Công bằng với lịch sử

15 Tháng Hai 20198:54 CH(Xem: 726)

CÔNG BẰNG VỚI LỊCH SỬ

51987034_2311623329081439_8368881975418683392_n                                                             Hình FB. Luân Lê




  Luân Lê

FB. Luân Lê




Chính vì vấn đề không trung thực và đối xử bình đẳng với lịch sử mới đem tới những phẫn nộ của người dân.

Một đoạn trường lịch sử đau thương và hào hùng để chiến đấu bảo vệ tổ quốc trước cuộc xâm lăng của Trung Quốc, một cuộc chiến phi nghĩa và với nhiều mục đích chính trị, kinh tế riêng của Đảng cộng sản nước này. Nhưng khoảng lịch sử này lại vắng mặt trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, gần 40 năm bị lãng quên và không hiểu lý do nào khiến những xương máu của đồng bào chết cho quê hương, đất nước phải bị đối xử như vậy?

Nhiều thế hệ đã có một khoảng trắng trong cuộn phim lịch sử. Ngay những bia tưởng niệm các liệt sỹ trong cuộc chiến vệ quốc này cũng không ghi tên kẻ bá quyền xâm lược mà ghi “trong thời kỳ biên giới”, một khái niệm vô nghĩa về mặt định danh và liên kết, vì không có thời kỳ nào là thời kỳ biên giới, mà phải là một đại từ chủ thể chứ không thể thay thế bằng một danh từ địa giới. Đây là cuộc chiến lịch sử đau thương nhưng hào hùng, nhưng không được gọi tên và không được nhắc đến như một sự cấm kỵ. Không tài liệu, chứng tích nào được công khai và cũng không một nhân vật nào viết về giai đoạn này để truyền dạy, nhắc nhở con cháu tưởng nhớ, ghi ơn và làm bài học cho mình.

Sự đối xử không công bằng không chỉ đối với giai đoạn lịch sử đó, với những hy sinh và mất mát của đồng bào, với lãnh thổ có thể bị xê dịch, lấn chiếm, mà còn là đối với những giai đoạn lịch sử khác của chính dân tộc mình.

Đó là những dòng sử luôn được hô vang và tự hào, ngợi ca một cách không ngơi nghỉ và bằng những cặp nghịch từ đối lập với đủ các sắc thái. Vừa tụng ca chiến thắng, vừa miệt thị, xúc phạm, sỉ nhục một nửa dân tộc trong chế độ cộng hoà ở phía Nam. Vừa ăn mừng chiến thắng kỳ diệu và thần thánh của chính mình, nhưng lại hạ bệ, rủa xả, nhạo báng những người ở bên kia chiến tuyến nhưng là người trong cùng một đất nước, một dân tộc. Những ngôn từ, thơ, ca, những dòng sử dạy trong các trường học gây chia rẽ, hận thù, hiềm khích, phỉ báng...vẫn được lặp đi lặp lại quá nhiều và liên tục không ngơi nghỉ, khiến bao nhiêu năm vết thương chiến tranh trong lòng dân tộc vẫn tổn thương, rỉ máu.

Không chỉ vậy, những dòng sử sỉ nhục, miệt thị thậm tệ nhất cũng được dành cho cả quân Mỹ, người Mỹ, với những tội ác không thể nào dung thứ, không thể nào man rợ hơn được nữa. Những kẻ viết sử, dạy sử, làm thơ, viết nhạc, vẫn kết tội Mỹ bằng những ngôn từ kinh hãi và ác độc nhất, họ vẫn đối xử với chính quyền Mỹ bằng một con mắt hằn học, đầy ác cảm, phẫn nộ, ghẻ lạnh. Họ không ngại chỉ mặt đặt tên và phán xét hoặc so sánh họ với những thứ ghê gớm nhất.

Trong khi đó, 40 năm như cố lãng quên lịch sử vệ quốc của dân tộc, đến nay họ còn không dám gọi tên một chính quyền đã hung hãn xâm lăng đất nước mình mà chẳng vì một lý do gì cụ thể. Họ kêu gọi hoà hợp, hoà giải với cả những mối quan hệ quốc tế, đặt vào trong tương quan hai quốc gia láng giềng chung biên giới, nhưng họ quên đi cuộc hoà giải vĩ đại nhất, đó chính là người trong cùng một dân tộc thông qua lịch sử đã từng bị phân chia trong quá khứ và với những nền văn minh phát triển vượt bậc khác.

Thử nhìn xem, những người lính đã hy sinh, những người dân lành vô tội, cả phụ nữ, người già và trẻ em, đều bị tàn sát một cách man rợ không thương tiếc. Những cảnh giết chóc, cướp bóc, cưỡng hiếp, trên chính mảnh đất máu thịt của quê hương, sau những luỹ tre, trên những đồi trống, hầm trú, nhà tranh, bờ ruộng, nương rẫy. Ở đâu cũng vấy máu và chất chứa tội ác của chúng. Nhưng ta không dám nhắc đến tên của kẻ xâm lăng cướp đi tương lai và bình yên, cuộc sống của hàng vạn người của dân tộc và trên lãnh thổ nước mình.

Những đám người này họ sợ gì vậy? Họ ám ảnh và nhục hèn với quá khứ hào hùng, với sự hy sinh cao cả và thiêng liêng của những người lính anh dũng, những đồng bào bất hạnh? Họ cần tình hữu nghị trong hiện tại được xây dựng trên những nấm mồ tập thể và dòng sông tang thương bị lãng quên và không được nhắc tới? Thậm chí họ cần phải được bàn bạc và thảo luân với kẻ đã gieo rắc chết chóc cho dân ta trước rồi mới dám viết ra? Chúng đang mặc cả với lịch sử và hy sinh của đồng bào, của dân tộc.

Tình bạn nếu có, phải được xây dựng và giao tế bằng sự công bằng với cả hai, và dựa trên sự tôn trọng dành cho nhau, trong đó có cả quá khứ như nó phải là mà nó đã từng xảy ra.

Người Mỹ và Nhật vẫn cùng nhau tưởng niệm những người đã chết trong trận chiến Trân Châu Cảng năm 1941 cũng như cuộc thế chiến thứ 2 vô nghĩa được kết thúc bằng 2 quả bom nguyên tử của Mỹ và người Nhật vẫn cúi đầu thừa nhận lỗi lầm và tội ác do mình gây ra, và do đó, họ nhận được sự tôn trọng cao nhất và thiện tâm nhất từ người Mỹ. Và vào đúng ngày diễn ra sự kiện mỗi năm, người Mỹ lại cùng người Nhật tưởng niệm lịch sử đau thương này để răn mình và làm tốt đẹp hơn mối quan hệ của hai quốc gia trong hiện tại.

Nhưng thử hỏi: Trung Quốc đã khi nào cúi đầu xin lỗi người Việt chúng ta chưa?

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Tư 20194:46 CH(Xem: 57)
Tập hỏi: — Kế hoạch lớn “Một vành đai một con đường” tao đã vẽ ra, phần trách nhiệm của mầy trong này đâu, hả Phúc? Xong chưa? Mang qua đây cho tao xem nào?. Nguyễn Xuân Phúc trả lời: — Xong rồi thưa sếp! Đây! Phần của em là “Hai hành lang, một con đường”, em đã chuẩn bị xong mọi thứ, giờ trình sếp duyệt!
24 Tháng Tư 20191:05 CH(Xem: 91)
Trên danh nghĩa, “Một vành đai một con đường” là một khối kinh tế liên quốc gia chứ không phải là khối tổ chức chính trị liên quốc gia như khối Cộng Sản. Đó là những gì bên ngoài chúng ta nhìn thấy, còn bên trong nó dùng kinh tế để nắm thóp chính trị. Trong sáng kiến này, Trung cọng là lãnh đạo, Nga và Ấn Độ là những đối tác cùng Trung cọng, còn những quốc gia nghèo là những anh nô lệ. Sáng kiến “Một vành đai, Một con đường” vô cùng nguy hiểm cho các nước nghèo tham nhũng cao như Sri Lanka, Việt Nam vv.. Vì sao?
22 Tháng Tư 20199:03 CH(Xem: 364)
Còn theo tin chó cắn thì trong quá trình hoạt động kách mệnh Cặp Rằn Anh đã học đạo đức của boác gieo hạt giống Đỏ tại Kiên Giang với một em giao liên (khôn ghê), cô này sanh được một đứa con trai nhưng vì sợ bọn thế lực thù địch biết chuyện cho nên thằng bé lấy họ Nguyễn của mẹ chứ không phải họ Lê của Cặp Rằn. Thằng bé đỏ này nhiều năm sau đó đã làm khuynh đảo chính trường khi đảm nhiệm chức vụ thủ tướng hai nhiệm kỳ mang tên Nguyễn Tấn Dũng.
22 Tháng Tư 20199:00 CH(Xem: 118)
Thời gian này, với quyết tâm muốn chiếm những tỉnh chung quanh để cô lập Đà Nẵng, Việt Cộng mở nhiều đợt tấn công vào Quảng Tín và Quảng Ngãi, hai thị trấn phía Nam Đà Nẵng. Ngày 24 tháng 3, Quảng Tín thất thủ; vì Trung Đoàn 4 và Trung Đoàn 5 của Sư Đoàn II Bộ Binh bị các đơn vị của Nông Trường II Bắc Việt dùng đại bác và xe tăng tấn công rất ác liệt! Trên đường rút về Chu Lai, một số lớn quân nhân bỏ khí giới, đi tìm thân nhân. Hàng ngũ rối loạn, cho nên khi bị Việt Cộng chận đánh nữa, quân VNCH bị thảm bại!
21 Tháng Tư 20198:25 CH(Xem: 374)
Kể từ khi Trọng Lú đột quỵ từ Kiên Giang cho đến nay đảng đã im re và lấy mấy tấm hình cũ mèm của y ra để mà mắt người dân trong nước là TBT vẫn còn sống, vẫn còn khỏe để chúc mừng nước này, ca tụng nước kia. Nhưng thực tế theo chúng tôi theo dõi được từ trong nước là kể từ khi bọn hạ bộ đem lão về Hà Nội thì hoàn toàn không hề thấy Trọng xuất hiện trên truyền hình, điều này chỉ có hai giả thuyết:...
19 Tháng Tư 20194:15 CH(Xem: 310)
Giới truyền thông trong nước trích dẫn lời bác sĩ Nguyễn Quốc Triệu nói rằng ông Quang được chẩn đoán mắc một thứ “bệnh lạ” trong tháng Bảy năm 2017, và ông đã trải qua sáu cuộc điều trị tại Nhật Bản. Truyền thông Nhật Bản đã ám chỉ những nguyên nhân có thể gây tử vong xuất phát từ Bắc Kinh. Như vậy cái chết của ông Quang cũng được nghi vấn là đã chết trước thời điểm loan báo chính thức của đảng cộng sản.6/ Nguyễn Phú Trọng: Wikipedia thông báo đã chết vào ngày 19/4/2019 nhưng sau đó lại xoá đi. Chẳng hiểu có phải đó là do đảng chưa cho phép chết hay không?
13 Tháng Tư 201910:44 CH(Xem: 168)
Đó là do hệ thống đảng chính trị độc tài đã nghiễm nhiên đưa các chức vụ trong đảng thành chức vụ trong đời sống. Và "đảng quyền" không cần tới "pháp luật" mà chỉ cần "đảng luật" để xử một đảng viên. Do vậy Nguyễn Bá Cảnh con trai Nguyễn Bá Thanh đã bị đảng cướp mang ra xử trong nội bộ. Nó không khác gì việc trừng phạt trong các xã hội phong kiến ngày xưa. Khi cha bị gian thần ám hại thì con cũng khó an toàn sinh mạng chính trị.
12 Tháng Tư 20195:36 CH(Xem: 389)
Kết bài chúng tôi chỉ có thể nói rằng: “Đối đầu tranh đấu trực diện với đảng cs, một đảng phái lưu manh nham hiểm, một chính phủ không minh bạch, đặc biệt hơn chúng còn có bọn quan thầy Tàu Khựa cố vấn mà chúng ta quá ngây thơ, cả tin thì chỉ có từ chết đến bị thương”. Hãy nhìn vào bản chất vấn đề chứ đừng nên chỉ nhìn vào hiện tượng bên ngoài để rồi vội vàng tin theo và kết luận.
01 Tháng Tư 20199:24 CH(Xem: 440)
Nhìn vào danh sách Ủy Viên Bộ Chính trị năm 2010 và năm 2019 ta thấy nổi lên tên ai? Đó chính là Nguyễn Phú Trọng. Năm 2010 dự án không hề có lợi về kinh tế mà tiêu tốn đến 56 tỷ đô của đất nước đã được một kẻ đã nuôi quyết tâm thực hiện cho bằng được. Ông Nguyễn Phú Trọng là một tiến sỹ xây dựng đảng, ông ta biết gì về những lợi ích kinh tế của dự án này mà theo tới cùng dự án. Vậy ông ẩn nấp trong Bộ Chính trị, lấy danh Nghĩa Bộ Chính Trị quyết theo tới cùng dự án này là ông làm theo lệnh ai? Chắc không khó để mọi người đoán ra. Nếu dự án này được quyết định đầu tư thì tôi nghĩ Nhật không có cửa đấu lại Trung Quốc...
31 Tháng Ba 20199:07 CH(Xem: 157)
Đó là hình mẫu điển hình cho sự bảo kê của chính quyền với nhà thầu Trung Quốc. Qua dự án kênh nhiêu Lộc, chúng ta thấy CSCEC quá lộng hành và chính quyền thành phố quá nhu nhược không dám cắt hợp đồng nhà thầu này mà đợi Ngân Hàng Thế Giới yêu cầu mới có cớ năn nỉ nhà thầu Trung Cộng rời đi. Các gói thầu có vốn ODA của Ngân Hàng thế giới, hoặc các nhà cho vay ODA mà không ràng buộc phải chọn nhà thầu nước cho vay thì gói thầu đó hầu hết rơi vào tay Trung Cộng....
25 Tháng Tư 2019
Xin quý khán giả để ý hình của Nguyễn Phú Trọng tái xuất giang hồ xem đó có phải là hình thực tế hay ban chuyên láo lấy bài cũ xào lại. Còn nếu sau phát ngôn này mà đảng csVN thông báo cả nước để tang cho thằng phản quốc Nguyễn Phú Trọng thì chứng tỏ rằng bọn chúng là một bọn lưu manh không đáng tin, lời nói của chúng không đáng giá 1 xu. Phát ngôn nhân BNG VN nên đâm đầu vô cầu tiêu chết cho rồi chứ sống làm gì cho mang nhục...
21 Tháng Tư 2019
Tôi đã đi đến gần cuối của đời người, tôi đã tiếp xúc đủ hạng người và tự rút ra một kinh nghiệm cho chính bản thân mình: “I disregard whoever speak a lot and don’t do after”, tôi xem thường và khi dễ những loại người nói nhiều mà sau đó lại không làm, lời nói và việc làm luôn trái ngược với nhau, đối với tôi loại người đó không đáng tin, không phí thì giờ để nói chuyện bởi vì: “Theirs value are not worth a penny”, giá trị của họ đối với tôi không đáng 1 xu.
14 Tháng Tư 2019
Cách Mạng bắt buộc vẫn phải đến nhưng nó không có sự hướng dẫn như các cuộc cách mạng của thế giới loài người như tranh đấu cho dân chủ, tự do, xóa bỏ chế độ phong kiến mà nó sẽ bắt đầu bằng những bất cập, bức xúc của người dân trong nước, nó đến từ lòng yêu nước của người dân với hai chữ Việt Nam thiêng liêng cao quý trong tim, nó sẽ hội tụ toàn dân xuống đường lên tiếng truất phế đảng csVN một khi thời cơ đã chín mùi không kể tôn giáo, đảng phái nào.
14 Tháng Tư 2019
Cho nên nghe họ nói ông Trọng “khỏe có chi mô” thì cũng như không có thông tin gì về sức khỏe của ổng cả. Người ta nói rằng, nguồn tin thân cận cho biết “sức khỏe của ngài ổn”. OK thì nghe nói ổn, nhưng thật sự có ổn không là chuyện khác. Nói cho cùng “Sức khỏe ổn” thì cũng đồng nghĩa với câu “Tao khỏe có chi mô” thôi mà. Nhưng có một điều làm tôi đây băn khoăn là, bệnh xuất huyết não nhẹ sao lại huy động tực thăng xuống Kiên Giang chở gấp về Chợ Rẫy? Chả lẽ bệnh viện Đa Khoa Kiên Giang chữa không được bệnh đó sao? Khà khà, khó hiểu quá!
14 Tháng Tư 2019
Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô... Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.
13 Tháng Tư 2019
Điều đó đã có người cho là luật an ninh mạng, của nhà nước An Nam cộng đã thành công, nhưng theo mỗ tôi thì không là vậy, đơn giản chỉ là cái hèn, cái sợ, đã chiếm lấy hết phần xác lẫn phần hồn đâm ra rúm ró trước kẻ ác. Cái xấu đã không dám đấu tranh, thì nói gì đến chuyện đối đầu với thầy trò Hán phỉ, đang là kẻ mua đứa bán nước Nam… Cứu lấy đất nước chỉ trông vào sức mạnh của người dân, nay tình hình này đành thở dài, và buông lấy hai tiếng: Mạt vận!
13 Tháng Tư 2019
Nói như thế để bạn đọc trẻ có thể có thêm kiến thức đâu là hình khiêu dâm, đâu là hình nghệ thuật, tuy nhiên không phải vì thế mà chúng tôi tán thành việc lên án các bạn trẻ chụp ảnh nude tại Đà Lạt mà trái lại chúng tôi cổ súy cho quyền tự do con người của người dân Việt Nam, cũng có thể trong bức ảnh khiêu dâm trên nhà nhiếp ảnh muốn làm nghệ thuật nhưng tay nghề còn non chưa tới, nhưng biết đâu sau này họ sẽ là những nhà nhiếp ảnh tài ba và cô người mẫu kia sau này ai biết là cô sẽ nổi tiếng?
13 Tháng Tư 2019
Đáng ra báo chí và các trang tin điện tử phải ngay lập tức đưa dẫn các quy định pháp luật về việc đăng tải, phát tán bí mật đời tư lên mạng xã hội là bị nghiêm cấm và cảnh báo rằng hành vi đó là tội phạm, thì báo chí lại đánh vào thông tin rằng cô này, anh kia đã bị lộ những hình ảnh hay đoạn phim ân ái riêng tư thuộc về riêng họ. Trong khi những thông tin thiết thực khác thì họ thinh lặng và không có nổi lấy một dòng tin nào về nó.
12 Tháng Tư 2019
Lá phiếu nào cũng có sự lợi và hại của nó. Bầu cho người thành toàn, có tâm trí dành cho đất nước thì lá phiếu ấy hữu dụng, ngược lại bầu cho một kẻ độc tài thì lá phiếu ấy trở nên có hại cho tiến trình dân chủ. Tuy nhiên nếu không có những lá phiếu có hại ấy thì xã hội có đáng nhận hai chữ dân chủ làm mục tiêu chung hay không? Dân chủ luôn luôn cần sự cọ sát, đôi khi rất đau đớn. Thiếu đau đớn, hy sinh, tranh luận thậm chí chửi mắng nhau không thể có một nền dân chủ thực sự, có chăng chỉ là dân chủ phải đạo, dân chủ trung thành hay dân chủ định hướng, những cái mà dân tộc Việt Nam thừa mứa từ hơn 70 năm qua.
10 Tháng Tư 2019
Chuyện những ông lãnh đạo đầu óc rỗng tuếch nhưng muốn lưu danh hậu thế bằng những tác phẩm đồ sộ nên thuê người khác chấp bút đã được nhà văn Trần Đĩnh nói hết sự thật trong tác phẩm Đèn Cù của ông rồi. Ai đọc tác phẩm Đèn Cù thì biết ngay, nó lột tả chuyện thâm cung của mấy ông CS “kiệt xuất” một cách trần trụi. Nhà văn Trần Đĩnh cho biết, chính ông đã viết hồi ký cho Hồ Chí Minh, Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm… Như vậy là các vị ấy không có khả năng viết, nhưng rồi chỉ định kẻ khác viết cho mình để vơ rằng, đó là của mình. Mục đích là lưu lại cho hậu thế, muốn hậu thế tung hô những giá trị mà mình vốn không hề có.