Dã Tâm Của Trung Quốc Và Thực Tâm Của “Đảng Ta”

09 Tháng Mười 201910:32 CH(Xem: 198)

Dã Tâm Của Trung Quốc Và Thực Tâm Của “Đảng Ta”

53468133_2294149270809024_87428083694436352_n



Quách Hạo Nhiên

Ngay khi vừa kết thúc lễ kỷ niệm 70 năm lập quốc, nhất là sau khi nhận được thư chúc mừng của Đảng, Chính Phủ và Nhà nước Việt Nam, Tập Cận Bình đã “đáp lễ” lại bằng việc đưa giàn khoan 982 ra biển Đông cùng với đó là tiếp tục cho tàu Hải Dương 8 xâm phạm Bãi Tư Chính của Việt Nam bất chấp luật pháp quốc tế. Hội nghị Trung ương 11, khoá 12 dưới sự chủ trì của ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư kiêm Chủ tịch nước vừa được khai mạc trong bối cảnh và tình hình như thế. Với khoảng 1 tuần làm việc, liệu “Đảng ta” sẽ sáng suốt để đưa ra những quyết sách tối ưu (cả trước mắt lẫn lâu dài) để đối phó với người “bạn vàng” này? Phải chăng đã đến lúc ông Trọng và những đồng chí của mình cần phải đưa ra sự lựa chọn như là một mệnh lệnh bắt buộc không thể khác: giữ Đảng hay giữ Đảo, tiếp tục nhúng nhường hay thậm chí chấp nhận đánh đổi chủ quyền quốc gia để đổi lấy “tình hữu nghị viển vông” với Trung Quốc?


Một sự “ngây thơ” cố hữu của đám đông dân chúng?

Trong bài phát biểu khai mạc Hội nghị sáng ngày 7/10/2019, ông Nguyễn Phú Trọng có đề cập đến vấn đề “đề nghị Trung ương phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học tình hình trong nước và thế giới, nhất là tình hình Biển Đông, để có chính sách, biện pháp phù hợp” [1]. Phát biểu này ngay lập tức đã trở đề tài bàn tán khá sôi nổi trên các diễn đàn mạng với khá nhiều ý kiến thể hiện sự “kỳ vọng’, “tin tưởng” vào “tấm lòng” và “tài thao lược’ của ông Trọng đặc biệt phải kể không ít facebooker tên tuổi hiện nay. Tôn trọng quan điểm và ý kiến đa chiều của mọi người, tuy vậy, cá nhân tôi cho rằng phải chăng có một sự nóng vội và cảm tính trong tâm lý tiếp nhận và phân tích thông tin trên của không ít người? Hay nói khác đi, trước những “nước cờ” chính trị của “Đảng ta” một lần nữa đám đông dân chúng lại tiếp tục cho thấy sự “ngây thơ” và cả tin rất… “trẻ con” (chữ dùng của cố GS Hoàng Ngọc Hiến) - một đặc điểm có tính “truyền thống” cố hữu của người Việt xưa nay. Bởi nếu bếu bình tĩnh quan sát, sẽ thấy ý kiến của ông Trọng ở trên là rất bình thường vì nó đơn giản chỉ là cách nói quen thuộc, thường thấy của những người đứng đầu tại bất kỳ hội nghị, hội thảo lớn nhỏ nào ở Việt Nam lâu nay. Có 3 dữ kiện quan trọng để tôi khẳng định điều này là:

Thứ nhất, như có bàn tay ai đó đã “đạo diễn” và chuẩn bị từ trước, nên ngay sau phát biểu trên của ông Trọng, lập tức tất cả các cơ quan truyền thông trên cả nước đều đồng loạt đăng tải (thậm chí giống nhau cả về tít bài). Phải chăng đây chính là kế sách và động thái tuyên truyền của “Đảng ta” nhằm mục đích trấn an dân chúng trong bối cảnh tình hình Bãi Tư Chính đang rất phức tạp và thông tin về cuộc biểu tình phản đối chính quyền Bắc Kinh của người dân Hồng Kông lan tỏa chóng mặt trên không gian mạng?

Thứ hai, nhiều người tỏ vẻ hân hoan và “tin tưởng” ông Trọng với chi tiết ông “đề nghị Trung ương phân tích, dự báo về tình hình biển Đông…” nhưng tiếc thay lại không chịu bình tâm đọc hết bài phát biểu của ông ấy do các cơ quan truyền thông thuật lại. Thực ra, đó chỉ là một chi tiết rất nhỏ được các cơ quan truyền thông tách ra khỏi văn bản rồi giật thành tít bài mà thôi. Và tất cả đều nằm trong nội dung và chương trình được chuẩn bị trước đó là: đánh giá “kết quả thực hiện Nghị quyết Đại hội XII của Đảng và diện mạo đất nước sau 35 năm đổi mới, 30 năm thực hiện Cương lĩnh, tập trung vào 10 năm gần đây; mục tiêu phát triển đến năm 2025, tầm nhìn đến năm 2030 (100 năm thành lập Đảng) và đến năm 2045 (100 năm thành lập nước); định hướng tiếp tục đổi mới, phát triển các lĩnh vực trọng yếu; các nhiệm vụ trọng tâm và các khâu đột phá chiến lược; nhận thức và giải quyết các mối quan hệ lớn trong quá trình phát triển...” [2]

Cuối cùng, nếu tính từ sau sự kiện Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng biển của Việt Nam năm 2014 đến nay nhìn chung ông Trọng và “Đảng ta” vẫn chưa có một động thái nào cho thấy sự quyết liệt, mạnh mẽ gửi đến chính quyền Tập Cận Bình. Trái lại, từ sau sự kiện ấy là sự tăng cường cảnh giác và sẵn sàng đàn áp, dập tắt ngay những cuộc biểu tình ôn hòa của dân chúng trong nước. Không những vậy, sau sự kiện giàn khoan 981 một năm, dưới thời ông Nguyễn Sinh Hùng làm Chủ tịch Quốc hội, họ Tập còn được ông Trọn và “Đảng ta” mời qua phát biểu ngay giữa Hội trường Diên Hồng trước hàng trăm đại biểu quốc hội và toàn thể dân chúng – một sự kiện có lẽ là “có một không ai” trong lịch sử lập quốc của dân tộc khi kẻ vừa xâm phạm chủ quyền quốc gia lại được đón tiếp ân cần, trọng thị như thế (như thể minh chứng cho sự chung thủy, sắt son của “Đảng ta” với người “bạn vàng” của mình) [3]. Có thế nói, chính sự nhún nhường nếu không muốn nói là nhu nhược này đã tạo cơ hội cho họ Tập được “đằng chân lân đằng đầu”. Sự kiện Bãi Tư Chính hiện nay là minh chứng rõ ràng nhất. “Đảng ta” càng nhân nhượng thì “bạn vàng” của Đảng càng lấn tới.

Ai đủ năng lực và dũng khí để phân tích và dự báo khách quan, khoa học và trung thực về tình hình biển Đông hiện nay?

Khi ông Trọng đề nghị các đại biểu dự Hội nghị lần này phải “phân tích và dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học, tình hình thế giới và trong nước, nhất là tình hình Biển Đông; chỉ rõ các khả năng có thể xảy ra trong thời gian tới, lường trước những thời cơ, thuận lợi cần nắm bắt, những khó khăn, thách thức cần phải nỗ lực vượt qua” có một vấn đề lớn không thể không đặt ra là: có bao nhiêu đại biểu trong khoảng 180 ủy viên Trung ương có đủ trình độ, năng lực và dũng khí để làm việc trên?

Trước hết, dù ông Trọng đề nghị tất cả các đại biểu dự Hội nghị phải thảo luận phân tích nhưng thử hỏi liệu ai sẽ là người dám “tử vì đạo” để công khai phát biểu một cách khách quan và trung thực vấn đề trên trong bối cảnh tất cả đều đang rất thận trọng “thu mình”, “giữ mồm, giữ miệng, giữ ghế” nhằm chuẩn bị cho việc bầu bán trong kỳ Đại hội sắp tới?

Quan trọng hơn, để có thể “phân tích và “dự báo” thật khoa học và căn cơ các vấn đề liên quan đến chủ quyền biển đảo trên biển Đông hiện nay nhất định phải là những chuyên gia thực thụ, có uy tín cả trong lẫn ngoài nước. Cụ thể, phải là người thật sự có những hiểu biết chuyên sâu, có trình độ ngoại ngữ; có khả năng đọc và hiểu được tư liệu và các bản đồ cổ về chủ quyền trên biển; phải có kiến thức và nắm vững luật pháp quốc tế; phải có sự nghiên cứu sâu rộng để hiểu được những âm mưu thủ đoạn, chiến lược, sách lược của Trung Quốc trong quan hệ với Việt Nam… Với những yêu cầu như vậy thì liệu có bao nhiêu ủy viên Trung ương hiện nay đảm đương nổi?

Nhân đây cũng xin nói thêm, hiện nay ở Việt Nam những chuyên gia thực thụ trong vấn đề này tuy phải là không hiếm nhưng đa phần đều bị “Đảng ta” đã và đang tìm mọi cách “gạt ra bên lề”. Thậm chí nhiều người trong số họ còn bị những người có trách nhiệm trong bộ máy tuyên truyền “cẩm cửa”, không cho xuất hiện trước công chúng hoặc trên các phương tiện truyền thông. Tệ hơn nữa tất cả đều bị Đại tá – nhà báo thuộc báo Quân Đội nhân dân Nguyễn Văn Minh chụp cho cái mũ phản động và thù địch lên đầu trong chuyên mục “chống diễn biến biến hòa bình” do anh ta trực tiếp phụ trách. Tuy vậy, một cách nghiêm túc nhất, theo tôi, lẽ ra ông Trọng và “Đảng ta” cần phải chân thành nói lời cảm ơn chuyên gia này mới phải. Vì thời gian qua tuy bị “gạt ra bên lề” nhưng trong tư cách của những nhà nghiên cứu tự đo, độc lập, nhiều người (cả trong lẫn ngoài nước) vẫn có những công trình, bài viết, ý kiến rất sâu sắc và có giá trị góp phần vào việc phản bác các lập luận ngang ngược của Trung Quốc trên các diễn đàn, hội nghị, hội thảo quốc tế. Trong chuyện này, có thể thấy, “Đảng ta” một mặt cấm cửa họ, tìm mọi cách ngăn cản đám đông dân chúng tiếp xúc với các bài viết và quan điểm của họ trên các trang mạng trong và ngoài nước nhưng lại âm thầm theo dõi, nghiên cứu lấy đó làm tư liệu để đối phó với dã tâm của Trung Quốc. Cách hành xử này theo tôi là rất không đẹp.

Đảng hay Đảo, chủ quyền quốc gia hay tình hữu nghị giả tạo, viển vông?

Có một sự trùng hợp này khá thú vị là ngay ngày khai mạc Hội nghị 11, báo Thanh Niên (đặc biệt là báo giấy) đã cho lên trang nhất bài viết nhan đề:“Dã tâm bất tận của Trung Quốc ở biển Đông” [4]. Với tôi, dù vô tình hay cố ý thì trước hết cũng phải khen ngợi báo Thanh Niên với tít bài này. Chưa bàn đến những nội dung cụ thể, chỉ riêng tít bài đã cho thấy quan điểm và thái độ khá quyết liệt và mạnh mẽ của báo Thanh niên. Nếu xem báo chí là diễn đàn ghi nhận và phản ánh tiếng nói của người dân thì đây có thể xem là một thông điệp rất cụ thể và rõ ràng mà đân chúng hôm nay gửi đến cá nhân ông Trọng và “Đảng ta”. Nghĩa là, lâu nay nói về cái dã tâm của Trung Quốc thì gần như không một người dân Việt Nam nào là không biết. Với trí tuệ “sáng suốt” của mình, “Đảng ta” chắc chắn cũng đã nhìn thấy sự bất bình dân chúng mỗi khi có những sự kiện nào đó dính dáng tới họ. Hay nói khác đi, “lòng dân” đã quá rõ ràng rồi vấn đề còn lại là “ý Đảng” hiện nay như thế nào mà thôi. Quyết tâm giữ gìn biển đảo của cha ông bằng cách dũng cảm thoát ra khỏi cái “bẫy ý thức hệ” cũng như quyết liệt và mạnh mẽ hơn nữa trong đối ngoại nhằm tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè quốc tế hay tiếp tục duy trì cái “tình hữu nghị viển vông” như hiện nay để rồi chủ quyền quốc gia dân tộc từng bước bị họ Tập lấn chiếm và thôn tính? Có một điều thuộc về quy luật của cuộc sống đó là đôi khi anh phải biết dừng lại đúng lúc để giữ gìn phẩm giá và sự kính trọng ghi nhớ của người khác thay vì cứ cố níu kéo chút hào quang xưa cũ để rồi sai lại càng sai. Hay nói khác đi đó là quy luật “biết buông sẽ còn, cố giữ sẽ mất”.

Ông Trọng đã nhiều lần phát biểu trước quốc dân đồng bào về những thành tựu trong việc xây dựng đất nước suốt mấy mươi năm qua do Đảng của ông lãnh đạo và bản thân ông cũng hơn hai nhiệm kỳ nắm quyền điều hành tuyệt đối. Thậm chí ông từng bảo đất nước này “chưa bao giờ có được cơ đồ như hôm nay”. Tôn trọng quyền tự do ngôn luận của ông, tôi cho rằng, với cương vị của mình, ông Trọng hoàn toàn có quyền nói và tự hào như thế với các đồng chí cũng là cấp dưới trong Đảng của ông (trên dưới 4 triệu người). Thế nhưng điều đó không có nghĩa là ông sẽ thuyết phục 90 triệu dân chúng ngoài Đảng trong đó có cá nhân tôi. Bởi vì “cơ đồ của dân tộc”, của đất nước hoàn toàn khác với cái “cơ đồ của Đảng” hiện nay do ông đứng đầu. Mọi sự đánh đồng hai khái niệm, hai vấn đề này theo tôi đều là cố tình ngụy biện và dối trá.

Đất nước hiện đang bị thao túng bởi một nhóm lợi ích thân hữu, ông Trọng đang phải rất vất vả xử lý để niềm tin của người dân. Ngoài ra, sự suy đồi và xuống cấp của đạo đức xã hội cũng đang bắt đầu “chạm đáy”. Trong khi đó, ngoài biển Đông thì người “bạn vàng” của ông vẫn đang ngày đêm gây hấn và lần đầu tiên giữa Hội nghị Trung ương ông đã lên tiếng yêu cầu các đồng chí của mình phải“phân tích và dự báo”… Chỉ 3 vấn đề lớn này thôi đã cho thấy ông đã tự mâu thuẫn với chính mình khi luôn miệng tự hào về những “thành tựu to lớn” hay cái “cơ đồ” sáng lạn của đất nước chưa thời nào sánh bằng.

Thay lời kết

Tóm lại, bàn về những kế sách chiến lược nhằm để xây dựng và phát triển đất nước trong đó có vấn đề về biển Đông, ông Trọng và “Đảng ta” nếu muốn và thấy cần thiết thì cứ tiếp tục duy trì tình hữu nghị với ĐCS Trung Quốc. Tuy nhiên chỉ mong ông hãy tỉnh táo và sáng suốt đừng nên nhập nhằng, đánh đồng giữa chế độ và dân tộc; hay nhân danh 90 triệu người dân ngoài Đảng bảo rằng đó là “ý chí và nguyện vọng của toàn dân ta”. Bất kỳ người dân Việt nào cũng có quyền và nghĩa vụ đóng góp và xây dựng quê hương, quốc gia Việt Nam dưới những hình thức và những cách làm khác nhau và chắc chắn không một người dân nào có thể làm ngơ trước nguy cơ quốc gia dân tộc bị ngoại bang xâm lấn. Ông Trọng và “Đảng ta” cứ tiếp tục mối quan hệ truyền thống với ĐCS Trung Quốc nhưng xin đừng tạo cơ hội cho họ bắt cả dân tộc này làm con tin vì sự duy ý chí và sai lầm của mình. Nếu không lịch sử và cháu con đời sau chắc chắn sẽ ghi lại và nguyền rủa đến muôn đời.



CT, 8/10/2019

    Q.H.N

Chú thích nguồn tham khảo:

[1], [2]: “Tổng bí thư, Chủ tịch nước: Phân tích có căn cứ, cơ sở tình hình Biển Đông”. https://thanhnien.vn/thoi-su/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-phan-tich-co-can-cu-co-so-tinh-hinh-bien-dong-1134310.html

[3]:“Ông Tập Cận Bình phát biểu 20 phút tại Quốc hội Việt Nam”.

https://tuoitre.vn/ong-tap-can-binh-phat-bieu-20-phut-tai-quoc-hoi-viet-nam-998236.htm

[4]: “Dã tâm bất tận của Trung Quốc ở biển Đông”. https://thanhnien.vn/thoi-su/da-tam-bat-tan-cua-trung-quoc-o-bien-dong-1134047.html



Tác giả gởi cho viet-studies ngày 8-10-19
nguồn truy cập: https://www.danluan.org/tin-tuc/20191009/da-tam-cua-trung-quoc-va-thuc-tam-cua-dang-ta

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười 201910:01 CH(Xem: 215)
Những bước đi của ông Trọng lúc này trở lên khó khăn, cánh tay trái có vẻ không còn hoạt động bình thường được nữa, hy vọng ông Trọng qua được mùa đông năm nay. Trong thời gian còn tại chức, bà BT Kim Tiêm rất tâm huyết với kế hoạch chân thứ 3 đi vào hoạt động để phúc vụ chăm lo đời sống con người, nay bây giờ bà Kim Tiêm đã toại nguyện ước muốn của mình, với cái chân thứ 3 của ông đang bị tê liệt, hoạt động kém hiệu quả, bà Kim Tiêm thoải mái, nắn bóp, matxa chân thứ 3 để cho nói lên xuống nhịp nhàng.
28 Tháng Mười 201910:27 CH(Xem: 134)
Nếu Việt Nam là một quốc gia dân chủ, minh bạch trong việc điều hành đất nước thì việc bọn buôn người lộng hành sẽ là mục tiêu giám sát và tiêu diệt của chính phủ. Tuyên truyền về sự nguy hiểm khi bỏ tiền đi mua cái chết cũng là trách nhiệm của chính phủ, và tuyệt nhiên mọi trách móc từ người dân đối với sự vô trách nhiệm của chính quyền hiện nay là điều có thể hiểu và chấp nhận được. Chính quyền từng rất thành công trong nhiều vụ bắt bớ người tranh đấu hay các phần tử hải ngoại trở về hoạt động thì không lý gì không thể bắt bọn buôn người đang công khai dụ dỗ háng trăm người dân tại các làng quê Nghệ An, Hà Tĩnh vào chỗ chết.
28 Tháng Mười 20199:27 CH(Xem: 224)
Cuối cùng thì các vị lãnh đạo khả kính đang cai trị gần 100 triệu con người cũng đã lên tiếng...
27 Tháng Mười 201910:19 CH(Xem: 219)
Nói về cách kiếm tiền dễ dàng của bọn quan chức đảng ở VN mới là đáng nễ. Còn dân tộc này mà dễ dàng kiếm tiền trên quê hương mình thì làm gì có chuyện trẻ em chết đói ở Nghệ An? Kiếm tiền dễ thì làm gì đến nỗi, Bà mẹ trẻ ở Đồng Tháp phải treo cổ chết với mong muốn, tiền xóm làng phúng điếu đủ để đóng học phí cho con? Gia đình 4 người ở Tây Ninh phải đổ xăng tự thiêu vì cả 2 vợ chồng quầng quật quanh năm vẫn không kiếm đủ tiền nuôi sống gia đình? Và ở quê hương kiếm tiền dễ nhất thế giới, thì làm sao có đến hàng chục người ngạt thở chết tức tưởi trên chiếc xe container kia??
27 Tháng Mười 20199:40 CH(Xem: 288)
Trước 1975, Khế hoạt động chống chính quyền VNCH tại miền trung vì quê của hắn là Quảng Nam. Khi CS miền bắc hoàn tất dã tâm xâm lăng MNVN, Khế hoạt động trong Thành Đoàn. Sau này hắn cùng với tên chết bằm Huỳnh Tấn Mẫm ra tờ báo Thanh Niên , làm Phó TBT rồi làm TBT , hà hơi tiếp sức với chế độ csVN , lừa bịp và bóc lột nhân dân tới tận cùng. Ai chưa từng rõ cái mặt mốc của Nguyễn Công Khế, hãy chịu khó tìm cuốn Hồi Ký Lời Ai Điếucủa nhà báo Lê Phú Khải, đọc chương MẶT THẬT CỦA NHỮNG TỔNG BIÊN TẬP để nhìn cho rõ những trò bẩn thỉu của một thằng đại gian, đại ác tên là NGUYỄN CÔNG KHẾ .
26 Tháng Mười 20199:57 CH(Xem: 245)
Vậy cái đảng Ba Đình chúng đã đến lúc nước dạt chưa, mà sao cả miền ngoài lẫn trong mùi thối bay đều khắp, phơi trần những quả cà thối, chường ra những bộ mặt bẩn thỉu của phường thổ phỉ? À cái đó thì đâu cần phải đợi mước dạt, ngay cả lúc chúng vênh mặt tự hào, là khí thế đảng chúng dâng cao như nước lũ, những ngày miền Nam vừa mất, lũ giặc đỏ từ thằng tướng (văn tiến dũng) đến thằng lính lác nón cối dép râu, ra tay cướp bóc, vơ vét tài sản của cải người dân thua trận, từ đó hai chữ viết tắt cs (cộng sản) được gọi là ‘cướp sạch’.
26 Tháng Mười 201912:15 CH(Xem: 186)
Đảng Cộng sản Việt Nam khi đánh Mỹ không có gì để mất nên dù đốt sạch dãy Trường sơn cũng đánh, nhưng đối với Trung Quốc hôm nay một câu nói cũng không dám cho trọn vẹn vì họ có quá nhiều thứ để mất. Họ sẽ mất quyền lực, mất tài sản, mất cơ ngơi mà trong chiến tranh chống Mỹ họ tạo nên do máu xương của chiến sĩ nhân dân. Đánh Trung Quốc trong thời điểm này họ sẽ cô đơn gần như một mình vì họ đã kiên quyết vì Trung Quốc mà không liên minh với bất cứ nước nào để giữ gìn giang sơn bờ cõi. Vì vậy khi họ nói “Hòa bình để phát triển” là cách nói rất thông minh dùng trong hệ thống đảng viên của họ...
24 Tháng Mười 201910:43 CH(Xem: 298)
Đến một bộ trưởng một bộ quan trọng mà còn vui vẻ lên mặt báo khoe rằng chính mình cũng phải sử dụng nước bẩn ba ngày, họ coi đó là một sự mặc nhiên phải chấp nhận, quan chức như một tiêu chuẩn sống cho sự cam chịu mà dân chúng không được vượt mặt. Họ vui vẻ với những thảm hoạ đó và coi mình là phạm vi cho dân chúng noi theo. Với tâm thế đó, những thảm hoạ vẫn cứ sẽ tiếp diễn, và khi cần thì một vài quan chức sẽ ló mặt ra để nói về một sự chấp nhận cần được thông cảm và sẻ chia.
24 Tháng Mười 201910:36 CH(Xem: 220)
Nếu in tiền vét ngoại tệ mà cũng không đủ, thì chính quyền CS tính sao? Câu trả lời là, lúc đó đồng tiền có hình Mao Trạch Đông sẽ được mở cửa cho lưu hành phổ biến. Đó cũng là một trong những lý do để ĐCS buộc phải nhịn Bắc Kinh. Để chi vậy? Để ngày mai này khi csVN lâm vào thế khó khăn, Bắc Kinh sẽ bung Nhân Dân Tệ ra cứu vớt CSVN. ĐCS sẽ còn nhượng nữa, nhượng mãi chứ không bao giờ dám có tiếng nói làm phật lòng với Bắc Kinh. Thế của ĐCS là vậy, thế phải bán nước bằng Nhân Dân Tệ và ngày đó sẽ công khai thôi.
22 Tháng Mười 20199:58 CH(Xem: 297)
Thực ra đây là cách tính gian trá của CS để mị dân rằng, đảng đã từ từ từng bước trả nợ. Đó là lý do tại sao ban tuyên giáo đã chỉ đạo báo chí nặn ra con số để lừa dân. Ngay ban đầu, chính phủ loại bỏ phần nợ doanh nghiệp nhà nước ra khỏi mục tính toán nợ công quốc gia là đã là một sự gian trá lớn rồi. Dù nợ của khối doanh nghiệp nhà nước, nhưng những doanh nghiệp này mất khả năng trả nợ thì các chủ nợ nắm đầu ai? Họ chỉ biết nắm đầu chính phủ. Mà khi chính phủ trả nợ thay doanh nghiệp nhà nước thì khoản nợ đó được đổ hết lên đầu dân bằng thuế phí. Mà trong hàng loạt doanh nghiệp nhà nước được mấy ông làm ăn có lãi?
11 Tháng Mười Một 2019
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
10 Tháng Mười Một 2019
Thích Trí Quang là một lãnh tụ đối lập trước năm 1975 trong đó có việc kêu gọi các sư sãi xuống đường chống đối nhà cầm quyền với sự hậu thuẩn một số tướng lĩnh, sỹ quan VNCH. Sau 1975 Quang đã bị ném vào sọt rác, y không thể kêu gọi Phật Tử xuống đường chống đối nhà cầm quyền csVN và khối Phật Giáo ồn ào trước năm 1975 đã bị quy tụ về mốt mối có tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, một cơ sở ngụy trang nhằm ngu dân hóa mà chủ quản của nó là đảng csVN.
09 Tháng Mười Một 2019
“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại. CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”
08 Tháng Mười Một 2019
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 2019
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...
07 Tháng Mười Một 2019
ĐCS giành quyền lãnh đạo đất nước để trục lợi chứ không hề có trách nhiệm với đất nước. Kẻ có trách nhiệm không bao giờ đổ lỗi, kẻ có trách nhiệm luôn có óc cầu tiến, kẻ có trách nhiệm luôn lắng nghe và học hỏi những điều tốt những điều có lợi cho đất nước chứ không bao giờ tự cho mình là chân lý rồi chụp mũ cho những lời nói thật là “phản động”, là “xuyên tạc” vv… Bản chất của ĐCS là không lắng nghe, không thừa nhận cái sai của mình mà chỉ tìm lý do đổ lỗi. ĐCS, một tập đoàn chính trị vô trách nhiệm với đất nước.
04 Tháng Mười Một 2019
Ngã về Trung Quốc để đảng tồn tại thì sẽ phải trả một cái giá rất đắt là đất nước sẽ mất. Và sau khi mất nước, lúc đó đảng cũng không còn. ĐCS chưa bao giờ làm gì điều sáng suốt, ĐCS chưa bao giờ biết rút ra bài học nào cho đất nước. Dưới tay ĐCS, Việt Nam đang đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không bao giờ chịu nhìn nhận cái sai. Tính kiêu ngạo đến cực đoan, cộng với sự dốt nát, và cộng thêm sự cố chấp cực độ nó sẽ thành một tính kiêu ngạo đặc trưng – đó chính là tính kiêu ngạo Cộng Sản. Chính tính kiêu ngạo Cộng Sản ăn sâu vào máu các ông lãnh đạo CS nên chẳng ai học được bài học nào...
03 Tháng Mười Một 2019
Chính quyền Anh quốc có trách nhiệm kiểm soát di dân, và họ nhận trách nhiệm rằng “do đã soát xét quá kỹ lưỡng mới dẫn tới thảm hoạ cho 39 con người” xa lạ mà họ không biết là ai kia. Châu Âu đang đối mặt với nạn di dân từ các quốc gia với chế độ độc tài, có chiến tranh hoặc nghèo đói, họ đang áp dụng một chính sách nhân đạo cho tất cả các công dân khác tới cư trú, chỉ cần có “một lý do hợp lý”. Họ coi tất cả con người đều xứng đáng được sống và được bảo vệ.
02 Tháng Mười Một 2019
Chẳng lẽ bạn có nhiều tiền mà bạn nỡ lòng nào dìm con cái bạn trong nền giáo dục XHCN sao? Bạn đợi nền giáo dục này tự tốt lên hay tìm cho con mình một nền giáo dục khác? Không ai có thể hy vọng giáo dục XHCN tự tốt, ngay cả giới quan chức CS cũng tự nhận ra điều đó, và họ cố hết sức để rút tiền dân và đưa con cái đi tị nạn giáo dục dù chi phí rất đắt đỏ. Việt Nam, một đất nước đang chìm trong bất hạnh và đang bế tắc không có đường thoát vì lòng ích kỷ và sự thờ ơ. Thế mới đắng!