Chúng Tôi Vẫn Sống

31 Tháng Ba 20153:02 CH(Xem: 12133)

Chúng tôi vẫn sống

cvb

Huỳnh Kỳ Anh Tú (Danlambao) - Tôi là một bác sĩ, sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn nhưng sau này tôi đi du học và đã định cư tại nước ngoài từ lâu. Nhân tháng 4 năm nay, tôi muốn viết một thông điệp cho gia đình, bạn bè tôi, cùng tất cả những người từng là công dân Việt Nam Cộng Hòa, con cháu của họ, nhất là những đứa trẻ cùng thế hệ 8X như tôi. 
Cha tôi là một sĩ quan quân lực VNCH, cấp bậc Trung úy. Ông có may mắn hơn nhiều bạn bè, khi chỉ phải đi tù cải tạo một thời gian ngắn. Năm 1979 cha tôi ra tù và về sống ở Sài Gòn (xin lỗi vì tôi không thể viết tên của kẻ tội đồ dân tộc mình), một năm sau tôi sinh ra.
Từ khi tôi biết nhận thức thế giới xung quanh cho tới năm 18 tuổi, cha và mẹ KHÔNG BAO GIỜ nói với tôi bất cứ điều gì có liên quan đến chính trị hay nói xấu chế độ mới, cha tôi sống hiền lành, nhẫn nhục nuôi con cái, hòa đồng với tổ dân phố. Cha ghét chiến tranh và không bao giờ nhắc đến thời chiến đấu xa xưa của mình, đến mức không cho tôi chơi những món đồ chơi như súng, máy bay. Mẹ tôi thì cấm tôi nghe nhạc vàng hay những bài ca về lính, dù vậy sau này tôi vẫn lén nghe. Họ để cho tôi tự do lựa chọn con đường mình đi, ngay cả tôn giáo. Vì thế những gì tôi viết cho các bạn xem đưới đây là do CHÍNH BẢN THÂN tôi nhận thức được từ cuộc sống xung quanh mình. 
Với tính cách giang hồ lãng tử của cha tôi, trước 30-4 ông vốn đã không coi trọng tiền bạc, không nhà cửa, tiền vàng, chỉ có 2 bàn tay, chiếc xe máy cùng người vợ hiền nên sau 30-4 ông không mất gì cả về vật chất. Tuy nhiên, nỗi mất mát về tinh thần ám ảnh ông suốt đời như một vết thương không bao giờ lành được. 
Nhà tôi rất nghèo, lại phải chịu bất công từ mọi phía, mẹ tôi bị ép phải nghỉ sớm do lý lịch của cha, bà phải đi buôn thuốc men, thực phẩm để nuôi tôi lớn. Lúc tôi 3-4 tuổi cha tôi đi làm vắng nhà cả ngày, ông làm đủ thứ nghề, buôn bán hàng phế liệu, đạp xích lô, đến tối mịt mới về nhà. Ngày nghỉ ông chở tôi lang thang trên các con đường ở Sài Gòn bằng chiếc xe đạp. Đường phố Sài Gòn thập niên 80 còn hoang vắng, tôi để ý một điều là ông luôn gọi những con đường bằng tên cũ, chỉ cho tôi những tòa nhà và tên gọi của chúng, nhiều khi tôi thấy ông dừng rất lâu ở một nơi nào đó và khóc. 
Lớn lên một chút, ông luôn tìm cách hướng tôi về những điều chân thiện mỹ, thay vì phó mặc cho sự nhồi sọ của trường lớp, đội nhóm. Tôi còn nhớ ông mua sách báo cũ thời VNCH cho tôi đọc, nhất là Thiếu Nhi tuần báo. Ngày tôi được kết nạp đội, cha tôi ôm tôi vào lòng và ông rất buồn, nhưng ông dắt tôi đi xem phim Batman và đêm đó trước khi ngủ kể cho tôi nghe ông đã phải đi bộ hơn 5 cây số để mua sữa cho tôi uống như thế nào. 
Tôi nhìn ra rất sớm sự giả dối, bất công, ngay trong trường lớp của mình, những bài văn mẫu, những người thầy ép học sinh học thêm tại nhà, những bài học lịch sử dối trá. 
Tôi muốn nói một điều với các bạn cùng lứa tuổi, rằng thế hệ sinh ra năm 78-80 tại Sài Gòn như chúng tôi PHẢI nhận thức rõ một điều rằng: Dù thể chế Việt Nam Cộng Hòa đã chết vào ngày 30/4/1975, nhưng nó vẫn tiếp tục cưu mang, nuôi dưỡng những đứa trẻ như tôi bằng tất cả máu thịt từ còn sót lại. Bọn cộng sản KHÔNG góp một chút công ơn nào hết trong việc nuôi dưỡng, che chở và giáo dục chúng tôi, thậm chí ngược lại là khác, chính bọn chúng là nguyên nhân gây ra mọi đau khổ, bất công, rủi ro cho số phận những đứa trẻ sinh ra giai đoạn này. 
Tôi ra đời trong một nhà bảo sinh của VNCH, khi tôi đau ốm, các bác sĩ và nữ hộ sinh được đào tạo từ ngành y tế VNCH đã chăm sóc cho tôi, dù họ là những người bị ngược đãi, phải sống cực khổ ăn không đủ no vì chính sách nô dịch của cộng sản, nhưng vẫn giữ trọn y đức và trách nhiệm. Từ khi cắp sách đến trường tôi may mắn hơn những đứa trẻ miền Bắc, vì được che chở dưới những lớp học, mái trường do cha anh chúng tôi, công dân của VNCH xây nên, chúng tôi may mắn được xem phim trong những rạp ciné hiếm hoi còn sót lại ở Sài gòn của VNCH.
Trong khi đó, bọn cộng sản Bắc Việt đã làm gì cho chúng tôi? Từ tuổi sơ sinh, toàn bộ trẻ em như tôi phải chịu cảnh suy dinh dưỡng, ăn không đủ no, không có sữa để uống. Cha mẹ chúng tôi phải chạy ăn từng bữa, hy sinh những gì tốt nhất cho chúng tôi trong khi họ phải ăn độn bobo, khoai mì. Khi đau ốm bệnh tật không có đủ thuốc men chữa trị, phải đi vay mượn, đi mua kháng sinh ngoài chợ đen. Chúng tôi lớn lên, đứa thì lùn đứa thì còi xương, tội lỗi đó là do ai gây ra? Khi đi học chúng tôi bị nhồi sọ bằng những chuyện dối trá nhảm nhí, bị những cô giáo xã hội chủ nghĩa đánh đập không thương tiếc, phải đi nhặt lon, nhặt rác, dùng những cuốn sách giáo khoa cũ nát, đen thui, đêm về phải học bài dưới ánh đèn dầu tù mù, chịu nóng, muỗi đốt để mà kiếm cho được tấm giấy khen vô nghĩa. Lớn lên một chút, chúng tôi lại bị những thầy cô giáo bóc lột đến tận cùng bằng những chiêu trò dạy thêm tại nhà, ai không đến nhà thầy học thêm thì bị đì, bị đối xử bất công trên lớp. Lúc trưởng thành ra đời thì tương lai u tối vì 2 chữ lý lịch gia đình, phải hối lộ đút lót khắp mọi nơi mới kiếm được miếng ăn. 
Tôi lại muốn nói điều này cho bọn cộng sản và con cháu của chúng: Việt Nam Cộng Hòa vẫn sống, và chưa bao giờ chịu khuất phục bởi bạo lực và sự đàn áp của cộng sản. Những người con của thế hệ VNCH vẫn sống, dù nhẫn nhục, nhưng không cúi đầu, không bao giờ chấp nhận đi chung đường với điều ác và dối trá. 
Bọn cộng sản không bao giờ khuất phục được ý chí và tinh thần của những công dân VNCH, chúng không bao giờ hiểu được tại sao cha mẹ chúng tôi đặt tên cho con cái mình là Nguyễn Đình Bảo, Nguyễn Khoa Nam hay Phan Nhật Nam (cha tôi đặt tên cho tôi là Huỳnh Kỳ Anh Tú, và tôi tự hào vì điều đó!). Tại sao mấy chục năm nay người ta vẫn thích nghe nhạc của Lam Phương, Trần Thiện Thanh, Trúc Phương và dòng nhạc này đang hồi sinh. 
Bọn cộng sản muốn trả thù hèn hạ con cháu của VNCH bằng cách xét lý lịch, thì chúng tôi, những công dân VNCH cũng dùng lý lịch, căn cước của cha anh mình như một dấu hiệu nhận diện nhau, đùm bọc nhau. Cuộc đời tôi đã trải nghiệm không biết bao nhiêu sự ưu đãi, giúp đỡ từ bạn bè của cha tôi, hay thậm chí những người xa lạ, mỗi khi họ tình cờ biết cha tôi từng là sĩ quan quân lực VNCH, một người thầy nổi danh đã nhận tôi vào lớp luyện thi đại học và miễn học phí (hơn 2 triệu đồng) vì tôi là con của lính VNCH, nhiều bác sĩ đã chữa bệnh cho tôi hồi nhỏ không nhận thù lao khi biết cha tôi từng đi lính, một linh mục tại nhà thờ Dòng chúa cứu thế dạy kèm tiếng anh và tiếng Pháp cho tôi suốt 3 năm mà không lấy tiền. 
Bọn cộng sản cũng không bao giờ hiểu được tại sao bên cạnh chúng không bao giờ có mặt những người trí thức, nhân tài hậu duệ của VNCH, vì những cá nhân này không bao giờ chấp nhận vào đoàn thanh niên cộng sản, không bao giờ đi làm cho nhà nước, và một khi ra nước ngoài du học không bao giờ quay trở lại để phục vụ cho chúng, chúng có kêu gào 1000 năm nữa và dụ dỗ bằng tiền tài hay danh lợi, những người này cũng sẽ không bao giờ trở về cộng tác với chúng. Chúng chỉ tìm thấy những kẻ cơ hội, bợ đỡ, bất tài và ngu ngốc chấp nhận làm nô lệ cho chúng mà thôi. 
Đối với một số người, ngày 30-4 có thể là ngày đau buồn, họ cho đó là quốc hận, một số những kẻ ăn trên ngồi trước thì hoan hỉ ăn mừng, mừng cho việc họ đã giết, cướp chính anh, chị em một nhà của mình, nhưng tôi nhận rõ một điều là Việt Nam cộng hòa vẫn chưa chết, Sài gòn có thể bị chiếm đóng, chúng ta có thể bị đô hộ, nhưng công dân và hậu duệ của VNCH vẫn sống, vẫn vươn lên, vẫn đang giúp đỡ nhau, chúng tôi miễn dịch với mọi sự dối trá và độc ác của cộng sản, nhiều người vẫn đang đi tìm tự do, và sẽ có ngày chân lý sẽ chiến thắng.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Năm 20157:40 SA(Xem: 16038)
Không chỉ viện trợ vì “đồng chí” ý thức hệ chủ nghĩa CS không thôi, mà nhu cầu bức thiết của Trung Cộng là nhờ xương máu người Việt đánh đuổi (Tư Bản) quân Pháp tại Điện Biên Phủ và quân Mỹ sau này, nhằm bảo đảm biên giới phía Nam của chính Trung Quốc. Tất cả là như vậy! Mặt trái của cái huy chương “Chỉ duy nhất Hồ Chí Minh lãnh đạo Đảng ta và đại tướng Võ Nguyên Giáp đánh thắng trận Điện Biên Phủ lừng lẫy năm Châu chấn động địa cầu,” là như thế đó.
07 Tháng Năm 20159:09 SA(Xem: 18711)
Dân biểu Chris Smith, Chủ tịch tiểu ban đặc trách nhân quyền thuộc Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ, chỉ trích thành tích nhân quyền của Việt Nam là “tệ hại” và vì thế Việt Nam không xứng đáng nhận được những lợi ích thương mại trong tổ chức kinh tế Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) đang được đàm phán. Ông nói “Đảng Cộng Sản không phải là tương lai của Việt Nam” Chris Smith và 4 dân biểu: Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện, Dana Rohrabacher (Đảng Cộng hòa), Zoe Lofgren và Gerald Connolly (cùng Đảng Dân Chủ) giới thiệu một đạo luật nhân quyền cho Việt Nam. “Dự luật này là trọng yếu trong những nỗ lực của chúng ta nhằm cải thiện tình hình nhân quyền cho người dân Việt Nam”.
06 Tháng Năm 20158:58 SA(Xem: 14187)
kịch trường chính trị VN xuất hiện một kịch sĩ đa tài với mỹ danh “hàng ngoại” là Giăng Mắc Êrô… Biệt danh này có được là khi hắn diễn hề trên đài truyền hình Canal Plus, kênh chuyên về hài hước giải trí của Pháp, tuy hắn cũng cùng loài khỉ rừng sâu như đồng bọn. Hắn nhập được nhiều vai và diễn rất tự nhiên như chưa hề biết trước đó hắn đã diễn những vai và thể loại mâu thuẫn trái ngược lại với vai đang diễn trên hí trường hiện tại.
06 Tháng Năm 20158:32 SA(Xem: 45555)
phải có bản lĩnh chính trị thật vững vàng, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và lợi ích của dân tộc; có phẩm chất đạo đức và lối sống trong sáng, gương mẫu, không tham nhũng, cơ hội, tham vọng quyền lực, có ý thức giữ gìn và bảo vệ sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, được quần chúng thực sự tin yêu ''
05 Tháng Năm 20158:52 SA(Xem: 45205)
Nhưng tất cả những điều đó còn chưa đáng lo bằng cái lo mất gốc sẽ dẫn đến mất nước. Đó không còn là nguy cơ mà đó là sự hiện hữu hàng ngày, hàng giờ tại đất nước ta. Người ta đã thấy, một cuốn sách giáo khoa được xuất bản đầu năm 2013 ở Hà Nội đã làm cho người Việt ở quốc nội cũng như ở hải ngoại vô cùng phẫn nộ và cực lực lên án nhà cầm quyền CSVN. Đó là một cuốn sách dùng để chuẩn bị cho các học sinh vào lớp 1 có tên là "Phát Triển Toàn Diện Trí Thông Minh Cho Trẻ" do nhà xuất bản Dân Trí ở Hà Nội xuất bản. Cuốn sách nầy đã bị ngay một học sinh mới 5 tuổi vạch ra một chi tiết hết sức "ngu xuẩn" trong sách.
04 Tháng Năm 20159:16 CH(Xem: 13306)
Việt Nam có được vị thế (như trên) là nhờ: “Sự lãnh đạo đúng đắn, tài tình, sáng suốt” của đảng CSVN!? Liệu toàn dân Việt Nam và cộng đồng nhân loại thế giới có ai tin rằng đó là “Sự đúng đắn, tài tình, sáng suốt” của đảng CSVN!? - Khi mà cùng thời gian cùng một hoàn cảnh chia đôi, cùng có mặt của quân Mỹ (tại Đức, Hàn Mỹ chưa rút hết quân) nhưng sự phát triển quốc gia thể hiện như sau:
03 Tháng Năm 20158:29 CH(Xem: 42245)
Giới lãnh đạo Trung Cộng cũng rất chú ý tới Phạm Bình Minh nhưng theo thâm ý ngược với các cán bộ cộng sản Việt Nam có tư tưởng cấp tiến. Trung Cộng không muốn một người như Phạm Bình Minh giữ chức ngoại trưởng Việt Nam là điều rất dễ hiểu vì vậy Trung Cộng đã chỉ đạo và gây áp lực lên giới lãnh đạo chóp bu của Đảng Cộng sản Việt Nam không được để Phạm Bình Minh giữ vị trí lãnh đạo nghành ngoại giao. Tuy nhiên, biết được ý đồ đó của Trung Cộng, các cán bộ cộng sản Việt Nam cấp tiến có ảnh hưởng cũng nỗ lực phối hợp để áp lực lên giới lãnh đạo cộng sản con cháu của họ phải để cho Phạm Bình Minh ngồi vào ghế "Bộ trưởng Ngoại giao".
03 Tháng Năm 20158:22 CH(Xem: 14038)
“Một du khách cho biết sinh thời, Bác Hồ không bao giờ hút thuốc lá trước mặt thiếu niên nhi đồng nên hình ảnh này trông thật phản cảm". Trên thực tế thì người vẽ tranh cổ động không hề bịa đặt. Bức tranh cổ động là dựa vào bức ảnh tài liệu mà chi tiết quan trọng nhất là ông HCM hút thuốc lá khi quàng khăn đỏ cho các em thiếu nhi là hoàn toàn có thật.
03 Tháng Năm 20156:56 SA(Xem: 13936)
Nếu thật sự đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo "đúng đắn, sáng tạo" thì câu chuyện đảo Gạc Ma bị mất vào ngày 14/3/1988 vào tay Trung Cộng trong khi hải quân Việt Nam được lệnh không nổ súng phải giải thích thế nào? Không dám nổ súng chống giặc, để lãnh hải rơi vào tay quân thù cũng là "đúng đắn, sáng tạo"? Ngay hiện tại, ngư dân Việt Nam đi đánh bắt hải sản trên lãnh hải của mình, bị tàu Trung Quốc bắt giữ, đánh đập, cướp bóc, nhưng hải quân Việt Nam lại không có khả năng bảo vệ ngư dân. Báo đài không dám đưa tin, nếu có đưa thì chỉ dám nói "tàu lạ". Đó là tư thế của một nền báo chí trong một quốc gia "độc lập"?
02 Tháng Năm 201510:08 CH(Xem: 11973)
Ngay sau đó, nghĩa là ngay khi CS vừa chiếm Sài Gòn, thì rõ ràng có nhiều hiện tượng cho thấy là CSVN thua cuộc. Đầu tiên là khi CS chiếm Sài Gòn, rất nhiều người tự sát và khoảng 150,000 người Việt bỏ nước ra đi. Cộng sản tố cáo những người di tản là tay sai đế quốc Mỹ. Luận điệu nầy của CS được Trịnh Công Sơn lên đài phát thanh Sài Gòn trưa ngày 30-4-1975 phụ họa: “Những kẻ ra đi chúng ta xem như là đã phản bội đất nước.” (trích nguyên văn lời Trịnh Công Sơn)
02 Tháng Năm 201511:02 SA(Xem: 11745)
Chuyện gì CS cũng nói xuôi nói ngược được ráo trọi, hình như họ đứt hết dây xấu hổ rồi thì phải. Mới nói khỏi miệng đã quay ngược 180o nói khác, kể cả không bao giờ họ biết nhận việc mình làm sai để có tiếng nói xin lỗi với Dân, dù họ sai 100% nhưng họ cũng lấp liếm tất cả cuối cùng họ vẫn là kẻ đúng.
02 Tháng Năm 201510:55 SA(Xem: 12135)
Sách lược xảo quyệt “Hòa hợp-hòa giải” mà đảng CSVN đưa ra chỉ là trò lừa cố hữu của đảng CSVN như họ đã từng áp dụng với người dân miền Bắc từ năm 1954 với kết quả là sự ra đi vĩnh viễn của khoảng nữa triệu người dân từ thành thị đến thôn quê bị đấu tố xử tử trong chiến dịch cải cách ruộng đất trên khắp miền Bắc.
01 Tháng Năm 201510:22 SA(Xem: 15210)
Người Thủ tướng của một quốc gia đã không có được sự thông minh tối thiểu hầu tránh né những bất lợi cho cá nhân và đất nước cũng như không có được nhạy cảm để tranh thủ giành lấy những thuận lợi từ các quốc gia liên hệ khác ngoài Trung Cộng. Điều này, đã nói lên rằng chẳng những ông không có được sự tinh tế trong bang giao quốc tế mà còn thể hiện rõ nét sự thuần phục thiên triều một cách ngoan ngoan ngoãn. Phải chăng ông Nguyễn Tấn Dũng đã chấp nhận chọn một con đường độc đạo cho Việt Nam mà không có lối về?.
01 Tháng Năm 20158:58 SA(Xem: 13769)
Một lộ trình dẫn đến hòa giải thì ai cũng thấy, cũng mong muốn, nhưng thể hiện tình yêu thương không dễ chút nào, ngay cả những tín đồ các tôn giáo luôn được dạy phải thương yêu kẻ thù, phải tha thứ cho kẻ hại mình cũng rất khó thi hành, huống chi những người phủ nhận tôn giáo, phủ nhận những giá trị tinh thần do các tôn giáo giảng dạy, thì còn muôn vàn khó khăn hơn. Chưa có tình yêu thì làm sao có bao dung tha thứ, làm sao có tin tưởngnhau được. Nếu như thế thì lộ trình hòa giải sẽ hoàn toàn bế bắc.
30 Tháng Tư 201510:22 SA(Xem: 16097)
Đừng nói với họ về dân tộc, về tổ quốc VN, về hòa hợp hòa giải. Người CS không biết đến những từ ngữ đó. Họ chỉ biết hận thù và bạo lực. Đối với họ chỉ có hai loại người: đồng chí và kẻ thù. Hiện tại họ xem lãnh đạo Trung Cộng là đồng chí. Hiện tại họ xem tất cả người Việt không CS hoặc không chịu sự thống trị của đảng CS là kẻ thù. Đừng ngạc nhiên khi họ bán đất bán biển cho TC. Đừng ngạc nhiên nếu họ chịu dâng VN thành một tỉnh của TC. Tất cả đều là chuyện hiển nhiên đúng sách vở và lý thuyết của CS.
28 Tháng Mười Một 2022
Vinfast, một thương hiệu xe hơi non trẻ so với thế giới không phải của VN sản xuất - Phải nói cho rõ như thế - mà chỉ là một đơn vị gia công lắp ráp, tất cả các bộ phận đều được nhập từ TQ và Vinfast chỉ có mỗi một việc lắp ráp vô và cho rằng đó là thương hiệu của mình – tất nhiên họ cũng phải mua bản quyền mẫu mã của những thương hiệu nổi tiếng mà mình nhái – Cách làm của Phạm Nhật Vượng không khác gì tên gian thương Khải Silk dạo nào khi y mua cà vạt TQ về và khoác lác là của mình sản xuất và lên mặt dạy đời thiên hạ.
28 Tháng Mười Một 2022
Trong cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” thì Đảng Cộng Sản hay nhắc đi nhắc lại câu nói “đảng và nhân dân là một” đấy là một câu nói hoàn toàn mị dân. Bởi ngay cả trong dân thì quyền lợi giữa các thành phần xã hội đã rất khác nhau đảng đứng về phía “toàn dân” sao được? Ví dụ hai người đang đánh nhau, tôi nói tôi “đứng về phía hai anh” thì đứng thế nào được? Đấy là nói xạo. Thực chất không có quyền lợi toàn dân và quyền lợi của đảng là một được, thực tế là đối nghịch nhau...
28 Tháng Mười Một 2022
Tại sao trong thời điểm hợp tác quân sự, hợp tác quốc phòng giữa Mỹ và nhiều quốc gia khác với một số thành viên ASEAN càng lúc càng sôi động lại không thấy bóng dáng Việt Nam? Câu trả lời nằm ở phía Việt Nam. Sau khi Việt Nam tuyên bố sẽ cương quyết thực hiện “chính sách ba không” (Không liên minh quân sự. Không cho bất kỳ quốc gia nào đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam. Không sử dụng quan hệ song phương nhắm vào một quốc gia khác), rồi tăng thêm một “không” (không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế) thành “chính sách bốn không”
26 Tháng Mười Một 2022
Nói cho công bằng, ông Phạm Minh Chính phán thật đúng quá sức (lẽ) mình, người Việt sau 47 năm sống dưới chế độ CS đã phát huy mặt (cực) mạnh là đi tắt đón đầu rất ư thành công. Chẳng cần phải nghiên cứu, cải tiến kỹ thuật, học hỏi kinh nghiệm, suy nghĩ sáng tạo chi cho... mệt mề. Ta cứ nằm khểnh, gãi dế chờ thiên hạ phát minh, chế tạo, hoàn thiện sản phẩm...xong là bưng về, bắt chước, làm ra y chang cái mà thiên hạ suy nghĩ nát óc mới làm ra được. Thế là khỏe re như xe kéo bò, rập khuôn suy nghĩ theo cách chạy đua của Rùa và Thỏ, cho mình là thông minh, sáng tạo.
25 Tháng Mười Một 2022
Quan hệ Mỹ – Trung suy giảm trong nhiều năm và cách nay năm năm đã trở nên tồi tệ hơn sau khi ông Donald Trump phát động cuộc chiến tranh thương mại với Trung Quốc. Stars and Strips lưu ý, giống như Mỹ, giới lãnh đạo phương Tây hết sức lo ngại khi Trung Quốc tìm đủ cách gia tăng ảnh hưởng ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, một khu vực rộng lớn trải dài từ châu Á đến bờ biển phía Đông châu Phi, bao gồm nhiều quốc gia như Đài Loan, Nhật, Hàn, Indonesia và Philippines.
24 Tháng Mười Một 2022
“Cuộc cách mạng công nghệ 4.0” của Bộ Công an Việt Nam nói chung và ông Tô Lâm nói riêng rõ ràng là hết sức… “khó khăn, gian khổ” vì phần còn lại của nhân loại không… đồng điệu. Tại sao… “số hóa” là… “xu hướng tất yếu” mà Việt Nam vẫn phải bỏ mẫu hộ chiếu… “mới xài” đã được… “số hóa” để thay bằng mẫu hộ chiếu… “mới hơn” có “nơi sinh” viết bằng… chữ như mẫu hộ chiếu… cũ? Có thể vì dưới sự lãnh đạo của đảng, quốc hội, nhà nước, chính phủ, “sự nghiệp… số” của Việt Nam phải… vắn số!
24 Tháng Mười Một 2022
Có thể nói, hiện nay lòng tin của nhà đầu tư vào thị trường trái phiếu đã giảm sút thê thảm. Lòng tin giảm là đúng, bởi qua hai vụ bắt bớ chủ doanh nghiệp phát hành trái phiếu thì cả hai đều phơi bày ra thực tế là doanh nghiệp đã lừa dối lòng tin người dân. Lỗi của doanh nghiệp chỉ là phần ngọn, phần gốc là nhà nước. Nếu từ đầu, Bộ Tài Chính không mở toang của phụ đón để 95% doanh nghiệp yếu kém chui vào và giờ đâu xảy ra như thế này?
23 Tháng Mười Một 2022
Nói ông Donald Trump là cục trĩ của đảng Cộng Hòa không có gì quá đáng. Bệnh trĩ (hemorrhoid) là bệnh rất dễ tái phát, báo chí cũng như phố phường ở Sài Gòn trước năm 1975 thường có những mẫu quảng cáo đại khái như Lương Y Trần Văn X, Đông Y Sĩ Lê Văn Y...chuyện trị 24 thứ trĩ, bảo đảm chữa dứt nọc, không tái phát. Tuy nhiên, dù chữa cách nào đi chăng nữa, nếu người bệnh không biết giữ điều độ đệ tứ khoái, biết cách ăn uống nhiều chất xơ (fiber), bớt rượu, cà phê... thì thế nào cũng bị tái phát sau khi cắt, đốt, cột...một thời gian vài năm.
21 Tháng Mười Một 2022
“Phồn vinh thực sự hay phồn vinh giả tạo”? Bọn Nhật, Hàn… có thể “cho không” mỗi năm hàng trăm chiếc ô tô hạng sang để cán bộ CS ngồi chơi cho sướng đ*t. Điều kiện trao đổi là gì, nếu không phải là “mở cửa tối đa” cho họ nhập xe ô tô vào Việt Nam? Hệ quả dân Việt Nam nhà nào có chút tiền đều mua xe. Xe chạy được bao nhiêu năm? Không quan trọng. Vấn đề là Việt Nam không còn khả năng vốn liếng để phát triển kinh tế quốc dân. Ngay cả việc đầu tư cho giáo dục. Tiền đem mua xe thì tiền đâu lo cho con cái học hành?
21 Tháng Mười Một 2022
Nếu người viết bài này không nhầm thì ít nhất, đây là lần thứ tư, Việt Nam đã có nhã ý mời TT Hoa Kỳ Joe Biden thăm chính thức Hà Nội. Lần thứ nhất là vào chiều 15/4/2021, tại trụ sở Trung ương Đảng, trong buổi tiếp Đại sứ Mỹ Daniel Kritenbrink, TBT Nguyễn Phú Trọng gửi lời cảm ơn đến TT Joe Biden đã gửi thư chúc mừng ông được bầu lại làm TBT Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN; trân trọng mời TT Mỹ sớm thăm Việt Nam. TBT Trọng cũng đã bày tỏ tin tưởng, dưới nhiệm kỳ của Tổng thống Joe Biden, quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ sẽ tiếp tục phát triển hiệu quả, thực chất.