Hết Lú đến Lệch?

12 Tháng Năm 20191:45 SA(Xem: 640)

                                              Hết Lú đến Lệch?   


images





Việt Nhân





Dân thì nói bí tịt Lú nằm liệt và cũng có thể đã đi chầu boác, còn nhà nước Ba Đình có nói có rõ lắm thì cũng chỉ là Lú đang tập đi tập nói, đã ăn được cháo! Sau mụ chủ tịt cuốc hội nói Lú sắp khỏe, nay đến tên bí thành Hồ cũng nói với dân Saigon,: Mức độ hồi phục sức khỏe của từng người khác nhau, khó có một thời hạn nhất định, nhưng tôi tin cử tri sẽ sớm thấy Tổng bí thư quay lại làm việc, (Thời sự VTV 08/05/2019).

Câu trả lời của tay bí thành Hồ với một tên nào đó được cho là  cử tri, chỉ là để giải độc dư luận và cả câu giờ, nói Lú khỏe nhưng bao giờ chiềng mặt cho thiên hạ nhìn thì không, trong khi Lú thì đã gần trọn tháng biệt tăm. Những lãnh đạo của cái đảng quanh dzinh này luôn có cái khác thường hơn thiên hạ, Đinh Thế Huynh cũng nghỉ bệnh đấy chứ, cũng vắng cả năm trời với căn bệnh gì đó không rõ, và nhất là chẳng một tin cho biết tay quan đỏ này đang điều trị ở nhà thương nào? Và dân mạng đã xầm xì hắn đang nằm trong ngăn đá… Lú cũng thế!

Đại biểu tiếp xúc cử tri trong xứ xã nghĩa nó chỉ là màn kịch cọt, những tên cò mồi với những câu hỏi soạn trước được cả hai tung hứng, đây là trò giễu dở nhưng vẫn thích giễu dai, ngay tên chúa đảng Lú cũng thế, từ ngày ngồi ghế tổng bí đảng từ 2011 đến nay, cứ y như rằng mỗi lần gặp cử tri thì Lú lại gặp mỗi một vị cử tri (trần viết hoàn) thân mến. Suốt tám năm cùng Lú đóng vở đại biểu gặp cử tri, lần này ngày 04/05/2019 thiếu Lú nên cũng thấy vắng luôn ông cử tri nọ…  Phải sợ cho cái trơ trẽn không chút liêm sỉ của chúng, một lũ không biết xấu hổ là gì.

Được cho là để xoa dịu nỗi lo lắng của cử tri về sức khỏe của lãnh đạo đảng (cướp) mà tay bí thành Hồ lên tiếng. Thối, tìm đâu ra được dân Sài gòn mà đi lo lắng cho bệnh tình của tên ba-ke đỏ, chuyện khó hơn tìm kim đáy biển, muốn đánh bóng Lú mà chúng nói điều hoang tưởng, rằng có cả dân Saigon cũng yêu quý lãnh đạo. Mẹ bố, lăn quay sùi bọt mép trên đất Nam, đã phải cong đít vội vàng mang về hang ổ, quý báu thế sao không ở lại, cụ Fugitive (làng nghề giò chả Ước Lễ, Hà Đông) nói: Thằng Lú này tao mà tóm được nó, thì sẽ lóc thịt nó để giã giò…

Nghe cụ nói mà mỗ tôi cười, cái thịt thằng Lú đem câu sấu nó cũng chê hôi không ăn, cụ có đem giã giò cúng boác nó thì được, chứ nói chuyện ăn thì hỏi cho ai ăn đây hở cụ?

Nói như tên bí thành Hồ, thế ra rồi đây người dân xã nghĩa sẽ được thấy ngày hai buổi, Lú đánh xe lăn đi làm. Ôi cảnh đó thật tuyệt vời, cả thế giới chỉ có mỗi nơi thiên đàng này mới có được lãnh đạo ‘kính yêu’ như thế, và người dân xã nghĩa sẽ phải đứng hai bên đường khóc tồ tồ (như dân Bắc Triều), để bày tỏ thương cảm cho cái ‘hy sinh’ vì nước vì non đó của Lú.

Hùa nhau rằng Lú của chúng sẽ xuất hiện trở lại, vì thế mà không động đậy đến chuyện đảng không thể một ngày thiếu chúa đảng, xứ xã nghĩa không thể một ngày thiếu chủ tịt, nên không bận tâm đến chuyện phải cần tìm người thay, dù là tạm. Nói thế có nghĩa Lú sẽ hồi phục và lại tiếp tục ở lại thêm nhiệm kỳ nữa, theo yêu cầu của đảng và cũng là của Lú.

Trong câu chuyện ‘Lú đã đi rồi’, mỗ tôi có ý trông đợi Lú xuất hiện trong vai chủ tang Lê Chột, để rờ mu rùa bói xem tương lai hậu vận đảng Ba Đình sau vụ Lú lăn quay té cù, nhưng thất vọng Lú lặn vẫn không một sủi tăm đành hát câu: tìm Lú như thể tìm chim. Còn cụ Fugitive thì mắng thằng mỗ tôi là thong manh, không nhìn ra được chuyện của Lú, cụ gắt: Tao chán chú mày quá, cái chú mày muốn biết, nó đã bày hàng ra trước mắt đấy còn chờ, còn tìm cái gì nữa?

Tay thường trực ban bí thư (Trần Quốc Vượng) đã tiếp đoàn Thượng nghị sỹ Mẽo, tên Niểng cờ lờ mờ vờ di dự diễn đàn ‘một vành đai, một con đường’ ở Bắc Kinh cuối tháng Tư, lại đọc điếu văn và viết vào sổ tang Lê Chột, là nó thay mặt ban chấp hành trung ương đảng cộng Ba Đình, bấy nhiêu là đủ cho thấy Lú đã ‘xong’. Còn chuyện gửi điện mừng cho người này, chia buồn cho nhà nước kia, ngay cả gửi vòng hoa tang cho thằng Lê Chột, thì đấy cũng chỉ là trò của mấy thằng đang còn đi đứng lành lặn bày trò bịp vặt, chứ tên Lú thì coi như đã tịt.

Với cụ Fugitive thì là vậy, do tranh giành quyền lực mà Lú đốt lò như bấy lâu nay, đấy là chuyện Lú đốt cháy thành để đập chuột, nhân danh cứu đảng, làm vệ sinh thiên đàng mà đồng chí nhưng không đồng bọn chơi trò đốt đít nhau, chứ Lú sau cú này, dù không xe lăn nạng chống đi chăng nữa, cũng không còn sức đánh nổi que diêm đốt tiếp cái lò tôn. Chắc chắn là thế, vấn đề sức khỏe của Lú lần này, đã là cơ hội tốt cho mọi phe cánh ngoi lên vùa vét mặc thích!

Tháng 05/2019 này, có Hội nghị Trung ương 10, khóa XII, dự trù là ban chấp hành trung ương sẽ bàn, quyết định nhiều vấn đề quan trọng, thấy ra đó cũng chỉ là chuyện đề ra từ trước của Lú, nay hắn đang là con bệnh nằm chỗ, thì mọi thứ sẽ là qua quýt cho có lệ mà thôi. Đám bộ chính trị đảng Ba Đình ngày nay, phải thấy rằng chẳng còn một tên nào là ruột đỏ, chỉ cái mồm nó đỏ thôi, trước mặt Lú chúng ầm ừ để kiếm ăn, nhưng đứa nào cũng bản thân chúng là chính, thủ sẵn thẻ xanh, chân ngoài dài hơn chân trong, Võ Kim Cự đang ở Canada là điển hình.

Còn kỳ họp cuốc hội lần thứ 7, khai mạc ngày 20/05/2019 sắp tới đây, thời gian cập rập chưa tớỉ mười ngày thì có thể chỉ mỗi cộng cái Ngân Đù độc diễn… Lúc đó nếu Niểng đúng là được Tập Cận Bành bơm thêm quyền lực, lúc sang Bắc Kinh cuối tháng Tư, thì không chừng sẽ lại thấy hắn một lần nữa, thay mặt ban chấp hành trung ương đảng An Nam cộng, và cả thay mặt tổng bí thư, chủ tịt nước láp giáp cầm giấy đánh vần ít câu.

Vẫn là tạo cho dư luận quen nghe quen nhìn (định hướng dư luận), chuyện vậy lũ Ba Đình làm giỏi và dầy kinh nghiệm, chuyện gì muốn giấu thì cứ bịt cho đến khi (cứt trâu hóa bùn) mọi người quên luôn. Nên thấy thắc mắc của Giáo sư Carl Thayer nhà nghiên cứu và phân tích chính trị Việt Nam là thừa khi nói câu: Không rõ là Việt Nam sẽ hướng ra toàn thế giới bên ngoài bằng cách giữ im lặng được bao lâu?

Dư luận đang ồn lên về Niểng! Dù là tạm thời hay gì nữa, khi chủ tịch nước có vấn đề, theo đúng nguyên tắc người (tạm) thay mọi việc trong tư cách của chủ tịch, đó phải là phó chủ tịch, khi Trần Đại Quang chết Đặng Ngọc Thịnh lên nắm tạm quyền. Nay Lú (chủ tịt nước) nằm chỗ thì phần hành cũng phải Đặng Ngọc Thịnh, chứ không là Niểng… Bỏ qua vụ chủ tang (nội bộ) Lê Chột, nhưng diễn đàn Bắc Kinh ‘một đai một đường’, Niểng tham dự cùng với 40 nguyên thủ, lãnh đạo quốc gia, đã có tiếng xầm xì Niểng tóm thâu quyền lực, và gió đã đổi chiều.

Có thể đúng khi dư luận cho rằng chuyến đi Bắc Kinh, Niểng đã ‘tranh thủ’ được Tập Cận Bành chống lưng, nhưng thấy ra bấy nhiêu đó chưa gọi là vững, mà vẫn phải chờ thêm vài chỉ dấu nữa mới kết luận được. Như phần trên mỗ tôi có đề cập xem Niểng đóng vai trò thế nào, trong kỳ họp cuốc hội lần thứ 7, khai mạc ngày 20/05/2019 sắp tới đây, và xa hơn nữa là một khi Lú nằm trong ngăn đá, ai sẽ đi Mẽo gặp Trump theo lời mời trong năm 2019 này?

Còn chuyện Niểng, nói vậy thì có nghĩa là Tập đã thay ngựa! Với mỗ tôi không cho là vậy, dù rằng củi tre dễ nấu nhưng sẽ khói um đầy nhà, chọn gia nô mà chọn Niểng, đã không làm tốt thì chớ lại thêm hỏng việc, chắc chắn Tập cũng thừa biết câu: nhiệt thành cộng với dốt ra phá hoại.

Lú nằm chỗ hay trong ngăn đá, các đồng chuột của Lú vui hơn cả dân đen, đây là lúc chợ chiều, hết lo rồi củi tươi củi khô, khác phe hay đồng bọn, đứa nào đã no tiền thì tranh thêm quyền, đích cuối cùng nhắm đến vẫn là cái ổ đã lót sẵn nơi xứ người. Chỉ xót cho đất nước đã nằm gần trọn trong tay giặc phương Bắc, mà chín chục triệu dân xã nghĩa vẫn u mê, bởi những Lú cùng Lệch!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Bảy 20192:23 CH(Xem: 33)
Xét lời ả nói, thấy những ‘nguyên tắc cơ bản lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được’, không gì rõ và đủ nghĩa hơn bằng cái công hàm bán nước, mà Hồ Chiếu Manh sai Đồng Vẩu ký ngày 14/09/1958, dâng trọn lãnh hải cùng biển đảo của nước Việt cho Tầu cộng: Thưa Đồng chí Tổng lý - Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc…
20 Tháng Bảy 20192:22 CH(Xem: 24)
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
20 Tháng Bảy 20192:20 CH(Xem: 21)
Ông Trần Bắc Hà là quan chức ngành ngân hàng, nhưng ông có nhiều mối hệ thân thiết với các quan chức chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta lại lắm tiền của, nhiều người đánh giá ông ta có cả tỷ USD. Với các mối quan hệ và tiền của như vậy, ông Trần Bắc Hà phải được ở nơi giam giữ tốt, và được chăm sóc y tế tận tình mới đúng bản chất của chế độ cộng sản dành cho các quan chức của họ khi sa cơ lỡ vận. Bởi ở Trại B14, các quan chức từ cấp vụ trưởng trở lên mà bị tạm giam thì sẽ được ở phòng có điều hòa cho tới khi có kết luận điều tra. Đằng này, ông Trần Bắc Hà bị tạm giam tại Trại tạm giam của quân đội rất khắc nghiệt, lại bị chết trước khi tới bệnh viện,...
19 Tháng Bảy 20193:40 CH(Xem: 100)
Khi chưa làm gì cả thì bạn kêu gọi quốc hội Mỹ cũng là vô ích. Họ có ra những đạo luật trừng phạt csVN vi phạm nhân quyền thì cao lắm cũng như thời kỳ cấm vận 20 năm từ 1975-1995. Chúng vẫn sống nhăn, chỉ có dân chết. Nếu quốc hội Mỹ nhượng bộ thì chúng sẽ đàn áp nhân quyền nhiều hơn, bắt giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ hơn để kiếm vốn đi buôn với Mỹ. Thành ra mọi chuyện phải trông chờ vào 95 triệu dân Việt chứ không phải nhờ vào quốc hội Mỹ. Nếu dân Việt không học tập dân Hồng Kông xuống đường thay đổi thể chế thì Mỹ làm gì cũng chỉ là "giật gấu vá vai" mà thôi.
18 Tháng Bảy 20193:14 CH(Xem: 228)
Qua những gì đã và đang diễn ra tại đất nước Việt Nam này, chúng ta luôn thấy Đcs luôn đánh giá sai thời cuộc. Từ Bộ Chính trị các đời từ xưa đến nay, và trong các ban ngành của chính quyền CS cũng vậy, họ đưa ra vô số quyết định sai lầm nhưng rất cố chấp và khước từ mọi lời khuyên hữu ích. Chính vì thế mà đất nước Việt Nam đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không thể nào khắc phục, làm đất nước này luôn mất mát vì trả giá quá nhiều cho những cái đầu mù lòa ấy.
16 Tháng Bảy 20194:46 CH(Xem: 183)
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 201910:23 CH(Xem: 218)
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 201911:09 CH(Xem: 236)
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 20193:22 CH(Xem: 287)
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 20194:06 CH(Xem: 414)
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
20 Tháng Bảy 2019
Xét lời ả nói, thấy những ‘nguyên tắc cơ bản lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được’, không gì rõ và đủ nghĩa hơn bằng cái công hàm bán nước, mà Hồ Chiếu Manh sai Đồng Vẩu ký ngày 14/09/1958, dâng trọn lãnh hải cùng biển đảo của nước Việt cho Tầu cộng: Thưa Đồng chí Tổng lý - Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc…
20 Tháng Bảy 2019
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
20 Tháng Bảy 2019
Ông Trần Bắc Hà là quan chức ngành ngân hàng, nhưng ông có nhiều mối hệ thân thiết với các quan chức chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta lại lắm tiền của, nhiều người đánh giá ông ta có cả tỷ USD. Với các mối quan hệ và tiền của như vậy, ông Trần Bắc Hà phải được ở nơi giam giữ tốt, và được chăm sóc y tế tận tình mới đúng bản chất của chế độ cộng sản dành cho các quan chức của họ khi sa cơ lỡ vận. Bởi ở Trại B14, các quan chức từ cấp vụ trưởng trở lên mà bị tạm giam thì sẽ được ở phòng có điều hòa cho tới khi có kết luận điều tra. Đằng này, ông Trần Bắc Hà bị tạm giam tại Trại tạm giam của quân đội rất khắc nghiệt, lại bị chết trước khi tới bệnh viện,...
19 Tháng Bảy 2019
Khi chưa làm gì cả thì bạn kêu gọi quốc hội Mỹ cũng là vô ích. Họ có ra những đạo luật trừng phạt csVN vi phạm nhân quyền thì cao lắm cũng như thời kỳ cấm vận 20 năm từ 1975-1995. Chúng vẫn sống nhăn, chỉ có dân chết. Nếu quốc hội Mỹ nhượng bộ thì chúng sẽ đàn áp nhân quyền nhiều hơn, bắt giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ hơn để kiếm vốn đi buôn với Mỹ. Thành ra mọi chuyện phải trông chờ vào 95 triệu dân Việt chứ không phải nhờ vào quốc hội Mỹ. Nếu dân Việt không học tập dân Hồng Kông xuống đường thay đổi thể chế thì Mỹ làm gì cũng chỉ là "giật gấu vá vai" mà thôi.
18 Tháng Bảy 2019
Qua những gì đã và đang diễn ra tại đất nước Việt Nam này, chúng ta luôn thấy Đcs luôn đánh giá sai thời cuộc. Từ Bộ Chính trị các đời từ xưa đến nay, và trong các ban ngành của chính quyền CS cũng vậy, họ đưa ra vô số quyết định sai lầm nhưng rất cố chấp và khước từ mọi lời khuyên hữu ích. Chính vì thế mà đất nước Việt Nam đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không thể nào khắc phục, làm đất nước này luôn mất mát vì trả giá quá nhiều cho những cái đầu mù lòa ấy.
16 Tháng Bảy 2019
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 2019
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.