Từ Carrie Lam, nghĩ về chuyện đi vào lịch sử

26 Tháng Mười Một 20199:45 CH(Xem: 657)

Từ Carrie Lam, nghĩ về chuyện đi vào lịch sử

75392835_1174874942902532_6147998637705134080_n


VietTuSaiGon
   RFA Blog



      Chuyện đi vào lịch sử có thể ví von như đang bước vào một đầm lầy hoặc một khu rừng hoặc những dãy núi đá vôi. Có thể, trước những con vật không biết chinh phục đầm lầy, những ai vượt qua nó là anh hùng, và họ có quyền làm anh hùng với cả muỗi mòng, cá sấu khi sống sót. Có thể, họ sẽ làm anh hùng với rắn rết, cọp beo và cái lạnh thấu xương thấu thịt nơi rừng rú, đại ngàn, và họ có quyền làm anh hùng vì đã sống sót. Có thể, họ sẽ chịu muôn vàn khó khăn, chân tay bật máu khi lội trên những đỉnh núi tai mèo và họ có quyền làm anh hùng khi đến đỉnh. Nhưng, khi xét trên một cục diện rộng hơn, quĩ thời gian để chinh phuc và làm anh hùng vẫn có thể dành cho một việc khác cao quí và đáng khen ngợi hơn những việc đã chọn. Nhưng, đi vào lịch sử là một việc đã chọn và phải đi. Vấn đề nằm ở chỗ lựa chọn ban đầu là gì?

Có những lựa chọn đi vào lịch sử làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn, trong trẻo và đáng yêu hơn. Những nhà văn, nghệ sĩ, và những người suốt một cuộc đời phụng sự cho tình yêu và cái đẹp đã đi vào lịch sử theo chiều kích này.

Có những lựa chọn đi vào lịch sử để góp tay làm cho thế giới trở nên rộng mở hơn, quyền làm người được nâng cao và thế giới trở nên gần gũi, tin yêu hơn bởi ở đó, con người thấy được giá trị chân tính của mình trên mặt đất. Những lựa chọn ấy đi vào lịch sử làm cho thế giới dù đứng ở chiều kích nào cũng phải dành sự ngưỡng mộ đến.

Có những lựa chọn suốt một đời người dành cho một mục tiêu, và mục tiêu ấy có thể bị phá vỡ trong tức khắc bởi những thế lực đối lập, sự âm thầm chịu đựng, sự chấp nhận trả giá và ngày mai có thể còn ở xa lắm nhưng vẫn cứ phải đi, vì một mục tiêu tốt đẹp phía trước. Bước vào lịch sử theo cách này tuy âm thầm nhưng tự mình tỏa sáng và thời gian sẽ điểm tên.

Nhưng, cũng có những lựa chọn đi vào lịch sử theo cách của đám đông, kiểu của một kẻ biết ném miếng ăn vào đám đông đói khổ và sau đó cho họ biết rằng ta vẫn còn rất nhiều thức ăn, hãy theo ta, điều đó cũng sẽ đi vào lịch sử nhưng chỉ là một loại lịch sử của những miếng ăn, của cái đói và bản năng chưa được giải thoát.

Cũng có những lựa chọn đi vào lịch sử bằng cả ngọn roi và ổ bánh mì, chén cơm và gông cùm, bát phở và dùi cui… Đồng loại có thể khom mình chịu đau và ngậm cứng miệng không nói gì để bảo đảm miếng ăn vì không còn lựa chọn nào khác. Nhưng chắc chắn, đó có thể là một lựa chọn đúng trong hệ hình của nó, nếu đẩy xa một chút, nhìn rộng hơn theo chiều kích nhân loại, điều đó thể hiện rõ bóng dáng đồ tể và tội ác.

Chính vì vậy, có những con người đi vào lịch sử như một bâc thầy, người bạn đường của nhân loại, người thầy thuốc của đồng loại hoặc nhà kiến giải của thế giới… Biểu tượng họ chọn là những bông hoa tinh khôi và tâm hồn thuần khiết, hướng thiện. Và cũng có những kẻ đi vào lịch sử như một đồ tể, kẻ cướp, tên gián điệp, kẻ phản bội, kẻ giết người hàng loạt. Biểu tượng lịch sử của bọn họ được ví như thanh đao, cây mã tấu, cây súng, búa liềm, máu… Và cả sợi dây thòng lọng.

Những biểu tượng búa liềm, thanh đao, cây súng, cây mã tấu… trong lịch sử có vẻ đã quá quen, nhưng biểu tượng dây thòng lọng là một thứ biểu tượng mới, có tính thời sự và mang dáng dấp chính trị hậu hiện đại, khác xa so với các biểu tượng sát máu trước nó.

“Carrie Lam biểu trưng một sơi dây thòng lọng”. Nhiều người, và kể cả tôi cũng đã nói nhiều lần như thế khi nghĩ về Hồng Kông.  Bởi carrie Lam không đủ tư chất và bản lĩnh để trở thành thanh kiếm, thanh đao hay cây súng trong hệ hình của mình. Nhưng sứ mệnh của Carrie Lam như một con rắn đã chuyển hóa thành sợi dây thòng lọng trong tay nhà phù thủy thiên triều Trung Hoa Đại Lục. Bởi ngay từ đầu, quyền lực của Carrie Lam không đủ để bà ta có thể trở thành thanh đao hay vũ khí giết người đối với Hồng Kông. Thế lực của Lam không thể không dựa vào thiên triều để có thể hô mưa gọi gió trên đất cảng thơm.

Sứ mệnh và khả năng của Lam không phải là trực tiếp chặt đứt cánh tay dân chủ hoặc trực tiếp lấy đi sinh mạng tự do Hồng Kông, mà Lam chỉ là tay sai của chính quyền Trung Hoa Đại Lục, Lam đóng vai trò sợi dây thòng lọng trong tay Tập Cận Bình, và Tập có thể tùy thích thít chặt hay nới rộng sợi thòng lọng sau khi quấn nó vào Hồng Kông. Bằng chứng của việc thít chặt hay nới rộng sợi thòng lọng từ tay thiên triều là hiện nay, dường như mọi hoạt động, mọi hình thái cướp đoạt, phũ bỏ quyền tự do và dân chủ ở Hồng Kông đều dưới sự chỉ đạo của họ Tập. Lam chỉ là tay sai và ngay cả việc từ chức theo yêu cầu của người dân, Lam cũng không dám. Bởi nếu từ chức, Lam sẽ một mặt gặp nguy hiểm từ nhân dân, nhân dân sẽ hỏi tội Lam, mặt khác, Lam gặp nguy hiểm cao gấp bội lần bởi đòn trưng phạt giáng xuống từ thiên triều. Lam chỉ có thể làm dây lòng lọng, thiên triều tha hồ nới lỏng hay thít chặt vào cổ nhân dân Hồng Kông. Thít và nới đến lúc nào hoặc là Hồng Kông nghẹt thở, chết ngạt, hoặc là Hồng Kông trỗi dậy, bứt đứt sợi thòng lọng.

Và lúc đó, sứ mệnh lịch sử của Lam xem như đã xong, Lam đã đóng đúng vai trò sợi thòng lọng trong tay nhà phù thủy. Đương nhiên, nếu xét ở khía cạnh trung thành và chịu đựng với chủ, Lam xứng đáng đi vào lịch sử trong sự tung hê của các phù thủy Cộng sản xã hội chủ nghĩa. Lam xứng đáng được gắn sao trên mộ phần và nghiễm nhiên chiếm một chỗ cao ráo trên bàn thờ lịch sử của độc tài. Nhưng, nếu xét trên khía cạnh nhân văn, và đẩy xa hơn một chút là nhân loại, thế giới của con người thì Lam sẽ vĩnh viễn bị nguyền rủa và ném đá, bởi ngay từ đầu, Lam đã lựa chọn làm một sợi thòng lọng thít cổ nhân dân.

Và qui luật tự nhiên, thòng lọng thì dùng để thít cổ, nhưng con người thì tránh xa nó và tự do vẫn là bản năng chung của nhân quần. Một khi đi ngược với bản năng nhân quần, ắt đó là một cách đốt đền, hay nói cách khác đó là một lựa chọn lịch sử không có hậu. Bởi ngay từ đầu, nó là một bản ngã trái ngược với chuyển vận thế giới.

Nói cách khác, bản ngã làm nên lịch sử, nhưng cũng có lịch sử trong sáng, tươi đẹp và cũng có lịch sử xám xịt, u ám. Nếu như những người trẻ Hồng Kông chấp nhận khói lửa và cái chết để phá tan mọi u ám, làm nên lịch sử của vẻ đẹp tự do và tương lai tươi sáng thì không ai khác, chính Caarrie Lam đã tự biến mình một sợi thòng lọng và chơi cuộc dằng co lịch sử không đáng có với những người trẻ - những người chủ đích thực của Hồng Kông trong tương lai!.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Hai 20193:05 CH(Xem: 79)
Còn nói thay đổi thể chế chính trị Việt Nam từ một quốc gia cộng sản để trở thành một quốc gia dân chủ, văn minh thì sẽ là không tưởng bởi vì không ai dại gì từ bỏ quyền lực mình có trong tay để hy sinh vì lợi ích quốc gia, dân tộc, tuy nhiên nếu ý chính của NXP là điều đó thì đó chỉ là những lời nói nhạt như bát nước sáo bởi vì một khi đã mong muốn thay đổi thì mình phải thể hiện thiện chí cho thế giới trông thấy bằng cách...
13 Tháng Mười Hai 20193:03 CH(Xem: 64)
Ở tầm vĩ mô, chính phủ cần phải ra những chính sách mang tính đồng bộ thì đất nước mới phát triển được. Để hiểu sự đồng bộ tôi lấy ví dụ như việc thay thế bộ 3 nhông – sên – dĩa trong chiếc xe Honda wave vậy. Nếu thay không đủ bộ thì rõ ràng cái cũ sẽ phá cái mới nên sự hoạt động của nó sẽ kém hiệu quả. Tương tự như vậy, nếu chính phủ chỉ cố gắng ký được các FTA mà không làm chính sách phát triển ngành khác, đồng thời lại để thị trường nguyên liệu rơi trọn vào tay Tàu thì nói thẳng, đó chỉ là một việc làm kiểu “cốc mò cò xơi” mà thôi.
13 Tháng Mười Hai 20192:59 CH(Xem: 70)
“Muốn nhập hộ khẩu, phải có nhà. Muốn mua nhà, phải có hộ khẩu”. Sau năm 1975 nhân dân miền Nam mới ngộ đạo được điều này. Có hộ khẩu là có sổ gạo, sổ mua nhu yếu phẩm, xin việc làm, con cái được đi học… Tuy nhiên bấy lâu người dân miền Nam vẫn có đủ các thứ ấy như có không khí bầu trời. Nay hộ khẩu của cọng sản gây đủ mọi thứ nhiêu khê, nào là xin tạm vắng, tạm trú, xét quan hệ hôn nhân, thân quyến, bình quân diện tích, địa phương, trung ương… và một đống giấy tờ, quy định, thủ tục, lạ mắt lạ tai đối với đồng bào miền Nam.
12 Tháng Mười Hai 20194:55 CH(Xem: 173)
Có một thực tế đầy xót xa đối với quốc gia chúng ta: khoảng nửa thế kỷ trước, Nhật Bản chỉ mong có được một nền bóng đá như VNCH; người Hàn Quốc sang làm thuê cho miền Nam với mức thu nhập giúp họ cải thiện đáng kể đời sống của mình - hai nước này cũng đều rơi vào chiến tranh và kiệt quệ sau những cuộc chiến trường kỳ và tàn khốc. Và sau hơn nửa thế kỷ trôi qua, Nhật Bản và Hàn Quốc lại trở thành các cường quốc về hầu hết mọi mặt - Việt Nam phải mang người đi học tập và lao động tại các xứ quốc này để mang kiều hối và tri thức về nước
11 Tháng Mười Hai 20196:59 CH(Xem: 164)
Mỗi chuyến đi chừng vài chục bao tải như vậy, về đổ ra, chất thành đống và đậy bao tải lên trên, sau đó phủ bạt che kín để ủ. Cứ mỗi dịp tháng Mười Một, tháng Chạp thì đi qua đây chỉ nghe đúng hai mùi, rau ngò, hành cải và mùi bánh dầu ngâm. Có thể nói theo tiêu chuẩn rau sạch bây giờ thì lúc đó, vườn rau Lộc Hưng là vườn rau sạch. Hầu hết các nông dân Lộc Hưng là những người có nhà trên đường vòng cung nhà thờ Lộc Hưng, nhìn ra vườn rau. Chủ quán cơm Nỗi Niềm cũng có một lô đất trồng rau trước nhà.
09 Tháng Mười Hai 20198:55 CH(Xem: 318)
Những sự việc nổi cộm gây bất bình trong nhân dân từ Fomosa cho đến giặc Tàu vào khai thác đất hiếm tại Lào Cai, công ty tư nhân câu kết đổ chất thải Fomosa san lấp mặt bằng di hại cho các thế hệ sau với các căn bệnh không thuốc chữa, Bộ Y Tế tiêm chủng Quinvaxem 5/1 chết hàng loạt trẻ em, bán thuốc ung thư giả, Bộ Xây Dựng xây đập thủy điện chưa dùng đã nứt toác, Bộ Giáo Dục bắt buộc các cô giáo phải đi tiếp khách như gái bán dâm, trường học vùng sâu vùng xa thiếu thốn, Bộ Công An giết người vô tội vạ trong đồn, Bộ Quốc Phòng không có một động thái nào khi giặc xâm chiếm lãnh hải…; tất cả đều không có...
09 Tháng Mười Hai 20198:54 CH(Xem: 359)
Nói cho cùng, Việt Nam chỉ phát triển khi nào hệ thống những kẻ trộm cắp bị xóa bỏ, cái lò của ông Nguyễn Phú Trọng không còn cần dùng đến và con người có lòng tự trọng, người ngoài nhìn vào Việt Nam với ánh mắt tin cậy, tôn trọng và ngưỡng vọng… Thì lúc ấy, chúng ta mới tự tin là chúng ta phát triển. Bởi hiện tại, chúng ta phì đại vật dụng nhưng chúng ta giàu được nhờ vào trộm cắp, chúng ta không thể đánh mất chút danh dự còn sót lại một khi đánh đồng việc trộm cắp với phát triển. Chúng ta đang thụt lùi, và chúng ta cần phải học làm người thực thụ để đi đến phát triển!
09 Tháng Mười Hai 20198:53 CH(Xem: 182)
... Chính vì thế mà ĐCS đang muốn đẩy dân đi xuất khẩu lao động để họ mang đô la về đóng góp cho đảng. Có thể nói, sau 33 năm “đổi mới” thì nay nền kinh tế đất nước chưa thể trụ được trên đôi chân của mình mà ngược lại, nó đang cậy nhờ khá nhiều vào ngành công nghiệp “xuất khẩu lao động” và kết quả sản xuất kinh doanh của FDI. Thế mới thấy cái “tài tình sáng suốt” của ĐCS.
07 Tháng Mười Hai 20198:25 CH(Xem: 423)
Nay con số bốn (không) sách trắng cuốc phòng xã nghĩa, cũng bị ăn đá (đủ xây lăng cho Lú). Tiên sư bố cả đảng nhà nó! Khôn cho người ta rái dại cho người ta thương, đừng mở mồm thối khoe ngon mà thiên hạ chửi, sợ thì nói mẹ nó sợ rồi sau đó có đội giặc lên đầu mà thờ, thì ít nhiều cũng được người ta mở lòng thông cảm thương hại… Thứ lính boác hù, tướng thì mở sòng bạc sân golf, làm kinh tế kiếm tiền bỏ túi, mà lải nhải rằng chúng có chính sách khôn ngoan, xem ra đây chỉ là lũ hèn, lính gì chúng.
05 Tháng Mười Hai 20195:03 CH(Xem: 377)
Vì vậy, hơn lúc nào hết, ngay từ lúc này, chúng ta cần đoàn kết chặt chẽ bên nhau, đấu tranh mạnh mẽ hơn nữa, sớm đưa nước Việt Nam thoát khỏi chế độ cộng sản độc tài, đất nước của chúng ta bước sang một kỷ nguyên với tương lai: Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh. Với một niềm tin vững chắc, chúng tôi xin chân thành cảm ơn đến toàn thể quý anh chị độc giả, tác giả, cộng tác viên và bạn bè thân hữu trên khắp thế giới trong thời gian qua đã luôn ủng hộ, hợp tác và đồng hành cùng chúng tôi lên tiếng trên diễn đàn:
13 Tháng Mười Hai 2019
Còn nói thay đổi thể chế chính trị Việt Nam từ một quốc gia cộng sản để trở thành một quốc gia dân chủ, văn minh thì sẽ là không tưởng bởi vì không ai dại gì từ bỏ quyền lực mình có trong tay để hy sinh vì lợi ích quốc gia, dân tộc, tuy nhiên nếu ý chính của NXP là điều đó thì đó chỉ là những lời nói nhạt như bát nước sáo bởi vì một khi đã mong muốn thay đổi thì mình phải thể hiện thiện chí cho thế giới trông thấy bằng cách...
13 Tháng Mười Hai 2019
Ở tầm vĩ mô, chính phủ cần phải ra những chính sách mang tính đồng bộ thì đất nước mới phát triển được. Để hiểu sự đồng bộ tôi lấy ví dụ như việc thay thế bộ 3 nhông – sên – dĩa trong chiếc xe Honda wave vậy. Nếu thay không đủ bộ thì rõ ràng cái cũ sẽ phá cái mới nên sự hoạt động của nó sẽ kém hiệu quả. Tương tự như vậy, nếu chính phủ chỉ cố gắng ký được các FTA mà không làm chính sách phát triển ngành khác, đồng thời lại để thị trường nguyên liệu rơi trọn vào tay Tàu thì nói thẳng, đó chỉ là một việc làm kiểu “cốc mò cò xơi” mà thôi.
13 Tháng Mười Hai 2019
“Muốn nhập hộ khẩu, phải có nhà. Muốn mua nhà, phải có hộ khẩu”. Sau năm 1975 nhân dân miền Nam mới ngộ đạo được điều này. Có hộ khẩu là có sổ gạo, sổ mua nhu yếu phẩm, xin việc làm, con cái được đi học… Tuy nhiên bấy lâu người dân miền Nam vẫn có đủ các thứ ấy như có không khí bầu trời. Nay hộ khẩu của cọng sản gây đủ mọi thứ nhiêu khê, nào là xin tạm vắng, tạm trú, xét quan hệ hôn nhân, thân quyến, bình quân diện tích, địa phương, trung ương… và một đống giấy tờ, quy định, thủ tục, lạ mắt lạ tai đối với đồng bào miền Nam.
12 Tháng Mười Hai 2019
Có một thực tế đầy xót xa đối với quốc gia chúng ta: khoảng nửa thế kỷ trước, Nhật Bản chỉ mong có được một nền bóng đá như VNCH; người Hàn Quốc sang làm thuê cho miền Nam với mức thu nhập giúp họ cải thiện đáng kể đời sống của mình - hai nước này cũng đều rơi vào chiến tranh và kiệt quệ sau những cuộc chiến trường kỳ và tàn khốc. Và sau hơn nửa thế kỷ trôi qua, Nhật Bản và Hàn Quốc lại trở thành các cường quốc về hầu hết mọi mặt - Việt Nam phải mang người đi học tập và lao động tại các xứ quốc này để mang kiều hối và tri thức về nước
11 Tháng Mười Hai 2019
Mỗi chuyến đi chừng vài chục bao tải như vậy, về đổ ra, chất thành đống và đậy bao tải lên trên, sau đó phủ bạt che kín để ủ. Cứ mỗi dịp tháng Mười Một, tháng Chạp thì đi qua đây chỉ nghe đúng hai mùi, rau ngò, hành cải và mùi bánh dầu ngâm. Có thể nói theo tiêu chuẩn rau sạch bây giờ thì lúc đó, vườn rau Lộc Hưng là vườn rau sạch. Hầu hết các nông dân Lộc Hưng là những người có nhà trên đường vòng cung nhà thờ Lộc Hưng, nhìn ra vườn rau. Chủ quán cơm Nỗi Niềm cũng có một lô đất trồng rau trước nhà.
09 Tháng Mười Hai 2019
Những sự việc nổi cộm gây bất bình trong nhân dân từ Fomosa cho đến giặc Tàu vào khai thác đất hiếm tại Lào Cai, công ty tư nhân câu kết đổ chất thải Fomosa san lấp mặt bằng di hại cho các thế hệ sau với các căn bệnh không thuốc chữa, Bộ Y Tế tiêm chủng Quinvaxem 5/1 chết hàng loạt trẻ em, bán thuốc ung thư giả, Bộ Xây Dựng xây đập thủy điện chưa dùng đã nứt toác, Bộ Giáo Dục bắt buộc các cô giáo phải đi tiếp khách như gái bán dâm, trường học vùng sâu vùng xa thiếu thốn, Bộ Công An giết người vô tội vạ trong đồn, Bộ Quốc Phòng không có một động thái nào khi giặc xâm chiếm lãnh hải…; tất cả đều không có...
09 Tháng Mười Hai 2019
Nói cho cùng, Việt Nam chỉ phát triển khi nào hệ thống những kẻ trộm cắp bị xóa bỏ, cái lò của ông Nguyễn Phú Trọng không còn cần dùng đến và con người có lòng tự trọng, người ngoài nhìn vào Việt Nam với ánh mắt tin cậy, tôn trọng và ngưỡng vọng… Thì lúc ấy, chúng ta mới tự tin là chúng ta phát triển. Bởi hiện tại, chúng ta phì đại vật dụng nhưng chúng ta giàu được nhờ vào trộm cắp, chúng ta không thể đánh mất chút danh dự còn sót lại một khi đánh đồng việc trộm cắp với phát triển. Chúng ta đang thụt lùi, và chúng ta cần phải học làm người thực thụ để đi đến phát triển!
09 Tháng Mười Hai 2019
... Chính vì thế mà ĐCS đang muốn đẩy dân đi xuất khẩu lao động để họ mang đô la về đóng góp cho đảng. Có thể nói, sau 33 năm “đổi mới” thì nay nền kinh tế đất nước chưa thể trụ được trên đôi chân của mình mà ngược lại, nó đang cậy nhờ khá nhiều vào ngành công nghiệp “xuất khẩu lao động” và kết quả sản xuất kinh doanh của FDI. Thế mới thấy cái “tài tình sáng suốt” của ĐCS.
07 Tháng Mười Hai 2019
Nay con số bốn (không) sách trắng cuốc phòng xã nghĩa, cũng bị ăn đá (đủ xây lăng cho Lú). Tiên sư bố cả đảng nhà nó! Khôn cho người ta rái dại cho người ta thương, đừng mở mồm thối khoe ngon mà thiên hạ chửi, sợ thì nói mẹ nó sợ rồi sau đó có đội giặc lên đầu mà thờ, thì ít nhiều cũng được người ta mở lòng thông cảm thương hại… Thứ lính boác hù, tướng thì mở sòng bạc sân golf, làm kinh tế kiếm tiền bỏ túi, mà lải nhải rằng chúng có chính sách khôn ngoan, xem ra đây chỉ là lũ hèn, lính gì chúng.
05 Tháng Mười Hai 2019
Vì vậy, hơn lúc nào hết, ngay từ lúc này, chúng ta cần đoàn kết chặt chẽ bên nhau, đấu tranh mạnh mẽ hơn nữa, sớm đưa nước Việt Nam thoát khỏi chế độ cộng sản độc tài, đất nước của chúng ta bước sang một kỷ nguyên với tương lai: Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh. Với một niềm tin vững chắc, chúng tôi xin chân thành cảm ơn đến toàn thể quý anh chị độc giả, tác giả, cộng tác viên và bạn bè thân hữu trên khắp thế giới trong thời gian qua đã luôn ủng hộ, hợp tác và đồng hành cùng chúng tôi lên tiếng trên diễn đàn: