Vì sao phong trào dân chủ Việt Nam mất dần sức sống?

18 Tháng Mười Hai 202010:30 CH(Xem: 306)

                     Vì sao phong trào dân chủ Việt Nam
                                      mất dần sức sống?

asylum


Viết Từ Sài Gòn
    RFA Blog



     Sau hàng chục năm hình thành và hoạt động, với hàng trăm nhóm nhỏ, hàng chục đảng phái hình thành (không “chính qui”) và hàng chục tổ chức mang tên theo chủ trương hành động phong trào, hàng trăm hoạt động từ kêu gọi bảo vệ môi trường đến chống độc tài, chống bất công… Để rồi, cho đến ngày hôm nay, nếu nói về dân chủ Việt Nam, người ta chỉ còn nhắc đến một biểu tượng khả thể là Trần Huỳnh Duy Thức, một người đang ngồi tù chế độ và chưa biết sức khỏe, trí huệ, sinh mệnh ra sao. Đáng buồn hơn là tôi đã đọc được khá nhiều status và comment của cư dân mạng tỏ ra hả hê khi một nhà đấu rtanh dân chủ ở miệt Tây Nam bộ bị bắt, bị ghép tội 331 Bộ Luật hình sự xã hội chủ nghĩa. Điều này cho thấy gì?

Có thể nói rằng phong trào dân chủ Việt Nam là một phong trào tự nhiên và thành công ngoài mong đợi. Nhưng nó cũng cho thấy rằng các nhà hoạt động, đấu tranh dân chủ tại Việt Nam đã thất bại. Vậy thành công chỗ nào? Thất bại chỗ nào?

Thành công ở chỗ ý thức về dân chủ, hiểu biết và hành sự một cách dân chủ ngày càng lan tỏa trong mọi khía cạnh, thành phần xã hội. Một người nông dân hay anh phu xe vốn dĩ sống trong cam chịu, chấp nhận, dựa vào mồ hôi, cần lao và cả nước mắt để tồn tại qua ngày, chính quyền bảo đứng thì đứng, bảo ngồi thì ngồi, bảo đi thì đi, dừng thì dừng… Bỗng dưng trở nên mạnh mẽ, hiểu được giá trị bản thân và sẵn sàng đấu tranh cho lẽ phải, sẵn sàng đứng lên nói tiếng nói bảo vệ công lý cho bản thân và cộng đồng.

Để có được hành động này, người nông dân hay anh phu xe phải có một quá trình thụ đắc các tri thức và giá trị dân chủ, và để có được sự thụ đắc này, đương nhiên sự lan tỏa của các nhà dân chủ là thiết yếu, nếu không có họ hoạt động, phổ biến và làm mẫu về dân chủ, chắc chắn không có các hiệu ứng nói trên.

Sự thành công của các phong trào dân chủ Việt Nam không chỉ dừng ở khía cạnh người lao động mà ngay cả các trí thức, văn nghệ sĩ trực thuộc nhà nước, thậm chí ngay cả các cán bộ, đảng viên Cộng sản cũng được đánh thức bởi phong trào dân chủ, họ có nếp nghĩ và tư duy cởi mở, hiện đại hơn. Hay nói khác đi là họ bớt rừng rú trong hành xử nhờ vào các giá trị và thước đo dân chủ mà họ tình cờ nhặt được trong lúc truy đuổi các giá trị này.

Và còn một thành công khác, đảng, chính phủ hiện hành bắt buộc phải điều chỉnh các qui định, mặc dù sự điều chỉnh này không đáng kể nhưng rõ ràng là có điều chỉnh nhằm đảm bảo quyền con người và các giá trị tự do không bị bóp nghẹt đến mức như trước. Giả sử trước đây hai mươi năm, bạn ngồi nói chuyện với bạn bè, chê đảng Cộng sản xấu, bảo đảm trong vòng chưa đầy hai giờ đồng hồ sau công an có mặt và tóm bạn lên ủy ban, nhẹ thì đập gãy hết răng, nặng thì mạng sống của bạn bị đe dọa. Sở dĩ có chuyện này bởi không chừng, chính bạn của bạn đi tố cáo bạn, vì họ thấy bạn là kẻ phản động, vì họ không hiểu điều bạn đã nói là nằm trong quyền tự do ngôn luận của cả bạn và họ. Nhưng đó là chuyện của hai mươi năm trước, nếu mười năm trước, thì bạn sẽ bị bắt vì trốn thuế hoặc bắt trong nhà trọ bởi cái bao cao su đã qua sử dụng hoặc bắt vì có người tố cáo bạn ăn cắp gà, buôn ma túy… Hiện tại, mọi chuyện không đến nỗi như trước, vẫn có bắt bớ, nhốt tù nhưng lý do nghe có vẻ sang trọng hơn cho bạn, đó cũng đã là một bước thành công của phong trào dân chủ.

Thế nhưng, bên cạnh sự thành công này lại có một sự thất bại đáng sợ: Khi dân chủ đã len lỏi vào được tâm thức quần chúng, nhân dân, thì chính các nhà dân chủ lại có thể trở thành cái gai trong mắt của người dân đã tỉnh thức bất kì lúc nào. Vì sao lại có chuyện tréo ngoe, mâu thuẫn này?

Ở vấn đề thứ nhất, về phía các nhà hoạt động dân chủ, dường như các bạn luôn tự thấy mình là nhà cấp tiến, các bạn đã tự đặt mình trên nhân dân một vài bậc, và trong một số dự án về dân chủ, các bạn cũng không ngần ngại biến người dân thành công cụ lấy điểm của các bạn với một số tổ chức bên ngoài, thậm chí các bạn không ngần ngại đánh bóng tên tuổi của mình như một ngôi sao. Điều này đương nhiên có thể mang đến thành công cho nhà hoạt động, một số nhà hoạt động trở thành ngôi sao trong mắt nhiều người trước khi họ lòi đuôi và có dấu hiệu trở cờ (ở đây, khái niệm trở cờ nên hiểu rằng họ đã phản lại nhân dân vì các quyền lợi bản thân và dễ thỏa hiệp chứ không phải họ phản lại lý tưởng ban đầu để làm chân rết cho đảng Cộng sản), và ở mức độ nặng hơn, nhiều người trở cờ, lộ rõ chân tướng làm chân rết cho nhà độc tài của họ. Điều này dẫn đến hệ quả hình ảnh các nhà dân chủ có gì đó không đáng tin cậy và không đủ thuyết phục.

Bên cạnh đó, tình trạng nhà dân chủ tự thấy mình như một lãnh tụ tinh thần trong tầm ảnh hưởng của mình và có những phát biểu mang đậm dấu ấn giáo chủ, thậm chí mạ lị các nhà lãnh đạo độc tài một cách không còn gì để bàn, vô hình trung, lời mạ lị này giúp cho nhiều người hả hê, thỏa chí, nhưng tự sâu thẳm bên trong, nó lại hình thành, nhen nhóm một sự tan vỡ hình ảnh, một sự thất vọng…

Rồi thêm chuyện mục tiêu cuối của một số nhà dân chủ là đi Mỹ, việc hoạt động dân chủ là một cách lấy đà và mỗi cái giấy mời, giấy triệu tập của công an như là một tấm vé để bổ sung bộ sưu tập vé tị nạn chính trị ngày càng dày thêm, khi đủ điểm thì vù. Điều này càng rõ hơn khi một số nhà đấu tranh tại Việt Nam rất hăng hái, chịu mọi khổ cực và họ đương nhiên là một biểu tượng về sự hi sinh trong đấu rtanh, thế nhưng khi sang đến Mỹ, những gì họ nói ra đều có tính phản dân chủ, đầy tị hiềm và mang hơi hướm xôi thịt… Điều này gây thất vọng cho cả người Việt trong nước và ngoài nước.

Trong khi các nhà dân chủ như vậy, thì về phía chính quyền Cộng sản, mặc dù họ đang diễn thôi, nhưng mức độ gần dân và lắng nghe nhân dân, không áp đặt nhân dân của họ ngày càng cao. Các nhà dân chủ gân guốc, thậm chí thách thức quyền lực, người dân cũng gân theo, nhưng khi bị bắt, không thiếu người yểu xìu, kêu cứu, cầu cạnh… Các cán bộ địa phương của Cộng sản (diễn) xơ xác, hèn nhát, nhưng khi họ nói ra điều gì, đằng sau câu nói của họ có sự sắc lạnh, đe nẹt và hàm chứa cả sự trừng phạt… Người dân có không muốn nghe cũng phải theo. Và nếu lựa chọn thuần túy của một người dân, đương nhiên là đời sống bình an, yên ổn, làm ăn suông sẻ, dễ thở… Họ sẽ không chọn nhà hoạt động đấu tranh dân chủ mặc dù về mặt tâm lý, họ bị thuyết phục bởi nhà dân chủ hơn… Điểm yếu của hầu hết các nhà dân chủ là không tạo ra được một sức mạnh tinh thần cho những người họ tương tác, và có một số trường hợp, các nhà hoạt động còn làm những người được tương tác đánh mất niềm tin, xem việc từng qua lại với họ như một vết đen, một sự tự gây khó.

Vì sao, vì hình như đa phần các nhà hoạt động dân chủ, tiến bộ đều vấp phải sự phản biện quá đà, lố đà, chê cái xấu, chửi cái xấu thì hay, nhưng cái chưa biết xấu, tốt cũng gân lên chửi, như chuyện chống dịch Covid-19 là một sự thất bại của những người đã cười cợt, chửi… Thậm chí, không phải nhà cầm quyền không có cái hay, nếu không hay, họ sẽ không tồn tại đến bây giờ, đó là sự thật, nhưng hầu như trong mắt nhà hoạt động, bất kì cái gì của nhà nước, nhà cầm quyền đều là sai, dở, không ra gì… Điều này động chạm không thương tiếc đến rất nhiều người và nhanh chóng làm cho mọi thứ trở nên méo mó, khó nhận dạng.

Cho đến lúc này, cuối năm 2020, khi mà một lãnh đạo tối cao Cộng sản sau cơn tai biến, nói năng không bình thường vẫn vững chãi trên ghế quyền lực, khi mà mọi trò chơi đốt lò chỉ chuyển tiền và quyền lực từ túi này sang túi khác, người này sang người khác và mọi cuộc chơi đều được điều khiển bởi cây gậy của người bệnh này mà nhân dân vẫn cảm thấy đó là chuyện thường tình, chẳng có gì để hi vọng mà cũng chẳng còn gì để thất vọng. Thì có vẻ như, các nhà hoạt động dân chủ Việt Nam vẫn chưa có ai chạm ngưỡng cần có để đi đến một cuộc cách mạng làm thay đổi toàn triệt! Và nó cũng cho thấy rằng phong trào dân chủ Việt Nam đang mất dần sức sống, đang chuyển hóa sang một bước mới, thuộc về thế hệ khác!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Hai 202111:26 CH(Xem: 132)
Tôi chứng kiến một trạm trưởng trạm y tế xã, người chỉ huy kĩ thuật của một chốt kiểm dịch và một trung tâm cách ly ở một xã miền Trung trong đợt chống dịch lần 2. Khi chứng kiến hành trạng của ông này, tôi quyết định sẽ không có bất kỳ tiếp xúc gần nào với ông, bởi thái độ chủ quan, lơ là, làm để lấy thành tích chứ không đảm bảo vệ sinh an toàn chống dịch của ông ta khiến tôi rất lo rằng nếu trong những người cách ly này có một người dương tính thì xem như xong. Cái bài chống dịch lùa hàng loạt người vào khu cách ly, trích tiền công quĩ và kêu gọi đoàn thể, hội đoàn nấu ăn, tiền hô hậu ủng của các chính quyền địa phương chỉ...
16 Tháng Hai 20219:55 CH(Xem: 164)
Dân chủ là quyền làm chủ của người dân trong một cộng đồng, một xã hội hay một quốc gia, trong đó có những quyền căn bản là tự do tư duy, ngôn luận, quyền con người, công dân trong quốc gia dân chủ được tự do phát biếu chính kiến, biểu đạt, được tự do lựa chọn tôn giáo, tuy nhiên vẫn có những giới hạn của pháp luật mà họ không thể vượt qua như không thể dùng quyền tự do ngôn luận để làm công cụ nhục mạ người khác, không được dùng quyền tự do tư duy để hình thành các tổ chức khủng bố, thành lập các giáo phái tà đạo, quyền con người được pháp luật bảo hộ nhưng ngược lại người dân cũng phải biết lằn ranh luật pháp....
16 Tháng Hai 20219:50 CH(Xem: 158)
Khi quyền lực đi xuống, phe cánh đang ẩn mình muốn trỗi dậy thì một ban nội chính với kẻ cầm đầu cỡ Nguyễn Hòa Bình làm giám sát là cần thiết. Nếu không có tội, Nguyễn Hòa Bình sẵn sàng ghép tội rồi bẩm báo cho Nguyễn Phú Trọng ra tay diệt. Chứ nếu là trưởng ban nội chính mà chỉ giám sát theo kiểu “có sao nói vậy” thì chắc chắn ông Nguyễn Phú Trọng sẽ không an toàn trước thế lực đang ẩn mình chờ thời được. Đây là nước cờ rất hiểm nhưng liệu ông Trọng có an toàn trong nhiệm kỳ 3 hay không thì hãy chờ, biết đâu kẻ bị theo dõi cao mưu hơn mà thịt luôn cả kẻ chuyên “ăn không nói có” như Nguyễn Hòa Bình thì sao?
16 Tháng Hai 20219:43 CH(Xem: 124)
Vậy thì đan quyền là gì? Nói một cách đơn giản đan quyền là hệ thống độc lập mà không cơ quan nào tự mình làm tròn nhiệm vụ của mình nếu không có sự hiện hữu của cơ quan khác cần thiết trong hệ thống thiết kế và chấp hành nhân sinh. Hành pháp, lập pháp, tư pháp là hệ thống nhất quán cần thiết lẫn nhau, dựa (đan) vào nhau để thực hiện chuyện thiết kế và chấp hành nhân sinh. Và nếu hành pháp, lập pháp, tư pháp làm sai trái thì người dân có một cơ quan khác để điều chỉnh cái sai trái đó trong Cơ Năng Hiến Pháp của hệ thống Duy Dân. Cơ chế Mỹ thì nếu Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp có những quyết định sai trái thì...
10 Tháng Hai 202111:47 CH(Xem: 320)
Không có gì đáng tự hào khi: - Đồng tiền đó thắm đẩm mùi mồ hôi của những con người xa xứ, nó có mùi của công trường bụi bặm, mùi của những cuốc taxi, mùi của nước mắt nhục nhằn của những cô gái bán phấn buôn hương phải đem thân mình cho ngoại nhân giày vò, của những tủi nhục, nhịn nhục để mà có...; do đó lượng kiều hối cho thân nhân tại Việt Nam không có gì để hãnh diện. Trái lại lượng kiều hối đổ về nước chỉ cho thấy sự nhục nhã, khốn nạn của đảng cầm quyền, bời vì đa số trong đó không phải từ sản phẩm Việt Nam làm ra mà chỉ là sự trợ giúp cho người thân tại quê nhà.
10 Tháng Hai 202111:46 CH(Xem: 262)
Cho dù bất kỳ ai lên làm nguyên thủ thì Việt Nam sau đại hội đảng XIII chỉ là một quốc gia tăm tối, u minh, bởi vì điều cốt lỏi là thay đổi thể chế không có, không thể và không tưởng trong bối cảnh đảng giành lấy hết quyền cai trị cho mình, ngoài ra trong một bộ máy dốt nát chỉ tin dùng người có lý lịch, trung thành tất nhiên người tài sẽ không có đất dụng võ, dẫn đến một đất nước nghèo mạt rệp mà lại nuôi cả một bộ máy cồng kềnh, người dân hãy nhìn vào cái chính phủ của mình, trên là một thằng TBT già nua bạc nhược, dưới là chức thủ tướng, nhưng vì IQ kém quá cho nên mới đẻ ra đến 5, 6 thằng phó thủ tướng để chia bớt ngu cho...
10 Tháng Hai 202111:44 CH(Xem: 145)
Đối với một số người Việt, sống ở Việt Nam có khác gì một cái tù lớn. Nó là tù mở, không có hàng rào, bức tường. Nhưng chẳng khác gì tù. Nhiều nhà hoạt động tại Việt Nam, sau khi bị nhiều năm tù đầy chỉ vì dám bày tỏ chính kiến của mình, thường xuyên bị “người lạ” canh gác, và không cho ra khỏi nhà khi có những sự kiện chính trị tế nhị. Có khi bị cấm cung vài ngày mà không hiểu vì sao. Chuyện bất thường tại Việt Nam xảy ra quá thường nên trở thành bình thường là vậy. “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại.” Một ngày trong tù đã dài, vậy mà Đảng Cộng Sản Việt Nam “thương mến” dân Việt đến độ kéo dài thêm 5 năm, và hơn nữa...
10 Tháng Hai 202111:41 CH(Xem: 120)
Thời kinh tế bao cấp, nhà nước ra luật cấm kinh tế tư nhân thì lập tức các doanh nghiệp tư nhân chết như rạ, các nguyên tắc quản trị của khoa học kinh tế khó ứng dụng được vì có doanh nghiệp tư nhân đâu mà ứng dụng?Mà doanh nghiệp quốc doanh thời đó đâu cần gì ngoài việc trưng thu và phân phối theo mệnh lệnh của đảng? Và với thứ luật chơi như vậy thì thị trường hàng hóa bị bóp méo, thị trường tài chính thì hạn chế, thị trường chứng khoán không hình thành, và thị trường ngoại hối thì bị đặt ngoài vòng pháp luật. Như vậy mới thấy bàn tay nhà nước nó có thể tạo ra hoặc bóp chết một thể chế kinh tế...
10 Tháng Hai 202111:38 CH(Xem: 151)
Tất cả những câu chữ vừa trích có gì mới đâu? Nó cũ như Biển Đông! Nó mang chiếc mặt nạ lâu ngày không được lau chùi. Nó cho thấy dù thế giới có đổi thay thế nào thì ngôn ngữ tuyên truyền của Bắc Kinh sẽ không bao giờ thay đổi. Vì vậy, đối với dòng chữ vuốt đuôi của Tập: “Nhân dịp này, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình đã gửi lời chúc nhân dân Việt Nam đón Tết cổ truyền Tân Sửu an khang, thịnh vượng.” có đáng gì để nhân dân nghĩ tới? “An khang” khi đất đai, biển đảo bị đánh cắp. “Thịnh vượng” khi tiếp tục bị bóc lột bởi những dự án, những hồ sơ vay tiền, những vùng đất bị trưng thu cho thế lực có Bắc Kinh...
08 Tháng Hai 202111:49 CH(Xem: 158)
Tuy nhiên, hiện nay Tàu đang bành trướng bằng thứ Chủ Nghĩa Đại Hán ích kỷ thì nó chỉ có thể gây sự chống đối của các dân tộc khác mà thôi. Dù lớn mạnh thế nào thì Tàu sẽ mãi không có sức mạnh mềm như Mỹ được. Ngã về Mỹ nhưng vẫn làm ăn với Tàu như đối tác chứ không được quá gần gũi quá mức bằng quan hệ “anh em” như hiện nay. Vì vậy ĐCS rất cần phải cởi mở chính trị, đó mới là bước đi bền vững cho đất nước và cho cả ĐCS nữa. Tuy nhiên để ĐCS cởi mở chính trị thì có thể nói... còn khó hơn lên trời hái sao.
24 Tháng Hai 2021
Khi đa số da trắng chèn ép, áp bức người thiểu số da màu qua bao nhiêu năm cho đến khi nước Mỹ qua hai trận thế chiến và trở thành cường quốc thì không thể duy trì nạn kỳ thị nữa . Và sau 60 năm thì vai trò đảo ngược, người da màu dần dần chiếm đa số và dân da trắng thành thiểu số. Đảng "bảo thủ" trở thành đảng kỳ thị, tôn giáo cực đoan, quá khích. Giá trị gia đình chống phá thai nhưng lại không chịu mang mặt nạ trong cơn đại dịch (my body, my choice?). Chống đồng tình luyến ái những các nhà lãnh đạo chính trị tự do luyến ái, các nhà lãnh đạo tôn giáo tự do lạm dụng tình dục...
23 Tháng Hai 2021
Thực ra bên trong bộ máy lãnh đạo bộ giáo dục nó là bộ máy nhà nước CS thu nhỏ mà thôi. Nếu trong bộ máy nhà nước có những cái chết bí ẩn như Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang thì bên trong bộ máy lãnh đạo của bộ Giáo Dục vẫn thế. Năm 2019 ông thứ trưởng Lê Hải An rơi lầu chết một cách bất minh và sau đó là ông Bùi Quang Tín một giảng viên trường Đại học Ngân hàng cũng rơi lầu mà chết. Bên trong bộ GDĐT nó cũng mang gene chung của bộ máy chính quyền, không khác được. Và có thể nói, những ông nào muốn lên bộ trưởng thì cũng vì quyền lực và quyền lợi là chính...
23 Tháng Hai 2021
Hạnh phúc làm gì có khi bưng bát cơm đầy bằng những hạt gạo chứa đầy chất hóa học xuất khẩu bị trả về và bán cho toàn dân? Hạnh phúc gì khi những mái đầu xanh vô tội phải nhìn cha mẹ bằng ánh mắt cầu cứu để đóng tiền học phí? Hạnh phúc gì khi đến bệnh viện dù sắp chết vẫn phái nằm chờ thân nhân đóng viện phí mới được chữa trị? Hạnh phúc gì khi đồng lương chi dùng hàng tháng cứ teo tóp dần các bữa ăn gia đình lại để mua xăng, dầu, điện, nước…?
23 Tháng Hai 2021
Bọn khỉ cộng sản con nghe xong vỗ tay ầm ầm kêu khèn khẹc khen hay, chứ người có bộ óc không ai cảm thấy hay ho gì khi lão khỉ già đem chính trị vào khoa học: 'toàn đảng, toàn quân, hệ thống chính trị là cái cục C...chó gì đối với con virus Covid19?!'. Ngay lúc này đây Việt Nam còn chưa có nổi đến 1 triệu liều cho gần 100 triệu con người, tin mới nhất hôm nay Việt Nam chỉ mới nhập được hơn 200 ngàn liều thì ai được sống và ai sẽ được chết? Như vậy không phải nổ không biết xấu hổ thì là cái gì?
23 Tháng Hai 2021
Còn Vượng vin thì lại khác, ngoài dùng quan hệ và tiền bạc để xử lý cái sai nhằm che giấu nó, mặc kệ sự an nguy của tính mạng người sử dụng, không may xảy ra trên cao tốc thì thiệt hại dân vẫn chịu. Đó là biểu hiện của sự lưu manh và nói thẳng là mất dạy của bọn tư bản đỏ, làm ăn bất chính kết hợp với sự bảo kê của tầng lớp cầm quyền. Vin nổi tiếng là xây dựng đế chế huy hoàng trên xương máu nhân dân. Kinh doanh chính của Vin là đất đai, Vin vươn vòi ra tất cả các ngành nghề khác, nếu thua lỗ thì về cướp đất rồi bán giá cao để bù vào.
22 Tháng Hai 2021
Mới đây ông thượng tướng phó tổng cục chính trị Nguyễn Trọng Nghĩa lại được Nguyễn Phú Trọng “lẻ bầy” khỏi quân đội và cho giữ chức trưởng ban tuyên giáo trung ương. Được biết người giữ chức này thường là Ủy Viên Bộ Chính Trị, vì vậy có khả năng giữa nhiệm kỳ ông Nguyễn Phú Trọng sẽ đưa ông Nghĩa vào Bộ Chính Trị và cơ cấu lên cao hơn. Lại một hình ảnh Lê Khả Phiêu đệ nhị được ông Trọng nặn cho lú ra. Có thể nói, với tình hình này thì Việt Nam khó thoát Tàu nếu không muốn nói là sẽ phụ thuộc ngày một nhiều hơn.
21 Tháng Hai 2021
Không biết vở kịch cũ sắp đem ra diễn lại ấy sẽ đốt của dân bao nhiêu tiền, có lẽ là không dưới 3.600 tỷ đồng như cách đây 5 năm. Khi Bộ tài Chính duyệt chi phí cho vở kịch, chắc chắn rằng rất nhiều kẻ trong chính quyền CS đang hóng để đớp chút ít trong số tiền dựng kịch này. Đúng là “ăn của dân không chừa một thứ gì”. Bất cứ điều gì họ cũng có thể kiếm chác được, vì họ là CS nên trong họ không có gì ngoài lòng tham và gian trá.
19 Tháng Hai 2021
Nhà cầm quyền Việt Nam không hề có khái niệm nhân quyên trong cai trị, theo cái nhìn của họ công dân chỉ là một công cụ nuôi sống chế độ, không hề có việc tôn trọng công dân mà trái lại người dân trong nước CHXHCNVN đang bị áp dụng cái nhìn một chân ngoài xã hội và một chân trong tù, bởi vì bất cứ lúc nào nếu muốn thì đảng sẽ cho vào tù theo những điều luật do họ nghĩa ra mà không theo căn bản nhân quyền của thế giới. Làm sao có quyền tự do khi Việt Nam vẫn kiểm soát công dân bằng cuốn sổ hộ khẩu, một loại giấy tờ quản lý lạc hậu sao chép từ TQ, chính cái hộ khẩu này đã kềm chặt và chỉcần bị gạch tên là công dân...
19 Tháng Hai 2021
Với 2 nước cờ, một có lợi cho đất nước có hại cho sự nghiệp chính trị, và một là có hại cho đất nước có lợi cho sự nghiệp chính trị thì có lẽ ông Phạm Minh Chính chọn giải pháp an toàn. Đó là “đu dây”. Nghĩa là vẫn cho Tàu mượn đường nhưng năn nỉ Mỹ không nên trừng phạt để tránh tai tiếng đưa nền kinh tế đất nước vào khốn khó. Đó được cho là “kế vẹn toàn” mà các đời lãnh đạo ĐCS đã chọn, và nếu chọn cách này sự nghiệp chính trị của ông Phạm Minh Chính sẽ thăng hoa. Đu dây, là giải pháp mà các lãnh đạo CS rất ưa chuộng và có lẽ lần này Phạm Minh Chính cũng không thoát khỏi quỹ đạo đó.
19 Tháng Hai 2021
Về ngữ nghĩa, chỉ có Thiên tử của một triều đại mới gọi ông, cha của mình, vốn cũng từng làm… đế như mình là… tiên đế! Chuyện nhiều cơ quan truyền thông nhà nước loan báo ông Trọng dâng hương tưởng niệm… tiên đế không phải là lỗi kiến thức. Đó là vấn đề về nhận thức nên không có cá nhân nào trong hệ thống truyền thông chính thức dám tự tiện sửa hai từ… tiên đế khi loan tin về sự kiện ông Trọng dâng hương tưởng niệm, trồng cây lưu niệm tại Hoàng thành Thăng Long nhân dịp đầu Xuân Tân Sửu! Việc hệ thống truyền thông sau đó sửa… tiên đế thành… các bậc tiền nhân chỉ là chuyện… chẳng đặng đừng sau khi...