TQLCVN Bắt Quân Trung Cộng... Chiếm Đảo DUCAN

28 Tháng Năm 20191:57 CH(Xem: 711)
TQLCVN Bắt Quân Trung Cộng...
Chiếm Đảo DUCAN 


121gb9k

QĐB: Bạn đọc Việt Nam xem bài này để biết rằng âm mưu cưỡng chiếm nước ta của bọn Tàu Hủ Thúi đã có từ rất lâu.



Mũ Xanh Cổ Tấn Tinh Châu




Vào khoảng đầu năm 1959, Chỉ Huy Trưởng TQLCVN là Thiếu Tá Lê Như Hùng, Tiểu Đoàn Trưởng TĐ.2 TQLC là Đại Úy Nguyễn Thành Yên. Tôi, Trung Úy Cổ Tấn Tinh Châu, Đại Đội trưởng ĐĐ3/TĐ2 TQLC. Đại đội tôi đang đóng ở Cam Ranh thì được lệnh đem đại đội ra kiểm soát các đảo trong quẩn đảo Hoàng Sa là Pattle (đảo chánh), Robert, Duncan, Drumont và Money. Khi đến quần đảo Hoàng Sa thì tôi đóng quân tại đảo Pattle với 2 trung đội, còn một trung đội thì đóng trên đảo Robert. Hai ngày sau tôi nhận được lệnh di chuyển bằng chiến hạm do HQ Trung Úy Vũ Xuân An* làm hạm trưởng đến kiểm soát đảo Ducan, sau này tên Việt Nam là đảo Quang Hòa, cách đảo Pattle chừng 1 giờ 30 phút đi bằng tàu.
(* Hạm Trưởng Vũ Xuân An sau cùng là HQ đại tá, hiện định cư ở Canada, khoảng 10 năm trước đây, cựu HQ Đại Tá Vũ Xuân An có đến thăm anh Châu. Nay theo lời của HQ Đặng Thanh Long thì sức khỏe của cụ hiện quá yếu, còn nhớ trận dánh này, nhưng không đầy đủ chi tiết)
Tôi chỉ đi với một trung đội+, phần còn lại đóng và giữ hai đảo Pattle và Robert. Tàu chạy được khoảng gần một giờ thì hạm trưởng Vũ Xuân An chiếu ống nhòm và nói với tôi là trên đảo Ducan có lá cờ nhưng không phải là cờ đỏ sao vàng, rồi anh đưa ống nhòm cho tôi xem. Sau khi quan sát kỹ, tôi nói với anh đó là cờ Trung Cộng, cờ đỏ 5 sao vàng.
Tôi và hạm trưởng hội ý với nhau và quyết định dừng tàu lại để báo cáo về Bộ Tư Lệnh Hải Quân, vì thời gian đó TQLC còn dưới quyền chỉ huy của Bộ Tư Lệnh Hải Quân... Sau chừng một tiếng thì chúng tôi nhận được lệnh thượng cấp cho chiếm đảo Ducan.
Chiến hạm chở chúng tôi không phải là loại tàu đổ bộ nên tàu phải đậu cách bờ trên một cây số, vì đây là bãi san hô, không thể vào gần hơn được cũng không có xuồng để vào bờ. Tôi có nêu vần đề khó khăn này với hạm trưởng và yêu cầu báo cáo về BTL/HQ thì tôi được lệnh “bằng mọi giá phải chiếm”.
Đây là lúc khó khăn nhất mà tôi “đơn thân độc mã” phải quyết định một mình, không liên lạc được với Đại Úy Tiểu Đoàn Trưởng Nguyễn Thành Yên để vấn kế. Không có xuồng thì phải lội trên bãi san hô gập ghềnh ngập nước nông sâu chứ đâu phải bãi cát phẳng phiu như BTL/HQ nghĩ rồi cho lệnh “bẳng mọi giá”! Rõ là lệnh đi với lạc
Đảo Ducan hình móng ngựa, có cây cối khá nhiều, nhìn lên đảo tôi thấy có hai dẫy nhà vách cây lợp lá, thấp thoáng có bóng người đi lại sinh hoạt bình thường, dường như họ không biết có Hải Quân và TQLC/VN đang chuẩn bị tấn công họ để chiếm lại đảo.
Khi có lệnh phải chiếm đảo bằng mọi giá mà tàu không vào sát bờ được, tàu cũng không có xuồng đổ bộ, để hạn chế tối đa thiệt hại cho đơn vị mình, tôi đã yêu cầu hạm trưởng yểm trợ hải pháo, tác xạ tối đa lên mục tiêu trước khi TQLC đổ bộ. Nhưng sau khi quan sát tình hình trên đảo tôi thay đổi ý định và yêu cầu HQ chỉ tác xạ lên mục tiêu khi chúng tôi đã nổ súng trước. Sở dĩ tôi thay đổi kế hoạch hỏa lực yểm trợ vì những lý do:
1/ Cờ Trung Cộng rõ ràng trên đảo, nhưng chưa xác định được những người trên đó là quân hay dân hoặc cả hai lẫn lộn nên nếu HQ tác xạ hải pháo lên đảo trước thì chắc chắn có thương vong, chết dân tội nghiệp.
2/ Dường như lực lượng trên đảo không biết sắp bị tấn công nên tôi chưa xin HQ tác xạ lên mục tiêu trước để giữ yếu tố bất ngờ.
3/ Nếu trên đảo là quân TC, có vũ khí, khi HQVN nổ súng coi như báo động cho họ chạy ra tuyến phòng thủ thì khi TQLCVN bì bõm lội nước tiến lên thì chắc chắn sẽ là những tấm bia di chuyển dưới nước để quân địch trên bờ tác xạ, thiệt hại cho TQLC là chắc chắn nhưng chưa chắc đã chiếm được đảo. Đây là những giờ phút quan trọng nhất của các cấp chỉ huy trực tiếp tại mặt trận. Phải thi hành như thế nào giữa cái lệnh thượng cấp “bằng mọi giá” mà cái giá là sinh mạng của người lính? Mạng sống của người lính kéo theo mạng sống của gia đình vợ con họ ở hậu phương. Đành rằng nhiệm vụ của người lính là hy sinh để bảo vệ Tổ Quốc, nhưng thượng cấp ở tuyến sau, ở hậu phương cứ nhắm mắt ra lệnh bắt lính tại chiến trường hy sinh một cách không cần thiết, hy sinh vô ích cho một mục tiêu không đáng, hay mục đích cá nhân của người ra lệnh thì quả thật lệnh này là lệnh-lạc.
Tình hình địch trên đảo không rõ ràng, không cung cấp phương tiện đổ bộ nhưng lệnh ra thì phải thi hành, mà tôi là cấp chỉ huy trực tiếp tại mặt trận, sống chết của đồng đội, của thuốc cấp nằm trong tay tôi, phải thi hành như thế nào đây? Mạng sống của con người, kể cả hai phía ta va địch đâu phải là con giun con trùng, thượng cấp ở hậu phương đâu có đẻ ra chúng tôi, đâu có biết mạng sống quý như thế nào? Do đó tôi yêu cầu HQ sẵn sàng và chỉ trực xạ và bắn tối đa lên mục tiêu khi có súng của địch quân từ trên đảo bắn vào TQLC chúng tôi đang lội nước, đạp lên đá san hô tiến vào bờ.
Chúng tôi đổ bộ xuống, tiến quân rất chậm và khó vì bước trên đá san hô. Khi đến gần bờ thì nước lại sâu nên tiến quân không nhanh được, có nơi chúng tôi phải kéo binh sĩ lên khỏi những vũng sâu.
Vừa tiến quân vừa hồi hộp, nếu lúc này có tiếng súng nổ, dù chỉ một vài cây AK trên đảo bắn ra thì TQLC chịu trận nằm giữa 2 lằn đạn. đạn của địch từ trên dảo bắn ra và hải pháo của quân bạn HQ từ ngoài biển tác xạ vào, thương vong chắc chắn là lớn với cái lệnh là “bẳng mọi giá”! Mà cái giá là chính thân xác của anh em TQLC chúng tôi.
Rất may mắn, phải gọi là may mắn chứ không thể nói là tài ba, lính TQLC không phải là mình đồng da sắt mà bắt xung phong vào lửa đạn, đã không có một tiếng súng nổ khi chúng tôi hô “xung phong” ào ạt tiến lên đảo, bắt được tất cả là 60 “thanh niên” không trang bị vũ khí, rồi đưa ra chiến hạm của Trung úy An bằng xuồng của Trung cộng.
Tôi suy nghĩ đây không phải là thường dân Trung Cộng mà là dân quân, chắc chắn chúng phải có vũ khí, nhưng chúng đã chôn dấu kỹ để khỏi lộ diện là mang quân đi xâm lăng nước láng giềng mà chỉ là giả dạng thường dân đi tha phương “cẩu sực” mà thôi, ngoài ra còn có mục đích để dò phản ứng của VNCH và Hoa Kỳ nữa. Vì vào thời điểm này TC còn quá yếu so với HK. Nghĩ vậy, nhưng đó là chuyện của thượng cấp, còn tôi chỉ là cấp đại đội trưởng TQLC đã hoàn tất nhiệm vụ, đã bắt được “dân TC” trên đảo, có nghĩa là đã thi hành nhiệm vụ xong, không tốn một viên đạn, máu TQLC có chảy nhưng do san hô đâm. Chúng tôi để nguyên hai dẫy nhà đã xây cất 5 hay 6 tháng rồi, chúng tôi chỉ tịch thu lá cờ Trung Cộng mà thôi.
Sau đó chiến hạm cũng phát giác quanh đảo Ducan thêm 5 ghe nữa, chúng tôi đuổi theo bắt được và kéo về đảo chính Pattle nơi Đại Đội 3/TĐ.2/TQLC đóng quân, còn hơn 60 “dân TC” thì đem về Đà Nẵng.
Chiều hôm đó Thiếu Tá Lê Như Hùng CHT/TQLC đã dùng máy bay Dakota (C47) bay vòng vòng trên đảo Pattle để khuyến khích khen ngợi tinh thần anh em binh sĩ, vì ở Hoàng Sa không có sân bay.
Một tuần sau, số người bị bắt trên ghe được đưa trở ra đảo Pattle và thả họ cùng trả mấy chiếc ghe lại cho họ. Còn 60 dân (quân) TC bắt được trên đảo Ducan thì một tháng sau trao trả sang Hồng Kông. Và sau đó thì TQLC chỉ đóng quân trên 2 đảo Pattle và Robert mà thôi, không có ai đóng quân trên đảo Ducan nữa.
Tôi xin nhắc lại là vào thời điểm 1959, theo tôi nghĩ thì TC chỉ muốn dò phản ứng của VNCH ra sao mà thôi, vì khi đó TC chưa đủ mạnh để “bắt nạt” các quốc gia trong vùng, và nhất là đối với HK, đồng minh của VNCH, có lực lượng hải quân hùng mạnh trên biển Đông nên TC chưa thể ngang nhiên đem quân xâm chiếm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, chưa thể ngang nhiên vẽ cái “lưỡi bò” trên biển Đông như ngày nay.
Thời điểm sau 30/4/75, không còn VNCH, không còn Mỹ mà chỉ còn chư hầu là XHCNVN với 15 tên đầu sỏ trong bộ chính trị của đảng csVN sẵn sàng làm tay sai, dâng đất liền, dâng biển cả, dâng mồ mả tổ tiên cha ông lên quan thầy TC.
Cái gọi là câu khuôn vàng thước ngọc của csVN là:
“Rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu, các nước anh em giúp đỡ nhiều” Thì nay còn đâu? Con dân Việt bắt tôm cá ở cái “biển bạc” của nước mình thì bị tầu-Tầu giúp đỡ bằng cách đâm cho chìm mà bọn cầm quyền csVN sợ, không dám nói là tàu-Tầu mà bẩu rằng tầu lạ! Thế mới là chuyện lạ.
Thế còn “rừng vàng” thì sao? Bất chấp sự phản đối của các tầng lớp trí thức công nông dân, bộ chính trị csVN vẫn ngang nhiên cho TC, “nước anh em giúp đỡ nhiều” bằng cách cho chúng đem nhân công và máy móc vào Tây Nguyên VN khai thác bô-xít mà hậu quả vô cùng tai hại cho các thế hệ mai sau. Ngay trước mắt, rừng Cao Nguyên không còn là lá phổi, đất Tây Nguyên không còn, mà chỉ còn lại là những đồi trọc, bãi bùn lầy chất thải bô-xít thì lấy gì điều hòa khí hậu, lấy gì điều hòa lưu lượng nước mưa? Hạn hán và lũ lụt là hậu quả đương nhiên phải xảy ra, đó đâu phải là thiên tai, mà là nhân tai, tai nạn khôn lường do 15 tên BCT gây ra cho toàn dân VN.
Bất chấp sự kêu than phản đối của người dân, VC ngang nhiên cho TC “thuê” đất rừng biên giới, đầu nguồn để trồng cây “kỹ nghệ” trong thời hạn ban đầu là 50 năm, là 1/2 thế kỷ ! Chuyện gì đang xảy ra và sẽ xẩy ra?
Rừng rậm biên giới, đầu nguồn bị đào xới tận gốc, bóc tận rễ để trồng cây kỹ nghệ, (thuốc phiện, cần sa ma túy, ai mà biết), không còn rừng để giữ nước, điều hòa lưu lượng nước mưa, hậu quả nhãn tiền là hạn hán và lũ lụt trong tích tắc, (như bo-xít Tây Nguyên). Vừa mưa là lụt, lũ cuốn trôi tấ cả tài sản và sinh mạng. Nhưng mưa vừa ngưng là hạn hán, khô sông, khô đồng, toàn dân hả họng kêu “khát”.
Nhãn tiền là thế, còn họa diệt vong thì lởn vởn trước mắt. Thời hạn 50 năm, TC đem dân sang “tạm cư” đất Việt để trồng rừng cây kỹ nghệ, để săn sóc cây kỹ nghệ và lẽ tất nhiên chúng phải “trồng người”. Bản chất quân Tàu đẻ như gà, nhưng để tránh nạn nhân mãn thì dân trong nước của chúng chỉ đẻ phép MỘT con, còn dân “tạm cư trồng rừng” trên đất Việt thì tha hồ đẻ!
Hãy tưởng tượng 50 năm sau, khi đã hết hạn thuê rừng thì cái đám di dân này là bao nhiêu? Như đàn kiến cỏ nói tiếng Tầu, ăn cơm Tầu, reo rắc khắp đó đây những mần sống “ghẻ Tàu” thì những rừng VN sẽ lở loét sẽ là những phố Tàu, huyện Tàu với chữ Tàu! Lúc đó không còn là tàu lạ mà là Tàu cha csVN!
ĐAU! ĐAU! ĐAU!
Hỡi dân Việt, mau mau đứng dậy.

nguồn: Hội Quán Phi Dũng
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Giêng 20209:06 CH(Xem: 1061)
Với vị trí là một quốc gia có bờ biển chạy dọc biển Đông, Việt Nam đóng một vai trò quan trọng trong các quốc gia ven biển Đông, và Việt Nam cũng đang là một bên “cứng đầu” chống lại tham vọng của Trung Quốc ở biển Đông. Chính vì vậy, các quan hệ ngoại giao hay kinh tế giữa Việt Nam - Trung Quốc cũng không thể tách ra khỏi bối cảnh này. Và vì thế cũng không có chuyện, Trung Quốc chỉ áp dụng chính sách “ngoại giao bẫy nợ” với các quốc gia khác, mà hơn hết, Trung Quốc hiểu rằng khó có thể dùng biện pháp quân sự với Việt Nam, nhưng dùng các “biện pháp kinh tế cưỡng đoạt” thì dễ hơn nhiều.
13 Tháng Giêng 20209:04 CH(Xem: 1042)
Vợ cụ Kình còn kể, khi bị bắt, họ đã bắt ép cụ khai nhận, Chồng của cụ đã cầm lựu đạn, nhưng cụ Kình không có cầm nên vợ cụ không chấp nhận, họ liền tra tấn bằng cách tát tai cụ liên tục. Khá khen cho đạo đức của bọn tát tai cụ già như này.
11 Tháng Giêng 20205:30 CH(Xem: 1941)
...hắn kêu gọi ứng cứu và tên chỉ huy đã chạy đến rút súng kê ngay tim ông Kình bóp cò, ông nấc người lên nhưng vẫn ghì chặt ko buông tay, thấy vậy ,tên chỉ huy bồi thêm một phát vào đầu ông.....ông Kình ngã quỵ gục tại chỗ và trái lựu đạn chưa kịp rút chốt được tên chỉ huy cầm nhét vào tay ông Kình để vu oan cho ông dùng lựu đạn chống người thi hành công vụ. Tội ác đc ghi hình qua camera hồng ngoại đặt kín trong nhà ông Kình, vì gia đình đã lường trước có ngày bọn ca sẽ xâm nhập tấn công nhà ông...Hiện người giữ đoạn camera này đã ẩn náu để bảo vệ chứng cứ và tính mạng.
11 Tháng Giêng 20205:21 CH(Xem: 1388)
Cuộc thảm sát ở Đồng Tâm do Tô Lâm điều bộ tư lệnh cảnh sát giữ vai trò chủ đạo, trong đó Quân đội có lực lượng Đặc công cũng vào cuộc với tư cách yểm trợ. Bắn vào Đầu và tim Cụ Kình chắc chắn là do Tô Lâm hạ lệnh trực tiếp. Nếu như Trần Đại Quang nổi tiếng với cuộc thảm sát ở Tây Nguyên, Nguyễn Bá Thanh ở Cồn Dầu Đà Nẵng, Phạm Quý Ngọ ở Thái Bình thì hôm nay Tô Lâm nối tiếp đàn anh đã nhuộm máu Đồng Tâm. Số phận các đàn anh đi trước ra sao chắc Tô Lâm biết được, hãy chờ và đón nhận sự trả giá vì tội ác của mình gây ra đi Tô Lâm.
11 Tháng Giêng 20202:02 CH(Xem: 1228)
Hôm qua hẳn mọi người còn nhớ báo đảng công bố một Thượng tá E phó hy sinh. Hôm nay hàng xóm thấy đồng chí sống lại rồi. Đang ngồi ăn phở sáng. Buồn một nỗi là đồng chí Thượng tá 4 giờ sáng hôm qua thuộc binh chủng cơ động, đang học chính trị phải rũ áo ra đi, bàn còn trống ấy thế mà đùng phát buổi chiều phải diễn màn hy sinh. Nhân vật chính của bức ảnh hóa ra lại là đồng chí phi công thiệt mạng ở Nghệ an vào 28.07.2018 năm trước. Như vậy ngoài đồng chí thiếu úy Đắc Nông được trưng dụng cho trận đánh đẹp ở Đồng Tâm thì bên Không Quân cũng phải góp một đồng chí chết 2 lần.
10 Tháng Giêng 20207:48 CH(Xem: 1131)
Việc nhà cầm quyền Hà Nội bắt giữ hàng loạt các công dân của mình cho thấy họ hoàn toàn không có khái niệm về dân chủ, về quyền con người khi người dân chỉ cất lên tiếng nói ôn hòa bất bạo động của mình. Điều đó thể hiện tính chất phản động và cực đoan của nhà cầm quyền khi xem dân là loại bị cai trị. Đã có bao nhiêu người bị bắt và bao nhiêu người còn ở trong tù thì không ai biết nổi, chỉ có vài nhân vật được báo ngoài luồng đưa tin còn những kẻ vô danh, những người không có phe cánh (tranh đấu cũng có phe cánh!) thì có thể bị bách hại bị giết chết trong tù như thày giáo Đinh Đăng Định, Huỳnh Anh Trí…;
10 Tháng Giêng 20207:45 CH(Xem: 1113)
Bước vào căn nhà của những người được cho là đại diện cho người dân Đồng Tâm, ở đó họ vẫn rất tin vào Đảng cộng sản và còn treo trên bàn thờ cả ảnh ông Hồ Chí Minh. Tôi còn hướng vào đó và nói với họ, mọi người vẫn giữ niềm tin của mình. Nhìn vào tấm vải đỏ nhỏ với dòng chữ “Nhân dân Đồng Tâm vẫn tuyệt đối tin vào Đảng và Nhà nước” cắm ngay tại đầu làng khi xảy ra sự việc tháng 4/2017 để thấu hiểu điều đó. Tâm thức họ không phản kháng, họ vẫn còn tin vào lực lượng Đảng. Họ vẫn chất phác như thế.
10 Tháng Giêng 20207:40 CH(Xem: 1148)
Chưa biết Cụ ra đi như thế nào. Nhưng thật đau xót khi nghĩ đến việc Cụ không thể ra đi một cách bình thường như những cụ già khác, và thậm chí là bị giết. Nhưng thôi, Cụ cứ yên tâm siêu thoát. Đời có vay có trả. Nếu thực sự Cụ bị giết, thì những kẻ giết Cụ, và những kẻ đánh gãy chân Cụ trước đây, nhất định sẽ phải đền tội.
05 Tháng Giêng 20201:25 SA(Xem: 1465)
Đánh giá về Bá Thanh mà lại đứng quá gần, bằng cảm xúc cá nhân hoặc từ đong đếm số lượng nước mắt trong đám tang là không thật khách quan, chưa nói lượng nước mắt đó cũng đều từ những bài báo ủy mị mà ra. Nhắc lại chuyện Đà Nẵng không phải để hằn học, đổ lỗi cho người đã mất, nhắc lại để cùng nhau rút ra bài học về một thời kỳ sai lầm, khi chính người dân chúng ta đã thờ ơ với vai trò giám sát chính quyền và mê muội, sùng bái cá nhân. Nhắc lại cũng để hỏi các anh chị báo chí, những người một thời đòi đặt tên đường và dựng tượng Bá Thanh, rằng để một thành phố có quá nhiều lợi thế như Đà Nẵng ra nông nỗi này...
30 Tháng Mười Hai 20198:31 CH(Xem: 2511)
Bởi vì vậy cho nên toàn bộ xã hội Việt Nam đều bát nháo tranh nhau kiếm tiền, chụp giật, đảng viên có chức thì ăn đất, ăn chặn, đảng viên cấp dưới thay nhau ăn trong lĩnh vực mình phụ trách, bác sỹ thì vẽ sự cho bệnh nhân để làm tiền, hiệu trưởng thì chạy điểm, chạy trường, kỹ sư thì suy nghĩ tìm ra những tối kiến ăn bớt chất lượng công trình, dân đen thì lừa đảo, giết chóc lẫn nhau để mà sống trong một bối cảnh khoác áo văn minh nhưng lại mông muội hơn thời kỳ tiến hóa.
03 Tháng Tư 2020
Chỉ mới hôm qua ngày 02-04-2020, lúc 8h sáng trên bàn làm việc ông ta đã có báo cáo về việc một tàu cá của ngư dân ở Quảng Ngãi bị tàu kiểm ngư Trung quốc đâm chìm trên vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa, và bắt giữ 8 thành viên trên tàu đánh cá. Nhưng, ông Trọng một tổng tư lệnh tối cao lực lượng vũ trang, chủ tịch quân ủy trung ương đã làm gì ngày hôm qua? Kêu gọi người dân hiến máu là những gì báo chí nhắc về ông ta trong ngày hôm qua, không có gì khác. Còn Nguyễn Xuân Phúc cũng gọi điện với đồng cấp TQ chiều qua để trao đổi dịch bệnh, không có lấy một bản tin nào nhắc về cuộc gọi thứ 2 hay...
03 Tháng Tư 2020
Được biết ngày 31 tháng 3, khi Nguyễn Xuân Phúc đã ra chỉ thị bắt đầu ngày 1 tháng 4 cách li toàn xã hội thì dường như cái gene đã ăn vào máu, một số chính quyền cấp huyện, xã ở tỉnh Quảng Ninh đã cho đổ đất chặn đường để ngăn sông cấm chợ. Chính vì thế mà hôm nay ông Bộ Trưởng Chủ nhiệm Văn Phòng Chính Phủ đã lên báo đính chính. Điều này cho thấy, chính quyền CS cũng hiểu rằng, những gì mà họ đã làm trong quá khứ sẽ không được phép lặp lại nữa, nếu lặp lại thì chắc chắn nó sẽ không có lợi cho ĐCS. Nếu sau này Trần Quốc Vượng lên lãnh đạo ĐCS và đưa đất nước về đúng nguyên bản mô hình tế XHCN...
03 Tháng Tư 2020
Công ty Honda Việt Nam vừa đưa ra thông báo tạm dừng hoạt động sản xuất ô tô và xe máy tại Việt Nam, thời gian dự kiến từ 1/4 đến hết ngày 15/4. Việc hoạt động trở lại của nhà máy sẽ phụ thuộc vào tình hình dịch bệnh chung và chỉ thị của Chính phủ. Hôm qua, cơ quan hành pháp cao nhất của Việt Nam ra thông báo áp dụng hình thức cách li toàn xã hội trong hai tuần đầu tiên của tháng 4 đế đối phó với dịch COVID-19 lây lan.
01 Tháng Tư 2020
Đảng csVN và bộ máy của nó luôn giễu cợt bạn khi họ nói bạn không đóng thuế hay số tiền bạn đóng góp không là bao nhưng bạn có biết rằng mỗi một lít xăng bạn đổ phải oằn mình chịu thuế xuất gấp đôi, chưa tính đến những thứ khác như điện, nước, viễn thông, đó chính là mồ hôi và nước mắt của các bạn đấy, đó chính là tiền thuế mà bạn đóng góp cho đảng cs một cách bắt buộc mà ngày hôm nay là một mặc nhiên thế thì câu hỏi số tiền đó của gần 100 triệu con người đã đi đâu khi thiên tại dịch hoa xảy ra không có một cái gì để có thể gọi là chăm lo như đảng thường nói họ là: “của dân, do dân và vì dân?”.
01 Tháng Tư 2020
Như vậy, để dẫn tới “tắc” cùng đường, cũng cần một thời gian, và cần một lượng vật chất đáng kể để nạp năng lượng cho nó. Nói trắng ra, người chết phải đủ lượng mới dẫn đến “tắc” cùng đường, mới dẫn đến “biến” để sang “thông”, tạo nên sự vật mới. Như vậy, cộng sản cầm quyền đã quá dã man, quá tàn ác, và cũng cần phải dã man hơn nữa, tàn ác hơn nữa; người dân cũng phải chịu đau khổ, quằn quại hơn nữa, chết nhiều hơn nữa thì dịch Cô Vy Vũ Hán Trung Quốc mới dừng lại, và lịch sử mới có thể sang trang mới.
31 Tháng Ba 2020
Được biết, hôm nay ở một số địa phương, người dân Việt Nam đang đổ xô đi mau xăng dự trữ vì họ nghe được tin đồn rằng “các cửa hàng sắp đóng cửa do Covid-19”. Tin đồn không biết là đúng hay sai, nhưng cứ giả sử cho là đúng đi thì mỗi người dân có cần phải mua một biển lửa tiềm ẩn về nhà để trữ không? Lợi do xăng mang lại chỉ sự thuận tiện trong công việc, còn hại lớn hơn sao lại không chịu thấy? Trữ xăng có thể cháy nhà, có thể phải làm người ta chết cháy sao họ lại không nghĩ đến chứ? Thật là không thể nào hiểu nổi.
31 Tháng Ba 2020
Tuy nhiên hình ảnh mới nhất tại Nha Trnag vừa qua khiến cả nước xôn xao lo lắng khi hàng ngàn người Nha Trang vô tư tập trung tắm biển và được nhiều tờ báo loan tải. Nó giống như một sự phản bội công khai nỗ lực của chính phủ và người dân cả nước. Nó giống như thách thức, mỉa mai sự công phá của con virus Vũ Hán và gần như nói lên não trạng của một bộ phận rất lớn trong dân chúng trước hiện tượng coi thường sự lây lan trong cộng đồng. Và nó nói lên dân trí thấp kém của những người ăn vận rất văn minh nhưng hành động không khác thời ăn lông ở lỗ. Lỗi tại ai trong hành vi này?
30 Tháng Ba 2020
Bởi theo hội thảo của QH ngày 30/10/2019, các dân biểu đã thảo luận rất gay gắt về các "khu vực kinh tế", trong đó có khu vực kinh tế tư nhân: 40% GDP do kinh tế tư nhân đóng góp nhưng nó đang là một NGHỊCH LÍ lớn... và nó vẫn đang bị trèn ép, không có nhiều ưu đãi, đang là mảnh đất của nạn tham nhũng vặt. Vậy, bây giờ BCT lại khẳng định kinh tế tập thể, hợp tác xã là nền tảng dẫn dắt kinh tế nước nhà thì việc tham gia tự do thương mại quốc tế liệu có hiệu quả và đó có phải là nền KINH TẾ "ĐẺ NGƯỢC"?
30 Tháng Ba 2020
Lại nghĩ đến xuất khẩu gạo. Được biết năm 2019 Việt Nam xuất khẩu được 6,366 triệu tấn thu về 2 tỷ 805 triệu đô. Tính ra giá gạo xuất khẩu bình quân năm ngoái là là 440 đô/ tấn. Hiện nay khi mà dịch bệnh đang hoành hành và nhiều nước đang muốn tăng thu mua gạo để dự trữ thì giá gạo cũng chỉ nhích lên 450 đô/tấn. Chỉ tăng có 10 đô/tấn tương đương 2,3% thôi mà các người ủng hộ xuất khẩu họ gọi là “được giá” thì thực sự, không hiểu những người này họ nghĩ gì nữa?!
29 Tháng Ba 2020
Lại nói về “hợp tác xã” của Cộng Sản thuần chủng, thì bản chất nó khác hoàn toàn hợp tác xã đúng nghĩa như ngày nay. Hợp tác xã thời bao cấp chỉ là cách mượn tên thôi chứ họ không hề vay mượn bản chất. Vì sao? Vì như mô hình hợp tác xã thời đó, thì cơ bản là nhà nước sở hữu toàn bộ tư liệu sản xuất. Mà tư liệu sản xuất là gì? Đó là tất tần tật những gì có thể làm ra sản phẩm bao gồm như: nguyên liệu, lực lượng lao động, công cụ lao động, vốn, tài nguyên thiên nhiên vv.. Mà như ta biết, lực lượng lao động chính là con người.