Nguyễn Phú Trọng, gã “phù thủy” chơi “cờ người”

11 Tháng Ba 202110:45 CH(Xem: 867)

                    Nguyễn Phú Trọng, gã “phù thủy” chơi “cờ người”

1a                                                                 Hình từ bài chủ



Nguyễn Văn Đài
   RFA Blog



    Những ai theo dõi con đường thăng quan tiến chức của Nguyễn Phú Trọng thì sẽ thấy Trọng từ một cậu bé ngây thơ đã trở thành một gã “phù thủy” như thế nào.

Trước tiên, tôi xin nói một chút về tuổi thơ và học hành của Nguyễn Phú Trọng, sau đó là con đường quan lộ và cuối cùng là Nguyễn Phú Trọng trở thành “Phù thủy” chơi “cờ người” từ khi nào.

Nguyễn Phú Trọng sinh ngày 14 tháng 4 năm 1944 tại thôn Lại Đà, xã Hội Phụ, huyện Đông Ngàn, tỉnh Bắc Ninh (nay thuộc thôn Lại Đà, xã Đông Hội, huyện Đông Anh, Thành phố Hà Nội). Ông hiện cư trú nhà công vụ Số 5, Thiền Quang, phường Nguyễn Du, quận Hai Bà TrưngHà Nội.

Gia đình Nguyễn Phú Trọng là gia đình thuần nông. Thân phụ của Nguyễn Phú Trọng tên là Nguyễn Phú Nội. Nguyễn Phú Trọng là con út trong gia đình có bốn anh chị em. Ngoài nghề làm nông, gia đình Nguyễn Phú Trọng còn làm thêm nghề bỏng mật.

Theo những cụ già cùng trang lứa với Nguyễn Phú Trọng kể lại: lúc nhỏ, vì là nhà nghèo và là em út nên Nguyễn Phú Trọng thường hay phải mặc lại quần áo của các anh chị trong nhà và thường hay đi chân đất.

Nên thường hay bị các bạn cùng trang lứa cười chê, khinh bỉ.

Trong trí não của Nguyễn Phú Trọng đã có một quyết tâm rất lớn là phải dành được quyền lực, sự giàu có để trả thù cách êm dịu đám bạn dám coi thường và khinh miệt mình.

89668854_2692989520990144_7289225921322549248_nNăm 1963, Nguyễn Phú Trọng tốt nghiệp PTTH. Thời kỳ đó hầu hết thanh niên miền Bắc đều xung phong vào bộ đội, nhiều người viết đơn bằng máu.

Những người vào học đại học thì chủ yếu là lớp con em cán bộ tập kết miền Nam, các bạn nữ và những người học về kỹ thuật với mong muốn góp phần xây dựng đất nước khi kết thúc chiến tranh.

Nguyễn Phú Trọng không dám nhập ngũ vì ông ta sợ chết thì không thể thực hiện được giấc mơ, tham vọng của mình.

Nguyễn Phú Trọng chọn ngành ngữ văn, để trau dồi kiến thức ăn nói, lý luận chuẩn bị cho con đường sự nghiệp của mình.

Tháng 12 năm 1967, tốt nghiệp đại học, Nguyễn Phú Trọng xin vào làm tại tạp chí Học tập, nay là Tạp chí Cộng sản, một trong ba cơ quan tuyên truyền chính của đảng csVN.

Thời kỳ lúc đó, chiến tranh rất khốc liệt, đảng csVN đang dốc toàn lực để cưỡng chiếm miền Nam.

Gần như 100% thanh niên miền Bắc đều tham gia bộ đội, chỉ có tầng lớp con ông cháu cha thì mới trốn lính và những người khuyết tật.

Nhưng Nguyễn Phú Trọng lại rất khỏe mạnh và không phải con ông cháu cha.

Nguyễn Phú Trọng lựa chọn rất khôn ngoan khi xin vào cơ quan tuyên truyền của đảng csVN, vừa không sợ gọi lính vừa làm bàn đạp vững chắc để tiến thân.

Một điều chắc chắn là Nguyễn Phú Trọng đọc hầu hết các sách lịch sử Trung Quốc cổ đại, nên Nguyễn Phú Trọng rất thâm hiểm trong mỗi mưu kế của ông ta.

Tháng 8 năm 1973, Nguyễn Phú Trọng giỏi ăn nói và nịnh hót nên được chọn đi học lớp nghiên cứu sinh về kinh tế chính trị tại Trường Nguyễn Ái Quốc, nay là Học viện chính trị Quốc gia HCM. Trọng kết thúc khóa học vào tháng 4 năm 1976.

Tháng 9 năm 1981, như có phù thủy dẫn đường, Nguyễn Phú Trọng được cử sang Liên Xô nghiên cứu luận án Phó tiến sĩ.

Nhưng chỉ sau 2 năm, Nguyễn Phú Trọng vừa bảo vệ thành công luận án Phó TS Khoa học lịch sử lại còn viết thành công luận án tiến sĩ xây dựng đảng tại Viện hàn lâm khoa học xã hội Liên xô.

Dư luận cho rằng với 2 năm, học tiếng Nga chưa xong, chứ nói gì tới việc bảo vệ thành công luận Phó TS và viết luận văn Tiến sĩ bằng tiếng Nga???

Tháng 8 năm 1983, Nguyễn Phú Trọng về nước và tiếp tục làm việc tại Tạp chí Cộng sản.

Con đường quan lộ của Nguyễn Phú Trọng bắt đầu từ đây với chức vụ đầu tiên là Phó Ban biên tập vào tháng 10 năm 1983, Trưởng ban vào tháng 9 năm 1987.

Nguyễn Phú Trọng không phải là con ông cháu cha, không phải hạt giống đỏ. Nhưng Nguyễn Phú Trọng là “con lươn”, “con trạch” luồn lách giữa các phe nhóm, phe phái để từng bước đoạt tới những nấc thang quyền lực mà ông ta đã sắp xếp trong kế hoạch của mình.

Tới tháng 1 năm 1994, Nguyễn Phú Trọng đã vào được trung ương. Tới tháng 8 năm 1999, Nguyễn Phú Trọng đã tham gia thường trực Bộ chính trị.

Tới tháng 1 năm 2000, Nguyễn Phú Trọng nắm được ghế Bí thư Hà Nội, kiêm Chủ tịch Hội đồng lý luận TƯ.

Năm 2006, được sự nâng đỡ của Nguyễn Văn An, Nguyễn Phú Trọng nắm ghế Chủ tịch Quốc hội.

Dư luận lúc đó rất bi quan, bởi dưới thời ông Nguyễn Văn An làm Chủ tịch QH, thì QH lúc đó đã có rất nhiều cải cách đem lại chút phấn khởi cho người dân.

Lúc đó biệt danh “Trọng lú” đã phát tán ra dư luận xã hội. Mọi người nghĩ chủ nghĩa bảo thủ Nguyễn Phú Trọng quay trở lại.

Đồng thời trong nhiệm kỳ 2006-2011 là cuộc đấu rất quyết liệt giữa hai phe Hồ Đức Việt và Nguyễn Tấn Dũng.

Hồ Đức Việt lúc đó là Trưởng ban tổ chức Trung ương với tham vọng chiếm ghế Tổng bí thư và hạ Nguyễn Tấn Dũng.

Nguyễn Phú Trọng nằm trong tứ trụ, trên cương vị Chủ tịch QH, Trọng như “con lươn”, “con trạch” luồn lách, né tránh hai phe, không ra mặt ủng hộ bên nào. Trọng quan sát những điểm mạnh, điểm yếu của từng đối thủ.

Kết quả, cuối cùng tại Đại hội 11 năm 2011, Hồ Đức Việt bị phe Nguyễn Tấn Dũng hạ nốc ao, phải ôm hận về vườn. Sau đó ít lâu thì Hồ Đức Việt ngã bệnh mà chết khi còn trẻ, nhưng dư luận cho rằng Việt bị phe Nguyễn Tấn Dũng đầu độc sau các chuyến Việt đi công tác tại miền Nam.

Đây cũng là lý do mà Nguyễn Phú Trọng sợ Nguyễn Tấn Dũng tới mức trong nhiệm kỳ đầu Tổng BT, Trọng không dám bén mảng tới miền Nam.

Và rồi, “ngư ông đắc lợi”, Nguyễn Phú Trọng được các phe phái thống nhất lựa chọn ngồi vào ghế Tổng BT tại đại hội 11, tháng 1 năm 2011.

Vì các phe phái cho rằng Nguyễn Phú Trọng cũng sẽ là phiên bản bù nhìn của Nông Đức Mạnh, ngồi đó làm bình che cho cả một chế độ tham nhũng.

Nhưng Nguyễn Phú Trọng là kẻ cuồng đảng, cuồng chế độ độc tài csVN.

Sau nhiều năm ngồi quan sát thế sự, Trọng nhận ra rằng nếu cứ để các phe phái đánh nhau, tranh đoạt quyền chức, tranh đoạt lợi ích, tham nhũng thì sớm muộn chế độ này cũng sẽ sụp đổ.

Trọng vẫn biết, tham nhũng là bản chất của chế độ, không có tham nhũng thì chẳng có ai bảo vệ chế độ cả.

Nhưng Trọng muốn tham nhũng phải trong trật tự, bảo nhau mà tham nhũng, đừng đánh nhau vì miếng ăn bẩn thỉu mà người dân biết được.

Nguyễn Phú Trọng quyết định ra tay hạ phe nhóm của Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị trung ương 6 vào tháng 10 năm 2012.

Nhưng Nguyễn Phú Trọng còn thiếu kinh nghiệm, chưa tập hợp đủ lực lượng nên Trọng đã Nguyễn Tấn Dũng và Tô Lâm sỉ nhục tại Hội nghị.

Thất bại ê chề, ai cũng nghĩ Nguyễn Phú Trọng sẽ bị phe Nguyễn Tấn Dũng hạ bệ tại Đại hội 12 năm 2016. Và Nguyễn Tấn Dũng sẽ đoạt ghế Tổng bí thư, còn Trọng về vườn làm người tử tế.

Nhưng với những kiến thức uyên thâm của sử Tàu được Nguyễn Phú Trọng áp dụng. Nguyễn Phú Trọng đã trở thành “Phù thủy” chơi “cờ người” từ Đại hội 12.

Nguyễn Phú Trọng hạ “knock out” Nguyễn Tấn Dũng, sau đó “đốt lò” hạ hầu hết đàn em của Nguyễn Tấn Dũng.

Tại các Hội nghị trung ương 13, 14, 15 và tại Đại hội 13, mặc dù Nguyễn Xuân Phúc luôn luôn giành được số phiếu tín nhiệm cao hơn Nguyễn Phú Trọng.

Nhưng Phúc không thể hạ được Trọng để giành ghế Tổng bí thư mà còn mất luôn ghế Thủ tướng và đành ngậm ngùi chấp nhận ghế Chủ tịch nước theo sự sắp xếp của Trọng.

“Phù thủy” chơi “cờ người” Nguyễn Phú Trọng tuy già, bệnh hoạn, chân tay run rẩy, nhưng vẫn là một cao thủ xuất sắc khi sắp xếp cho Phạm Minh Chính ngồi ghế Thủ tướng để chuẩn bị cho sự thay thế chính ông ta.

Một mình “Phù thủy” Nguyễn Phú Trọng chấp cả 200 ủy viên Trung ương, Bộ chính trị, Ban bí thư và chấp luôn 5,2 triệu đảng viên cùng với gần 100 triệu dân Việt Nam để mình ông ta chơi “cờ người” trên bàn cờ chính trị độc tài csVN.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Tư 20219:30 CH(Xem: 553)
Dân quê tôi, ngán ngẩm, lắm rồi. Đi đâu cũng gặp, cái bọn áo vàng, áo xanh. Kêu trời không thấu, kêu ai bây giờ. Chính quyền, thì lại bao che. Cùng tình đồng chí, đồng tình quan liêu. Ở trên đảng đã đề ra. Ổn định chính trị, thì côn đồ, tha hồ mà đánh dân. Công an, chúng là kẻ côn đồ. Ăn nói thô tục, đánh người thẳng tay, Dùi cui chúng có trong tay. Tiện đâu đánh đấy, là đồ công an.
03 Tháng Tư 202110:39 CH(Xem: 532)
Năm triệu đứa phe phái hệ xồn Tiếng dữ gian lan khắp làng thôn Chín mốt năm đời dân bất ổn Lừa nhau xác lạnh chết không chôn Năm triệu đứa chẳng biết Tổ tôn Phản bội tiền nhân họa lộng ngôn Lòi lếu láo lỡm lừa lầm lộn Trả vay bao xương trắng hận dồn
02 Tháng Tư 202110:39 CH(Xem: 572)
Nhiều năm qua, đảng csVN luôn tự hào là một đảng quang vinh, lãnh đạo sáng suốt, hợp lòng dân, được nhân dân tin yêu. Nhưng thực chất đảng đã lừa dối nhân dân, phản lại lòng dân, đảng csVN thành lập lên không phải là của nhân dân, cũng chẳng vì nhân dân, và luôn bác bỏ những tiếng nói và tâm tư nguyện vọng của nhân dân. Đảng csVN cần phải giải thể thì nhân dân VN mới thực sự được ấm no và hạnh phúc, vui sống trong cảnh yên bình qua thể chế dân chủ và đa nguyên.
31 Tháng Ba 202110:56 CH(Xem: 670)
Này, tớ là tớ không có muốn tham quyền cố vị nàm gì, chẳng qua toàn dân chúng nó tín nhiệm quá cho nên mới chẳng đặng đừng mà làm tiếp, nay tớ thảy cho mấy cậu ba chiếc ghế còn lại đấy, chủ tịch nước thì thôi, cứ để cho con khỉ đầu niểng làm, bời vì tuy nó ngu dốt, nhưng được nó nổ to như pháo, chỗ nào cũng là đầu tàu, đầu xe, đầu gối…; cho nên ở vị trí chủ tịch nước thì nó tha hồ có cơ hội vác cái mồm xạo láo của nó đi lòe bịp thế giới…
30 Tháng Ba 202110:48 CH(Xem: 598)
Quyền lực nào có chỉ định 3 ngành khác nhau là công an, ngân hàng, tòa án cùng tấn công vào nạn nhân một cách đồng bộ như vậy? Đó chỉ có thể là người có quyền lực lớn nhất. Có lẽ là anh Lê Đình Công và Lê Đình Chức đã biết ai chỉ đạo 3 ngành khác nhau bức tử họ rồi. Một khi người đó đã chỉ đạo như vậy thì có lẽ dù có viết đơn xin chính người đó ân xá cũng vô ích. Tuy nhiên, họ không viết đơn xin ân xá thì điều đó cũng có nghĩa là cái chết 100% sẽ đến với họ. Những người tốt đã hết đường sống, ghĩ mà xót xa.
29 Tháng Ba 202110:59 CH(Xem: 422)
Cho đến nay, chính quyền Min Aung Hlaing đã giết trên 300 mạng người. Có thể nói đó là tội ác tột cùng. Ấy vậy mà phía phía chính quyền CS Việt Nam cũng hùa theo Bắc Kinh ủng hộ chính quyền sát nhân tại Myanmar. Nếu nói Trung Cộng giúp Min Aung Hlaing một cách kín đáo thì Việt Cộng giúp công khai. Thông qua công ty Mytel, Việt Cộng đã giúp Min Aung Hlaing bóp nghẹt internet ngăn chặn faccebook và áp dụng Luật An Ninh Mạng đồng thời phát tán những trò vu khống, bịa đặt và bóp méo ựu thật của phía chính quyền quân sự Myanmar nhắm vào dân họ.
27 Tháng Ba 202111:48 CH(Xem: 644)
Đây chính là sự công nhận công khai cuộc thảm sát Mậu Thân - 1968 tại Huế là do quân đội cộng sản gây ra, trong đó chính HPNT, Nguyễn Đắc Xuân (nhà Sử Học hôm nay), Nguyễn Thị Đoan Trinh, Dương Tiềm, Tuần Chi có giây máu ăn phần trong đó, ngày nay ở cái tuổi gần đất xa trời HPNT vẫn còn ngoan cố chối bỏ tội ác mà mình đã phạm phải. Nhưng lưới Trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó thoát, những oan hồn mà bọn chúng lập nên những Tòa Án để giết chóc hơn 5.000 người dân vô tội sẽ níu kéo y trả lời. Bọn chúng không những chỉ là những tên tội phạm chiến tranh mà còn là...
27 Tháng Ba 202111:43 CH(Xem: 520)
Nếu vay thương mại thì rất khó để vay được 36 tỷ đô trong 10 năm, như vậy để xây dựng 2 đại dự án Sân Bay Long Thành và Đường Sắt Cao Tốc thì chỉ có thể vay bẫy nợ của Trung Cộng là khả thi nhất. Đại dự án đường sắt cao tốc kém hiệu quả kinh tế, vậy mà bộ Chính Trị vẫn quyết tâm làm bất chấp tất cả. Khả năng rất cao là Bộ Chính Trị đã bị áp lực từ Trung Cộng mà đã quyết xây bằng được dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam để đưa Việt Nam vào bẫy nợ. Cái bẫy nợ Trung Cộng đang giăng sẵn và BCT thì cứ đẩy Việt Nam vào. Đó là những gì mà ĐCS đang "lo cho nước" đấy.
26 Tháng Ba 202111:24 CH(Xem: 265)
Trong vụ làm xăng giả này tất nhiên là bọn làm giả là trách nhiệm trực tiếp rồi, nhưng nguyên nhân sâu xa của nó vẫn là do chính sách thuế bất cập của chính quyền CS. Hay nói cách khác, nạn làm giả xăng dầu là loại “sản phẩm phụ” của chính sách thuế bất cập mà chính quyền đã áp vào xăng. Thuế cao dân mất tiền là mất một, thuế cao thúc đẩy lòng tham gian thương ra tay hại dân là dân mất đến hai. Cuối cùng mọi con đường đều đổ lên đầu dân hết.
25 Tháng Ba 202111:03 CH(Xem: 712)
Anh Trọng thì xa tít mù khơi không có bằng chứng hình ảnh nào cho thấy anh là anh hùng như đảng bốc phét, anh giao liên Kim Đồng theo bài hát ca ngợi anh là 'giặc bắn đùng đùng anh vẫn đi... ' thì bàn dân thế kỷ @ đã bóc mẽ do anh Đồng... bị điếc mới dám đi ngời ngời, chứ nếu không điếc anh đã chạy rồi chứ có đi khơi khơi cho giặc tập bắn đâu?!, chị Sáu thì người dân vùng đó cho biết chị hơi bị khìn khìn cho nên mới bị má Sáu, chú Tư dụ dỗ đi ném lịu đạn, thế nhưng lịu đạn lỡm quá không chịu nổ cho nên mới bị giặc Pháp bắt, đã vậy khi đi ra pháp trường chị bị còng tay mà còn...
07 Tháng Năm 2021
Đôi khi chúng cũng làm ra vẻ thanh liêm trong sạch, phát biểu vài ba câu linh tinh như: "họ ăn không chừa một thứ gì - Nguyễn Thị Doan", "Đất nước nhìn đâu cũng thấy sâu - Trương Tấn Sang", sau đâu lại vào đấy, ai nói thì cứ nói, ai ăn thì cứ ăn. Vì sao? Bởi vì sống - học tập - làm theo tấm gương đạo đức hcm mà bọn chúng ra rả hàng ngày là như thế! Bác chả từng ăn cướp vàng, cướp nhà của bà Cát Hanh Long đó sao? bác chả từng quyên góp Tuần Lễ Vàng để ẳm gọn cùng đồng bọn sao? Lãnh tụ đã lưu manh như vậy thì lũ đàn em không thấm nhuần tố chất ma cô, ma cạo sao được?!
07 Tháng Năm 2021
Bỏ số tiền gần 6 tỷ rưỡi cho chuyến đi chơi, nghỉ mát, đàn đúm của quan chức trong khi nhân dân lao đao vì dịch bệnh, và cả nước đang khốn khổ điêu tàn vì những não trạng lãnh đạo không biết làm gì chỉ ăn chơi trác táng trên xương máu nhân dân. Quan chức vô cảm. Đó chỉ là mới Hà Nội thôi, các tỉnh thành khác cũng đâu có kém cạnh. Tôi nhớ tới bát cơm chan nước của em học sinh Đăk Nông hay bát cơm trộn ve sầu của cu em Vụ Bổn Đắk Lắk, không biết các em có biết sắp tới các quan ở Hà Nội sẽ tổ chức những buổi tụ tập ăn chơi ngay ở tỉnh các em?
07 Tháng Năm 2021
“Đừng nghe những gì CS nói, hãy xem những gì CS làm”, không cần biết ông Phạm Minh Chính nói gì, chỉ cần thấy quan chức CS mà không đưa con đi tây du học nữa thì cải cách giáo dục thành công, và quan chức không phải xây biệt phủ tường cao nữa thì xã hội yên bình. Quan chức CS mà làm được những điều đó là điều không tưởng, bởi không ai hiểu giáo dục XHCN cho bằng CS, không ai hiểu xã hội này cho bằng CS, nó không thể thay đổi mà chỉ có thể vứt đi.
07 Tháng Năm 2021
Ở những nước cộng sản, họ tuyên truyền về một xã hội chủ nghĩa mà người lao động làm việc theo sức lực nhưng được hưởng theo nhu cầu. Nghe rất là hay, rất là nhân bản nhưng thực tế, giới lãnh đạo ở các nước cộng sản chỉ lợi dụng cái gọi là xã hội chủ nghĩa để làm giàu, bóc lột, cướp giựt tài sản của người dân nhằm mục đích làm giàu cho bản thân, cho đảng cầm quyền. Họ đặt quyền lợi của đảng lên trên quyền lợi của dân tộc. Họ xem sinh mạng của đảng viên quan trọng hơn sinh mạng của quần chúng. Ngay cả chính đảng viên với nhau, họ sẵn sàng thủ tiêu, tiêu diệt nhau....
07 Tháng Năm 2021
Những chi tiết ở đây trong Cơ Năng Hiến Pháp sẽ cho chúng ta cái nhìn về cấu trúc chính quyền của LĐA khác với những cấu trúc của Tây Phương và quan niệm "phân quyền" cũng như "cân bằng và kiểm soát" (check & balance) của Tây Phương đã được LĐA thay bằng "đan quyền" (sự đóng góp của Trung Tâm Hội Nghị và Công Dân Đoàn cùng các cơ quan bên Chính Trị lẫn Hành Chánh tạo thế đan quyền mà nếu không đan với nhau thì hệ thống sẽ trì trệ hoặc đổ vỡ) là yếu tố quyết định của chính thể "Duy Dân" và sự thực hiện "Bình Sản Kinh Tế".
06 Tháng Năm 2021
“Việt Nam là một nước nghèo và đông dân giống Ấn Độ. Nếu Chính phủ Việt Nam mà giấu dịch thì sẽ bùng phát như Ấn Độ. Lúc đó số người chết sẽ tăng rất cao vì y tế Việt Nam không kham nổi. Dân số Việt Nam bằng 1/3 dân số Mỹ mà số nhiễm bệnh chỉ bằng 1/100 số nhiễm bệnh ở Mỹ là điều vô lý. Em không tin. Em ở Việt Nam em cũng lo lắm tại vì không biết kết quả xét nghiệm có đúng hay không, rồi có quản lý được hay không. Đến lúc bùng phát dịch lên thì không biết làm sao!?”
06 Tháng Năm 2021
‘Nhiều người hỏi, sao không thấy Bác Hồ dạy: Thương yêu cha mẹ?”, trong đó người dân thắc về 5 điều Bác Hồ dạy sao không có “yêu thương cha mẹ?” thì ông Hoàng Chí Bảo đã bẻ lái “yêu tổ quốc bắt đầu từ “tình yêu đối với gia đình”, vậy thì ông Hoàng Chí bảo giải thích vì sao Lý Mỹ cũng “yêu tổ quốc, yêu đồng bào” nhưng lại đấu tố cha mẹ? Rồi Dương Đức Thịnh cũng “yêu tổ quốc, yêu đồng bào” nhưng tại sao lại sỉ nhục đồng bào? Vậy cái gọi là “yêu tổ quốc, yêu đồng bào” của đảng nó thế nào? Vậy rõ ràng cái gọi là “yêu tổ quốc, yêu đồng bào” ấy, dưới bàn tay nhào nặn của đảng...
05 Tháng Năm 2021
Sơ lược vài giòng để chúng ta sẽ thấy rằng khi người cộng sản dùng ám từ Ngụy để chỉ một chính thể mang tên Việt Nam Cộng Hòa và những người phục vụ trong đó (ngụy quân, ngụy quyền), cho đến dân lành (Ngụy dân), là do cái tâm lý mê say thấm nhuần lịch sử Tàu Khựa, họ cho mình là chính nhân quân tử là nước Thục của Lưu Bị với quân sư Khổng Minh để cưỡng chiếm miền nam Việt Nam trong vũ lực, thế nhưng dó là một sự so sánh khập khiểng, bởi vì hoàn cảnh, bối cảnh giữa hai phạm trù đều khác nhau, chuyện Tam Quốc là chuyện thời xa xưa trong đó tranh giành lãnh địa, xưng bá, xưng vương...
05 Tháng Năm 2021
Trong những năm tới, nhiều khả năng Bắc Kinh sẽ lợi dụng thành quả của một cuộc bầu cử ở Đài Loan làm cái cớ để thông báo rằng họ sẽ bắt đầu khai thác và thực thi Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) xung quanh hòn đảo này để chuẩn bị cho một cuộc “thống nhất”. Động thái này sẽ nhanh chóng leo thang thành cuộc xâm nhập quy mô lớn và có tổ chức nhắm vào các vùng biển của Đài Loan bằng các tàu không vũ trang hoặc vũ trang hạng nhẹ, tương tự như việc Bắc Kinh chiếm đóng Đá Ba Đầu trong năm nay. Do thiếu lực lượng quân sự truyền thống, nên hải quân Đài Loan sẽ...
04 Tháng Năm 2021
Liệu thép sản xuất tại VN của Lê Phước Vũ, tập đoàn Tôn Hoa Sen có chịu nổi những cái test này không? Thời gian sẽ trả lời. Hơn thế nữa, cho dù cơ xưởng sản xuất của Vinfast nằm ở Hải Phòng, thuận tiện cho việc vận chuyển cơ phận, tiếp nhận hàng hóa, thành phẩm đi và đến bằng đường thủy, Vinfast cũng cần có một hệ thống hạ tầng cơ sở (infastructure) hòan chỉnh, điều Việt Nam chưa hề có được ở bất cứ nơi nào trên cả nước. Chưa xây dựng được hạ tầng cơ sở hoàn chỉnh, tốt đẹp, không thể có nền công nghiệp hiện đại.