chung số phận. Họ truy lùng người dân như tội phạm, cưỡng bức họ như những con vật và thậm chia bị cô lập như tù biệt giam tại nơi ở của chính mình. Từ chính quyền tới người dân, họ mang một tâm tính độc ác với ngay chính đồng bào của họ. Chúng ta có thấy những hành xử khủng khiếp ấy sẽ huỷ hoại con người và nhân loại như thế nào không? Và chế độ cộng sản toàn trị tại đây cần phải bị xoá sổ để dân tộc đó có thể trở nên tốt đẹp và quốc gia có một phẩm cách đáng trọng.
10 Tháng Hai 20208:56 CH(Xem: 468)
Mới nghe ngỡ y nói đến sản xuất và bán máy bay, tàu ngầm nguyên tử hay tên lửa siêu âm với giá mỗi chiếc hàng triệu tấn gạo. Hóa ra hắn là quí ngài Bộ trưởng bị gán chết biệt danh "BT đầu Tôm" vì đã nổi danh ở Quốc hội với phát ngôn "Thế giới có 7 tỉ người, mỗi người chỉ cần ăn một ký là ta có thể xuất khẩu 7 triệu tấn Tôm".
09 Tháng Hai 20209:34 CH(Xem: 901)
Chúng ta đã từng nhìn thấy Dương Khiết Trì công du đến Việt Nam và kêu gọi đảng csVN bằng những đứa con hoang đàng hãy quay về nhà của mình, hắn nói như thế bởi vì đảng csVN, Lào, và CPC đều là ba đứa con do bọn chúng dựng nên để giật sập các nền cộng hòa non trẻ tại ba nước Đông Dương để tiến hành giấc mộng bá quyền làm bá chủ toàn cỏi. Chính sự ngu dốt của HCM với tham vọng làm lãnh tụ, làm cha già dân tộc đã được bọn chúng lợi dụng và trao vào tay thế hệ trẻ miền bắc những khẩu AK47, những chiếc xe tăng, xe lội nước, hàng trăm ngàn tấn đạn dược, thuốc men để người Việt Nam chúng mày giết chết lẫn nhau...
09 Tháng Hai 20208:55 CH(Xem: 467)
Dân thì không có khẩu trang, phải dùng giấy A4 để làm khẩu trang bịt, nhìn mà đau lòng. Trong khi đó thì quá hào sảng với quốc gia có nền kinh tế thứ 2 thế giới. Dân VN nuôi nhà cầm quyền, nhưng nhà cầm quyền thì bỏ rơi, mặc kệ. Xem TQ như bạn tốt để rồi bạn tốt xem như đứa con ghẻ. Bên trọng bên khinh, sự thật rất bẽ bàng.
21 Tháng Hai 2020
Như thế thì chắc mọi người phần nào đã nhận ra được con người của Hoàng Kiều, kẻ đang cố tình phát nát TP. Westmister là ai. Cũng xin nói cho rõ là Trang Tin Quyền Được Biết không hề quen biết, có quan hệ với Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ cũng như Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí, riêng TT. Trí Tạ thì có gặp đôi lần trong những sự kiện...; tuy nhiên chúng tôi hoạt động trong khu vực Little Sài Gòn và thấy những chuyện chướng tai gai mắt mà cả một thành phố không ai dám lên tiếng cho nên chúng tôi đành cất tiếng nói để lấy lại hai chữ Công Tâm cho những con người đang bị vu khống...
21 Tháng Hai 2020
Như vậy sắp tới Việt Nam được xem như là một thành viên ngang hàng với nhóm các nước phát triển trong WTO, không còn được hưởng các quy chế ưu đãi khác. Từ đó Việt Nam không thể đi vay nguồn vốn ODA dành cho việc hổ trợ , bị giám sát chặt chẽ các quy đinh về tài chính, thương mại, tiền tệ và môi trường. Chính những quy định này sẽ khiến các doanh nghiệp FDI nước ngoài phải cân nhắc khi đầu tư vào Việt Nam, bởi việc lập nhà máy tại Việt Nam không còn thu nhiều lợi nhuận như trước nữa.
21 Tháng Hai 2020
Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu. Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước...
21 Tháng Hai 2020
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.
21 Tháng Hai 2020
Tổng Thống Trump hứa hẹn chương trình giảm thuế của ông bắt đầu có hiệu lực từ 1.1.2018, sẽ mang lại lợi tức $1,800 tỉ, bù vào mất mát ước tính là $1,500 tỉ do việc giảm thuế gây ra. Nhưng trên thực tế, chương trình giảm thuế này đã làm cho ngân sách thiếu hụt và nợ quốc gia tăng lên đến mức kỷ lục. Sau ba năm nhậm chức, Tổng Thống Trump đã làm cho nợ quốc gia tăng thêm $3 ngàn tỉ. Dự thào ngân sách sẽ tiếp tục làm cho nợ tăng thêm nữa, từ $22.7 ngàn tỉ hiện nay lên đến $30.5 ngàn tỉ vào 2030. Trong một buổi tiệc gây quỹ ở Florida vào tháng 1 vừa qua, ông Trump xem ra không quan ngại về việc ngân sách thiếu hụt...
21 Tháng Hai 2020
Kệ bà nó đi. Nó xây thì cứ khuyến khích cho nó xây thêm để mau lạm phát, tiền biến thành giấy lộn. Lúc đó do vác cả bao tiền đi mua không đủ ổ bánh mì dân Việt mới đổ ra đường thay đổi tận gốc thể chế. Lúc đó mới đạp đổ tượng đài để làm lại từ đầu. Còn bây giờ không xây tượng đài chúng cũng có chán gì cách để móc tiền của dân một cách hợp pháp khi luật pháp trong tay chúng và không có một đảng đối lập để ngăn cản.
19 Tháng Hai 2020
Sở dĩ nước Việt nát bét như hôm nay đó là vì cộng sản cũng như quốc gia đều muốn độc chiếm quyền lực, bất chấp hiến pháp, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập. Và người dân chỉ có mỗi một việc là tung hô chính quyền nào đem lại đặc quyền cho mình hơn phần còn lại. Ngoài ra chẳng cần đi bỏ phiếu, chẳng cần biểu tình đấu tranh, thậm chí bất cứ việc gì cũng nghĩ "không có mình cũng không sao". Và dù sang đến xứ tự do họ vẫn không từ bỏ suy nghĩ đó.
19 Tháng Hai 2020
Tại VN, cộng sản không cho bạn tự do, dân chủ. Bạn giận, bạn chống cộng, bạn bỏ nước ra đi. Các nước dân chủ trên thế giới mở vòng tay đón nhận bạn định cư. Bạn nhập tịch, bạn đi bầu (có khi không). Khi nước nhà (định cư) có khủng khoảng dân chủ, người dân bản xứ tranh đấu thì bạn lại hỏi: "tại sao đòi kết tội tổng thống, ông có làm gì sai đâu?". Rất may là bạn chỉ hỏi trong quán cà phê VN mà thôi (nên không bị uýnh bể mặt).
18 Tháng Hai 2020
Chửi rủa chính quyền không ích gì, chỉ khiến chúng cho rằng trong chế độ độc tài cũng có quyền tự do ngôn luận. Muốn khỏi có một ngày như dân Vũ Hán thì phải âm thầm qua mặt đội ngũ an ninh, mật vụ để kêu gọi nhau liên kết lại. Chỉ khi nào bạn có được đặc quyền như người dân nước Mỹ hiện nay thì bạn mới được chính quyền tôn trọng. Trong cuộc đấu tranh này có thể bạn sẽ phải trả một giá khá đắt từ quyền lực của chính quyền như nhà tù, tra tấn. Nhưng dù sao vẫn hơn là một ngày nào đó bạn bị đưa vào lò thiêu trong khi vẫn còn sống.
18 Tháng Hai 2020
Ở đây, mọi thứ nháo nhào, đảo lộn lên, người ta đua chen, lấn lướt nhau để mua và cứ lo thủ phần mình thật nhiều, không nghĩ được rằng nếu mình có để đeo nhưng người khác không có để đeo thì bị nhiễm và sự lây lan cũng chẳng chừa ai. Tinh thần cộng đồng hoàn toàn không có và sự ích kỉ quá cao! Đó là thứ tâm bệnh mà số đông người Việt chen lấn, giành giật, vơ vét kia có đợi đến kiếp sau cũng không đủ tư cách đứng nhìn người Nhật. Sau sóng thần ở Nhật Bản, câu chuyện một cậu bé xếp hàng nhận cứu trợ, khi được anh cảnh sát cho hộp lương khô khẩu phần ăn tối của mình, cậu lẳng lặng mang hộp lương khô...