Giáo Sư Trần Gia Phụng Nói Về Ngày 30/04/1975, Lẽ “thắng – Thua”

02 Tháng Năm 201510:08 CH(Xem: 7395)

Giáo sư Trần Gia Phụng nói về ngày 30/04/1975, lẽ thắng – thua

Mai Hương-RadioCTM

3004-dauthuong

Thưa quý thính giả, trong lúc người dân trong nước vô cùng bức xúc, thất vọng trước các vấn nạn của đất nước thì lãnh đạo CSVN vẫn rầm rộ tổ chức ngày 30/4 với một cuộc duyệt binh vĩ đại gồm 6000 người tham dự cùng các lực lượng võ trang và các khí tài hiện đại. Liệu ngày 30/4 có còn được coi là ngày chiến thắng đối 90 triệu dân trong nước nữa hay không? Cách đây khoảng 10 năm MH đã có dịp được đọc những bài viết rất hay, những phân tích rất rốt ráo của GS Trần Gia Phụng. Ông là một Sử Gia đã xuất bản liên tiếp nhiều công trình sử học giá trị, được độc giả hải ngoại đánh giá rất cao. Ngày hôm nay chúng ta có cái may mắn được ông dành cho một buổi phỏng vấn về vấn đề 30/4. Kính mời quý vị lắng nghe buổi nói chuyện của MH và Gs Trần Gia Phụng.

Mai Hương (MH) : Thưa giáo sư, ngày 30 tháng tư năm 1975, cuộc chiến tranh ý thức hệ giữa hai miền Nam – Bắc Việt Nam đã kết thúc với thắng lợi ở về phía những người Cộng Sản miền bắc. Ngay sau đó không lâu, đã có nhận thức cho rằng, bên cạnh chiến thắng bằng bạo lực quân sự thì kể từ đó cộng sản đã bắt đầu thua trên nhiều lãnh vực khác. Đến nay, 40 năm đã trôi qua, nhiều góc tối của lịch sử đã được soi sáng, cuộc cách mạng tin học đã nâng cao nhận thức của con người rất nhiều; vì vậy lẽ “thắng – thua” đã được định hình lại chính xác hơn trong bối cảnh xu thế của nhân loại ngày nay. Giờ đây, tuy CSVN vẫn đang nắm chính quyền và đang tổ chức ăn mừng chiến thắng, nhưng sự thua bại toàn diện của họ chỉ còn là vấn đề thời gian. Là một nhà nghiên cứu sử, giáo sư nhận định thế nào về nhận thức vừa kể?

Trần Gia Phụng TGP) : Tôi xin trả lời từ từ từng phần theo thứ tự trong câu hỏi. Trước hết, tôi đồng ý là lúc đầu ai cũng nghĩ là Cộng sản Việt Nam (CSVN) chiến thắng năm 1975, vì rõ ràng chính thể Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) hay Nam Việt Nam (NVN) sụp đổ, CSVN cưỡng chiếm được Sài Gòn. Người CS thường rêu rao rằng họ  “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”.

Thực tế Mỹ không cút, mà phải nói cho đúng ý nghĩa bối cảnh lịch sử là Mỹ ngưng không tiếp tục hiện diện ở Việt Nam vì lý do thay đổi chiến lược của họ trong chiến tranh lạnh toàn cầu.  Còn “ngụy”, chữ mà CS dùng để chỉ VNCH, không thất trận, chỉ ở thế bắt buộc phải ngưng chiến đấu, vì thiếu tiếp liệu. Trước khi bị ngưng tiếp viện năm 1973, ngoài những trận du kích lẻ tẻ, CS không thắng được trận nào đáng kể, kể cả trận Mậu Thân năm 1968, và Mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Trong khi Hoa Kỳ rút quân, cắt giảm đến mức tối đa viện trợ võ khí cho VNCH, thì Liên Xô cùng Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (Trung Cộng) tăng cường gấp bốn lần viện trợ võ khí cho Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) hay Bắc Việt Nam (BVN).  Vì vậy, VNCH hay NVN bị bức tử; BVN thành công ngày 30-4-1975.

Ngay sau đó, nghĩa là ngay khi CS vừa chiếm Sài Gòn, thì rõ ràng có nhiều hiện tượng cho thấy là CSVN thua cuộc. Đầu tiên là khi CS chiếm Sài Gòn, rất nhiều người tự sát và khoảng 150,000 người Việt bỏ nước ra đi. Cộng sản tố cáo những người di tản là tay sai đế quốc Mỹ. Luận điệu nầy của CS được Trịnh Công Sơn lên đài phát thanh Sài Gòn trưa ngày 30-4-1975 phụ họa: “Những kẻ ra đi chúng ta xem như là đã phản bội đất nước.” (trích nguyên văn lời Trịnh Công Sơn)

Dầu bị CS kết tội phản quốc, dân chúng càng ngày càng bỏ nước ra đi. Kể chung tất cả những cuộc vượt biên và các chương trình “Ra đi có trật tự”, chương trình HO, thì số người ra nước ngoài khoảng 1,500,000 người. Một chế độ lên cầm quyền mà người ta không muốn sống dưới chế độ đó đến nỗi phải tự sát hoặc gấp rút di tản rầm rộ, kể cả hy sinh tánh mạng mà cũng cứ ra đi, thì rõ chế độ đó đã mất long dân, bắt đầu thua cuộc.

Sau đó, dân chúng Việt Nam tiếp tục ra đi, tuy nhiên chỉ có những người có điều kiện và may mắn mới thoát, nhiều người còn kẹt lại, đành chấp nhận sống với CS. Trong khi đó, dân chúng vẫn tiếp tục tranh đấu chống CS.  Lúc đầu là những cuộc võ trang, rồi sau đó là tranh đấu bất bạo động dưới nhiều hình thức khác nhau, nhất là khi công nghệ truyền thông phát triển mạnh mẽ.  Chế độ CS trong nước hiện nay rất sợ cuộc tranh đấu bất bạo động mà CS gọi là “diễn biến hòa bình”.

Lý do đơn giản là chủ nghĩa CS là một chủ nghĩa không tưởng, không thể thực hiện, chỉ có một thiểu số muốn lợi dụng chủ nghĩa CS để mỵ dân, chiếm độc quyền chính trị, thỏa mãn tham vọng khát máu của họ mà thôi.  Những kẻ lãnh đạo CS hiện nay trên thế giới, không phải chỉ riêng Việt Nam mà cả Cuba, Trung Cộng, Bắc Hàn, đều biết rằng chủ nghĩa CS đã lỗi thời vì ngày nay CS không còn có thể tuyên truyền xảo trá, bịp bợm như trước, nhưng CS vẫn cố bám lấy bộ máy độc tài để duy trì quyền lực, ngõ hầu tiếp tục tham nhũng, vơ vét của dân trước khi tìm cách hạ cánh an toàn.

Chị Mai Hương nói đúng, “giờ đây, tuy CSVN vẫn đang nắm chính quyền và đang tổ chức ăn mừng chiến thắng, nhưng sự thua bại toàn diện của họ chỉ còn là vấn đề thời gian.”  Chị để ý mà xem, chưa có một chế độ nào hay nhà cầm quyền nào trên thế giới mà bị dân chúng liên tục hàng ngày khiếu kiện, đả kích, phản đối, chê bai, chửi rủa như chế độ CSVN hiện nay.  Hãy xem lại những cuộc biểu tình phản đối trong thời gian gần đây, dân chúng kêu đích danh CSVN ra mà xỉ vả.  Thành tích hàng ngày bị chửi rủa nầy đáng được ghi vào GUINNESS, hơn cả những cái bánh chưng khủng, những tô phở to đùng, hay cái pho tượng quái đản như B52, mới khánh thành liền bị hỏng.

Một chế độ như thế không thể sống lâu với dân chúng, chỉ còn một con đường là chờ đợi sụp đổ.  Từ thời HCM, để tránh bị sụp đổ, HCM tiêu diệt tất cả những thành phần đối lập, những người có khả năng thay thế đảng CS. Vì vậy, trong một thời gian dài, Việt Nam thiếu vắng nhân tài.

Tuy nhiên, trong khoảng 20 năm gần đây, kế hoạch giết tiềm lực của CSVN dần dần không còn thi hành được vì khi các phương tiện truyền thông phát triển, khi các nước giàu có đầu tư vào Việt Nam, khi Việt Nam bước vào sinh hoạt kinh tế toàn cầu, theo luật chơi quốc tế, có nhiều người tham gia các cuộc tranh đấu bất bạo động, viết báo, viết blog hay facebook.  Dầu CSVN hết sức đàn áp, nhưng chắc chắn có nhiều tài năng bắt đầu ló dạng và chắc chắn họ sẽ dần dần trở thành những nhân vật đối lập với CS.

Tất cả những điều đó báo hiệu thời điểm cáo chung của chế độ CSVN.

 

MH : Thưa giáo sư, mỗi năm cứ đến ngày 30 tháng tư là khẩu hiệu hoà hợp hoà giải dân tộc lại được nhắc đến. Chiến thắng năm 1975 của CSVN thống nhất lãnh thổ nhưng lại đưa đến sự ly tán lòng người hơn bao giờ hết và tình trạng đó vẫn kéo dài cho đến nay. Theo giáo sư thì tại sao lại khó “hoà hoà hợp hoà giải” ? Phải chăng sự tàn bạo của nhà cầm quyền CSVN đối với người miền nam thua cuộc đã tạo nên sự thù hận và hố sâu ngăn cách? Chẳng hạn như ông Nguyễn Hộ, tác giả của tác phẩm “Quan điểm và cuộc sống” đã ghi lại sự tàn bạo và vô luân theo kiểu thời trung cổ đó của chế độ như sau (như một lời kết án): “Nhà của ngụy ta ở, vợ của ngụy ta xài, con của ngụy ta sai, còn ngụy thì ta đày bọn chúng lên rừng thiêng nước độc”. Thưa giáo sư, tuy lịch sử không thể thay đổi được, nhưng có cách nào để xoá mờ những vết đen đó trong tâm khảm người dân để mọi người dân thực sự quên được quá khứ đau thương và hướng về tương lai?

TGP : Thưa chị Mai Hương, thưa quý thính giả nghe đài.  Trước hết nói chuyện hòa hợp hòa giải, thì vấn đề đặt ra là ai hòa giải hòa hợp với ai ?  Chế độ CS đang cầm quyền chính là kẻ khởi xướng chuyện hòa hợp hòa giải, chứng tỏ CSVN cảm thấy trước đây chính họ sai lầm với dân chúng nên họ mới xin hòa hợp hòa giải. Tuy nhiên CSVN muốn hòa giải với ai ? Với đồng bào Việt ở hải ngoại hay đồng bào trong nước?

Xin nói ngay là người Việt Hải ngoại đã vượt qua giai đoạn khó khăn buổi đầu, chạy trốn, nheo nhóc trong các trại tỵ nạn, tìm các nước dung thân.  Đã qua rồi. Ngày nay, người Việt hải ngoại đã ổn định cuộc sống ở xứ người, đều là công dân các nước ngoài. Đã là công dân các nước ngoài thì chẳng có gì cần hòa giải hòa hợp với với đảng CSVN, vì sống ở nước ngoài, làm việc cho nước ngoài, lãnh tiền nước ngoài, đóng thuế nước ngoài, hưởng tiện nghi nước ngoài… Họ chẳng có gì liên hệ gì đến nhà nước CSVN.  Nếu họ vì công việc nhà, nếu phải về thăm gia đình, bà con còn ở trong nước, họ được nhà nước CSVN đối xử theo quy chế người nước ngoài, luật lệ đối với người nước ngoài, và phải trả chi phí theo giá người nước ngoài, từ khách sạn, ăn uống, di chuyển, du lịch … Nói tóm lại là họ chẳng có gì để hòa giải hòa hợp với nhà nước CSVN.

Ngoài ra, có một số người Việt đã là công dân nước ngoài, nhưng ưa về Việt Nam kiếm chác hay hưởng thụ cho vui, cỡi ngựa xem hoa cho vui, nhưng chẳng có ai dám đem gia đình con cái về ở luôn Việt Nam.  Cho đến ngày nay, câu nói của nghệ sĩ Trần Văn Trạch vẫn còn có ý nghĩa: “Ở Việt Nam, cái cột đèn cũng muốn ra đi.”  Tôi xin mạn phép nghệ sĩ Trần Văn Trạch để thêm rằng : Cái cột đèn cũng khôn lắm, chỉ ra đi qua các nước tư bản Tây phương, chứ chẳng dại gì mà đục đầu vào các nước CS cả.

Vấn đề còn lại là nếu đảng CSVN muốn hòa hợp hòa giải thì hãy hòa hợp hòa giải với dân chúng trong nước.  Khổ nỗi, khi muốn hòa giải với người trong nước thì việc đầu tiên là phải cất giùm cái mũ là điều 4 Hiến pháp của CSVN.  Cái điều luật lạ lùng nầy đặt người CS leo đầu leo cổ người dân, ngồi chồm hổm trên đầu dân chúng Việt Nam.  Đảng CS ngoan cố đời nào chịu bỏ điều 4 Hiến pháp mà bảo hòa giải hòa hợp với dân chúng Việt Nam.

Chẳng những ngồi chồm hổm trên đầu trên cổ dân chúng, mà CSVN còn tàn ác, đàn áp, bóc lột, tham nhũng, rồi làm tay sai cho Trung Cộng thì làm sao hòa giải hòa hợp với dân chúng được vì người Việt Nam vốn tính chống ngoại xâm, chống Trung Hoa từ thuở lập quốc cho đến ngày nay.  CSVN nói chuyện hòa giải hòa hợp là chuyện không tưởng, giống như bây giờ mà nói chuyện lý thuyết Mác-xít, chủ nghĩa Cộng sản, đều là chuyện không tưởng.

Cô Mai Hương nói rằng “tuy lịch sử không thể thay đổi được, nhưng có cách nào để xoá mờ những vết đen đó trong tâm khảm người dân để mọi người dân thực sự quên được quá khứ đau thương và hướng về tương lai?”  Tôi xin khẳng định ngay là không bao giờ có thể xóa mờ những vết đen CS trong tâm khảm và quên được quá khứ đau thương.  Không, không và không bao giờ cả vì hai lẽ: 1) Thứ nhứt, tội ác của CSVN quá lớn, quá nặng nề.  Cô nhớ lại lịch sử: Vào thế kỷ 13, Trần Thủ Độ giết được bao nhiêu con cháu nhà Lý trong buổi lễ tế tổ của dòng họ Lý, cho giỏi lắm là vài chục người, hay cho cả trăm người đi, vì buổi tế lễ làm gì đông đúc cho lắm; mà bây giờ lịch sử còn ghi.  Huống chi CSVN giết biết bao nhiêu người từ năm 1945 đến nay.  Con số nầy chẳng phải hàng trăm ngàn đâu nghe, có thể lên tới số vài triệu.  Trăm năm bia đá thì mòn,/ Ngàn năm bia miệng hảy còn trơ trơ.  Từ thời Trần Thủ Độ đến ngày nay là 800 năm rồi cô Mai Hương, mà không cách nào quên, huống gì là tội lỗi của CSVN.  2) Thứ hai, không thể quên tội lỗi của CS, vì quên tội lỗi độc ác của CS, thì sẽ có người tái phạm tội lỗi nầy.  Chị Mai Hương ở Mỹ, chị nhớ câu tục ngữ Mỹ.  “Forgive but don’t forget.”  Người Việt sẽ không forgive và cũng không bao giờ forget, kể cả khi CSVN sụp đổ, lịch sử sẽ ghi mãi lại chứng tích tội lỗi của CSVN.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Chín 201912:20 CH(Xem: 136)
Bạn có nghĩ rằng, một người đấu tranh cho các giá trị cao cả là quyền được sống của con người, sẽ có thời khắc không kiểm soát được cơn giận dữ và sẵn sàng san phẳng thế giới này? Giữa tuyên bố tới hành vi, đó là một khoảng cách, có thể không xảy ra trên thực tế, nhưng phát biểu một cách công khai và rõ ràng trước dư luận, thì riêng việc đó thôi đã đủ để chống lại chính những gì họ bảo vệ rồi.
27 Tháng Chín 201910:11 CH(Xem: 171)
Chỉ vỗ tay và hy vọng thì không đủ. Một nước Việt Nam cần những con người cùng nhau thực sự hành động để đi đến những sự thay đổi mang tính hiện thực. Sẽ chẳng có trái sung ngon ngọt nào rơi vào cái miệng sợ hãi và há to chờ thời mang tên Việt Nam. Bài tập đầu tiên cho những đổi thay, là từ ngay bây giờ, mỗi con người cần quan tâm hơn và lên tiếng về việc vì sao người dân Việt đang rên xiết với đất đai bị cướp bóc, vì sao những người tù nhân lương tâm đang bị đối xử hà khắc và oan ức từng ngày, vì sao luật pháp đang bị chà đạp bởi những kẻ đang cầm nắm quyền lực...
27 Tháng Chín 20199:29 CH(Xem: 185)
Hôm qua, ngày 25/09/2019 Đạo Luật Nhân Quyền và Dân Chủ Hồng Kông năm 2019 đã được thượng Viện và Hạ Viện Mỹ thông qua. Miếng mồi thơm năm nào đã giật đổ Liên Xô và Đông Âu nay lại được Mỹ đem ra dí vào mũi dân Hồng Kông. Và dân Hồng Kông chứ không phải dân Việt Nam, họ hiểu giá trị đích thực của miếng mồi ấy là gì. Và chắc chắn rằng, chính nó sẽ tạo động lực mạnh mẽ cho dân Hồng Kông vùng lên phá vỡ cái lồng CS mà Bắc Kinh đang chụp lên đầu họ. Trong lúc này, Mỹ xuất chiêu thì đây quả một đòn chí mạng đánh vào lục phủ ngũ tạng Trung Cộng – đòn đánh rất hiểm.
27 Tháng Chín 20199:26 CH(Xem: 359)
Khi đăng bài này tất nhiên người viết cũng như tòa soạn sẽ không - hề - sợ - hãi và nếu Hoàng Kiều hay những kẻ có liên quan có đi thưa thì cũng không có vấn đề gì, nhưng hãy nhớ cho kỹ nếu thưa mà không thắng thì sẽ bị thưa ngược lại và bồi hoàn mọi chi phí đấy nhé. Vài hàng dạy dỗ đám con hoang, cuối cùng xin gửi đến những ai đang âm mưu toan tính và cái bọn ăn theo bẩn thỉu rằng: “Ăn Bậy thì được – nhưng Nói Bậy thì không”. Đó là triết lý sống của một con người đúng nghĩa, còn mình dù cho có khoác lên bản thân mình những danh xưng tỷ phú, luật sư, doanh gia mà ăn nói hồ đồ bậy bạ thì giá trị của mình Not Worth A Penny.
26 Tháng Chín 201912:32 CH(Xem: 168)
Một phần của câu chuyện cho thấy, Trung Quốc không thể trở thành một quốc gia giàu có tử tế khi cơ chế phát triển của nó dựa vào mô hình thành tích. Đảng Cộng sản Trung Quốc tạo ra một mô hình phát triển chụp giật bất chấp hậu quả. Họ khai sinh một mô hình bị lỗi ngay từ căn bản. Họ “phát triển” cái sai đến mức nó đã trở thành hệ thống của những cái sai. Họ đẻ ra và nuôi những con quái vật tàn phá chính họ. Một đảng cai trị lưu manh đã tạo ra một xã hội lấy lưu manh làm tôn chỉ sống. “Xã hội hóa” lưu manh xảy ra ngay cả trong giáo dục, trong sinh hoạt tôn giáo... và nó còn phát triển đến mức trở thành “quốc tế hóa” sự lưu manh trong đường lối ngoại giao.
25 Tháng Chín 201910:05 CH(Xem: 177)
Hẳn nhiên, trong các lớp lang của vỡ diễn về cuộc “đối đầu” Việt – Trung, từ nay cho đến Đại hội 13, sẽ được nhà cầm quyền hai nước chủ động “dán thêm” các nhãn mác khác nhau như: mâu thuẫn giữa trung tâm với ngoại vi trong cạnh tranh địa - chính trị, hoặc đối đầu nước lớn trước trật tự thế giới, đặc biệt là cuộc thương chiến Mỹ - Trung. Nhưng rồi “lộng giả thành chân”, biết đâu trong quá trình tương tác giữa các nhãn mác ấy sẽ sinh ra những công lực ngoài ý muốn của giai cấp thống trị. Lúc ấy, tất cả chúng ta sẽ “quý cô Kiều như đời dân tộc/ chữ kiên trinh vượt trăm sóng Tiền Đường...
24 Tháng Chín 201910:40 CH(Xem: 315)
Trong những ngày căng thẳng vừa qua không riêng gì bọn giặc Tàu Ô mong chờ phía Việt Nam sẽ nổ súng, về phía TC chúng chỉ cần một phát súng nổ ra là lập tức sẽ dùng vũ lực để đè bẹp ngay lực lượng vũ trang của Việt Nam, song song đó chúng sẽ trưng ra những bằng chứng mà đảng csVN thừa nhận, ký kết để chứng minh lẽ phải thuộc về mình. Còn về phần Việt Nam thì đã có lệnh cấm nổ súng từ tối cao cho nên chỉ có những lời phản đối qua kênh ngoại giao, họ chọn cho mình giải pháp nhu nhược ôm chân kẻ thù để đổi lấy bình an cho dù sự bình an đó là giả tạo và tạm thời, nó cũng nói lên đảng, chính phủ, quốc hội nước CHXHCNVN chỉ là một tập thể hèn nhát, vong nô và phản quốc.
23 Tháng Chín 201912:08 SA(Xem: 326)
Vụ kiện này, mấy ông lính cũ (HNPĐ) chạy tít: Trước Nguyễn Tấn Dũng, Đặng Thị Hoàng Yến kiện ai ở Mỹ? (Đĩ Hoàng Yến, Điếm Hoàng Kiều, 1 Đàn Luật sư đang gây kinh hoàng Hải Ngoại)… Chuyện vậy là có thật đang xảy ra, làm dư luận ồn ào không ít! Mỗ tôi mong ít hôm khỏe trở lại, sẽ gõ chuyện tay tỷ phú huyết tương, dùng tiền quậy tưng dân tình xóm Bolsa, quậy cho ai, theo ý ai, thiển nghĩ những chuyện xe cán chó như thế, đâu che được mắt thiên hạ.
20 Tháng Chín 20195:06 CH(Xem: 195)
Đã 2 tháng nay tôi vẫn nghĩ vậy, nay tôi muốn đưa ra cách lý giải này để cho mọi người nghiệm lại nó có hợp lý hay không. Để đánh giá đúng bản chất của CS thì vẫn phải theo lời của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu thôi, “đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn những gì Cộng Sản làm". Dựa vào đó thì mới hiểu đúng về CS. Trong vấn đề này, chỉ cần chỉnh lại ý nghĩa chuyến đi của bà ngân thì liền có một bức tranh hiện ra. Bức tranh ấy nó đã mô tả rằng, chính quyền Hà Nội đích thị là một đại lý của ĐCS Trung Quốc tại Hà Nội. Tất cả chỉ là việc tung hứng giữa thằng chủ và thằng làm thuê một cách nhịp nhàng để qua mặt nhân dân...
17 Tháng Chín 20195:34 CH(Xem: 271)
họ mong muốn có được những giá trị Mỹ, có tự do, dân chủ, nhân quyền như người dân của các quốc gia tiên tiến nhưng họ lại không muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình, họ muốn có một quốc gia hùng mạnh khác giúp mình có được điều đó, họ muốn có ai đó dọn cỗ sẵn cho mình ăn, vô công nhưng thụ lộc, đó là tâm lý của đa phần người dân hôm nay, ngay cả trong lĩnh vực tranh đấu cũng thế, người dân bàng quan thụ động ngồi nhìn, thậm chí chê bai dè bĩu, thế nhưng nếu cách mạng có xảy ra và thành công thì họ là những người mau mắn nhất dành lấy cho mình những quyền lợi trước nhất, thế thì người Mỹ, nước Mỹ có...
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...
06 Tháng Mười 2019
Người ta không cần mỗi chiếc khẩu trang để che mặt, người ta có thể dùng bất cứ thứ gì khác “cái khẩu trang” mà có thể làm cho người khác không thể nhận dạng. Khi xây dựng luật theo kiểu liệt kê thì tức là thất bại hoàn toàn. Hệ thống pháp luật Việt Nam cũng hầu như đi vào sai lầm lập pháp kiểu này. Mặc dù vậy, chuyện ban sắc lệnh khẩn cấp cấm người biểu tình đeo khẩu trang, không chỉ khiến nó trở nên lố bịch và vô nghĩa, không thể thực thi, nó cho thấy dấu hiệu sự tuỳ tiện của một nền chính trị có nguy cơ độc tài.
02 Tháng Mười 2019
Phải nói người Bắc tính bảo thủ quá cao và tính tự ái cũng như vậy, họ tỏ ra hiếu khách nhưng lại ít cởi mở, khéo léo bên ngoài nhưng dò xét bên trong. Thành ra họ sống cảm tính (duy cảm) hơn mà ít duy lý (lý tính). Họ trọng tình cảm, nhưng thiếu lý lẽ, dễ nổi nóng nhưng cũng dễ khuất phục trước quyền uy (ảnh hưởng từ văn hoá nho giáo). Việc thường xuyên chiến tranh với phương Bắc và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt (4 mùa khác nhau, khác cơ bản so với miền Nam chỉ có nắng và mưa), việc ảnh hưởng của khí hậu cũng được Montesquieu chỉ ra nó ảnh hưởng thế nào tới tâm tính chính trị của cộng đồng nơi đó...
01 Tháng Mười 2019
Có lẽ, 70 năm là quá đủ cho một chính quyền tội phạm được phép tồn tại. Nhân dân họ cần được thụ hưởng nền chính trị dân chủ và tự do, nơi các quyền con người được đảm bảo và nhân dân là chủ thể tối cao của quyền lực chứ không phải là một tổ chức Đảng, tổ chức luôn tự đặt mình lên trên hết mọi thứ. Nói về sức mạnh và điều tốt đẹp, ngay trên nền của một đêm trường tội ác cách đây 30 năm trước đối với hàng loạt đồng bào của dân tộc này, Đảng cộng sản Trung Quốc đã tố cáo rằng chúng chẳng có lấy một chút tính người nào trong tâm trí mình.
01 Tháng Mười 2019
Việc áp dụng mô hình nhà nước kiến tạo, tức là vẫn duy trì hạn chế hay tước đoạt các quyền tự do, dân chủ, quyền phát triển xã hội dân sự của Nhân dân Việt Nam là không còn phù hợp và không thể chấp nhận được. Bởi vậy, con đường duy nhất cho Việt Nam phát triển đó là phải cải cách song hành cả thể chế kinh tế và thể chế chính trị. Trong đó cải cách chính trị chuyển từ thể chế chính trị độc đảng sang thể chế chính trị dân chủ đa đảng đóng vai trò then chốt và quyết định.
28 Tháng Chín 2019
Nếu đứng về quyền lợi của các ĐCS thì chiến lược Diễn Biến Hòa Bình của Mỹ là xấu, vì nó đã làm các ĐCS tự ngã mà không tốn một viên đạn. Nhưng đứng về quyền lợi nhân dân ở các nước CS thì đây là một chính sách rất nhân bản. Đảng CS là kẻ ăn cướp, phải khẳng định là như vậy. Họ cướp mất quyền tự do của nhân dân, họ tước đoạt sự phồn vinh của đất nước, họ ngăn cản nhân dân không được tiếp xúc với văn minh nhân loại vv… Chính vì lẽ đó, chiến lược Diễn Biến Hòa Bình có thể nói đó là cái lợi rất lớn cho những dân tộc bị áp bức. Nó đáng được tán dương.