Càng quyền lực thì càng trì độn?

10 Tháng Ba 20199:37 CH(Xem: 1297)

Càng quyền lực thì càng trì độn?

44126874_2425940554299697_5318907196086419456_n



canhco




Phát biểu kém thông minh là hội chứng của rất nhiều lãnh đạo cấp trung ương của Việt Nam. Sự thật này vừa được khẳng định thêm một trường hợp nữa từ ông Nguyễn Văn Thể, Bộ trưởng Bộ GTVT, tại phiên giải trình trước Ủy ban Tư pháp của Quốc hội, Bộ trưởng Thể đã nói như đinh đóng cột “Ai mất giấy phép lái xe đều phải thi lại”. Ngay lập tức một trận cuồng phong sỉ vả xuất hiện trên mạng xã hội về phát biểu được cho là “ngu độn” này.

Rất nhiều bộ trưởng có chung một ý nghĩ rằng người dân vốn thấp cổ bé họng nói gì thì họ cũng phải nghe và dù có nổi lên một đợt sóng gió nào đó thì cũng chỉ đủ để gây một vài nụ cười trong lúc Đảng trà dư tửu hậu khi ngồi lại đánh giá những thành tựu đã qua, trong đó có những phát ngôn mà đảng viên cho là “thú vị”.

Không thể tranh cãi được với câu nói bất hủ của Lord Acton: “Quyền lực làm con người tha hóa. Quyền lực tuyệt đối sẽ dẫn đến tha hóa tuyệt đối”, tuy nhiên nếu quyền lực được nằm trong tay của các chóp bu Đảng Cộng sản thì có thể cộng thêm một ý nữa đó là “càng quyền lực thì càng trì độn”.

Muốn biết tầm trì độn của bộ phận này ra sao chỉ cần nhìn vào cách phát ngôn của họ thì rõ. Bao nhiêu năm nay hàng trăm câu nói đi vào sổ tay ghi chép của dân gian về mức độ thiếu thông minh của giới chóp bu. Từ Thủ tướng tới Chủ tịch Quốc hội. Từ Bộ trưởng tới Chủ tịch UBND các cấp, mười lần họ phát biểu thì ít nhất có một lần lộ ra thiểu năng trí tuệ mà ai cũng thấy. Mức độ ngớ ngẩn thường tập trung vào những phát biểu của cấp cao nhất như Thủ tướng hay Tổng Bí thư. Dụng chữ một cách lệch lạc, quê mùa lại thường xuất hiện trên những câu phán từ các đại biểu Quốc hội, và nhiều đời Chủ tịch Quốc hội cũng không hề thua kém trình độ hiểu biết của 500 vị ngồi trên ghế đại biểu.

Sự thiếu thông minh của những người này có thể thấy rải rác trong các ý kiến đóng góp ngay tại nghị trường hay trong những lần trả lời báo chí. Hiếm khi gặp một Đại biểu quốc hội có khả năng trả lời mọi câu hỏi một cách thông minh và ấn tượng. Lâu lâu hứng lên họ đưa ra những câu nói mà một người chăn vịt cũng phải lấm lét khi thốt lên trước đám đông bao vây chung quanh.

Chỉ riêng ông Thủ tướng Phúc đã làm chủ 27 lần phát biểu bị xem là nông nổi, thiếu cân nhắc về các “đầu tàu” khắp nước. Tuy nhiên ở những lĩnh vực khác thì phát ngôn của các Bộ trưởng không còn chỗ để chứa những lời lẽ thiếu cân nhắc, võ đoán, thiếu trí tuệ và nhất là xem dân như cái thùng rỗng có thể hét vào đấy điều gì cũng được.

Người ta còn nhớ như in ông Nguyễn Sinh Hùng khi đang giữ chức Chủ tịch Quốc hội đã không ngần ngại khi cho rằng: “Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu chứ kỷ luật ai?” Rồi bà Nguyễn Thị Kim Ngân cũng hăng hái cho cả nước biết: “Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả…”

Khi ông Bộ trưởng Văn phòng chính phủ Mai Tiến Dũng khẳng định với báo chí rằng: “Nếu chúng ta sai chúng ta nhận lỗi trước dân. Nếu dân sai thì dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật” thì một cơn cuồng nộ trên mạng xã hội đã xảy ra. Tuy nhiên nếu bình tâm suy nghĩ kỹ lại thì câu nói của ông Dũng chỉ xác nhận một sự thật đã đang và sẽ xảy ra trên đất nước ngày nào Đảng cộng sản còn cầm quyền. Câu nói của ông Dũng chưa bằng nhận xét của ông Nguyễn Duy Chiến, Phó ban Biên giới Chính phủ khi cho rằng “Việc Trung quốc xâm nhập lãnh hải, cắt cáp cũng là cách yêu cho roi cho vọt”.

Mức độ nguy hiểm trong câu nói của ông Chiến là khẳng định vai trò cha chú của Trung Quốc đối với Việt Nam và khuyến khích sự vâng lời một cách nhu nhược trước họa diệt vong từ Trung Quốc. Trong cái “Yêu cho roi cho vọt” ấy người ta thấy in đậm tâm lý nô lệ và cúc cung tận tụy với kẻ đã từng xâm lược đất nước và vẫn đang chiếm giữ một phần da thịt Việt Nam của một bộ phận không nhỏ của các lãnh đạo.

Lãnh đạo nhà nước không những thích nói những câu vượt hàng rào chữ nghĩa, họ còn xem thường mức độ hiểu biết của quần chúng trong đó không ít người từng dạy cho họ học trong mái trường XHCN. Ông Đào Minh Tú, Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước không cần suy nghĩ chi cho sâu xa, phán rằng “Nợ xấu tăng vì lợn rớt giá”. Đối với một Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước chỉ lấy đơn vị “lợn” để làm chuẩn mực khi cân đo tài chánh cho cả quốc gia thì thật là hồng phúc cho dân tộc.

Nhắc tới “hồng phúc” người Sài Gòn không thể nào quên bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, Chủ tịch HĐND thành phố từng tuyên bố: “Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hồng phúc của dân tộc”. Một lần nữa bà Quyết Tâm không hề hớ hênh mà đã có chủ đích khi phát biểu điều này. Chân lý nằm ở chỗ hãy xem có bao nhiêu con cái lãnh đạo đang bơi trong chiếc hồ đầy ắp tiền bạc và quyền hành do cha mẹ chúng mang vào tiếp tục đè đầu nhân dân?

Vừa hãnh tiến lại vừa giảo biện là tính chất chung của lãnh đạo Việt Nam ở cấp thành phố. Ông Bùi Xuân Cương, giám đốc sở GTVT thành phố cho rằng: “Kẹt xe kéo dài ở TP HCM chỉ là ùn ứ vì xe vẫn có thể nhúc nhích được”. Nhúc nhích tức là cử động, còn kẹt xe theo ông Cương thì phải hoàn toàn bất động mới được xem là kẹt xe! Chỉ có thánh mới tranh biện được với ông mặc dù một người bán hàng rong quê mùa trên cái đất Sài gòn này cũng thừa khả năng biết được hai chữ nhúc nhích là gì.

Trở lại với phát biểu của ông Thể. Trong vai trò Bộ trưởng GTVT ông đã từng bao che cho các BOT bẩn khi áp dụng chữ “thu giá” thay vì “thu phí” như trước đó các BOT vẫn sử dụng tại các chốt thu phí. Phí và giá hoàn toàn khác nhau trên ngữ nghĩa lẫn mục đích nhưng ông vẫn kiên định lập trường về sự thông minh hoán chữ của ông. Sau khi dư luận phản ứng quyết liệt thì “thu giá” trở về với vị trí ban đầu của nó: vô nghĩa và được nghĩ ra từ một cái đầu không ngu cũng độn.

Sau ông Thể là những ai nữa thì nhân dân không cần biết. Dân chỉ biết rằng họ đông như ruồi và việc vo ve bên tai người dân không thể nào tiêu diệt được khi mà cả guồng máy chỉ chú ý tới mục tiêu “mị dân” là chính.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Hai 20201:48 SA(Xem: 70)
Dễ nhận đây là trò của lũ Ba Đình, cho bò đỏ, dư lợn viên, giải độc chuyện chúng vì bệnh khô máu lẫn sợ quan thầy, mà đã để lũ du khách khựa mang con corona chạy rông khắp đất Nam. Cái gian là nghề của đảng An Nam cộng! Chuyện con virus Vũ Hán một dân mạng thắc mắc: Nhật, Hongkong, Pháp, Đài Loan… đều có người chết, nhưng xứ thiên đàng của boác không ai chết cả, chúng có giỏi thật không? Và đã có câu trả lời của một dân mạng khác cho cái thắc mắc này: Giỏi gì nó, cho nạn nhân chết viêm phổi bởi con corona, chuyển hộ khẩu sang lao phổi do con tuberculosis là xong thôi… phổi nào cũng là phổi, xác đem đốt liền, ai biết!
23 Tháng Hai 20201:33 SA(Xem: 42)
Cho nên csVN càng bưng bít thông tin Covid-19 thì chứng tỏ chúng càng dại. Chúng có nhiều cái để mất. Dân thì chết vì độc tài hay chết vì virus cũng rứa, có khi chết vì virus ít hơn và êm ái hơn. Trong mọi cuộc cách mạng khi người dân và trí thức bất lực không thể kêu gọi nhau để thay đổi thể chế đem lại một cuộc sống an sinh và hạnh phúc cho họ thì tất cả phải nhờ đến quy luật "cùng tất biến".
21 Tháng Hai 20201:31 SA(Xem: 134)
Một chính phủ mệnh danh là kiến tạo, mà đến ngay việc chi tiền cũng không quản nổi thì kiến tạo cái gì? Tiền thuế dân đóng để thuê bọn này để làm gì? Trong khi mỗi cái việc rút ngân sách ra trả thôi cũng không xong thì trông chờ gì tương lai đất nước phát triển nếu để cái đám này tiếp tục làm. Hơn 11 ngàn nhân công bị nợ lương cùng 70 triệu đô la bị đền ấy đã đủ để nói chính phủ Nguyễn Xuân Phúc nó ăn hại hay chưa?
21 Tháng Hai 202012:47 SA(Xem: 137)
Thứ nhất, sau khi đọc xong bài thơ, thú thật, tôi cũng đã từng là một "nữ sĩ" tâm hồn "treo ngược cành cây, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây", nói phét nói lác, tâng bốc một vài người tưởng như dựng tượng đời đời kiếp kiếp trong tâm hồn Việt rồi... nhưng thời đó là cái thời chưa có Internet, mù thông tin, thông tin chỉ có ở một cái auto mà ra, còn bây giờ, chúng ta đang sống giữa thời đại thông tin bùng nổ, tốc độ còn nhanh hơn cả tốc độ của ánh sáng mà sao cô... tôi thương cô lắm cô à! Người ta chửi cô nào là "nâng bi, bê bô...", nào là "SML", nào là "giáo viên văn mà dạy trò kiểu này thì hỏng hết...", nào là "dập dịch bằng thơ", "nhại thơ"...
19 Tháng Hai 202010:34 CH(Xem: 140)
Từ Ba Lan, nơi đã dỡ bỏ ít nhất 500 tượng đài liên quan đến Liên Xô, trong đó có nhiều tượng Lenin, doanh nhân kiêm tiểu thuyết gia Trần Quốc Quân nhận định về những người ra quyết định ở Nghê An là “thậm ngu, hoặc là giả ngu, hoặc là tham lam, hoặc là cả 3 khả năng trên”. Ông Quân ví việc đưa một hình tượng mà các nước khác “đã và đang muốn đập bỏ” về Vinh là “rước của nợ”, là “đưa rác về nhà”.
19 Tháng Hai 202010:29 CH(Xem: 154)
QĐB: Thằng nọ hỏi thằng kia, thằng kia hỏi con kỉa, con kỉa hỏi cu kịa: "Mày có hiểu gì không?" Cu kịa trả lời:" Tao hiểu được chết liền...!"
17 Tháng Hai 20208:30 CH(Xem: 244)
Chúng là ai? Chúng, đứng đầu là bọn cộng sản cầm quyền. Cộng sản cầm quyền Việt Nam, chúng đã coi máu xương của quân dân Việt Nam không bằng nước lã; tài sản của đất nước, của người dân Việt Nam không bằng lá đa; Tổ quốc Việt Nam không bằng tổ cò, nên chúng đã một lòng, một dạ, quỳ gối, khấu đầu, tôn giặc, "thờ giặc lên làm cha". Quyển sách "Đặng Tiểu Bình, một trí tuệ siêu việt", "Cuộc đời Đăng Tiêu Bình, nhà kinh tế lỗi lac", và nhiều sách khác, được chúng xuất bản ở Việt Nam, là một bằng chứng vừa rõ ràng, vừa công khai về ý chí và hành động "thờ giặc làm cha" của cộng sản cầm quyền Việt Nam.
17 Tháng Hai 20208:25 CH(Xem: 257)
Thử hỏi, ai và kẻ nào đã thực thi một thứ chính sách bóp méo và như muốn xoá sạch lịch sử của chính dân tộc mình? Có chính nghĩa nào, có cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc nào, lại trở thành một nỗi sợ hãi và bị cố tình lãng quên, dè dặt nhắc tới hoặc thậm chí cấm cản tối đa sự xuất hiện của giai đoạn đó? Cả một giai đoạn lịch sử về phía VNCH cũng gần như thiên lệch không còn mang đúng tính chất của sự kiện và khoa học.
17 Tháng Hai 20208:24 CH(Xem: 228)
Trên thực tế chúng ta đã nhìn thấy rằng cái ghế mà bọn chúng đang ngồi không phải do trình độ và năng lực, cũng không phải là do nhân dân bầu cho bọn chúng, là do bọn chúng tranh giành đấu đá hoặc mua bán với một cái giá rất đắt, đôi khi bằng cả mạng sống của mình, vì vậy việc nói dối trá và lừa bịp nhân dân đối với bọn chúng coi như là chuyện bình thường xảy ra trong ngày. Buồn thay cho đất nước VN đã có những kẻ độc tài cúi đầu nhận giặc làm cha, bọn chúng đã dã tâm đẩy dòng họ tổ tiên nhà chúng nó, cũng như dân tộc VN trở thành một tỉnh của TQ.
17 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 217)
Chỉ tủi thân cho đồng bào Tàu thuyền rách nát. Kiếm sống ở khu vực nhà mình vẫn bị ăn tát Ăn bạt tai – đá đít Ăn đạn AK Bọn hải tặc đuôi sam làm cha Thậm chí làm ông nội. Thơ không được chửi bậy nhưng thôi đành Tiên sư bố chúng mày bọn lưu manh!
23 Tháng Hai 2020
Như thế thì chắc mọi người phần nào đã nhận ra được con người của Hoàng Kiều, kẻ đang cố tình phát nát TP. Westmister là ai. Cũng xin nói cho rõ là Trang Tin Quyền Được Biết không hề quen biết, có quan hệ với Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ cũng như Nghị Viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí, riêng TT. Trí Tạ thì có gặp đôi lần trong những sự kiện...; tuy nhiên chúng tôi hoạt động trong khu vực Little Sài Gòn và thấy những chuyện chướng tai gai mắt mà cả một thành phố không ai dám lên tiếng cho nên chúng tôi đành cất tiếng nói để lấy lại hai chữ Công Tâm cho những con người đang bị vu khống...
21 Tháng Hai 2020
Như vậy sắp tới Việt Nam được xem như là một thành viên ngang hàng với nhóm các nước phát triển trong WTO, không còn được hưởng các quy chế ưu đãi khác. Từ đó Việt Nam không thể đi vay nguồn vốn ODA dành cho việc hổ trợ , bị giám sát chặt chẽ các quy đinh về tài chính, thương mại, tiền tệ và môi trường. Chính những quy định này sẽ khiến các doanh nghiệp FDI nước ngoài phải cân nhắc khi đầu tư vào Việt Nam, bởi việc lập nhà máy tại Việt Nam không còn thu nhiều lợi nhuận như trước nữa.
21 Tháng Hai 2020
Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu. Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước...
21 Tháng Hai 2020
Lẽ ra cô Chu không đáng bị cư dân mạng đánh dữ dội đến thế. Lẽ ra bài thơ tầm phào của cô không bị trút bão giận dữ đến thế nếu như Thủ tướng dị hình Nguyễn xuân Phúc không ra công văn khen ngợi và Chủ tịch huyện Ja Grai không ăn theo, cấp thời ban tặng Giấy khen cho cô giáo xấu số. Họ đã cảm thấy trơ trẽn, xấu hổ. Họ đã sửa sai bằng cách xóa hết dữ liệu về cái công văn "khẩn trương, kịp thời" kiểu 3 cái Huân chương Chiến công sau Đồng Tâm hôm nào. Họ kịp chạy thoát thân trước giông bão của cư dân mạng. Chỉ có cô giáo Chu Thị Thanh cùng bài thơ "bưng bô" ở lại gánh chịu tiếp búa rìu dư luận.
21 Tháng Hai 2020
Tổng Thống Trump hứa hẹn chương trình giảm thuế của ông bắt đầu có hiệu lực từ 1.1.2018, sẽ mang lại lợi tức $1,800 tỉ, bù vào mất mát ước tính là $1,500 tỉ do việc giảm thuế gây ra. Nhưng trên thực tế, chương trình giảm thuế này đã làm cho ngân sách thiếu hụt và nợ quốc gia tăng lên đến mức kỷ lục. Sau ba năm nhậm chức, Tổng Thống Trump đã làm cho nợ quốc gia tăng thêm $3 ngàn tỉ. Dự thào ngân sách sẽ tiếp tục làm cho nợ tăng thêm nữa, từ $22.7 ngàn tỉ hiện nay lên đến $30.5 ngàn tỉ vào 2030. Trong một buổi tiệc gây quỹ ở Florida vào tháng 1 vừa qua, ông Trump xem ra không quan ngại về việc ngân sách thiếu hụt...
21 Tháng Hai 2020
Kệ bà nó đi. Nó xây thì cứ khuyến khích cho nó xây thêm để mau lạm phát, tiền biến thành giấy lộn. Lúc đó do vác cả bao tiền đi mua không đủ ổ bánh mì dân Việt mới đổ ra đường thay đổi tận gốc thể chế. Lúc đó mới đạp đổ tượng đài để làm lại từ đầu. Còn bây giờ không xây tượng đài chúng cũng có chán gì cách để móc tiền của dân một cách hợp pháp khi luật pháp trong tay chúng và không có một đảng đối lập để ngăn cản.
19 Tháng Hai 2020
Sở dĩ nước Việt nát bét như hôm nay đó là vì cộng sản cũng như quốc gia đều muốn độc chiếm quyền lực, bất chấp hiến pháp, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập. Và người dân chỉ có mỗi một việc là tung hô chính quyền nào đem lại đặc quyền cho mình hơn phần còn lại. Ngoài ra chẳng cần đi bỏ phiếu, chẳng cần biểu tình đấu tranh, thậm chí bất cứ việc gì cũng nghĩ "không có mình cũng không sao". Và dù sang đến xứ tự do họ vẫn không từ bỏ suy nghĩ đó.
19 Tháng Hai 2020
Tại VN, cộng sản không cho bạn tự do, dân chủ. Bạn giận, bạn chống cộng, bạn bỏ nước ra đi. Các nước dân chủ trên thế giới mở vòng tay đón nhận bạn định cư. Bạn nhập tịch, bạn đi bầu (có khi không). Khi nước nhà (định cư) có khủng khoảng dân chủ, người dân bản xứ tranh đấu thì bạn lại hỏi: "tại sao đòi kết tội tổng thống, ông có làm gì sai đâu?". Rất may là bạn chỉ hỏi trong quán cà phê VN mà thôi (nên không bị uýnh bể mặt).
18 Tháng Hai 2020
Chửi rủa chính quyền không ích gì, chỉ khiến chúng cho rằng trong chế độ độc tài cũng có quyền tự do ngôn luận. Muốn khỏi có một ngày như dân Vũ Hán thì phải âm thầm qua mặt đội ngũ an ninh, mật vụ để kêu gọi nhau liên kết lại. Chỉ khi nào bạn có được đặc quyền như người dân nước Mỹ hiện nay thì bạn mới được chính quyền tôn trọng. Trong cuộc đấu tranh này có thể bạn sẽ phải trả một giá khá đắt từ quyền lực của chính quyền như nhà tù, tra tấn. Nhưng dù sao vẫn hơn là một ngày nào đó bạn bị đưa vào lò thiêu trong khi vẫn còn sống.
18 Tháng Hai 2020
Ở đây, mọi thứ nháo nhào, đảo lộn lên, người ta đua chen, lấn lướt nhau để mua và cứ lo thủ phần mình thật nhiều, không nghĩ được rằng nếu mình có để đeo nhưng người khác không có để đeo thì bị nhiễm và sự lây lan cũng chẳng chừa ai. Tinh thần cộng đồng hoàn toàn không có và sự ích kỉ quá cao! Đó là thứ tâm bệnh mà số đông người Việt chen lấn, giành giật, vơ vét kia có đợi đến kiếp sau cũng không đủ tư cách đứng nhìn người Nhật. Sau sóng thần ở Nhật Bản, câu chuyện một cậu bé xếp hàng nhận cứu trợ, khi được anh cảnh sát cho hộp lương khô khẩu phần ăn tối của mình, cậu lẳng lặng mang hộp lương khô...