Một đất nước trộm cắp

09 Tháng Mười Hai 20198:54 CH(Xem: 2717)

Một đất nước trộm cắp

index


VietTuSaiGon

  RFA Blog




Một đất nước phát triển, không thể là một đất nước trộm cắp. Một đất nước có thể có nhiều nhà cao cửa rộng, có nhiều xe hơi xịn, có nhiều tàu thuyền và có nhiều phương tiện công, sân bay… Xét về mặt giàu có, có thể xem đó là quốc gia giàu có. Nhưng khi xét về vấn đề phát triển hay không, tất cả những dấu hiệu trên không đủ để đi đến kết luận đó là đất nước phát triển. Vì khái niệm phát triển bao gồm cả hữu hình và vô hình, gồm giá trị vật chất và giá trị tinh thần. Trong đó, giá trị tinh thần đóng vai trò nòng cốt, làm cái lõi của phát triển. Muốn biết đất nước đó phát triển hay không, phải nhìn vào các giá trị tinh thần mà người dân, chính quyền trong đất nước đó đạt được. Ngược lại, nếu chỉ có vật chất trương nở mà tinh thần teo tóp thì đất nước đó đang đi xuống, đang cận kề nấm mồ.

Việt Nam, cho đến thời điểm hiện nay, mọi thứ vật chất cần có, thậm chí vật chất thừa mứa dường như đã xuất hiện khắp mọi nơi, từ công trình vài chục tỉ cho đến vài chục ngàn tỉ đã mọc ra, thế nhưng, hỏi rằng Việt Nam đã phát triển hay chưa thì phải ngậm ngùi nói rằng Việt Nam đang thụt lùi. Mà dấu hiệu thụt lùi đáng sợ nhất là cái lò chống tham nhũng của Chủ tịch kiêm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Vì sao lại nói rằng đó là dấu hiệu đáng sợ?

Nói theo nghĩa rộng, nhìn vào đời sống nhân dân, có mấy người không sợ trộm cắp? Nạn trộm cắp tràn lan, từ việc nông dân nghèo nuôi con trâu, con bò bị dắt trộm đến việc kẻ trộm vào thẳng chuồng trại, làm thịt cả một con bò, con trâu rồi chừa lại bộ xương cho khổ chủ, rồi kẻ trộm chó đập chó ngay trước mặt chủ nhà, nếu chủ nhà lên tiếng thì bị kẻ trộm tấn công bằng roi điện, dao, kiếm, ống tuýp sắt… Người Việt đi du lịch ra nước ngoài thì vào siêu thị trộm cắp, thậm chí có cả một người đang làm phát ngôn viên cho cơ quan văn hóa cấp trung ương cũng từng có thâm niên trong việc trộm ở các siêu thị nước ngoài. Bước vào sân bay, qua cửa khẩu hải quan thì cách gì cũng bị trộm đồ, bị mè nheo làm tiền, bị lừa đảo... Nhưng, trộm đáng sợ hơn là trộm tài sản công, hiện tại, thật khó vô cùng để tìm ra những người không từng ăn trộm tài sản công (nói cho sang là tham nhũng) trong hệ thống cán bộ Việt Nam. Từ việc trộm cắp tiền ăn của học sinh, bớt xén từng bữa ăn của học sinh nghèo miền núi cho đến việc trộm cắp đất đai, công sản, dường như đi bất kì nơi đâu đụng đến bất kì công việc gì và chạm mặt với bất kì đảng viên, cán bộ Cộng sản nào cũng đều cho cảm giác không đáng tin cập và tởm lợm bởi sự hợm hĩnh, hống hách và trơ tráo của họ. Thậm chí, có kẻ làm cán bộ và lộng quyền, làm vua một cõi nhờ liên kết được thế lực trộm cắp tài sản công, trộm cắp ngân khố quốc gia.

Và nạn trộm cắp tài sản công, ngân khố quốc gia bùng phát đến độ không thể giải quyết được. Một người là nguyên thủ quốc gia kiêm bí thư của một đảng duy nhất lãnh đạo như Chủ tịch nước – Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải đích thân đốt lên cái lò chống tham nhũng và nổi tiếng ngay với khái niệm “lò ông Trọng”. Nếu nhìn bề ngoài thì đất nước vẫn còn may mắn có một lãnh đạo chống tham nhũng như ông Trọng. Nhưng nhìn sâu vào sự việc thì lẽ ra, việc của một nguyên thủ quốc gia là điều hành, lèo lái con tàu đất nước đi đến tương lai tươi sáng, đưa ra những quyết sách tốt đẹp để từ đó các thuộc cấp đồng tâm thực hiện để làm cho dân giàu, nước mạnh và văn minh. Nhưng ở đây, dường như chức năng, sứ mệnh đối ngoại và lãnh đạo của nhà lãnh đạo tối cao đã bị lu mờ, để rồi thay vào đó, ông hiện ra như một nhà quan sát và một gã công an khổng lồ trước thuộc cấp. Điều này hết sức trớ trêu, mà nó cũng phản ánh gánh nặng mang tên hệ thống cầm quyền đã làm cho đôi vai của cả nhà lãnh đạo tối cao và nhân dân trở nên đau oằn, ngoài sức chịu đựng. Sự trộm cắp đã vượt ngưỡng chịu đựng của một dân tộc.

Và, hệ quả của thói quen trộm cắp sinh ra từ chế độ là hầu hết người ta đều phải tập thích nghi với trộm cắp, tập sống với trộm cắp, thâm chí chống chế trộm cắp bằng chính việc ăn cắp lại của người khác. Nghĩa là cuộc đời trộm cắp của ta cái này thì ta phải trộm cắp lại cuộc đời cái khác, xem như huề! Tâm lý xem trộm cắp như một ứng xử xã hội và kẻ nào càng giỏi trộm cắp thì càng vinh thân phì gia, càng giỏi trộm cắp thì càng giàu có, thế lực đã đẩy đất nước đến chỗ giống như một băng nhóm trộm cắp khổng lồ và trong băng nhóm khổng lồ này có nhiều băng nhóm nhỏ, theo tầng lớp, thứ bậc khác nhau. Đây cũng là lúc để suy xét về tư cách và chiều hướng phát triển của quốc gia, đất nước.

Thử nghĩ, một đất nước mà ra đường có rất nhiều xe sang, xe khủng, mặc dù bị đánh thuế gấp đôi, gấp ba lần so với giá xe của các nước tư bản nhưng người ta vẫn mua nườm nượp, tiền tiêu xài cuồn cuộn như nước. Phải nói là giàu có, phải nói là tiền bạc tiêu xài ở Việt Nam cứ như lá mít, đến người Việt hải ngoại về thăm quê cũng thấy sợ cho mức chi tiêu của người Việt. Chính vì vậy mà dân gia đương đại có câu “Việt Kiều không giàu bằng Việt Cộng” là vậy. Mọi thứ vật chất trương phình, hàng đểu cũng có mà hàng thật cũng có. Nhưng nếu hỏi Việt Nam có phát triển hay không và phát triển chỗ nào? Thì tắt tị, vì không có thứ gì để nói rằng đang phát triển. Bởi xe hạng sang, xe mang biển số xanh có giá khủng đang chạy ngoài đường có thể dừng lại và sau đó vài người ăn mặc lịch sự trên xe bước xuống và sỉ vả, thậm chí đánh đập một người xe ôm chỉ vì một cú va quẹt nhẹ mà phần lỗi lại thuộc về xe biển số xanh.

Bởi nhà cửa thì nhiều, thậm chí có hàng ngàn khu biệt phủ, biệt thự trị giá ngàn tỉ trên mỗi khu nhưng nếu tìm hiểu về chủ nhân của nó, không có gì để đảm bảo rằng chủ nhân của nó không phải là kẻ trộm cắp tài sản công hoặc kẻ toa rập trộm cắp tài sản công – một cán bộ quyền lực nào đó. Ngay cả một cái chức tưởng như tượng trưng, thậm chí có chức năng hết sức phọt phẹt trong hệ thống như Chủ tịch xã cũng đã dám lên giọng lộng quyền và có năm ba lô biệt thự, năm ba căn nhà cho vợ lớn vợ bé, cho bồ bịch… Tất cả là gì nếu không trộm cắp tài sản công mà có?! Và, với những biểu hiện phì đại vật dục bên ngoài nhưng giá trị tinh thần thì rỗng tuếch, thậm chí hôi thối như vậy, liệu có thể xem là đất nước đang phát triển? Thử nhìn vào hệ thống tiên phong trong phát triển giá trị con người là hệ thống giáo dục, dường như nó bốc đầy mùi xú uế, hôi thối… Thì liệu có thể gọi Việt Nam là đất nước phát triển hay không?!

Nói cho cùng, Việt Nam chỉ phát triển khi nào hệ thống những kẻ trộm cắp bị xóa bỏ, cái lò của ông Nguyễn Phú Trọng không còn cần dùng đến và con người có lòng tự trọng, người ngoài nhìn vào Việt Nam với ánh mắt tin cậy, tôn trọng và ngưỡng vọng… Thì lúc ấy, chúng ta mới tự tin là chúng ta phát triển. Bởi hiện tại, chúng ta phì đại vật dụng nhưng chúng ta giàu được nhờ vào trộm cắp, chúng ta không thể đánh mất chút danh dự còn sót lại một khi đánh đồng việc trộm cắp với phát triển. Chúng ta đang thụt lùi, và chúng ta cần phải học làm người thực thụ để đi đến phát triển!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Chín 202011:20 CH(Xem: 138)
Mươi lăm năm nữa những đứa trẻ bươi rác, nắm chắc chúng sẽ lại bán sức lao động gia công giá rẻ, cho một nhà máy nào đó trong nước mà chủ nhân là chệt cộng, khá hơn chút nữa có thể sẽ vớ được một suất đi lao nô làm gái xứ người. Còn những đứa trẻ mang cặp trên lưng kia, không ngồi trên ‘ô tô con’ mà phải đi bộ tới trường, thì đây không phải là loại không học vẫn làm cán bộ, nên dù có tốt nghiệp đại học đi nữa cũng chạy xe ôm, vì không việc làm như đã thấy. Con người và xã hội hôm nay bên quê nhà trong tay lũ quỷ đỏ ra sao?...
20 Tháng Chín 202011:19 CH(Xem: 28)
Tử tế không phải là lương bổng, cũng không phải là huân chương chiến công... nhưng khi đã sống đủ phần đời của mình, có cả danh và lợi, không ít các nhà làm chính trị vẫn cố vơ vào khái niệm đó của nhân dân. Thiếu phần đó, họ có vẻ như sợ chết không yên dưới nấm mồ, có thể vì sợ nhân dân quay mặt mỉm cười. Với Nguyễn Đức Chung, từ thời làm giám đốc công an, phải nói rõ đó là một tay sắt máu. Dùng côn đồ để đánh đập luật sư, nhà báo, cựu đảng viên cộng sản… và tất cả những ai lên tiếng cho đất nước là một trong những phương thức lành nghề của ông.
20 Tháng Chín 202011:17 CH(Xem: 42)
Mình bật mạng cho ổng Xem hình ảnh ở ta Cảnh sát giao thông Việt Rất anh dũng xông pha. Bám lấy cần gạt nước Xe chạy băng trên đường Như spiderman Rất chi là phi thường... Ông ta và đồng đội Thấy kinh ngạc vô cùng Cảnh sát giao thông thế Là phi thường, anh hùng.
19 Tháng Chín 202010:45 CH(Xem: 83)
Đó là chưa kể đến chuyện các đoàn từ thiện đến địa phương thì bị chặn từ ngay ủy ban, các thành viên ủy ban đưa ra một danh sách riêng gồm người thân, người quen biết của họ để hoặc là đoàn từ thiện phải trao trước các suất trong danh sách rồi mới đi đến từng nhà để tặng, hoặc là quay lui xe và không được vào địa phương tặng quà. Rồi thêm chuyện các thành viên ủy ban gửi danh sách đến các doanh nghiệp để xin viện trợ bằng tiền mặt. Nhưng khi phát quà lại vài gói mì tôm, vài ký gạo. Có một ngàn lẻ một kiểu ăn bẩn, chấm mút ở các cơ quan nhà nước mỗi khi có thiên tai...
18 Tháng Chín 202011:02 CH(Xem: 138)
Hôm nay, tất cả báo chí đều đồng loạt đưa tin Nguyễn Đức Chung bị bệnh ung thư. Nguyễn Đức Chung cũng là ủy vên trung ương đảng, ông ta được chế độ khám và chữa bệnh hằng tháng thế nhưng suốt nhiệm kỳ làm chủ tịch Hà Nội không thấy chính quyền CS thông báo gì về bệnh tình của ông ta, đùng một cái lúc ông ta bị điều tra tội “làm lộ bí mật nhà nước” thì căn bệnh “ung thư” lại xuất hiện. Lại một phiên bản Phạm Quý Ngọ 2.0 chăng? Rất có thể.
18 Tháng Chín 202011:01 CH(Xem: 105)
Thưa anh cột điện Mỹ Các anh về nước tôi Cột điện nội thất nghiệp Tội các anh lớn rồi. Các anh kéo về nước Họ đập chúng tôi ra Lấy ruột bán sắt vụn Các anh vui không à? Thôi đi, đừng nói phét Đừng quen thói mị dân Tao bực mình rồi đấy Nói cho mày biết thân.
17 Tháng Chín 202010:09 CH(Xem: 139)
Nói tóm lại, tốt hơn hết là chuẩn bị tâm lý trung thực thì hay hơn hết, không nên chơi trò ma lanh với Mỹ. Đến Trung Cộng còn không thể qua mặt được với Mỹ thì nói gì học trò út Việt Cộng? Tuy nhiên, việc Mỹ liệt Việt Nam vào loại “thao túng tiền tệ” có thể đây chỉ là cách “rung cây nhát khỉ” chứ chưa chắc gì họ ra tay trừng phạt, vì đơn giản nền kinh tế Việt Nam không đủ lớn để làm cho Mỹ phải cố sức triệt hạ. Tốt hơn hết là trung thực và cam kết với Mỹ như Tàu đã cam kết còn chơi trò ma lanh thì coi chừng, lợi bất cập hại.
17 Tháng Chín 202010:04 CH(Xem: 143)
Nghe Phúc và Lâm nói, mặt Trọng cứ xanh lè đi. Cũng tại ông, khi triệu tập cuộc họp, ông đã kiên quyết yêu cầu mọi người phải nói thật, không bẩm báo kính thưa, không nói lòng vòng. Ông muốn nghe sự thật, như người ăn cơm chán rồi muốn ăn phở, và sự thật bây giờ lại đang làm ông lên cơn mệt váng vất. Ông thấy mọi sự việc xảy ra gần đây đều đi ngược lại ý chí của ông. Ông linh cảm được rằng cái khuôn xanh mà lịch sử giao phó cho ông không tròn mà cũng không vuông, nó cứ méo đi một cách thảm hại, trong khi mạng sống của ông chỉ còn đang tính bằng tháng....
16 Tháng Chín 202010:05 CH(Xem: 189)
1/ Nhật Bản thi công tuyến đường sắt Jakarta - Surabaya: - Tốc độ 160km/h - Đơn giá 6 triệu USD/km. 2/ Trung Quốc (bạn vàng) thi công đường sắt Cát Linh - Hà Đông: - Tốc độ 35km/h...
15 Tháng Chín 202010:31 CH(Xem: 161)
Đất nước VN đang ngày một đói nghèo, văn hóa và đạo đức suy đồi, khoảng cách giàu nghèo đang gia tăng mạnh. đó là do chính sách dối trá lừa gạt của một chế độ CS độc tài mà gây ra. Những kẻ tham lam và độc tài, kém văn hóa suy đồi đạo đức như ông TBT Nguyễn Phú Trọng, TT Nguyễn Xuân Phúc. CTN Trần Đại Quang. Bà Chủ Tịch Quốc Hội Kim Ngân được chế độ độc tài đào tạo và nuôi dưỡng thì bọn chúng lại càng trở lên bảo thủ, dối trá và trơ trẽn không hề biết xấu hổ.
20 Tháng Chín 2020
Như vậy cả hai chương trình mà TT. D. Trump đã tạo ra ước mơ cho người Việt là chiến tranh thương mại thì đã đình chiến, ngoài ra chính phủ Trump không hề có một động thái nào để xóa sổ các quốc gia cộng sản, ngược đời hơn chính Trump lại xem hai tên nguyên thủ của xứ sở độc tài là Tập Cận Bình và Kim Jong Un là bạn tốt của mình với những lời ngợi khen có cánh. Đó chính là sự thất vọng của tôi khi thấy TT thứ 45 của HCQ Hoa Kỳ không hề giúp gì cho dân tộc Việt Nam, tuy nhiên trở lại chủ đề của bài viết thì liệu nếu Mỹ có – thể đánh cho Tàu+ sụp và V+ sụp theo không?
20 Tháng Chín 2020
chính sách của ông Biden sẽ giúp đỡ người lao động của mọi màu da, sắc tộc - đặc biệt khi so sánh với cương lĩnh gần như không có gì của Trump. Ông Biden sẽ tăng thuế lên người giàu để tài trợ các chương trình hỗ trợ những người thu nhập thấp và trung bình trong nhiều lĩnh vực khác nhau như giáo dục, y tế, nhà ở và An sinh Xã hội. Khi so sánh với các kế hoạch Bảo hiểm Y tế Toàn dân (Medicare for All) của Sanders, thuế tài sản (wealth tax) của Elizabeth Warren hay thu nhập căn bản toàn dân (Universal Basic Income) Andrew Yang, các đề xuất của Biden thiếu sự hấp dẫn mang tính đột phá. Tuy vậy, nếu chương trình...
20 Tháng Chín 2020
Có lẽ Trump tự nghĩ rằng mình giống với Churchill khi Trump cũng chú trọng đến “Tinh Thần Lạc Quan Và Bình Tĩnh Của Công Chúng”. Nhưng có một sự hoàn toàn khác biệt giữa Trump và Churchill, đó là để đối phó Chiến Tranh Chống Đức Quốc Xã trước sau nhất định Churchill Đã Thẳng Thắn Nói Thật Mức Nghiêm Trọng Chết Người Do Hitler Gây Ra Cho Người Dân Anh-Quốc; trong khi Trump Đã Che Giấu, Nói Láo Để Làm Giảm Nhẹ Mức Trầm Trọng Nguy Hiểm Chết Người Do Đại Dịch COVID-19 Gây Ra Cho Người Dân Mỹ-Quốc Để Có Lợi Cho Cá Nhân Trump.
19 Tháng Chín 2020
Đảng cử dân bầu là một cơ chế trao quyền lực cho người đã được chọn sẵn, nói theo ngôn ngữ của người CS là “người thuộc diện cơ cấu”. Đảng giới thiệu người ứng cử để cho hội đồng nhân dân bầu, mà cái gọi là “hội đồng nhân dân” ấy cũng chỉ gồm những người của đảng chứ chẳng có dân đen nào lọt vào đó cả cho nên hội đồng nhân dân bao giờ cũng gật theo ý của đảng bộ cấp đó, nó tựa như quốc hội gật theo ý trung ương đảng vậy. Việc bầu chủ tịch ủy ban theo hình thức thì có vẻ như được bầu bởi “những người đại diện cho dân”, nhưng thực tế thì họ là người được đảng cơ cấu...
19 Tháng Chín 2020
Không khó gì để thấy được điều quá rõ là đảng Cộng Hòa, qua tay Donald Trump đang cố gắng hết sức, bất kể thủ đoạn nào, ngay cả việc gian lận trong cuộc bầu phiếu sắp tới, qua việc phá hoại sở Bưu Điện một cách trắng trợn, và ngay cả việc cầu cứu để Putin hay một chính quyền nào đó lũng đoạn cuộc bầu cử, miễn sao ông ta có thể tiếp tục chức vụ tổng thống và đảng Cộng Hòa tiếp tục nắm giữ được Thượng Viện hoặc cả Quốc Hội, nhằm đạt được 2 mục đích:...
19 Tháng Chín 2020
Và hôm nay, ông léo lưỡi thế này: “Kể từ những năm 1880, không có Thượng viện nào xác nhận ứng cử viên Tòa án Tối cao của tổng thống thuộc đảng đối lập trong một năm bầu cử tổng thống.” Một số các TNS Cộng hoà khác cũng lên tiếng đòi bầu bổ nhiệm người thay thế, ngay sau khi bà RBG mất chưa được vài giờ. Mạng Twitter lại nóng lên với những phản ứng đầy nóng giận của dân chúng, ngay cả những người Cộng hoà, phản đối sự tranh chấp tồi tệ của những người đại diện Cộng hoà Có lẽ lời tweet này nói lên đầy đủ nhất: "Chỉ có một con ma cà rồng mới tweet một...
18 Tháng Chín 2020
Hôm nay, tất cả báo chí đều đồng loạt đưa tin Nguyễn Đức Chung bị bệnh ung thư. Nguyễn Đức Chung cũng là ủy vên trung ương đảng, ông ta được chế độ khám và chữa bệnh hằng tháng thế nhưng suốt nhiệm kỳ làm chủ tịch Hà Nội không thấy chính quyền CS thông báo gì về bệnh tình của ông ta, đùng một cái lúc ông ta bị điều tra tội “làm lộ bí mật nhà nước” thì căn bệnh “ung thư” lại xuất hiện. Lại một phiên bản Phạm Quý Ngọ 2.0 chăng? Rất có thể.
17 Tháng Chín 2020
Nói tóm lại, tốt hơn hết là chuẩn bị tâm lý trung thực thì hay hơn hết, không nên chơi trò ma lanh với Mỹ. Đến Trung Cộng còn không thể qua mặt được với Mỹ thì nói gì học trò út Việt Cộng? Tuy nhiên, việc Mỹ liệt Việt Nam vào loại “thao túng tiền tệ” có thể đây chỉ là cách “rung cây nhát khỉ” chứ chưa chắc gì họ ra tay trừng phạt, vì đơn giản nền kinh tế Việt Nam không đủ lớn để làm cho Mỹ phải cố sức triệt hạ. Tốt hơn hết là trung thực và cam kết với Mỹ như Tàu đã cam kết còn chơi trò ma lanh thì coi chừng, lợi bất cập hại.
17 Tháng Chín 2020
Chế độ độc tài tạo nên sự chống đối và bất ổn, phải trả nhiều tiền cho các lực lượng an ninh kiểm soát người dân. Chỉ riêng Bộ công an, hàng tháng họ trả lương cho hơn 1 triệu người, như là công an viên, tình báo viên, nhân viên nhà tù, cộng thêm các chi phí về cơ sở vật chất và phương tiện làm việc của họ. Số tiền to lớn này thay vì dùng để kiểm soát người dân thì đúng ra nên được sử dụng để phục vụ người dân. Tăng lương cho Giáo viên, xây thêm trường học, tăng ngân sách giáo dục để phụ huynh không phải trả thêm phí này phí kia khi đưa con đến trường...
17 Tháng Chín 2020
Nhưng nói thế không có nghĩa là nước Mỹ hoàn hảo và vượt trên sự phê phán. Thật ra, sức mạnh của nước Mỹ chính là do người dân không sợ hãi phê phán chính quyền để thúc đẩy cải tiến. Phê phán ông Trump không có nghĩa là chống lại nước Mỹ. Sự thật là ngược lại. Những người chỉ trích lời nói và hành động của ông Trump thật ra là những người rất yêu nước Mỹ và muốn bảo vệ nó trước một con người nắm quyền có xu hướng độc tài và kỳ thị. Bạn có thể đồng ý hay phản đối cách nhìn này, nhưng không thể nói những người chống ông Trump là ghét nước Mỹ. Ông Trump không phải là nước Mỹ. Nước Mỹ không có vua và cũng không có độc đảng.