Phải chăng đó là lỗi của chúng ta?

30 Tháng Năm 20203:02 CH(Xem: 723)

                                Phải chăng đó là lỗi của chúng ta?


100940581_624292311763255_2143992213250506752_n





Phạm Minh Vũ
   Facebook




Có một người vừa nằm xuống - chiều qua...;

    Tôi đã lặng người rồi cảm thấy day dứt khi xem ảnh của Anh Lương Hữu Phước, một người tội nghiệp đã kêu oan nhiều lần, và đã tìm tới cái chết để chấm dứt chuỗi dằn vặt mà cả cuộc đời Anh ôm lấy, nằm dưới sân Toà Án Bình Phước, nơi thực thi công lý mà gần như chẳng có công lý.

Mưu cầu cuộc sống hạnh phúc là bản năng của con người, Anh Phước không may mắn khi có quá nhiều biến cố trong cuộc đời Anh. Từ con gái của Anh bị giết, đến vợ bỏ đi, tới miền đất mới để quên đi nỗi đau đó thì đất đai ruộng vườn của Anh bị chính quyền cướp bằng cái gọi là thu hồi.

Nhiều biến cố ập đến với Anh, chưa yên một phút thì, ba năm trước, chở giúp 1 người bạn về nhà, không may đụng xe, bạn chết, rồi nhận án 3 năm tù, và cũng suốt 3 năm qua ròng rã kêu oan. Ngay cả tết đến cũng không hàng xóm người thân nào dám đến nhà Anh thăm hỏi, Anh cũng chẳng dám đến chơi với ai sợ mang xui xẻo đến với họ.

Có lẽ, Anh Phước đã quá tuyệt vọng, quá đau khổ và cái chết sẽ cho anh chấm dứt chuỗi đau khổ ấy, nhưng cái chết của Anh không phải như những người thường khác, Anh trước khi chết còn gửi gắm đến người ở lại một thông điệp rằng “Anh hi vọng thức tỉnh nền tư pháp của Bình Phước”, cái chết này thực sự không phải bình thường, nó ý nghĩa quá, trong lúc tuyệt vọng nhất Anh không phải chỉ muốn tìm lại công lý cho một mình Anh, Anh còn mong nó sẽ được thực thi cho nhiều người khác nữa, thì cái chết này thật đáng trân trọng.

Tôi không biết trước khi uống thuốc sâu và nhảy lầu để quyên sinh, anh nghĩ gì? Nhưng điều tôi day dứt từ hôm qua tới bây giờ, phải chăng Anh chết, đó là lỗi của tôi?

Có một câu chuyện tôi muốn kể ở đây, để cho thấy tôi, có lỗi trong cái chết của Anh Phước.

Một buổi tối lạnh lẽo tháng 1/1935, phiên tòa ban đêm đang được tiến hành tại một phường khó khăn nhất thuộc thành phố New York.

Một phụ nữ già và rách rưới được đưa đến, bà bị buộc tội ăn trộm một ổ bánh mì. Khuôn mặt bà u sầu, ẩn trong vẻ u sầu đó là một sự xấu hổ.

Quan tòa hỏi: “Bị cáo, có đúng là bà đã ăn trộm bánh mì không?”

Người phụ nữ cúi đầu và lúng túng trả lời: “Đúng vậy! Thưa quan tòa, tôi thực sự đã ăn trộm bánh mì!”
Quan tòa lại hỏi: “Động cơ ăn trộm bánh mì của bà là gì? Có phải vì đói khát không?”

“Đúng ạ!” Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn vị thẩm phán và nói: “Đúng là tôi đói. Con rể đã bỏ rơi gia đình, con gái tôi thì bị bệnh còn 2 đứa cháu nhỏ đang chết đói. Chúng đã mấy ngày hôm nay không được ăn rồi. Tôi không thể trơ mắt nhìn chúng chết đói được, chúng vẫn còn quá nhỏ!”

Nghe người phụ nữ nói xong, mọi người xung quanh bắt đầu lầm rầm những tiếng bàn tán.

Tuy nhiên, người chủ cửa hàng nơi bị trộm bánh mì thì không đồng ý tha thứ. “Đây là một vùng kém an ninh, thưa Ngài,” ông nói. “Bà ấy phải bị trừng phạt để làm gương cho những người khác.”

Vị thẩm phán thở dài, nhìn về phía người phụ nữ và nói: “Bị cáo, tôi phải làm việc theo lẽ công bằng, chấp hành theo pháp luật. Bà có hai lựa chọn: nộp phạt 10 đô la hoặc chấp nhận bị giam 10 ngày.”

Thị trưởng của thành phố New York khi đó – ông Fiorello LaGuardia cũng có mặt và ông chính là vị thẩm phán trong buổi tối hôm đó. Khi đọc tuyên án trên, ông đồng thời cũng đưa tay vào túi, lấy ra một tờ tiền và thả vào chiếc mũ của mình. Ông nói lớn, “Đây là 10 đô la mà tôi sẽ trả cho án phạt này. Ngoài ra tôi phạt mỗi người trong phòng xét xử này 50 cent, đó là số tiền phạt cho sự thờ ơ của chúng ta khi ở cùng khu phố mà lại để cho một người phụ nữ phải đi ăn trộm bánh mì về nuôi cháu. Ông Baliff, hãy đi thu tiền và đưa tặng cho bị cáo.”

Ngày hôm sau, tờ báo thành phố New York đưa tin đã có 47,5 đô la được gửi đến cho người phụ nữ khốn khó kia. 50 cent trong đó là do người chủ cửa hàng tạp hóa đóng góp, ngoài ra còn có khoảng vài chục bị cáo khác đang chờ xét xử, và các cảnh sát có mặt khi đó, họ đều vinh hạnh được đóng góp 50 cent và đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt”.

Về lý thuyết, một phụ nữ ăn trộm bánh mì bị phạt tiền đâu có quan hệ gì đến người khác? Vị Thị trưởng trả lời một cách minh bạch – đó là trả tiền cho sự lạnh lùng của chúng ta.

Ông nói: Giữa con người với con người không phải là không có mối quan hệ, con người đến thế gian này, với tư cách là một phần tử trong xã hội, là đã có khế ước (hợp đồng), tương tự như trong quan hệ lợi ích vật chất là có khế ước pháp lý, về giao lưu chia sẻ trong cuộc sống cũng có khế ước tinh thần.

“Lương thiện” không phải chỉ là một loại phẩm chất đối lập với sự lạnh lùng, gian trá, tàn nhẫn và tư lợi, mà còn là một loại khế ước về tinh thần.

Trong cuộc đời, ai cũng có thể gặp phải cảnh nguy nan khốn khó, ai cũng có thể trở thành kẻ yếu, nếu như chúng ta không giúp đỡ người khác trong lúc nguy cấp, ai có thể đảm bảo rằng mình sẽ không phải là người tiếp theo?

Lòng người chỉ có hướng thiện mới có thể được ánh mặt trời chiếu rọi và “khế ước lương thiện” mới có thể tồn tại phổ biến trên thế giới này. Người hiểu được rằng phải quý trọng loại khế ước này chính là người cao quý. Người hiểu được rằng phải trả tiền cho sự thờ ơ là người sáng suốt. Xã hội đương thời quá lạnh lùng, nếu chúng ta không nhận thức ra và thay đổi, có lẽ chúng ta sẽ vì sự ích kỷ của mình mà phải trả giá thật nhiều!

Tôi Không biết có thức tỉnh được nền tư pháp của Việt Nam như ý Anh muốn hay không, nhưng chắc chắn cái chết của anh đã lay động cho hàng nghìn, hàng triệu người, trong đó có tôi. Không những muốn thức tỉnh nền tư pháp để cứu người khác không bị oan ức như Anh, Anh Phước còn đánh động lương tri người Việt, ngoài khế ước xã hội ra, cần có khế ước tinh thần để yêu thương.

Tôi đã quá thờ ơ, sống ích kỷ, để Anh Phước một mình, cô đơn và tuyệt vọng mà làm ngơ, giá như tôi đấu tranh mạnh mẽ để xoá bỏ nền tư pháp độc tài, độc quyền toàn trị này thì Anh Phước sẽ đâu thể chết. Khế ước lương thiện căn bản ấy, trong tôi đã không hề tồn tại.

Và giá như tôi biết đến anh sớm hơn, an ủi Anh liệu Anh có chết? Anh gặp gian nan khốn khó, tôi bỏ rơi Anh. Anh chết không thể không có lỗi của tôi!

Tôi đã day dứt hơn khi nghĩ, cứ sống trong thể chế độc tài, nền tư pháp thối nát như thế này, hôm nay Anh Phước, ngày mai sẽ là ai?

Sẽ là ai? Tôi không biết nữa, vì xã hội này có quá nhiều oan ức.

Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng tắt dần, dưới làn mưa rơi rả rích, tôi Xin thắp nén nhang lòng gửi đến vong linh anh, vì cái chết cao đẹp của Anh, cầu nguyện Anh sẽ đến miền cực lạc, nơi ấy chẳng còn đau khổ nữa!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Bảy 20209:34 CH(Xem: 98)
Thanh niên Hongkong đã đứng lên chỉ vì Hongkong ngày càng tệ hại hơn, dân quyền đang bị đe dọa nặng nề, còn dân xã nghĩ thì thế nào trong khi sự tồn vong của đất nước đang bên bờ vực, sự toàn vẹn lãnh thổ bị giặc cướp xâm phạm hàng ngày. Xin hỏi trước vấn nạn đó đã có được trăm người dân, ngàn người dân, dám đứng lên thẳng thắn mặt đối mặt, với lũ Ba Đình buôn dân bán nước không? Hỏi chỉ là bởi thất vọng bởi bao năm luôn mong đợi một điều gì đó xảy ra! Chỉ lẻ tẻ một vài người, lại thêm sự quay lưng né tránh của chính người dân xã nghĩa...
11 Tháng Bảy 202011:28 CH(Xem: 96)
Những thế hệ già nua về nhận thức này đã không tự nhìn thấy những công việc họ làm suốt mấy chục năm qua, nó không có gì khác hơn cái bản sao của người Cộng Sản, của chủ nghĩa Cộng Sản là mấy, qua việc trù dập, qua việc chụp mũ và nhất là qua lối tấn công đàn áp người khác chính kiến bằng chính cái chiêu trò bẩn thỉu và bỉ ổi nhất của Cộng Sản, trò Đấu Tố Những Người Bất Đồng Chính Kiến Qua Tòa Án Nhân Dân mà họ căng lều lập ra như ở các “Cộng Đồng Người Việt” ở Mỹ. Chẳng hạn như vụ tấn công chụp mũ bà Dân Biểu Trâm Nguyễn ở Andover, Massachusetts...
10 Tháng Bảy 202010:03 CH(Xem: 127)
Với 88 trạm BOT dày đặc, mà chủ yếu là trên quốc lộ thì dân không có chọn lựa sử dụng hạ tầng miễn phí, chính vì thế toàn bộ nền kinh tế đất nước bị BOT trấn lột một cách cưỡng bức mà không có đường nào thoát. Chính quyền CS đã từ chối xây dựng hạ tầng cơ bản phục vụ dân sinh, trong khi đó người dân Việt Nam phải gồng lưng đóng thuế cho chính quyền thuộc loại cao nhất Châu Á. Như vậy, qua đây chúng ta mới thấy, BOT ở nước khác chỉ đơn giản nâng cao chất lượng hạ tầng, còn hệ thống BOT Việt Nam đang làm nhiệm vụ trấn lột toàn dân. Chính vì vậy mà chúng ta...
09 Tháng Bảy 20209:13 CH(Xem: 169)
Các bạn có thể thờ ông Trump như một vị thần nếu như các bạn muốn. Còn với tôi, ông ta chỉ là một con người với đầy rẫy những khiếm khuyết. Nhưng ngay cả như vậy, nếu ông ta chỉ là ông chủ của một cái casino, thì tui không cần nói làm gì. Nhưng ông ta đang là Tổng Thống Mỹ, nghĩa là ông ta đang là đầy tớ của dân Mỹ, cho nên tôi phải quan tâm vì mọi quyết định của ông Trump đều ít nhiều có ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, gia đình tôi và tương lai của con cái tôi. Thuê đầy tớ thì phải biết họ làm gì và làm như thế nào chứ? Làm không được thì phải đuổi để mướn người khác...
09 Tháng Bảy 20209:12 CH(Xem: 137)
Theo Luật Sư, Tổng thống Hoa Kỳ đã cố gắng buộc Trung tá Vindman phải lựa chọn: Tuân theo luật pháp hoặc làm theo ý Tổng Thống. Tôn trọng lời thề với Hiến Pháp hay bảo vệ sự nghiệp của mình. "Đây là những lựa chọn mà không ai ở Hoa Kỳ phải trải qua, nhất là cho một người mà đã dành cả cuộc đời của mình để phục vụ đất nước, ông Pressman nói thêm, Vindman "đã làm những gì mà luật pháp buộc anh ta phải làm, và vì vậy anh ta bị tổng thống và các bè phái thanh trừng.”
08 Tháng Bảy 202010:12 CH(Xem: 160)
Đã bao nhiêu năm, hết đời thủ tướng này đến đời thủ tướng khác mà CS không ngăn nổi trò mượn đường của Tàu Cộng và đã làm Việt Nam mất không biết bao nhiêu cơ hội mở rộng thị trường sang Mỹ. Thì điều đó cũng chứng tỏ sự bất tài của ĐCS. Yếu kém thế, nhưng Nguyễn Xuân Phúc vẫn cứ khoác lác rằng: “Cả thế giới suy thoái nặng nề, kinh tế Việt Nam trên đà hồi phục”. Với CS, Việt Nam mất rất nhiều cơ hội để phát triển mà chúng ta không thể nào cân đo đong đếm được. Chấp nhạn CS cai trị là chấp nhận nhiều mất mát lớn.
08 Tháng Bảy 202010:07 CH(Xem: 137)
Chẳng biết tin tức có được từ đâu, và với dữ liệu nào, “người dân Việt yêu nước” với mối thù Trung Quốc đến tận xương tủy, cùng nhau tung hê những sự kiện Donald Trump đánh cho kinh tế của Trung Quốc xất bất xang bang, tả tơi tơi tả như cái mền rách, tình tiết gay cấn không khác gì trong những bộ phim Hong Kong dài nhiều tập. Trên thực tế, suốt 2 năm qua cho thấy, Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Cộng Sản bắc Kinh chưa hề có bất kỳ nhượng bộ nào, trong khi Donald Trump và chính quyền của ông ta luôn là những người mở lời mời đối phương ngồi trở vào bàn...
08 Tháng Bảy 202010:06 CH(Xem: 118)
Khi cộng sản biến thành tư bản và tư bản biến thành độc tài cộng sản thì tầng lớp cai trị bao gồm một bên là kẻ cầm quyền và các đại công ty (cho dù là dưới một nhãn hiệu hay nhiều tên hiệu khác nhau); bên kia là các tầng lớp dân chúng luôn luôn bất mãn, chống đối nhưng ô hợp. Phải chăng họ đang chờ đợi một cuộc cách mạng "toàn thế giới": Đồng loạt và Đồng khởi??? Vì không thể thực hiện những cuộc cách mạng cục bộ sẽ bị đàn áp bởi chính quyền quyền địa phương cũng như thế lực tư bản quốc tế cho nên phải có một kế hoạch hóa toàn cầu với những điều kiện tất yếu...
07 Tháng Bảy 202010:43 CH(Xem: 249)
Tranh đấu đâu có hề đơn giản như những ông bà ngồi trong bàn giấy mong cầu Mỹ đánh TQ và giải phóng dùm cho dân tộc?, như những sỹ phu Bắc Hà ra ứng cử đại biểu quốc hội để hy vọng khi mình vào đó sẽ có thể “chuyển hóa” (nguyễn minh triết) được đảng cs? Trái với cái suy nghĩ của ông bà dù cho Mỹ có đánh được TQ thì cũng u đầu mẻ trán qua cuộc chiến thương mại, còn khi trở thành đại biểu quốc hội thì quý vị chả có chuyển hóa được cái gì cả mà chỉ trở thành một thành viên nhìn hình hcm mà gân cổ lên hát quốc ca sắt máu căm thù, để ca tụng suy tôn...
07 Tháng Bảy 202010:31 CH(Xem: 167)
Tính tình tàn nhẫn, tim lạnh này giúp cho Trump đi theo nghề làm chính trị. Là 1 tổng thống, Donald Trump đã đối xử quá ác độc đối với các trẻ con của những người tị nạn chính trị (hoặc vì lý do nào đó) muốn nhập cư vào Mỹ. Ông ta cách biệt con nít với bố mẹ của chúng và nhốt chúng vào “lồng”. Trong mùa đại dịch, trên 121,000 đã chết và sẽ còn thêm nhiều người nữa, ông ta vẫn tỉnh bơ, ung dung như chẳng có gì xẩy ra, còn nói láo, đổ thừa lỗi cho người khác. Trump đã mồm loa mép dãi biện hộ cho những cách chữa trị chết người, không thể chứng minh được...
12 Tháng Bảy 2020
Thanh niên Hongkong đã đứng lên chỉ vì Hongkong ngày càng tệ hại hơn, dân quyền đang bị đe dọa nặng nề, còn dân xã nghĩ thì thế nào trong khi sự tồn vong của đất nước đang bên bờ vực, sự toàn vẹn lãnh thổ bị giặc cướp xâm phạm hàng ngày. Xin hỏi trước vấn nạn đó đã có được trăm người dân, ngàn người dân, dám đứng lên thẳng thắn mặt đối mặt, với lũ Ba Đình buôn dân bán nước không? Hỏi chỉ là bởi thất vọng bởi bao năm luôn mong đợi một điều gì đó xảy ra! Chỉ lẻ tẻ một vài người, lại thêm sự quay lưng né tránh của chính người dân xã nghĩa...
11 Tháng Bảy 2020
Những thế hệ già nua về nhận thức này đã không tự nhìn thấy những công việc họ làm suốt mấy chục năm qua, nó không có gì khác hơn cái bản sao của người Cộng Sản, của chủ nghĩa Cộng Sản là mấy, qua việc trù dập, qua việc chụp mũ và nhất là qua lối tấn công đàn áp người khác chính kiến bằng chính cái chiêu trò bẩn thỉu và bỉ ổi nhất của Cộng Sản, trò Đấu Tố Những Người Bất Đồng Chính Kiến Qua Tòa Án Nhân Dân mà họ căng lều lập ra như ở các “Cộng Đồng Người Việt” ở Mỹ. Chẳng hạn như vụ tấn công chụp mũ bà Dân Biểu Trâm Nguyễn ở Andover, Massachusetts...
10 Tháng Bảy 2020
Với 88 trạm BOT dày đặc, mà chủ yếu là trên quốc lộ thì dân không có chọn lựa sử dụng hạ tầng miễn phí, chính vì thế toàn bộ nền kinh tế đất nước bị BOT trấn lột một cách cưỡng bức mà không có đường nào thoát. Chính quyền CS đã từ chối xây dựng hạ tầng cơ bản phục vụ dân sinh, trong khi đó người dân Việt Nam phải gồng lưng đóng thuế cho chính quyền thuộc loại cao nhất Châu Á. Như vậy, qua đây chúng ta mới thấy, BOT ở nước khác chỉ đơn giản nâng cao chất lượng hạ tầng, còn hệ thống BOT Việt Nam đang làm nhiệm vụ trấn lột toàn dân. Chính vì vậy mà chúng ta...
09 Tháng Bảy 2020
Các bạn có thể thờ ông Trump như một vị thần nếu như các bạn muốn. Còn với tôi, ông ta chỉ là một con người với đầy rẫy những khiếm khuyết. Nhưng ngay cả như vậy, nếu ông ta chỉ là ông chủ của một cái casino, thì tui không cần nói làm gì. Nhưng ông ta đang là Tổng Thống Mỹ, nghĩa là ông ta đang là đầy tớ của dân Mỹ, cho nên tôi phải quan tâm vì mọi quyết định của ông Trump đều ít nhiều có ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, gia đình tôi và tương lai của con cái tôi. Thuê đầy tớ thì phải biết họ làm gì và làm như thế nào chứ? Làm không được thì phải đuổi để mướn người khác...
09 Tháng Bảy 2020
Theo Luật Sư, Tổng thống Hoa Kỳ đã cố gắng buộc Trung tá Vindman phải lựa chọn: Tuân theo luật pháp hoặc làm theo ý Tổng Thống. Tôn trọng lời thề với Hiến Pháp hay bảo vệ sự nghiệp của mình. "Đây là những lựa chọn mà không ai ở Hoa Kỳ phải trải qua, nhất là cho một người mà đã dành cả cuộc đời của mình để phục vụ đất nước, ông Pressman nói thêm, Vindman "đã làm những gì mà luật pháp buộc anh ta phải làm, và vì vậy anh ta bị tổng thống và các bè phái thanh trừng.”
08 Tháng Bảy 2020
Đã bao nhiêu năm, hết đời thủ tướng này đến đời thủ tướng khác mà CS không ngăn nổi trò mượn đường của Tàu Cộng và đã làm Việt Nam mất không biết bao nhiêu cơ hội mở rộng thị trường sang Mỹ. Thì điều đó cũng chứng tỏ sự bất tài của ĐCS. Yếu kém thế, nhưng Nguyễn Xuân Phúc vẫn cứ khoác lác rằng: “Cả thế giới suy thoái nặng nề, kinh tế Việt Nam trên đà hồi phục”. Với CS, Việt Nam mất rất nhiều cơ hội để phát triển mà chúng ta không thể nào cân đo đong đếm được. Chấp nhạn CS cai trị là chấp nhận nhiều mất mát lớn.
08 Tháng Bảy 2020
Chẳng biết tin tức có được từ đâu, và với dữ liệu nào, “người dân Việt yêu nước” với mối thù Trung Quốc đến tận xương tủy, cùng nhau tung hê những sự kiện Donald Trump đánh cho kinh tế của Trung Quốc xất bất xang bang, tả tơi tơi tả như cái mền rách, tình tiết gay cấn không khác gì trong những bộ phim Hong Kong dài nhiều tập. Trên thực tế, suốt 2 năm qua cho thấy, Tập Cận Bình và nhà cầm quyền Cộng Sản bắc Kinh chưa hề có bất kỳ nhượng bộ nào, trong khi Donald Trump và chính quyền của ông ta luôn là những người mở lời mời đối phương ngồi trở vào bàn...
08 Tháng Bảy 2020
Khi cộng sản biến thành tư bản và tư bản biến thành độc tài cộng sản thì tầng lớp cai trị bao gồm một bên là kẻ cầm quyền và các đại công ty (cho dù là dưới một nhãn hiệu hay nhiều tên hiệu khác nhau); bên kia là các tầng lớp dân chúng luôn luôn bất mãn, chống đối nhưng ô hợp. Phải chăng họ đang chờ đợi một cuộc cách mạng "toàn thế giới": Đồng loạt và Đồng khởi??? Vì không thể thực hiện những cuộc cách mạng cục bộ sẽ bị đàn áp bởi chính quyền quyền địa phương cũng như thế lực tư bản quốc tế cho nên phải có một kế hoạch hóa toàn cầu với những điều kiện tất yếu...
07 Tháng Bảy 2020
Tranh đấu đâu có hề đơn giản như những ông bà ngồi trong bàn giấy mong cầu Mỹ đánh TQ và giải phóng dùm cho dân tộc?, như những sỹ phu Bắc Hà ra ứng cử đại biểu quốc hội để hy vọng khi mình vào đó sẽ có thể “chuyển hóa” (nguyễn minh triết) được đảng cs? Trái với cái suy nghĩ của ông bà dù cho Mỹ có đánh được TQ thì cũng u đầu mẻ trán qua cuộc chiến thương mại, còn khi trở thành đại biểu quốc hội thì quý vị chả có chuyển hóa được cái gì cả mà chỉ trở thành một thành viên nhìn hình hcm mà gân cổ lên hát quốc ca sắt máu căm thù, để ca tụng suy tôn...
07 Tháng Bảy 2020
Tính tình tàn nhẫn, tim lạnh này giúp cho Trump đi theo nghề làm chính trị. Là 1 tổng thống, Donald Trump đã đối xử quá ác độc đối với các trẻ con của những người tị nạn chính trị (hoặc vì lý do nào đó) muốn nhập cư vào Mỹ. Ông ta cách biệt con nít với bố mẹ của chúng và nhốt chúng vào “lồng”. Trong mùa đại dịch, trên 121,000 đã chết và sẽ còn thêm nhiều người nữa, ông ta vẫn tỉnh bơ, ung dung như chẳng có gì xẩy ra, còn nói láo, đổ thừa lỗi cho người khác. Trump đã mồm loa mép dãi biện hộ cho những cách chữa trị chết người, không thể chứng minh được...