10/6: những bài học tuyệt vời

14 Tháng Sáu 201811:41 CH(Xem: 721)

10/6: những bài học tuyệt vời

download (30)


Vũ Thạch

 


Sau vài ngày lấy lại sức và kiểm lại hàng ngũ, có lẽ đây là thời điểm tốt để rút tỉa kinh nghiệm từ cuộc xuống đường đầu tiên của Mùa Hạ 2018.

 

Trước hết, phải nói ngay mức ứng dụng nhuần nhuyễn các kỹ thuật biểu tình bất bạo động của bà con biểu tình vào ngày 9 và 10 tháng 6 vừa qua là một ngạc nhiên lớn. Vì bẵng đi từ lần biểu tình Vì Môi Trường vào tháng 5/2016 đến nay, hầu như chúng ta không có cuộc xuống đường nào đáng kể. Hai năm thao dợt, dù chỉ trong tư tưởng, đã dẫn đến những biểu hiện tuyệt vời.

 

(Trường hợp Bình Thuận có nhiều lý cớ đặc biệt phía sau nên cần phân tích trong một bài riêng).

 

A. Những điều tuyệt vời.

Sau đây là một số điểm đặc sắc nhất trong một danh sách rất dài về 2 ngày biểu tình vừa qua:

 
- Ngay từ phút đầu, đã có sáng kiến không cần "dương đông kích tây" mà "dương cả đông và tây rồi tùy tình hình mà kích"; nghĩa là có mặt nhưng phân tán mỏng tại vài địa điểm. Nếu thấy số công an tại nơi nào ít thì tụ lại tại đó và thông báo cho các nơi khác kéo đến. Công an không dám bỏ trống các nơi kia, chuyển quân chậm hơn dân vì phải chờ lệnh trên,và khi tới nơi thì đã quá trễ.

- Kế đến, sáng kiến dùng cả 2 phương tiện đi bộ và đi xe 2 bánh thật đặc sắc. Các anh chị em chạy xe có thể đóng góp trong nhiều chức năng đặc biệt: dò đường phía trước xem có bao nhiêu công an đang chận để cố vấn cho đại đoàn đi bộ nên theo lộ trình nào; hoặc chuyển đến cho đoàn đi bộ khi đã đủ đông những vật liệu cần thiết để tránh bị an ninh giật từ sớm; hoặc chở những người cầm loa xướng các khẩu hiệu để khó cho an ninh cướp giật hơn; hay ngay cả làm trạm cứu thương lưu động, làm xe tải thương.

- So với các lần trước, lần này có sự tham gia đa dạng nhất, bao gồm đủ loại thành phần bà con và đủ mọi lứa tuổi, từ trẻ em đến cụ già. Đây là một thành công lớn vì chính sự đa dạng này làm gạch nối đến rất nhiều gia đình, mở rộng vòng đai ủng hộ và từ đó gia tăng số người  biểu tình trong các lần tới. Để tiếp tục duy trì lợi điểm quan trọng này, chúng ta cần quan tâm làm thêm một số việc như đề nghị trong phần B bên dưới.

- Lần này chúng ta cũng đã có một số biểu ngữ tiếng Anh viết rất gọn ghẽ và đúng cả văn phạm lẫn cách dùng chữ. Số biểu ngữ này không cần nhiều, nhưng cần đủ chuyên môn để thu hút phóng viên nước ngoài và đủ nói lên mục đích của cuộc biểu tình khi tin tức lên đến các đài truyền hình nước ngoài.

- Sáng kiến dùng nhiều băng rôn ngắn cũng là đối sách rất hay. Trong 1 cuộc biểu tình lớn, băng rôn thật dài đi đầu có nhiều công dụng đặc biệt. Tuy nhiên trong tình hình hiện nay chúng ta KHÔNG thể dùng cách này vì tốn kém, rất khó giấu và khi bị giật băng rôn dài là mất hết. Thay vào đó, các băng rôn chỉ dài tối đa khoảng 2,5 mét, rất dễ giấu, chỉ cần 2 người cũng giăng ra được, và khi cần thì các băng rôn nhỏ đứng sát lại với nhau để tương đương với 1 băng rôn lớn.

 
- Kỹ thuật hô khẩu hiệu lần này đã hoàn chỉnh. Người xướng hô dài nhưng tập thể chỉ cần hô đáp lại mỗi lần bằng 2 đến 4 chữ mà thôi. Nhờ đó rất đồng bộ và khí thế. Đặc biệt có loại đối đáp ngắn như "Việt Nam - Việt Nam", "Yêu nước - Xuống đường", ...

Thể loại cũng rất đa dạng. Các câu hô với nội dung phản đối được xen kẽ bằng các bản nhạc ngắn quen thuộc, trộn với những lời hô ca ngợi đất nước, xiển dương tình đoàn kết. Đặc biệt các câu hô vui càng giúp không khí biểu tình thêm lạc quan, hấp dẫn, như lời hô đối đáp "Chỉ cho nước - Không bán nước".


- Điều làm nhiều người cảm động là một số chị vừa tình nguyện đi đầu vừa giải thích cho người chung quanh: "Tụi nó hổng dám đánh tụi tui đâu". Thật vậy, không phải vì phái nam nhút nhát nhưng rất nhiều cuộc biểu tình bất bạo động trên thế giới đã biết tận dụng lợi thế này. Đó là hình ảnh một chính  quyền bạo hành các phụ nữ biểu tình ôn hòa có tác động rất lớn đối với công luận cả trong và ngoài nước, vừa vạch trần  bản chất thô bạo của kẻ cầm quyền vừa là dòng điện giật cả dân tộc đứng lên.

- Kỹ thuật biểu tình bất bạo động cũng đã thấm vào bà con một cách rất tự nhiên. Hầu như mọi người đều ý thức được tầm quan trọng của việc duy trì mật độ đông đảo và đồng đều trong toàn đoàn biểu tình, không để khúc nào thưa thớt vì dễ trở thành cơ hội cho công an cắt lìa. Ngay khi có khúc nào hơi thưa thớt, bà con kêu ngay nhóm đi trước chậm lại hay dừng hẳn để chờ nhóm sau có giờ đi tới.

- Khi có vụ an ninh bắt lẻ nào, bà con dừng ngay lại, hô lớn để nhiều người tới giải cứu. Khi thấy số người biểu tình đông áp đảo, đám an ninh thường thụt lùi. Đặc biệt các anh chị em chụp hình cần lưu ý điều này. Nhiều khi vì quá mải mê tác nghiệp hoặc muốn lấy cảnh rộng của cả đoàn người đi, các bạn này có lúc đứng cách quá xa đoàn biểu tình và trở thành "mồi ngon" cho an ninh. Nếu muốn chụp từ xa, người chụp hình nên có thêm 1 đồng đội làm nhiệm vụ nhìn ngang ngó dọc để nhanh chóng trở vào đoàn biểu tình khi thấy an ninh xấn tới.


- Có lẽ đặc sắc nhất trong cuộc biểu tình lần này là sự ứng biến tại chỗ về đường đi. Lộ trình đã không được thông báo trước và không cố định nên đã tránh được nhiều chốt chận. Khi thấy công an dàn ngang phía trước, đoàn biểu tình rất bình tĩnh lượng giá. Khi thấy số công an ít, bà con cứ từ từ tiến tới. Khi công an chận 1 người thì 5, 7 người chung quanh vượt qua lằn ranh. Khi số người vượt qua đã quá đông, công an đành chịu thua. Nhưng khi thấy số công an đông đảo, đoàn biểu tình rẽ sang đường khác, không cần đối đầu nếu không cần thiết.

Điều cần lưu ý là có lúc chính các công an đang chận đường chỉ hướng cho đoàn biểu tình rẽ đi lối khác. Chúng ta không nên tin vào hướng của họ vì hướng đó có thể là cái bẫy chờ sẵn của CSCĐ hoặc ngõ cụt. Đoàn biểu tình cứ lượng giá tình hình theo tương quan lực lượng và các dữ kiện trinh sát từ các anh chị em chạy xe 2 bánh cho biết, rồi quyết định hướng đi theo ý mình.

 

Và còn nhiều điều tuyệt vời nữa ...

 

Ngay cả những nơi không thành tựu được cuộc biểu tình cũng đã góp phần không nhỏ vào nỗ lực chung trên cả nước. Rõ ràng vì các cố gắng biểu tình của các anh chị em tại Hà Nội, dù không thành, mà số lượng CSCĐ bị cầm chân tại đó, giảm bớt sức ép cho bà con Bình Thuận và có thể cả Sài Gòn và các nơi khác. Cũng vậy, mỗi nhà hoạt động bị canh giữ tại nhà đã gỡ được cho bà con biểu tình từ 4 đến 10 tên công an - an ninh. Ta cứ nhân lên sẽ thấy tổng số và hệ quả.

 

B. Những điều chưa tới mức tuyệt vời.

Sau đây là một vài điều chúng ta còn có thể làm tốt hơn nữa trong tương lai.
- Một điểm tuy nhỏ nhưng đáng lưu ý. Đó là có nên cầm cờ nước ngoài trong cuộc biểu tình của ta không? Cho mục đích gì? Có lẽ chỉ nên có 2 trường hợp ngoại lệ sau đây: (1) cầm cờ của các định chế quốc tế như Liên Hiệp Quốc trong những dịp đặc biệt như ngày Quốc Tế Nhân Quyền, v.v... để thu hút sự quan tâm của thế giới; (2) có người ngoại quốc tham gia đoàn biểu tình và muốn cầm cờ nước họ để bày tỏ lòng ủng hộ từ nhân dân nước đó.

- Khi số người biểu tình đã lên đến số ngàn, chúng ta nên tận dụng số đông bao vây các xe buýt đang chở người bị bắt. Cần bao xe buýt cả 4 phía với độ dày từ 5 vòng người trở lên, vừa hô hoán, vừa chụp hình tài xế và các công an chìm nổi trên xe, vừa vỗ, vừa lắc xe, ... cho đến khi chúng phải thả tất cả người bị bắt ra.


- Thỉnh thoảng nên đề nghị tất cả bà con ngồi xuống nghỉ chân từ 3 đến 5 phút (đừng ngồi quá lâu có thể làm giảm khí thế) rồi đứng lên đi tiếp. Việc xen kẽ những lúc nghỉ ngơi ngắn này rất cần thiết để giữ các em nhỏ, các vị lớn tuổi, tức duy trì sự đa dạng, trong hàng  ngũ biểu tình. Hơn thế nữa, đây cũng là một cách để thể hiện sức mạnh của số đông. Bên cạnh các thông điệp mạnh mẽ là sự đồng bộ, ngàn người như một trong đoàn biểu tình, bảo nhau đi là cùng đi, đứng là cùng đứng, ngồi là cùng ngồi.


- Một bài học chúng ta đã rút được từ nhiều lần trước. Đó là: Đừng biểu tình tới giọt xăng cuối cùng. Nếu kéo dài quá 3 tiếng, đặc biệt khi trời nắng, sẽ có hiện tượng bà con đuối sức, lác đác bỏ về dần. Do đó, cho mỗi lần biểu tình rất cần chính thức giải tán khi đạt tới một cao điểm thành công nào đó. Các anh chị em hoạt động cần hội ý trước một số tình huống được xem là thành công và lấy quyết định Tuyên bố thành công tại hiện trường trước khi giải tán.


- Và nhìn rộng rơn, giải pháp cho đất nước là một tiến trình của nhiều nỗ lực. Mỗi nỗ lực cần được đánh dấu bằng một thành công để tạo động lượng cho nỗ lực kế tiếp. Và quan trọng không kém là khoảng thời gian dưỡng sức, rút kinh nghiệm, và chuẩn bị giữa 2 nỗ lực.

Trên căn bản đó, chúng ta cần đối diện với câu hỏi: có nên biểu tình liên tục mỗi ngày hay mỗi tuần không?

  • Trước hết, dù có biểu tình hay không ta vẫn phải rục rịch làm như sắp có biểu tình để duy trì mức căng thẳng và sự mệt mỏi của lực lượng trấn áp. Việc cầm chân lực lượng trấn áp tại những nơi không có biểu tình càng lúc càng hệ trọng vì nay không chỉ Sài Gòn và Hà Nội có khả năng biểu tình. Cần Thơ, Đà Nẵng, Khánh Hòa, Nghệ An, Tây Nguyên ... cũng đã bắt đầu xuống đường.
  • Quyết định có biểu tình hay không nên là ý chung và được lấy vào giờ chót, trong khoảng 12 tiếng trước giờ biểu tình. Xin đừng tiếc công chuẩn bị vì không tuần này thì có thể tuần sau.
  • Và quyết định biểu tình hay không nên dựa trên ít là 3 yếu tố sau đây để gia tăng xác suất thành công:
    • Mức uất hận và mức mệt mỏi của bà con trong vùng. Đây là 2 điều khác biệt và cả 2 cần được lượng giá.
    • Mức sẵn sàng của giới hoạt động, bao gồm từ sự đồng thuận và các chuẩn bị công việc.
    • Mức phân tâm của giới cầm quyền, từ các bận rộn cho một sự kiện ngoại giao lớn đến tình hình đấu đá nội bộ đến cảnh đối phó với nhiều đám cháy cùng lúc, ...

 

 

Có nhiều điều đáng nhớ, đáng quí, đáng mừng trong 2 ngày 9 và 10 tháng 6 năm nay, nhưng có lẽ mừng nhất là LÒNG YÊU NƯỚC TUYỆT VỜI CỦA DÂN TỘC CHÚNG TA vẫn còn đó, vẫn sôi sục dù cả nhà cầm quyền VN lẫn TQ đã cố gắng xóa nhòa suốt mấy thập niên qua.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Hai 20199:09 CH(Xem: 93)
Theo tôi, lãnh đạo Việt Nam chỉ theo đuổi một mục tiêu duy nhất, đó là: để Mỹ chấp nhận mời ngài Tổng tịch Nguyễn Phú Trọng được qua thăm nước Mỹ. Có hai biểu hiện được lộ ra trên truyền thông cho mục tiêu này. Năm 2018, Khi Tổng tịch Trọng kiêm thêm chức tổng tịch, dư luận có lao xao về Tổng tịch sẽ qua thăm nước Mỹ. Nhưng hết năm 2018, Tổng tịch Trọng vẫn chưa được sang Mỹ. Tại sao? Hẳn là chưa được Mỹ mời nên chưa sang được, chứ còn sao nữa. Và để được Mỹ mời, Việt Nam hăng hái chấp nhận tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ - Triều cho ngài Trump và Ủn găp nhau.
21 Tháng Hai 201910:29 CH(Xem: 451)
nói thẳng ra họ muốn làm một đồng minh cùng nước Mỹ, muốn được những ưu đãi làm ăn, muốn được Mỹ bảo vệ trong khi mình là một quốc gia cộng sản – kẻ thù của nước Mỹ, muốn được che chở khỏi bị thằng láng giềng bên cạnh bắt nạt, họ nửa muốn và cũng nửa không bởi vì bản chất ma mãnh cáo già của mình đảng cs thừa biết Mỹ đã bỏ rơi đồng minh của mình tại Việt Nam và tất nhiên họ sẽ không đặt niềm tin hoàn toàn để có thể rơi vào hoàn cảnh đó, nếu có thì đó chỉ là một niềm tin hoài nghi gượng gạo.
19 Tháng Hai 20192:40 CH(Xem: 477)
Pháp đến rồi đi, Mỹ đến rồi đi, Pháp hay Mỹ chẳng lấy của VN một rẻo đất, ngược lại với Pháp, với Mỹ, VN có mất mà có được- mất bao nhiêu xương máu không tính nổi nhưng cũng nhận ở khía cạnh văn hóa, văn minh. Còn Trung Quốc thì mãi mãi ở bên cạnh, là kẻ thù từ nghìn năm trước, cho tới bây giờ vẫn luôn luôn là mối đe dọa lớn nhất, và dù chơi với Tàu hay đối đầu với Tàu thì VN cũng chỉ mất và mất. Mất đất, mất đảo, biển, kể cả môi trường sống bị đầu độc cũng là những cái thấy được, nhưng mất về mặt chủ quyền, độc lập cho tới văn hóa, tâm linh mới là cái nguy hiểm hơn nhiều...
18 Tháng Hai 20199:28 CH(Xem: 617)
Trí thức xã nghĩa gì mà ngu vậy? Trump nào sẽ giúp cho Việt Nam? Ông ta chỉ đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết mà cũng không thể nào trách ông ta được bởi vì ông ta là Tổng Thống Mỹ chứ không phải TT của Việt Nam. Mang danh trí thức thì phải có nghĩa vụ khai sáng đầu óc người dân, hướng dẫn họ xuống đường tranh đấu lật đổ đảng cs, có đời thuở nào mà lại đi van xin một quốc gia khác tranh đấu dùm cho mình?
13 Tháng Hai 20194:17 CH(Xem: 1051)
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 20193:52 CH(Xem: 1041)
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 20199:40 CH(Xem: 2006)
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 201912:37 CH(Xem: 1987)
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 201912:28 CH(Xem: 1962)
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 201912:22 CH(Xem: 1928)
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?
22 Tháng Hai 2019
Theo tôi, lãnh đạo Việt Nam chỉ theo đuổi một mục tiêu duy nhất, đó là: để Mỹ chấp nhận mời ngài Tổng tịch Nguyễn Phú Trọng được qua thăm nước Mỹ. Có hai biểu hiện được lộ ra trên truyền thông cho mục tiêu này. Năm 2018, Khi Tổng tịch Trọng kiêm thêm chức tổng tịch, dư luận có lao xao về Tổng tịch sẽ qua thăm nước Mỹ. Nhưng hết năm 2018, Tổng tịch Trọng vẫn chưa được sang Mỹ. Tại sao? Hẳn là chưa được Mỹ mời nên chưa sang được, chứ còn sao nữa. Và để được Mỹ mời, Việt Nam hăng hái chấp nhận tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ - Triều cho ngài Trump và Ủn găp nhau.
21 Tháng Hai 2019
nói thẳng ra họ muốn làm một đồng minh cùng nước Mỹ, muốn được những ưu đãi làm ăn, muốn được Mỹ bảo vệ trong khi mình là một quốc gia cộng sản – kẻ thù của nước Mỹ, muốn được che chở khỏi bị thằng láng giềng bên cạnh bắt nạt, họ nửa muốn và cũng nửa không bởi vì bản chất ma mãnh cáo già của mình đảng cs thừa biết Mỹ đã bỏ rơi đồng minh của mình tại Việt Nam và tất nhiên họ sẽ không đặt niềm tin hoàn toàn để có thể rơi vào hoàn cảnh đó, nếu có thì đó chỉ là một niềm tin hoài nghi gượng gạo.
19 Tháng Hai 2019
Pháp đến rồi đi, Mỹ đến rồi đi, Pháp hay Mỹ chẳng lấy của VN một rẻo đất, ngược lại với Pháp, với Mỹ, VN có mất mà có được- mất bao nhiêu xương máu không tính nổi nhưng cũng nhận ở khía cạnh văn hóa, văn minh. Còn Trung Quốc thì mãi mãi ở bên cạnh, là kẻ thù từ nghìn năm trước, cho tới bây giờ vẫn luôn luôn là mối đe dọa lớn nhất, và dù chơi với Tàu hay đối đầu với Tàu thì VN cũng chỉ mất và mất. Mất đất, mất đảo, biển, kể cả môi trường sống bị đầu độc cũng là những cái thấy được, nhưng mất về mặt chủ quyền, độc lập cho tới văn hóa, tâm linh mới là cái nguy hiểm hơn nhiều...
18 Tháng Hai 2019
Trí thức xã nghĩa gì mà ngu vậy? Trump nào sẽ giúp cho Việt Nam? Ông ta chỉ đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết mà cũng không thể nào trách ông ta được bởi vì ông ta là Tổng Thống Mỹ chứ không phải TT của Việt Nam. Mang danh trí thức thì phải có nghĩa vụ khai sáng đầu óc người dân, hướng dẫn họ xuống đường tranh đấu lật đổ đảng cs, có đời thuở nào mà lại đi van xin một quốc gia khác tranh đấu dùm cho mình?
13 Tháng Hai 2019
Nếu như quí vị tin rằng có những ngôi sao xấu như La Hầu, Kế Đô, Thái Bạch cứ 9 năm trở lại một lần để chiếu trên quí vị và có thể đem lại những điều không may mắn cho quí vị trong năm đó. Thì quí vị cũng nên tin rằng và chắc chắn rằng ngôi sao vàng năm cánh trên nền lá cờ đỏ đã và đang chiếu hàng ngày hàng giờ trên mỗi người, mỗi gia đình và cả đất nước, dân tộc Việt Nam. Và nó mang đến nỗi bất hạnh cho cả dân tộc.
06 Tháng Hai 2019
Nếu họ thay đổi theo nguyện vọng của nhân dân tức là họ tự sát. Chúng ta thấy hơn nửa thế kỷ họ loay hoay chỉnh đốn đảng mà có thành công đâu. Chúng ta có quyền biểu tình, tự do lập đảng phải, tổ chức, nói lên bất đồng chính kiến...nhưng họ đâu có cho chúng ta cái quyền đó mặc dù hiến pháp đã ghi. Bản chất của họ là như vậy, chủ trương, đường lối cơ bản vẫn là như vậy thì thay đổi kiểu gì? Chúng ta đã thấy họ thay đổi điều gì thực sự vì dân, vì nước chưa? Tất cả chỉ là hình thức, là mị lừa mà thôi.
01 Tháng Hai 2019
Vì thế với bối cảnh Việt Nam hôm nay chúng ta không thể nào đòi hỏi những gì quá tầm tay nhằm thúc đẩy quá trình cách mạng, phải làm từng bước trong đó việc khai sáng đầu óc người dân để họ nhận thấy là công dân của một quốc gia cộng sản mình đã bị đánh cướp nhiều thứ mà trong đó quyền dân chủ của công dân hoàn toàn không tồn tại. Khi đã nhận thức được cái gì đang ngăn cản đất nước và con người Việt Nam thì sau đó mới tiến đến việc thành lập đảng phái đối lập nhằm tạo nên lực lượng đối trọng cùng đảng csVN, chỉ cần những nguyên nhân đó thì người dân đã có đủ lý do để đứng lên làm cách mạng...
30 Tháng Giêng 2019
Xây dựng một lực lượng đối lập đủ mạnh là rất khó, nhất là khi những người đấu tranh cho dân chủ hầu như không có một chiến lược hay một con đường rõ ràng nào cho chính họ cũng như cho dân chúng đi theo. Họ thiếu một hệ thống tư tưởng hay triết lý để làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ và hành động của mình. Họ cũng thiếu sự quan tâm cần thiết tới việc phát triển bản thân và hội nhóm để trở nên đủ tâm lẫn tầm cho mục tiêu dân chủ mà họ theo đuổi. Khó hơn cả việc trên là bồi đắp một nền tảng nhận thức và ý thức về dân chủ cho dân chúng. Dân chủ không đơn thuần là một thể chế mà còn là một giá trịmmm
30 Tháng Giêng 2019
Có thể khẳng đinh rằng mọi chính quyền đều không bao giờ chấp nhận đối lập. Chúng sẽ bằng mọi cách dùng bộ máy công an, quân đội để tiêu diệt lực lượng này ngay từ trong trứng nước. Chúng sẽ dùng hiến pháp do chúng thảo ra để đặt các tổ chức đối lập ngoài vòng pháp luật. Tuy nhiên không phải vì thế mà người dân buông xuôi và đổ thừa tại cái còng và khẩu súng nên mình không làm được. Nếu họ không muốn chết thì họ phải bằng mọi cách thông minh, gan dạ nhất dựa vào dân để hình thành các tổ chức đối lập trong lòng chế độ.
30 Tháng Giêng 2019
Những con người mà chính quyền vu là "bọn phản động" thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?