Càng đàn áp nhiều thì càng gây ra nhiều oán hờn, phẫn nộ.

26 Tháng Sáu 202011:42 CH(Xem: 399)

Càng đàn áp nhiều thì càng gây ra nhiều oán hờn, phẫn nộ

_112998883__103595694_gettyimages-149014167                            Công an csVN đàn áp người dân trước thềm đại hội XIII - Hình BBC



Song Chi.
RFA Blog

Phần 1 & 2


Nhà cầm quyền VN gia tăng bắt bớ

Sáng ngày 24.6 nhà cầm quyền đã huy động hàng trăm công an, cảnh sát cơ động đến bao vây và bắt đi 3 người trong gia đình dân oan nổi tiếng: bà Cấn Thị Thêu, và hai người con trai Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư. Cả ba người cùng với người chồng, người cha của họ, ông Trịnh Bá Khiêm, đều từng bị nhà cầm quyền bắt vào tù trong vụ tranh chấp đất đai với chính quyền kéo dài nhiều năm ở thôn Dương Nội, ngoại thành Hà Nội. Bản thân bà Cấn Thị Thêu từng bị tù 2 lần.

Sau khi ra tù, họ tiếp tục đấu tranh, không chỉ cho quyền lợi của gia đình mình, của bà con Dương Nội mà khi vụ Đồng Tâm xảy ra, anh Trịnh Bá Phương là người đã liên tục đưa tin, hình ảnh, video clip về tội ác chấn động dư luận của nhà cầm quyền đối với dân làng Đồng Tâm và với gia đình cụ Lê Đình Kình, một đảng viên 57 năm tuổi đảng đã bị giết hại dã man, những người khác trong nhà thì bị đánh đập, bị bắt đi…ra sao.

Cũng trong ngày, theo thông tin trên mạng xã hội, còn có 3 người nữa bị bắt: Bà Nguyễn Thị Tâm cũng là dân oan Dương Nội, ông Vũ Tiến Chi, quê Nam Định, cư trú tại Bảo Lộc , Lâm Đồng, bà Nguyễn Thị Cẩm Thuý, từng là một giáo viên dạy cấp 2 nhưng đã bị đuổi việc do quan điểm chính trị đối kháng với đảng cộng sản. Cả 6 người trên đều bị bắt giam với cáo buộc “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa XHCN VN”- điều 117 Bộ luật Hình sự năm 2015.

Những tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa XHCN VN đó là gì? Chẳng hạn, khi khám xét tại nhà Trịnh Bá Tư, trong bài “Kịch bản tồi của công an” đăng trên trang Tiếng Dân, tác giả Hiếu Bá Linh cho biết: gồm có “bài báo “Đảng viên hư trước, làng nước hư theo” của nhà văn Vũ Tú Nam, được đăng trên tờ báo “Người Cao Tuổi” số 1020 và được đăng lại trên tờ “Văn Hóa Nghệ An“, “bài báo: Ông Đặng Thành Tâm: ‘Lắm lúc tôi muốn uống thuốc sâu tự tử’. Đó là bài báo đăng trên báo “Tiền Phong”…”một tập thơ mỏng, quyển sách “Chính trị bình dân“, cái áo in hàng chữ “Dân chủ không phải là tội” và khẩu trang in hình gạch chéo đường lưỡi bò của Trung Quốc.”.. Không lẽ những bài báo, tài liệu, vật phẩm này là những thứ gọi là chống lại nhà nước? 

Còn trên báo chính thống Người Lao động thì: “Quá trình điều tra, khám xét nơi ở của hai đối tượng, lực lượng chức năng đã thu giữ được một số đồ vật, tài liệu như:"Cẩm nang nuôi tù", "Phản kháng phi bạo lực", "Đặt bàn tay lên Việt Nam", "Chính trị bình dân". Những cuốn sách trên đều mang tên Phạm Đoan Trang cùng một số tài liệu viết tay có nội dung liên quan đến hoạt động tuyên truyền chống Nhà nước của các đối tượng.” (Bắt giữ các đối tượng Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Tư”)

Các cuốn sách này rõ ràng cũng chỉ là những lời kêu gọi phản kháng ôn hòa mà thôi.

Nhưng từ trước đến nay có ai lạ gì nhà cầm quyền VN. Họ muốn bắt ai là bắt, muốn khép tội gì, muốn bẻ cong sự thật thế nào mà chẳng được, khi từ quân đội, công an, luật pháp, tòa án cho tới báo chí truyền thông là trong tay họ.

Sự việc 6 người bị bắt ngày 24.6 chỉ là nối tiếp của hàng loạt hành vi đàn áp gia tăng có hệ thống của nhà cầm quyền trong những năm qua. Chỉ riêng trong vòng 1, 2 năm, đã có hàng loạt những người bất đồng chính kiến ôn hòa bị bắt.

Nhà báo, nhà văn, Tiến sĩ Kinh tế Phạm Chí Dũng bị bắt ngày 21.11.2019 cho đến nay vẫn chưa được đem ra xử. Nhà báo Phạm Chí Dũng là chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam. Ông bị bắt cùng một tội danh thuộc điều 117 Bộ Luật Hình sự nói trên. Trước đó ông từng bị công an Việt Nam bắt và câu lưu hai lần vào năm 2012 và 2015 với các tội danh tương tự nhưng sau đó được thả ra.

Nhà báo, blogger Trương Duy Nhất bị bắt cóc tại Thái Lan vào tháng 1.2019 sau khi tới UNHCR tại Bangkok xin tị nạn chính trị, và bị kết án 10 năm tù sau phiên tòa tháng 3.2020. Trước đó ông từng bị tù 2 năm tù (2013-2015) vì vi phạm điều 258 BLHS do một số bài viết chỉ trích nhà cầm quyền trên blog “Một góc nhìn khác”.

Nhà văn Phạm Thành, blogger Bà Đầm Xòe, bị bắt ngày 21 tháng 5 năm 2020. Nhà văn Phạm Thành là người từng viết một số cuốn sách phê phán chế độ như tiểu thuyết “Cò hồn Xã nghĩa”, “Nền Kinh tế Thị trường Định hướng XHCN Xuống hố cả lũ”, hoặc phê phán Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Việt Nam: "Nguyễn Phú Trọng: Thế Thiên Hành Đạo Hay Đại Nghịch Bất Đạo”.

Thêm 2 người nữa cũng thuộc Hội nhà báo độc lập Việt Nam là blogger Nguyễn Tường Thụy bị bắt ngày 23.5 và Lê Hữu Minh Tuấn, tên thường gọi Lê Tuấn, hội viên, bị bắt ngày 12.6.

Nhà báo, blogger Phạm Đoan Trang viết trên facebook của mình: “So với hai thành viên bị bắt trước đây là ông Phạm Chí Dũng (SN 1966, bị bắt ngày 21/11/2019) và ông Nguyễn Tường Thụy (SN 1952, bị bắt ngày 23/5 vừa qua), thì Lê Tuấn còn rất trẻ, mới ngoài 30 tuổi (sinh ngày 20/3/1989), quê gốc Quảng Nam…Việt Nam lại có thêm một tù nhân lương tâm rất trẻ.”

Tổ chức Human Right Watch có bài: “Việt Nam: Gia tăng đàn áp bất đồng chính kiến ôn hòa. Làm sóng bắt bớ mới trước Đại hội đảng lần thứ 13” có nhắc tên 8 người bị bắt giữ và kết án với các tội danh chính trị kể từ cuối năm 2019 đến tháng Sáu năm 2020 là Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Lê Hữu Minh Tuấn. Phạm Chí Thành, Trần Đức Thạch, Đinh Thị Thu Thủy, thuộc Hội Nhà báo Độc lập, nhóm nhân quyền Hội Anh em Dân chủ, và một số nhà hoạt động, người cầm bút độc lập.

Ngoài ra bài viết cũng nhắc đến một số trường hợp khác. Có cả người Việt ở hải ngoại như trường hợp ông Châu Văn Khảm, người Úc gốc Việt bị kết tội “khủng bố”và kết án 12 năm tù giam vào tháng 11 năm 2019. Bài báo “Một người Autralia đón tuổi 71 sau song sắt ở Việt Nam” trên trang Human right Watch ngày 15.6.2020 viết: “Mặc dù các cáo buộc có tính chất nghiêm trọng như vậy, nhưng bàn cáo trạng không nêu được một hành vi bạo lực hoặc ý định sử dụng bạo lực nào của ông Châu hay các đồng bị cáo người Việt của ông. Thay vào đó, tòa án chỉ ra các bằng chứng về liên hệ và các hoạt động của ông với một đảng chính trị đối lập, Việt Tân, đang hoạt động công khai và hợp pháp ở nhiều quốc gia trong đó có Australia, nhưng bị Hà Nội tùy tiện dán nhãn “khủng bố”.

Những người bị bắt là ai?

Trừ 1, 2 trường hợp hiếm hoi người bị bắt là người Việt ở hải ngoại, những người bị bắt đều sinh ra, lớn lên trong lòng chế độ này, có những người từng là cựu chiến binh của quân đội cộng sản như ông Trần Đức Thạch, Nguyễn Tường Thụy, có người là đảng viên đảng cộng sản, cán bộ tại Ban An ninh Nội chính Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh như nhà báo Phạm Chí Dũng, hoặc từng hoạt động trong hệ thống báo chí nhà nước như nhà báo Trương Duy Nhất, báo Đại Đoàn Kết, nhà văn Phạm Thành Nguyên phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam…

Còn những người khác là những người dân bình thường, vì mắt thấy tai nghe những sự bất công, sai trái của chế độ mà viết bài trên facebook rồi bị bắt, hoặc là dân oan như gia đình bà Cấn Thị Thêu, bà Nguyễn Thị Tâm.

Không một ai trong số họ có thể là mối nguy hiểm cho chế độ. Không vũ khí, không lực lượng, cũng không kêu gọi bạo lực lật đổ chế độ, họ chỉ cất lên tiếng nói hoặc bài viết phản biện, chỉ trích một cách ôn hòa. Ở bất cứ một quốc gia tự do dân chủ nào khác thì họ chỉ đang thực hiện quyền tự do ngôn luận, một trong những quyền căn bản của con người, của công dân.

Nhưng với một chế độ độc tài toàn trị như chế độ do đảng cộng sản lãnh đạo ở VN thì mọi tiếng nói chỉ trích đều không được phép, còn đất đai thì tiếng là thuộc quyền sở hữu của toàn dân nhưng lại do nhà nước quản lý nên nhà nước muốn lấy lại lúc nào là lấy, và đền bù cho người dân với giá rẻ mạt trong khi họ bán lại cho các tâp đoàn đầu tư kinh doanh với giá gấp hàng chục lần. Chính cái điều luật đất đai bất công này đã tạo ra hàng vạn, hàng triệu dân oan khắp ba miền với bao nhiêu thảm cảnh, bao nhiêu oán hờn mà vụ Đồng Tâm chỉ là một vụ tàn bạo nhất.

Khi con số người bị bắt ngày càng nhiều, khi những bản án ngày càng nặng nề phi nhân thì điều lạ lùng là những người bị bắt cũng ngày càng bình thản, hiên ngang, không một ai trong số họ sợ hãi. Đọc bài “Cha của Trịnh Bá Phương kể về việc con trai và vợ bị bắt”, BBC, hay những lời của nhà văn Phạm Thành nói với vợ, anh Trịnh Bá Phương livestream trước lúc bị bắt, những lời nói của nhà báo Trương Duy Nhất trước tòa…đều bình tĩnh, bất khuất. Khác một trời một vực với thái độ của các quan tham khi bị kết án.

Tất cả những người lên tiếng ở VN đều hiểu sẽ phải trải qua đủ thứ “khổ nạn” cũng như sẽ có ngày bị bắt, bị cầm tù…và họ đều dó tâm lý chuẩn bị cho điều đó.

Ngoài việc gia tăng bắt bớ với những tội danh mơ hồ là những phiên tòa chóng vánh nhưng bản án thì càng ngày càng nặng nề. Trước kia những bản án dành cho người bất đồng chính kiến chỉ chừng 2,3, 5 năm, cao nhất là trường hợp kỹ sư, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức 16 năm tù, bây giờ chỉ riêng “Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo điều luật 117 đã bị phạt tù từ 5 đến 12 năm, phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ 10 năm đến 20 năm. Thậm chí chuẩn bị phạm tội cũng bị phạt từ 1 đến 5 năm!

Có trường hợp như ông Lê Đình Lượng, vì vận động một cách ôn hòa cho những người ngư dân bị ảnh hưởng bởi thảm họa môi trường mà bị khép tội "Lật đổ chính quyền nhân dân" theo Điều 79, Bộ luật hình sự Việt Nam và bị kết án 20 năm.

Chế độ tàn bạo, không chính danh nên luôn sợ hãi

Câu hỏi tại sao nhà cầm quyền ngày càng gia tăng đàn áp, bắt bớ mặc dù trong mấy năm gần đây phong trào đấu tranh ở VN có vẻ như bị chững lại và cũng không có những vụ xuống đưởng biểu tình rầm rộ như trước kia, với đủ lý do như phản đối sự hung hăng bành trướng của Trung Cộng trên biển Đông, biểu tình chống đặc khu, chống formosa xả thải ra biển, chống giải tỏa cướp đất v.v…? Và nhiều người bị bắt nếu không xấp xỉ tuổi 70, thì đa phần cũng là phụ nữ chân yếu tay mềm, có làm gì được chế độ?

Có rất nhiều lý do. Nhìn chung, đảng và nhà nước cộng sản VN mạnh tay hơn có lẽ vì họ thấy bây giờ từ Mỹ cho tới các nước phương Tây còn có quá nhiều vấn đề nội bộ phải lo, chả nước nào thật sự quan tâm đến hồ sơ nhân quyền tệ hại của chế độ Hà Nội nữa, nên họ có làm gì cũng chẳng bị trừng phạt như trước. 

Trong bài “Một người Autralia đón tuổi 71 sau song sắt ở Việt Nam” trên trang Human right Watch đã nhắc đến ở trên cũng viết: 

“Nhưng hồ sơ nhân quyền tồi tệ của Việt Nam ít khi được nêu trong tin tức quốc tế. Chính phủ Australia, do lo ngại về ảnh hưởng đang tăng lên của Trung Quốc trong khu vực Đông Nam Á, nói chung vẫn dè dặt không đưa ra quan điểm công khai và có nguyên tắc về các vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Chính phủ Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Trump chỉ nêu các vấn đề về nhân quyền khi nào thấy có lợi về chính trị. Liên minh Châu Âu vừa hoàn tất một Hiệp định Thương mại Tự do với Việt Nam, bỏ qua phần lớn các quan ngại của các nhà vận động về hồ sơ nhân quyền tồi tệ của Hà Nội.”

Sự thiếu vắng các tiếng nói nêu trên chắc chắn đã khiến chính quyền Việt Nam bạo dạn hơn trong việc gia tăng các nỗ lực truy đuổi và bắt giữ các nhà bất đồng chính kiến.”

Trong một số trường hợp, lại có những lý do riêng. Với những người viết sách, viết báo phê phán đích danh một nhân vật lãnh đạo cao cấp thì bị trả thù, như trường hợp nhà báo Trương Duy Nhất viết về ông Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, nhà văn Phạm Thành viết về ông Nguyễn Phú Trọng, nhà báo, blogger, dịch giả Lê Anh Hùng thường xuyên có bài tố cáo một số quan chức cộng sản (bị bắt ngày 5.7.2018 sau đó từ ngày 1.4.2019 bị đưa vào bệnh viện tâm thần trung ương 1 ở Thường Tín, Hà Nội, ép buộc điều trị tâm thần để hủy hoại sức khỏe). Có trường hợp như gia đình anh Trịnh Bá Phương, vì nhà cầm quyền chuẩn bị đưa 29 người dân Đồng Tâm ra xét xử nên họ muốn trừng trị và bị miệng luôn những người đã đưa tin về vụ việc này…

Nhà cầm quyền VN đặc biệt lo ngại với những trường hợp tụ họp thành nhóm, thành tổ chức như Hội Nhà báo Độc lập, nhóm nhân quyền Hội Anh em Dân chủ, các tổ chức tôn giáo…cho dù những nhóm này hoạt động công khai và hết sức ôn hòa.

Nhưng có lẽ lý do lớn nhất vẫn là từ sự hoảng sợ sâu thẳm bên trong của nhà cầm quyền. Dù có đủ mọi thứ trong tay, từ quân đội, công an, tòa án, báo chí truyền thông, đội ngũ dư luận viên đông đảo…còn đại đa số người dân thì không quan tâm gì đến chính trị, nhưng họ vẫn sợ. 

Có một sự thật rành rành là nếu nhìn bên ngoài thì chế độ này vẫn vững vàng, xã hội vẫn “ổn định” về mặt chính trị, nhưng bên trong là cả một sự bế tắc, loay hoay từ lý luận, lý tưởng, đường lối, mô hình thể chế cho tới việc không tìm ra những gương mặt lãnh đạo có tài. Theo dõi báo cáo của ông GS.TS. Phùng Hữu Phú - Phó Chủ tịch thường trực Hội đồng Lý luận Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam tại Hội nghị báo cáo do Ban Tuyên giáo Trung ương phối hợp với Bộ Công an tổ chức sáng 10.6 về Dự thảo văn kiện Đại hội XIII là có thể thấy rõ sự bế tắc, loay hoay đó. 

Cùng với sự bế tắc là nỗi lo bất ổn từ trong nội bộ Cán bộ, đảng viên suy thoái là thế lực thù địch rất khó đấu tranh” (Thanh Niên) theo ông Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo T.Ư Võ Văn Thưởng. Chưa kể nền kinh tế sa sút do làm ăn bết bát, tham nhũng nặng nề, và cả ảnh hưởng từ đại dịch COVID-19, tài nguyên cạn kiệt, và những đe dọa ngày càng tăng từ Trung Cộng. Tất cả khiến nhà cầm quyền VN tưởng là vững, là ổn định mà như đang ngồi trên đống than âm ỉ không biết bùng cháy từ lúc nào. 

Nhưng thay vì “làm nguội tình hình” bằng cách khoan sức dân, nới rộng quyền tự do dân chủ cho người dân, sửa sai những điều luật bất công, thì nhà cầm quyền lại gia tăng đàn áp. Một chế độ không chính danh, chưa bao giờ do dân bầu lên, chỉ tồn tại bằng bạo lực, chuyên dùng một cái sai lớn hơn, một cái ác tàn bạo hơn để che lấp một cái sai, một cái ác trước đó nên luôn bất an và luôn nhìn dân như kẻ thù. Nhưng càng đàn áp thì càng gây nên nỗi căm phẫn dồn nén trong nhân dân. Chính đảng và nhà nước cộng sản VN đang tự đào hố chôn dần mình chứ chứ không phải bất cứ một “thế lực thù địch”, “thế lực ngoại bang” nào khác.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Tám 202010:06 CH(Xem: 49)
Khi nói đến tham nhũng, người ta thường nghĩ ngay đến việc quan chức dùng quyền lực để để vơ vét vật chất. Thế thì câu hỏi đặt ra là, cũng là vơ vét, nhưng người ta khôt vơ vét vật chất nhưng vơ vét quyền lực thì đó có gọi là tham nhũng không? Có. Người ta gọi đó là tham nhũng quyền lực. Tuy trong luật pháp không có tội danh cho “tham nhũng quyền lực” nhưng thực chất, thứ tham nhũng này nguy hiểm hơn tham nhũng vật chất rất nhiều. Tham nhũng quyền lực nó sẽ biến tham nhũng vật chất trở nên quy mô hơn, trở hên có tổ chức chặt chẽ hơn.
11 Tháng Tám 20209:12 CH(Xem: 77)
Tôi khẳng định một điều rằng cả một hệ thống Chính trị của ĐCSVN từ ông Nguyễn Phú Trọng trở xuống đều là những kẻ lãnh đạo không có năng lực và thiếu phẩm chất đạo đức, chúng giữ được các cương vị trong thể chế độc tài là do nhờ quen biết, mua bán chức quyền, tranh giành đấu đá lẫn nhau mới tạo nên địa vị trong một guồng máy không có dân chủ. Vì vậy đất nước VN vẫn còn thể chế độc tài thì bao năm sau vẫn vậy mà thôi, nhân dân VN còn phải gồng mình nuôi cái đám sâu bọ này còn nhiều hơn nữa.
11 Tháng Tám 20209:12 CH(Xem: 198)
Trước khi nhúng miếng khô cá Dứa vào dĩa tương ớt, hắn hỏi bâng quơ một câu cho có chuyện, chứ hắn cũng chẳng thiết tha gì tới đề tài này: - Thiêu rồi, chắc mang tro cốt về nhà thờ ? - Dạ không. Theo lời trối của ổng thì ổng dặn đừng chôn ở VN vì sợ thiên hạ ỉa đái lên mộ. Ổng muốn sau khi chết sẽ thiêu ổng ở ải Nam Quan, ngay chỗ ngày xưa Mạc Đăng Dung đã từng lê lết trói mình, quỳ lạy giặc Tàu xin dâng đất. Sau đó lấy tro cốt đem rải xuống thác Bản Giốc để cho linh hồn ông được mãi mãi tiêu diêu miền....Trung Quốc.
11 Tháng Tám 20209:01 CH(Xem: 59)
Từ năm 2015, chính quyền địa phương này nổ lực phá hoại khu vực Đan viện, chúng hết đốt đồi thông, đập nát Tượng Thánh Gía, tụ tập đông người gây rối... Tất cả chính quyền Huế muốn xóa bỏ Đan Viện để xây dựng một khu nghỉ dưỡng cao cấp ở đây. Tất nhiên cũng vì đất. Một chính phủ chẳng làm ra một giá trị gì mang lại lợi ích đất nước ngoài biến bò Thành tiến sĩ và giáo sư. Một chế độ lấy khẩu hiệu và tượng đài làm niềm kiêu hãnh, một chế độ cướp của nghèo chia cho người giàu thì chế độ ấy đương nhiên tự biến mình thành Mafia đang cầm quyền...
11 Tháng Tám 20208:58 CH(Xem: 153)
Việc Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung, Phó Bí thư Thành ủy Hà nội sẽ chịu hình thức kỷ luật như thế nào là một nghi vấn đối với nhiều người quan tâm hiện nay. Mới đây, ông Tất Thành Cang, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa 12, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh chỉ bị khiển trách với lý do đã hết thời hiệu xử lý kỷ luật đảng, mặc dù những sai phạm của ông Cang tại Dự án Khu Đô Thị Mới Thủ Thiêm quá rõ ràng!
10 Tháng Tám 202011:20 CH(Xem: 217)
Đất nước đang ở giai đoạn khó khăn và đối diện nguy cơ sụp đổ nền kinh tế khi dịch Virus Vũ Hán quay trở lại, đã biến thể làm cho số người chết và người nhiễm tăng chóng mặt. Khi đợt 1 của đại dịch đã gây ra nạn thất nghiệp tăng cao, ước tính 30 triệu người bị ảnh hưởng, hơn 1 triệu người mất việc. Mặc dù các quốc gia khác như Mỹ, Úc Châu, Âu châu được chánh phủ hỗ trợ tiền mặt và lương thực thực phẩm cho công dân của họ, nhưng VN thì bịp dân trên Tivi. Y tế VN tự hào vì chiến thắng vang dội.
10 Tháng Tám 202011:15 CH(Xem: 203)
Cấm biên, đóng cửa, cách ly hoặc ra chỉ thị thì ai cũng có thể làm được. Nhưng đẳng cấp được thể hiện qua các chính sách đi kèm. Trong khi người dân Châu Âu, Úc và Canada đang được bảo vệ bởi các khoản phúc lợi trong mùa dịch thì người dân trong nước vẫn tìm cách điền giấy để nhận tiền trợ cấp đã hứa cách đây hơn bốn tháng. Cho đến bây giờ, nó vẫn là một bí ẩn. Nơi này chỉ có vẻ bề ngoài hào nhoáng, còn bên trong là xã hội bất ổn. Việt Nam không thể nào là một quốc gia đáng sống, cũng chẳng tiến bộ là bao so với hàng chục năm kể từ khi đổi mới.
10 Tháng Tám 202010:57 CH(Xem: 161)
Tau đâu ăn một mình Mà ăn chung theo máng Tau ăn tbeo hệ thống Đã trôi, bao năm tháng! Nên lỡ lôi tau ra Cũng chẳng mần chi được Những thằng bị tù tội Là ngu và bạc nhược! Mà nguyên tắc của tau Cùng lãnh chúa chung chi Anh Hai mãi an toàn Tau nỏ sợ phải đi.
09 Tháng Tám 20209:15 CH(Xem: 131)
Đất nước chia hai, đó là kết quả vẻ vang của cái gọi là cách mạng tháng Tám! Máu thanh niên Việt yêu nước đã đổ để Việt Minh làm thân khuyển mã cho Nga Tầu, chiếm lấy một nửa đất nước phía Bắc. Người dân miền Bắc xa lánh chúng, và đã có hơn triệu người thoát được ách cộng sản trong cuộc di cư năm 1954… Không riêng gia đình tôi mà có nhiều lắm gia đình khác được đoàn tụ tại miền Nam trong những ngày tháng này!
09 Tháng Tám 20209:15 CH(Xem: 218)
Mở chiến dịch đốt lò, được cánh báo chí gọi ông ta là chống tham nhũng mạnh tay, nào là bậc thế thiên hành đạo tất cả đều là bịp bợm, dối trá, mặt nạ đó vô tình đã bị rơi ra, lộ nguyên hình là một kẻ tham quyền cố vị, khi chính cái lò do ông ta xây dựng lên nó tắt trước củi đượm Thủ Thiêm, hay hiểu rằng đốt lò chỉ là đập phe cánh. Để ông ta tạo vây cánh riêng cho mình mà tiếp tục ngạo mạn, tiếp tục đạp trên Hiến Pháp. Mặt nạ đểu cáng rơi ra rồi kìa, nhặt lên đi ông trọng.
12 Tháng Tám 2020
Khi nói đến tham nhũng, người ta thường nghĩ ngay đến việc quan chức dùng quyền lực để để vơ vét vật chất. Thế thì câu hỏi đặt ra là, cũng là vơ vét, nhưng người ta khôt vơ vét vật chất nhưng vơ vét quyền lực thì đó có gọi là tham nhũng không? Có. Người ta gọi đó là tham nhũng quyền lực. Tuy trong luật pháp không có tội danh cho “tham nhũng quyền lực” nhưng thực chất, thứ tham nhũng này nguy hiểm hơn tham nhũng vật chất rất nhiều. Tham nhũng quyền lực nó sẽ biến tham nhũng vật chất trở nên quy mô hơn, trở hên có tổ chức chặt chẽ hơn.
12 Tháng Tám 2020
Con đường của đảng csVN sẽ không có gì thay đổi như bản chất vốn có của nó, không có thân Mỹ, thân Tàu như nhiều người bình luận mà con đường của họ là độc tài, độc ác và cực đoan, những hành động đu giây giữa các cường quốc chỉ là giải pháp tạm thời nhằm bảo đảm được sự ổn định chính trị và đặc quyền cai trị của mình để đè đầu, đè cổ dân tộc, làm giàu bất chính và chấm hết. Không có lý tưởng bác hồ, chủ thuyết cộng sản nào trong những con người tham gia cầm quyền hôm nay cả mà chỉ có lý tưởng nhà lầu, biệt thự, xe hơi, chỉ có chủ thuyết vàng, kim cương...
12 Tháng Tám 2020
Khi Đức Giáo hoàng Francis thăm Hoa Kỳ vào năm 2015, người đứng đầu phái đoàn tiếp đón ngài lúc đó là Phó Tổng thống Joe Biden. Biden tháp tùng Francis tới hầu hết các nơi ngài thăm viếng, từ Washington tới Philadelphia. Phó Tổng Thống Biden đã ca ngợi Francis là “nhân vật được yêu thích nhất trên toàn thế giới” khi chủ trì buổi lễ tiễn biệt Đức Giáo hoàng. Thế mà tuần này, Trump vẽ lên một bức tranh rất khác về Biden, chế nhạo đối thủ đảng Dân chủ là một kẻ căm thù tôn giáo. “Tước đi súng ống, tước đi cả Tu chính án thứ Hai. Không còn tôn giáo, chẳng còn gì nữa,”
11 Tháng Tám 2020
Tôi khẳng định một điều rằng cả một hệ thống Chính trị của ĐCSVN từ ông Nguyễn Phú Trọng trở xuống đều là những kẻ lãnh đạo không có năng lực và thiếu phẩm chất đạo đức, chúng giữ được các cương vị trong thể chế độc tài là do nhờ quen biết, mua bán chức quyền, tranh giành đấu đá lẫn nhau mới tạo nên địa vị trong một guồng máy không có dân chủ. Vì vậy đất nước VN vẫn còn thể chế độc tài thì bao năm sau vẫn vậy mà thôi, nhân dân VN còn phải gồng mình nuôi cái đám sâu bọ này còn nhiều hơn nữa.
11 Tháng Tám 2020
Căn tính, bản chất này không những chỉ thấy ở những nông dân, ngư phủ, những người ít học, không có khả năng đọc, tìm hiểu sự thật ở sách, báo ngoại quốc, biết đối chiếu tin tức…, nó biểu lộ ở rất nhiều những người thuộc thành phần trí thức, có bằng cấp, học vấn cao, kiến văn quảng bác, thông thạo ngoại ngữ để có thể kiểm chứng, đối chiếu tin tức bằng nhiều cách, truy cập từ nhiều nguồn. Tuy nhiên như đã nói, họ bất chấp sự thật, lương tâm, sẵn sàng viết bài, viết status, loan truyền , chuyển tải những tin giả, những hình ảnh cắt xén, sửa đổi với mục đích tuyên truyền...
11 Tháng Tám 2020
Đến ngày 11/8/2020 đã có 5,280,803 người Mỹ mắc dich bệnh COVID-19 dương tính và có 167,150 người Mỹ chết; như vậy mà Trump đã nói “A thousand people are dying a day. That’s true… IT IS WHAT IT IS…– Một ngàn người đang chết trong một ngày. Đó là có thật… NHƯ VẬY THÌ ĐÃ LÀM SAO…” trong cuộc phỏng vấn với Jonathan Swan thuộc hệ thống truyền thông Axios HBO vào ngày thứ Hai 3/8/2020.
10 Tháng Tám 2020
“Cho là tất cả những gì Trump làm chỉ là diễn hành theo tiếng trống của chủ nghĩa dân tuý, ông ta vẫn thả ra được một lực lượng phá hoại một nền dân chủ đa văn hoá mong manh,” Neuborne viết. “Nhưng tôi nghĩ còn hơn thế nữa. Sự tương đồng giữa – đặc biệt là các điểm mấu chốt giữa Lügenpresse và “tin giả”, và những hứa hẹn để khôi phục sự vĩ đại của nước Đức và “Làm nước Mỹ vĩ đại trở lại” – quá giống nhau để cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Tôi khá chắc chắn rằng ngoài việc nghiên cứu các diễn văn của Hitler – nhất là cách dùng các từ ngữ thô bỉ, phân biệt...
10 Tháng Tám 2020
Vào thứ Sáu vừa rồi, ông DeJoy đã “xuống tay” sa thải hàng loạt và bổ nhiệm lại khoảng hai chục người nắm giữ những chức vụ quan trọng ở Sở Bưu Điện. Các nhà quan sát nhận xét rằng, đây chính là hành động đưa vây cánh vào, nhằm tập trung mọi quyền lực ở Sở Bưu Điện hoạt động đúng theo "chỉ thị của cấp trên." Các nhà phê bình gọi đây là "Vụ Thảm Sát Đêm Thứ Sáu" được thực hiện bởi chính quyền Donald Trump, nhằm gia tăng việc đè nén những lá phiếu mang tính cách bất lợi cho ông ta trong kỳ bầu cử sắp tới.
09 Tháng Tám 2020
Đó là chưa kể đến cách làm việc, cách ứng xử, giao du, cách lãnh đạo, cách đối phó với chuyện đại sự. Khỏi nói hết ra đây, đầy dẫy những cái thối tha dơ nhớp bẩn thỉu của chính trị Mỹ. Nói ủng hộ đảng CH thì tôi đồng ý, nhưng ủng hộ tên Moron thì không tưởng tượng được. Đảng nào cũng có người giỏi người dở. Nhưng người vô lương tâm, xảo quyệt, gian manh thì nên loại ra. Trump đã phá nát đảng CH. Chính người trong đảng CH nay cũng quay qua chống Trump mạnh mẽ. Họ cứu nước Mỹ, cứu đảng CH nên xa lánh tên Moron.
08 Tháng Tám 2020
Lời tuyên bố trì hoãn cuộc bầu cử tổng thống của Donald Trump, mới nghe qua, người ta cứ tưởng đó chỉ là một trong những chiêu trò né tránh dư luận đối mặt với những thất bại, nhưng nếu chịu khó suy nghĩ cho thấu đáo, thì ta có thể nhận thức ra được rằng: Đó là việc định hướng, là những âm mưu, là những bước đi của một nền chuyên chế độc đoán, độc tài đang trong giai đoạn thành hình. Đương nhiên, đây chỉ là quan điểm cá nhân của người viết bài, tuy vậy, đâu có khó khăn gì để nhận ra.