Giáo Sư Trần Gia Phụng Nói Về Ngày 30/04/1975, Lẽ “thắng – Thua”

02 Tháng Năm 201510:08 CH(Xem: 8256)

Giáo sư Trần Gia Phụng nói về ngày 30/04/1975, lẽ thắng – thua

Mai Hương-RadioCTM

3004-dauthuong

Thưa quý thính giả, trong lúc người dân trong nước vô cùng bức xúc, thất vọng trước các vấn nạn của đất nước thì lãnh đạo CSVN vẫn rầm rộ tổ chức ngày 30/4 với một cuộc duyệt binh vĩ đại gồm 6000 người tham dự cùng các lực lượng võ trang và các khí tài hiện đại. Liệu ngày 30/4 có còn được coi là ngày chiến thắng đối 90 triệu dân trong nước nữa hay không? Cách đây khoảng 10 năm MH đã có dịp được đọc những bài viết rất hay, những phân tích rất rốt ráo của GS Trần Gia Phụng. Ông là một Sử Gia đã xuất bản liên tiếp nhiều công trình sử học giá trị, được độc giả hải ngoại đánh giá rất cao. Ngày hôm nay chúng ta có cái may mắn được ông dành cho một buổi phỏng vấn về vấn đề 30/4. Kính mời quý vị lắng nghe buổi nói chuyện của MH và Gs Trần Gia Phụng.

Mai Hương (MH) : Thưa giáo sư, ngày 30 tháng tư năm 1975, cuộc chiến tranh ý thức hệ giữa hai miền Nam – Bắc Việt Nam đã kết thúc với thắng lợi ở về phía những người Cộng Sản miền bắc. Ngay sau đó không lâu, đã có nhận thức cho rằng, bên cạnh chiến thắng bằng bạo lực quân sự thì kể từ đó cộng sản đã bắt đầu thua trên nhiều lãnh vực khác. Đến nay, 40 năm đã trôi qua, nhiều góc tối của lịch sử đã được soi sáng, cuộc cách mạng tin học đã nâng cao nhận thức của con người rất nhiều; vì vậy lẽ “thắng – thua” đã được định hình lại chính xác hơn trong bối cảnh xu thế của nhân loại ngày nay. Giờ đây, tuy CSVN vẫn đang nắm chính quyền và đang tổ chức ăn mừng chiến thắng, nhưng sự thua bại toàn diện của họ chỉ còn là vấn đề thời gian. Là một nhà nghiên cứu sử, giáo sư nhận định thế nào về nhận thức vừa kể?

Trần Gia Phụng TGP) : Tôi xin trả lời từ từ từng phần theo thứ tự trong câu hỏi. Trước hết, tôi đồng ý là lúc đầu ai cũng nghĩ là Cộng sản Việt Nam (CSVN) chiến thắng năm 1975, vì rõ ràng chính thể Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) hay Nam Việt Nam (NVN) sụp đổ, CSVN cưỡng chiếm được Sài Gòn. Người CS thường rêu rao rằng họ  “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”.

Thực tế Mỹ không cút, mà phải nói cho đúng ý nghĩa bối cảnh lịch sử là Mỹ ngưng không tiếp tục hiện diện ở Việt Nam vì lý do thay đổi chiến lược của họ trong chiến tranh lạnh toàn cầu.  Còn “ngụy”, chữ mà CS dùng để chỉ VNCH, không thất trận, chỉ ở thế bắt buộc phải ngưng chiến đấu, vì thiếu tiếp liệu. Trước khi bị ngưng tiếp viện năm 1973, ngoài những trận du kích lẻ tẻ, CS không thắng được trận nào đáng kể, kể cả trận Mậu Thân năm 1968, và Mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Trong khi Hoa Kỳ rút quân, cắt giảm đến mức tối đa viện trợ võ khí cho VNCH, thì Liên Xô cùng Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (Trung Cộng) tăng cường gấp bốn lần viện trợ võ khí cho Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) hay Bắc Việt Nam (BVN).  Vì vậy, VNCH hay NVN bị bức tử; BVN thành công ngày 30-4-1975.

Ngay sau đó, nghĩa là ngay khi CS vừa chiếm Sài Gòn, thì rõ ràng có nhiều hiện tượng cho thấy là CSVN thua cuộc. Đầu tiên là khi CS chiếm Sài Gòn, rất nhiều người tự sát và khoảng 150,000 người Việt bỏ nước ra đi. Cộng sản tố cáo những người di tản là tay sai đế quốc Mỹ. Luận điệu nầy của CS được Trịnh Công Sơn lên đài phát thanh Sài Gòn trưa ngày 30-4-1975 phụ họa: “Những kẻ ra đi chúng ta xem như là đã phản bội đất nước.” (trích nguyên văn lời Trịnh Công Sơn)

Dầu bị CS kết tội phản quốc, dân chúng càng ngày càng bỏ nước ra đi. Kể chung tất cả những cuộc vượt biên và các chương trình “Ra đi có trật tự”, chương trình HO, thì số người ra nước ngoài khoảng 1,500,000 người. Một chế độ lên cầm quyền mà người ta không muốn sống dưới chế độ đó đến nỗi phải tự sát hoặc gấp rút di tản rầm rộ, kể cả hy sinh tánh mạng mà cũng cứ ra đi, thì rõ chế độ đó đã mất long dân, bắt đầu thua cuộc.

Sau đó, dân chúng Việt Nam tiếp tục ra đi, tuy nhiên chỉ có những người có điều kiện và may mắn mới thoát, nhiều người còn kẹt lại, đành chấp nhận sống với CS. Trong khi đó, dân chúng vẫn tiếp tục tranh đấu chống CS.  Lúc đầu là những cuộc võ trang, rồi sau đó là tranh đấu bất bạo động dưới nhiều hình thức khác nhau, nhất là khi công nghệ truyền thông phát triển mạnh mẽ.  Chế độ CS trong nước hiện nay rất sợ cuộc tranh đấu bất bạo động mà CS gọi là “diễn biến hòa bình”.

Lý do đơn giản là chủ nghĩa CS là một chủ nghĩa không tưởng, không thể thực hiện, chỉ có một thiểu số muốn lợi dụng chủ nghĩa CS để mỵ dân, chiếm độc quyền chính trị, thỏa mãn tham vọng khát máu của họ mà thôi.  Những kẻ lãnh đạo CS hiện nay trên thế giới, không phải chỉ riêng Việt Nam mà cả Cuba, Trung Cộng, Bắc Hàn, đều biết rằng chủ nghĩa CS đã lỗi thời vì ngày nay CS không còn có thể tuyên truyền xảo trá, bịp bợm như trước, nhưng CS vẫn cố bám lấy bộ máy độc tài để duy trì quyền lực, ngõ hầu tiếp tục tham nhũng, vơ vét của dân trước khi tìm cách hạ cánh an toàn.

Chị Mai Hương nói đúng, “giờ đây, tuy CSVN vẫn đang nắm chính quyền và đang tổ chức ăn mừng chiến thắng, nhưng sự thua bại toàn diện của họ chỉ còn là vấn đề thời gian.”  Chị để ý mà xem, chưa có một chế độ nào hay nhà cầm quyền nào trên thế giới mà bị dân chúng liên tục hàng ngày khiếu kiện, đả kích, phản đối, chê bai, chửi rủa như chế độ CSVN hiện nay.  Hãy xem lại những cuộc biểu tình phản đối trong thời gian gần đây, dân chúng kêu đích danh CSVN ra mà xỉ vả.  Thành tích hàng ngày bị chửi rủa nầy đáng được ghi vào GUINNESS, hơn cả những cái bánh chưng khủng, những tô phở to đùng, hay cái pho tượng quái đản như B52, mới khánh thành liền bị hỏng.

Một chế độ như thế không thể sống lâu với dân chúng, chỉ còn một con đường là chờ đợi sụp đổ.  Từ thời HCM, để tránh bị sụp đổ, HCM tiêu diệt tất cả những thành phần đối lập, những người có khả năng thay thế đảng CS. Vì vậy, trong một thời gian dài, Việt Nam thiếu vắng nhân tài.

Tuy nhiên, trong khoảng 20 năm gần đây, kế hoạch giết tiềm lực của CSVN dần dần không còn thi hành được vì khi các phương tiện truyền thông phát triển, khi các nước giàu có đầu tư vào Việt Nam, khi Việt Nam bước vào sinh hoạt kinh tế toàn cầu, theo luật chơi quốc tế, có nhiều người tham gia các cuộc tranh đấu bất bạo động, viết báo, viết blog hay facebook.  Dầu CSVN hết sức đàn áp, nhưng chắc chắn có nhiều tài năng bắt đầu ló dạng và chắc chắn họ sẽ dần dần trở thành những nhân vật đối lập với CS.

Tất cả những điều đó báo hiệu thời điểm cáo chung của chế độ CSVN.

 

MH : Thưa giáo sư, mỗi năm cứ đến ngày 30 tháng tư là khẩu hiệu hoà hợp hoà giải dân tộc lại được nhắc đến. Chiến thắng năm 1975 của CSVN thống nhất lãnh thổ nhưng lại đưa đến sự ly tán lòng người hơn bao giờ hết và tình trạng đó vẫn kéo dài cho đến nay. Theo giáo sư thì tại sao lại khó “hoà hoà hợp hoà giải” ? Phải chăng sự tàn bạo của nhà cầm quyền CSVN đối với người miền nam thua cuộc đã tạo nên sự thù hận và hố sâu ngăn cách? Chẳng hạn như ông Nguyễn Hộ, tác giả của tác phẩm “Quan điểm và cuộc sống” đã ghi lại sự tàn bạo và vô luân theo kiểu thời trung cổ đó của chế độ như sau (như một lời kết án): “Nhà của ngụy ta ở, vợ của ngụy ta xài, con của ngụy ta sai, còn ngụy thì ta đày bọn chúng lên rừng thiêng nước độc”. Thưa giáo sư, tuy lịch sử không thể thay đổi được, nhưng có cách nào để xoá mờ những vết đen đó trong tâm khảm người dân để mọi người dân thực sự quên được quá khứ đau thương và hướng về tương lai?

TGP : Thưa chị Mai Hương, thưa quý thính giả nghe đài.  Trước hết nói chuyện hòa hợp hòa giải, thì vấn đề đặt ra là ai hòa giải hòa hợp với ai ?  Chế độ CS đang cầm quyền chính là kẻ khởi xướng chuyện hòa hợp hòa giải, chứng tỏ CSVN cảm thấy trước đây chính họ sai lầm với dân chúng nên họ mới xin hòa hợp hòa giải. Tuy nhiên CSVN muốn hòa giải với ai ? Với đồng bào Việt ở hải ngoại hay đồng bào trong nước?

Xin nói ngay là người Việt Hải ngoại đã vượt qua giai đoạn khó khăn buổi đầu, chạy trốn, nheo nhóc trong các trại tỵ nạn, tìm các nước dung thân.  Đã qua rồi. Ngày nay, người Việt hải ngoại đã ổn định cuộc sống ở xứ người, đều là công dân các nước ngoài. Đã là công dân các nước ngoài thì chẳng có gì cần hòa giải hòa hợp với với đảng CSVN, vì sống ở nước ngoài, làm việc cho nước ngoài, lãnh tiền nước ngoài, đóng thuế nước ngoài, hưởng tiện nghi nước ngoài… Họ chẳng có gì liên hệ gì đến nhà nước CSVN.  Nếu họ vì công việc nhà, nếu phải về thăm gia đình, bà con còn ở trong nước, họ được nhà nước CSVN đối xử theo quy chế người nước ngoài, luật lệ đối với người nước ngoài, và phải trả chi phí theo giá người nước ngoài, từ khách sạn, ăn uống, di chuyển, du lịch … Nói tóm lại là họ chẳng có gì để hòa giải hòa hợp với nhà nước CSVN.

Ngoài ra, có một số người Việt đã là công dân nước ngoài, nhưng ưa về Việt Nam kiếm chác hay hưởng thụ cho vui, cỡi ngựa xem hoa cho vui, nhưng chẳng có ai dám đem gia đình con cái về ở luôn Việt Nam.  Cho đến ngày nay, câu nói của nghệ sĩ Trần Văn Trạch vẫn còn có ý nghĩa: “Ở Việt Nam, cái cột đèn cũng muốn ra đi.”  Tôi xin mạn phép nghệ sĩ Trần Văn Trạch để thêm rằng : Cái cột đèn cũng khôn lắm, chỉ ra đi qua các nước tư bản Tây phương, chứ chẳng dại gì mà đục đầu vào các nước CS cả.

Vấn đề còn lại là nếu đảng CSVN muốn hòa hợp hòa giải thì hãy hòa hợp hòa giải với dân chúng trong nước.  Khổ nỗi, khi muốn hòa giải với người trong nước thì việc đầu tiên là phải cất giùm cái mũ là điều 4 Hiến pháp của CSVN.  Cái điều luật lạ lùng nầy đặt người CS leo đầu leo cổ người dân, ngồi chồm hổm trên đầu dân chúng Việt Nam.  Đảng CS ngoan cố đời nào chịu bỏ điều 4 Hiến pháp mà bảo hòa giải hòa hợp với dân chúng Việt Nam.

Chẳng những ngồi chồm hổm trên đầu trên cổ dân chúng, mà CSVN còn tàn ác, đàn áp, bóc lột, tham nhũng, rồi làm tay sai cho Trung Cộng thì làm sao hòa giải hòa hợp với dân chúng được vì người Việt Nam vốn tính chống ngoại xâm, chống Trung Hoa từ thuở lập quốc cho đến ngày nay.  CSVN nói chuyện hòa giải hòa hợp là chuyện không tưởng, giống như bây giờ mà nói chuyện lý thuyết Mác-xít, chủ nghĩa Cộng sản, đều là chuyện không tưởng.

Cô Mai Hương nói rằng “tuy lịch sử không thể thay đổi được, nhưng có cách nào để xoá mờ những vết đen đó trong tâm khảm người dân để mọi người dân thực sự quên được quá khứ đau thương và hướng về tương lai?”  Tôi xin khẳng định ngay là không bao giờ có thể xóa mờ những vết đen CS trong tâm khảm và quên được quá khứ đau thương.  Không, không và không bao giờ cả vì hai lẽ: 1) Thứ nhứt, tội ác của CSVN quá lớn, quá nặng nề.  Cô nhớ lại lịch sử: Vào thế kỷ 13, Trần Thủ Độ giết được bao nhiêu con cháu nhà Lý trong buổi lễ tế tổ của dòng họ Lý, cho giỏi lắm là vài chục người, hay cho cả trăm người đi, vì buổi tế lễ làm gì đông đúc cho lắm; mà bây giờ lịch sử còn ghi.  Huống chi CSVN giết biết bao nhiêu người từ năm 1945 đến nay.  Con số nầy chẳng phải hàng trăm ngàn đâu nghe, có thể lên tới số vài triệu.  Trăm năm bia đá thì mòn,/ Ngàn năm bia miệng hảy còn trơ trơ.  Từ thời Trần Thủ Độ đến ngày nay là 800 năm rồi cô Mai Hương, mà không cách nào quên, huống gì là tội lỗi của CSVN.  2) Thứ hai, không thể quên tội lỗi của CS, vì quên tội lỗi độc ác của CS, thì sẽ có người tái phạm tội lỗi nầy.  Chị Mai Hương ở Mỹ, chị nhớ câu tục ngữ Mỹ.  “Forgive but don’t forget.”  Người Việt sẽ không forgive và cũng không bao giờ forget, kể cả khi CSVN sụp đổ, lịch sử sẽ ghi mãi lại chứng tích tội lỗi của CSVN.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 20209:06 CH(Xem: 575)
Một cảnh tượng quái gở và kỳ dị nhất – lần đầu tiên một Tổng thống cố tình xúi giục người dân (mang vũ trang) chiếm lấy đường phố để phản đối những hạn chế được đặt ra nhằm giữ gìn mạng sống con người, một kiểu xúi giục những người ủng hộ cảm tử hy sinh cho sự nghiệp chính trị của mình. Trong những buổi hợp báo hằng ngày được phát sóng trực tiếp trên truyền hình trong đại dịch, thường để nhằm kêu gọi toàn dân đoàn kết đồng lòng với chính phủ để cùng nhau đương đầu và vượt qua thách thức, đã bị Trump lợi dụng để biến thành một kiểu chương trình gieo rắc sự hỗn loạn và chia rẽ.
21 Tháng Năm 20208:46 CH(Xem: 729)
Hiện nay ngành công an có khoảng 1,2 triệu quân chính quy, nhưng thực tế chưa tới 1 phần 10 trong đó là có thể làm giàu từ chức vụ mình có được. Như vậy trong công an, tầng thấp cũng làm lụng để cống nạp cho tầng trên hưởng thụ, trong khi đó chính những người công an viên ở tầng thấp mới hằng ngày đối đầu với hiểm nguy. Họ mất mát quá nhiều và được quá ít, bổng lộc và thành tích thì trên đớp hết. Vậy tại sao các công an viên không đặt câu hỏi rằng "Tại sao ta phải phục vụ bọn chúng? Tại sao không thoái đảng, tại sao không ra khỏi ngành?"
21 Tháng Năm 20208:43 CH(Xem: 666)
Điều dễ hiểu đầu tiên bởi Việt Nam đang là tay chân thân cận với Bắc Kinh và Mỹ hiểu rất rõ về vai trò của Hà Nội đã và đang đóng thế vai cho Bác Kinh trong những lúc được yêu cầu. Bắc Kinh nói không ở đâu thì Hà Nội cũng nói không ở đó. Bắc Kinh chống Mỹ một thì Hà Nội cũng chống Mỹ có khi còn hơn, mặc dù chỉ trên những tờ báo Đảng. Bắc Kinh không chấp nhận nước nào thì Hà Nội có mặt đưa tay ủng hộ, Bắc Kinh truy bắt người Duy Ngô Nhĩ thì Hà Nội lập tức trao trả những người này khi họ nhập cảnh trái phép vào Việt Nam. Bắc Kinh không chấp nhận Đài Loan thì Hà Nội giơ tay biều quyết….
21 Tháng Năm 20208:41 CH(Xem: 743)
Chúng ta thử hỏi với trình độ Cờ-Lờ-Mờ-Vờ của ông Nguyễn Xuân Phúc thì liệu ông ta có đủ tầm để thuyết phục được tổng thống Trump không? Hay với trình độ Mác-Lê-Hồ vớ vẩn thì ông Trọng có đủ khả năng để thuyết phục được tổng thống Trump không? Điều mà chúng ta thấy rõ nhất là, trình độ các lãnh đạo CS là chỉ cầm giấy cắm mặt vào chữ mà đọc chứ không biết ứng đáp linh hoạt. Vậy với trình độ đó thì làm gì có khả năng ứng biến? Như vậy qua đây chúng ta bới thấy, độc tài đảng trị nó sinh ra những con người vô năng lãnh đạo, và từ đó đất nước vuột mất cơ hội kéo luồng đầu tư vào nước mình.
20 Tháng Năm 20209:30 CH(Xem: 439)
Thành công hay thất bại trong cuộc tái tranh cử của Donald Trump vào tháng 11 sắp tới lệ thuộc tới 90% vào nền kinh tế hiện nay. Kinh tế đi lên thì hi vọng tái đắc cử sẽ lên theo và ngược lại, kinh tế đi xuống thì hi vọng tái đắc cử sẽ xuống theo. Trong thời điểm này và thời gian 6 tháng tới, kinh tế chắc chắn sẽ không chỉ đi xuống, mà còn đi ngược trở lại. Điều này bảo đảm sẽ xóa tan cái giấc mộng tái đắc cử của ông ta. Các chuyên gia vận động tranh cử cho đảng Cộng Hòa đã và đang thấy rõ điều này, nhưng chẳng làm được gì hơn, ngoài việc SỬA cho những con số và những tỷ lệ nhiễm bệnh cũng như tử vong đi xuống. Thế nhưng....
19 Tháng Năm 20209:31 CH(Xem: 508)
Sau hơn 40 năm sống hải ngoại thế hệ di tản 1975 (VNCH) đã và đang suy tàn. Tinh thần chống cộng giao cho ai? Cộng sản Việt Nam là tay sai Hán tộc. Họ không còn là người Việt nữa. Chống cộng bây giờ không phải chỉ là cộng sản trong nước (Việt cộng) mà là chống cả ngoại xâm: Trung Cộng. Rõ ràng nhà nước VN do đảng cộng sản Việt cai trị đang mở cửa cho kẻ thù xâm nhập và tiêu diệt dân tộc Việt từng bước một. Nhưng sự kiện không dừng ở đó. Trung Cộng đã có kế hoạch từ thời Mao để thu tóm khối người Hoa hải ngoại (đạo quân thứ 5) thì đối với VN cũng vậy. Liệu con cháu người Việt hải ngoại có thoát khỏi...
19 Tháng Năm 20209:29 CH(Xem: 431)
Mới cách đây mấy tháng, phong trào Ủng Hộ Hồng Kong của người Việt ở trong nước cũng như ở hải ngoại nở rộ như hoa mai mỗi độ xuân về, thì hôm nay, chẳng còn một ai, dù chỉ một người, cập nhật tin tức, cũng như đóng góp những bài viết ủng hộ cho cuộc tranh đấu của Hồng Kong nữa. Có lẽ cái phong trào “Giải Phóng Hồng Kông” nay đã lỗi thời, hết còn khả năng câu được nhiều Likes và dụ được nhiều Shares như những bài viết ca tụng Donald Trump và việc vận động cho ông ta tái đắc cử vào cuối năm nay.
17 Tháng Năm 202010:35 CH(Xem: 827)
Vì thế khi nghe nói nhà nước csVN lên tiếng phản đối TQ xâm lấn Biển Đông tôi chỉ cười thầm đố cha mày dám phản đối, nào là Việt Nam sẽ kiện TQ ra LHQ về đường lưỡi bò thì đố mẹ mày dám mà kiện, thằng nào, con nào vừa bép xép, vừa thảo đơn kiện là tối đó về lăn đùng ra trúng gió chết tươi khi tên Đảng Trưởng kiêm Chủ Tịch Nước là một thằng bạc nhược đớn hèn, nó thờ giặc như thờ cha, sợ giặc như sợ Mẹ, mồm nó lúc nào cũng run rẩy thều thào 16 chữ vàng 4 tốt thì có mà kiện cái cùi loi.
17 Tháng Năm 202010:30 CH(Xem: 482)
Nói thẳng ra là không phải thế giới không nhìn ra, mà đơn giản món lợi mà thị trường tỷ dân này mang lại quá lớn họ không thể cưỡng lại. Nhưng với một thể chế chính trị không tử tế như chính quyền Trung Cộng thì trước sau gì vấn đề rắc rối cũng xảy ra. Và cho đến hôm nay sau khi dịch cúm xảy ra thì thế giới mới thấy là họ đã quá sai lầm khi chúi đầu vào đầu tư cho Trung Cộng để giúp nó thành trung tâm của chuỗi cung ứng toàn cầu như hiện nay. Chỉ cần nó hắt hơi là thế giới chao đảo. Đấy là chỉ mới nói đến dịch, chưa nói đến trò lươn lẹo của bộ máy chính trị CS Tàu.
14 Tháng Năm 20208:28 CH(Xem: 797)
Thực ra chính sách này đã sai ngay từ đầu, ngay ở quan điểm “tiền định giá” kìa. Nhưng khổ nỗi tất cả những “bộ óc tinh hoa” trong BCT không nhận ra và cứ thế họ làm một cách bướng bỉnh như một con trâu điên. Và đến khi họ đưa đất nước ủi vào tảng đá to thì mới ngộ ra và sửa sai. Tiểu tiết sai thì có thể sửa chứ nền tảng sai thì nó dẫn đến sai hàng loạt sau đó mà không thể sửa chữa được. Và đây là một bài học đắt giá mà cho đến hôm nay ĐCS vẫn không nhận ra, họ vẫn cứ dẫm lên chính vết xe đổ của mình với quy mô lớn hơn. Đó chính là sự kiên định theo Mác–Lê–Hồ.
27 Tháng Năm 2020
Để nhìn cho rõ hơn những hành vi bán nước của đảng thì mọi người hãy nhìn vào cái Luật An Ninh Mạng, đây là một điều luật vi phạm nhân quyền trầm trọng, trong đó không những đảng ngăn cấm quyền Tự Do Ngôn Luận, Tư Duy mà đảng còn cực đoan hơn khi cho phép mình chà đạp nhân quyền, tự tiện bắt giữ các công dân khi họ chỉ trích những chủ trương bán nước hại dân của họ mà loạt bắt giữ các nhà bất đồng chính kiến trong nước gần đây đã cho thấy đảng cs, một đảng phái chỉ có chưa đến 5 triệu đảng viên đã cho mình đứng trên pháp luật, xổ toẹt lên những gì mà họ đã ký kết tại Liên Hợp Quốc và tự tiện quyết định...
27 Tháng Năm 2020
:“Vì vậy các con đừng mãn nguyện làm những con giun con dế, nhưng hãy nuôi ước vọng cao thượng, có chí lớn, tung cánh như chim đại bàng, bay lên cõi trời mênh mông bát ngát. Mỗi khi các con luồn cúi, hay gian dối để được điểm cao, được lợi lộc ích kỷ hay các con dùng bạo lực để giải quyết vấn đề là các con trở thành con giun con dế. Ngược lại khi các con dám trung thực cho dù có bị thiệt thòi và dám quên lợi ích riêng của mình vì lợi ích của tha nhân là các con đang tung cánh đại bàng để bay bổng lên cõi mênh mông của Thiên Chúa”
27 Tháng Năm 2020
Nhưng, đối tượng để họ sợ hãi là ai? Có thể không nói ra hoặc không nhìn thấy, nhưng chắc chắn một điều trong cuộc kiếm cơm đầy máu và nước mắt của những kẻ xăm trổ, số má, chắc chắn họ có nỗi lo sợ trước những kẻ đã xăm trổ đầy tâm hồn, họ thấy được cái chết của họ khi gặp những tâm hồn xăm trổ và đâu đó, họ qui phục những kẻ này để kiếm sống, họ chịu dùng mạng sống để mở rộng địa hạt quyền lực của kẻ xăm trổ tâm hồn. Cụ thể ở đây, những kẻ đã xăm trổ vào tâm hồn của họ thứ chủ nghĩa Cộng sản và nó mãi mãi thành một thứ hình thù gây di truyền, nó được nuôi dưỡng, đánh bóng bằng lợi ích nhóm, quyền lực đen và chủ trương đỏ.
26 Tháng Năm 2020
Đừng nói với tôi rằng cộng sản cũng có người yêu nước, yêu đồng bào, họ chỉ đóng kịch cho ra vẻ giống như vậy, yêu tổ quốc vì sao một tòa nhà Quốc Hội hơn 500 đại biểu không một đại biểu nào dám đứng lên chỉ thẳng và lên án những hành động xâm chiếm của TQ tại biển Đông? Không một tướng lĩnh, sỹ quan nào dám lên tiến và dẫn quân ra bảo vệ ngư dân, đánh trả giặc Tàu? Yêu đồng bào sao không một đảng viên nào xúc động khi người dân quỳ trước đầu xe của mình van lạy vì bị chiếm đất? Yêu dân tộc thì tại sao không một tổ chức nào, cơ quan nào, đoàn thể nào đến chia sẻ những khó khăn với người dân khi họ...
26 Tháng Năm 2020
Thế đó, ngoại trừ khi ông ta đang đứng chung phe với một đám những kẻ bắt nạt; còn không ông ta sẽ liền tròng ngay bộ cánh của đứa bị hại yếu đuối mũi dãi lòng thòng. Có những luật bất thành văn trong cuộc đấu võ đài – những phép tắc cơ bản trên sàn đấu được gọi là quy tắc Queensberry –nhưng ông ta chẳng bận tâm, Ông tung cú đấm vào hạ bộ - đó là điều mà một quý ông quân tử không nên, sẽ không, và không thể thực hiện – mỗi cú đấm ông tung ra đều nhắm vào bên dưới thắt lưng đối thủ. Ông ta đặc biệt thích đá thẳng vào những người sa cơ hoặc không còn có tiếng nói- và ông ta tiếp tục tung những cú đá vào đối thủ...
26 Tháng Năm 2020
Như vậy qua đây chúng ta thấy gì ở người Tàu khi họ muốn mua đất ở Việt Nam? Đó là họ luôn sử dụng mọi cách từ cách mờ ám đến công khai lách luật. Vậy câu hỏi đặt ra là, mảnh đất nghèo nàn này không đủ sức hút người Nhật, người Hàn, người Đài thì tại sao người Tàu tìm mọi cách để sở hữu nó? Chỉ có thể là vì mục đích chính trị mà thôi. Vậy thì thử hỏi khi Việt Nam giao các đặc khu cho Tàu “thuê” 1 thế kỷ, thì liệu mảnh đất đó có còn là của người Việt sau 100 năm nữa không? Chắc chắn là không!
25 Tháng Năm 2020
Mỹ tưởng rằng bắt tay làm ăn với Tàu thì thế nào dân chủ và nhân quyền cũng vào được đại lục. Nhưng không! Mỹ đã lầm, Trung Cộng nó đã biết đổi màu để vô hiệu hóa sức mạnh nhân quyền của Mỹ rất tốt. Tưởng rằng với dân chủ nhân quyền có thể theo chân internet vào được đại lục. Thế nhưng không ngờ Tàu đã có cách ứng biến. Trung Nam Hải đã chặn hết các mạng xã hội từ bên ngoài và xây dựng riêng cho Đại Lục một hệ sinh thái riêng có sự kiểm soát chặt chẽ. Và từ đó ĐCS Tàu cách li hoàn toàn 1,4 tỷ dân của họ với thế giới tự do.
25 Tháng Năm 2020
Ba điều xạo láo trắng trợn và không thể thực hiện nhất, cũng chính là 3 điều kết lõi trong chiến dịch tranh cử và đã chứng minh sự thất bại toàn tập của Donald Trump trong suốt hơn 3 năm qua: 1- Xây bức tường phía Nam, 2- Thay thế Obamacare, và 3- Cân bằng mậu dịch mang công việc về nước. Donald Trump và bộ sậu qua suốt hơn 3 năm dài vẫn chẳng nghĩ ra hoặc tìm ra thêm được bất kỳ thứ gì khác cho việc tái tranh cử. Ông ta vẫn chỉ loay hoay với 3 chiêu duy nhất, thất bại hoàn toàn ở trên, và Hi Vọng May Ra Còn Lại Đủ Số Phiếu Để Tái Đắc Cử.
24 Tháng Năm 2020
Vâng! Không phải tự nhiên Vân Đồn được chọn đâu, tôi tin nó được chọn bởi những người có cặp mắt chiến lược ở Trung Nam Hải là giao cho Hà Nội triển khai. Và qua việc chọn Vân Đồn làm đặc khu kinh tế, ta mới thấy rõ ràng đám lãnh đạo Hà Nội không thuộc lịch sử. Trong khi đó, phía “anh em” của họ thì lại rất rõ về lịch sử. Thực sự ĐCS Việt nam đang đem sự an nguy quốc gia để đổi lấy chỉ số tăng trưởng, nguy hiểm vô cùng. Kẻ dốt lịch sử mà lãnh đạo đất nước thì không còn gì để nói. Đáng buồn là dân không thể làm gì được.
23 Tháng Năm 2020
Đấu tranh cần phải có tổ chức, có giải pháp và phương thức nhờ sự giúp đỡ các tổ chức quốc tế cùng với sự đoàn kết trong nhân dân thì vài triệu đảng viên CS với 2 bộ máy đàn áp như công an và quân đội cũng không thể ngăn nổi những tiến bước của chúng ta đi. Mỗi chúng ta hãy góp một phần nhỏ bé trong công cuộc đấu tranh xóa bỏ chế độ độc tài, thì tôi tin chắc rằng cuộc tranh đấu sẽ chiến thắng, hiện nay chế độ độc tài mạnh nhất là chúng dùng công an đàn áp chúng ta, nếu chúng ta vượt qua sự sợ hãi, thì chúng ta sẽ thành công tốt đẹp.