Từ “công cộng” nghĩ đến “công cuộc”

06 Tháng Tư 20189:39 CH(Xem: 1553)

                            Từ “công cộng” nghĩ đến “công cuộc”

download (10)       VN chỉ phát triển về các mặt ăn chơi hưởng thụ nhưng đóng góp cho thế giới là không có gì và GDP
                        đầu người lại thuộc vào những nước thấp nhất thế giới-hình Internet





Viết Từ Sài Gòn




Sở dĩ tôi phải nhắc đến hai từ “công cộng” để rồi bàn về “công cuộc” bởi vì ở hầu hết các quốc gia dân chủ cũng như phi dân chủ trên thế giới này, có những thứ, những tiêu chí không thể bỏ qua khi xét về công cuộc chung của quốc gia đó. Trong đó, đáng nói nhất vẫn là công cuộc xây dựng đất nước thông qua ý thức hệ, giáo dục, giao thông, y tế, kinh tế, cơ sở hạ tầng… Và, cả cái chợ! Nghĩa là tất cả các đối tượng có tính công cộng sẽ phát biểu cho công cuộc xây dựng quốc gia.

Bước vào cái chợ, cho dù cái chợ nhỏ ở ngã ba đầu làng, nhìn qua các mặt hàng và sức mua, chủng loại bán ở cái chợ đó, người ta sẽ dễ dàng đoán khả năng kinh tế của khu làng phía sau cái chợ. Bước vào chợ thị trấn, chợ huyện, người ta cũng thông qua sức mua và chủng loại hàng hóa của cái chợ đó để đoán ra sức mạnh kinh tế của thị trấn, huyện đó.

Bước vào bệnh viện, mà phải là bệnh viện công kia mới thấy hết, người ta sẽ đoán ra được mức độ chăm sóc y tế của chính phủ, nhà nước dành cho quốc dân. Một chính phủ tốt không thể kéo theo một bộ y tế tầm thường, nhặng xị và không bao giờ chấp nhận tình trạng bệnh nhân nằm la liệt, nạn buôn thuốc giả, buôn lậu thuốc và tham nhũng y cụ, tham nhũng thuốc men, tham nhũng xây dựng cơ sở y tế…

Bước vào trường học, người ta không thể nói rằng quốc gia này có một môi trường giáo dục lành mạnh nếu như học sinh không biết tôn trọng thầy cô giáo, nói năng bổ bả, thậm chí gây bạo lực, vô lễ với thầy cô và ngược lại, thầy cô không có đủ liêm khiết và mẫu mực của nhà giáo… Thậm chí, ông bộ trưởng giáo dục giống kẻ hoạn lợn hơn là người đứng đầu ngành quan trọng, ngành trồng người.

Bước ra đường, tham gia giao thông, người ta không thể tin hoặc cố ma mị mình rằng đang đi trong một quốc gia tốt nếu như hình ảnh cảnh sát giao thông xấu xí bởi nạn mãi lộ, xe cộ bang ngang bang dọc, nhất là những chiếc xe buýt, phương tiện giao thông công cộng cứ ỷ vào cái “quyền công cộng” của mình mà nhấn ga, thích dừng, đỗ đâu cũng được…

Còn hàng trăm thứ tiêu chí và tín hiệu khác để nhận biết một quốc gia có tầm văn hóa hay không và chiến lược phát triển quốc gia đó ra sao. Hay nói cách khác là nhìn vào cái công cộng để nhận biết công cuộc kiến thiết, xây dựng quốc gia. Rất tiếc là tại Việt Nam hiện nay, nhìn vào mọi thứ công cộng đều cho thấy đất nước vẫn còn thấp kém, lạc hậu đến độ không thể tưởng tượng được.

Các ông, các bà lãnh đạo, đầu ngành thì cũng giữ quan điểm vật chất, nghĩa là nhìn vào cơ sở hạ tầng, điện, đường, trường, trại… để nhận biết đất nước phát triển hay không và khẳng định mình “chưa có bao giờ được như hôm nay”, “chưa có bao giờ rực rỡ như ngày nay…”. Nhưng rất tiếc, vấn đề phát triển khác xa với trương nở và các nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam hay Cộng sản Trung Quốc đã trượt dài trong ý nghĩa trương nở mà cứ nhầm mình phát triển.

Tiêu chuẩn phát triển luôn là tiêu chuẩn tỉ lệ thuận, bất kì yếu tố tỉ lệ nghịch nào xuất hiện đều làm giảm thang số phát triển và một khi chỉ số tỉ lệ nghịch quá cao thì không thể gọi là phát triển được, có khi xếp vào nhóm lạc hậu.

Tiêu chuẩn phát triển ở đây được hiểu theo hai nghĩa: Tính công bằng xã hội và; Tính cân bằng văn hóa – kinh tế. Nghĩa là một đất nước, nếu tính GDP hằng năm cho dù có cao cỡ nào mà chỉ đổ dồn cho một nhóm lợi ích, còn đại bộ phận nhân dân khác lầm than, khó khăn thì đất nước đó vẫn cứ là quốc gia lạc hậu, man di mọi rợ. Hoặc là kinh tế phát triển, cơ sở hạ tầng tốt nhưng tinh thần, văn hóa xuống cấp, phân rã thì đất nước đó đang tụt hậu trầm trọng.

Thường thì các quốc gia có GDP cao đổ dồn cho lợi ích nhóm và đại bộ phận nhân dân chịu thiệt, chịu khổ, chịu lạc hậu thì kéo theo tình trạng văn hóa xuống cấp, đạo đức băng hoại, các yếu tố công cộng bị vằm nát như tương. Việt Nam cũng là trường hợp điển hình trong vấn đề này.

Nợ công cao chất ngất, tiềm lực kinh tế gần như khủng hoảng và bế tắc, xã hội loạn lạc, tình cảm con người bị giảm thiểu đến mức tối đa, xã hội ngày càng trở nên đen đúa và trầm cảm văn hóa… Tất cả các dấu hiệu này đều cho thấy đất nước đang đứng trước tình trạng mục ruỗng và mọi thứ rất khó níu kéo. Tôi xin nhấn mạnh, vấn đề cần níu kéo ở đây là sự phát triển đích thực chứ không phải thứ ảo giác vay mượn và hàm chứa sự mập mờ.

Nếu đứng trên góc độ đạo đức học, xã hội học hay mỹ học để so sánh, tìm ra giềng mối cân bằng với kinh tế thì có vẻ như Việt Nam hiện nay hoàn toàn bế tắc, không có đường lui.

Cái đường lui mà tôi muốn nhắc tới ở đây chính là vượt qua các cơn ốp đồng tập thể về “rực rỡ”, “bay bổng”, “sống mãi trong sự nghiệp”, “vĩ đại”, “quang vinh muôn năm”… Tất cả những kiểu hành động của trạng thái vĩ cuồng này vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm và có vẻ như nó đang bước thêm một bậc mới manh động hơn trong hành xử của nhà nước và đảng cầm quyền. Điều này cho thấy đạo đức đã bị đánh tráo bởi các xảo ngôn chế độ cũng như những hoang tưởng còn sót lại đang trương nở ở xứ sở châu Á nhiệt đới gió mùa này.

Và một khi mọi thứ giá trị (gồm cả ảo và thật) chỉ xoay quanh trục vật chất, vật dục mà các yếu tố về tinh thần ngày càng nặng nề, băng hoại thì đây chỉ là trạng thái trương nở về vật dục chứ không phải là trạng thái phát triển.

Sự trương nở này biểu hiện thông qua sự lộn xộn, rối rắm xã hội nhưng lại mang màu sắc và ảo giác về giá trị vật chất tăng đột biến. Như giá đất tăng đột biến tại Việt Nam cũng là một biểu hiện. Nó chỉ mang lại hệ lụy phân rã tình cảm gia đình bởi yếu tố tinh thần đã bị đánh cắp quá lâu trong cái nôi vật dục Cộng sản xã hội chủ nghĩa.

Và cái giá phải trả cho vấn đề này là không hề nhỏ, nếu không muốn nói là trầm trọng, thậm chí có thể dẫn tới nạn diệt vọng. Tình trạng diệt vong trong tương lai của một dân tộc trương nở mà không có phát triển cũng giống như cái chết sau một bữa no. Bởi nó đi từ chết đói sang chết no nhưng lại không có khả năng ớn và cũng không có khả năng ngừng nhồi nhét thức ăn vào bụng. Thật là đáng sợ nếu như thực thể tử vong tiên phong theo kiểu này là đảng Cộng sản! Bởi nguy cơ lây nhiễm của nó không hề nhỏ chút nào!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Chín 201912:27 CH(Xem: 209)
Nếu đứng về quyền lợi của các ĐCS thì chiến lược Diễn Biến Hòa Bình của Mỹ là xấu, vì nó đã làm các ĐCS tự ngã mà không tốn một viên đạn. Nhưng đứng về quyền lợi nhân dân ở các nước CS thì đây là một chính sách rất nhân bản. Đảng CS là kẻ ăn cướp, phải khẳng định là như vậy. Họ cướp mất quyền tự do của nhân dân, họ tước đoạt sự phồn vinh của đất nước, họ ngăn cản nhân dân không được tiếp xúc với văn minh nhân loại vv… Chính vì lẽ đó, chiến lược Diễn Biến Hòa Bình có thể nói đó là cái lợi rất lớn cho những dân tộc bị áp bức. Nó đáng được tán dương.
28 Tháng Chín 201912:20 CH(Xem: 145)
Bạn có nghĩ rằng, một người đấu tranh cho các giá trị cao cả là quyền được sống của con người, sẽ có thời khắc không kiểm soát được cơn giận dữ và sẵn sàng san phẳng thế giới này? Giữa tuyên bố tới hành vi, đó là một khoảng cách, có thể không xảy ra trên thực tế, nhưng phát biểu một cách công khai và rõ ràng trước dư luận, thì riêng việc đó thôi đã đủ để chống lại chính những gì họ bảo vệ rồi.
27 Tháng Chín 201910:11 CH(Xem: 183)
Chỉ vỗ tay và hy vọng thì không đủ. Một nước Việt Nam cần những con người cùng nhau thực sự hành động để đi đến những sự thay đổi mang tính hiện thực. Sẽ chẳng có trái sung ngon ngọt nào rơi vào cái miệng sợ hãi và há to chờ thời mang tên Việt Nam. Bài tập đầu tiên cho những đổi thay, là từ ngay bây giờ, mỗi con người cần quan tâm hơn và lên tiếng về việc vì sao người dân Việt đang rên xiết với đất đai bị cướp bóc, vì sao những người tù nhân lương tâm đang bị đối xử hà khắc và oan ức từng ngày, vì sao luật pháp đang bị chà đạp bởi những kẻ đang cầm nắm quyền lực...
27 Tháng Chín 20199:29 CH(Xem: 197)
Hôm qua, ngày 25/09/2019 Đạo Luật Nhân Quyền và Dân Chủ Hồng Kông năm 2019 đã được thượng Viện và Hạ Viện Mỹ thông qua. Miếng mồi thơm năm nào đã giật đổ Liên Xô và Đông Âu nay lại được Mỹ đem ra dí vào mũi dân Hồng Kông. Và dân Hồng Kông chứ không phải dân Việt Nam, họ hiểu giá trị đích thực của miếng mồi ấy là gì. Và chắc chắn rằng, chính nó sẽ tạo động lực mạnh mẽ cho dân Hồng Kông vùng lên phá vỡ cái lồng CS mà Bắc Kinh đang chụp lên đầu họ. Trong lúc này, Mỹ xuất chiêu thì đây quả một đòn chí mạng đánh vào lục phủ ngũ tạng Trung Cộng – đòn đánh rất hiểm.
27 Tháng Chín 20199:26 CH(Xem: 365)
Khi đăng bài này tất nhiên người viết cũng như tòa soạn sẽ không - hề - sợ - hãi và nếu Hoàng Kiều hay những kẻ có liên quan có đi thưa thì cũng không có vấn đề gì, nhưng hãy nhớ cho kỹ nếu thưa mà không thắng thì sẽ bị thưa ngược lại và bồi hoàn mọi chi phí đấy nhé. Vài hàng dạy dỗ đám con hoang, cuối cùng xin gửi đến những ai đang âm mưu toan tính và cái bọn ăn theo bẩn thỉu rằng: “Ăn Bậy thì được – nhưng Nói Bậy thì không”. Đó là triết lý sống của một con người đúng nghĩa, còn mình dù cho có khoác lên bản thân mình những danh xưng tỷ phú, luật sư, doanh gia mà ăn nói hồ đồ bậy bạ thì giá trị của mình Not Worth A Penny.
26 Tháng Chín 201912:32 CH(Xem: 171)
Một phần của câu chuyện cho thấy, Trung Quốc không thể trở thành một quốc gia giàu có tử tế khi cơ chế phát triển của nó dựa vào mô hình thành tích. Đảng Cộng sản Trung Quốc tạo ra một mô hình phát triển chụp giật bất chấp hậu quả. Họ khai sinh một mô hình bị lỗi ngay từ căn bản. Họ “phát triển” cái sai đến mức nó đã trở thành hệ thống của những cái sai. Họ đẻ ra và nuôi những con quái vật tàn phá chính họ. Một đảng cai trị lưu manh đã tạo ra một xã hội lấy lưu manh làm tôn chỉ sống. “Xã hội hóa” lưu manh xảy ra ngay cả trong giáo dục, trong sinh hoạt tôn giáo... và nó còn phát triển đến mức trở thành “quốc tế hóa” sự lưu manh trong đường lối ngoại giao.
25 Tháng Chín 201910:05 CH(Xem: 182)
Hẳn nhiên, trong các lớp lang của vỡ diễn về cuộc “đối đầu” Việt – Trung, từ nay cho đến Đại hội 13, sẽ được nhà cầm quyền hai nước chủ động “dán thêm” các nhãn mác khác nhau như: mâu thuẫn giữa trung tâm với ngoại vi trong cạnh tranh địa - chính trị, hoặc đối đầu nước lớn trước trật tự thế giới, đặc biệt là cuộc thương chiến Mỹ - Trung. Nhưng rồi “lộng giả thành chân”, biết đâu trong quá trình tương tác giữa các nhãn mác ấy sẽ sinh ra những công lực ngoài ý muốn của giai cấp thống trị. Lúc ấy, tất cả chúng ta sẽ “quý cô Kiều như đời dân tộc/ chữ kiên trinh vượt trăm sóng Tiền Đường...
24 Tháng Chín 201910:40 CH(Xem: 316)
Trong những ngày căng thẳng vừa qua không riêng gì bọn giặc Tàu Ô mong chờ phía Việt Nam sẽ nổ súng, về phía TC chúng chỉ cần một phát súng nổ ra là lập tức sẽ dùng vũ lực để đè bẹp ngay lực lượng vũ trang của Việt Nam, song song đó chúng sẽ trưng ra những bằng chứng mà đảng csVN thừa nhận, ký kết để chứng minh lẽ phải thuộc về mình. Còn về phần Việt Nam thì đã có lệnh cấm nổ súng từ tối cao cho nên chỉ có những lời phản đối qua kênh ngoại giao, họ chọn cho mình giải pháp nhu nhược ôm chân kẻ thù để đổi lấy bình an cho dù sự bình an đó là giả tạo và tạm thời, nó cũng nói lên đảng, chính phủ, quốc hội nước CHXHCNVN chỉ là một tập thể hèn nhát, vong nô và phản quốc.
23 Tháng Chín 201912:08 SA(Xem: 336)
Vụ kiện này, mấy ông lính cũ (HNPĐ) chạy tít: Trước Nguyễn Tấn Dũng, Đặng Thị Hoàng Yến kiện ai ở Mỹ? (Đĩ Hoàng Yến, Điếm Hoàng Kiều, 1 Đàn Luật sư đang gây kinh hoàng Hải Ngoại)… Chuyện vậy là có thật đang xảy ra, làm dư luận ồn ào không ít! Mỗ tôi mong ít hôm khỏe trở lại, sẽ gõ chuyện tay tỷ phú huyết tương, dùng tiền quậy tưng dân tình xóm Bolsa, quậy cho ai, theo ý ai, thiển nghĩ những chuyện xe cán chó như thế, đâu che được mắt thiên hạ.
20 Tháng Chín 20195:06 CH(Xem: 204)
Đã 2 tháng nay tôi vẫn nghĩ vậy, nay tôi muốn đưa ra cách lý giải này để cho mọi người nghiệm lại nó có hợp lý hay không. Để đánh giá đúng bản chất của CS thì vẫn phải theo lời của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu thôi, “đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn những gì Cộng Sản làm". Dựa vào đó thì mới hiểu đúng về CS. Trong vấn đề này, chỉ cần chỉnh lại ý nghĩa chuyến đi của bà ngân thì liền có một bức tranh hiện ra. Bức tranh ấy nó đã mô tả rằng, chính quyền Hà Nội đích thị là một đại lý của ĐCS Trung Quốc tại Hà Nội. Tất cả chỉ là việc tung hứng giữa thằng chủ và thằng làm thuê một cách nhịp nhàng để qua mặt nhân dân...
15 Tháng Mười 2019
Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐcsVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐcsVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.
13 Tháng Mười 2019
Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?
12 Tháng Mười 2019
Khổng Tử dùng “lời hay ý đẹp” tôn vinh kẻ sĩ, nhưng lại chê bai, mạt sát dân đen. Khổng Tử gọi thường dân là “tiểu nhân” – giai cấp nô lệ, phải phục tùng giai cấp thống trị một cách tuyệt đối. Xuyên suốt Luận Ngữ, Khổng Tử tin rằng quần chúng không đủ khả năng để hiểu và tham gia vào các vấn đề của nhà nước. Luận Ngữ 8.9 có trích, “Dân có thể khiến để làm theo, nhưng không thể khiến hiểu được,” (Dân khả sử do chi, bất khả sử tri chi). Rõ ràng, đặc điểm khinh bỉ quốc dân của các xã hội Nho giáo hoàn toàn trái ngược với các giá trị văn minh của dân chủ, nơi quyền lực thuộc về nhân dân.
10 Tháng Mười 2019
Thành thật mà nói chính những người lãnh đạo cao nhất của đảng csVN cũng thừa biết mình đang bịp người dân bởi vì làm gì có cái được gọi là thiên đường cs làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, mấy ông tổ, ông cố rầu xồm Mác Lê đã bị chính người dân xứ họ quăng vào thùng rác, tuy nhiên chính vì lợi ích cá nhân, quyền lợi nhóm cho nên họ vẫn tiếp tục ra rả tuyên truyền, tay phải thì chỉ về hướng cái bánh vẽ nhằm đánh lạc hướng người dân ngu trong nước còn tay trái thì bán nước, thu vén của cải cho cá nhân, gia đình của mình, vì thế họ không muốn đảng cộng sản sụp đổ vì điều đó đồng nghĩa với quyền lực của mình bị chấm hết.
06 Tháng Mười 2019
Ngoài ra cũng còn một số người khác tại Úc, Canada, Mỹ…, cũng đang mơ mộng hão huyền, họ mơ rằng mình có tài làm Thủ Tướng, làm quan chức, cứ thành lập chính phủ đi rồi…nhờ thế giới can thiệp để giải trừ cộng sản và họ sẽ về tiếp quản quê hương, leo lên những chức vụ quan trọng tiếp tục đè đầu cỡi cổ người dân không khác gì bọn cộng sản đang cầm quyền, cá biệt tại Mỹ cũng có một số kẻ tù hành đang tham gia làm chính trị, sorry quý vị đừng có làm những chuyện tào lao nữa, muốn tranh đấu thì hãy cỡi cái áo cà sa, áo choàng linh mục, ra đời kiếm sống như những người bình thường thì nói mới linh...
06 Tháng Mười 2019
Đi nhờ máy bay ả Ngân Đù chỉ là nói chống chế, thấy ra đây chỉ là phương cách làm ăn mới (bán vé) vượt biên, nói mới là so với lối cũ bán bãi, chứ không mới vì ‘Chúng tôi đã tổ chức hàng trăm cuộc như thế’. Câu nói của tên đít đỏ cộm cán này cho thấy sự thật, đây không là sự ra đi tầm thường của dân đen thiên đàng xã nghĩa vẫn thường tìm đường cứu đói, mà là của đứa đông bạc nhiều tiền. Chúng cần một chuyến hạ cánh an toàn cả người lẫn của (cướp), dĩ nhiên kẻ bán vé thừa biết có đi không về, của những kẻ ‘không thuộc thành phần đoàn ngoại giao của Quốc hội Việt Nam và không được cấp visa ngoại giao...
06 Tháng Mười 2019
Người ta không cần mỗi chiếc khẩu trang để che mặt, người ta có thể dùng bất cứ thứ gì khác “cái khẩu trang” mà có thể làm cho người khác không thể nhận dạng. Khi xây dựng luật theo kiểu liệt kê thì tức là thất bại hoàn toàn. Hệ thống pháp luật Việt Nam cũng hầu như đi vào sai lầm lập pháp kiểu này. Mặc dù vậy, chuyện ban sắc lệnh khẩn cấp cấm người biểu tình đeo khẩu trang, không chỉ khiến nó trở nên lố bịch và vô nghĩa, không thể thực thi, nó cho thấy dấu hiệu sự tuỳ tiện của một nền chính trị có nguy cơ độc tài.
02 Tháng Mười 2019
Phải nói người Bắc tính bảo thủ quá cao và tính tự ái cũng như vậy, họ tỏ ra hiếu khách nhưng lại ít cởi mở, khéo léo bên ngoài nhưng dò xét bên trong. Thành ra họ sống cảm tính (duy cảm) hơn mà ít duy lý (lý tính). Họ trọng tình cảm, nhưng thiếu lý lẽ, dễ nổi nóng nhưng cũng dễ khuất phục trước quyền uy (ảnh hưởng từ văn hoá nho giáo). Việc thường xuyên chiến tranh với phương Bắc và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt (4 mùa khác nhau, khác cơ bản so với miền Nam chỉ có nắng và mưa), việc ảnh hưởng của khí hậu cũng được Montesquieu chỉ ra nó ảnh hưởng thế nào tới tâm tính chính trị của cộng đồng nơi đó...
01 Tháng Mười 2019
Có lẽ, 70 năm là quá đủ cho một chính quyền tội phạm được phép tồn tại. Nhân dân họ cần được thụ hưởng nền chính trị dân chủ và tự do, nơi các quyền con người được đảm bảo và nhân dân là chủ thể tối cao của quyền lực chứ không phải là một tổ chức Đảng, tổ chức luôn tự đặt mình lên trên hết mọi thứ. Nói về sức mạnh và điều tốt đẹp, ngay trên nền của một đêm trường tội ác cách đây 30 năm trước đối với hàng loạt đồng bào của dân tộc này, Đảng cộng sản Trung Quốc đã tố cáo rằng chúng chẳng có lấy một chút tính người nào trong tâm trí mình.
01 Tháng Mười 2019
Việc áp dụng mô hình nhà nước kiến tạo, tức là vẫn duy trì hạn chế hay tước đoạt các quyền tự do, dân chủ, quyền phát triển xã hội dân sự của Nhân dân Việt Nam là không còn phù hợp và không thể chấp nhận được. Bởi vậy, con đường duy nhất cho Việt Nam phát triển đó là phải cải cách song hành cả thể chế kinh tế và thể chế chính trị. Trong đó cải cách chính trị chuyển từ thể chế chính trị độc đảng sang thể chế chính trị dân chủ đa đảng đóng vai trò then chốt và quyết định.