Vài lời, thưa với Tổng Trọng

19 Tháng Sáu 201610:09 CH(Xem: 4481)

 Vài lời, thưa với Tổng Trọng

images (29)




Nguyễn Tiến Dân

 

Thưa ông Tổng,

1- Lão và ông: Sinh ra, phải thời loạn lạc – Lớn lên, gặp lúc thế Nước rối ren. Xuống biển, bị bọn hải tặc Trung cộng, chặn đường. Ra ngõ, chạm ngay lũ cướp ngày và bị chúng trấn lột, từ cửa. Ngồi trong nhà, cũng chẳng chút bình yên. Đinh tai – nhức óc, nghe lũ khuyển dương, buông lời lếu láo. Ruột đau như cắt – nước mắt đầm đìa. Chỉ hận, tuổi cao – sức yếu; tài hèn – chí cùn. Bởi thế, không thể trừ họa cho dân. Đành phải ngồi nhà, mà đọc sách Thánh hiền, cho qua ngày – đoạn tháng.

Một ngày kia, soi đến tấm gương oanh liệt của Triệu Thị Trinh, cùng câu nói để đời của Bà: “Tôi chỉ muốn: cưỡi cơn gió mạnh – đạp bằng sóng dữ – chém cá kình ở Biển Đông – đánh đuổi quân Ngô – giành lại giang san – cởi ách nô lệ. Chứ không chịu khom lưng, làm tì thiếp người ta”. Lão, sa xẩm mặt mày. Choáng váng, như bị ai đó, gõ búa vào đầu. Xấu hổ, vô cùng. Cho mình và cho những đấng nam nhi râu quặp của nước Việt.

Chẳng biết, ông và cái Đảng của ông, có cái cảm giác xấu hổ ấy không? Nếu có, hãy 1 lần, đến viếng Đền thờ Bà Triệu. Ở đó, hãy đốt hương lên, mà thề trước liệt tổ – liệt tông, rằng: “Nguyễn Phú Trọng nói riêng và cái Đảng CS Việt nam nói chung, không có được cái ý chí sắt son, như vua Bà. Chúng tôi, nhìn thấy tiền, là sáng mắt lên – ngó thấy giặc, là sun cái ấy lại. Luồn trôn – chui háng chúng, cũng chẳng từ. Miễn sao, giữ cho bằng được, môi trường hòa bình và hữu nghị, với… giặc. Để, ổn cố quyền lực và quyền lợi của chính mình. Tuy vậy, chúng tôi thề, không bao giờ, làm cái việc táng tận Lương tâm. Đó là, đem Giang sơn gấm vóc của Tổ tiên, cộng với sổ hộ khẩu của nước Việt, dâng cho Trung hoa CS. Và, chấp nhận, làm tôi đòi – nô lệ cho chúng. Nhược bằng, trái lời thề, sẽ bị Trời tru – Đất triệt. Cho, tuyệt cái loài CS, đớn hèn và lếu láo”.

Đền thờ Bà, dễ tìm lắm. Nó, nằm ngay sát đường thiên lý Bắc – Nam. Ông ạ.

2- Lão và ông, không đồng tuế và cũng chẳng đồng môn. Nhưng, chúng ta, đều là “người miền Bắc” và cùng “có lý luận”. Tuy thế, cái sự học của lão và ông, khác nhau một trời – một vực. Lão, chỉ tìm và học những thứ gì, phù hợp với thực tế và có ích, cho cuộc sống. Còn ông, lại chọn học và tôn thờ cái Chủ nghĩa Mác – Lê. Một thứ phế phẩm, hỏng từ lý luận, cho đến thực tiễn. Nhân loại, đã quay lưng với nó, từ lâu lắm rồi. Dẫu có điếc – lác, ai cũng nhìn ra thực tế đó. Còn các ông? Đến giờ phút này, vẫn kiên định, bới cái đống rác đã bốc mùi của Lịch sử và hi vọng, tìm được kim chỉ nam, ở đó. Đã tìm thấy chưa, thưa ông?

Không có Học thuyết đúng đắn dẫn đường, các ông, hành động như những thằng mù và giống như kẻ sắp chết đuối, các ông, bám vào bất cứ 1 vật nào, còn nổi xung quanh. Cho dù, đó là con rắn độc. Thỏa hiệp với Trung cộng ở Thành đô, là ví dụ thứ nhất. Đem máu của chàng trai vạm vỡ “kinh tế thị trường”, tiếp cho bà lão móm mém “định hướng XHCN”, bất chấp sự khác nhau giữa nhóm máu của họ, là ví dụ thứ 2.

Đất nước mình, xác xơ – Dân mình, cơ cực – Đạo đức, xuống cấp – Môi trường, bị hủy hoại nặng nề – Nợ, như chúa Chổm. Tất cả, bởi các ông, vẫn ngoan cố: “vận dụng 1 cách sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lê, vào hoàn cảnh thực tiễn của Việt nam”. Bằng mọi giá và bất chấp thực tế. “Lượng đổi – chất đổi”. Khi cái “bọng cứt” kia, chưa vỡ: Con giun Việt nam, vô phương hóa thành Rồng – thành Hổ. Các ông, chắc chắn, nhận ra được điều đó. Nhưng, vẫn không muốn thay đổi. Bởi, các ông:

– Hoặc đã nhận ra, CNCS đang trên đà sụp đổ ở Việt nam. Cho nên, cố mà “sống gấp” và tranh thủ, làm “chuyến tàu vét” cuối cùng.

– Hoặc, các ông, toàn 1 lũ ăn hại. Vô kế khả thi, để lèo lái Đất nước, ra ngoài vũng lầy khủng hoảng.

3- Thưa ông Tổng. Một nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ, có 4 năm. Ai làm tốt, cũng không được giữ chức vụ đó, quá 2 nhiệm kì. Nói chi, đến cái loại thiểu năng trí tuệ, mặt ngay – tay đờ.

Mới ngày nào, những người CS các ông, tràn vào Sài gòn. Thoáng cái, đã hơn bốn chục năm trời. Bằng mười lần, nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ. Nước người, càng ngày – càng đi lên, kể cả về thế và lực. Nước mình, càng ngày – càng tụt hậu thê thảm. Ngay cả 2 người em, là Campuchia và Lào, cũng đã vượt qua mình, trên nhiều lĩnh vực rồi. Phải không ông? Đã có bao giờ, những người CS các ông: Tự vấn lương tâm và sám hối, về những thứ tồi tệ ấy chưa? Hay, vẫn nhâng nháo, nói lấy được, rằng thì là: “Đảng CS Việt nam, đã lãnh đạo Nhân dân Việt nam, đi từ hết thắng lợi này, đến thắng lợi khác”. Những “thắng lợi”, mà chiến lợi phẩm ở đó, chỉ được dành riêng, cho 1 nhóm người, trong hàng ngũ chóp bu của Đảng CS. Để có được những “thắng lợi” đó, Nhân dân Việt nam, đã phải đổ cả núi xương – sông máu và giờ đây, họ trắng tay, chẳng có được cái gì. Để có được những “thắng lợi” đó, Đất nước Việt nam, đã sắp phải đào đến những mẩu quặng cuối cùng.

Nói thật với ông: cái mệnh đề mà ông nói, tốt đen như lão đây, không ngửi được.

Ông ơi! Nếu tự xét, mình không có đủ năng lực, xin đừng cố nữa. Hãy dũng cảm, rời vũ đài Lịch sử, để Đất nước cất cánh. Đó là cách, mà Tổng thống Thein Sein của Myanmar, đã làm. Danh – lợi, bảo toàn – Tiếng thơm, lưu muôn thuở. Nhược bằng, vẫn ngoan cố, bám và ngụy biện cho cái luận thuyết cù nhầy “Chùa đổ, nhưng đạo Phật không đổ”. Tức là, Nga xô và hàng loạt các nước CS Đông Âu bị đổ. Nhưng CNCS, vẫn là, “mùa Xuân của Nhân loại” – vẫn là, những gì tốt đẹp nhất của loài người. Xin hãy đem người thân của các ông và đồng đảng của các ông ra, mà làm thí nghiệm tiếp. Đừng thí nghiệm, trên cả Dân tộc Việt chúng tôi nữa và đừng dùng súng – đạn, cộng với nhà tù, để bắt cả Dân tộc chúng tôi, phải đi theo các ông, muôn năm và mãi mãi. Nếu muốn thí nghiệm, hãy làm trên phạm vi hẹp. Hãy xin Đất nước, cắt cho cái đảo Phú quốc. Để, những người CS, di cư ra đó mà ở. Rồi, xây dựng Phú quốc, thành cái Thiên đường thuần khiết CS. Cái Thiên đường, chỉ của 1 loại: cuồng tín và vô học. Còn chúng tôi, chẳng muốn, sống cùng với cái bọn: Cướp bóc, đã là thói quen và lừa đảo, đã trở thành bản chất.

4- Các ông, không chút ngượng ngùng, thường ra rả, rót vào tai lũ dân đen chúng tôi, rằng thì là: “Cán bộ CS, từ trên xuống dưới, rặt là, những người đầy tớ thật trung thành của Nhân dân”. Lão nghĩ mãi, mà chẳng ngộ ra: cái câu nói đó, đúng ở chỗ nào. 

Thói đời, người tài giỏi, thì mới làm được chủ nhân. Kẻ tôi tớ, thuần 1 loại, ngu si – dốt nát và, có “mũi nhòm mồm”. Chủ nhân, ăn sung – mặc sướng. Đầy tớ, cơm hẩm – cháo thiu. Chủ nhân, bao giờ cũng được gọi là ông: “ông chủ”. Đầy tớ, bao giờ cũng bị gọi là thằng: “thằng đầy tớ”. Chủ nhân, quản lí đầy tớ. Đầy tớ, phải làm lụng vất vả, để nuôi ông chủ. Chưa thấy ở đâu và chẳng có bao giờ, xảy ra  cái vế ngược lại. Trừ, ở Việt nam. Dưới cái thời, “rực rỡ nhất, trong Lịch sử của Dân tộc”. Ở cái thời “rực rỡ nhất” đó, bọn đầy tớ tham ăn và dốt nát, lại được có cái quyền, “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối”… ông chủ. “Tẩu hỏa, nhập ma”. Bởi thế: Trên-dưới, lộn sòng – Luân thường-Đạo lý, đảo lộn – Những giá trị phổ quát nhất của loài Người, luôn được hiểu và làm theo cách ngược lại.

Thưa ông Tổng, lão xin hỏi ông: Vinh quang cái quái gì, mà các ông, cứ ông ổng cái mồm, tự nhận, tầm của mình, chỉ ở hạng đầy tớ, như thế? Chẳng có nhẽ, các ông, tự nhận mình, là bọn dốt nát? Chẳng có nhẽ, các ông thấy: khố rách – áo ôm, là vinh quang. Cho nên, vác rá đi ăn mày – ăn xin của khắp năm châu – bốn bể, nhưng cũng chẳng cảm thấy ngượng ngùng?

Giả sử, lão đây, lấy thân phận ông chủ, mà gọi ông là “thằng Trọng”. Như thế, có phải là, ông chủ hỗn với đầy tớ, hay không? Giả sử, lão đây, lấy thân phận ông chủ, xét việc các ông đã làm. Rồi, mắng rằng: ông và đồng đảng của ông, rặt 1 lũ mặt ngay – tay đờ. Như thế, có phải là, ông chủ hỗn với đầy tớ, hay không? Và, liệu ông có trở mặt, mà vu vạ cho lão: “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Rồi, lấy quyền đầy tớ, mà cho ông chủ Dân già “nhập kho”, hay không? Chẳng có nhẽ, ông và đồng đảng của mình, lại chịu nhục, mà cam tâm tình nguyện: suốt đời, làm đầy tớ cho Nhân dân Việt nam? Sao, không nuôi chí nhớn: dùng “bạo lực cách mạng” để lật đổ ách thống trị của Nhân dân và vùng lên, đè đầu – cưỡi cổ họ? Không dám làm cái việc ấy, bởi các ông biết: làm “đầy tớ”, kể cả cho Nhân dân, lẫn ngoại bang, đều sung sướng hơn nhiều, ông nhỉ? Nói nhỏ với ông: Nhân dân Việt nam, đã chán làm ông chủ rởm lắm rồi. Họ chỉ muốn: tiễn các ông và cả cái CNCS, về cái nơi, đã sản sinh ra nó. Để, nước Việt chúng tôi, được sống trong thương yêu – đùm bọc và thanh bình.

5- Đứng trước bàn dân thiên hạ, ông thường giơ tay chém gió, mà nói rằng: “Đảng phải chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”. Nghe ông nói, bao người, đã phải bịt mũi – ngoảnh mặt. Bởi, đối với họ: Nói, mà không làm, đó là bọn vô tư cách. Nói 1 đàng – làm 1 nẻo, đó là bọn khốn nạn. Họ muốn tiếp xúc, để hỏi ông, chỉ 1 câu: “Cho dù có thực tâm, muốn ‘chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân’, các ông, lấy nguồn nhân lực – vật lực nào, để làm được việc đó?”

– Công an và Quân đội, đông lắm. Nhưng, cái đội “quân điếu phạt” ấy, không được dùng, để “lo trừ bạo” cho dân. Họ được huy động, để đàn áp những cuộc biểu tình ôn hòa, chỉ để Bảo vệ Môi trường và phản đối quân Trung cộng xâm lược. Mỗi người đi biểu tình, được cả tá nhân viên công lực “chăm sóc” tận tình. Xe đưa, người đón – thăm hỏi, ân cần. Không có nhu cầu, vẫn có thể, được “mát xa”, đến thâm tím cả mặt mày. Vẫn còn dư người, họ phân ra, “bảo vệ” dân lành. Từ hàng trí thức, như TS Nguyễn Quang A, KS Lê Anh Hùng, cho đến, chàng bán cua đẹp trai Trịnh Bá Phương: mỗi nhà, đều được hàng tiểu đội Công an, chầu chực ngày đêm, trước cửa. Cơm, không phải nuôi – Lương, không phải trả. Nhưng, cọng rác, cũng chẳng lo bị mất. Ưu việt, đến thế,là cùng.

Huy động hết người vào đó, cho nên, biển của mình, chẳng ai trông. Các ông, phải “nhờ” thằng anh em “16+4” giữ hộ và dĩ nhiên, phó mặc bà con ngư dân của mình, cho chúng “chăm lo”.

Huy động hết người vào đó, cho nên, từ Bắc vào Nam, lừa đảo – trộm cắp – cướp giật đầy đường. Trước bức xúc của dân, Đinh La Thăng, ra lệnh cho CA Sài gòn, trong 3 tháng, phải triệt được vấn nạn này. Bây giờ, đã quá cái hạn trên, ông hỏi Đinh “chính ủy” xem, kết quả đến đâu rồi và nhắc Đinh “chính ủy”, nổ ít thôi. Hãy nhớ, cho thật kĩ: Quần chúng, không phải, ai cũng bị thong manh và điếc lác, như các ông đâu.

Huy động hết người vào đó, cho nên, không có người, để giải quyết những tranh chấp – khiếu kiện của dân chúng. Dưới, chỉ lên trên – Trên, “kính chuyển” xuống dưới. Bao người, vì khiếu kiện, đã phải khuynh gia – bại sản. Lão đây, là một trong những người đó. Trải qua gần hai chục năm trời, bị Chính quyền CS, lừa đảo – cướp giật, hàng chục tỷ VND. Đến nay, vẫn không có ai, đứng ra giải quyết. Thậm chí, trong 1 buổi “làm việc” với cái gọi là Cơ quan An ninh Điều tra, chúng còn ném thẳng vào mặt lão, 1 câu xanh rờn: “Công an, không có nghĩa vụ và trách nhiệm, đi đòi nợ thuê cho bác(!)”. Đã thế, chúng còn đe dọa lão: “Viết trên ba chục bài, thế là đủ rồi. Viết nữa, sẽ bị khởi tố”. Nghĩa là, sẽ cho lão, “nhập kho”. Với kiến thức của cái hạng trẻ trâu như thế, lão đây, không thèm chấp. Nhưng, ông là người có học. Do đó, lão phải có nghĩa vụ và trách nhiệm, nhắc ông Tổng 1 câu: “Tốt đẹp, phô ra – Xấu xa, đậy lại”. Cái bể phốt, có tên là “cướp của – hại người”, chính các ông, mới có nhu cầu, đậy kĩ – giấu biệt. Lão đây, rất muốn, trưng cái bản mặt xấu xa – tàn độc của các ông, ra trước dư luận trong và ngoài nước. Chính vì thế, lão thích lấy xà beng, cậy cái bể phôt ấy ra lắm. Dời non – lấp biển, lão không làm được. Chứ lột trần truồng chế độ CS, trên cả 2 phương diện lí luận và thực tiễn, lão đây, thạo lắm. Lão biết “bắn súng, bằng cả 2 tay”. Đối thoại hay đối đầu? Lão nhường ông, tùy chọn.

– Thưa ông Tổng, dân đen chúng tôi, thấm và sợ, cách các ông “chăm sóc” túi tiền của chúng tôi, lắm lắm. Ai đời: Mỗi con gà, Đảng chỉ bắt người nông dân, gánh có mỗi 14 loại thuế và phí – Mỗi lít xăng, Đảng bắt dân, phải cõng trên nó, quá nửa tiền thuế và phí – Mỗi chiếc ôtô, Đảng bán ra, đắt gấp 3 lần giá nhập khẩu… Được Đảng “chăm sóc” kĩ lưỡng như thế, dân chúng, kiệt quệ. Tất thảy, đều “sụm bà chè”. Làm ăn chân chính, không đủ tiền, nộp thuế cho Đảng.

Thuế má, Đảng bóp nặn của dân, còn tàn bạo hơn cả thời Thực dân – Phong kiến. Nhưng, nào có đủ, để cho Đảng tiêu. Mọi nguồn thu khác của Đất nước, cũng được đổ dồn vào cái thùng không đáy, có tên là Đảng CS. Vẫn thiếu, để cho Đảng tiêu. Đảng, bán tiếp “lúa non” – Đảng, đi vay, với lãi suất cắt cổ, để ăn chơi. Nói đâu xa: Mỗi năm, riêng cái gọi là Văn phòng TW Đảng, đã tiêu đến cả trăm triệu USD, tiền thuế của dân. Chuyện sát sườn như thế, chẳng có nhẽ, ông Tổng, không biết? Các ông: Ăn, vào cả Tương lai của đời con – đời cháu. Ăn, để cho Đất nước, mang nợ đầm đìa. Ăn tàn – phá hại như thế, lấy nguồn tiền nào, để “chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”, hỡi ông Tổng?

Các ông, quên dân – Chỉ nghĩ, đến mình. Cho nên, Xã hội loạn lạc: Trai tài, thì đi làm cu-li, cho khắp 4 phương trời – Gái sắc, đành mang cái “vốn tự có” ra, mà kiếm ăn ở khắp hang cùng, ngõ hẻm. Ngồi trong phòng có máy lạnh, ông Tổng, có thấu được thực trạng thê thảm này, hay không?

– Về mặt Tư tưởng, thương dân chúng, các ông, chăm sóc cho họ, càng kĩ. Sợ họ non nớt, dễ bị ăn phải bả của “bọn phản động”. Chính vì vậy, các ông, mang Chủ nghĩa Mác – Lê, một món ăn, đã bị ôi thiu ra và xào nấu nó lên. Sau đó, dẫu còn sống xít, cũng bắt dân chúng, phải nhắm mắt mà nuốt. Ngộ độc, hậu xét.

Món “đa nguyên – đa đảng”, mà dân chúng thèm? Đinh Thế Huynh, thay mặt Đảng CS, từ chối thẳng thừng. Và, chẳng cần, được Nhân dân ủy quyền, ông ta, trắng trợn tuyên bố: “Việt nam, không có nhu cầu đa nguyên – đa đảng”.

Món Nhân quyền, thì sao? Đừng có mơ. Có tai, phải như điếc – Có mắt, phải như mù – Có mồm, phải câm như hến. Ý nghĩ, cũng phải được Đảng cho phép. Đừng có thấy Đảng sai, mà phê bình – Đừng có thấy Đảng hậu đậu, mà dè bỉu. Ngược với Đảng, là “thù địch” – Trái với Đảng, là “phản động” và nơi cư trú tiếp theo, sẽ là lao tù của Cộng sản. Không thể khác.

6- Ông ơi! Dân chúng, chỉ muốn ông, 1 lần, thể hiện sự “quan tâm” đến họ. Bằng cách, hãy trở lại Vũng Áng. Để, hỏi thăm bà con ngư dân: “Chúng mày, sống – chết như thế nào?”. Sau đó, ngụp lặn vài vòng trên biển. Cuối cùng, ngồi dạng háng trên bãi cát và ăn cá, mà bà con, vừa đi lộng, đánh bắt về. Làm được như thế, ông sẽ hồi sinh, cho ngành đánh cá và ngành du lịch biển. Hàng chục triệu con người, đang bám biển mưu sinh. Họ, sẽ tôn ông, là Thánh sống. Làm được như thế, mọi cuộc biểu tình vì Môi trường biển, tự khắc sẽ tan. Việc gì, phải dùng đến hạ sách, là đàn áp họ.

Công an và Quân đội, sẽ được rảnh tay. Họ sẽ trở về, làm đúng nhiệm vụ của mình. Biên cương của Tổ quốc, sẽ được giữ vững. Bọn bất lương, sẽ hết đường áp bức và cùm kẹp dân lành.

– Ông ạ. Muốn lo cho dân, việc thiết thực nhất của Đảng lúc này: “đáng mười làm một – đáng cả tiêu nửa”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh của các ông, dẫu có vĩ đại đến đâu, thì một cái lăng to – mả lớn, cũng đã là quá đủ. Dựng thêm hàng loạt tượng đài của Chủ tịch, trên khắp Đất nước, cũng chẳng thể, làm cho uy tín của Người, tăng thêm. Nếu không muốn nói, phản tác dụng.

Các ông, hãy rà soát lại, những cơ quan – những đoàn thể – những con người thật sự không cần thiết và giải tán chúng đi. Việc đó, sẽ giúp Đất nước, tiết kiệm hàng chục tỷ USD, mỗi năm.

Hãy dành số tiền đó, mà chăm lo cho dân – Hãy dành số tiền đó, mà xây thêm trường học. Cho các cháu thiếu nhi, không phải thất học và, không phải học, trong những cái “chuồng” học nữa – Hãy dành số tiền đó, mà dựng thêm nhiều nhà thương. Cho người bệnh, đỡ phải, “ba bốn người, một giường” và, không phải chết, vì không có tiền khám chữa bệnh nữa.

7- Cả cuộc đời, ông chỉ dành, để nghiền Mác – Lê. Ông có thể, nói vanh vách: “Cách mạng, không thể xuất khẩu”, là câu nói của ai – ở tập mấy và trang thứ bao nhiêu của kinh điển. Ông cũng có thể, dẫn lời của Putin: “Xuất khẩu Cách mạng Dân chủ, chỉ mang tới bạo lực, bần cùng và thảm họa xã hội”. Để biện minh, cho cái sự “ổn định” giả tạo, ở những chế độ độc tài. Thông qua đó, gián tiếp đe dọa Nhân dân: Đừng có mơ, tới cuộc Cách mạng Dân chủ ở Việt nam. Ông và cả Putin nữa, đều có thể, nói như những con vẹt và chỉ nhìn thấy Thực tiễn, một cách hết sức phiến diện. Ai đã “xuất khẩu cách mạng vô sản”, sang 2 nước láng giềng, là Lào và Campuchia. Để, 2 xứ sở hiền lành đó, điêu linh? Phải chăng, những cuộc Các mạng Dân chủ, ở Nga xô và các nước CS Đông Âu, đã đem tới “bạo lực, bần cùng và thảm họa xã hội”, hay ngược lại?

Các ông, u mê. Đến giờ này, vẫn nghĩ, mình là “đỉnh cao trí tuệ của Nhân loại” – vẫn muốn, ngồi xổm lên Thiên hạ. Không biết rằng: “Lợn – dê, chạy đến lò đồ tể/ Mỗi bước, càng gần cõi chết thôi”. Không “thế lực thù địch và phản động” nào, có thể, lật đổ được chế độ của các ông. Chính cách cai trị của các ông, sẽ dẫn các ông, tới chỗ chết và làm cho cả Đất nước, bị khổ lây.

8- Nhà Chu bên Tàu, giành và giữ được Chính quyền, ròng rã trong suốt 800 năm trời. Bí quyết của họ: 无为以牧之. Vô vi dĩ mục chi. Nghĩa là, thuận theo Tự nhiên – thuận theo Xã hội, mà cai trị dân chúng. Tự khắc, Dân an – Quốc trị.

Ở Việt nam, thiền sư Đỗ Pháp Thuận, cũng có tư tưởng ấy. Ông đã thể hiện nó, trong bài thơ “Quốc tộ” nổi tiếng của mình. Chẳng có nhẽ, dân chuyên Văn như ông Tổng, lại chưa từng, được đọc bài thơ ấy? Hay, đọc rồi, mà không hiểu? Hay, hiểu rồi, mà không biết cách vận dụng?

Thương ông Tổng: có Tâm, nhưng chẳng đủ Tầm. Phép trị nước, chỉ được học 1 cách lớt phớt, chẳng đến nơi – đến chốn. Đồng đảng, biết ông, mắt mờ – chân chậm. Nhưng, chúng vẫn cố tình, dựng ông lên. Chỉ cốt, làm bình phong, cho chúng vơ vét. Chúng, được “ăn ốc” – còn ông, phải đi “đổ vỏ”.

Muốn giúp ông một tay, lão dịch Lục thao, chuyển cho ông, tham khảo. Không cảm ơn lão, đã đành. Ông Tổng, còn định sai lũ lau nhau, xuống bắt lão. Làm ơn – nên oán. Đến bây giờ, lão đã ngộ ra: “đàn cầm, đem gẩy tai trâu”, nó có nghĩa, là như thế nào.

Chào ông.

Nguyễn Tiến Dân

Tạm trú tại 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội.

Tel: 0168-50-56-430

nguồn: https://anhbasam.wordpress.com/2016/06/20/8816-vai-loi-thua-voi-tong-trong/

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Giêng 20201:26 SA(Xem: 13)
Nước thì nghèo, nợ nước ngoài như chúa chổm, phải mượn nợ sau trả nợ trước, dân thì rách như tổ đỉa mà đám lãnh đạo chóp bu lúc nào cũng tự sướng, huênh hoang, khoác lác và sỹ diện hão trên trường quốc tế, sau đó về nước kêu gọi người dân quyên góp? Ủa sao không lấy tiền vung vít ở nước ngoài đó mà chăm lo cho người dân?
22 Tháng Giêng 202011:51 CH(Xem: 78)
Ông Trọng tuy tuổi đã cao, nhưng cách nhìn nhận như thế này thì tôi cho rằng chưa đủ trưởng thành để lãnh đạo một quốc gia. Nếu ông đánh giá đúng, đánh giá đủ bằng cuộc trưng cầu ý dân thì tôi cho rằng ông mới khôn lớn, lúc đó ông sẽ biết Nhân dân có yêu mến đảng Ông hay không, có tin đảng của ông hay không? Có thể, lúc đó Ông mới thay đổi quyết sách để có cái nhìn về cách quản trị cho hợp thời đại, hợp lòng dân. Chỉ ngồi bàn tự phê tự sướng như thế thì chỉ có đi từ sai lầm này tới sai lầm khác
22 Tháng Giêng 202011:48 CH(Xem: 72)
Mọi người đứng xung quanh ông Phúc, trong đó có ông Tô Lâm và nhiều tướng lãnh trong nghành Công an đều vui mừng vỗ tay náo nhiệt và mong cho ông Phúc Niểng thành công tốt đẹp những dự án trong năm 2020. Những tên xu nịnh còn nói thêm rằng, thưa Thủ tướng đất nước ta đang tiến lên CNXH ở một tầng cao mới, vì vậy đất nước ta đang rất cần những vị lãnh đạo ĐẦU TÔM như ngài ạ. Đó cũng là chủ trương của TBT Nguyễn Phú Trọng mới nêu lên là đảng CS 'cần nhân tài.
21 Tháng Giêng 20209:51 CH(Xem: 208)
Ngày 20/01/2020 trên dòng twitter bà Ellie Chowns viết rằng “Ngày mai Ủy Ban Thương Mại của Nghị Viện Âu Châu sẽ bỏ phiếu cho Hiệp Định Tự Do Thương Mại Việt Nam – EU. Hôm nay tôi đã nhận cái này tại văn phòng: chai champagne từ Đại sứ quán Việt Nam. Nó thật trắng trợn và hoàn toàn không phù hợp. Tôi sẽ trả lại cho họ và giải thích rằng việc thả tù nhân chính trị mới làm thay đổi đổi quyết định của tôi chứ không phải món quà này”. Với dòng Tweet này, có thể nói đây là một cái tát thẳng vào mặt đại sứ quán Việt Nam ở Bruxelles và tất nhiên đó là một cái tát vào mặt ĐCS Việt Nam.
21 Tháng Giêng 20209:50 CH(Xem: 182)
Nếu công an tấn công vào Đồng Tâm có trang bị những thiết bị quay phim thì sẽ không lúng túng khi có tới ba lần tường trình vụ Đồng Tâm nhưng không lần nào giống lần nào. Sự bất nhất ấy chứng tỏ Bộ Công an đã xem thường nhân dân lẫn cấp trên của họ khi báo cáo vụ việc mà họ đã lãnh lệnh thi hành. Không ai nghĩ rằng Công an tự ý bắn chết ông Kình vì phía sau những viên đạn đó là chỉ thị nghiêm khắc của một nhân vật nào đó có đủ thẩm quyền ra lệnh. Nhưng người ta cũng không tin người ra lệnh chỉ yêu cầu tiêu diệt ông Kình bất kể ông có chống cự hay không.
20 Tháng Giêng 20208:34 CH(Xem: 271)
Theo như các "phóng viên", thì đòn bánh tét này dài 6m, đường kính 2m, được cho là lớn nhất Việt Nam (vô song), chứa đựng "sức mạnh của năm 2020", tại khu du lịch văn hóa Nam Phương, Linh Từ, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp. Dữ liệu có kèm theo đánh giá: "Đồng Tháp là một trong tỉnh 6 nghèo của Đồng bằng sông Cửu Long, vậy có cần phô trương thế không?" (Tin từ FB Nguyen Thanh Luan).
19 Tháng Giêng 20201:15 SA(Xem: 578)
Cái nhà nước cùng cái đảng khốn nạn này, vẫn cứ tồn tại và không bao giờ biết xót thương cho người dân, ngay cả đồng chí mà không đồng bọn cũng đã chết bởi tay chúng, nên đừng bao giờ cúi đầu làm trò vuốt nịnh chúng. Đồng Tâm không phải là sự kiện độc nhất hay mới mẻ gì, hơn nửa thế kỷ nay, từ Nam chí Bắc dân oan cùng khắp không nơi nào không có, nay chúng đã ngửa bài rồi, còn gì mà không đứng lên lôi đầu chúng xuống, chứ sống chi không bằng chết vậy?
17 Tháng Giêng 20209:08 CH(Xem: 381)
Ông hiểu thế nào là hy sinh? Đó là, người chấp nhận chịu thiệt thòi về phần mình, cống hiến trí tuệ, sức lực, tài sản, thân thể....vì lợi ích chung. Người chiến sĩ chết ngoài mặt trận, người chiến sĩ chết khi đi làm nhiệm vụ, mà nhiệm vụ đó đem lại lợi ích cho toàn dân thì mới gọi là hy sinh. Vậy, các chiến sĩ tử nạn ở Đồng Tâm hy sinh cho ai? 59 héc ta đất Đồng Tâm dù thuộc quân đội hay nhân dân thôn Hoành thì nó cũng nằm trong đất nước này. Vậy, nói sự hy sinh của các anh ấy là hành động bảo vệ đất nước là điều hết sức vô lý!
17 Tháng Giêng 20209:06 CH(Xem: 385)
Với vị trí là một quốc gia có bờ biển chạy dọc biển Đông, Việt Nam đóng một vai trò quan trọng trong các quốc gia ven biển Đông, và Việt Nam cũng đang là một bên “cứng đầu” chống lại tham vọng của Trung Quốc ở biển Đông. Chính vì vậy, các quan hệ ngoại giao hay kinh tế giữa Việt Nam - Trung Quốc cũng không thể tách ra khỏi bối cảnh này. Và vì thế cũng không có chuyện, Trung Quốc chỉ áp dụng chính sách “ngoại giao bẫy nợ” với các quốc gia khác, mà hơn hết, Trung Quốc hiểu rằng khó có thể dùng biện pháp quân sự với Việt Nam, nhưng dùng các “biện pháp kinh tế cưỡng đoạt” thì dễ hơn nhiều.
17 Tháng Giêng 20209:03 CH(Xem: 354)
Đó là những cán bộ sĩ quan trong ngành công an đã không may trượt chân té giếng tại nhà riêng của cụ Lê Đình Kình trong dạng sáng ngày 09.01.2020 vừa qua, các anh đã ra đi vĩnh viễn trong lúc thi hành nhiệm vụ cướp đất, giết người tại Đồng Tâm. Sự hy sinh của các anh làm tổn thất và đau buồn đến gia đình, người thân, bạn bè thân hữu gần xa. Từ này sẽ không còn kiếm được những chiếc bánh mỳ cho gí đình nhà các anh nữa.
22 Tháng Giêng 2020
Dù đã trải qua gần nửa thế kỷ kể từ ngày Bắc Nam thống nhất, nền Tư Pháp VN vẫn còn phôi thai, thiếu tính minh bạch. Tư duy của nhà cầm quyền và nhân dân về tính công bằng, bình dẳng còn hạn chế. Tinh thần tôn trọng nhân quyền , dân quyền và thượng tôn luật phạp chưa phổ quát. Nhà cầm quyền còn hàm hỗn giữa vi phạm dân sự và hình sự . Họ thường giải quyết những tranh chấp giữa nhà nước và nhân dân theo phương cách trấn áp, độc đoán và độc tôn. Nếu cứ tiếp tục hành xử theo chiều hướng này, sẽ còn nhiều vụ ĐT xẩy ra trong tương lai taị VN.
21 Tháng Giêng 2020
Ngày 20/01/2020 trên dòng twitter bà Ellie Chowns viết rằng “Ngày mai Ủy Ban Thương Mại của Nghị Viện Âu Châu sẽ bỏ phiếu cho Hiệp Định Tự Do Thương Mại Việt Nam – EU. Hôm nay tôi đã nhận cái này tại văn phòng: chai champagne từ Đại sứ quán Việt Nam. Nó thật trắng trợn và hoàn toàn không phù hợp. Tôi sẽ trả lại cho họ và giải thích rằng việc thả tù nhân chính trị mới làm thay đổi đổi quyết định của tôi chứ không phải món quà này”. Với dòng Tweet này, có thể nói đây là một cái tát thẳng vào mặt đại sứ quán Việt Nam ở Bruxelles và tất nhiên đó là một cái tát vào mặt ĐCS Việt Nam.
20 Tháng Giêng 2020
Khi còn sống, người dân Đồng Tâm nói chung và ông Lê Đình Kình nói riêng sẽ gọi tôi là “Thằng Phản Động”, bọn có tư tưởng thù địch với nhà nước mà ông và mọi người tin theo, nhưng bây giờ thì tôi có thể nghĩ rằng: Họ đang suy nghĩ lại…Vì thế tôi không muốn nói nhiều về Đồng Tâm, về những bạo hành, tra tấn, đàn áp và khủng bố, tôi đón chờ những điều đó với một sự thản nhiên bởi vì đó là cái kết quả mà họ đáng được nhận từ một chế độ thực dân mình và thực luôn đảng.
20 Tháng Giêng 2020
Những ngày giáp tết, chính quyền CS cũng dựng nên bức tranh “hòa hợp hòa giải dân tộc” để mị dân. Họ đã chọn ra những việt kiều thân cộng để vẽ nên bức tranh dối trá ấy. Nếu hòa hợp được thì trước hết hãy hòa hợp với đồng bào mình ở Đồng Tâm, Thủ Thiêm, Văn Giang, Dương Nội, Vườn Rau Lộc Hưng đi. Tay thì ăn cướp mà miệng thì nói hòa hợp hòa giải chắc chắn đó là vở kịch hòa hợp hòa giải giả tạo.
19 Tháng Giêng 2020
Đừng nói đây chỉ là tội ác của tên du đảng đầu đường xó chợ Nguyễn Đức Chung (con rơi của Lê Đức Anh). Bởi vì chính Nguyễn Phú Trọng đã ký quyết định truy tặng 3 tên CA Huân Chương Chiến Công Hạng I (Vì đã dũng cảm chết khi giết dân mình). Còn Nguyễn Xuân F... tên thủ tướng Ba Xạo thì vinh danh ầm ỉ.
19 Tháng Giêng 2020
Cái nhà nước cùng cái đảng khốn nạn này, vẫn cứ tồn tại và không bao giờ biết xót thương cho người dân, ngay cả đồng chí mà không đồng bọn cũng đã chết bởi tay chúng, nên đừng bao giờ cúi đầu làm trò vuốt nịnh chúng. Đồng Tâm không phải là sự kiện độc nhất hay mới mẻ gì, hơn nửa thế kỷ nay, từ Nam chí Bắc dân oan cùng khắp không nơi nào không có, nay chúng đã ngửa bài rồi, còn gì mà không đứng lên lôi đầu chúng xuống, chứ sống chi không bằng chết vậy?
17 Tháng Giêng 2020
* Nghe ông cựu nhà báo Võ Văn Tạo này tuyên truyền thấy ngứa đít quá (xin lỗi bạn đọc nha), MK, quân cs không những lùa dân đi trước đỡ đạn họ còn bắn vào dân thường không phải bằng cây súng AK mà là đại bác 130 li tạo nên Đại Lộ Kinh Hoàng, họ đập đầu dân thường hơn 5.000 người tại Huế năm Mậu Thân 1968, nay có vụ ông cán bộ già bị chúng nó giết vì tội: "đồng bọn nhưng không chịu đồng lõa" mà nhân cơ hội đó đánh bóng cho mình, cho quân cs vô thần thì thật là thúi như C...!
15 Tháng Giêng 2020
Nhìn vào tấm hình trong ảnh, anh Nguyễn Văn Tuyển nạn nhận trong vụ Đồng Tâm đã bị đánh chảy máu mắt, điều đó cho thấy sự dã man và ác độc đối với bọn Công an như thế nào rồi . Chúng đánh người, mồm luôn nói những lời răn đe rằng, chúng tao sẽ đánh mày để bắt mày phải nhận tội, cho dù không có tội cũng phải nhận, nếu không nhận thì chỉ có con đường chết mà thôi. Còn hình ảnh của ông Lê Đình Công với một gương mặt thâm tím, làn da đen xám, cá nhân tôi cho rằng ông Lê Đình Công đã bị công an dùng dùi cui, roi điện đánh vào miệng, hàm răng và mặt...
14 Tháng Giêng 2020
Nhưng cái đáng nói, cái đáng nhìn, đáng bàn chính là người Việt đã và đang tiếp tay cho giặc bán chính quê hương của mình, khi chúng đã tràn vào số đông, lập làng, xây xóm, lấy vợ, đẻ con với những thằng Chệt xí xa xí xồ và chỉ biết đến mẫu quốc tức là Việt Nam đã mất, công dân Việt phải về định cư ở những nơi hẻo lánh, phải bỏ xứ ra đi, trên đất Việt chỉ còn có bọn dân da vàng mắt hí, xí xa xí xồ, và với cái thỏa thuận hèn mạt giải giao tội phạm TQ về cố quốc thì chắc chắn rằng ngày cái tên nước Việt Nam không còn trên bản đồ thế giới sẽ đến rất gần!
12 Tháng Giêng 2020
Nếu có lương tri thì Đảng đã thấy cái ung nhọt từ luật Đất đai: "Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. Nhà nước trao quyền sử dụng đất cho người sử dụng đất theo quy định của luật này," Cái khối ung nhọt này đang làm tan nhà nát cửa biết bao nhiêu người Việt Nam trên mọi miền đất nước. Nhưng cũng chính cái ung nhọt này đang vỗ béo cho những đảng viên cũng thiếu lương tri như Đảng. Bởi thiếu lương tri, họ sẵn sàng chà đạp mọi con người sống trên mảnh đất mà họ muốn chiếm hữu. Thiếu lương tri nên họ dụng tâm nghĩ ra mọi phương cách để gạt bỏ mọi trở ngại...