Bày khỉ Trường Sơn cứ mãi đu dây và làm Cái Bang.

21 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 554)

Bày khỉ Trường Sơn cứ mãi đu dây và làm Cái Bang


hinh-nen-nhung-chu-khi-de-thuong-tuyen-chon-hinh-anh-5




Cánh Dù lộng gió.



Đã 44 năm rồi từ khi trong rừng rậm Trường Sơn dò dẫm bước ra, cái đám khỉ Trường Sơn này không ngừng đu dây hết nước này đến nước kia.
Trước tiên là đu dây với Tàu để chống Pháp, sau lại đu dây với Pháp để chống Nhật khi HCM mời Pháp vào lại VN.
Sau năm 1975 đu dây với khối Liên Sô cũ để chống lại Tàu Cộng năm 1979, đến khi Liên Sô cũ bị sụp đổ thì lại bám Nga từ thời Tổng Thống Boris Yeltsin bám riết cho tới thời Vladimir Putin, lúc đó Nga đang bị ảnh hưởng khủng hoảng kinh tế thế giới năm 2008.
Để cứu vãn nền tình thế, ngân hàng trung ương các nước đã phải cắt giảm lãi suất, bơm tiền cho các công ty hay mua lại nợ xấu. Tuy nhiên, động thái đó cũng không thể ngăn cản Nhật, EU, Mỹ, Nga và nhiều quốc gia khác trên thế giới rơi vào suy thoái trong quý IV năm đó. Theo cựu Chủ tịch Cục dự trữ liên bang Mỹ (FED) - Alan Greenspan, đây là cuộc khủng hoảng "hàng trăm năm mới có một lần".
Lúc đó Nga cũng đang chới với khi nền kinh tế thế giới đang chao đảo nên không thể tiếp tục viện trợ cho csVN được thêm nữa vì lo cho mình còn chưa xuể nói chi lo cho ai. Vì thế csVN quay ra ngả qua Tàu Cộng, đầu tiên là Lê Khả Phiêu và phái đoàn qua thăm Tàu Cộng năm 1988 để tìm đường giao hảo lại với Tàu Cộng quốc gia cs duy nhất còn dễ thở lúc bấy giờ vì chưa hội nhập với thế giới bên ngoài, Tàu Cộng tiếp đón và chiêu đã cựu TBT. Lê Khả Phiêu một cách nồng nhiệt kể cả cái khoản cave massage gái Tàu là Trương Mỹ Vân (Cheng Mei Wang) có con với cô này một bé gái, LKP không đem con về vì sợ tai tiếng đưa đến nhiều lần Trung Cộng gửi văn thư đòi lấn vùng biển vào tháng 1 năm 1999. Đồng thời đòi đưa ra ánh sáng vụ nầy nếu LKP không hợp tác. Và buộc Lê Khả Phiêu phải hạ bút ký bản hiến biển ngày 30 tháng 12 năm 1999.

2) Ngày 31 tháng 12 năm 1999 phái đoàn Trung Quốc cầm đầu do ông Tang Jiaxuan và tình báo TQ sang Việt Nam, họ gặp kín ông Lê Khả Phiêu bàn thêm về vấn đề hiến đất,


3) Ngày 25 tháng 2 năm 2000, Lê Khả Phiêu phái Nguyễn Duy Niên sang Trung Quốc, ông Nguyễn Duy Niên cho biết Lê Khả Phiêu đã đồng ý việc hiến thêm đất.

Trung Quốc nghe tin rất hoan hỉ mở tiệc chiêu đãi Nguyễn Duy Niên một cách nồng nhiệt với nhiều Cung Tầng Mỹ Nữ ở nhà khách Diao-yu-tai ăn nhậu cùng ông Ngoại Trưởng Tang Jiaxuan,


4) Bộ Trưởng Trung Quốc Tang Jiaxuan gửi thư kín nhắn tin muốn gặp Bộ Trưởng csVN tại ThaiLand khi ông viếng thăm nước nầy. Ngày 26 tháng 7 năm 2000.

Ông Nguyễn Duy Niên đáp chiếc Air Bus bay từ phi trường Nội Bài vào lúc 6 giờ 47 sáng sang ThaiLand gặp Bộ Trưởng Ngoại giao Trung Quốc tại khách sạn Shangri-La Hotel Bankok phía sau phòng Ballroom 2. Cuộc gặp rất ngắn ngủi. Tang giao cho Niên một chồng hồ sơ đòi csVN hiến thêm đất, biển trong hồ sơ ghi rõ TQ đòi luôn 50/50 lãnh hải vùng Vịnh Bắc Việt, đòi VietNam cắt 24,000 sq Km vùng biển cho TQ. Ngày 28 tháng 7 bộ chính trị nhóm chóp bu họp kín.

5) Sau hai tháng họp kín và bàn bạc. Bộ chính trị csVN cử Phan Văn Khải qua gặp mặt Lý Bằng. Phan Văn Khải bay chuyến máy bay sớm nhất rời Việt Nam ngày 26 tháng 9 năm 2000 qua Bắc Kinh và được xe Limo chở từ phi trường Bắc Kinh về Quảng Trường Nhân Dân vào trưa hôm đó.

Nhìn thấy mặt Khải tỏ vẻ không hài lòng và hoang mang về vụ hiến đất (Điều nầy chứng tỏ Khải không rõ chuyện nầy).

Lý Bằng cho Khải biết là hai tay Lê Khả Phiêu và Giang Trạch Dân đã gặp nhau 2 lần cho vụ hiến đất rồi. Lý Bằng ôm chặc PVK và khen ĐcsVN làm việc rất tốt và ông cho biết là đã có Nông Đức Mạnh (lúc đó là chủ tịch Quốc Hội csVN) đã đi đêm sang Trung Quốc vào tháng 4 năm 2000 và Lý Bằng đã gặp lại Nông Đức Mạnh, vào tháng 8 năm 2000 ở New York Hoa Kỳ.

Lý Bằng cho biết Nồng Đức Mạnh phải được cử làm Bí Thư ĐcsVN sau khi Lê Khả Phiêu xuống, nếu không thì sẽ bị Trung Quốc “đòi nợ cũ”, Khải trước khi về vẫn khước từ vụ hiến vùng biển VN và nói với LB là sẽ xem lại sự việc. Lý Bằng nhăn mặt bắt Khải ngồi chờ, vào gọi điện thoại, nói gì trong đó và trở lại nói là Chủ Tịch Giang Trạch Dân muốn gặp Khải tại Zhong-nai-hai và sau đó Khải được đưa đi gặp GTD và cho ông Zhu Rongji hù dọa Khải nói:

Trung Quốc đã nắm trong tay Lê Khả Phiêu, Nồng Đức Mạnh,..nếu không nghe lời TQ Khải sẽ bị tẩy chay và coi chừng bị “chích thuốc”. Khải cuối đầu và run sợ, sau đó đòi về. Trước khi Khải về, một lần nửa Giang Trạch Dân nhắn Khải gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nồng Đức Mạnh chứ không nhắc tới tên người khác trong Quốc Hội csVN. Khải không được khoản đải như một vị quốc khách vì tính tình bướng bỉnh vì không nghe lời đàn anh

6) Vào ngày 24 tháng 12 năm 2000, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VN Lê Công Phụng được Trần Đức Lương phái âm thầm đến Trung Quốc gặp tình báo của Trung Quốc là ông Hoàng Di, ông nầy là cánh tay phải của Bộ Trưởng Ngoại Giao Trung Quốc. Ông ta nói tiếng Việt rất rành. Hai bên đã gặp nhau ở một địa điểm X gần biên giới Việt, (Tỉnh Móng Cái Việt Nam). Theo bản báo cáo cho bộ chính trị csVN, ông Lê Công Phụng Cho biết lúc đầu ông Hoàng Di vẫn khăn khăn đòi chia 50/50 với Việt Nam về vùng biển Vịnh Bắc Việt “Beibu Bay” đòi lấy luôn đảo Bạch Long Vĩ sau đó ông Phụng, được bộ chính trị dặn trước là xin lại 6% của Vùng biển gần khu vực Bạch Long Vĩ vì đã được lâu đời là của Việt Nam, Kết quả cuộc đi đêm Việt Nam còn lại 56% Vịnh Bắc Việt và mất đi 16,000 sq Km vùng vịnh cho Trung Quốc.

7) Ngày 25 tháng 12 năm 2000, ông Trần Đức Lương rời Hà Nội qua Bắc Kinh gặp Giang Trạch Dân và được đưa về Thành Bắc của Quảng Trường Nhân Dân, theo tài liệu lấy được của tình báo Trung Quốc. Trần Đức Lương và Lê Khả Phiêu chính thức quyết định thông qua bản hiệp ước hiến đất bất chấp lời phản đối của Khải và nhiều người trong quốc hội. Phe thân Nga và Phe Miền Nam đã không đủ sức đấu với Lê Khả Phiêu và Trần Đức Lương.

Bản hiến chương hiến đất cho Trung Quốc được chính Giang Trạch Dân và đảng csTQ trả cho số tiền là 2 tỉ US Dollars được chuyển cho Việt Nam qua hình thức Đầu Tư. ĐcsTQ chỉ thị cho ĐcsVN sẽ phải làm gì trong kỳ đại hội đảng thứ 9 vào tháng 3 năm 2001 sắp tới. Trần Đức Lương được khoảng đải ở Thành Bắc QTNN.

8) Ngày 26 tháng 12 năm 2000 vào lúc 2 giờ trưa, Lý Bằng được cận vệ đưa tới gặp Trần Đức Lương ở Quảng Trường Nhân Dân. Lý Bằng cho Lương biết là số tiền 2 tỉ dollars để mua 16,000 sq km vùng vịnh Beibu của Việt Nam là hợp lý. Trần Đức Lương cám ơn ĐcsTQ về số tiền nầy. Số tiền 2 tỉ đồng nầy được Lương đem về để làm bớt sự phẩn nộ của Khải, Kiệt và những nhân vật khác trong quốc hội csVN. Ông Lý Bằng nhắc lại chuyện Trung Quốc đã bán vũ khí và hổ trợ cho đảng csVN trong thời gian chiến tranh và số nợ trên Trung Quốc dùng để trao đổi mua lại vùng đất Bắc Sapa của Việt Nam, Ải Nam Quan, Bản Dốc, Cao Bằng…… Thêm lần nữa Lý Bằng chỉ gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nồng Đức Mạnh!. Sau đó Lương được mời lên xe Limo và đưa về Zhong-nan-hai để gặp Zhu Rongji, Zhu Rongji không nói gì khác hơn là nhắc lại số tiền 2 tỉ đồng sẽ được giao cho Việt Nam sau khi Lương trở về nước.

9) Ngày 26 tháng 2 năm 2001 Nguyễn Mạnh Cầm bay sang Trung Quốc để gặp ông Qian Qichen tại đảo Hải Nam. Nguyễn Mạnh Cầm cám ơn Trung Quốc đã mua vùng Vịnh Bắc Việt của Việt Nam (Beibu Bay) với giá 2 tỉ US Dollars


Như thế csVN là một tập đoàn bán nước cho giặc để xin được bảo hộ khi Liên Sô tan rã. Sau khi Nguyễn Văn Linh được Tàu Cộng góp ý cởi trói để phát triển nền kinh tế đang có nguy cơ trở về thời đồ đá, các tập đoàn tư bản nhảy vào ký các hợp đồng làm ăn, csVN lại bắt đầu có thêm dây để đu với phe tư bản Mỹ và các đồng minh khác của Mỹ. Kể từ lúc này csVN đã dịu giọng không còn dùng những ngôn từ xấc xược đối với thế giới tự do nữa, vì cái tập đoàn bán nước này bắt đầu đổi màu thành "Cái Bang" đi ăn xin khắp thế giới tự do nên giọng điệu cũng bắt đầu dễ nghe hơn.
Cái nòi csVN từ xưa đến nay đã có truyền thống lật lọng, ăn cháo đái bát, hễ phe nào có tiền và sức mạnh thì bám kỹ, còn phe nào hời hợt yếu thế thì bám lỏng lẻo nhưng không ngã ngũ và buông hẳn mà chờ cơ hội sẽ bám kỹ hơn.
3 Quốc Gia viện trợ cho csVN nhiều nhất là Đức, Úc và Nhật Bản, có những khoản cho vay lãi xuất thấp và viện trợ không hoàn lại, sau khi vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh về nước csVN mất đi con bò sữa lớn nên lại bám riết vào Tàu Cộng và cũng không quên khối tư bản giãy hoài chưa chết như Úc, Nhật và Mỹ.
Xét cho kỹ csVN chẳng thân thiện và tin tưởng một Quốc Gia nào cả, chỉ vì những lợi ích của chính bản thân họ, thân với Tàu Cộng để giữ ghế, hơn nữa Tàu Cộng đã nắm thóp tất cả những đầu não trong bộ chính trị, nếu không nghe lời thì những thâm cung bí sử sẽ được phơi bầy ra bàn dân thiên hạ hết, nên Tàu Cộng có nuốt hết biển đảo cũng ngậm bồ hòn làm ngọt không dám cương chỉ dám thỏ thẻ quan ngại. Thân với phe tư bản để kiếm thật nhiều Dollar gởi qua các nhà Bank Quốc Tế và mua nhà cửa hợp pháp bên những nước đó lỡ có chuyện thì giọt qua các nước đó vì đã có cơ sở và thủ tục giấy tờ xong xuôi, nhất là để kềm hãm bớt độ tham lam của Tàu Cộng muốn nuốt sạch những nguồn lợi của csVN.
Đó là chiến thuật đu dây cũ rích của csVN đã áp dụng từ thời lập đảng cho tới bây giờ, không ngả hẳn về phe nào, cứ đu dây để lợi dụng được lúc nào hay lúc đấy. Bên nào có lợi thì đu kỹ, bên nào không có lợi thì đu sơ sài chờ thời cơ, hóa ra cốt khỉ vẫn hoàn khỉ không thể trở thành người được.


      CDlg.
Ngày 21/06/2019.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Tám 20194:20 CH(Xem: 441)
Từ tháng 4 năm 2019 tới nay, sau khi bị đột quỵ, sức khỏe giảm sút không còn đủ khả năng thực hiện cùng lúc hai chức vụ, đồng thời bản thân Nguyễn Phú Trọng cũng công khai thừa nhận khi nhậm chức CTN vào năm 2018 rằng ông ta tuổi cao, sức khỏe yếu, năng lực hạn chế,... Nhưng Trọng không chịu nghỉ hưu và cũng chẳng chịu nhường bớt ghế cho người khác. Như vậy, rất rõ ràng là Nguyễn Phú Trọng quá yêu các ghế quyền lực của mình...
31 Tháng Bảy 20193:37 CH(Xem: 257)
Nguyên nhân lớn nhất dẫn đến thất bại của người Việt Nam chính là sự thờ ơ của đa số người dân trước thời cuộc, trước vận mệnh của đất nước. Trở lại bài ca dao, người dân ở đây được hình tượng hoá ở hình ảnh con cò. Cò ta đứng ở bờ tre để xem quan quân triều đình đánh nhau với Tây. Cò dửng dưng như người ngoài cuộc đứng xem một việc không liên quan đến mình. Không may ”thằng Tây” nó bắn phải ”cò”, thế thôi!
25 Tháng Bảy 20193:54 CH(Xem: 663)
Cũng là con người, dù dân hay đảng viên thì cũng đều chứa một bộ não như nhau, và là con người trong một nước thì cần phải bình đẳng cho tất cả chứ không thể có chuyện “có một loài bình đẳng hơn các loài khác”, hay một nhóm người tự cho mình là đỉnh cao trí tuệ mà khinh thường dân là kẻ ngu si như thế được. Anh cũng là dân Việt, tôi cũng là dân Việt sao anh có quyền lập đảng tôi không có quyền? Anh có súng và được tôi đóng góp bằng thuế nuôi các anh thì các anh phải bảo vệ đất nước chứ sao lại xúi tôi ôm cờ ra làm bia cho giặc bắn? Không thể như thế được...
23 Tháng Bảy 20193:32 CH(Xem: 642)
Tại sao sau hơn 1 tháng im lặng sau cánh gà, giờ ông Trọng phải ra sân khấu nhắc nhở toàn đảng của ông như thế? Bởi vì một điều đơn giản, trước đó mấy ngày tàu hải giám Trung Quốc đã quần tàu hải giám Việt Nam tại Bãi Tư Chính hòng cướp lấy chủ quyền Việt Nam. Khi có tin tức như vậy, ông Trọng lo sợ. Ông sợ mất chủ quyền ư? Không, chủ quyền chả là gì cả, ông ta sợ dân biểu tình chống Trung Quốc làm lung lay chế độ mà thôi. Vì thế mà ông ta đã ra mặt trấn áp tinh thần toàn dân, và cũng như đồng thời bắn tín hiệu cho toàn đảng của ông là hãy sẵn sàng đối phó dân đen...
23 Tháng Bảy 20193:30 CH(Xem: 704)
“Nếu ta không hòa hiếu với họ thì giờ ta có được bình an ở đây để tiến hành đại hội không?”. Câu nói này phọt ra từ miệng ông Trọng đầu năm 2016. Một câu nói thể hiện sự khốn nạn hết chỗ chứa. Mất đất liền, mất biển đảo, mất niềm tin ở dân chúng, ông không đau, không xót, không lo, ông chỉ lại lo cho sự tồn tại, bình yên cho ông và cái băng đảng hơn 4 triệu đảng viên của ông. Một sự lú lẫn, bốc mùi xú uế đã đạt tới tầm vĩ đại và nó cũng lại lộ nguyên hình một Nguyễn Phú Trọng luôn toàn tâm, toàn ý, dốc sức, thực hiện nhiệm vụ làm thái thú mẫn cán cho Tàu Cộng.
22 Tháng Bảy 201910:48 CH(Xem: 493)
Với cái vòng kim cô thít chặt như thế thì lấy đâu mà người phát ngôn BNG Việt Nam Lê Thị Thu Hằng không lúng túng, chờ đợi chỉ đạo từ cấp trên bởi vì chỉ một hành động sơ suất là uy tín đảng cs sẽ rớt xuống bùn trước mắt toàn dân. Với những bất cập như thế thì không bao giờ đảng csVN có thể giành lại quyền độc lập cho dân tộc, chẳng những thế mà bọn chúng còn câu kết đi đêm với giặc để làm giàu bất chính, làm hài lòng bọn xâm lược để có thể được tin dùng trong chức vụ thái thú của mình.
20 Tháng Bảy 20192:22 CH(Xem: 569)
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
18 Tháng Bảy 20193:13 CH(Xem: 705)
Từ địa vị của cô kế toán quèn, Ngân dùng quan anh làm ván bắc cầu để nhảy xa, nhảy từ Giồng Trôm nhảy ra Thủ Phủ, nhảy sang tận Trung Nam Hải. Trong "đoạn trường Tân Thanh" Thúy Kiều trao trâm cài đầu cho Kim Trọng, gọi là "của riêng chỉ một chút này làm tin", còn trong thời đại Việt Trung Ngân trao vài hòn đảo con con cho anh Tập coi như "của chung Ngân khéo vẫy vùng làm duyên, à ...làm riêng để đổi lấy ghế chủ tịt nước thì có sao?
14 Tháng Bảy 201911:30 CH(Xem: 686)
Mặc cho dư luận đồn đoán, bàn dân phản đối Madame Đù vẫn đường ta, ta cứ đi mặc chó sủa, thế nhưng con đường đi của Đù là con đường phản bội Tổ Quốc và Dân Tộc xứ Vịt, sau khi dẹp tan người dân biểu tình phản đối Luật Đặc Khu, Đù tiếp tục bịt miệng người dân bằng Luật An Ninh Mạng, và tiếp tục cho triển khai xây dựng thì chắc chắn rằng trong vòng tay của Tập Hoàng Đế Madame Đù sẽ ỏn ẻn dâng hết các tòa đào nguyên, ái ân mặn nồng và hứa cùng lang quân rằng sau khi về nước sẽ mở toang hoác cho chàng thưởng thức.
14 Tháng Bảy 201911:09 CH(Xem: 538)
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
22 Tháng Chín 2019
Vụ kiện này, mấy ông lính cũ (HNPĐ) chạy tít: Trước Nguyễn Tấn Dũng, Đặng Thị Hoàng Yến kiện ai ở Mỹ? (Đĩ Hoàng Yến, Điếm Hoàng Kiều, 1 Đàn Luật sư đang gây kinh hoàng Hải Ngoại)… Chuyện vậy là có thật đang xảy ra, làm dư luận ồn ào không ít! Mỗ tôi mong ít hôm khỏe trở lại, sẽ gõ chuyện tay tỷ phú huyết tương, dùng tiền quậy tưng dân tình xóm Bolsa, quậy cho ai, theo ý ai, thiển nghĩ những chuyện xe cán chó như thế, đâu che được mắt thiên hạ.
20 Tháng Chín 2019
Đã 2 tháng nay tôi vẫn nghĩ vậy, nay tôi muốn đưa ra cách lý giải này để cho mọi người nghiệm lại nó có hợp lý hay không. Để đánh giá đúng bản chất của CS thì vẫn phải theo lời của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu thôi, “đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn những gì Cộng Sản làm". Dựa vào đó thì mới hiểu đúng về CS. Trong vấn đề này, chỉ cần chỉnh lại ý nghĩa chuyến đi của bà ngân thì liền có một bức tranh hiện ra. Bức tranh ấy nó đã mô tả rằng, chính quyền Hà Nội đích thị là một đại lý của ĐCS Trung Quốc tại Hà Nội. Tất cả chỉ là việc tung hứng giữa thằng chủ và thằng làm thuê một cách nhịp nhàng để qua mặt nhân dân...
17 Tháng Chín 2019
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
16 Tháng Chín 2019
Bây giờ Tổ quốc lâm nguy. Dân chúng đỏ mắt chờ trông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước kiêm Bí thư Quân ủy T.Ư kiêm Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư lên tiếng bảo vệ đất nước nhưng càng chờ càng không thấy. Tần số xuất hiện trước công chúng của ông tăng lên, nhưng chỉ để chỉ đạo “chống diễn biến hòa bình...” – nôm na cũng chỉ là để săn bắt đánh đập những người yêu nước dám bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa. Liên tục những bản án nặng nề, tàn nhẫn, đầy bất công như đòn thù giáng xuống những Blogger vô tội và dân oan.
15 Tháng Chín 2019
Thành thật mà nói đảng Ba Đình đã thành công, tạo môi trường cho thanh niên xã nghĩa hôm nay sống bẩn, cho nên đừng đem so với người dân Hongkong chỉ mang nhục… Xin được cập nhật giùm cho cây viết thân hữu (Mai Tú Ân), là nay lại thêm một người Hongkong nữa tìm đến cái chết, nâng con số lên 9 người, và cũng như MTÂ viết, họ khỏe mạnh không một ai bệnh nan y sắp chết, hay nghiện ma túy, bia bọt, đời sống họ cao hơn dân xã nghĩa rất xa, nhưng họ hy sinh là để kêu gọi người Hongkong ‘cố lên’. Thật đáng ngưỡng mộ!
13 Tháng Chín 2019
Không ai tưởng tượng nổi là Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, Chủ tịch QH, Thủ tướng, Bộ Quốc phòng, Bộ Công an... – những người phải có trách nhiệm lên tiếng và hành động đầu tiên để bảo vệ đất nước, lại đã làm như không hề biết đến những hành vi xâm lược và phá hoại của TQ. Phản ứng yếu ớt qua miệng của người phát ngôn Bộ ngoại giao đưa ra một cách mờ nhạt, ít ỏi và miễn cưỡng, thường là do nhà báo quốc tế chất vấn, đương nhiên rất ít tác dụng khi những người đứng đầu không ra tuyên bố.
12 Tháng Chín 2019
Trở lại cái Tết Trung Thu, Tết Thiếu Nhi của người Việt thì có thể nói họ ăn theo thói quen, ông bà mình truyền lại cứ thế mà làm, họ ăn một cái bánh trong vô thức, trong bộ não của những con cừu bị bịt mắt cứ đi theo lối mòn quen thuộc, cứ ăn Tết Ta, Tết Tây, theo những ngày tháng đã được lập trình mà không thấy cái bản sắc riêng của dân tộc mình là một sự sao chép, mà khốn nạn thay nó lại sao chép từ một bọn Tàu Phù, bọn Tàu Hủ Thúi đi đến đâu ồn ào đến đấy, bọn tham tàn mất dạy đang ngày đêm lăm le chiếm đất nước ta, đày ải dân Việt vào cái vòng nô lệ vĩnh viễn khi trở thành một tỉnh lẻ của bọn chúng.
10 Tháng Chín 2019
...chính đảng đã bán từng vùng đất, vùng biển, vùng Tây Nguyên nước ta cho giặc Tàu và giờ đây trước sự phẩn uất của người dân đảng tính chơi bài xù qua kịch bản đánh lừa chú Sam, còn bị lừa hay không là một điều mà không ai có thể biết trước nhưng xác xuất có lẽ cũng gần bằng không, duy chỉ có một điều mà có thể xảy ra, có thể hiện thực, có thể trong cái không thể là chính người dân Việt Nam tự đứng lên thay đổi thể chế chính trị đất nước mình, giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thay đổi từ một quốc gia độc tài đảng trị thành một quốc gia dân chủ văn minh, mục đích đó, giá trị đó sẽ không có quốc gia nào...
09 Tháng Chín 2019
Nghĩa là sao? Nghĩa là Hà Nội mời các công ty dầu khí từ các cường quốc như Anh, Tây Ban Nha, Mỹ, Nga đến để án ngữ tại vị trí tranh chấp, và ĐcsVN nghĩ rằng, với những tấm khiêng như BP, Repsol, ExxonMobil thì Trung Cộng sẽ ngại đụng tới- một kế sách khá ma lanh. Thế nhưng Hà Nội đã lầm, dù cho có tấm khiêng made in USA nhưng Trung Cộng giật văng hết mà không hề ngán ngại. Những BP, Repsol, ExxonMobil lần lượt đều rút chạy làm ĐcsVN phải vơ vét tiền dân đền bù cho những công ty này vì đã phá vỡ hợp đồng. Một nước cờ sai của ĐCS đã dẫn đến tiền mất tật mang cho đất nước.
07 Tháng Chín 2019
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.