Thư cho Mỹ Linh

14 Tháng Mười 20181:14 CH(Xem: 809)
THƯ CHO MỸ LINH*
44060619_1158493527660680_8907685854630117376_n                                          Té ra trước nay cô ả này lại là con vật!



Nhà báo Bạch Hoàn

Theo FB. Báo chí Chống Tiêu cực


Sau khi đọc xong status mới nhất của người phụ nữ được cho là ca sĩ có tên Mỹ Linh, sau khi đọc thông tin chị Mỹ Linh la làng doạ kiện, tôi quyết định một lần nữa phải nhún mình nhìn xuống để ban cho ngữ ca nô này vài lời dạy bảo.

Thứ nhất, trong status đầu tiên, chị Mỹ Linh ngoạc miệng lớn lối: “Nhưng đừng phản đối với lý do dân không cần múa ba lê và nhạc giao hưởng. Ai cho các bạn cái quyền phán xét đó”.

Tôi là dân. Bạn bè tôi là dân. Chúng tôi không cần thì nói không cần. Chị Linh là thá cái gì mà dám nói “ai cho phép”? Chị tưởng chị là người đi hát mà to lắm à? Chị tưởng chị là cái gì kinh khủng lắm sao? Hãy mở mắt ra mà tìm hiểu, Hiến pháp và pháp luật bảo vệ quyền được bày tỏ chính kiến, quyền phản biện và giám sát của mọi công dân như thế nào.

Tôi và bạn bè tôi đang sử dụng quyền có trong Hiến pháp. Chúng tôi có quyền phản đối dự án nhà hát 1.500 tỉ đồng xây dựng bằng tiền ngân sách. Chúng tôi không cần xin phép ai, không cần ai cho phép. Bởi vì đó là quyền cơ bản của con người. Chỉ có lũ cho gà, chó, bò, lợn rừng rú đi lạc ra ngoài mới đòi tước đoạt quyền cơ bản của con người.

Thứ hai, chị Mỹ Linh nói chị không vô cảm. Không vô cảm mà sao chị lại vui mừng khi biết thành phố sắp xây cái nhà hát ấy? Chị không vô cảm mà có thể hoan hỉ khi cái nhà hát ấy được xây dựng trên mảnh đất Thủ Thiêm đang có quá nhiều ai oán, quá nhiều dân oan hay sao?

Chị không vô cảm mà có thể ngóng chờ, ủng hộ xây một cái nhà hát bằng tiền ngân sách tới 1.500 tỉ đồng trên mảnh đất rồi đây sẽ đi vào lịch sử bởi những xung đột lợi ích đến tận cùng, đi vào lịch sử bởi sự mâu thuẫn lợi ích của một nhóm người dùng quyền lực để tước đoạt và bần cùng hoá một nhóm người khác, được hay sao?

Chị không vô cảm mà lại muốn xây nhà hát ở Thủ Thiêm vào thời điểm này khi nước mắt người Thủ Thiêm vẫn chưa ngừng chảy được sao?

Hoan ca trên những xác người, hát hò trên tấn bi kịch tột cùng của đớn đau và mất mát không thể là hành động của một con người. Chỉ có lũ súc vật mới quay lưng với nỗi đau của đồng loại để chăm chút cho bộ lông của mình, chị Mỹ Linh có biết hay không?

Thứ ba, chị tự nhận chị là nghệ sĩ, xây dựng nhà hát vì nghệ thuật cần cho cuộc sống. Tôi đồng ý là nghệ thuật cần cho cuộc sống, nghệ thuật giúp con người nhận ra chân thiện mĩ, nghệ thuật nuôi dưỡng tâm hồn. Nhưng không phải cứ tô son chát phấn bước lên sân khấu há miệng ra hát là làm nghệ thuật và là nghệ sĩ đâu nhé chị Mỹ Linh.

Tôi không nghĩ rằng chị có thể biết đến Nam Cao nhưng tôi muốn mượn lời của ông ấy để dạy chị. Nghệ thuật không phải là ánh trăng lừa dối, không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật chỉ có thể là tiếng kêu đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than.

Tôi cho rằng, nghệ thuật phải là một bức tranh hiện thực, bức tranh sống động về đời sống xã hội. Tác phẩm nghệ thuật phải là những suy tư trăn trở, phải là những vận động, chuyển mình của thời cuộc, phải mang hơi thở của thời đại. Người nghệ sĩ phải hoà mình vào cuộc sống của cần lao, phải đau nỗi đau con người, vui nỗi vui đồng loại.

Nghệ thuật không phải là son phấn loè loẹt, quần là áo lượt, màu mè giả tạo, hoan ca trên nước mắt bi thương, vỗ tay ca tụng lẫn nhau ngay trên chính mảnh đất của những ngang trái và bất công đến tột cùng.

Trên mảnh đất của những cuộc đời bị đánh cắp, đúng hơn là trên mảnh đất của những cuộc đời bị đánh cướp, không thể nở một đoá hoa thơm, mà chỉ là hoa máu.

Nghệ thuật mà Mỹ Linh muốn làm, thật tanh tưởi.

Mỹ Linh có thể kiện. Cô ta đang doạ kiện. Vài người nhắc tôi cẩn thận, đừng nói nữa kẻo bị kiện. Tôi nghĩ rằng, kiện thì đã sao? Vì sợ kiện mà không viết nữa ư? Nếu phải lựa chọn khi viết mà bị kiện hoặc không muốn bị kiện phải ngưng viết, thì tôi chấp nhận bị kiện để tiếp tục viết, để viết nhiều hơn nữa, để nói lên tiếng nói của trái tim mình, tiếng nói của lương tri mình, để nói cho những người dân thấp cổ bé họng đang mỏi mòn đi tìm công lý.

Kiện thì sao? Kiện thì chứng tỏ, kẻ đi kiện có lẽ chỉ là con buôn nghệ thuật chứ không phải người nghệ sĩ, kẻ đi kiện, trong mắt tôi coi như đã chết và người bị kiện mới thực là đang sống.

Chị Mỹ Linh ạ, muốn làm nghệ sĩ, trước tiên chị phải làm người.



*Tựa của QĐB

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Tư 20194:44 CH(Xem: 38)
Về nội dung lại rất phi chính trị. Ông gọi những đồng bào tị nạn không đồng thái độ chính trị là “bọn phản động, lưu vong người Việt”. Điều này đẩy thêm sự xa cách của cộng đồng người Việt ở nước ngoài, bộ phận mà nhà nước VN vẫn coi là “khúc ruột ngàn dặm”. Không thể dùng từ “phản động”, “lưu vong” đối với đồng bào vì trốn chạy chế độ hoặc vì mưu sinh mà phải bỏ quê hương ra đi. Nó gây nên sự xúc phạm, tổn thương ghê gớm đối với họ.
25 Tháng Tư 20194:38 CH(Xem: 28)
chắc chắn Trùm khủng bố và bắt cóc Tô Lâm, một tên tội phạm của VN và quốc tế sẽ có thêm nhiều kiến thức và kinh nghiệm để khủng bố và bắt cóc công dân VN ở trong nước và quốc tế. Tôi còn nhớ, lúc tôi bị bắt cuối năm 2015, an ninh kỹ thuật mang theo 1 thiết bị để kiểm tra máy tính và điện thoại. Cậu an ninh này khoe đây là thiết bị do FBI của Hoa Kỳ viện trợ cho VN để chống khủng bố. Ấy vậy mà họ mang ra để chống phong trào dân chủ. Thật hết chỗ nói.
24 Tháng Tư 20191:06 CH(Xem: 253)
Khi cầm lá cờ đỏ phất thì đó chỉ là hành vi ngoại giao đáp lại việc Nguyễn Xuân F...cầm cờ Mỹ, nếu nghĩ như y thì khi một thằng lãnh đạo cs cầm cờ đế quốc phất với vẻ mặt hân hoan như một đứa con nít như y thì có mất quan điểm, lập trường của người cộng sản không? Và quan trọng hơn hết Việt Nam chẳng có được bất cứ cái gì từ Mỹ! - Không giảm thuế. - Không công nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường. Đó có phải là cái tát vào mặt bè lũ độc tài bán nước không?
24 Tháng Tư 20191:02 CH(Xem: 193)
Tôi cũng vừa nghe báo cáo là tên này còn ra lệnh truyền tấn công cho tay chân phục kích ở khắp nơi nhắm vào người nào trái ý hắn. Hắn có lực lượng có vũ trang hay thế nào mà ghê gớm vậy? Địa bàn hoạt động của kẻ này ở đâu, có bao nhiêu quân, đã hình thành tổ chức từ bao giờ? Chúng tôi cũng lo lắng quá thưa Ngài. Có khi hắn thành lập đảng và hoạt động từ rất lâu rồi cũng nên. Thôi thôi. Chúng tôi phải đi xem vùng đất cấm này ngay thưa Ngài.
23 Tháng Tư 20191:15 CH(Xem: 201)
Nhưng không, không riêng gì Đoàn Ngọc Hải mà hầu hết cán bộ nhà nước Cộng sản Việt Nam từ Nam chí Bắc, từ địa phương đến tỉnh, thậm chí đến trung ương đều có cách hành xử na ná nhau, đó là hách dịch, cửa quyền, bất minh và ngồi xổm trên pháp luật. Đó là chưa muốn nói đến vô văn hóa, vô đạo. Thử nghĩ, với cách hành xử như vậy từ phía cán bộ thì người dân phải hành xử ra sao khi đối phó với cán bộ? Đương nhiên là họ phải phát huy cái thô thiển, tục tằng, cộc cằn và hung hăng, thậm chí bạo lực đầu đường xó chợ để đối phó. Và một đất nước mà những kẻ đứng vai lãnh đạo lại là những cái ngòi nổ của thói xấu, vô đạo và băng hoại thì liệu người dân của đất nước đó có chạm đến nhân văn được không?
23 Tháng Tư 20191:14 CH(Xem: 237)
một kẻ lên mạng xã hội tìm kiếm lòng thương hại và cầu cứu dư luận về một cuộc giải cứu khỏi tình trạng nợ nần bi đát của mẹ ruột, đã tuyên bố rằng hắn là vùng cấm, bất khả xâm phạm không được đụng đến và có quyền truyền lệnh tấn công vào một ai đó khi hắn thấy phật lòng và tức tối. Xã hội ấy, nền tảng là gì, khi hắn ta vừa gào thét về việc vỡ nợ của mẹ đẻ, nhưng chỉ ít lâu sau đó hắn lên truyền thông, báo chí khoe rằng đã mua nhà bên Mỹ? Và rồi giờ hắn tuyên bố rằng hắn là một vùng cấm, một kẻ ngự trên ngai vàng có thể ra lệnh cho đám bầy tôi thực thi ý chí của hắn một cách vô điều kiện?
23 Tháng Tư 20191:13 CH(Xem: 220)
Trong khi biển, đảo, biên giới, đất liền lần lượt bị chính quyền của ĐCSVN bán dần cho TQ thông qua “các hợp đồng kinh tế” mà dân VN còng lưng muôn đời cũng không trả nổi, thì chính quyền lại mở cửa biên giới cho dân TQ tràn sang thoải mái, hàng bẩn, hàng độc và ma tuý theo chân chúng tha hồ tràn ngập VN! Họ còn cho phép đồng ND tệ của TQ tự do thao túng thị trường VN! Nước VN còn hay đã mất? Nạn cướp đất dưới thời Tổng Trọng trị vì cũng ngang nhiên hơn, rầm rộ hơn với mức độ khốn nạn và tàn nhẫn hơn.
23 Tháng Tư 201912:28 CH(Xem: 265)
Nhưng phát ngôn gần đây của ĐVH cho mình là bất khả xâm phạm thì hắn đã hết khôn dồn dại, bởi vì con đường của QĐB không hề có vùng cấm nào cả, và Mr. Đàm đã chứng minh cho mọi người thấy được y chính là một cục đàm dơ bẩn, QĐB thách thức ĐVH về cái "Vùng cấm" của y và sẽ gọi tên ca nô này bằng cụm từ "Cục Đàm Dơ Dáy".
22 Tháng Tư 20199:03 CH(Xem: 356)
Còn theo tin chó cắn thì trong quá trình hoạt động kách mệnh Cặp Rằn Anh đã học đạo đức của boác gieo hạt giống Đỏ tại Kiên Giang với một em giao liên (khôn ghê), cô này sanh được một đứa con trai nhưng vì sợ bọn thế lực thù địch biết chuyện cho nên thằng bé lấy họ Nguyễn của mẹ chứ không phải họ Lê của Cặp Rằn. Thằng bé đỏ này nhiều năm sau đó đã làm khuynh đảo chính trường khi đảm nhiệm chức vụ thủ tướng hai nhiệm kỳ mang tên Nguyễn Tấn Dũng.
21 Tháng Tư 201912:02 SA(Xem: 360)
Con hát Khánh Ly có câu nót: Ai bệnh mà tôi đến thăm là y như rằng người đó chết. Câu nói tự nhận mình là con cú, đến cửa nhà ai cứ rúc vài tiếng là có người lăn quay ra tắt thở, vì thế mới có ông bạn nhóm facebook mỗ tôi, bỏ công photoshop làm ra tấm ảnh, và mỗ tôi xin được phép mượn để minh họa cho bài viết kỳ này: Khánh Ly đến thăm lão Lú, sau khi bị tai biến mạch máu não trưa hôm 14/04/2019, lúc xuống Rạch Giá mó dái cha con Dũng Xà Mâu.
25 Tháng Tư 2019
Xin quý khán giả để ý hình của Nguyễn Phú Trọng tái xuất giang hồ xem đó có phải là hình thực tế hay ban chuyên láo lấy bài cũ xào lại. Còn nếu sau phát ngôn này mà đảng csVN thông báo cả nước để tang cho thằng phản quốc Nguyễn Phú Trọng thì chứng tỏ rằng bọn chúng là một bọn lưu manh không đáng tin, lời nói của chúng không đáng giá 1 xu. Phát ngôn nhân BNG VN nên đâm đầu vô cầu tiêu chết cho rồi chứ sống làm gì cho mang nhục...
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.