Ông Nguyễn Phú Trọng Là Người Thế Nào?

23 Tháng Bảy 20193:30 CH(Xem: 694)

                                  Ông Nguyễn Phú Trọng Là Người Thế Nào?
                   (Đăng lại bài viết, nhân ông Trọng bị nhập viện ở Kiên Giang, ngày 14.4.2019).

a (246)



Phạm Thành
 Facebook




Tính từ năm 2005 đến nay, ông Trọng cứ mở mồm ra là tôi không thể chịu được và muốn tìm mọi cách để đậy cái mồm ông ấy lại. Mục đích là tôi muốn đậy cái sự lú lẫn, bốc mùi xú uế từ miệng của ông khỏi bay xa, lan rộng trong một môi trường Việt Nam đã đầy dẫy sự lú lẫn, xú uế đang ngự trị, trong đó có hơn 4 triệu đảng viên cộng sản, 24 ngàn giáo sư tiến sĩ, mấy chục ngàn giáo học, trí thức, thường trực há miệng ra và chỉ đợi ông Trọng (nãnh tụ của họ) phun lú lẫn, phọt xú uế ra, là chúng lập tức hùa nhau, chụm mồm lại, cùng phun thối, phọt lú lẫn theo mùi xú uế của “nảnh tụ” của chúng, nhằm làm cho mùi xú uế ấy bay xa, bay cao lên trời đất, sông núi; làn tỏa ngấm sâu vào lòng 90 triệu người Việt nam khác.

Mùi lú lẫn thối hoắc ở tầm tổng quát hay tổng thể có thể thấy trong mớ lý luận Mác – Lê của ông ta với một tập hợp sách dày cả ngàn trang nhưng lại không hề có bất kỳ một dòng nào mang hơi hướng thực tiễn của thời đại được ông ta tiếp nhận rồi “tiêu hóa” để phân tích, đánh giá về đảng của ông và thực tiễn ở Việt Nam và thế giới ngày nay có gì cũ, mới và khác trước?

Cái mớ lý luận của ông là cái mớ lý luận cũ rích, thịnh hành vào những năm 60s của thế kỷ trước, rằng: Mác Le nin là lý luận vô địch, chủ nghĩa xã hội vân là mua xuân nhân loại, vẫn là hướng đến và là mơ ước của loài người, tư bản vẫn đang giẫy chết, vân vân. Những mớ lý luận này, ngày nay nó đã bị nhân loại tiến bộ vứt vào sọt rác, thành những đống rác thối lù lù, tràn ngập trên mạng truyền thông. Người có trình độ bình thường, biết kỹ thuật Internet, chỉ cần bỏ thời gian độ một tháng, bới cái đống rác vứt bỏ đó ra, rồi sao chép, thay đổi tên địa danh, thời gian, đảo lộn trật từ các từ ngữ (ở trên thì cho lộn xuống dưới, ở dưới thì đảo ngược lên trên, chẳng hạn, rồi bố bố, cục cục, rồi bỏ tiền ra thuê in, phát hành, đảm bảo sẽ có một tập sách ngàn trang tập với tựa đề: “Đảng vững mạnh, Đất nước phát triển, Dân tộc trường tồn” giống như “tác phẩm” của ông Nguyễn Phú Trọng.

Người viết bài này có thể cá bạc triệu với bất kỳ một người nào dám cá cước về điều này.

Bới đống rác thối, chổi cùn, rẻ rách ra rồi đem khoác nó lên người, rồi loan báo, rồi xuất bản, rồi tự tin cho rằng, mình là nhà lý luận, mình nhà tư tưởng hiện đại, vĩ đại… thì chỉ có kẻ tâm thần, lú lẫn mới có thể tự tin loan báo, xuất bản và tuyên bố như vậy. Thử hỏi, sách này của ông, ai đọc? Chẳng ai đọc cả. Bởi đọc nó là đọc sự một sự ngu xuẩn, đọc một sự lú lẫn, đọc một sự giả dối đến độ bốc mùi xú uế. Bởi vậy, sách của ông, tuy có được một vài fb đệ tử của ông tung hô trên mạng mà có thấy mấy ai like đâu.

Không hơn, không kém, cuốn sách: “Đảng vững mạnh, Đất nước phát triển, Dân tộc trường tồn” của ông chỉ là sự lú lẫn, bốc mùi xú uế, to lớn, vĩ đại với chính ông mà thôi.

Tôi xin để những lời sâu sắc, chi tiết, rừng rực đỏ mòng cho các nhà lý luận, các nhà xuất bản, các biên tập viên, các nhà thuộc Hội đồng lý luận trung ương - những đệ tử cùng lú lẫn, cùng bốc mui xú uế như ông ta - tầm chương, trích cú mà “ný luận”, mà phê bình kiểu bợ đít để làm nổi bật sự lú lẫn, xú uế bốc mùi bay cao, bay xa lên tới tận chín tầng mấy trong tập sách “ní nuận” Mác - Lenin cả ngàn trang này của ông. Bởi lẽ, tập sách này là sự lú lẫn, bốc mùi xú uế từ lòng ruột, gan óc của ông ta mà ra. Thẩm định nó cũng cần một năng lực, một tâm thế bốc mùi xú uế ngang và giống như ông ta mới có thể thẩm định và bốc nó lên cao được.

Còn những trích dẫn dưới đây thì không cần một năng lực hiểu biết nhất định nào cũng nhận ra ngay sự lú lẫn, bốc mùi xú uế của ông ta. Đó là sự lú lẫn, bốc mùi xú uế phọt ra từ miệng ông ta, qua những lần ông tâm sự hay trao đổi với người trong nước và người trên thế giới.

- “Quan hệ hữu nghị Việt – Trung chưa lúc nào tốt đẹp như lúc này”. Câu nói này của ông Trọng phọt ra vào tháng 5 năm 2005 tại cuộc họp báo quốc tế ở Bắc Kinh với cương vị Chủ tịch quốc hội Việt Nam (Nguồn: Đài Tiếng nói Việt Nam, Báo Tiền Phong năm 2005), trong lúc Tàu Cộng xâm phạm, xâm chiếm lãnh hải Việt Nam ở Vịnh Bắc Bộ, bắn chết 9 người, bị thương 8 người, bắt về Trung Quốc 7 người, họ đều là ngư dân Việt Nam thuộc xã Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Khi máu những đồng bào của ông còn đang loang lổ trên biển, xương cốt họ còn lềnh bềnh trên mặt nước, ấy mà ông như một kẻ mù, thằng điếc, đứa lú lẫn, vô tư mở mồm ra, nhả những ngôn từ xú ế mang thuộc tính tàn ác, bất nghĩa, bất nhân, táng tận lương tâm như vậy?

- “Tình hình Biển Đông không có gì mới”. Câu này phọt ra từ mồm ông Trọng vào năm 2014. Trong diễn biến quan hệ Tàu – Việt: Năm 1974, Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Năm 1978, Trung Quốc xúi Camphuchia xâm lược và tàn sát người Việt Nam ở biên giới phía Tây Nam. Năm 1979, Trung Quốc xua quân xâm lược và tàn sát tới 60 vạn người Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Từ nhừng năm 80s của thế kỷ trước, Trung Quốc liên tục xâm chiếm Việt Nam, cướp thác Bản Dốc, Hữu Nghị Quan, và hàng chục km đất đai, lãnh thổ; cướp mấy ngàn km2 ở Vịnh Bắc Bộ, chiếm thêm đảo Gạc Ma, một số hòn đảo ở Trường Sa; đồng thời tiến hành cải tạo và xây dựng các căn cứ quân sự, dân sự trên lãnh hải, lãnh thổ của Việt Nam mà chúng chiếm được. Ấy mà Nguyễn Phú Trọng với vị trí lãnh đạo tối cao của đất nước lại chưa từng có một lời nào phê phán hay lên án quân xâm lược Tàu Cộng. Ngược lại, ông Trọng, vừa trực tiếp vừa gián tiếp định ra đường lối, chủ trương hợp tác toàn diện với Tàu Cộng trong cương lĩnh “lấy đại cục làm trọng” trong khẩu hiệu “4 tốt, 16 chữ vàng”, trong sự liên kết “hai đảng, hai nhà nước, cùng số phận, cùng tương đồng, cùng văn hóa, hai đảng cộng sản đều cầm quyền, không có gì mâu thuẩn mà không giải quyết được”… Và để che đậy cho hành vi ăn cướp của Tàu Cộng, ông Trọng còn có dã tâm luồn lách, tránh né sự thật, tìm mọi cơ hội đánh bóng cho tình hữu nghị ăn cướp nước Việt Nam, tìm mọi cách hủy diệt dân tộc Việt Nam theo những gì mà Tàu Cộng mong muốn.

- “Nếu ta không hòa hiếu với họ thì giờ ta có được bình an ở đây để tiến hành đại hội không?”. Câu nói này phọt ra từ miệng ông Trọng đầu năm 2016. Một câu nói thể hiện sự khốn nạn hết chỗ chứa. Mất đất liền, mất biển đảo, mất niềm tin ở dân chúng, ông không đau, không xót, không lo, ông chỉ lại lo cho sự tồn tại, bình yên cho ông và cái băng đảng hơn 4 triệu đảng viên của ông. Một sự lú lẫn, bốc mùi xú uế đã đạt tới tầm vĩ đại và nó cũng lại lộ nguyên hình một Nguyễn Phú Trọng luôn toàn tâm, toàn ý, dốc sức, thực hiện nhiệm vụ làm thái thú mẫn cán cho Tàu Cộng.

Còn nữa, còn rất nhiều nữa những giọng điệu bốc mùi xú uế mang tâm địa bán nước cho Tàu Cộng, chống lại đất nước, chống lại dân tộc, chống lại dân chủ văn minh và sự tiến bộ xã hội của Nguyễn Phú Trọng.

Hiện thực này đã như một đống phân lớn nằm chình ình ở giữa quốc lộ sinh tồn của dân Việt Nam và đương nhiên nó cũng liên tục, liên tục, không ngừng nghỉ bốc mùi xú uế tởm lợm vào mũi của bất kỳ một người dân Việt Nam nào còn có tư duy, còn nặng lòng yêu nước Việt Nam.

Đây, nó đây, một lô xích xông những ngôn từ đó đây (tôi trích nguyên văn, kẻo ông lại bảo tôi là người “thế này thế khác”:

“Việt Nam chưa thấy sự cần thiết khách quan phải có chế độ đa đảng” - trả lời phỏng vấn báo Express của Ấn Độ nhân chuyến thăm Ấn Độ trên cương vị Chủ tịch Quốc hội, đăng tải trên VTV.

“…Cái gì cũng phải tiền, không tiền không trôi, như ngứa ghẻ phải gải rất khó chịu”. “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ. Bước chân sang nước Phật đã phải hối lộ… Cho nên chúng ta phải xem xét, bĩnh tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt…”.

“Phải bình tĩnh tỉnh táo, rất khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định” - Phát biểu ngày 6 tháng 10 năm 2014 về vấn đề chống tham nhũng trong cuộc tiếp xúc với cử tri các quận Ba Đình, Tây Hồ.

“…Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”. “Tôi cũng không ngờ được Đại hội tín nhiệm giới thiệu, được BCH trung ương bầu làm Tổng bí thư gần như 100% tuyệt đối.” - Trả lời các phóng viên hỏi “Cảm nghĩ của Tổng Bí thư ra sao khi được bầu là người lãnh đạo cao nhất của Đảng”, ngày 28 tháng 01 năm 2016.

“Tập thể lãnh đạo nhưng cũng cần đề cao trách nhiệm cá nhân, phát huy vai trò, trách nhiệm của cá nhân. Cái hay của chúng ta là “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”. “Ở một số nước, nói dân chủ nhưng người đứng đầu quyết định hết, thế thì ai dân chủ hơn ai? Đứng đầu mà độc đoán, chuyên quyền thì hỏi liệu có dân chủ được không?” - Trả lời câu hỏi của AFP, ngày 28 tháng 01 năm 2016.

Vân vân...

Gần đây nhất, trong dịp tiếp xúc cử tri ngày 8/3/2016, Nguyễn Phú Trọng vẫn tiếp tục xả mùi xú uế tởm lợn bằng một phát biểu đen ngòm: “Không để người thế này thế khác vào Quốc hội”.
Gần đây hơn, ngày 6.5.2016, ông lại đem cái mùi xú uế lú lẫn mang màu sắc ngây ngây, ngô ngô nói với cử tri Ba Đình ( Hà Nội) rằng: “Kỳ Đại hội Đảng vừa rồi, tôi đã xin nghỉ bằng văn bản, nhưng do tình hình cụ thể của đất nước, của Đảng nên Trung ương và Đại hội vẫn yêu cầu tôi phải tiếp tục công tác. Là Đảng viên, tôi phải chấp hành”. “Khi tuổi cao chả biết thế nào, nay thế này, mai thế khác, các cụ cứ dặn là phải giữ gìn sức khỏe. Sức khỏe là quan trọng nhưng cái đó phải nhờ giời”, và: “Nếu trúng cử đại biểu Quốc hội tôi sẽ có điều kiện lắng nghe dân nhiều hơn”, và:“ Không để người có tham vọng quyền lực vào cơ quan quyền lực cao nhất”, trong khi cá chết, biển chết, người chết diễn ra khốc hại ở miền Trung, vận mệnh đất nước, dân tộc, vì ông, vì đảng của ông, đang đứng trước nguy cơ bị hủy diệt, ông lại không há mồm ra nói một tiếng chia sẻ, động viên những người đã đem cơm cho ông ăn, đem áo mặc cho ông mặc, đem lưng cho ông cưỡi, đem đầu cho ông vần vò ngày ngày. Chỉ tính riêng trong vụ Formosa xả thải làm cá chết này, ông cũng đã hiện nguyên hình, rõ ràng một con quỷ đội lột người, chỉ biết xả mùi xú uế và không còn khả năng mở mồm ra nói tiếng của con người được nữa.

Tôi, một công dân Việt Nam, sống ở nước Việt Nam và nguyện chết ở nước Việt Nam, biết rất rõ rằng, ông, một đảng trưởng của một cái đảng mà quyền lực của nó đã được đảng của các ông đem đít của các ông ấn định vào hiến pháp của đất nước Việt Nam bằng một áp chế: “Đảng csVN… là một lực lượng lãnh đạo xã hội”. Đảng của ông đang có sức mạnh tàn sát vô biên với quyền lực sát sinh dày đặc, chặt chẽ, kiểm soát tất tần tật từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, từ nhà tù, quân đội, công an, tòa án, kiểm sát, đến của cải, tiền bạc, đến từng thành viên đơn lẻ trong xã hội. Với quyền lực to lớn này, ông chỉ phẩy tay một cái, lập tức dạng tép riu của những người như tôi sẽ biến mất, vô tăm tích, không để lại dấu vết gì trên mặt đất. Thế mà, ông lại không dám chỉ mặt, vạch tên, chỉ dấm dớ bóng gió, ẩn dụ: “Không để người thế này thế khác vào Quốc hội”, “Không để người có tham vọng quyền lực vào Cơ quan quyền lực cao nhất”.

Ba Dũng, quyền lực đầy mình, ông còn dám mở mồm ra ám chỉ “đồng chí X.”, vậy, “người thế này thế khác” là ai, “người có tham vọng quyền lực” là ai mà ông không dám đặt cho họ một cái tên Y. hay L. nào đó. Cái bọn “thế này, thế khác”, bọn “tham vọng quyền lực” xem ra còn ghê gớm hơn cả “đồng chí X.” hay sao? Ông nói vòng vo như vậy để làm gì, trong khi thiên hạ biết tỏng “người thế này thế khác” là ai? Và “kẻ có tham vọng quyền lực” là ai?

Là ai? Là ai thì trong đó không thể không có một ông già khú đế, lú lẫn, đã tồn tại 72 năm, mang ký tự: N.G.U.Y.E.N P.H.U.T.R.O.N.G. Nói ám chỉ, tránh né như vậy, ông chỉ tự phơi bày cái nhân cách vô liêm sĩ, thiếu trí tuệ nhưng thừa thủ đoạn của ông mà thôi.

Hiểm độc và quyết tâm đi hết con đường bán nước cho Tàu Cộng. Trước năm 2017, Nguyễn Phú Trọng đã ký với Tàu Cộng các thỏa thuận về hợp tác 2 đảng, về quân sự, về an ninh, về đào tào cán bộ nguồn. Năm 2017 và năm 2018, tiến thêm một bước, Nguyễn Phú Trọng cùng phe nhóm đã ký kết tới 27 văn bản thỏa thuận với Tàu Cộng. Trong đó, tất cả các ngành nghề, từ văn hóa, giáo dục đến truyền thông đều phải hợp tác với Tàu Cộng và trong lời lẽ của các văn bản, ai cũng nhận ra, bản chất của những thỏa thuận và hợp tác này là đặt các cơ quan, ban ngành của Việt Nam như một bộ phận trực thuộc các cơ quan, ban ngành của Bắc Kinh. Thực chất, các văn bản thỏa thuận này là những văn bản bán nước Việt Nam toàn diện cho Tàu Cộng.

Và để chứng tỏ với Tàu Cộng đã nói là làm, trong các năm trước đây và đặc biệt là năm 2018, tất cả những cán bộ nào có tư tưởng muốn thoát Tàu Cộng đều bị ông diệt sạch bằng cách giết, cầm tù, ít nhất là bị vô hiệu hóa. Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Bá Thanh, Đinh La Thăng, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang, Đỗ Bá Tỵ, Trương Gia Long và hàng loạt các tướng lĩnh khác đã bị gục ngã dưới chiêu bài chống tham nhũng của ông, đều là những cái tên cộm cán nổi bật của chủ trương phò Tàu và gom, ôm trọn quyền lực lại cho mình ông.

Thật khó mà thống kê hết những câu nói ngu dốt, lú lẫn, tham vọng quyền lực và những việc làm mang dã tâm bán nước, hủy diệt dân tộc Việt Nam của ông Trọng. Đó là lý do vì sao, ông cứ mở mồm ra nói một câu, lập tức dân lại mở mồm chửi ông tới mười câu. Ấy mà ông vẫn không nhận ra, không tu tâm, dưỡng tính, vẫn tiếp tục nói lú lẫn, ngu dốt, vẫn tiếp tục nghĩ ra nhiều kế sách và việc làm giúp Tàu Cộng chiếm nước Việt Nam, thì ông, không phải chỉ là một kẻ vô liêm sỉ mà ông đã trở thành một con vật sống nơi hoang dã ở rừng sâu, núi thẳm và là kẻ bán nước Việt Nam không hơn không kém.

Ông đừng quá tự tin vênh vệnh cái mặt lên mà tự đắc, rằng: Ông lú lẫn nhưng lại được Tàu Cộng trọng dụng; ông lú lẫn nhưng lại được hơn 4 triệu đảng viên đưa đầu làm ghế kê cho đít ông ngồi; ông lú lẫn nhưng ông lại có cái bằng tiến sĩ xây dựng đảng, giáo sư, vân vân, dùng làm cái lá khoai che đậy cho căn bệnh lú lẫn không ngừng phát tán trong ông; cho chủ trương làm nộ lệ, tay sai, hủy hoại dân tộc, bán đất nước cho Tàu Cộng không ngừng sôi sục trong ông.

Ông nên nhờ họ hàng, bạn bè ông vận công lực để nhớ ra một sự thật đã nằm lòng trong dân chúng Việt Nam rằng, từ xa xưa, vua chúa, dù quyền lực tập trung đầy đủ trong tay đến cỡ nào cũng không thể quên: “Ý dân là ý trời”,“Chèo thuyền là dân, Lật thuyền cũng là dân”…

Có thể trong một gian đoạn nào đó, một không gian địa lý, chính trị nào đó, những kẻ cầm quyền có thể sử dụng những trò ma thuật để lừa bịp thiên hạ, dung dưỡng quần thần, nhưng mọi con đường đều có điểm kết thúc của nó. Ông Trọng và bè đảng hơn 4 triệu đảng viên của ông cũng không thể tránh khỏi quy luật này. Nước mất, nhà tan, con đường sống của nhân dân bị bít, bị chặn, bị hủy hoại như lúc này, đã là điểm tắc, đã là lúc nhân dân không thể nghe, không thể ngửi sự lú lẫn bốc mùi xú uế của ông được nữa. Họ buộc phải vùng lên tiêu diệt ông, đảng của ông để giành về sự sống cho chính mình, dân tộc mình, đất nước mình. Tội ác từ sự lú lẫn của ông đối với dân tộc này đã cao như núi, chỉ chờ dịp là đổ sụp. Đến khi đó, con đường sống của ông đến ống cống cũng không có phần cho ông nữa.

Hãy nhanh tỉnh ngộ lại đi, Trọng ơi. Bàn tay che mặt trời của ông sẽ bị chặt đứt đến nơi rồi. Cái đầu luôn thoát nắng của ông sẽ bị lột ra, cũng đã được nhân loại và dân Việt Nam rung chuông rồi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Chín 201910:36 CH(Xem: 61)
Tên gọi nhiều khi chỉ là tên riêng của địa điểm hoặc danh nhân hoặc sự kiện, nó không quan trọng và không quyết định tới mô hình hay ngành đào tạo. Ở Campuchia có đại học khoa học y tế/sức khoẻ (University of Health Sciences) gồm nhiều trường đại học/viện/khoa thành viên). Ở Sài Gòn khi còn chế độ Việt Nam Cộng Hoà vào trước năm 1975, đã có Viện đại học Sức khoẻ (gồm 03 trường đại học về y tế, dược). Vì vậy, vấn đề không cần phải tranh cãi cái tên mà là ở mô hình tổ chức giáo dục đại học. Và nó có đem lại hiệu quả hay không mới là quan trọng.
16 Tháng Chín 20199:14 CH(Xem: 64)
Nhiều ngày sau, lão không ăn uống gì nữa vì thấy những quang vinh mà lão có được té ra toàn là ảo tưởng. Chịu không không nổi trước cú sốc quá lớn, một đêm không trăng lão âm thầm đến lăng mộ của mình, chui vào quan tài, tự đậy mắp và nhắm mắt cùng với lọ thuốc ngủ đã được trút rỗng trên tay. Lão đã ra đi, và ra đi vĩnh viễn với lòng nặng trĩu rằng “mình là kẻ khốn nạn” trong mắt toàn dân chứ chả phải một đấng vĩ đại nào cả. Thế là từ lời đồn, lão trở thành kẻ chết thật.
15 Tháng Chín 20199:42 CH(Xem: 128)
Thế tại sao cứ mưa là phố phường lại ngập? Tại sao tham nhũng vẫn lắm thế? Tại sao giáo dục lại tụt hậu? Y tế lại lắm tai tiếng? Tại sao buôn gian bán lận nhiều vậy? Tại sao đời sống vẫn nghèo? Tại sao đạo đức xuống cấp? Tại sao lại “ăn không từ thứ gì của dân”? Thế các người đã thực làm gì cho tổ quốc rồi hả?
15 Tháng Chín 201912:58 SA(Xem: 158)
Đặc biệt hơn thiết bị hiện đại mà Bọ Tiến cầm trên tay để tìm kiếm ấu trùng muỗi là một cái đèn pin led "Ma Dzè China" được bán ở khắp các siêu thị 99 cent Mỹ với giá...1 USD!. Bọ Tiến cũng là vị bộ trưởng đầu tiên dùng mũi của mình để kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm. Tinh thần vì dân phục vụ (lấy có) - vì tiền bán thuốc ung thư giả cho người dân của Bọ Tiến thật đáng...! ( và ).
15 Tháng Chín 201912:54 SA(Xem: 100)
Tại Việt nam, ĐCS chẳng cần cảnh báo, cũng chẳng cần sơ tán dân, cũng chẳng cần bảo vệ dân. Tại đây, chính quyền chỉ làm một việc đơn giản, là xúi dân sống chung với thảm họa để chịu thiệt hại nghiêm trọng hơn. Đảng làm thế nhằm mục đích gì? Nhằm vào 2 mục đích, đó là vừa để phục vụ trò mị dân của đảng, và vừa để chính quyền đỡ tốn kém nhằm tiết kiệm chi phí để cho quan chức tham ô. Ở Việt Nam, chúng ta đang sống trong một nhà nước “của dân do dân và vì dân” là như thế đó. Để đảng và nhà nước lo thì đảng sẽ lo cho chúng ta chỉ đến như thế thôi. Đó là cái giá của sự chấp nhận.
13 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 225)
Cộng sản không có tính chính danh, họ không đại diện cho tổ quốc nên có thể khẳng định rằng, họ không đủ tư cách để hỏi dân “đã làm gì cho đất nước chưa?” kiểu như bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã hách dịch nói trước nhân dân. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân với mức lương 16,4 triệu, nhưng có 300 bộ áo dài mỗi bộ trị giá trăm triệu và trên tay bà cũng đang đeo 1 chiếc đồng hồ hiệu Hublot – Thụy Sỹ có giá khoảng 15.000 đô thì ai cũng biết, tiền nhân dân đang bị bà chủ tịch này bằng cách nào đó đã rút về làm của riêng cho mình. Đây chính là hành động ăn trộm của tổ quốc nhưng lại lên mặt dạy đời nhân dân rằng, phải phụng sự tổ quốc.
13 Tháng Chín 201910:54 CH(Xem: 142)
Chưa từng một lần mở mồm ra tỏ ý thương xót đồng bào ta bị Tàu Cộng giết hại. Không những không phê phán, không ngậm ngùi, không thương xót mà Phú Trọng luôn lựa mọi cơ hội có thể biện minh cho hành động xâm lược, giết người Việt Nam của Tàu Cộng. Phú Trọng bây giờ là cỗ máy hoàn hảo với hay tay cương đảng, và nước, con thuyền Việt Nam bất luận sóng gió kiểu gì cũng phải cập bến Trung Nam Hải.
12 Tháng Chín 201910:10 CH(Xem: 147)
Đó chính là chính sách ngu ngốc của đảng khi thủ tiêu tầng lớp trí thức tinh hoa của miền nam, đày đọa những bộ óc thông minh trong trại cải tạo để thỏa mãn cái tự kiêu của mình. Việt Nam hôm nay đã làm được chiếc xe hơi chưa? Đừng nói là có với cái xe hơi đầu gà đít vịt của tên tỷ phú dỏm Phạm Nhật Vượng mà phải nhìn một cách nghiêm túc rằng nước Việt Nam chưa thể có nền công nghiệp luyện kim theo tiêu chuẩn quốc tế, một yếu tố quan trọng để sản xuất sản phẩm cơ khí chất lượng cao, do đó người Việt Nam hãy tự biết xấu hổ vì chúng ta đang sống trong một đất nước nghèo hèn và lạc hậu.
12 Tháng Chín 20199:43 CH(Xem: 104)
Câu trả lời nhanh và chính xác nhất là anh ta giỏi đánh hơi lãnh đạo. Khi lãnh đạo sợ gì nhất thì anh ta cố đánh nỗi sợ đó bằng các bài viết chụp mũ, bôi bẩn hay thâm chí là vu khống để lãnh đạo yên lòng. Trong vụ Hoàng Chi Phong anh ta biết chắc lãnh đạo sợ một hiệu ứng dây chuyền như các cuộc cách mạng mùa xuân Ả rập trước đây nên anh ta ứng phó trước, bất kể cung cách đáng kính trọng của người mà anh ta tấn công, đánh phá. Và anh ta quên một điều cơ bản nhất: Tuy Việt Nam còn khó khăn trong nhận thức tự do dân chủ nhưng thái độ đê hèn của anh ta không ai có thể chấp nhận...
11 Tháng Chín 20199:36 CH(Xem: 98)
Thế nhưng, người dân Việt Nam tin chắc, những người này sẽ không bao giờ nhận bất kỳ một mức án nào trong quy định này mà chắc chắn họ sẽ về nhà sau một thời gian vụ án chìm vào quên lãng. Với quan chức tép riu như Nguyễn Hữu Linh thì sau khi xã hội đấu tranh không biết mệt mỏi, chính quyền mới xử chiếu lệ với bản án 18 tháng tù mà không hề bắt giam, thì huống hồ chi với những nhân vật quyền to tiền lớn như Phạm Nhật Vũ và Nguyễn Bắc Son? 2 kẻ rất đặc biệt, đặc biệt đến nỗi được cả bộ máy nhà nước huy động quyền lực làm chính sách riêng để gỡ tội cho họ thì làm sao mà 2 kẻ này ở tù 20 năm hay bị tử hình được?
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.
02 Tháng Chín 2019
Chỉ nửa thế kỷ thôi, chủ nghĩa cộng sản trong cơn giãy chết của mình, đã kịp lai sinh thành loài quái vật ghê sợ nhất của nhân loại: Cộng sản phát xít - Communazi. Câu chuyện Hồng Kông hôm nay, đã vạch bức màn tương lai cho chúng ta thấy - rằng phần nhân loại vẫn luôn cả tin vào những điều cao đẹp sẽ đến - không còn cơ hội để chờ và nuôi một giấc mơ như của Martin Luther King nữa. Thế giới đã biến dạng, và con người đang bị buộc phải chấp nhận loại giấc mơ nô lệ an toàn. Bài học lớn từ Hồng Kông là hoặc hôm nay, chúng ta chọn lên đường, và cần thì đánh đổi cả mạng sống để đòi hiện thực, và thực hiện từ giấc mơ...