Mỏng léc như tờ giấy chùi miệng

26 Tháng Giêng 20175:16 SA(Xem: 3508)

Mỏng léc như tờ giấy chùi miệng

13094361_10154969105550620_7500489749697623885_n

Sinh viên Dược


Báo cáo sức khỏe cho thấy thảm họa Formosa vẫn nằm trong tầm kiểm soát, sức khỏe người dân không bị ảnh hưởng nhiều. Một bản báo cáo ngắn gọn, súc tích mà làm cho tất cả các bộ, ban, ngành đều yên trí.

Ấy thế mà trời xui đất khiến thế nào, đám dân ngu khu đen ấy lại bắt đầu nổi loạn. Xưa mình chỉ hoét một tiếng là chúng nó dạ răm rắp, giờ không biết thằng nào xúi dại mà cả đám dân đen ấy, hết biểu tình lại đến đình công, học sinh thì không đến lớp. Đã thế còn dám bạo gan đòi miễn học phí nữa. Cứ thế này đất nước đi xuống mất. Loạn. Loạn hết rồi. Cả đám văn nghệ sĩ nữa, không ai bảo cũng tự động đi quyên góp, cứu trợ cho đồng bào miền Trung. Chính quyền còn chưa đả động gì mà chúng nó dám làm láo quá, làm như ai chết đói đến nơi. “Tịch thu tài sản của nó hết cho tao”, quan lớn ra lệnh.

- Xin thưa, tôi chỉ giúp đỡ người dân vượt qua thảm họa Formosa – Một người trong nhóm từ thiện phân trần.

- Thế anh đã xin phép chính quyền chưa?

“Nguy hiểm nhất là mấy thằng giặc chữ ấy”. Chúng nó mới hay đưa tin loạn kích động dân chúng. Chúng nó mới hay tuyên truyền làm loạn. “Bịt mỏ đám nhà báo ngay! ”.

- Giờ dân chúng lấy gì mà sống.

- Sống hay không, không phải việc của các anh.

“Đề nghị các anh chấm dứt hứa hão” – dân “phản cách mạng” lên tiếng.

- Kiểm nghiệm nước biển thôi mà làm gì lâu thế.

- Dễ đến ba tháng rồi còn gì. Chừng ấy thời gian thì kiểm nghiệm được nước của cả quốc gia chứ đâu phải mỗi vùng Vũng Áng.

- Sao lại lâu thế nhỉ, hay không phải tại Formosa?

- Nói xàm! Còn ai trồng khoai đất này.

- Đập nát cái nhà máy đó đi, không thì mình còn bị đầu độc dài dài.

- Ai đập? Đập ai?

Số là hồi tháng 4, ở miền Trung từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế xảy ra hiện tượng cá đua nhau chết. Chết bất đắc kì tử! Thôi thì 1001 lý do để cá có thể chết: Tai nạn giao thông. Chết. Ngộ độc muối. Chết. Thất tình tự tử. Chết. Đuối nước. Chết…. Có nơi mỗi ngày ngư dân vớt được hàng tấn cá chết, thậm chí có người chỉ vì lặn xuống biển cũng chết trắng bụng như cá.

Cả nước bàng hoàng vì cá chết, các nhà khoa học cũng lao đầu vào tìm hiểu nguyên nhân. Qua phân tích, cả nước biển lẫn nước đầm Lăng Cô (Huế) đều bị ô nhiễm, các chỉ tiêu đều vượt quá ngưỡng cho phép. Ngoài ra tảo biển phát triển mạnh, cộng với khí độc ở đáy lồng khiến cá thiếu oxy. Từ kết quả phân tích, khả năng cá chết do dịch bệnh đã được loại bỏ. Vậy, nguyên nhân do đâu?

Cuối cùng, một ngư dân cũng tìm ra một ống dẫn nước thải được xả trực tiếp ra biển của công ty Formosa Vũng Áng. Tang chứng đã rành rành. “Giữa cá và thép, các anh chỉ có thể chọn một” – Giám đốc đối ngoại Formosa thẳng thừng, “thách chúng nó dám làm gì mình” – y nghĩ thầm. Như các vùng biển nổi tiếng trên thế giới, biển Vũng Áng hội đủ các yếu tố: nước vừa đen vừa chết, tảo đỏ mọc đầy và cá chết trắng biển. Biển chết ở Isarel chỉ đến thế là cùng. Thật là một màu sắc sinh động thích hợp trong văn tả cảnh.

Một thảm họa gây ra cho môi trường miền Trung đã đẩy hàng triệu người vào cảnh điêu đứng. Hàng triệu người mất việc làm, hàng chục triệu người bị nhiễm độc từ độc tố trong hải sản, động vật, thực vật. Ăn cũng chết, không ăn cũng chết, thà ăn còn sống ngoắc ngoải thêm một thời gian, được chừng nào hay chừng đó; đó là chưa kể lượng không khí xả thải được các nhà khoa học đánh giá là “bổ cho phổi, tốt cho tim mạch” được các nhà máy thải vô tư lự vào các khu dân cư. Các bờ biển nổi tiếng với vẻ đẹp diễm lệ giờ đây còn nổi tiếng hơn với vẻ đẹp “Biến chết”, nhưng không phải do muối mặn mà do ô nhiễm. Khuyến cáo: “Nếu bạn du lịch đến đây, rất có thể bạn sẽ phải ra về với xe cấp cứu”.

Giờ thì các quan im thin thít, ai cũng lo người khác sẽ đổ tội cho mình. Rước về nước được cái nhà máy Formosa ấy, ban đầu các quan lớn cũng cung cách lắm. Khởi công long trọng báo chí rùm beng, rồi nào là tiệc chiêu đãi lớn nhỏ. Các quan thì cứ thôi rồi, mũi như chim vỗ cánh, bụng như cái thùng phi xanh, mặt song song với trời: Cái nhà máy thép này được xây dựng là nhờ của tôi, nhờ tôi mà nước ta được đầu tư 27 tỷ USD, giải quyết công ăn việc làm cho hàng chục ngàn lao động… Mà cái chính là các quan ai cũng được lì xì ít nhiều. Lì xì thôi nhé, hối lộ đây không có nhận đâu. Cũng như dự án khai thác Bô xít Tây Nguyên ấy.

Thế quái nào, được đoạn đầu nghiêm túc, giờ Formosa liên tiếp giở trờ. Rõ khổ! Chẳng biết chúng nó làm cái gì nữa. Lấp làm sao được hàng đống cá chết giờ? Chính phủ tổ chức cuộc họp để bàn về trách nhiệm của vụ việc. Để chứng minh mình vô can và vô tội, các quan lớn thi nhau… “bức xúc”, việc bức xúc như tuyên bố “Tôi không bênh cho thủ phạm, tôi là chính nghĩa”. Họ đẩy hết trách nhiệm lên đầu Tài nguyên và Môi trường. Bộ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi trường chống chế:

- Đành rằng đây là vụ việc về môi trường, nhưng đây không phải hoàn toàn lỗi của chúng tôi. Lỗi này là lỗi của tập thể chứ có phải cá nhân tôi đâu. Các anh cứ làm như chúng tôi xả ra nước thải vậy.

Rồi ông nhìn qua Công thương, tiếp:

- Theo tôi, lỗi này đầu tiên thuộc về Bộ Công thương. Các anh thừa biết Formosa là tập đoàn gây bao nhiêu vụ ô nhiễm đình đám trên thế giới, vậy còn rước về làm gì, lại còn ở yếu điểm của quốc gia nữa.

Bỗng dưng bị đẩy trách nhiệm, Công thương sừng sộ lên:

- Không kêu gọi đầu tư nước ngoài để mà chết đói hả? Tôi chỉ đảm trách nhiệm vụ kêu gọi đầu tư thôi, chứ có đảm trách về môi trường à. Đây là nhiệm vụ của ông, môi trường ô nhiễm là do ông chứ do ai.

- Nếu ông không gọi cái đám Đài Loan ấy đến đây thì làm gì có chuyện ô nhiễm ngày hôm nay. Ông đừng có đổ phân lên người tôi rồi kêu phân thối. Nhá! – Ngó qua thấy Văn hóa trìu môi, Môi trường nhắc luôn – Cả ông nữa Văn hóa, đám báo chí của ông cứ giật tít cả lên. Tổ cha mấy thằng viết báo. Chuyến này phải chỉnh đốn lại báo chí mới được, ai đời hình cá chết ở hồ Mona tận năm 2008 lại đem vào mô tả 1 vụ mới vừa xảy ra ở Việt Nam.

- Tôi còn chưa đụng chạm gì tới nhà anh nhá – Bộ Văn hóa gào lên – Anh tin không, tối nay tôi cho vợ con anh lên báo luôn.

Rồi ông ngồi xuống, phẩy tay như không thèm chấp, từ tốn nói: “Tụi Formosa xả thải như thế thì còn ai dám du lịch nữa. Mà ông nào là người cấp phép nước xả thải”.

Các Bộ trưởng vốn từ lâu đã bất mãn với bên báo chí vì cái tội hay đăng tin gà, tin vịt bậy bạ. Bộ trưởng đã ghét là chửi. Thế là dây mơ rễ má thế nào mà vụ việc lại liên quan tới nhiều Bộ, ban, ngành. Các quan nhớn lao vào nhau cãi vã. Mọi chuyện từ Tùng Sơn chụp ảnh nghệ thuật, Ngọc Trinh chụp ảnh nude bảo vệ môi trường đến chuyện rút ruột công trình đều được mang ra tất. Ai cũng cho rằng tôi không có lỗi, lỗi là ở cái thằng ngay trước mặt tôi nè.

Lẽ đời là thế, khi có công thì hàng trăm người bu vào như ruồi bu mật. Đám đàn em cấp dưới thì thi nhau phùng mang, trợn má thổi cấp trên lên tận mây xanh. Đó gọi là học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh: “Ôi ôi, anh là người mẫu mực, vì nước vì dân, đất nước ta có sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không là nhờ vào công của anh, chỉ mình anh thôi…”. Thế nhưng đến khi xảy ra sự cố. Nguyên nhân là do các làng nghề, các khu dân cư xả thải, do nạn thủy triều đỏ gây nên, do đám điêu dân xảo trá dàn dựng vụ việc cá chết… Thôi thì đủ thứ lý do. Không phải tôi, nhất quyết không phải tôi.

Cuộc họp trở thành cuộc cãi vã nặng nề, ai cũng đỏ mặt, tía tai, khản họng. Thiếu chút nữa là các ngài Bộ trưởng lao vào thượng cẳng tay hạ cẳng chân với nhau. “Bố đéo sợ bố con thằng nào hết” – Bộ trưởng Bộ Nội vụ lầm bầm.

“Anh kia, nói cái gì đấy” – Thủ tướng quát – “Nghe tôi hỏi đây. Tại sao cái đám thanh tra của anh không tìm ra bất kỳ sai phạm nào trước đó? ”.

“Ơ, sao em biết được. Thằng cháu của anh là trưởng ban thanh tra mà?”.

Thủ tướng im bặt. Làm cho ra nhẽ vụ này có khi liên quan đến thằng cháu mình thì… chết, rồi lại dây dưa đến mấy đứa khác nữa. “Bộ Công an” – Thủ tướng ra lệnh, nhấn mạnh từng chữ - “Không được để dân chúng phản cách mạng làm ảnh hưởng tới quan hệ hai nước”. Về vấn đề dân sinh, ông Thủ tướng chỉ đạo vỏn vẹn một câu: “Hứa được chừng nào thì hứa”.

Thủ tướng chính phủ yêu cầu trình lên một bản báo cáo về sức khỏe của người dân trong vùng chịu ảnh hưởng của vụ thảm họa. Bộ trưởng Bộ Y tế vốn là một phụ nữ nhu mì, ở đời tránh voi chẳng xấu mặt nào. Bà dặn dò kĩ thư ký viết bản báo cáo sao cho thật nhẹ nhàng và tránh đụng chạm đến tất cả những người có thế lực lớn trong xã hội. Thư ký cho người khảo sát và viết một bản báo cáo dài cả chục trang giấy, vừa viết vừa cân nhắc thận trọng từng câu chữ cố sao cho thật ôn hòa, không làm mếch lòng một ai.

Thư ký liền đưa bản báo cáo cho các bạn đồng nghiệp. Mỗi người góp ý một câu.

- Ấy, chỗ này không được. Bỏ chỗ này, bỏ chỗ này nữa…

- Tốt nhất là cậu bỏ cái đoạn “người dân bị nhiễm độc do ăn cá” đi. Có ai bảo “tôi vừa ăn cá” đâu.

- Chỗ này sửa lại một chút… ừ, ừ…

Thư ký làm theo. Thấy sửa cũng đã tạm ổn, thư ký liền đem tập báo cáo đến văn phòng luật sư nhờ xem xét.

- Ấy, đoạn này không được. Anh không thấy bao nhiêu người bị bỏ tù chỉ vì những câu thế này à.

- Này, tuyệt đối không được đả động gì đến hoạt động của Formosa, ảnh hưởng đến quan hệ Việt - Đài…

“Con số thiệt hại, cứ giảm gấp hai. À không, gấp ba đi” – Ông luật sư quả quyết – “Giảm được chừng nào hay chừng đó”.

Thế là bỗng dưng thư ký học được bút pháp “Tảng băng trôi”, loại bỏ hết những chi tiết không cần thiết và chỉ giữ lại những phần cốt lõi. Lúc này thì bản báo cáo còn vỏn vẹn vài trang giấy, mỏng léc như tờ giấy chùi miệng.

Bay đi!


nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20170126/mong-lec-nhu-to-giay-chui-mieng

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Chín 20198:48 CH(Xem: 133)
4. Chú Phúc chững chạc thế, cổ thẳng thế, kiến tạo với những đầu tàu kinh tế là thế, mà lại gọi chú ấy là niểng, là nghẹo, là tháp nghiêng - phản động. 5. Chị Ngân thông minh, lanh lợi khi không thông qua luật biểu tình, nhưng lại thông qua luật đặc khu. Chị khiêm tốn và giản dị là thế, nhưng lại bảo chị có 300 bộ áo dài cùng đồng hồ hàng hiệu vài chục ngàn đô - phản động. 6. Anh Nhạ Bộ trưởng Bộ giáo dục đánh vần chữ lon trơn tru, mượt mà là thế mà chúng nó bảo anh đánh vần mãi vẫn thành chữ...
18 Tháng Chín 20198:47 CH(Xem: 50)
“Phát triển tiểu ngạch lâu nay đang rất tốt do đường biên dài, nhiều cửa khẩu nhưng vừa rồi do kiểm soát chất lượng vì sắn là một trong những nguyên liệu thực phẩm của TQ nên họ yêu cầu truy xuất nguồn gốc xuất xứ. Chính vậy, làm cho vấn đề giao thương, XNK biên mậu thay đổi. Trước đây dễ dàng. Thực tiễn giữa biên mậu và chính ngạch có nhiều cái không đồng đều về thuế quan và kiểm soát nên người ta kiểm soát chặt hơn nên việc giao thương hàng hóa khó khăn hơn.
16 Tháng Chín 201910:36 CH(Xem: 94)
Tên gọi nhiều khi chỉ là tên riêng của địa điểm hoặc danh nhân hoặc sự kiện, nó không quan trọng và không quyết định tới mô hình hay ngành đào tạo. Ở Campuchia có đại học khoa học y tế/sức khoẻ (University of Health Sciences) gồm nhiều trường đại học/viện/khoa thành viên). Ở Sài Gòn khi còn chế độ Việt Nam Cộng Hoà vào trước năm 1975, đã có Viện đại học Sức khoẻ (gồm 03 trường đại học về y tế, dược). Vì vậy, vấn đề không cần phải tranh cãi cái tên mà là ở mô hình tổ chức giáo dục đại học. Và nó có đem lại hiệu quả hay không mới là quan trọng.
16 Tháng Chín 20199:14 CH(Xem: 111)
Nhiều ngày sau, lão không ăn uống gì nữa vì thấy những quang vinh mà lão có được té ra toàn là ảo tưởng. Chịu không không nổi trước cú sốc quá lớn, một đêm không trăng lão âm thầm đến lăng mộ của mình, chui vào quan tài, tự đậy mắp và nhắm mắt cùng với lọ thuốc ngủ đã được trút rỗng trên tay. Lão đã ra đi, và ra đi vĩnh viễn với lòng nặng trĩu rằng “mình là kẻ khốn nạn” trong mắt toàn dân chứ chả phải một đấng vĩ đại nào cả. Thế là từ lời đồn, lão trở thành kẻ chết thật.
15 Tháng Chín 20199:42 CH(Xem: 154)
Thế tại sao cứ mưa là phố phường lại ngập? Tại sao tham nhũng vẫn lắm thế? Tại sao giáo dục lại tụt hậu? Y tế lại lắm tai tiếng? Tại sao buôn gian bán lận nhiều vậy? Tại sao đời sống vẫn nghèo? Tại sao đạo đức xuống cấp? Tại sao lại “ăn không từ thứ gì của dân”? Thế các người đã thực làm gì cho tổ quốc rồi hả?
15 Tháng Chín 201912:58 SA(Xem: 181)
Đặc biệt hơn thiết bị hiện đại mà Bọ Tiến cầm trên tay để tìm kiếm ấu trùng muỗi là một cái đèn pin led "Ma Dzè China" được bán ở khắp các siêu thị 99 cent Mỹ với giá...1 USD!. Bọ Tiến cũng là vị bộ trưởng đầu tiên dùng mũi của mình để kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm. Tinh thần vì dân phục vụ (lấy có) - vì tiền bán thuốc ung thư giả cho người dân của Bọ Tiến thật đáng...! ( và ).
15 Tháng Chín 201912:54 SA(Xem: 115)
Tại Việt nam, ĐCS chẳng cần cảnh báo, cũng chẳng cần sơ tán dân, cũng chẳng cần bảo vệ dân. Tại đây, chính quyền chỉ làm một việc đơn giản, là xúi dân sống chung với thảm họa để chịu thiệt hại nghiêm trọng hơn. Đảng làm thế nhằm mục đích gì? Nhằm vào 2 mục đích, đó là vừa để phục vụ trò mị dân của đảng, và vừa để chính quyền đỡ tốn kém nhằm tiết kiệm chi phí để cho quan chức tham ô. Ở Việt Nam, chúng ta đang sống trong một nhà nước “của dân do dân và vì dân” là như thế đó. Để đảng và nhà nước lo thì đảng sẽ lo cho chúng ta chỉ đến như thế thôi. Đó là cái giá của sự chấp nhận.
13 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 265)
Cộng sản không có tính chính danh, họ không đại diện cho tổ quốc nên có thể khẳng định rằng, họ không đủ tư cách để hỏi dân “đã làm gì cho đất nước chưa?” kiểu như bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã hách dịch nói trước nhân dân. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân với mức lương 16,4 triệu, nhưng có 300 bộ áo dài mỗi bộ trị giá trăm triệu và trên tay bà cũng đang đeo 1 chiếc đồng hồ hiệu Hublot – Thụy Sỹ có giá khoảng 15.000 đô thì ai cũng biết, tiền nhân dân đang bị bà chủ tịch này bằng cách nào đó đã rút về làm của riêng cho mình. Đây chính là hành động ăn trộm của tổ quốc nhưng lại lên mặt dạy đời nhân dân rằng, phải phụng sự tổ quốc.
13 Tháng Chín 201910:54 CH(Xem: 160)
Chưa từng một lần mở mồm ra tỏ ý thương xót đồng bào ta bị Tàu Cộng giết hại. Không những không phê phán, không ngậm ngùi, không thương xót mà Phú Trọng luôn lựa mọi cơ hội có thể biện minh cho hành động xâm lược, giết người Việt Nam của Tàu Cộng. Phú Trọng bây giờ là cỗ máy hoàn hảo với hay tay cương đảng, và nước, con thuyền Việt Nam bất luận sóng gió kiểu gì cũng phải cập bến Trung Nam Hải.
12 Tháng Chín 201910:10 CH(Xem: 165)
Đó chính là chính sách ngu ngốc của đảng khi thủ tiêu tầng lớp trí thức tinh hoa của miền nam, đày đọa những bộ óc thông minh trong trại cải tạo để thỏa mãn cái tự kiêu của mình. Việt Nam hôm nay đã làm được chiếc xe hơi chưa? Đừng nói là có với cái xe hơi đầu gà đít vịt của tên tỷ phú dỏm Phạm Nhật Vượng mà phải nhìn một cách nghiêm túc rằng nước Việt Nam chưa thể có nền công nghiệp luyện kim theo tiêu chuẩn quốc tế, một yếu tố quan trọng để sản xuất sản phẩm cơ khí chất lượng cao, do đó người Việt Nam hãy tự biết xấu hổ vì chúng ta đang sống trong một đất nước nghèo hèn và lạc hậu.
20 Tháng Chín 2019
Đã 2 tháng nay tôi vẫn nghĩ vậy, nay tôi muốn đưa ra cách lý giải này để cho mọi người nghiệm lại nó có hợp lý hay không. Để đánh giá đúng bản chất của CS thì vẫn phải theo lời của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu thôi, “đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn những gì Cộng Sản làm". Dựa vào đó thì mới hiểu đúng về CS. Trong vấn đề này, chỉ cần chỉnh lại ý nghĩa chuyến đi của bà ngân thì liền có một bức tranh hiện ra. Bức tranh ấy nó đã mô tả rằng, chính quyền Hà Nội đích thị là một đại lý của ĐCS Trung Quốc tại Hà Nội. Tất cả chỉ là việc tung hứng giữa thằng chủ và thằng làm thuê một cách nhịp nhàng để qua mặt nhân dân...
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.