Nền Kinh Tế… Đất

09 Tháng Năm 20189:38 CH(Xem: 4095)

                                 Nền Kinh Tế… Đất

dan-oan



Đoàn Khắc Xuyên



Sự phát triển kinh tế Việt Nam mấy chục năm qua dường như chủ yếu xoay quanh… đất, dựa vào đất. Cũng phải thôi, vì đất là một tư liệu sản xuất chủ yếu, là nguồn lực kinh tế quan trọng bậc nhất của một quốc gia còn chưa phát triển về công nghiệp và khoa học công nghệ. Đất lại không sinh sôi nảy nở ra được trong khi dân số ngày càng tăng.

Điều đáng nói là dù mục tiêu công nghiệp hóa-hiện đại hóa đất nước được đặt ra từ lâu, nền công nghiệp Việt Nam cho đến nay vẫn èo uột và không ai biết đến bao giờ Việt Nam mới trở thành một đất nước “công nghiệp hóa về cơ bản”: ngành công nghiệp xe hơi đã được các quan chức có trách nhiệm chính thức thừa nhận là thất bại; ngành công nghiệp hỗ trợ yếu kém đến mức các nhà đầu tư nước ngoài muốn tìm nhà cung cấp linh kiện trong nước, như cái đinh vít đạt chất lượng, cũng khó; ngành công nghiệp đóng tàu thì với sự phá sản của Vinashin coi như thất bại cay đắng cùng với sự mất trắng hàng chục ngàn tỉ đồng; ngành công nghiệp đánh bắt hải sản xa bờ cũng không đi tới đâu; nhiều doanh nghiệp trong nước bị doanh nghiệp nước ngoài thâu tóm hoặc tự bán mình cho nước ngoài. Còn có thể kể ra nhiều thứ khác nữa. Xuất khẩu sản phẩm công nghiệp, thậm chí cả GDP, rút cuộc trông cậy phần lớn vào doanh nghiệp vốn đầu tư trực tiếp của nước ngoài (FDI), chủ yếu là Samsung của Hàn Quốc.

Trong bối cảnh đó, những hoạt động xoay quanh đất đai nổi lên như là hoạt động xương sống của nền kinh tế. Bước ra khỏi nền kinh tế bao cấp, chuyển qua cơ chế thị trường, đất đai trở nên có giá trị, giá đất hết nóng rồi lạnh, hết lạnh lại sốt, mà thường là sốt. Có những thời kỳ nhà nhà người người đổ xô đi buôn đất, làm “cò” đất. Cả nước dường như lúc nào cũng mong ngóng trông chờ quy hoạch, hễ nơi nào có quy hoạch là giá đất lên như thổi, như hiện tại giá đất đang sốt từng ngày ở mấy địa phương dự định làm đặc khu kinh tế (Phú Quốc, Vân Đồn, Bắc Vân Phong) và ở nhiều thành phố. Và mỗi lần sốt đất như vậy lại có một số ít đại gia phất lên từ đất. Nền công nghiệp quốc gia mãi èo uột nhưng Việt Nam lại có những tỉ phú đôla từ… đất, khi các đại gia – bằng quan hệ và bằng những thứ khác – được chính quyền địa phương giao cho những khu đất béo bở, trong khi rất rất nhiều người dân mất đất lâm vào cảnh trắng tay với giá đền bù rẻ mạt, để rồi hết năm này qua năm khác vác đơn đi kiện, trở thành “dân oan”.

Đất đã trở thành một miếng mồi ngon trong mắt doanh nghiệp và những quan chức tham lam; là một trong những đầu mối xung đột căng thẳng giữa người dân bị mất đất với doanh nghiệp được giao đất, giữa người dân với chính quyền địa phương khi chính quyền đứng ra thu hồi đất bất hợp lý, như vụ Cống Rộc-Hải Phòng, vụ Đồng Tâm-Hà Nội, vụ Văn Giang-Hưng Yên, vụ khu đô thị mới Thủ Thiêm-Sài Gòn, vụ Khu công nghiệp Bình Minh-Vĩnh Long (vốn là vùng đất trồng đặc sản bưởi Năm Roi nổi tiếng)… và vô số những vụ xung đột lớn nhỏ khác ở khắp các địa phương.

Thật ra, không chỉ từ khi nền kinh tế chuyển qua cơ chế thị trường đất mới trở thành đầu mối tranh chấp, xung đột. Ngay từ sau tháng 4-1975, tranh chấp đất đai cũng đã xảy ra nhưng theo kiểu giành “chiến lợi phẩm” giữa những người mới lên nắm chính quyền với những người chủ đất cũ. Gia đình tôi chẳng hạn đã trở thành nạn nhân của một nông trường quốc doanh khi cha tôi sau tháng 4-1975 đưa gia đình từ thành phố trở về quê khai khẩn đất hoang để làm nông, để rồi sau khi khai khẩn xong thì chẳng những bị nông trường kế bên cướp trắng đất mà còn bị chính quyền xã bắt giam.

Nhưng phải nói là kể từ khi nền kinh tế chuyển qua cơ chế thị trường, những tranh chấp, xung đột về đất đai mới trở nên như cơn lốc. Bạn tôi, thuộc gia đình cách mạng nòi, lại là cán bộ một ban thuộc Thành ủy TPHCM, cũng trở thành nạn nhân bị mất đất như bao người khác khi đất ông bà để lại tại vùng trồng bưởi Năm Roi dưới chân cầu Cần Thơ bị chính quyền tỉnh Vĩnh Long “thu hồi” để giao cho một công ty làm khu công nghiệp mà mười mấy năm chẳng ra khu công nghiệp, còn những người dân mất đất trồng bưởi, mất nguồn sống, thì lay lắt qua ngày để đi kiện trong vô vọng. Hỏi bạn bè xung quanh mình, những trường hợp có gia đình bị lấy đất oan ức cũng không phải ít.

Tất cả bắt nguồn từ thể chế kinh tế (Hiến pháp) quy định đất đai là “sở hữu toàn dân” nhưng quyền định đoạt lại không nằm trong tay người dân, vì họ không được quyền sở hữu, mà được trao vào tay chính quyền, từ cấp tỉnh. Nói là chính quyền nhưng trong thực tế nhiều lúc quyết định lại chỉ là một hoặc vài người. Và ai có thể bảo đảm một vài người đó không tối mắt trước đồng tiền, không bắt tay với doanh nghiệp để tước đoạt đất của những người dân thấp cổ bé họng một cách hợp pháp dựa vào thể chế kinh tế nói trên; và điều 62 Luật Đất đai – vốn cho phép chính quyền “thu hồi” đất của dân để giao cho doanh nghiệp làm dự án (kể cả doanh nghiệp tư nhân và dự án là kinh doanh như làm khu công nghiệp) mà không cho người dân quyền được thương lượng giá đền bù (đúng ra phải là mua bán theo giá thỏa thuận). Còn nỗi bất công nào lớn hơn?

Đất, tài sản trong tay người dân, có khi được truyền từ đời cha ông đến đời con cháu, bị chính quyền tước đoạt và đền bù với giá rẻ mạt để giao cho doanh nghiệp. Một số ít người giàu lên từ đó, nhiều người nghèo đi cũng từ đó. Như vậy, có thể thấy nỗi bất công từ đất đã đụng chạm đến một số lượng đáng kể người dân, kể cả những người đã từng ủng hộ “bên thắng cuộc” giành được chính quyền, và gây ra những tiếng oán than chưa bút mực nào tả xiết.

Nhìn một cách tổng quát, “nền kinh tế… đất” từ mấy chục năm qua đã làm một số ít người sung sướng nhờ phất lên, gồm doanh nghiệp và quan chức nhận lại quả, nhưng mang lại khổ đau cho rất nhiều người. Với một nhà nước tự xưng là “của dân, vì dân”, lẽ ra nguồn lực đất đai (sở hữu toàn dân) trước hết phải nhằm phục vụ cho số đông dân chúng vốn còn rất nghèo, cho đông đảo công nhân cả đời ước mơ một căn nhà nhưng do giá cả nằm ngoài tầm với, buộc họ phải bằng lòng sống trong những căn nhà trọ thiếu tiện nghi. Dù Bộ Xây dựng có một Cục Quản lý nhà và Thị trường bất động sản, người ta chưa thấy có một chương trình xây dựng gia cư (nhà ở) nào cho người thu nhập trung bình, người nghèo, ở tầm quốc gia và để lại dấu ấn. Ngược lại, với nhiều dự án khu đô thị, khu dân cư, người dân cố cựu tại chỗ và người nghèo bị đẩy ra rìa.

Chẳng hạn, với dự án Khu đô thị mới Thủ Thiêm đang được dư luận quan tâm, theo khẳng định của ông Võ Viết Thanh, nguyên Chủ tịch UBND.TPHCM giai đoạn 1997-2001, thì ở dự án này, việc lựa chọn nhà đầu tư xây dựng các dự án tái định cư chủ yếu dựa vào mối quan hệ “quen biết” mà không qua đấu thầu nên giờ đây dư ra hàng ngàn căn hộ mà người dân không có khả năng vào ở vì không có cơ sở hạ tầng, xa cách nơi mưu sinh quen thuộc của họ (báo Thanh Niên 6-5-2018). “Câu chuyện dự án Thủ Thiêm bây giờ theo tôi cần làm rõ những vấn đề sau: Có tình trạng cán bộ hay con em cán bộ nhảy vào dự án mua tới mua lui bán chênh lệch làm giàu không? Những công trình hạ tầng đổi đất ở dự án hay công trình tái định cư có qua đấu thầu hay chỉ định để làm lợi cho riêng mình? Đền bù của dự án có chèn ép người dân không? Lúc trước, thành phố để 160 ha làm khu tái định cư giờ 160 ha này nằm ở đâu?…”, ông Thanh nói.

Rõ ràng, muốn chấm dứt tình trạng bất công liên quan đến đất đai và bất ổn xã hội phát sinh từ đó, cần giải quyết cái gốc là chế định “đất đai thuộc sở hữu toàn dân”, và trước mắt, trong khi chưa sửa được chế định Hiến pháp này thì phải trao cho người dân quyền thương lượng về giá đất với nhà đầu tư theo nguyên tắc thuận mua vừa bán. Ngay cả những cán bộ thuộc hàng lãnh đạo giờ cũng đã phải nhận ra thực tế này, như ông cựu Chủ tịch UBND.TPHCM Võ Viết Thanh nói trong trả lời phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ (7-5-2018): “Không chỉ tôi mà nhiều người cũng nói: cần sửa đổi Luật đất đai, công nhận đầy đủ quyền sở hữu đất đai tư nhân của người dân. Có quyền sở hữu, họ sẽ yên tâm với tài sản của mình, được bảo vệ nhiều hơn với tài sản của mình. Khi có quy hoạch, họ cũng sẽ có quyền được thụ hưởng lợi ích từ việc đất đai của mình được nâng cao giá trị”.

Đó cũng là cách để nền kinh tế thoát khỏi tình trạng một nền kinh tế dựa chủ yếu vào đất, nóng lạnh từng hồi với đất, làm giàu cho một số ít doanh nghiệp và quan chức trong khi đẩy nhiều người dân đến chỗ khốn cùng.

Vấn đề là bao giờ những người nắm quyền lãnh đạo đất nước dám thoát khỏi cái “tín điều” đất đai là sở hữu toàn dân nói trên.


Tác giả gửi Trí Việt News

nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20180509/nen-kinh-te-dat

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Năm 202110:47 CH(Xem: 24)
Đôi khi chúng cũng làm ra vẻ thanh liêm trong sạch, phát biểu vài ba câu linh tinh như: "họ ăn không chừa một thứ gì - Nguyễn Thị Doan", "Đất nước nhìn đâu cũng thấy sâu - Trương Tấn Sang", sau đâu lại vào đấy, ai nói thì cứ nói, ai ăn thì cứ ăn. Vì sao? Bởi vì sống - học tập - làm theo tấm gương đạo đức hcm mà bọn chúng ra rả hàng ngày là như thế! Bác chả từng ăn cướp vàng, cướp nhà của bà Cát Hanh Long đó sao? bác chả từng quyên góp Tuần Lễ Vàng để ẳm gọn cùng đồng bọn sao? Lãnh tụ đã lưu manh như vậy thì lũ đàn em không thấm nhuần tố chất ma cô, ma cạo sao được?!
07 Tháng Năm 202110:44 CH(Xem: 18)
Bỏ số tiền gần 6 tỷ rưỡi cho chuyến đi chơi, nghỉ mát, đàn đúm của quan chức trong khi nhân dân lao đao vì dịch bệnh, và cả nước đang khốn khổ điêu tàn vì những não trạng lãnh đạo không biết làm gì chỉ ăn chơi trác táng trên xương máu nhân dân. Quan chức vô cảm. Đó chỉ là mới Hà Nội thôi, các tỉnh thành khác cũng đâu có kém cạnh. Tôi nhớ tới bát cơm chan nước của em học sinh Đăk Nông hay bát cơm trộn ve sầu của cu em Vụ Bổn Đắk Lắk, không biết các em có biết sắp tới các quan ở Hà Nội sẽ tổ chức những buổi tụ tập ăn chơi ngay ở tỉnh các em?
07 Tháng Năm 202110:43 CH(Xem: 21)
“Đừng nghe những gì CS nói, hãy xem những gì CS làm”, không cần biết ông Phạm Minh Chính nói gì, chỉ cần thấy quan chức CS mà không đưa con đi tây du học nữa thì cải cách giáo dục thành công, và quan chức không phải xây biệt phủ tường cao nữa thì xã hội yên bình. Quan chức CS mà làm được những điều đó là điều không tưởng, bởi không ai hiểu giáo dục XHCN cho bằng CS, không ai hiểu xã hội này cho bằng CS, nó không thể thay đổi mà chỉ có thể vứt đi.
05 Tháng Năm 202110:12 CH(Xem: 108)
Khi bị phàn nàn, Vinfast không cử người xem xét mà lại xua công an tấn công thì điều đó cũng có nghĩa là Vinfast đang sợ sự thật, chẳng khác nào chính quyền CS sợ những ngòi bút phản biện. Họ biết chắc “lỗi bị phản ánh là chính xác” và họ muốn che đậy nó bằng cách làm cho người khác sợ mà không dám lên tiếng. Mượn tay công an trừng trị là một hành động che đậy cái sai, và càng hung hăng tấn công khách hàng thì chứng tỏ cái sai của Vinfast càng nghiêm trọng.
05 Tháng Năm 202110:11 CH(Xem: 373)
Sơ lược vài giòng để chúng ta sẽ thấy rằng khi người cộng sản dùng ám từ Ngụy để chỉ một chính thể mang tên Việt Nam Cộng Hòa và những người phục vụ trong đó (ngụy quân, ngụy quyền), cho đến dân lành (Ngụy dân), là do cái tâm lý mê say thấm nhuần lịch sử Tàu Khựa, họ cho mình là chính nhân quân tử là nước Thục của Lưu Bị với quân sư Khổng Minh để cưỡng chiếm miền nam Việt Nam trong vũ lực, thế nhưng dó là một sự so sánh khập khiểng, bởi vì hoàn cảnh, bối cảnh giữa hai phạm trù đều khác nhau, chuyện Tam Quốc là chuyện thời xa xưa trong đó tranh giành lãnh địa, xưng bá, xưng vương...
05 Tháng Năm 202110:09 CH(Xem: 99)
Trong bối thiếu nước sạch và cảnh hạn hán ngày càng nghiêm trọng ở VN. Việc xây dựng một sân Golf là một điều như tự hủy diệt sự sống. Bởi lẽ, lượng nước cho sân Golf tiêu tốn để tưới cỏ và vận hành lớn gấp 3 lần so với cây nông nghiệp và cây công nghiệp với cùng diện tích. Và khi Tây Nguyên đang vào mùa hạn hán nghiêm trọng, Sân Golf sẽ khoan sâu trong lòng đất để lấy nước, khi khoan sâu thì mạch nước ngầm càng tụt xuống. Dân sẽ không có nước xài, chỉ doanh nghiệp lớn như FLC mới đủ điều kiện sử dụng và toàn bộ nước đó để tưới cỏ. Trong khi, Tây Nguyên....
04 Tháng Năm 202110:27 CH(Xem: 218)
Ước tính đến cuối năm 2022 thì Việt Nam mới có thể có vaccine chích đại trà. Trong khoảng thời gian chưa có vaccine thì Việt Nam vẫn “bắt sâu bằng tay” thôi. Đã một năm rưỡi Việt Nam cặm cuội “bắt sâu” thành công, tuy nhiên còn một năm rưỡi nữa chưa chắc gì Việt Nam cũng thành công như vậy? Nỗ lực của chính quyền chỉ là điều kiện cần, ý thức của người dân mới có điều kiện đủ. Trong lúc nguy cơ bùng phát dịch mà vẫn giữ ý thức như ngày 30/4 vừa rồi thì không sớm thì muộn cũng toang. Vào ngày 23/5 người dân sẽ đi diễn vở kịch “bầu cử”. Đây là thời điểm mà...
04 Tháng Năm 202110:25 CH(Xem: 224)
Liệu thép sản xuất tại VN của Lê Phước Vũ, tập đoàn Tôn Hoa Sen có chịu nổi những cái test này không? Thời gian sẽ trả lời. Hơn thế nữa, cho dù cơ xưởng sản xuất của Vinfast nằm ở Hải Phòng, thuận tiện cho việc vận chuyển cơ phận, tiếp nhận hàng hóa, thành phẩm đi và đến bằng đường thủy, Vinfast cũng cần có một hệ thống hạ tầng cơ sở (infastructure) hòan chỉnh, điều Việt Nam chưa hề có được ở bất cứ nơi nào trên cả nước. Chưa xây dựng được hạ tầng cơ sở hoàn chỉnh, tốt đẹp, không thể có nền công nghiệp hiện đại.
04 Tháng Năm 202112:29 CH(Xem: 113)
Ông Hoàng cho lên YouTube của mình về chiếc xe mà ông đã mua của VinFast với 10 lỗi lớn nhỏ. Ông đã từng đem xe tới hãng Vinfast sửa chữa bảo hành nhiều lần nhưng không thành công trong khi xe của ông chỉ chạy được 8000 km. Đáp lại, hôm 2/5, trang Facebook chính thức của VinFast đăng bài nói rằng ông Hoàng đã loan tải thông tin không đúng sự thật về chất lượng xe VinFast Lux A2.0, gây hoang mang cho người dùng và ảnh hưởng tới uy tín của hãng.
03 Tháng Năm 202110:30 CH(Xem: 241)
Tuy nhiên khi thấy quan thầy đối phó với những ông lớn công nghệ thì “đồ đệ” cũng lo làm theo mặc dù Việt Nam chưa có công ty cô nghệ nào đe dọa được khả năng kiểm soát của ĐCS. Qua hành động của thầy trò “núi liền núi, sông liền sông” của hai ĐCS, thì Trung Cộng họ cắt cánh con vịt mái đang đẻ trứng nhưng ĐCS Việt Nam thì họ lại đang dự tính cắt cánh luôn cả vịt non. Nền kinh tế số của Việt Nam phát triển chưa mạnh mà đã bị ĐCS dựng rào cản để “chăm sóc từ trong trứng nước”. Đó là “tầm nhìn xa” của ĐCS, các công ty công nghệ tư nhân ở Việt Nam liệu mà sống.
07 Tháng Năm 2021
Đôi khi chúng cũng làm ra vẻ thanh liêm trong sạch, phát biểu vài ba câu linh tinh như: "họ ăn không chừa một thứ gì - Nguyễn Thị Doan", "Đất nước nhìn đâu cũng thấy sâu - Trương Tấn Sang", sau đâu lại vào đấy, ai nói thì cứ nói, ai ăn thì cứ ăn. Vì sao? Bởi vì sống - học tập - làm theo tấm gương đạo đức hcm mà bọn chúng ra rả hàng ngày là như thế! Bác chả từng ăn cướp vàng, cướp nhà của bà Cát Hanh Long đó sao? bác chả từng quyên góp Tuần Lễ Vàng để ẳm gọn cùng đồng bọn sao? Lãnh tụ đã lưu manh như vậy thì lũ đàn em không thấm nhuần tố chất ma cô, ma cạo sao được?!
07 Tháng Năm 2021
Bỏ số tiền gần 6 tỷ rưỡi cho chuyến đi chơi, nghỉ mát, đàn đúm của quan chức trong khi nhân dân lao đao vì dịch bệnh, và cả nước đang khốn khổ điêu tàn vì những não trạng lãnh đạo không biết làm gì chỉ ăn chơi trác táng trên xương máu nhân dân. Quan chức vô cảm. Đó chỉ là mới Hà Nội thôi, các tỉnh thành khác cũng đâu có kém cạnh. Tôi nhớ tới bát cơm chan nước của em học sinh Đăk Nông hay bát cơm trộn ve sầu của cu em Vụ Bổn Đắk Lắk, không biết các em có biết sắp tới các quan ở Hà Nội sẽ tổ chức những buổi tụ tập ăn chơi ngay ở tỉnh các em?
07 Tháng Năm 2021
“Đừng nghe những gì CS nói, hãy xem những gì CS làm”, không cần biết ông Phạm Minh Chính nói gì, chỉ cần thấy quan chức CS mà không đưa con đi tây du học nữa thì cải cách giáo dục thành công, và quan chức không phải xây biệt phủ tường cao nữa thì xã hội yên bình. Quan chức CS mà làm được những điều đó là điều không tưởng, bởi không ai hiểu giáo dục XHCN cho bằng CS, không ai hiểu xã hội này cho bằng CS, nó không thể thay đổi mà chỉ có thể vứt đi.
07 Tháng Năm 2021
Ở những nước cộng sản, họ tuyên truyền về một xã hội chủ nghĩa mà người lao động làm việc theo sức lực nhưng được hưởng theo nhu cầu. Nghe rất là hay, rất là nhân bản nhưng thực tế, giới lãnh đạo ở các nước cộng sản chỉ lợi dụng cái gọi là xã hội chủ nghĩa để làm giàu, bóc lột, cướp giựt tài sản của người dân nhằm mục đích làm giàu cho bản thân, cho đảng cầm quyền. Họ đặt quyền lợi của đảng lên trên quyền lợi của dân tộc. Họ xem sinh mạng của đảng viên quan trọng hơn sinh mạng của quần chúng. Ngay cả chính đảng viên với nhau, họ sẵn sàng thủ tiêu, tiêu diệt nhau....
07 Tháng Năm 2021
Những chi tiết ở đây trong Cơ Năng Hiến Pháp sẽ cho chúng ta cái nhìn về cấu trúc chính quyền của LĐA khác với những cấu trúc của Tây Phương và quan niệm "phân quyền" cũng như "cân bằng và kiểm soát" (check & balance) của Tây Phương đã được LĐA thay bằng "đan quyền" (sự đóng góp của Trung Tâm Hội Nghị và Công Dân Đoàn cùng các cơ quan bên Chính Trị lẫn Hành Chánh tạo thế đan quyền mà nếu không đan với nhau thì hệ thống sẽ trì trệ hoặc đổ vỡ) là yếu tố quyết định của chính thể "Duy Dân" và sự thực hiện "Bình Sản Kinh Tế".
06 Tháng Năm 2021
“Việt Nam là một nước nghèo và đông dân giống Ấn Độ. Nếu Chính phủ Việt Nam mà giấu dịch thì sẽ bùng phát như Ấn Độ. Lúc đó số người chết sẽ tăng rất cao vì y tế Việt Nam không kham nổi. Dân số Việt Nam bằng 1/3 dân số Mỹ mà số nhiễm bệnh chỉ bằng 1/100 số nhiễm bệnh ở Mỹ là điều vô lý. Em không tin. Em ở Việt Nam em cũng lo lắm tại vì không biết kết quả xét nghiệm có đúng hay không, rồi có quản lý được hay không. Đến lúc bùng phát dịch lên thì không biết làm sao!?”
06 Tháng Năm 2021
‘Nhiều người hỏi, sao không thấy Bác Hồ dạy: Thương yêu cha mẹ?”, trong đó người dân thắc về 5 điều Bác Hồ dạy sao không có “yêu thương cha mẹ?” thì ông Hoàng Chí Bảo đã bẻ lái “yêu tổ quốc bắt đầu từ “tình yêu đối với gia đình”, vậy thì ông Hoàng Chí bảo giải thích vì sao Lý Mỹ cũng “yêu tổ quốc, yêu đồng bào” nhưng lại đấu tố cha mẹ? Rồi Dương Đức Thịnh cũng “yêu tổ quốc, yêu đồng bào” nhưng tại sao lại sỉ nhục đồng bào? Vậy cái gọi là “yêu tổ quốc, yêu đồng bào” của đảng nó thế nào? Vậy rõ ràng cái gọi là “yêu tổ quốc, yêu đồng bào” ấy, dưới bàn tay nhào nặn của đảng...
05 Tháng Năm 2021
Sơ lược vài giòng để chúng ta sẽ thấy rằng khi người cộng sản dùng ám từ Ngụy để chỉ một chính thể mang tên Việt Nam Cộng Hòa và những người phục vụ trong đó (ngụy quân, ngụy quyền), cho đến dân lành (Ngụy dân), là do cái tâm lý mê say thấm nhuần lịch sử Tàu Khựa, họ cho mình là chính nhân quân tử là nước Thục của Lưu Bị với quân sư Khổng Minh để cưỡng chiếm miền nam Việt Nam trong vũ lực, thế nhưng dó là một sự so sánh khập khiểng, bởi vì hoàn cảnh, bối cảnh giữa hai phạm trù đều khác nhau, chuyện Tam Quốc là chuyện thời xa xưa trong đó tranh giành lãnh địa, xưng bá, xưng vương...
05 Tháng Năm 2021
Trong những năm tới, nhiều khả năng Bắc Kinh sẽ lợi dụng thành quả của một cuộc bầu cử ở Đài Loan làm cái cớ để thông báo rằng họ sẽ bắt đầu khai thác và thực thi Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) xung quanh hòn đảo này để chuẩn bị cho một cuộc “thống nhất”. Động thái này sẽ nhanh chóng leo thang thành cuộc xâm nhập quy mô lớn và có tổ chức nhắm vào các vùng biển của Đài Loan bằng các tàu không vũ trang hoặc vũ trang hạng nhẹ, tương tự như việc Bắc Kinh chiếm đóng Đá Ba Đầu trong năm nay. Do thiếu lực lượng quân sự truyền thống, nên hải quân Đài Loan sẽ...
04 Tháng Năm 2021
Liệu thép sản xuất tại VN của Lê Phước Vũ, tập đoàn Tôn Hoa Sen có chịu nổi những cái test này không? Thời gian sẽ trả lời. Hơn thế nữa, cho dù cơ xưởng sản xuất của Vinfast nằm ở Hải Phòng, thuận tiện cho việc vận chuyển cơ phận, tiếp nhận hàng hóa, thành phẩm đi và đến bằng đường thủy, Vinfast cũng cần có một hệ thống hạ tầng cơ sở (infastructure) hòan chỉnh, điều Việt Nam chưa hề có được ở bất cứ nơi nào trên cả nước. Chưa xây dựng được hạ tầng cơ sở hoàn chỉnh, tốt đẹp, không thể có nền công nghiệp hiện đại.