Nước Mỹ Trước (America first)

25 Tháng Tám 202010:42 CH(Xem: 1058)

                                Nước Mỹ Trước (America first)


Make_America_Great_Again_Funny_Meme


Trần Công Lân




      Khi Tổng Thống Trump đưa ra khẩu hiệu này khi tranh cử 2016, đa số người Mỹ thấy có lý nên bỏ phiếu cho ông ta. Nhất  là khi ông tuyên bố: MAGA (làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại).  Đó là niềm kiêu hãnh của mọi người dân Mỹ từ sau thế chiến thứ hai.

Đa số người Mỹ gốc Việt cũng nhận thấy như vậy.

Có thực như vậy không?

Khi còn ở VN chúng ta thấy nước Mỹ rất hào phóng: Sau Đệ Nhị Thế chiến Mỹ bỏ tiền ra phục hồi lại Âu Châu, xây dựng lại nước Nhật. Chặn cộng sản tại Hàn, Phi, VN.... Đóng góp vào Liên Hiệp Quốc để xây dựng hòa bình và phát triển các nước nghèo, can thiệp và ngăn chặn các cuộc chiến, cứu trợ nạn đói, thiên tai... xảy ra trên thế giới. Ai cũng thắc mắc: Tại sao Mỹ phải làm như vậy? Ích lợi gì cho Mỹ? Mỹ không muốn chiếm đóng thuộc địa hay ăn cướp tài nguyên địa phương. Vậy thì tại sao?

Hãy đến Mỹ và sống để tìm hiểu.

Nước Mỹ được thành lập bởi những người di dân từ Âu Châu, chịu ảnh hưởng văn hóa và tôn giáo của người da trắng định cư trên đất mới. Để vươn lên thành cường quốc vào thời kỳ cuối của chính sách thuộc địa, Mỹ giải phóng nô lệ da đen từ Phi Châu và nhận các nhóm di dân khắp nơi trên thế giới biến thành sức mạnh kinh tế, sáng tạo, tiên phong trong mọi lãnh vực.

Rồi đến sự xuất hiện của khối cộng sản với tham vọng thống trị thế giới đưa đến chiến tranh lạnh.

Sau 1945, thế giới điêu tàn, chỉ còn nước Mỹ là nguyên vẹn với sức sản xuất kỹ nghệ, thực phẩm phong phú khiến người dân sống thoải mái với niềm hãnh diện cứu chuộc thế giới.

Nhưng nước Mỹ tự nhiên trở thành anh Hai, giữ an ninh thế giới chống lại sự phá hoại, gây rối của cộng sản. Trong các biến cố tại Hàn Quốc, VN, Phi… và các nơi trên thế giới như Phi Châu và Châu Mỹ La Tinh, Mỹ vẫn bị phản đối dữ dội cũng vì tính "anh Hai" lãnh đạo: Không quan tâm đến vấn đề của người địa phương mà chỉ nhìn theo quan điểm của một cường quốc.

Những thất bại liên tiếp trong thời kỳ 1960-1070s khiến Mỹ phải thay đổi trong việc đối phó với kẻ thù cộng sản luôn luôn muốn tiêu diệt khối tư bản. Khi Reagan thắng khối Liên Xô, Mỹ tưởng đã xong nên khởi động trật tự thế giới mới và kinh tế toàn cầu.

Khi Đặng Tiểu Bình thay đổi Trung Cộng, đàn áp biến cố Thiên An Môn thì Mỹ vẫn tin rằng có thể làm ăn với Trung Cộng.

Mỹ và Anh đã tận tình giúp kinh tế, khoa học kỹ thuật của Trung Cộng vươn lên trong 1990s.

Sau những thời kỳ kinh tế thoái trào 1980, các chính sách kinh tế, thuế… đã giúp các công ty kỹ nghệ, ngân hàng, các nhóm đầu tư trở thành vững mạnh, bắt tay với các giới chức Lập Pháp, Hành Pháp (bất kể là Cộng Hòa hay Dân Chủ) tạo nên sự chênh lệch giàu nghèo ngày càng gia tăng.

Sự xuất hiện của Internet và kinh tế toàn cầu khiến các tập đoàn kinh tế chuyển các hoạt động sản xuất sang các nước chậm tiến vì nhân công rẻ. Giới lao động (blue collar) tại Mỹ mất đi những việc làm lương cao dành cho những ai tốt nghiệp trung học. Kỹ thuật về điện toán cũng đòi hỏi trình độ đại học khiến người dân Mỹ phải cạnh tranh với dân xứ khác khi muốn có việc làm tốt.

Sự phát triển kinh tế của hai miền duyên hải Đông- Tây khiến vùng Trung Tây (Mid West) bị bỏ rơi, các cơ sở kỹ nghệ đóng cửa vì chuyển sang nước khác.

Tranh chấp lãnh đạo của Cộng Hòa và Dân Chủ ngày càng phân hóa có tính bè phái, cá nhân hơn là đóng góp cho đất nước, dân tộc.

Thiên nhiên ưu đãi nước Mỹ, tự nhiên nước Mỹ phải hứng lấy trọng trách "anh hai". Vì nếu không làm thì hỗn loạn sẽ lan tràn trong trật tự thế giới mới và kinh tế toàn cầu (hay thế chiến) thì Mỹ cũng bị ảnh hưởng. Và nếu can thiệp sớm hay ngăn chận thì có thể giảm thiểu thiệt hại, tổn thất cho thế giới. Sau thế chiến thứ nhất đã cho thấy Mỹ không thể đóng cửa sống một mình.

Vậy nếu người dân Mỹ muốn nước Mỹ lãnh đạo thế giới thì phải có chính phủ lớn mạnh, nghĩa là người dân phải đóng thuế nhiều hơn, quan tâm đến thế giới nhiều hơn và đó mới là "nước Mỹ vĩ đại".

Còn nếu muốn người Mỹ trước (American first) tức là lo cho mình (bản thân) trước, lo cho thiên hạ sau thì nghe cũng có lý. Nhưng đó có phải là đóng cửa bỏ mặc thế giới cho Trung Cộng lấn áp? Hay phải săn sóc từng giới lao động, di dân … về nhà cửa, việc làm, y tế, trường học … và như thế nào là đủ cho giới giàu, giới nghèo?

Tại sao tôi đóng thuế nhiều mà tôi không được có ý kiến?

Nó làm giàu là nhờ đất nước này có sẵn cơ sở, nhân sự, luật lệ, điều kiện để giúp hắn thành công. Nếu bảo là có tài thì thử về các nước nghèo coi có làm nên sự nghiệp gì không? 

Tại sao nó đóng thuế (hay không đóng) bao nhiêu mà đòi hỏi nhiều thứ vậy?

Khi dân của thế giới nghèo đói vì chiến tranh, bệnh tật thì lại bu về nước Mỹ. Chạy đâu cho khỏi.

Bắt nhà giàu đóng thuế nhiều thì nó bỏ đi nước khác sống. Nó giàu nhờ khôn khéo làm ăn, nó bỏ đi thì mất nhân tài. Đem tiền đầu tư nước khác thì dân đen làm gì có việc làm mà nhà nước cũng chẳng thâu thuế được xu nào? 

Tại sao thế giới đổ xô về Mỹ làm ăn? Vì Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa. Thằng nào muốn bỏ Mỹ đi, cứ đi… có chỗ nào làm ăn bảo đảm như đất Mỹ không? Hong Kong, Singapore, Luân Đôn, Thượng Hải … thử đi rồi biết.

Khi tranh chấp tới mức độ cao thì mọi thủ đoạn được sử dụng ở cấp lãnh đạo chính trị. Trong khi quần chúng đối diện với những tranh chấp  về màu da, giới tính, nam-nữ, di trú…

Biến cố 9/11 vô tình hay cố ý đã dẫn đến biến cố 2008 khiến người dân Mỹ càng bất mãn với giới lãnh đạo chính trị mà họ gọi là vũng lầy (swamp).

Ở đây cũng phải nói đến vai trò của báo chí truyền thông và hệ thống tòa án.

Thời kỳ 1960s báo chí Mỹ bị lợi dụng bởi phe khuynh tả, chống lại chiến tranh VN. Đến 1970s, biến cố Watergate khiến tổng thống Nixon phải từ chức là một điểm son của ngành truyền thông Mỹ. Nhưng khi các thế lực tư bản vững mạnh (gian lận mà không bị phạt tù, mua chuộc các nhà chính trị) đã bắt đầu xâm nhập giới truyền thông bằng cách mua các hãng truyền thanh, truyền hình, báo chí … và từ đó ủng hộ các khuynh hướng Tả, Hữu. Báo chí bắt đầu thiên lệch một cách có hệ thống mà ít người Mỹ để ý. Có bao giờ bạn tự hỏi: Tại sao anh/chị phóng viên lại đặt câu hỏi như vậy mà không hỏi là XYZ? Lý do gì? Vô tình hay cố ý gài bẫy người trả lời?

Còn về các ông Tòa từ cấp thấp đến Tối Cao Pháp Viện cũng biến chất. Khi các đảng chính trị âm mưu chia cắt ranh giới quận, hạt để có lợi cho ứng cử viên của đảng thì vai trò của cán cân công lý cũng bắt đầu nghiêng ngả. Sự chọn lựa các vị Chánh Án của các tòa án do Tổng Thống và Thượng Viện chỉ định. Các đảng đã lợi dụng cơ hội để chọn các vị Chánh Án có khuynh hướng ủng hộ chủ trương của đảng mình (phá thai, di dân, bình đẳng lương bổng, quyền lập công đoàn, môi sinh, quyền giữ súng...).

Sự vận dụng của các nhà chính trị đã khiến người dân chỉ nghĩ đến quyền lợi cá nhân mà quên đi quyền lợi quốc gia. Khi các cuộc tranh cử đòi hỏi bạc tỷ và các công ty được Tối Cao Pháp Viện cho phép góp tiền như một con người (pháp nhân) thì "Dân chủ" đã suy thoái. Tại sao các cuộc vận động tranh cử phải chơi những trò dơ dáy, bẩn thỉu mà không tập trung thảo luận các chương trình sẽ thực hiện khi thắng cử. Khi các cuộc tranh cử và chọn ứng cử viên sơ bộ trở thành những trò hề moi tiền các nhóm thiểu số để ủng hộ thì giá trị của ứng cử viên ở đâu?

Thế nhưng trong tâm trí cả giới lãnh đạo lẫn người dân đều nghĩ về một nước Mỹ oanh liệt thời 1945 mà thực tế không còn nữa.

Tự hào về một Hiến Pháp dân chủ nhất thế giới, người Mỹ quên rằng đó chỉ là một xã ước giữa cá thể với tập thể. Tự do hay dân chủ vẫn chỉ là quyền của một cá nhân trong tập thể quốc gia, dân tộc. Đa số có quyền quyết định nhưng thiểu số vẫn có tiếng nói. Sự bóp méo về tự do ngôn luận (freedom of speech) không có nghĩa là xúi dục giết người, nhục mạ hay vu khống người khác. Các nhà chính trị đã lợi dụng để xách động, gây rối loạn có lợi cho âm mưu riêng.

Cũng như sự nhân danh người đóng thuế (taxpayer) để đòi hỏi chính quyền phải thỏa mãn yêu cầu của người dân. Đây cũng là chiến thuật của kẻ muốn tranh quyền dân cử xúi dân đòi hỏi chính quyền phải thỏa mãn yêu sách nếu không thì "tới kỳ bầu cử hãy bỏ phiếu cho tôi, tôi sẽ thỏa mãn yêu sách của quí vị". Và khi đắc cử họ không làm theo ý dân thì dân cũng chỉ...chờ dịp bầu cử để chọn người khác.

Một vấn đề khác là khi nước Mỹ thành lập, đất rộng, dân thưa, giao thông, thông tin chậm chạp … nên người dân muốn giới hạn  khả năng của chính phủ (small government) và để con người tự giải quyết với nhau cho nhanh. Nhưng khi thời thế thay đổi, phương tiện cải tiến, nhu cầu gia tăng, xã hội phức tạp thì chính phủ phải lớn mạnh mới đương đầu với các biến cố trong và ngoài nước hay thiên tai. Người dân Mỹ đã quên đi vai trò của nhà nước trong xã hội nên khi thiên tai, bệnh dịch hay khi bị giới tư bản bóc lột, công ty sách nhiễu, đe dọa thì kêu cứu ai nếu nhà nước không đủ ngân sách, nhân sự hay thẩm quyền để cứu xét?

Nước Mỹ trước chỉ đúng khi có lãnh đạo có đường lối dẫn dắt thế giới ra khỏi đám mây mù hỗn loạn. Mỹ vẫn là quốc gia có tiềm năng siêu cường để lãnh đạo vì có nhiều điều kiện. Nhưng liệu người dân Mỹ có ý thức những sai lầm để sửa đổi hay vẫn chứng nào tật ấy? "Cái tôi" của dân Mỹ lớn hơn bất cứ dân tộc khác, kể cả Đức, Nhật, Nga, Do Thái, Trung Hoa….

Nước Mỹ trước tiên. Đúng nhưng đó là cái gì? Không phải lại là vĩ đại nữa. Vì cái "vĩ đại của" 1918 và 1945 đã đi vào quá khứ rồi, có đem trở lại vào 2000s thì "xưa rồi, Diễm!".

Cũng không phải là vai trò của lưỡng đảng "bảo thủ" hay "công bằng xã hội". Vì có gì tốt để bảo thủ khi anh luôn luôn muốn tiến về phía trước? Đứng đầu thế giới về mọi mặt? Làm sao có công bằng xã hội khi nạn kỳ thị chủng tộc, nam nữ , giàu nghèo vẫn còn? Chính quyền và giáo quyền biệt lập nhưng cả hai đều rơi vào khủng hoảng đạo đức? Tam quyền phân lập khi thành kiến, bè phái xâm nhập cả ba ngành.

Tóm lại nước Mỹ và dân Mỹ vẫn chưa hiểu về luật nhân quả. Rất đơn giản nhưng rất khó xài.

Người dân Mỹ vì sống trong dư thừa lâu nên mất nhạy cảm. May ra có thể một vài anh chị di dân nào đó cố gắng dạy con nên người (như Obama) mà ra tay sửa nhẹ nước Mỹ để đảm đang vai trò dẫn dắt thế giới đi tìm hòa bình.

Trách nhiệm của một công dân trong nước mạnh không phải chỉ là ăn, chơi, du lịch, thể thao… mà phải nhìn ra cộng đồng thế giới. Nếu không lãnh trách nhiệm đó thì có chịu cho người khác (nước yếu, dân nghèo) dẫn dắt hay không?

Nước Mỹ trước tiên phải là nước Mỹ tiên phong, mở đường, sáng kiến nhưng cũng phải giữ vững sự khiêm nhường, bình đẳng, công bằng, giản dị chứ không phải nước Mỹ làm cha nội thế giới như kiểu Trung Cộng thì chắc phải di tản lần nữa.

       Make_America_Great_Again_Funny_Meme TCL

Tháng 4 năm 2020
   (Việt lịch 4899)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Mười Một 20208:20 CH(Xem: 30)
Và khi phân mệnh hay "cương thường" đã không còn thì xã hội sẽ rối loạn vì phân công và phân lợi không còn theo các quy định của "chính kỳ sở mệnh" khi các cộng sự viên lần lượt ra đi và trong nội các không dám phản đối những gì ông ta làm sai, nói bậy chỉ vì "lòng trung thành" (loyalty). Mà nếu ai đó phản đối thì sớm muộn cũng bị loại trừ như những người đã từng làm việc cho Trump và từng ra đi vì bị đuổi việc hoặc tự xin nghỉ bởi không thấy được khả năng lãnh đạo của Trump. Cuối cùng Trump có một nội các bù nhìn để phục vụ lợi ích của Trump.
24 Tháng Mười Một 20208:07 CH(Xem: 29)
Tất cả những câu hỏi bên trên phải do chính tự mình trả lời. Vừa đóng vai trò tự mình tìm giải pháp cho vấn đề và ngược lại đặt mình vào vị trí người bên ngoài để có suy nghĩ gì về thái độ, những suy nghĩ đã nằm trong tiềm thức của chính mình, do những kinh nghiệm bản thân đã hình thành trong tư duy thức của mình. Nếu chúng ta nhìn ra được vấn đề thì câu hỏi cho chính chúng ta là: chúng ta có sẵn sàng loại bỏ những tư duy hoàn toàn sai lầm để chấp nhận một tư duy mới hợp với nhân đạo (đường sống của con người), sẵn sàng đứng lên để sống thật, sống biết chứ không cúi đầu làm nô lệ cho chính những tư duy sai lầm của mình?
23 Tháng Mười Một 20208:46 CH(Xem: 144)
Đúng, họ có thể quen với việc bị tuyên truyền nhồi sọ hàng ngày hàng giờ với các chương trình thần thánh hóa lãnh tụ, họ đã từng yêu bác hồ hơn cha mẹ của mình, họ đã bị nhồi sọ tư tưởng bằng trò đánh lận giữa đảng phái và tổ quốc như ‘Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội’, và nền giáo dục XHCN chỉ là một nền giáo dục làm thui chột đầu óc con người, những người nào đã hoàn tất việc học trong nước dưới thời cộng sản thì họ chỉ biết tin theo những loại tuyên truyền xám, tuyên truyền một chiều cộng với tâm thức u mê, yêu Mỹ phải yêu tổng thống Trump (như yêu tổ quốc phải yêu đảng csVN) đã biến họ thành một đám người cuồng vọng ...
23 Tháng Mười Một 20208:46 CH(Xem: 65)
Một vài trận đánh của chiến tranh thương mại hay những lần xuất chiêu trong cuộc chiến tranh công nghệ của tổng thống Trump vẫn chưa nói lên điều gì. Cuộc chiến Mỹ - Tàu là cả quá trình lâu dài, chiến thắng chung cuộc giành có kẻ nào biết đấm vào tử huyệt phía kia chứ không phải đánh tới tấp mà đã thắng. Trong cuộc đối đầu với Trump, Tập yếu thế hơn thật, nhưng nói Tập thua thì e là quá sớm. Thua mặt trận này, Tàu bày mặt trận khác, Tàu không dễ thua và cũng không dễ sụp như nhiều người tưởng.
22 Tháng Mười Một 20208:42 CH(Xem: 148)
Thật đau buồn, thất vọng để nhận ra rằng sự gian manh, lẽo lự, trơ trẽn, mất nhân cách, tự trọng của Donald Trump, Rudy Giuliani, một số TNS, dân biểu, đảng viên đảng Cộng Hòa lại ảnh hưởng, tác hại đến trí thức Việt Nam ghê gớm, nặng nề như vậy. Với tâm thức nô lệ, trông chờ ngoại bang, tôn sùng lãnh tụ, họ hăng hái, hào hứng, hăm hở, hân hoan, học hỏi những hành động, phát ngôn của Trump, nhai lại những câu chuyện bịa đặt, những vu khống hàm hồ, những thuyết âm mưu phát xuất từ Đại Kỷ Nguyên, Epoch Times, Breitbart...bất chấp sự thật diễn ra hàng ngày được truyền thông dòng chính đưa tin, có thể kiểm chứng được.
20 Tháng Mười Một 202010:33 CH(Xem: 324)
Nếu cái lợi của Tàu mà ta không tận dụng được thì ắt, Tàu nó sẽ tận dụng ta làm lợi cho nó. Khi đó, lao động Tàu sẽ nhập khẩu vào Việt Nam tạo nên mối lo người Tàu sẽ lập nên những khu định cư trên lãnh thổ Việt Nam ở tương lai. Hoạc biết đâu khi đó Mỹ ra ra thêm đòn trừng phạt lên hàng hóa Việt Nam vì cái tội “cho Tàu mượn đường sang Mỹ”. Rồi ô nhiễm môi trường vv… Nói thật, tốc độ nguồn đầu tư FDI từ Trung Cộng vào Việt Nam một cách bất thường làm cho người Việt lo nhiều hơn mừng.
20 Tháng Mười Một 202010:21 CH(Xem: 109)
Không biết trong vấn đề này người Ấn họ tự tính toán cho bài toán riêng mà rút khỏi RCEP hay họ rút kinh nghiệm từ Việt Nam? Không biết, chỉ biết người Ấn họ làm thế là sáng suốt. Bởi đơn giản không thể để 1,37 tỷ dân Ấn làm thị trường tiêu thụ béo bở cho Tàu, điều đó chẳng khác nào vỗ béo kẻ thù. Hơn nữa, với việc làm này họ sẽ bảo vệ được nền sản xuất của họ. Sân chơi còn nhiều, còn đó Mỹ và EU đó, Ấn có nhiều đường lựa chọn cho sân chơi khác. Họ từ chối RCEP cho thấy họ sáng suốt, bởi đơn giản họ có đối lập và một xã hội dân sự tốt. Chính lực lượng này là đối trọng để ngăn chặn đường lối sai lầm của đảng cầm quyền..
19 Tháng Mười Một 202010:50 CH(Xem: 358)
Trong thâm tâm Trọng Lú muốn đánh bóng tên tuổi của hắn được vang xa như bức tượng và lưu truyền qua nhiều thập niên theo kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Đáng tiếc rằng điều đó đâu có đơn giản, hãy tự soi lại mình qua tấm kiểng để nhìn nhận bản chất văn hóa và đạo đức, đừng nghĩ rằng một vài người khen là sẽ có hàng trăm người quý mến. Tổng bí thư thường trực mà hắn đang ngồi nhiều năm qua, nay hắn muốn ngồi thêm một nhiệm kỳ nữa, cái ghế hắn đang ngồi không muốn nhường cho bất cứ ai và hắn muốn chiếm trọn cho hắn coi như là của riêng mình.
19 Tháng Mười Một 202010:45 CH(Xem: 213)
Trong một cuộc phỏng vấn trên CNN’s New Day, Kinzinger cho biết Krebs đang làm công việc của mình và bảo vệ an ninh của cuộc bầu cử. “Chris Krebs cho biết cuộc bầu cử diễn ra an toàn … và tất nhiên, điều đó trái ngược với những gì tổng thống đang cố gắng nói”, Kinzinger nói. “Giống như một cuộc thanh trừng lòng trung thành đang diễn ra trong tháng cuối cùng của Tòa Bạch Ốc.” Tổng thống, người đã từ chối chấp nhận thua cử trước Phó Tổng thống Joe Biden, nói trên Twitter rằng Krebs bị chấm dứt ” có hiệu lực ngay lập tức .” Ông cáo buộc rằng...
18 Tháng Mười Một 20207:23 CH(Xem: 180)
Thông thường những chiêu nào Mỹ dùng rồi thì Tàu hay dùng lại và rất thành công, bởi đơn giản học Mỹ là học những trò chơi lớn và cũng đồng nghĩa với việc học hỏi sự thành công. Nếu để ý kỹ, thì không khó để phát hiện ra Alibaba là phiên bản của Amazon, Weibo là phiên bản của Facebook vv.. Ai cũng biết, người Tàu nổi tiếng là ăn cắp ý tưởng và tìm kiếm con đường đi đến thành công mà bỏ ra ít chất xám nhất, điều đó không cần phải bàn cãi. Phải nói Tàu là bậc thầy về ăn cắp ý tưởng và nước Tàu lớn mạnh như ngày nay nhờ phần lớn ở tài ăn cắp của họ.
24 Tháng Mười Một 2020
Và khi phân mệnh hay "cương thường" đã không còn thì xã hội sẽ rối loạn vì phân công và phân lợi không còn theo các quy định của "chính kỳ sở mệnh" khi các cộng sự viên lần lượt ra đi và trong nội các không dám phản đối những gì ông ta làm sai, nói bậy chỉ vì "lòng trung thành" (loyalty). Mà nếu ai đó phản đối thì sớm muộn cũng bị loại trừ như những người đã từng làm việc cho Trump và từng ra đi vì bị đuổi việc hoặc tự xin nghỉ bởi không thấy được khả năng lãnh đạo của Trump. Cuối cùng Trump có một nội các bù nhìn để phục vụ lợi ích của Trump.
24 Tháng Mười Một 2020
Tất cả những câu hỏi bên trên phải do chính tự mình trả lời. Vừa đóng vai trò tự mình tìm giải pháp cho vấn đề và ngược lại đặt mình vào vị trí người bên ngoài để có suy nghĩ gì về thái độ, những suy nghĩ đã nằm trong tiềm thức của chính mình, do những kinh nghiệm bản thân đã hình thành trong tư duy thức của mình. Nếu chúng ta nhìn ra được vấn đề thì câu hỏi cho chính chúng ta là: chúng ta có sẵn sàng loại bỏ những tư duy hoàn toàn sai lầm để chấp nhận một tư duy mới hợp với nhân đạo (đường sống của con người), sẵn sàng đứng lên để sống thật, sống biết chứ không cúi đầu làm nô lệ cho chính những tư duy sai lầm của mình?
23 Tháng Mười Một 2020
Đúng, họ có thể quen với việc bị tuyên truyền nhồi sọ hàng ngày hàng giờ với các chương trình thần thánh hóa lãnh tụ, họ đã từng yêu bác hồ hơn cha mẹ của mình, họ đã bị nhồi sọ tư tưởng bằng trò đánh lận giữa đảng phái và tổ quốc như ‘Yêu nước phải yêu chủ nghĩa xã hội’, và nền giáo dục XHCN chỉ là một nền giáo dục làm thui chột đầu óc con người, những người nào đã hoàn tất việc học trong nước dưới thời cộng sản thì họ chỉ biết tin theo những loại tuyên truyền xám, tuyên truyền một chiều cộng với tâm thức u mê, yêu Mỹ phải yêu tổng thống Trump (như yêu tổ quốc phải yêu đảng csVN) đã biến họ thành một đám người cuồng vọng ...
23 Tháng Mười Một 2020
Một vài trận đánh của chiến tranh thương mại hay những lần xuất chiêu trong cuộc chiến tranh công nghệ của tổng thống Trump vẫn chưa nói lên điều gì. Cuộc chiến Mỹ - Tàu là cả quá trình lâu dài, chiến thắng chung cuộc giành có kẻ nào biết đấm vào tử huyệt phía kia chứ không phải đánh tới tấp mà đã thắng. Trong cuộc đối đầu với Trump, Tập yếu thế hơn thật, nhưng nói Tập thua thì e là quá sớm. Thua mặt trận này, Tàu bày mặt trận khác, Tàu không dễ thua và cũng không dễ sụp như nhiều người tưởng.
22 Tháng Mười Một 2020
Thật đau buồn, thất vọng để nhận ra rằng sự gian manh, lẽo lự, trơ trẽn, mất nhân cách, tự trọng của Donald Trump, Rudy Giuliani, một số TNS, dân biểu, đảng viên đảng Cộng Hòa lại ảnh hưởng, tác hại đến trí thức Việt Nam ghê gớm, nặng nề như vậy. Với tâm thức nô lệ, trông chờ ngoại bang, tôn sùng lãnh tụ, họ hăng hái, hào hứng, hăm hở, hân hoan, học hỏi những hành động, phát ngôn của Trump, nhai lại những câu chuyện bịa đặt, những vu khống hàm hồ, những thuyết âm mưu phát xuất từ Đại Kỷ Nguyên, Epoch Times, Breitbart...bất chấp sự thật diễn ra hàng ngày được truyền thông dòng chính đưa tin, có thể kiểm chứng được.
20 Tháng Mười Một 2020
Nếu cái lợi của Tàu mà ta không tận dụng được thì ắt, Tàu nó sẽ tận dụng ta làm lợi cho nó. Khi đó, lao động Tàu sẽ nhập khẩu vào Việt Nam tạo nên mối lo người Tàu sẽ lập nên những khu định cư trên lãnh thổ Việt Nam ở tương lai. Hoạc biết đâu khi đó Mỹ ra ra thêm đòn trừng phạt lên hàng hóa Việt Nam vì cái tội “cho Tàu mượn đường sang Mỹ”. Rồi ô nhiễm môi trường vv… Nói thật, tốc độ nguồn đầu tư FDI từ Trung Cộng vào Việt Nam một cách bất thường làm cho người Việt lo nhiều hơn mừng.
20 Tháng Mười Một 2020
Không biết trong vấn đề này người Ấn họ tự tính toán cho bài toán riêng mà rút khỏi RCEP hay họ rút kinh nghiệm từ Việt Nam? Không biết, chỉ biết người Ấn họ làm thế là sáng suốt. Bởi đơn giản không thể để 1,37 tỷ dân Ấn làm thị trường tiêu thụ béo bở cho Tàu, điều đó chẳng khác nào vỗ béo kẻ thù. Hơn nữa, với việc làm này họ sẽ bảo vệ được nền sản xuất của họ. Sân chơi còn nhiều, còn đó Mỹ và EU đó, Ấn có nhiều đường lựa chọn cho sân chơi khác. Họ từ chối RCEP cho thấy họ sáng suốt, bởi đơn giản họ có đối lập và một xã hội dân sự tốt. Chính lực lượng này là đối trọng để ngăn chặn đường lối sai lầm của đảng cầm quyền..
19 Tháng Mười Một 2020
Trong thâm tâm Trọng Lú muốn đánh bóng tên tuổi của hắn được vang xa như bức tượng và lưu truyền qua nhiều thập niên theo kiểu Chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Đáng tiếc rằng điều đó đâu có đơn giản, hãy tự soi lại mình qua tấm kiểng để nhìn nhận bản chất văn hóa và đạo đức, đừng nghĩ rằng một vài người khen là sẽ có hàng trăm người quý mến. Tổng bí thư thường trực mà hắn đang ngồi nhiều năm qua, nay hắn muốn ngồi thêm một nhiệm kỳ nữa, cái ghế hắn đang ngồi không muốn nhường cho bất cứ ai và hắn muốn chiếm trọn cho hắn coi như là của riêng mình.
19 Tháng Mười Một 2020
Trong một cuộc phỏng vấn trên CNN’s New Day, Kinzinger cho biết Krebs đang làm công việc của mình và bảo vệ an ninh của cuộc bầu cử. “Chris Krebs cho biết cuộc bầu cử diễn ra an toàn … và tất nhiên, điều đó trái ngược với những gì tổng thống đang cố gắng nói”, Kinzinger nói. “Giống như một cuộc thanh trừng lòng trung thành đang diễn ra trong tháng cuối cùng của Tòa Bạch Ốc.” Tổng thống, người đã từ chối chấp nhận thua cử trước Phó Tổng thống Joe Biden, nói trên Twitter rằng Krebs bị chấm dứt ” có hiệu lực ngay lập tức .” Ông cáo buộc rằng...
18 Tháng Mười Một 2020
Thông thường những chiêu nào Mỹ dùng rồi thì Tàu hay dùng lại và rất thành công, bởi đơn giản học Mỹ là học những trò chơi lớn và cũng đồng nghĩa với việc học hỏi sự thành công. Nếu để ý kỹ, thì không khó để phát hiện ra Alibaba là phiên bản của Amazon, Weibo là phiên bản của Facebook vv.. Ai cũng biết, người Tàu nổi tiếng là ăn cắp ý tưởng và tìm kiếm con đường đi đến thành công mà bỏ ra ít chất xám nhất, điều đó không cần phải bàn cãi. Phải nói Tàu là bậc thầy về ăn cắp ý tưởng và nước Tàu lớn mạnh như ngày nay nhờ phần lớn ở tài ăn cắp của họ.