Khi “Đất nước” không thể im lặng

21 Tháng Hai 202010:32 CH(Xem: 302)

Khi “Đất nước” không thể im lặng

ffd


 canhco

RFA Blog




       Bài thơ “Đất nước ở trong tim” về dịch Covid-19 viết cho học trò của cô Chu Ngọc Thanh, giáo viên Trường THCS Hùng Vương, Gia Lai khiến cộng đồng mạng một lần nữa dậy sóng như khi bài thơ “Đất nước mình lạ quá phải không anh?” của cô giáo Trần Thị Lam, giáo viên Trường Chuyên Hà Tĩnh xuất hiện váo tháng 4 năm 2016.

Thời gian chỉ mới bốn năm nên người ta chưa thể quên được bài thơ của cô giáo Lam bởi tính chất thời sự lẫn hiện thực xã hội của nó, vì vậy khi bài thơ “Đất nước ở trong tim” của cô giáo Chu Ngọc Thanh xuất hiện ngay lập tức trở nên ầm ĩ và người ta bắt đầu soi từng dấu chấm phẩy của bài thơ để truy tìm căn nguyên tại sao nó lại giống đến “nao lòng” bài thơ của cô giáo Lam đến thế.

Ngay tựa bài thơ hai chữ “đất nước’ đã phần nào nói lên ý định của cô giáo Thanh. Cô Thanh muốn nhấn mạnh đến toàn thể dân chúng Việt Nam cũng như cô giáo Lam từng làm. Có điều đất nước mà cô Thanh miêu tả hình như thiếu chân thật, trong đó chỉ có những hình ảnh cô Thanh tự ý thêm vào nhằm đánh bóng, tô son cho hình tượng lãnh đạo, cái mà cô giáo Lam không chấp nhận trong bài thơ của cô. Hai chữ “đất nước” tuy giống nhau nhưng người đọc thơ nhanh chóng nhận ra một điều không phải cứ giống nhau là hay như nhau.

Bời cô giáo Lam khẳng định một điều mà ai cũng thấy đó là: “Đất nước mình ngộ quá phải không anh? / Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn / Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm / Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...”

Trong khi đó gần như ngược lại cô giáo Thanh khẳng định: “Đất nước mình bé nhỏ vậy thôi em / Nhưng làm được những điều phi thường lắm.”

Điều mà cô Thanh gọi là phi thường được chính cô đem các hoạt động chống dịch Covid-19 mà người dân cả nước đang cố gắng đối phó. Một trong những vết son mà cô nhấn mạnh là Việt Nam tuy đang thiếu trầm trọng khẩu trang cũng như các vật liệu y tế chống dịch khác nhưng vẫn hào phóng đối với người bạn vàng Trung Quốc, cô viết: “Với người láng giềng đang lúc lâm nguy / Đất nước mình không ngại ngần tiếp tế / Dù mình còn nghèo nhưng mình không thể / Nhắm mắt làm ngơ khi ai đó cơ hàn.”

Chưa thấy thỏa mãn với lòng tự hào dân tộc đang bùng nổ trong lòng, cô không ngần ngại…tưởng tượng thêm những chi tiết không hề có, cô viết: “Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan / Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại / Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi / Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.” Hai câu đầu thì đúng nhưng hai câu sau thì cô Thanh đã bước một chân vào vùng thơ của Tố Hữu.

Nguy hiểm hơn, cô giáo Thanh còn lầm lẫn vị trí địa lý của thế giới khi cô nhầm Cambodia là phần đất của Việt Nam bởi cô hí hửng viết những câu thơ xúc phạm tới người láng giềng của đất nước: “Với chuyến du thuyền đang khóc giữa đại dương / Mình mở cửa đón họ vào bến cảng / Chẳng phải bởi vì mình không lo dịch nạn / Mà chỉ là vì mình không thể thờ ơ.”

Cô giáo Thanh quên mất chính Cambodia mới là nước đón chiếc du thuyền kia vào nước của họ.

Có lẽ nếu chỉ bấy nhiêu thì người dân không đến nỗi ném đá vào đầy nhà cô giáo, cái làm cho người ta giận dữ khi đọc được mấy câu này: “Thủ tướng phát lệnh rồi, em đã nghe rõ chưa / “Trong cuộc chiến này sẽ không có một ai bị để lại”.

Người dân thì nhíu mày trợn mắt vì cái “hồn vía” của bài thơ nhưng người trong cuộc là ông Thủ tướng lại như mở cờ trong bụng. Ông cảm thấy trở thành vĩ đại và vì vậy ra lệnh viết một công văn khen tặng bài thơ của cô giáo Thanh với lời lẽ hết sức nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa khá nhiều kiêu hãnh. Phó chủ nhiệm văn phòng Nguyễn Sỹ Hiệp thay mặt thủ tướng ký giấy ghi nhận bài thơ ca ngợi chính quyền dập dịch trong đó có câu “Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ghi nhận, đánh giá cao và gửi lời cảm ơn đến cô giáo Chu Ngọc Thanh bài thơ trên”.

Chính cái công văn quái ác này đã mang bài thơ của cô giáo Thanh bay vào sọt rác. Công bằng mà nói nếu nó âm thầm lưu hành đâu đó thì người ta ít để ý đến có chăng chỉ cho là một bài thơ nâng bi bình thường như hằng hà sa số các bài thơ nâng bi khác của chế độ từ xưa tới nay. Giống như nhà nước cố gắng nuôi sống thơ của Tố Hữu trong văn học cách mạng với hàng chục bài thơ nhưng người ta chỉ chú ý và lưu truyền những dòng thơ gây “đỏ mặt” nhất của ông mà thôi. Nhắc đến Tố Hữu ngay lập tức cả nước đọc liền: “yêu biết mấy, nghe con tâp nói / tiếng đầu lòng con gọi Stalin” hay “Thương cha, thương Mẹ, thương chồng / thương mình thương một, thương Ông thương mười”

Chính ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã trực tiếp biến cô giáo Chu Ngọc Thanh trở thành một Tố Hữu thứ hai, tuy tài nghệ non hơn nhưng tiềm năng thì có thừa. Trong một lúc cao hứng ông Thủ tướng tưởng mình đang ngồi bình thơ với các quan lại trong triều và sẵn tiện phê một chữ son vào bài thơ khen mình. Nhưng ngỡ ngàng quá, công dân mạng không phải là tiện dân như thời phong kiến, họ châm chọc, dẻ bỉu, sỉ vả có người còn làm thơ trào phúng diễu nhại một cách thâm thúy. Hàng trăm hàng ngàn câu comment trên mạng xã hội cho thấy người dân đã chán ngán cái cung cách mà nhà nước cách mạng chuyên chính áp dụng từ 50 năm về trước.

Nhà nước luôn khẳng định rằng sách vở, báo chí, truyền thông do họ kiểm soát nên bất cứ chuyện gì họ cũng có thể đối phó một cách rốt ráo. Nhưng qua câu chuyện thơ vừa nêu nhà nước đã lầm và cách mà họ giải quyết là rút hẳn quyết định khen thưởng cô giáo Thanh xuống khỏi mọi tờ báo đã đăng tải. Tiếc một điều facebook vẫn còn giữ lại và người dân lại có dịp cười thêm vào mặt những kẻ háo danh nhưng đần độn.

Thủ tướng không đần độn nhưng ông tò ra rất háo danh. Người tư vấn bài thơ cho ông tuy không háo danh vì không ai biết tới mình nhưng đần độn thì lại có thừa. Chỉ có đần độn mới xúi Thủ tướng viết những lời “chim chóc” vào lịch sử của những bài thơ nổi tiếng vì nịnh.

Đất nước hôm nay không còn im lặng như cái thời mà Nhân Văn Giai Phẩm bị trù dập đầy oan khuất. Đất nước cũng không thể im lặng khi nghe những tài năng nịnh nọt nhân danh đất nước mà đem nhân phẩm đặt dưới chân một ông thần cách mạng nào đó, đất nước càng không thể im lặng để một cô giáo làm nên những câu thơ giả dối đầu độc thế hệ tương lai.

Đừng dựa vào đất nước nữa hỡi các nhà thơ không thể đi trên chính đôi chân của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Ba 20208:43 CH(Xem: 174)
Chỉ nhìn vào sự thiếu thốn lúc ban đầu mà phán xét nước Mỹ là một tư duy hồ đồ ấu trĩ, ngày hôm nay các kệ hàng tại các siêu thị đã đầy ắp trở lại, dụng cụ y tế có thể mất cân bằngkhi nhập nguyên liệu của TQ nhưng không ai lo lắng bởi vì chỉ trong một thời gian ngắn sau sẽ cung cấp dư thừa khi khởi động nền sản xuất trong nước, còn thuốc chữa trị thì không chỉ riêng nước Mỹ mà toàn thể nhân loại đang tìm tòi ra một phương thuốc hữu hiệu, nếu có thì con người được cứu sống, còn nếu thời gian không cho phép thì nhân loại sẽ diệt vong, tất cả chỉ có thế bởi vì con người hoàn toàn không biết gì về một nhân vật...
27 Tháng Ba 20208:39 CH(Xem: 310)
Muốn thoát Trung để giữ nước nay thật khó, nhiều vướng mắc do ngu. Cái ngu khởi sự là Hồ Chí Minh, “Si nhi bất úy hổ”, thâm giao với Tàu, đón mời Tàu. Cái ngu hiện tại là Nguyễn Phú Trọng, “Si nhi bất úy hổ” thả lỏng cửa biên giới đón virus Tàu vào nhà tàn phá kiệt quệ đất nước, thắt chặt sự lệ thuộc Tàu. Tuy vậy, dịch Vi-rút Tàu phải là cơ hội ngàn năm một thuở để Việt Nam thoát Trung mà không phải dấy động can qua, hi sinh xương máu. “Mượn nước đẩy thuyền”, Việt Nam phải lấy lý do chính đáng phòng dịch lây lan, đóng cửa biên giới với Tàu. Đóng cửa biên giới, cách ly với Tàu đủ lâu...
27 Tháng Ba 20201:35 SA(Xem: 122)
Họ đã nhập nhằng điều gì? Đó là họ đã lấy sự thừa thãi của nông dân để ủng hộ xuất khẩu. Họ cố thình đồng hóa từ “nông dân” và “toàn dân”. Thực ra nông dân thừa nhưng chưa chắc gì toàn dân thừa. Vậy nếu nông dân thừa mà toàn dân thiếu thì tại sao nông dân không bán phần thừa ấy cho nhà nước, để nhà nước phân phối lại cho toàn dân mà đi mang gạo bán cho nước ngoài? Lúc này, khi mà cả thế giới như tê liệt vì dịch cúm, thì chính phủ hãy đừng xuất khẩu. Nếu dốc hết gạo xuất khẩu thì điều đó là ác với dân lắm. Thật đấy!
25 Tháng Ba 20209:51 CH(Xem: 234)
Nhà cầm quyền TQ đang tìm mọi cách để chạy tội, chúng đang hy vọng đổ hết tội ác chế tạo vũ khí sinh học Corona virus cho nước khác gánh chịu, và cũng có thể một vài quốc gia sẵn sàng có kẻ lãnh đạo độc tài tham lam nhận lời đổ tội đó như một con dê tế thần để nhận được một khoản tiền khổng lồ cho riêng mình nhưng cả một dân tộc đó phải gánh chịu, cái trò xảo quyệt vẫn thường sử dụng ở một quốc gia độc tài và tham nhũng.
24 Tháng Ba 20209:40 CH(Xem: 249)
Hôm nay trên mạng có xuất hiện hình ảnh một cổng chào bằng hơi được dựng lên trước nhà hàng bán cháo nổi tiếng ở đường Thái Nguyên, thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Trên cổng chào đó có treo một khẩu hiệu có nội dung rằng: "Nhiệt liệt chào mừng đại dịch ở Mỹ quốc. Chúc dịch bệnh ở tiểu Nhật Bản thuận buồm xuôi gió trong một thời gian dài”. Đây là một thái độ hả hê khi họ chứng kiến nước Mỹ và Nhật Bản đang vật lộn với dịch cúm.
23 Tháng Ba 20209:34 CH(Xem: 688)
Đối diện vối đại dịch mà nhân loại hoàn toàn không biết gì vế nó mà lại kêu gào chung tay đoàn kết thì thật là ngu muội đến độ lố bịch hoang tưởng bởi vì càng chung tay, cáng đoàn kết thành một khối thì càng dễ dàng lây lan nguồn bệnh, Covid sẽ dễ dàng quật ngã hàng triệu người bất kỳ nào nếu dám đương đầu với nó, khẩu hiệu của Nguyễn Phú Trọng chỉ cho mọi người thấy được sự ngu dốt đến mức nguy hiểm của y, trong đó sinh mạng người dân không có một chút giá trị nào. Không cho dân tiền để cứu đói mà lại kêu gọi người dân đóng góp trong cơn đại dịch chỉ thể hiện đó là một chính phủ tồi, một bọn lưu manh cơ hội...
23 Tháng Ba 20209:33 CH(Xem: 244)
Ai đã thành lập đội quân AK47, tung ra cả chục ngàn DLV và cuốn theo đó là cả hàng triệu người dân u mê, ngu muội... lên mạng càn quyét, chà đạp những người có tư tưởng cấp tiến (bất kể già trẻ)... bằng những ngôn từ bạo lực, sắc lạnh, tanh máu, bẩn thỉu... mà đó chỉ dành cho loài quỷ dữ ? Ai đã khiến cho lòng người trở nên chán nản, chia rẽ, thù địch, tàn nhẫn, dữ dằn với nhau như vậy? Ai đã làm băng hoại nền tảng đạo đức xã hội? Ai đã gây nhiễu loạn thông tin thật - giả? Ai đã làm đảo lộn mọi giá trị chân quý của con người? Vậy đó có phải là có tự do Internet và có văn hoá giao tiếp văn minh không?
22 Tháng Ba 202011:08 CH(Xem: 545)
Nguyễn Phú Trọng, ông già đã 76 tuổi và sức khỏe không tốt nhưng vẫn quyết giữ 2 ghế mà không buông. Điều đó cho thấy, con người ông này say máu quyền lực như thế nào?! Đất nước bị ngoại bang đe dọa. ông lặn. Đất nước bị thiên tai, ông lặn. Đất nước bị dịch bệnh, ông lặn. Nhưng đến lúc chia chác quyền lực ông trồi lên và đấu đá hăng say. Đối với ông không có gì đáng để ông quan tâm, chỉ có quyền lực mới làm ông xuất hiện. Khi mâm quyền lực vừa dọn lên thì liền xuất hiện trong một hình dạng của con mãnh thú. Và ông đã chiến như mãnh thú thật. Đáng sợ!
22 Tháng Ba 20208:26 CH(Xem: 267)
Nguyên tắc thứ hai là phải có tự do báo chí. Nguyên tắc này đảm bảo bất kỳ công dân hay tổ chức nào cũng có quyền tự do làm báo chí. Bởi tự do báo chí là quyền lực thứ tư sau các quyền lập pháp, hành pháp, và tư pháp; Tự do báo chí là công cụ hữu hiệu của Nhân dân để giám sát chính quyền và đảng cầm quyền. Nguyên tắc thứ ba của chế độ dân chủ là phải có bầu cử tự do và công bằng có sự tham gia và cạnh tranh của các đảng phái chính trị và các ứng cử viên độc lập. Qua các phân tích trên, chúng ta có thể kết luận rằng chế độ độc đảng cộng sản tại Việt Nam là một chế độ ngụy dân chủ và là chế độ cực kỳ phản động.
21 Tháng Ba 202010:55 CH(Xem: 381)
Trong câu chuyện vừa rồi, mỗ tôi có viết câu: Dân Việt sẽ lâm cảnh như dân Ý, và có mù cũng sẽ thấy nếu rơi vào tình huống đó, ‘bắc bộ phủ’ sẽ là nhà hoang, với những thẻ xanh, những quốc tịch nước ngoài, đó là lúc bọn đít đỏ xa chạy cao bay, chỉ tội cho dân Việt… Một bạn đã chỉnh rằng: Không phải đợi gặp cơn dịch, chuyện chúng hạ cánh an toàn nơi các nước tư bản giãy chết con số ngày một tăng, và đó đã là chuyện không lạ bởi đã quen thấy quen nghe, và ngay cả Niểng cũng đã lót ổ đâu vào đó rồi, ngay tại thành phố Anahiem, quận Cam Cali, đất Mỹ...
27 Tháng Ba 2020
Chỉ nhìn vào sự thiếu thốn lúc ban đầu mà phán xét nước Mỹ là một tư duy hồ đồ ấu trĩ, ngày hôm nay các kệ hàng tại các siêu thị đã đầy ắp trở lại, dụng cụ y tế có thể mất cân bằngkhi nhập nguyên liệu của TQ nhưng không ai lo lắng bởi vì chỉ trong một thời gian ngắn sau sẽ cung cấp dư thừa khi khởi động nền sản xuất trong nước, còn thuốc chữa trị thì không chỉ riêng nước Mỹ mà toàn thể nhân loại đang tìm tòi ra một phương thuốc hữu hiệu, nếu có thì con người được cứu sống, còn nếu thời gian không cho phép thì nhân loại sẽ diệt vong, tất cả chỉ có thế bởi vì con người hoàn toàn không biết gì về một nhân vật...
27 Tháng Ba 2020
Muốn thoát Trung để giữ nước nay thật khó, nhiều vướng mắc do ngu. Cái ngu khởi sự là Hồ Chí Minh, “Si nhi bất úy hổ”, thâm giao với Tàu, đón mời Tàu. Cái ngu hiện tại là Nguyễn Phú Trọng, “Si nhi bất úy hổ” thả lỏng cửa biên giới đón virus Tàu vào nhà tàn phá kiệt quệ đất nước, thắt chặt sự lệ thuộc Tàu. Tuy vậy, dịch Vi-rút Tàu phải là cơ hội ngàn năm một thuở để Việt Nam thoát Trung mà không phải dấy động can qua, hi sinh xương máu. “Mượn nước đẩy thuyền”, Việt Nam phải lấy lý do chính đáng phòng dịch lây lan, đóng cửa biên giới với Tàu. Đóng cửa biên giới, cách ly với Tàu đủ lâu...
27 Tháng Ba 2020
Họ đã nhập nhằng điều gì? Đó là họ đã lấy sự thừa thãi của nông dân để ủng hộ xuất khẩu. Họ cố thình đồng hóa từ “nông dân” và “toàn dân”. Thực ra nông dân thừa nhưng chưa chắc gì toàn dân thừa. Vậy nếu nông dân thừa mà toàn dân thiếu thì tại sao nông dân không bán phần thừa ấy cho nhà nước, để nhà nước phân phối lại cho toàn dân mà đi mang gạo bán cho nước ngoài? Lúc này, khi mà cả thế giới như tê liệt vì dịch cúm, thì chính phủ hãy đừng xuất khẩu. Nếu dốc hết gạo xuất khẩu thì điều đó là ác với dân lắm. Thật đấy!
25 Tháng Ba 2020
Nhà cầm quyền TQ đang tìm mọi cách để chạy tội, chúng đang hy vọng đổ hết tội ác chế tạo vũ khí sinh học Corona virus cho nước khác gánh chịu, và cũng có thể một vài quốc gia sẵn sàng có kẻ lãnh đạo độc tài tham lam nhận lời đổ tội đó như một con dê tế thần để nhận được một khoản tiền khổng lồ cho riêng mình nhưng cả một dân tộc đó phải gánh chịu, cái trò xảo quyệt vẫn thường sử dụng ở một quốc gia độc tài và tham nhũng.
24 Tháng Ba 2020
Hôm nay trên mạng có xuất hiện hình ảnh một cổng chào bằng hơi được dựng lên trước nhà hàng bán cháo nổi tiếng ở đường Thái Nguyên, thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Trên cổng chào đó có treo một khẩu hiệu có nội dung rằng: "Nhiệt liệt chào mừng đại dịch ở Mỹ quốc. Chúc dịch bệnh ở tiểu Nhật Bản thuận buồm xuôi gió trong một thời gian dài”. Đây là một thái độ hả hê khi họ chứng kiến nước Mỹ và Nhật Bản đang vật lộn với dịch cúm.
23 Tháng Ba 2020
Đối diện vối đại dịch mà nhân loại hoàn toàn không biết gì vế nó mà lại kêu gào chung tay đoàn kết thì thật là ngu muội đến độ lố bịch hoang tưởng bởi vì càng chung tay, cáng đoàn kết thành một khối thì càng dễ dàng lây lan nguồn bệnh, Covid sẽ dễ dàng quật ngã hàng triệu người bất kỳ nào nếu dám đương đầu với nó, khẩu hiệu của Nguyễn Phú Trọng chỉ cho mọi người thấy được sự ngu dốt đến mức nguy hiểm của y, trong đó sinh mạng người dân không có một chút giá trị nào. Không cho dân tiền để cứu đói mà lại kêu gọi người dân đóng góp trong cơn đại dịch chỉ thể hiện đó là một chính phủ tồi, một bọn lưu manh cơ hội...
23 Tháng Ba 2020
Ai đã thành lập đội quân AK47, tung ra cả chục ngàn DLV và cuốn theo đó là cả hàng triệu người dân u mê, ngu muội... lên mạng càn quyét, chà đạp những người có tư tưởng cấp tiến (bất kể già trẻ)... bằng những ngôn từ bạo lực, sắc lạnh, tanh máu, bẩn thỉu... mà đó chỉ dành cho loài quỷ dữ ? Ai đã khiến cho lòng người trở nên chán nản, chia rẽ, thù địch, tàn nhẫn, dữ dằn với nhau như vậy? Ai đã làm băng hoại nền tảng đạo đức xã hội? Ai đã gây nhiễu loạn thông tin thật - giả? Ai đã làm đảo lộn mọi giá trị chân quý của con người? Vậy đó có phải là có tự do Internet và có văn hoá giao tiếp văn minh không?
22 Tháng Ba 2020
Nguyễn Phú Trọng, ông già đã 76 tuổi và sức khỏe không tốt nhưng vẫn quyết giữ 2 ghế mà không buông. Điều đó cho thấy, con người ông này say máu quyền lực như thế nào?! Đất nước bị ngoại bang đe dọa. ông lặn. Đất nước bị thiên tai, ông lặn. Đất nước bị dịch bệnh, ông lặn. Nhưng đến lúc chia chác quyền lực ông trồi lên và đấu đá hăng say. Đối với ông không có gì đáng để ông quan tâm, chỉ có quyền lực mới làm ông xuất hiện. Khi mâm quyền lực vừa dọn lên thì liền xuất hiện trong một hình dạng của con mãnh thú. Và ông đã chiến như mãnh thú thật. Đáng sợ!
22 Tháng Ba 2020
Nguyên tắc thứ hai là phải có tự do báo chí. Nguyên tắc này đảm bảo bất kỳ công dân hay tổ chức nào cũng có quyền tự do làm báo chí. Bởi tự do báo chí là quyền lực thứ tư sau các quyền lập pháp, hành pháp, và tư pháp; Tự do báo chí là công cụ hữu hiệu của Nhân dân để giám sát chính quyền và đảng cầm quyền. Nguyên tắc thứ ba của chế độ dân chủ là phải có bầu cử tự do và công bằng có sự tham gia và cạnh tranh của các đảng phái chính trị và các ứng cử viên độc lập. Qua các phân tích trên, chúng ta có thể kết luận rằng chế độ độc đảng cộng sản tại Việt Nam là một chế độ ngụy dân chủ và là chế độ cực kỳ phản động.
21 Tháng Ba 2020
Trong câu chuyện vừa rồi, mỗ tôi có viết câu: Dân Việt sẽ lâm cảnh như dân Ý, và có mù cũng sẽ thấy nếu rơi vào tình huống đó, ‘bắc bộ phủ’ sẽ là nhà hoang, với những thẻ xanh, những quốc tịch nước ngoài, đó là lúc bọn đít đỏ xa chạy cao bay, chỉ tội cho dân Việt… Một bạn đã chỉnh rằng: Không phải đợi gặp cơn dịch, chuyện chúng hạ cánh an toàn nơi các nước tư bản giãy chết con số ngày một tăng, và đó đã là chuyện không lạ bởi đã quen thấy quen nghe, và ngay cả Niểng cũng đã lót ổ đâu vào đó rồi, ngay tại thành phố Anahiem, quận Cam Cali, đất Mỹ...