Viễn ảnh của một đất nước!

25 Tháng Mười 20166:15 CH(Xem: 3804)

Viễn ảnh của một đất nước!

90o (3)


Nguyên Thạch (Danlambao)
 - 
Khi nhà cầm quyền mà khối thành viên của nó là một bầy sâu khổng lồ tranh nhau đục khoét từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài từ trung ương cho đến địa phương xã thôn, từ trong ngân quỹ của nhà nước cho đến đục khoét cướp bóc của dân chúng ở ngoài xã hội thì đất nước sẽ không còn gì hy vọng, nếu có chăng là vũng lầy đen tối.
Một thể chế mà đảng phái chính trị được đặt ra ngoài vòng luật pháp, được phép ngồi xổm trên luật pháp và người dân phải nai lưng ra đóng thuế để nuôi hơn 4 triệu đảng viên vô tích sự này. Dưới cái gọi là đảng ủy, họ mở hội nghị đảng, họ ăn mừng, tiệc tùng... Họ xây dựng lâu đài, cơ sở đảng ủy trung ương, tỉnh, huyện, xã khắp nơi vô cùng hoành tráng rồi trà rượu triền miên. Họ tréo cẳng, họ dạng háng ngồi bày vẽ chuyện viển vông rồi nghiên cứu, rồi bàn bạc, mổ xẻ theo ngày dài năm tận mà đống bùi nhùi rối bời như hầm phân bắc thối ôi vẫn xông mùi nồng nặc mà theo như tên đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng rằng không biết đến cuối thế kỷ này sẽ hết thối chưa.
Một quốc gia mà Quân đội phải trung thành với đảng, sẵn sàng chết cho đảng chứ không hy sinh cho đất nước. 7 đảo, Biển Đông thuộc chủ quyền lâu đời của Việt Nam, giờ đây giặc chiếm lấy và xây dựng thành lũy, sân bay, khu du lịch, kho hầm chứa bom đạn trong khi Quân đội vẫn cúi đầu im lặng.
Một thể chế mà Côn đồ, Mật vụ, Côn an áo vàng, áo xanh, áo rằn ri đông hơn cả quân Nguyên với lý tưởng "còn đảng còn mình" mà lý tưởng của đảng là quì mọp và thần phục thiên triều phương Bắc "thà mất nước chứ không để mất đảng" nên phương châm của Côn an nguyện làm "lá chắn", sẵn sàng đập tan mọi âm mưu thế lực chống lại đảng và nhà cầm quyền. Lực lượng lá chắn này đã được đảng trang bị tận răng, sẵn sàng đánh đập, bắt bớ, bỏ tù những đối tượng mà đảng xem như là kẻ thù, đó là người dân yêu nước, dám đứng dậy.
Một thể chế mà cán bộ nhà nước là những tay tham nhũng cực giàu, với quyền lực cùng băng đảng, họ bao che cho nhau theo phương thức "buôn có bạn, bán có phường". Quan chức lớn ký kết theo thỏa thuận lớn, quan chức nhỏ vòi vĩnh theo phong bì nhỏ theo đúng qui trình.
Một thể chế mà những tên ngu dốt, học qua loa tại chức, mua bằng cấp lên làm lãnh đạo và hoạch định những chính sách của quốc gia và xem chuyện quốc gia đại sự y như chuyện đùa cợt. Dưới thể chế này, người dân như là những con vật thí nghiệm, sai thì sửa, sửa vẫn sai, và tiếp tục sai đâu sửa đó.
Mới đây, ông Bùi Quang Vinh cựu Bộ trưởng Bộ kế hoạch và Đầu tư đã khai báo: 
bqv
 
“Ngân sách trung ương hiện chỉ còn 45.000 tỷ đồng. Với mức này không biết để làm cái gì, chưa nói để trả nợ với các thứ. Cho nên gần như không có tiền để làm gì cả”.
Hôm 23/10, trả lời phỏng vấn của BBC, chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành nhận định: “Tình hình tài chính của Việt Nam đang rất khẩn trương với đầy những vấn đề không được giải quyết: ngân sách cạn kiệt, chi tiêu không được quản lý chặt, lãng phí đầu tư công và rút ruột công trình và nợ công không được xử lý ổn thỏa”.
Theo ông Thành, việc ngân sách cạn kiệt là chỉ dấu sau một quá trình quản lý nhà nước không hiệu quả. Ông diễn giải thêm: “Kinh tế không đủ thu để nuôi ngân sách trong lúc ngân sách bội chi từ năm này qua năm nọ mà không kiềm lại được. Một quốc gia không trả được nợ mà còn phải đi vay để trả nợ cũ thì có vấn đề lớn về quản lý ngân sách nhà nước rồi”. (1)
Tôi bảo rằng: "Không còn tiền để làm bất cứ việc gì nữa". Đây là lời của đảng nói chứ không phải của dân nói đâu nhé. Nếu dân nói là PHẢN ĐỘNG, còn đảng nói thì sao?.
Vì sao hết tiền?. Và tại sao hết tiền mà không tuyên bố PHÁ SẢN?. ĐCSVN chúng bây giỏi lắm mà!.
Ông vẽ đường cho mà chạy đây: "ĐCSVN và nhà nước VN cứ tuyên bố phá sản và khánh tận rồi giải thể toàn bộ hệ thống chính phủ thì mọi nợ nần, kể cả 900 tỉ USD nợ Trung cộng cũng xù luôn. Khi một chính phủ không còn tồn tại thì mọi vấn đề nợ nần đều không còn hiệu lực".
Hơn thế nữa, ông Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng đã cho biết để tái cơ cấu kinh tế 2016-2020 thì cần tới 10 triệu tỷ đồng, mà theo Vietnam Net đã đặt một câu hỏi to tổ bố: Tiền đâu mà nhiều lắm thế?.
"Theo tờ trình của Chính phủ, nguồn lực cần thiết để thực hiện Đề án tái cơ cấu nền kinh tế giai đoạn 2016-2020 là hơn 10,5 triệu tỷ đồng. Tuy nhiên, theo Bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng, dự kiến ngân sách Nhà nước chỉ “gánh” 1/3, còn lại khoảng 6 triệu tỷ đồng sẽ huy động trong dân - từ các nhà đầu tư trong và ngoài nước.
Cụ thể, nguồn lực để thực hiện Kế hoạch tái cơ cấu nền kinh tế giai đoạn 2016 – 2020 dự kiến khoảng hơn 10,5 triệu tỷ đồng theo giá thực tế (tương đương khoảng 480 tỷ USD). Tuy nhiên, không phải 10,5 triệu tỷ đồng này đều lấy từ ngân sách."(3)
Như đã trình bày: ĐCSVN là một bầy đàn dạng háng viển vông!. Thằng thì bảo"Không còn tiền để làm bất cứ việc gì nữa", trong khi thằng khác thì: Cần trên 10,5 triệu tỉ, mà tôi xin viết bằng con số tiền Hồ, xem nó có đủ dài chạy tới mặt trăng chưa 10. 5000.000.000.000.000 VNĐ, tức khoảng 480.000.000.000 USD.
480 tỷ USD?. Thôi thì giao cho "Việt kiều" vậy, mỗi năm người Việt ở nước ngoài gởi về trung bình 12 tỷ USD, và quí vị phải nai lưng đóng quỹ cho quỉ trong 40 năm liên tục đấy. Nghĩa là "khúc ruột thừa ngàn dặm" phải ì ạch cày và đóng hụi chết từ nay 2016 cho đến 2056 nhá.
Con số tiền khổng lồ ớn lạnh kia, dân tôi nghe mà nổi da gà, muốn lên máu và đột quị. Tiền đâu mà lắm thế?. Dân giờ chỉ còn mỗi cái "quần què" mà ngay cả cái quần què này cũng đã rách bươm sau hơn 70 chịu đựng rồi "Chú Phỉnh" ạ.
25.10.2016
________________________________________
Chú thích:
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Chín 201910:36 CH(Xem: 22)
Tên gọi nhiều khi chỉ là tên riêng của địa điểm hoặc danh nhân hoặc sự kiện, nó không quan trọng và không quyết định tới mô hình hay ngành đào tạo. Ở Campuchia có đại học khoa học y tế/sức khoẻ (University of Health Sciences) gồm nhiều trường đại học/viện/khoa thành viên). Ở Sài Gòn khi còn chế độ Việt Nam Cộng Hoà vào trước năm 1975, đã có Viện đại học Sức khoẻ (gồm 03 trường đại học về y tế, dược). Vì vậy, vấn đề không cần phải tranh cãi cái tên mà là ở mô hình tổ chức giáo dục đại học. Và nó có đem lại hiệu quả hay không mới là quan trọng.
16 Tháng Chín 20199:14 CH(Xem: 21)
Nhiều ngày sau, lão không ăn uống gì nữa vì thấy những quang vinh mà lão có được té ra toàn là ảo tưởng. Chịu không không nổi trước cú sốc quá lớn, một đêm không trăng lão âm thầm đến lăng mộ của mình, chui vào quan tài, tự đậy mắp và nhắm mắt cùng với lọ thuốc ngủ đã được trút rỗng trên tay. Lão đã ra đi, và ra đi vĩnh viễn với lòng nặng trĩu rằng “mình là kẻ khốn nạn” trong mắt toàn dân chứ chả phải một đấng vĩ đại nào cả. Thế là từ lời đồn, lão trở thành kẻ chết thật.
15 Tháng Chín 20199:42 CH(Xem: 91)
Thế tại sao cứ mưa là phố phường lại ngập? Tại sao tham nhũng vẫn lắm thế? Tại sao giáo dục lại tụt hậu? Y tế lại lắm tai tiếng? Tại sao buôn gian bán lận nhiều vậy? Tại sao đời sống vẫn nghèo? Tại sao đạo đức xuống cấp? Tại sao lại “ăn không từ thứ gì của dân”? Thế các người đã thực làm gì cho tổ quốc rồi hả?
15 Tháng Chín 201912:58 SA(Xem: 139)
Đặc biệt hơn thiết bị hiện đại mà Bọ Tiến cầm trên tay để tìm kiếm ấu trùng muỗi là một cái đèn pin led "Ma Dzè China" được bán ở khắp các siêu thị 99 cent Mỹ với giá...1 USD!. Bọ Tiến cũng là vị bộ trưởng đầu tiên dùng mũi của mình để kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm. Tinh thần vì dân phục vụ (lấy có) - vì tiền bán thuốc ung thư giả cho người dân của Bọ Tiến thật đáng...! ( và ).
15 Tháng Chín 201912:54 SA(Xem: 92)
Tại Việt nam, ĐCS chẳng cần cảnh báo, cũng chẳng cần sơ tán dân, cũng chẳng cần bảo vệ dân. Tại đây, chính quyền chỉ làm một việc đơn giản, là xúi dân sống chung với thảm họa để chịu thiệt hại nghiêm trọng hơn. Đảng làm thế nhằm mục đích gì? Nhằm vào 2 mục đích, đó là vừa để phục vụ trò mị dân của đảng, và vừa để chính quyền đỡ tốn kém nhằm tiết kiệm chi phí để cho quan chức tham ô. Ở Việt Nam, chúng ta đang sống trong một nhà nước “của dân do dân và vì dân” là như thế đó. Để đảng và nhà nước lo thì đảng sẽ lo cho chúng ta chỉ đến như thế thôi. Đó là cái giá của sự chấp nhận.
13 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 207)
Cộng sản không có tính chính danh, họ không đại diện cho tổ quốc nên có thể khẳng định rằng, họ không đủ tư cách để hỏi dân “đã làm gì cho đất nước chưa?” kiểu như bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã hách dịch nói trước nhân dân. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân với mức lương 16,4 triệu, nhưng có 300 bộ áo dài mỗi bộ trị giá trăm triệu và trên tay bà cũng đang đeo 1 chiếc đồng hồ hiệu Hublot – Thụy Sỹ có giá khoảng 15.000 đô thì ai cũng biết, tiền nhân dân đang bị bà chủ tịch này bằng cách nào đó đã rút về làm của riêng cho mình. Đây chính là hành động ăn trộm của tổ quốc nhưng lại lên mặt dạy đời nhân dân rằng, phải phụng sự tổ quốc.
13 Tháng Chín 201910:54 CH(Xem: 135)
Chưa từng một lần mở mồm ra tỏ ý thương xót đồng bào ta bị Tàu Cộng giết hại. Không những không phê phán, không ngậm ngùi, không thương xót mà Phú Trọng luôn lựa mọi cơ hội có thể biện minh cho hành động xâm lược, giết người Việt Nam của Tàu Cộng. Phú Trọng bây giờ là cỗ máy hoàn hảo với hay tay cương đảng, và nước, con thuyền Việt Nam bất luận sóng gió kiểu gì cũng phải cập bến Trung Nam Hải.
12 Tháng Chín 201910:10 CH(Xem: 144)
Đó chính là chính sách ngu ngốc của đảng khi thủ tiêu tầng lớp trí thức tinh hoa của miền nam, đày đọa những bộ óc thông minh trong trại cải tạo để thỏa mãn cái tự kiêu của mình. Việt Nam hôm nay đã làm được chiếc xe hơi chưa? Đừng nói là có với cái xe hơi đầu gà đít vịt của tên tỷ phú dỏm Phạm Nhật Vượng mà phải nhìn một cách nghiêm túc rằng nước Việt Nam chưa thể có nền công nghiệp luyện kim theo tiêu chuẩn quốc tế, một yếu tố quan trọng để sản xuất sản phẩm cơ khí chất lượng cao, do đó người Việt Nam hãy tự biết xấu hổ vì chúng ta đang sống trong một đất nước nghèo hèn và lạc hậu.
12 Tháng Chín 20199:43 CH(Xem: 99)
Câu trả lời nhanh và chính xác nhất là anh ta giỏi đánh hơi lãnh đạo. Khi lãnh đạo sợ gì nhất thì anh ta cố đánh nỗi sợ đó bằng các bài viết chụp mũ, bôi bẩn hay thâm chí là vu khống để lãnh đạo yên lòng. Trong vụ Hoàng Chi Phong anh ta biết chắc lãnh đạo sợ một hiệu ứng dây chuyền như các cuộc cách mạng mùa xuân Ả rập trước đây nên anh ta ứng phó trước, bất kể cung cách đáng kính trọng của người mà anh ta tấn công, đánh phá. Và anh ta quên một điều cơ bản nhất: Tuy Việt Nam còn khó khăn trong nhận thức tự do dân chủ nhưng thái độ đê hèn của anh ta không ai có thể chấp nhận...
11 Tháng Chín 20199:36 CH(Xem: 92)
Thế nhưng, người dân Việt Nam tin chắc, những người này sẽ không bao giờ nhận bất kỳ một mức án nào trong quy định này mà chắc chắn họ sẽ về nhà sau một thời gian vụ án chìm vào quên lãng. Với quan chức tép riu như Nguyễn Hữu Linh thì sau khi xã hội đấu tranh không biết mệt mỏi, chính quyền mới xử chiếu lệ với bản án 18 tháng tù mà không hề bắt giam, thì huống hồ chi với những nhân vật quyền to tiền lớn như Phạm Nhật Vũ và Nguyễn Bắc Son? 2 kẻ rất đặc biệt, đặc biệt đến nỗi được cả bộ máy nhà nước huy động quyền lực làm chính sách riêng để gỡ tội cho họ thì làm sao mà 2 kẻ này ở tù 20 năm hay bị tử hình được?
16 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
04 Tháng Chín 2019
Bên ngoài đảng để ngoại bang gặm nhấm chủ quyền một cách tự do, bên trong đảng buông cho người của mình cướp bóc tài sản nhân dân và phá nát tài nguyên quốc gia, thì kết quả là đất nước này sẽ ngày càng tan hoang thôi. Và đây là thực trạng mà đất nước và nhân dân Việt Nam đã, đang, và sẽ phải gánh cho đến khi nào lật được CS. Nếu nhân dân Việt Nam không chịu cất lên tiếng nói và không biết hành động vì quyền lợi của mình như dân Hồng Kông đang làm, thì có thể nói đất nước Việt Nam không thể cứu được.
02 Tháng Chín 2019
Chỉ nửa thế kỷ thôi, chủ nghĩa cộng sản trong cơn giãy chết của mình, đã kịp lai sinh thành loài quái vật ghê sợ nhất của nhân loại: Cộng sản phát xít - Communazi. Câu chuyện Hồng Kông hôm nay, đã vạch bức màn tương lai cho chúng ta thấy - rằng phần nhân loại vẫn luôn cả tin vào những điều cao đẹp sẽ đến - không còn cơ hội để chờ và nuôi một giấc mơ như của Martin Luther King nữa. Thế giới đã biến dạng, và con người đang bị buộc phải chấp nhận loại giấc mơ nô lệ an toàn. Bài học lớn từ Hồng Kông là hoặc hôm nay, chúng ta chọn lên đường, và cần thì đánh đổi cả mạng sống để đòi hiện thực, và thực hiện từ giấc mơ...