Tuyên giáo hay bố láo

11 Tháng Bảy 20195:34 CH(Xem: 693)

                            Tuyên giáo hay bố láo


will (12)




Hoàng Thủy Ngữ



Ngày 15/5/2018 báo SGGP đăng một bài viết có nhan đề “Chủ nghĩa dân túy và những cảnh báo đối với Việt Nam”của ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính Trị, Bí thư Trung Ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương.

Bài viết được dẫn nhập bằng một loạt kiến thức sơ đẳng về chủ nghĩa dân túy: định nghĩa, nguồn gốc, nguyên nhân tái phát tại các quốc gia Âu Mỹ, phương pháp hùng biện và kỹ thuật của các chính trị gia dân túy khi thuyết trình và ảnh hưởng của chủ nghĩa này đối với quần chúng.

Đó là những kiến thức cơ bản trong giáo trình của các trường trung học phổ thông cấp 3 ở hầu hết các quốc gia Tây phương. Ngoài ra, nếu chịu khó, chỉ bằng một cái bấm chuột, người ta có thể tìm hiểu cặn kẽ về đề tài này trên internet. Và chỉ với một chút khả năng viết lách cùng những gì đã đọc được, nhiều người có thể giáo đầu hay hơn thế nữa.

Điểm đáng chú ý là cách hành văn của ông Thưởng trong phần dẫn nhập có vẻ nhẹ nhàng và thu hút khi trình bày các kiến thức nhai lại (mặc dù vẫn không tránh được thói quen sử dụng các từ ngữ đao to búa lớn), khác với lối viết “bốc lửa” thường thấy của các bồi bút xã nghĩa.

Nhưng rồi mọi thứ chấm dứt ở đó khi ông đặt ra câu hỏi:”Tại sao chủ nghĩa dân túy, phong trào dân túy, các cá nhân theo đường lối dân túy trong thời gian gần đây lại có xu hướng phục hồi, phát triển?”….. “Liệu chủ nghĩa dân túy có xuất hiện ở VN khi mà trên thế giới nguy cơ của nó đang hiện hữu và có xu hướng mở rộng?”. Sau khi dẫn ra một số nguyên nhân, với tư cách Trưởng ban tuyên giáo trung ương, ông chụp cái mũ dân túy lên đầu của những người không cùng quan điểm chính trị hay lo lắng về những suy đồi trong xã hội, gán cho họ cái tội phản động và đưa ra các biện pháp “phòng ngừa, đấu tranh ngăn chặn” tanh mùi máu.

Thưa ông Thưởng, câu trả lời là không. Ông đã đặt vấn đề sai từ gốc. Chủ nghĩa dân túy là sản phẩm của các xã hội ở phương trời Tây, nơi thể chế chính trị, cơ cấu tổ chức kinh tế và xã hội, ý thức dân chủ hoàn toàn khác với cái định hướng chính trị và kinh tế của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nói khác, ông đã lồng các vấn đề của xã hội Tây phương vào xã hội VN, nơi không phải là “mảnh đất màu mỡ cho sự xuất hiện các khuynh hướng của chủ nghĩa dân túy, là “dư địa” để nó gây ra những cơn địa chấn mới”như ông nghĩ.

Rõ ràng khuynh hướng dân túy đang là thách đố lớn đối với các cuộc thảo luận công cộng và nền dân chủ. Nhưng đây là nền dân chủ Âu Mỹ chứ không phải kiểu dân chủ giả hiệu của nhà nước xã nghĩa Việt Nam. Dân chủ tùy thuộc vào việc người dân có quyền tự do ngôn luận, được quyền truy cập thông tin và cơ hội để đánh giá các quan điểm khác nhau, cho dù không đi đến sự đồng thuận nào cả. Dân chủ chấp nhận con người - người dân - có mục đích, nhu cầu và giá trị khác nhau và không nhất thiết phải đồng ý với nhau. Điều quan trọng là người ta có thể xử lý các bất đồng một cách văn minh và thỏa hiệp khi cần thiết. Do đó, nền dân chủ tự do luôn phải thích ứng, điều chỉnh chứ không định hướng. Thế giới tìm hiểu chủ nghĩa dân túy không phải để “phòng ngừa, đấu tranh ngăn chặn” đầy sát khí như trong huấn thị của ông Thưởng mà để tự thay đổi nếu có sai lầm. Một nhà cầm quyền thiếu sự tôn trọng tiếng nói khác biệt, trấn áp bằng việc ngụy tạo tội danh là chế độ độc tài và bịp bợm.

Ông Thưởng viết:” Trong khi đó, sự cổ súy từ những cây bút có chủ ý hoặc do non nớt về chính trị của một số tờ báo và một số trang mạng xã hội sẽ đem đến sự nhầm lẫn trong đánh giá”. Giành độc quyền thông tin và bình luận là ngón nghề dối trá vô song của Ban Tuyên Giáo mà ông là người cầm đầu. Việc chụp cái mũ dân túy một cách khập khiễng lên đầu người khác chứng tỏ sự bất lực và thua kém trong lý luận nếu không muốn nói là ngu dốt . Ngoài ra, ông nghĩ thế nào về cuộc cách mạng Hoa Nhài ở Tunisia, các cuộc biểu tình tự phát của người Việt chống ba dự án đặc khu kinh tế Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc hay sau vụ Formosa và việc Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa và những cuộc biểu tình ở Hồng Kông mới đây. Phải chăng tất cả chỉ vì dân túy? Tây phương, cái nôi của chủ nghĩa dân túy, chắc phải tìm định nghĩa mới cho thuật ngữ này. Có lẽ họ phải tôn ông làm thầy.

Còn nữa, ông lại tự tố giác mình. Tấm ảnh chụp Donald Trump ôm chặt lá cờ Hoa Kỳ thường thấy trên mạng và tấm lòng trung kiên với Bác và Đảng qua bài viết của ông Thưởng cho thấy “sự đồng hội nhưng không đồng thuyền”. Tiếng Anh gọi là “bromance” và Cambrigde Dictionary định nghĩa như sau:“a close, friendly ,but no sexual relationship between two men “. Vì không tìm thấy thuật ngữ này dịch trong các quyển tự điển Anh Việt nên tôi đành phải ví von bằng câu thành ngữ Việt Nam cho phải phép lịch sự. Có thể không đúng lắm nhưng ý chắc cũng không xa. Nhờ ông Thưởng chỉ giáo. Ai cũng biết Trump là populist. Còn cái đảng cộng sản của ông là gì?

Một đoạn trong bài viết “Populism and communism:” a bromance” của Richard Heydarian đăng trên trang web: Populism and communism: a ‘bromance’ co thê giải đáp phần nào:

“Chất keo đầu tiên buộc họ lại với nhau là sự ác cảm chung đối với chủ nghĩa tự do. Trong khi các chế độ cộng sản chống lại nền dân chủ tự do, cái họ cho là sự hư hỏng của tư bản phương Tây trong xã hội hiện đại thì những người theo chủ nghĩa dân túy cánh hữu phản đối chủ nghĩa này, xem đó là hệ tư tưởng của giới tinh hoa toàn cầu mất gốc.

Hơn nữa, chủ nghĩa dân túy và chủ nghĩa cộng sản có khuynh hướng nhấn mạnh đến những gì nhà triết học người Anh Isaiah Berlin mô tả như “quyền tự do tích cực”, nghĩa là công bằng kinh tế và xã hội thường phải trả gíá cho các “quyền tự do tiêu cực”, cụ thể là tự do dân sự và quyền chính trị.

Điểm nổi bật nhất là tính cách và tâm lý tương tự chung của các người dân túy cánh hữu và các lãnh đạo cộng sản. Từ Trump đến Duterte và Tập đều tin chắc rằng họ là người bảo vệ và là cứu tinh của dân tộc mình, đó là chưa nói đến sự thiếu kiên nhẫn của họ đối với các đối thủ chính trị và các nhà phê bình”.

Mao Trạch Đông viết trong On Coalition Government (April 24,1945) như sau:” Để liên kết bản thân với quần chúng, người ta phải hành động phù hợp với nhu cầu và mong muốn của họ. Mọi công việc làm cho quần chúng phải bắt đầu từ nhu cầu của họ chứ không phải từ bất kỳ cá nhân nào, dù có thiện chí đến đâu. Thường về mặt khách quan, quần chúng cần sự thay đổi nào đó nhưng về mặt chủ quan, họ vẫn chưa nhận thức được nhu cầu, chưa sẵn sàng và có quyết tâm thay đổi. Trong những trường hợp như vậy, chúng ta nên kiên nhẫn chờ đợi. Chúng ta không nên tiến hành việc thay đổi cho đến khi, thông qua việc làm của chúng ta, đa số quần chúng đã nhận rõ được nhu cầu và sẵn sàng quyết tâm thực hiện. Nếu không, chúng ta sẽ tự cô lập và tách mình ra khỏi quần chúng. Ngoại trừ khi họ có ý thức và sẵn sàng, bất cứ một công việc nào cần sự tham gia của họ đều chỉ là hình thức và sẽ thất bại….Ở đây có hai nguyên tắc: thứ nhất là nhu cầu thực tế của quần chúng hơn là những gì chúng ta ưa thích và thứ hai là những mong muốn của quần chúng, họ phải tự quyết định thay vì chúng ta quyết định cho họ “.

Mao còn nói: Chủ nghĩa Cộng sản phải phấn đấu để giúp người dân nhận thức được những gì phải làm, để thuyết phục họ trước khi hành động. Nếu quần chúng có nhu cầu một nền vô sản chân chính, hoặc vì cần hay muốn, người cộng sản nên cố gắng vươn đến đó. Vì vậy, người theo chủ nghĩa Mác là những người theo chủ nghĩa dân túy, trong ranh giới của tiến bộ vô sản”.

Rồi cái giá người dân Trung Quốc phải trả cho những lời đẹp đẽ đó là từ 45 - 75 triệu xác người và một kho tàng văn hóa bị thiêu rụi ( 1943 – 1976, theo Polska Times )

Trở lại Việt Nam, Hồ chí Minh và đảng cộng sản VN cũng học theo Mao. Hai từ “nhân dân” là nỗi ám ảnh kinh hoàng của người Việt từ ngày họ Hồ tuyên bố độc lập cho đến nay. Bằng cách nhân danh nhân dân, tay người cộng sản VN, chỉ riêng giai đoạn 1945-1969, đã vấy máu 1,7 triệu xác người (Polska Times)

Một bài viết quá tầm thường về mặt lý luận và nghèo nàn về kiến thức. Giá trị không hơn một tờ rơi tuyên truyền vụng về. Một kiểu che đậy vừa đánh trống vừa ăn cướp, lộng giả thành chân, gắp lửa bỏ tay người. Đỉnh cao trí tuệ cộng sản chỉ có thế.


nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20190711/tuyen-giao-hay-bo-lao

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười 201910:01 CH(Xem: 211)
Những bước đi của ông Trọng lúc này trở lên khó khăn, cánh tay trái có vẻ không còn hoạt động bình thường được nữa, hy vọng ông Trọng qua được mùa đông năm nay. Trong thời gian còn tại chức, bà BT Kim Tiêm rất tâm huyết với kế hoạch chân thứ 3 đi vào hoạt động để phúc vụ chăm lo đời sống con người, nay bây giờ bà Kim Tiêm đã toại nguyện ước muốn của mình, với cái chân thứ 3 của ông đang bị tê liệt, hoạt động kém hiệu quả, bà Kim Tiêm thoải mái, nắn bóp, matxa chân thứ 3 để cho nói lên xuống nhịp nhàng.
28 Tháng Mười 201910:27 CH(Xem: 131)
Nếu Việt Nam là một quốc gia dân chủ, minh bạch trong việc điều hành đất nước thì việc bọn buôn người lộng hành sẽ là mục tiêu giám sát và tiêu diệt của chính phủ. Tuyên truyền về sự nguy hiểm khi bỏ tiền đi mua cái chết cũng là trách nhiệm của chính phủ, và tuyệt nhiên mọi trách móc từ người dân đối với sự vô trách nhiệm của chính quyền hiện nay là điều có thể hiểu và chấp nhận được. Chính quyền từng rất thành công trong nhiều vụ bắt bớ người tranh đấu hay các phần tử hải ngoại trở về hoạt động thì không lý gì không thể bắt bọn buôn người đang công khai dụ dỗ háng trăm người dân tại các làng quê Nghệ An, Hà Tĩnh vào chỗ chết.
28 Tháng Mười 20199:27 CH(Xem: 217)
Cuối cùng thì các vị lãnh đạo khả kính đang cai trị gần 100 triệu con người cũng đã lên tiếng...
27 Tháng Mười 201910:19 CH(Xem: 212)
Nói về cách kiếm tiền dễ dàng của bọn quan chức đảng ở VN mới là đáng nễ. Còn dân tộc này mà dễ dàng kiếm tiền trên quê hương mình thì làm gì có chuyện trẻ em chết đói ở Nghệ An? Kiếm tiền dễ thì làm gì đến nỗi, Bà mẹ trẻ ở Đồng Tháp phải treo cổ chết với mong muốn, tiền xóm làng phúng điếu đủ để đóng học phí cho con? Gia đình 4 người ở Tây Ninh phải đổ xăng tự thiêu vì cả 2 vợ chồng quầng quật quanh năm vẫn không kiếm đủ tiền nuôi sống gia đình? Và ở quê hương kiếm tiền dễ nhất thế giới, thì làm sao có đến hàng chục người ngạt thở chết tức tưởi trên chiếc xe container kia??
27 Tháng Mười 20199:40 CH(Xem: 281)
Trước 1975, Khế hoạt động chống chính quyền VNCH tại miền trung vì quê của hắn là Quảng Nam. Khi CS miền bắc hoàn tất dã tâm xâm lăng MNVN, Khế hoạt động trong Thành Đoàn. Sau này hắn cùng với tên chết bằm Huỳnh Tấn Mẫm ra tờ báo Thanh Niên , làm Phó TBT rồi làm TBT , hà hơi tiếp sức với chế độ csVN , lừa bịp và bóc lột nhân dân tới tận cùng. Ai chưa từng rõ cái mặt mốc của Nguyễn Công Khế, hãy chịu khó tìm cuốn Hồi Ký Lời Ai Điếucủa nhà báo Lê Phú Khải, đọc chương MẶT THẬT CỦA NHỮNG TỔNG BIÊN TẬP để nhìn cho rõ những trò bẩn thỉu của một thằng đại gian, đại ác tên là NGUYỄN CÔNG KHẾ .
26 Tháng Mười 20199:57 CH(Xem: 236)
Vậy cái đảng Ba Đình chúng đã đến lúc nước dạt chưa, mà sao cả miền ngoài lẫn trong mùi thối bay đều khắp, phơi trần những quả cà thối, chường ra những bộ mặt bẩn thỉu của phường thổ phỉ? À cái đó thì đâu cần phải đợi mước dạt, ngay cả lúc chúng vênh mặt tự hào, là khí thế đảng chúng dâng cao như nước lũ, những ngày miền Nam vừa mất, lũ giặc đỏ từ thằng tướng (văn tiến dũng) đến thằng lính lác nón cối dép râu, ra tay cướp bóc, vơ vét tài sản của cải người dân thua trận, từ đó hai chữ viết tắt cs (cộng sản) được gọi là ‘cướp sạch’.
26 Tháng Mười 201912:15 CH(Xem: 173)
Đảng Cộng sản Việt Nam khi đánh Mỹ không có gì để mất nên dù đốt sạch dãy Trường sơn cũng đánh, nhưng đối với Trung Quốc hôm nay một câu nói cũng không dám cho trọn vẹn vì họ có quá nhiều thứ để mất. Họ sẽ mất quyền lực, mất tài sản, mất cơ ngơi mà trong chiến tranh chống Mỹ họ tạo nên do máu xương của chiến sĩ nhân dân. Đánh Trung Quốc trong thời điểm này họ sẽ cô đơn gần như một mình vì họ đã kiên quyết vì Trung Quốc mà không liên minh với bất cứ nước nào để giữ gìn giang sơn bờ cõi. Vì vậy khi họ nói “Hòa bình để phát triển” là cách nói rất thông minh dùng trong hệ thống đảng viên của họ...
24 Tháng Mười 201910:43 CH(Xem: 285)
Đến một bộ trưởng một bộ quan trọng mà còn vui vẻ lên mặt báo khoe rằng chính mình cũng phải sử dụng nước bẩn ba ngày, họ coi đó là một sự mặc nhiên phải chấp nhận, quan chức như một tiêu chuẩn sống cho sự cam chịu mà dân chúng không được vượt mặt. Họ vui vẻ với những thảm hoạ đó và coi mình là phạm vi cho dân chúng noi theo. Với tâm thế đó, những thảm hoạ vẫn cứ sẽ tiếp diễn, và khi cần thì một vài quan chức sẽ ló mặt ra để nói về một sự chấp nhận cần được thông cảm và sẻ chia.
24 Tháng Mười 201910:36 CH(Xem: 206)
Nếu in tiền vét ngoại tệ mà cũng không đủ, thì chính quyền CS tính sao? Câu trả lời là, lúc đó đồng tiền có hình Mao Trạch Đông sẽ được mở cửa cho lưu hành phổ biến. Đó cũng là một trong những lý do để ĐCS buộc phải nhịn Bắc Kinh. Để chi vậy? Để ngày mai này khi csVN lâm vào thế khó khăn, Bắc Kinh sẽ bung Nhân Dân Tệ ra cứu vớt CSVN. ĐCS sẽ còn nhượng nữa, nhượng mãi chứ không bao giờ dám có tiếng nói làm phật lòng với Bắc Kinh. Thế của ĐCS là vậy, thế phải bán nước bằng Nhân Dân Tệ và ngày đó sẽ công khai thôi.
22 Tháng Mười 20199:58 CH(Xem: 280)
Thực ra đây là cách tính gian trá của CS để mị dân rằng, đảng đã từ từ từng bước trả nợ. Đó là lý do tại sao ban tuyên giáo đã chỉ đạo báo chí nặn ra con số để lừa dân. Ngay ban đầu, chính phủ loại bỏ phần nợ doanh nghiệp nhà nước ra khỏi mục tính toán nợ công quốc gia là đã là một sự gian trá lớn rồi. Dù nợ của khối doanh nghiệp nhà nước, nhưng những doanh nghiệp này mất khả năng trả nợ thì các chủ nợ nắm đầu ai? Họ chỉ biết nắm đầu chính phủ. Mà khi chính phủ trả nợ thay doanh nghiệp nhà nước thì khoản nợ đó được đổ hết lên đầu dân bằng thuế phí. Mà trong hàng loạt doanh nghiệp nhà nước được mấy ông làm ăn có lãi?
11 Tháng Mười Một 2019
Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó...
10 Tháng Mười Một 2019
Có Ngài Nghệ Sĩ, họ Trịnh tên Cung, từ quê nhà qua đây thăm con, đã huênh hoang tuyên bố là: địa điểm sinh hoạt nghệ thuật của tư nhân Viet Art Center cao ngạo quá, dám dùng cái tên đầy tham vọng cho những sinh hoạt quá tầm thường, rồi những sản phẩm Nghệ Thuật được trưng bày ở đây đều là sao chép, cóp nhặt, rác rưởi, đáng vứt đi. Ông còn chê chủ nhân là thất học, mù tịt về Nghệ Thuật, nên cắp sách tới trường, học lại căn bản. Ông tự cao tự đại kiểm nhận là trong cái quốc gia 90 triệu dân bên kia, chỉ có 5 người là thiên tài, trong số đó, ông là 1.
10 Tháng Mười Một 2019
Thích Trí Quang là một lãnh tụ đối lập trước năm 1975 trong đó có việc kêu gọi các sư sãi xuống đường chống đối nhà cầm quyền với sự hậu thuẩn một số tướng lĩnh, sỹ quan VNCH. Sau 1975 Quang đã bị ném vào sọt rác, y không thể kêu gọi Phật Tử xuống đường chống đối nhà cầm quyền csVN và khối Phật Giáo ồn ào trước năm 1975 đã bị quy tụ về mốt mối có tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, một cơ sở ngụy trang nhằm ngu dân hóa mà chủ quản của nó là đảng csVN.
09 Tháng Mười Một 2019
“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại. CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”
08 Tháng Mười Một 2019
Năm 2012, Jackie Chan than phiền với báo chí Trung Quốc rằng Hồng Kông “đã trở thành một thành phố chống đối” và đề xuất cắt giảm tự do ngôn luận tại Hồng Kông. “Mọi người thóa mạ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, hay bất cứ thứ gì họ thích chỉ trích, và phản đối tất cả mọi thứ”, Jackie Chan nói với tờ Southern Weekly phát hành tại Quảng Đông. “Chính quyền cần quy định những vấn đề mọi người có thể phản đối và những vấn đề không được phép”. Câu trả lời cho Brian Wu: Một kẻ khi đã phản bội niềm tin của đồng bào mình rồi thì còn làm điều tốt cho đất nước nào được nữa?
08 Tháng Mười Một 2019
rút cuộc anh cũng chỉ là một thằng hề biến thái, một thằng đồng cô đồng cốt bịnh hoạn giống như dạng bệnh hoạn bạn anh như Đàm Vĩnh Hưng, Minh Béo... mà xã hội đảo điên này đã sản sinh ra. Chúng tôi thề sẽ không bao giờ đi xem anh biểu diễn nữa, và không coi anh như một nghệ sĩ chân chính nữa. Vì giờ đây, NSUT Hoài Linh với chúng tôi không còn là một nghệ sĩ, không còn là một con người để chúng tôi yêu mến nữa. Giờ đây với chúng tôi anh chỉ là một thằng hề rẻ tiền, một thằng ngu bẩm sinh và là một cục cứt to tướng...
07 Tháng Mười Một 2019
ĐCS giành quyền lãnh đạo đất nước để trục lợi chứ không hề có trách nhiệm với đất nước. Kẻ có trách nhiệm không bao giờ đổ lỗi, kẻ có trách nhiệm luôn có óc cầu tiến, kẻ có trách nhiệm luôn lắng nghe và học hỏi những điều tốt những điều có lợi cho đất nước chứ không bao giờ tự cho mình là chân lý rồi chụp mũ cho những lời nói thật là “phản động”, là “xuyên tạc” vv… Bản chất của ĐCS là không lắng nghe, không thừa nhận cái sai của mình mà chỉ tìm lý do đổ lỗi. ĐCS, một tập đoàn chính trị vô trách nhiệm với đất nước.
04 Tháng Mười Một 2019
Ngã về Trung Quốc để đảng tồn tại thì sẽ phải trả một cái giá rất đắt là đất nước sẽ mất. Và sau khi mất nước, lúc đó đảng cũng không còn. ĐCS chưa bao giờ làm gì điều sáng suốt, ĐCS chưa bao giờ biết rút ra bài học nào cho đất nước. Dưới tay ĐCS, Việt Nam đang đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không bao giờ chịu nhìn nhận cái sai. Tính kiêu ngạo đến cực đoan, cộng với sự dốt nát, và cộng thêm sự cố chấp cực độ nó sẽ thành một tính kiêu ngạo đặc trưng – đó chính là tính kiêu ngạo Cộng Sản. Chính tính kiêu ngạo Cộng Sản ăn sâu vào máu các ông lãnh đạo CS nên chẳng ai học được bài học nào...
03 Tháng Mười Một 2019
Chính quyền Anh quốc có trách nhiệm kiểm soát di dân, và họ nhận trách nhiệm rằng “do đã soát xét quá kỹ lưỡng mới dẫn tới thảm hoạ cho 39 con người” xa lạ mà họ không biết là ai kia. Châu Âu đang đối mặt với nạn di dân từ các quốc gia với chế độ độc tài, có chiến tranh hoặc nghèo đói, họ đang áp dụng một chính sách nhân đạo cho tất cả các công dân khác tới cư trú, chỉ cần có “một lý do hợp lý”. Họ coi tất cả con người đều xứng đáng được sống và được bảo vệ.
02 Tháng Mười Một 2019
Chẳng lẽ bạn có nhiều tiền mà bạn nỡ lòng nào dìm con cái bạn trong nền giáo dục XHCN sao? Bạn đợi nền giáo dục này tự tốt lên hay tìm cho con mình một nền giáo dục khác? Không ai có thể hy vọng giáo dục XHCN tự tốt, ngay cả giới quan chức CS cũng tự nhận ra điều đó, và họ cố hết sức để rút tiền dân và đưa con cái đi tị nạn giáo dục dù chi phí rất đắt đỏ. Việt Nam, một đất nước đang chìm trong bất hạnh và đang bế tắc không có đường thoát vì lòng ích kỷ và sự thờ ơ. Thế mới đắng!