Dân tộc sẽ đọa vì văn hóa ăn xin

27 Tháng Mười Hai 20198:30 CH(Xem: 1269)

Dân tộc sẽ đọa vì văn hóa ăn xin

50271402_185501459075262_383273110444441600_nĐề nghị Ủy Ban xét duyệt giải Nobel xem xét và cấp bằng "Chứng Nhận Ăn Mày có Bản Lĩnh" cho Thủ Tướng nước Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc vì có công: "Vay nợ mới trả nợ cũ, cố gắng hết sức mình để không bị vỡ nợ" - Hình Internet.



VietTuSaiGon

  RFA Blog




Nói văn hóa ăn xin là không ngoa. Và văn hóa ăn xin không phải ở người dân, nó nằm trong hệ thống công quyền. Người dân có thể tay bị tay gậy ăn xin, bôi mặt đen, cầm đầu gà vừa ăn xin vừa trấn lột hoặc đi xin đểu ngoài công viên. Nhưng, những kiểu ăn xin này không có tính phổ quát, nó cũng không làm cho xã hội sa đọa. Ngược lại, kiểu ăn xin, hay nói khác đi là thứ văn hóa ăn xin rất đáng sợ của hệ thống công quyền mới đáng bàn.

Và cũng xin nói thêm, loại ăn xin công quyền có hai hướng, hướng tư lợi, dùng quyền lực cơ quan để gửi thư xin đểu cũng rất đáng sợ bởi nó khiến cho các doanh nghiệp nhận được thư gặp nhiều phiền phức. Nhưng bù vào đó, doanh nghiệp nào được nó xin đểu cũng có “bánh ít trao đi bánh qui trả lại”, nghĩa là dễ dàng trong thủ tục, phép tắc kinh doanh hoặc có thể toa rập với cơ quan đã xin xỏ mình để mua đất giá rẻ, hô biến bất động sản toàn dân… Nhìn chung, kiểu xin và cho này có tác động tiêu cực đến xã hội một cách đáng kể. Nhưng nó lại biến xã hội thành một sòng bạc và chơi theo qui luật sòng bạc.

Bởi chí ít, nó cũng đáp ứng được một luật chơi xã hội, đó là sòng bạc thì gian lận, có kẻ trắng tay nhưng có kẻ cũng giàu sau một đêm, khác với nhà nông hay xã hội tử tế, quanh năm vất vả nhưng khó giàu. Và đương nhiên, tiền đổ vào sòng bạc bao giờ cũng nhiều gấp bội tiền đổ vào các nơi nghiêm túc. Có vẻ như dựa vào tâm lý này mà hầu hết các chùa nhà nước đều biến cửa Phật thành những sòng bạc tâm lý, hay nói khác đi là người ta bỏ tiền ra để mua những thẻ phước đức từ chùa và sau đó đánh bạc với nhau bằng thẻ phước đức này. Và nói cho cùng thì cách chơi của một sòng bạc mặc dù bất ổn, lưu manh, xảo trả nhưng chí ít nó cũng mang lại một lượng tài chính khá lớn cho sòng, tạo ra môi trường ăn tiêu, chơi bời, dư dả ngay trong sòng. Nó khác hẳn với kiểu ăn xin dựa trên qui định pháp luật của hầu hết cơ quan công quyền địa phương hiện nay.

Vậy kiểu ăn xin, hay văn hóa ăn xin của cơ quan công quyền địa phương hiện nay ra sao? Sao gọi là ăn xin? Và mức độ tai hại của nó đến đâu?

Nếu nói về mức độ tai hại của văn hóa ăn xin công quyền thì có lẽ, đích cuối của nó phải là giải thể chế độ. Vì lẽ, loại văn hóa này như những con bọ chét và loài ký sinh đáng sợ, truyền nhiễm, gây chết chóc cho cơ thể vật chủ. Thử tưởng tượng một bà vốn chưa bao giờ tham gia hoạt động Cộng sản, chưa bao giờ làm rừng, cha mẹ bà ấy cũng chưa bao giờ dính gì đến chiến trường hay từng đi qua nhưng nơi có rải Dioxin. Đùng một cái, nghe bà ta than thở về bệnh tật, hỏi ra mới biết bà ta bị chất độc màu da cam, bà đang điều trị và mỗi tháng phải nhận của nhà nước hơn 1,6 triệu đồng tiền nạn nhân. Và nghiêm túc mà nói thì trên đất nước này, những “nạn nhân” kiểu này nhiều vô kể, đó là chưa nói tới thân nhân liệt sĩ khai khống, một liệt sĩ có tới hai, ba người hưởng tiền tuất, thậm chí mẹ ruột của liệt sĩ suốt cả chục năm trời không biết tiền tuất của con là gì, trong khi đó, người họ hàng đã nhanh tay cấm lấy giấy tờ đi khai cho người thân của họ để hưởng mọi khoản tiền. Rồi thêm nữa là chuyện hộ nghèo, chuyện người tàn tật, thương binh… Thực ra, nếu bây giờ nhà nước, chính phủ chịu khó làm một cuộc tổng kiểm tra trên toàn quốc, phải có đến hơn 50% các đối tượng khai man, ăn gian tiền của nhà nước, nhân dân. Nhưng vì sao nó tồn tại?

Có hai lý do để nó tồn tại. Thứ nhất, chính sách quản lý lỏng lẻo, thứ hai, chính sách ưu tiên vùng miền. Nghĩa là ngoài việc quản lý lỏng lẻo, cán bộ địa phương gian lận, người đi khai cũng gian lận thì các khoản thu, chi ở cơ quan trung ương cũng rất ầu ơ. Ví dụ như một xã có quá nhiều hộ nghèo, có quá nhiều đối tượng chính sách thì xã đó được miễn hoặc giảm sâu các khoản đóng vào ngân sách nhà nước, thậm chí được nhà nước rót ngân sách hỗ trợ. Chính sách này nhanh chóng tạo ra hàng triệu cơ quan, đoàn thể chuyên đi lùng sục cái nghèo và tàn tật. Thậm chí một người chả có dính dán gì tới chiến tranh hay rừng rú, cũng chả có tí Dioxin nào trong cơ thể, mọi thứ lành lặn nhưng vẫn được nằm trong danh sách nạn nhân chất độc màu da cam. Vì sao? Vì người này đồng ý khai man thì được hưởng lợi hằng tháng, trong khi đó cơ quan cấp xã tìm ra đủ đối tượng thì được nhiều thứ, được trên rót tiền xuống, được chấm mút, được miễn đóng vào ngân sách huyện, miễn các khoản đóng từ việc bán đất qui hoạch… Nói chung là được quá nhiều thứ cho một đơn vị xã nếu như đơn vị xã đó chịu khó lập cho được một danh sách hộ nghèo, tàn tật, đối tượng chính sách.

Chính vì thứ động cơ lợi lộc từ việc xin xỏ này mà người dân cũng chấp nhận xin xỏ một cách dối trá, cơ quan công quyền địa phương thì xin xỏ một cách gian lận, man trá, đê tiện, và có bao nhiêu đồng ngân sách xã, tự ban bệ dùng với nhau, rửa bằng nhiều cách để lọt vào túi cán bộ. Trong khi đó, bọn chính quyền địa phương lại nhơn nhơn với nhân dân, tự xem mình là cán bộ tốt vì đã mang lại chén cơm cho nhiều đối tượng “khốn khó”. Trong khi đó, bọn họ không hề biết rằng chính họ gây ra tội ác, sự gian trá và chính họ đã đục khoét một cách kinh khủng nhất vào ngân sách quốc gia. Nếu không tin, thử làm một bài toán về tài chính quốc gia dành cho các trường hợp vừa nêu hằng năm thì sẽ thấy ngay mức độ tai hại của nó.

Và, có thể nói đây là một loại ăn mày trá hình của các cơ quan công quyền địa phương, không có đơn vị trung ương nào mà chịu cho thấu cái gánh nặng này. Và nói cho cùng thì một khi ngân sách nhà nước chịu quá nhiều sức nặng, thì thuế phải tăng, nhân dân bị tận thu qua nhiều hình thức, và khi đã tận thu được của nhân dân thì mức độ chấm mút, tham nhũng cũng tăng tỉ lệ thuận. Chung qui, kiểu ăn xin của cấp địa phương vô hình trung đã tạo thành một thứ văn hóa công quyền. Và không có gì đáng sơ, đáng tởm hơn cho một dân tộc hoặc một thể chế chính trị bằng thứ não trạng ăn bám, ký sinh này!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Ba 20209:51 CH(Xem: 269)
Hơn nữa, ban đầu, đối tượng truyền nhiễm và nguyên nhân truyền nhiễm được Trung Quốc khẳng định là do dơi, chuột và các loài động vật hoang dã. Nhưng hiện tại, họ lại khằng định Covid_19 là do quân đội Mỹ tung ra. Điều đó có nghĩa rằng Trung Quốc đã bắn tiếng, cho biết đây là vũ khí sinh học, nó liên quan đến quân đội, và sự chết chóc do nó gây ra là rủi ro chiến tranh chứ không phải rủi ro sinh học thuần túy. Dù không nói rõ ràng Trung Quốc đang nhắc đến và ám chỉ một cuộc chiến tranh sinh học khi khẳng định Covid_19 do quân đội Mỹ tung ra.
15 Tháng Ba 20208:58 CH(Xem: 458)
Vấn đề quan trọng nhất để thay đổi thể chế chính trị cho Việt Nam chính là từ tư duy của các bạn, các bạn ao ước có được dân chủ, nhân quyền, tự do tư duy, tự do ngôn luận thì các bạn hãy nhìn vào cái xã hội mình đang sống để nhận thức rằng mình đang không có những giá trị đó và đảng cộng sản Việt Nam chính là một bọn ăn cướp, chúng đang đánh cướp của chúng ta và bắt buộc mọi người phải tuân theo cái xã hội rừng rú mà bọn chúng xây dựng nên, do đó việc thủ tiêu đảng cs chính là điều tiên quyết cần làm, chỉ khi nào đảng cs không còn có tư cách cai trị thì chúng ta mới có được những giá trị như công dân của các quốc gia khác.
15 Tháng Ba 20208:54 CH(Xem: 283)
Là trẻ con, tôi cũng bị hút theo những điều mới lạ như vậy. Một ngày kia, tôi đeo khăn quàng đỏ chạy về nhà ăn cơm với mẹ và các chị. Tôi khoe học được rất nhiều điều, và kể cho mẹ tôi “Bác Hồ biết nói đến sáu mươi thứ tiếng, trong khi Đức Giáo Hoàng chỉ biết có năm thứ tiếng thôi, thầy con nói vậy”. Cả nhà tôi im lặng ăn, không ai nói với ai tiếng nào. Nhà tôi lúc đó vắng người. Các anh rể thì đi học tập cải tạo, còn các chị thì đang ngồi tù vì vượt biên không thành. Sau các câu chuyện kể từ bài học mới của tôi, mang từ nhà trường xã hội chủ nghĩa về, ở nhà có thêm những tiếng thở dài.
15 Tháng Ba 20208:50 CH(Xem: 194)
Ông Trọng nói là quyết tâm đẩy lùi tham nhũng, thanh trừng những kẻ cơ hội. Hắn phát biểu như thế thì chẳng khác gì đang chĩa súng vào TT Nguyễn Xuân Phúc và tất cả các cán bộ đảng viên cao cấp trong một thế chế độc tài đang làm việc xung quanh hắn. Và hắn đang chửi chính bản thân mình, khi mà hắn là một kẻ tham nhũng quyền lực với một đít ngồi hai ghế, nhưng hắn rất hay lẩn trốn với những lúc đất nước gặp lâm nguy, hiện nay hắn đang lặn ngụp trong suốt một thời gian dịch bệnh Corona virus và không hề thấy trên truyền hình báo chí.
15 Tháng Ba 20208:49 CH(Xem: 252)
Cách đây vài năm, tôi được dịp tham gia một cuộc hội thảo quốc tế về Việt Nam tại Hòa Lan. Trong dịp này tôi được hân hạnh gặp một thuyết trình viên là bà J. W. E Spies, lúc đó bà là Chủ tịch đảng Christian Democratic Appeal và dân biểu quốc hội Hòa Lan và từng là Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Khi được hỏi về vấn đề vận động quốc tế cho tự do dân chủ ở Việt Nam, bà nói rằng người Việt Nam trước tiên phải hi sinh, phải tranh đấu cụ thể cho đất nước của chính mình trước khi mong đợi người ngoài giúp đỡ. Tôi nghĩ rằng lời khuyến cáo của bà Spies thật rất thực tiễn và chí lý đáng cho chúng ta suy ngẫm.
14 Tháng Ba 20208:26 CH(Xem: 323)
Giáo viên nữ này khá hung hăng và nói năng vô cùng vô giáo dục về vị linh mục Nam trong một thời gian khá dài, còn thách thức cả cộng đồng và dư luận. Đơn giản chỉ vì cô ta tự cho mình quyền bênh chính quyền, Đảng và bất cứ ai trái ý là “chửi bới”. Mục tiêu nổi bật nhất của cô ta chính là linh mục Nam. Cô ta không còn thiếu bất cứ ngôn từ gì để nhục mạ cha Nam và những gì cha Nam làm, còn mở rộng ra cả vấn đề xúc phạm, kỳ thị và gây chia rẽ tôn giáo.
09 Tháng Ba 202012:07 SA(Xem: 410)
Thật ra “toang” không nằm ở chỗ xuất hiện thêm bệnh nhân thứ 17, 18, 19, 20, 21… và số liệu liên quan đến nhiễm COVID-19 ở Việt Nam có thể trở thành ba, bốn, thậm chí năm chữ số như thiên hạ. “Toang” nằm ở việc những người cư trú tại các khu vực được cho là có người nhiễm COVID-19 hối hả di tản để tránh tình trạng cô lập. “Toang” nằm ở chỗ người ta hối hả vét sạch những thứ nhu yếu phẩm mà họ cho là cần trữ để bảo đảm yếu tố sống còn của mình và thân nhân…
06 Tháng Ba 20201:18 SA(Xem: 668)
Nếu để bộ máy quản trị công ty có vố điều lệ 1 tỷ mà quản trị nguồn vốn ngàn tỷ thì hậu quả sẽ khôn lường. Bộ máy làm1 tỷ đồng sinh lời không có nghĩa là bộ máy đó cũng khiến ngàn tỷ sinh lời. Đấy mới là bản chất vấn đề. Chính vì thế với thể chế chính trị độc tài CS thì nó không phải được sinh ra là để quản trị một xã hội giàu có hàng đầu của xã hội loài người được. Để Tàu vượt Mỹ thì không đơn giản là chúng ta áp mức thu nhập bình quân vào dân số mà phán. Kinh tế vĩ mô nó có quy luật riêng của nó, nó chẳng đi theo đường thẳng đâu.
04 Tháng Ba 202010:34 CH(Xem: 740)
Triết gia Phạm Quỳnh đã nói: "Nuôi Tâm thì trở thành thiên tài. Nuôi Trí thì trở thành nhân tài. Còn nuôi Thân thì trở thành nô tài". Những người chỉ biết nghĩ đến "nồi cơm" nhà thì người đó suốt đời chỉ ở mức "nô tài, nô tì, nô lệ" mà thôi. Sống hèn kém, chấp nhận hèn kém để "bảo vệ nồi cơm" cá nhân thì nghĩ sao được nghiệp lớn, làm sao có chí lớn để làm việc lớn...? Một người hèn, hai người hèn, ba người hèn... N người hèn = cộng đồng hèn - xã hội hèn - dân tộc hèn - quốc gia hèn... Vậy đó có phải là một quốc gia thất bại không?
04 Tháng Ba 202010:23 CH(Xem: 936)
Dư luận phẫn nộ không chỉ vì sự lãng phí, cái thói tham nhũng quen “vẽ” chuyện để “ăn” của quan chức VC từ trên xuống dưới, từ trung ương đến các tỉnh thành địa phương khắp nước, mặc cho dân đói khổ, mặc cho bao nhiêu việc công khác quan trong, cần kíp hơn; mà còn vì cái sự lạc thời, đi ngược dòng thời đại của việc xây tượng Lenin, một nhân vật mà cho đến bây giờ thì thế giới đều đã biết là một trong những lãnh tụ độc tài khét tiếng của một trong những chế độ cộng sản sắt máu nhất đã bị sụp đổ ở Liên Xô vào năm 1991.
30 Tháng Ba 2020
Bởi theo hội thảo của QH ngày 30/10/2019, các dân biểu đã thảo luận rất gay gắt về các "khu vực kinh tế", trong đó có khu vực kinh tế tư nhân: 40% GDP do kinh tế tư nhân đóng góp nhưng nó đang là một NGHỊCH LÍ lớn... và nó vẫn đang bị trèn ép, không có nhiều ưu đãi, đang là mảnh đất của nạn tham nhũng vặt. Vậy, bây giờ BCT lại khẳng định kinh tế tập thể, hợp tác xã là nền tảng dẫn dắt kinh tế nước nhà thì việc tham gia tự do thương mại quốc tế liệu có hiệu quả và đó có phải là nền KINH TẾ "ĐẺ NGƯỢC"?
30 Tháng Ba 2020
Lại nghĩ đến xuất khẩu gạo. Được biết năm 2019 Việt Nam xuất khẩu được 6,366 triệu tấn thu về 2 tỷ 805 triệu đô. Tính ra giá gạo xuất khẩu bình quân năm ngoái là là 440 đô/ tấn. Hiện nay khi mà dịch bệnh đang hoành hành và nhiều nước đang muốn tăng thu mua gạo để dự trữ thì giá gạo cũng chỉ nhích lên 450 đô/tấn. Chỉ tăng có 10 đô/tấn tương đương 2,3% thôi mà các người ủng hộ xuất khẩu họ gọi là “được giá” thì thực sự, không hiểu những người này họ nghĩ gì nữa?!
29 Tháng Ba 2020
Lại nói về “hợp tác xã” của Cộng Sản thuần chủng, thì bản chất nó khác hoàn toàn hợp tác xã đúng nghĩa như ngày nay. Hợp tác xã thời bao cấp chỉ là cách mượn tên thôi chứ họ không hề vay mượn bản chất. Vì sao? Vì như mô hình hợp tác xã thời đó, thì cơ bản là nhà nước sở hữu toàn bộ tư liệu sản xuất. Mà tư liệu sản xuất là gì? Đó là tất tần tật những gì có thể làm ra sản phẩm bao gồm như: nguyên liệu, lực lượng lao động, công cụ lao động, vốn, tài nguyên thiên nhiên vv.. Mà như ta biết, lực lượng lao động chính là con người.
29 Tháng Ba 2020
Các ông phải có trách nhiệm trợ giúp nhân dân khi họ nghỉ việc ngồi nhà tránh dịch bệnh Covid 19 lây lan. Những doanh nghiệp đóng cửa các xí nghiệp, cửa hàng những vẫn phải trả tiền thuê cơ sở sản xuất, mặt bằng , thiệt hại các vật chất thì ai hỗ trợ cho họ? Ai hỗ trợ cho chủ các cơ sở khi người đại diện Chính phủ VN Ông Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu phải đóng cửa các dịch vụ như massage, vũ trường, các cơ sở du lịch, tham quan, các tụ điểm vui chơi, giải trí, các rạp chiếu phim, quán bia hơi, nhà hàng ăn uống?
29 Tháng Ba 2020
Rõ ràng, diễn biến của dịch viêm phổi Vũ Hán tại Việt Nam từ 10 tháng 3 đến nay là “trái đắng” của tuyên truyền nhằm thúc đẩy cả du lịch nội địa lẫn thu hút du khách quốc tế để đạt “chỉ tiêu tăng trưởng của năm nay”, nhằm tô vẽ một Việt Nam “ngạo nghễ”, “nhân đạo”… Những người Việt trở về từ châu Âu và những du khách châu Âu tìm đến Việt Nam giữa đại dịch vì không có nơi nào “thân thiện”… bằng, đã khiến kinh tế - xã hội Việt Nam thêm điêu đứng. Chưa rõ giá phải trả cho tuyên truyền sẽ ở mức nào!
27 Tháng Ba 2020
Chỉ nhìn vào sự thiếu thốn lúc ban đầu mà phán xét nước Mỹ là một tư duy hồ đồ ấu trĩ, ngày hôm nay các kệ hàng tại các siêu thị đã đầy ắp trở lại, dụng cụ y tế có thể mất cân bằngkhi nhập nguyên liệu của TQ nhưng không ai lo lắng bởi vì chỉ trong một thời gian ngắn sau sẽ cung cấp dư thừa khi khởi động nền sản xuất trong nước, còn thuốc chữa trị thì không chỉ riêng nước Mỹ mà toàn thể nhân loại đang tìm tòi ra một phương thuốc hữu hiệu, nếu có thì con người được cứu sống, còn nếu thời gian không cho phép thì nhân loại sẽ diệt vong, tất cả chỉ có thế bởi vì con người hoàn toàn không biết gì về một nhân vật...
27 Tháng Ba 2020
Muốn thoát Trung để giữ nước nay thật khó, nhiều vướng mắc do ngu. Cái ngu khởi sự là Hồ Chí Minh, “Si nhi bất úy hổ”, thâm giao với Tàu, đón mời Tàu. Cái ngu hiện tại là Nguyễn Phú Trọng, “Si nhi bất úy hổ” thả lỏng cửa biên giới đón virus Tàu vào nhà tàn phá kiệt quệ đất nước, thắt chặt sự lệ thuộc Tàu. Tuy vậy, dịch Vi-rút Tàu phải là cơ hội ngàn năm một thuở để Việt Nam thoát Trung mà không phải dấy động can qua, hi sinh xương máu. “Mượn nước đẩy thuyền”, Việt Nam phải lấy lý do chính đáng phòng dịch lây lan, đóng cửa biên giới với Tàu. Đóng cửa biên giới, cách ly với Tàu đủ lâu...
27 Tháng Ba 2020
Họ đã nhập nhằng điều gì? Đó là họ đã lấy sự thừa thãi của nông dân để ủng hộ xuất khẩu. Họ cố thình đồng hóa từ “nông dân” và “toàn dân”. Thực ra nông dân thừa nhưng chưa chắc gì toàn dân thừa. Vậy nếu nông dân thừa mà toàn dân thiếu thì tại sao nông dân không bán phần thừa ấy cho nhà nước, để nhà nước phân phối lại cho toàn dân mà đi mang gạo bán cho nước ngoài? Lúc này, khi mà cả thế giới như tê liệt vì dịch cúm, thì chính phủ hãy đừng xuất khẩu. Nếu dốc hết gạo xuất khẩu thì điều đó là ác với dân lắm. Thật đấy!
25 Tháng Ba 2020
Nhà cầm quyền TQ đang tìm mọi cách để chạy tội, chúng đang hy vọng đổ hết tội ác chế tạo vũ khí sinh học Corona virus cho nước khác gánh chịu, và cũng có thể một vài quốc gia sẵn sàng có kẻ lãnh đạo độc tài tham lam nhận lời đổ tội đó như một con dê tế thần để nhận được một khoản tiền khổng lồ cho riêng mình nhưng cả một dân tộc đó phải gánh chịu, cái trò xảo quyệt vẫn thường sử dụng ở một quốc gia độc tài và tham nhũng.
24 Tháng Ba 2020
Hôm nay trên mạng có xuất hiện hình ảnh một cổng chào bằng hơi được dựng lên trước nhà hàng bán cháo nổi tiếng ở đường Thái Nguyên, thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Trên cổng chào đó có treo một khẩu hiệu có nội dung rằng: "Nhiệt liệt chào mừng đại dịch ở Mỹ quốc. Chúc dịch bệnh ở tiểu Nhật Bản thuận buồm xuôi gió trong một thời gian dài”. Đây là một thái độ hả hê khi họ chứng kiến nước Mỹ và Nhật Bản đang vật lộn với dịch cúm.