Đặc khu và những giả định sau 99 năm

06 Tháng Sáu 201810:19 CH(Xem: 1629)

               Đặc khu và những giả định sau 99 năm

1130                                        Tên Tội Đồ Dân Tộc nguyễn phú trọng-nguồn hình Internet




Viết Từ Sài Gòn




Chuyện quốc hội Việt Nam đang thảo luận để đi đến bấm nút cho nước ngoài thuê đặc khu lên thời hạn 99 năm có vẻ như không còn mới cho đến thời điểm này, khi mà các phương tiện thông tin, các trang mạng xã hội đồng loạt bày tỏ phản ứng, không chấp nhận cho thuê. Và các phân tích của các nhà văn Tạ Duy Anh, Nguyễn Quang Thiều, Hoàng Quốc Hải, họa sĩ Bắp… Và có một bản điều trần mang số hiệu 99 của các nghệ sĩ, trí thức Việt Nam gửi đến chính phủ, quốc hội và nhà nước Việt Nam. Mọi sự nóng đến mức không thể nóng hơn, nhưng có vẻ như mọi chuyện vẫn đâu vào đấy!

Một số video clip trên facebook, you tube cho thấy hai ngày nay, có một số đoàn xe chạy từ Trung Quốc vào thẳng khu Vân Đồn, trên xe treo biểu ngữ “Chúng tôi đến đây hợp tác và đầu tư”. Mặc dù luật đặc khu vẫn chưa hình thành nhưng có vẻ như mọi chuyện đã đâu vào đấy! Và khi chuyện này diễn ra, có thêm vài giả định về các đặc khu này sau 99 năm nữa.

Tôi xin nhấn mạnh, 99 năm, theo đà sinh đẻ của người lao động Việt Nam và lao động Trung Quốc hiện nay thì nó có thể đi qua ngót nghét 4 thế hệ, thậm chí gần 5 thế hệ chứ không phải 3 thế hệ như một số bài viết đã đặt giả thuyết. Và trong thời đại mọi thứ có thể thay đổi như tên bay, thậm chí nhanh hơn cả tên bay thì ít ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra sau 99 năm nữa.

Chỉ xin lấy con số một nửa thời gian 99 năm, tức là cái mốc từ 1975 đến nay, sau khi Chủ nghĩa Cộng sản (mang đậm tố chất Trung Cộng và Liên Xô Cộng) tràn vào miền Nam đến nay thì có những đổi thay gì?

Một miền Nam cào bằng theo chính sách kinh tế tập trung bao cấp mãi cho đến giữa năm 1986.

Một Việt Nam cởi trói nửa vời về kinh tế và không thoát khỏi tăm tối bởi chính sách độc tài mọi mặt, trong đó độc tài thông tin khiến cho mọi thứ càng ngày càng thụt lùi.

Mãi đến những năm giữa thập niên 1990, cụ thể là năm 1997, internet có mặt tại Việt Nam, một trái bộc phá thông tin đa chiều hình thành trong nhân dân. Nhưng cơ chế nhà nước không những không mở rộng mà càng ngày càng thít chặt hơn như một sự cố gắng tuyệt vọng.

Vinashin, Vinalines hình thành dưới sự chủ trì của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với hàng loạt những lời có cánh nào là “quả đấm thép”, “mũi nhọn kinh tế chiến lược”… Để rồi sau đó chưa đầy 20 năm, nó là những đống sắt vụn vô thừa nhận và những tập đoàn này thành những con nợ đe dọa kinh tế quốc dân. Người khởi xướng thành lập Vinashin, Vinalines về hưu, coi như xong chuyện.

Chưa dừng ở đó, dưới thời Thủ tướng Dũng, bauxite Tây Nguyên và Formosa cũng thành hình với rất nhiều hứa hẹn về sự giàu mạnh của Việt Nam. Nhưng đến thời điểm hiện nay, nó là những quả bom tàn phá môi trường và sát hại tài nguyên Việt Nam, không để lại mối lợi nào cho dân tộc, quốc gia, thậm chí gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia nữa là khác.

Và trong thời gian chưa đầy hai mươi năm, có hàng loạt vấn đề về chủ quyền quốc gia, an ninh biển đảo, biến cố môi trường, tài nguyên, khoáng sản cũng như sự băng hoại, mất phương hướng của nhiều lớp trẻ Việt Nam bởi yếu tố xô bồ của xã hội Việt Nam cũng như những tác động từ người anh em “bốn tốt mười sáu vàng” phương Bắc.

Sau chưa đầy 20 năm, trong đó càng về sau, mức độ càng trầm trọng hơn, hàng loạt các tô giới, các nhà máy nhiệt điện mọc ra và cũng có hàng chục ngàn đứa trẻ lai Trung – Việt (mang dòng máu cha là Trung Quốc, máu mẹ là Việt Nam) ra đời. Con số trẻ lai Việt – Trung hiện nay có thể đã nhiều gấp đôi trẻ lai Mỹ - Việt trước 1975. Đây là con số đáng báo động!

Và đây cũng chỉ là con số tròm trèm nằm lọt thỏm trong vòng cương tỏa của nhân dân cũng như trong sự quan sát tối thiểu có được của nhà nước Việt Nam. Liệu khi mà trữ lượng USD dự trữ của Trung Quốc đã lên đến hàng chục ngàn tỉ gồm nhà nước và doanh nhân của họ, họ có thể mua được bất kỳ đặc khu nào trên đất nước Việt Nam, giả sử đặc khu đó đã được mua bởi một quốc gia khác trước đó thì họ vẫn có thể mua lại theo thỏa thuận mới… Một khi người Trung Quốc được hưởng mọi qui chế tự do của đặc khu trên đất Việt Nam và họ có thể đi lại, giao lưu. Làm ăn tự do, với túi tiền rủng rỉnh, họ sẽ lai tạo được bao nhiêu đứa con lai mang dòng máu cha Trung mẹ Việt?

Đó là quan sát ở thế hệ chúng ta, liệu có ai dám bảo đảm rằng sau 20 năm nữa, rồi 40 năm, 60 năm, những đứa con lai cha Trung mẹ Việt bây giờ không nắm lấy những chức vụ trọng yếu trong chính phủ Việt Nam? Và Liệu lúc đó, giả sử như Việt Nam có được hệ thống luật chặt chẽ, bảo toàn được quốc gia, dân tộc thì những đứa con lai (với sự dìu dắt, đỡ đầu từ các đặc khu, từ mẫu quốc đã nghiễm nhiên thành quan chức cao cấp Việt Nam) có chịu để yên hệ thống luật đó hay không?

Rồi 40 năm sau? 60 năm sau? 80 năm sau? Chuyện gì sẽ xảy ra tại Việt Nam khi mà mọi thứ mang yếu tố Trung Quốc đã có mặt đầy đủ tại Việt Nam. Thử nghĩ, chỉ mới chưa đầy nửa thế kỉ, với một hệ thống Cộng sản dù sao đi nữa cũng được xem là “thuần Việt”, có lai căn chút ít Liên Xô và sau đó là Trung Cộng mà đất nước đã nhuộm đầy sắc màu Trung Hoa, thì liệu khi các đặc khu, các đầu mối phân phối tiền bạc, quyền lực và nhân chủng được đặt ngay trên đất Việt Nam thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Những giả định này, mặc dù nó dưới tên gọi là “giả định” nhưng thực tế cho thấy Việt Nam sẽ đi đến đích đó, thậm chí còn thê thảm hơn cái đích mà các giả định này đặt ra. Và chỉ có những kẻ nhắm mắt nhắm mũi bán nước thì mới nghĩ đến chuyện thông qua luật đặc khu trong lúc này.

Trừ một trường hợp, trong luật đặc khu, các vị khoanh vùng, không cho nhà đầu tư Trung Quốc tham gia mua bán ở đây và cũng không cho bất kì nhà đầu tư nào mang yếu tố Trung Quốc bén mảng đến đặc khu! Nhưng đó chỉ là sự tưởng tượng mơ hồ. Bởi sự hình thành đặc khu cũng như sự cuống quýt của bà chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân trong việc thông qua luật đặc khu đã cho thấy các vị cũng rặt một phường bán nước. Và các vị ít sợ xấu hổ với lịch sử, ít sợ lịch sử nguyền rủa bởi các vị nghĩ rằng sau 99 năm nữa, quí vị chẳng còn mang họ Nguyễn, họ Hồ hay họ Trần… gì đó nữa. Các vị có thể là Michel, Chris… hay Sùng, Phù, Đàm… gì đó!

Nhưng các vị cũng đừng quên, khi con cháu các vị có thể coi khinh các vị thì con cháu người khác có thể coi khinh và chà đạp các vị không thương tiếc. Và các vị cũng đừng nhân danh nhân dân. Bởi động cơ nhân danh nhân dân, mượn tay quốc hội để đánh xoáy vào việc thông qua luật đặc khu là một cách đánh lận con đen, mọi chuyện đổ thừa do nhân dân quyết định (thông qua quốc hội) theo kiểu nói của Nguyễn Sinh Hùng trước đây.

Nhưng, chuyện khôn lõi bây giờ có vẻ không còn hợp thời nữa! Nhất là khôn lõi để bán đứng quốc gia, dân tộc, cho dù có lạn lách kiểu gì thì mọi thứ vẫn cứ phơi ra trước ánh sáng! Và sau 99 năm nữa, ai dám đảm bảo mồ mả, hũ tro của các đại biểu quốc hội hôm nay không bị tụi trẻ nít phương Bắc mang ra chơi, phá phách, đái vào… Bởi đó là lịch sử, mà không có thứ gì không thể diễn ra bên dưới sức mạnh sử lịch!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Bảy 20192:23 CH(Xem: 33)
Xét lời ả nói, thấy những ‘nguyên tắc cơ bản lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được’, không gì rõ và đủ nghĩa hơn bằng cái công hàm bán nước, mà Hồ Chiếu Manh sai Đồng Vẩu ký ngày 14/09/1958, dâng trọn lãnh hải cùng biển đảo của nước Việt cho Tầu cộng: Thưa Đồng chí Tổng lý - Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc…
20 Tháng Bảy 20192:22 CH(Xem: 24)
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
20 Tháng Bảy 20192:20 CH(Xem: 21)
Ông Trần Bắc Hà là quan chức ngành ngân hàng, nhưng ông có nhiều mối hệ thân thiết với các quan chức chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta lại lắm tiền của, nhiều người đánh giá ông ta có cả tỷ USD. Với các mối quan hệ và tiền của như vậy, ông Trần Bắc Hà phải được ở nơi giam giữ tốt, và được chăm sóc y tế tận tình mới đúng bản chất của chế độ cộng sản dành cho các quan chức của họ khi sa cơ lỡ vận. Bởi ở Trại B14, các quan chức từ cấp vụ trưởng trở lên mà bị tạm giam thì sẽ được ở phòng có điều hòa cho tới khi có kết luận điều tra. Đằng này, ông Trần Bắc Hà bị tạm giam tại Trại tạm giam của quân đội rất khắc nghiệt, lại bị chết trước khi tới bệnh viện,...
19 Tháng Bảy 20193:40 CH(Xem: 100)
Khi chưa làm gì cả thì bạn kêu gọi quốc hội Mỹ cũng là vô ích. Họ có ra những đạo luật trừng phạt csVN vi phạm nhân quyền thì cao lắm cũng như thời kỳ cấm vận 20 năm từ 1975-1995. Chúng vẫn sống nhăn, chỉ có dân chết. Nếu quốc hội Mỹ nhượng bộ thì chúng sẽ đàn áp nhân quyền nhiều hơn, bắt giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ hơn để kiếm vốn đi buôn với Mỹ. Thành ra mọi chuyện phải trông chờ vào 95 triệu dân Việt chứ không phải nhờ vào quốc hội Mỹ. Nếu dân Việt không học tập dân Hồng Kông xuống đường thay đổi thể chế thì Mỹ làm gì cũng chỉ là "giật gấu vá vai" mà thôi.
18 Tháng Bảy 20193:14 CH(Xem: 228)
Qua những gì đã và đang diễn ra tại đất nước Việt Nam này, chúng ta luôn thấy Đcs luôn đánh giá sai thời cuộc. Từ Bộ Chính trị các đời từ xưa đến nay, và trong các ban ngành của chính quyền CS cũng vậy, họ đưa ra vô số quyết định sai lầm nhưng rất cố chấp và khước từ mọi lời khuyên hữu ích. Chính vì thế mà đất nước Việt Nam đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không thể nào khắc phục, làm đất nước này luôn mất mát vì trả giá quá nhiều cho những cái đầu mù lòa ấy.
16 Tháng Bảy 20194:46 CH(Xem: 183)
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 201910:23 CH(Xem: 218)
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 201911:09 CH(Xem: 236)
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 20193:22 CH(Xem: 287)
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 20194:06 CH(Xem: 414)
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.
20 Tháng Bảy 2019
Xét lời ả nói, thấy những ‘nguyên tắc cơ bản lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được’, không gì rõ và đủ nghĩa hơn bằng cái công hàm bán nước, mà Hồ Chiếu Manh sai Đồng Vẩu ký ngày 14/09/1958, dâng trọn lãnh hải cùng biển đảo của nước Việt cho Tầu cộng: Thưa Đồng chí Tổng lý - Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc…
20 Tháng Bảy 2019
Nói chung thì theo logic của lịch sử từ khi Phạm văn Đồng ký công hàm bán Hoàng Trường Sa cho Trung Quốc, biển đông đã mất. Quá trình ấy được khẳng định thêm khi csVN để cho Tập phát biểu trước quốc hội và sau đó tuyên bố láo lếu tại Singapore.Sau đó Trung Quốc đã củng cố thêm chủ quyền của chúng khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam” vào cuối tháng 7 /2017 và chính phủ CSVN cũng phải giương cờ trắng.
20 Tháng Bảy 2019
Ông Trần Bắc Hà là quan chức ngành ngân hàng, nhưng ông có nhiều mối hệ thân thiết với các quan chức chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta lại lắm tiền của, nhiều người đánh giá ông ta có cả tỷ USD. Với các mối quan hệ và tiền của như vậy, ông Trần Bắc Hà phải được ở nơi giam giữ tốt, và được chăm sóc y tế tận tình mới đúng bản chất của chế độ cộng sản dành cho các quan chức của họ khi sa cơ lỡ vận. Bởi ở Trại B14, các quan chức từ cấp vụ trưởng trở lên mà bị tạm giam thì sẽ được ở phòng có điều hòa cho tới khi có kết luận điều tra. Đằng này, ông Trần Bắc Hà bị tạm giam tại Trại tạm giam của quân đội rất khắc nghiệt, lại bị chết trước khi tới bệnh viện,...
19 Tháng Bảy 2019
Khi chưa làm gì cả thì bạn kêu gọi quốc hội Mỹ cũng là vô ích. Họ có ra những đạo luật trừng phạt csVN vi phạm nhân quyền thì cao lắm cũng như thời kỳ cấm vận 20 năm từ 1975-1995. Chúng vẫn sống nhăn, chỉ có dân chết. Nếu quốc hội Mỹ nhượng bộ thì chúng sẽ đàn áp nhân quyền nhiều hơn, bắt giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ hơn để kiếm vốn đi buôn với Mỹ. Thành ra mọi chuyện phải trông chờ vào 95 triệu dân Việt chứ không phải nhờ vào quốc hội Mỹ. Nếu dân Việt không học tập dân Hồng Kông xuống đường thay đổi thể chế thì Mỹ làm gì cũng chỉ là "giật gấu vá vai" mà thôi.
18 Tháng Bảy 2019
Qua những gì đã và đang diễn ra tại đất nước Việt Nam này, chúng ta luôn thấy Đcs luôn đánh giá sai thời cuộc. Từ Bộ Chính trị các đời từ xưa đến nay, và trong các ban ngành của chính quyền CS cũng vậy, họ đưa ra vô số quyết định sai lầm nhưng rất cố chấp và khước từ mọi lời khuyên hữu ích. Chính vì thế mà đất nước Việt Nam đi từ sai lầm này đến sai lầm khác mà không thể nào khắc phục, làm đất nước này luôn mất mát vì trả giá quá nhiều cho những cái đầu mù lòa ấy.
16 Tháng Bảy 2019
Tại sao đến giờ này mà dân Việt còn coi đảng csVN, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân là người của mình? Họ cho rằng những tên chóp bu của đảng là người Việt máu đỏ da vàng, nên chuyện chúng để cho ngoại bang giàu xéo quê hương là chuyện không thể chấp nhận được. Xưa rồi Diễm! Chúng không còn là người của Việt Nam từ 74 năm trước, khi chúng nhờ cậy Trung Quốc để có được chính quyền. Sau đó là dùng công hàm Phạm Văn Đồng để cắt Hoàng, Trường Sa... Tiếp đó là Gạc Ma và sau cùng là đang dâng toàn bộ nước Việt cho Trung Quốc để trở thành một khu tự trị.
15 Tháng Bảy 2019
Trở lại chuyện “rắn mất đầu”, nghĩa là thiếu một cái đầu có khả năng tư duy bao quát để cho ra cái nhìn tổng thể của một lãnh đạo, tình trạng cát cứ mạnh lên và để đáp ứng được những thứ quyền lợi nhóm, người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ an toàn của quốc gia. Việc xây dựng một thành phố, bê tông hóa mọi khoảng trống và lấp tất cả những điểm thoát nước, thậm chí bịt cả đường thoát nước của thành phố để khi xuất hiện một trận mưa lớn thì thành phố ngập lụt… Không phải người ta không nhìn thấy, nhưng người ta bất chấp, làm càn, miễn sao có lợi cho bản thân và phe nhóm...
14 Tháng Bảy 2019
Từ lúc ký kết Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quan điểm nhất quán của chính quyền Hà Nội là đổi lãnh thổ lấy “tình hữu nghị”, điều này không cần phải bàn cãi nữa nó đã rõ ràng rồi. Trong tình thế tranh chấp căng thẳng như thế này, nhưng bà chủ tịch quốc hội lại kéo đàn lâu la thuộc diện sắp cơ cấu vài Bộ Chính Trị khóa 13 sang Bắc Kinh diện kiến Tập Cận Bình thì thử hỏi, ai cần ai trong lúc này? Rõ ràng những lãnh đạo csVN đang cần sự bảo kê của hoàng đế thiên triều cho ghế quyền lực 5 năm nhiệm kỳ sau, như thế thì liệu chuyện tranh chấp ở Bãi Tư Chính, phía Việt Nam cầm cự được bao lâu?
12 Tháng Bảy 2019
Đứng trước một ý chí mãnh liệt của dân Hồng Kông như thế, mà năm 2047 Hồng Kông còn khó thoát chuyện xóa sổ giá trị dân chủ và hòa tan vào Trung Hoa đại lục thì nói gì đến Việt Nam? Ý thức chính trị kém, điều này mới là nguy cơ mất nước rất lớn. Khi sói Trung Cộng đặt từng chân lông lá vào nhà mà nằm im không phản ứng mạnh để tự giải thoát thì cái kết thảm khó tránh khỏi. Thức tỉnh hay không, nó là bài toán tồn tại, tồn tại cho một dân tộc.
10 Tháng Bảy 2019
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.