Cái giá phải trả là gì?

07 Tháng Ba 201710:02 CH(Xem: 3719)

Cái giá phải trả là gì?
1358418053

VietTuSaiGon



Cái giá của tự do và dân chủ không bao giờ là nước mắt và máu, tôi tin là vậy, mà cái giá lớn nhất để trả cho tự do và dân chủ nằm ở quá trình suy tư để trưởng thành trong mỗi cá nhân. Nếu chúng ta chưa đủ trưởng thành, sẽ không bao giờ có tự do, và sẽ không có cả dân chủ cho dù chúng ta trả giá bằng biển máu và núi xương. Vì sao?

Vì nhiều lẽ, nhưng trong đó, vấn đề căn cốt vẫn là sự trưởng thành của cơ thể Việt Nam, trong đó gồm cả thành phần chính phủ (thối nát) và những lương dân (thiếu quyền lực, cũng có thể là thiếu cả tri thức). 

Hãy tưởng tượng một gia đình có nhiều đất đai, vàng bạc, những đứa con trong gia đình này thông minh, quyền biến nhưng lại thiếu tri thức và sự chín chắn. Điều đó dẫn đến hệ quả là những đứa con trong gia đình sẽ dùng đến tài sản của gia đình để hoặc là ăn chơi sa đọa, hoặc là mang ra làm ăn theo lối cho vay nặng lãi (bởi làm vậy đồng vốn mới nhanh nở theo chiều kích không cần suy tư về thân phận con người), hoặc là ăn chơi một cách nhàn nhã, từ tốn nhưng cũng không cần suy nghĩ để kiếm tiền và suy nghĩ để tự hoàn thiện bản thân, bởi họ đã thấy sự hoàn thiện tuyệt đối ở họ căn cứ vào quyền lực tiền bạc, vật chất?!

Đương nhiên là những lựa chọn trên cho ra những kết quả không giống nhau nhưng có một kết quả chung là gia đình giàu có kia có thể lụn bại vì những liên minh giữa các anh em theo lợi ích tức thời của họ. Và chắc chắn một điều, tri thức và sự thức tỉnh sẽ khó có mặt ở những gia đình như trên. Bởi không có tiền bạc, tài sản nào đủ để đáp ứng cho thói quen chia chác những thứ vốn có và dựa dẫm vào nó.

Nhìn rộng ra một chút, trong một quốc gia, nếu như nhà cầm quyền chỉ biết dựa vào nguồn tài nguyên có sẵn và các nhóm lợi ích cũng chỉ làm giàu dựa trên tài nguyên có sẵn thì chắc chắc một điều, sẽ có những kẻ giàu ra một cách bất thường, đồng thời đất nước ngày càng thêm nghèo nếu nhìn tổng thể và ranh giới giữa người giàu và người nghèo ngày càng giãn rộng. Cái gia phải trả cho quốc gia đó là quyền con người bị khống chế tối đa và tài nguyên càng thêm càng kiệt, đất nước nhanh chóng nghèo nàn.

Vì lẽ, một khi các nguồn tài nguyên bị thao túng bởi các nhóm lợi ích, việc đầu tiên họ làm là bằng mọi giá ôm giữ lấy nó và giữ càng chặt càng tốt. Những liên minh chính trị và kinh tế hình thành để đảm bảo các nguồn này không bị lọt vào tay kẻ khác. Đương nhiên, một khi đã đụng chạm đến tài nguyên và tài sản quốc gia, người ta cũng phải theo luật chơi thị trường và phải tìm cách tránh né tội lỗi của họ trước nhân dân. Cách tránh né tốt nhất là khống chế mọi quyền của nhân dân, nhân dân càng bị bóp ngạt, cáng bị mất tự do, đặc biệt là mất tự do ngôn luận bao nhiêu thì sự thật về tội lỗi của các liên minh kinh tế, chính trị càng được giấu kín bấy nhiêu.

Chính điều này đã tạo ra một qui luật hết sức phổ biến: Hầu hết các nước mà kinh tế của họ bị phụ thuộc vào nguồn tài nguyên quốc gia chứ không phải do sản xuất, thương mại hay sáng tạo, sáng chế mà có thì ở nước đó, yếu tố độc tài, độc đoán và mất tự do rất cao. Từ các nước Ả Rập cho đến các nước ở các châu lục khác, trong đó có Việt Nam, bất kì nước nào dựa vào nguồn khoán sản, tài nguyên như dầu mỏ, vàng, than, đất hiếm, chì, đồng, vônfram… đều là những nước thiếu tự do, đời sống người lao động nói riêng và nhân dân của nước đó đều bị nghèo đói chiếm số đông, thậm chí nhiều người lầm than, cơ cực bởi bất công.

Và cái giá phải trả của quốc gia đó là môi trường bị hủy diệt, tài nguyên bị cạn kiệt, đời sống người dân ngày càng ngột ngạt. Nhìn lại Việt Nam, nhìn vào đời sống vật chất hiện đang thấy, có vẻ như Việt Nam có phát triển. Nhưng thực tế, cái giá mà chúng ta đã trả là quá cao, thiên nhiên, tài nguyên bị hủy hoại, môi trường bị phá nát, và đặc biệt là môi trường trí tuệ hoàn toàn hỏng hóc, từ hệ thống chính trị cho đến toàn bộ xã hội, yếu tố tranh ăn tranh thua, tâm lý người ta lượm được một miếng thì mình cũng phải véo được một chút đã nhiễm toàn bộ xã hội.

Điều này nhanh chóng đẩy xã hội đến chỗ nhược tiểu, đớn hèn, đẩy từng con người đến chỗ ích kỉ, nhỏ nhen và lộng giả thành chân. Những thói quen xảo trá, gian manh được xem như chuyện bình thường và những người nỗ lực đấu tranh cho công bằng, văn minh, tự do… thì lại bị xem là cá biệt, điên rồ. Và đây là thứ nguyên nhân lớn nhất để dẫn đến sự thỏa hiệp của đại bộ phận nhân dân. Ví dụ như có một cuộc biểu tình đòi hỏi một vấn đề dân sinh nào đó, nhà cầm quyền chỉ cần nhắm đến một số người, cho họ một số quyền lợi đặc biệt, mọi thứ sẽ nhanh chóng thay đổi, sẽ có sự thỏa hiệp nào đó và mục đích lớn bị phá vỡ. Nhưng vấn đề tôi muốn nói ở đây không chỉ dừng ở mục đích lớn của cuộc biểu tình mà mục đích lớn của phát triển quốc gia.

Với thói quen, thậm chí thành nề nếp ứng xử, thành bản chất của người Việt như hiện tại là dùng tiền để mua chuộc mọi thứ và dùng quyền để trấn áp mọi thứ thì chắc chắn một điều, kẻ thất bại đầu tiên phải là nhà cầm quyền chứ không phải nhân dân. Nhân dân chịu đau khổ đầu tiên nhưng sẽ là người nhận thất bại cuối cùng trong vấn đề này.

Vì, lẽ ra, nhà cầm quyền phải thức tỉnh, phải nhận biết rằng mình cầm tiền để mua chuộc kẻ khác và dùng quyền để đe nẹt kẻ khác thì cũng có kẻ khác nữa đối xử với mình y hệt như vậy. Bài học Formosa, Trường Sa, Hoàng Sa, Bauxite Tây Nguyên, sự bất công đối với người Việt trong các khu công nghiệp… cũng như sự mất uy tín của người Việt trên thế giới vẫn chưa đủ để giới chức trung ương nhận ra vấn đề hay sao?

Đừng bao giờ nói rằng bản chất của người Việt xấu xa, trộm cắp, lường gạt! Mà phải nói rằng “ở bầu thì tròn ở ống thì dài”, sống trong một cơ chế mà mọi thứ đều phải qui ra tiền, phải đổi chác, phải tranh thủ chụp giật, vơ vét thì không sớm thì muộn, con người buộc phải thích ứng để tồn tại. Người Việt có dám trộm cắp khi mà hệ thống chính trị trong sạch, luật pháp nghiêm minh và đứng trước một quan chức, khi bị chất vấn về tội lỗi, kẻ có tội lỗi nhận thấy mình thực sự tội lỗi khi mang mình ra so sánh với quan chức đó? Không! Ở đây, người có tội chỉ sợ quyền lực của quan chức đó nhưng trong tâm trí, người ta lại nghĩ rằng “MÀY CÒN BẨN THỈU, TỘI LỖI HƠN TAO GẤP VẠN LẦN THÌ MÀY ĐỪNG CÓ MÀ LÊN GIỌNG ĐẠO ĐỨC!”.

Một khi đạo đức xã hội bị băng hoại tận gốc như vậy, điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta đang trả giá cho thói quen sử dụng cái có sẵn, sử dụng tài nguyên đất nước và làm giàu bằng tài nguyên chứ không chịu động não để sáng tạo hay tạo ra hệ thống thương mãi đủ mạnh để làm giàu.

Và một khi chúng ta giữ thói quen như đã nói, kẻ trả giá lớn nhất chính là hệ thống chính trị. Bởi một khi để mất lòng dân và biến mỗi người dân thành một tham quan tiềm năng thì chắc chắn một điều, trừ khi thoát khỏi trái đất, anh ở bất kì nơi nào đều phải trả giá. Trả giá như thế nào, chắc các vị thừa thông minh để thấy nếu các vị chịu suy tư và không lao như con thiêu thân dù chỉ nửa giờ đồng hồ!

RFA Blog

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Ba 20209:34 CH(Xem: 770)
Đối diện vối đại dịch mà nhân loại hoàn toàn không biết gì vế nó mà lại kêu gào chung tay đoàn kết thì thật là ngu muội đến độ lố bịch hoang tưởng bởi vì càng chung tay, cáng đoàn kết thành một khối thì càng dễ dàng lây lan nguồn bệnh, Covid sẽ dễ dàng quật ngã hàng triệu người bất kỳ nào nếu dám đương đầu với nó, khẩu hiệu của Nguyễn Phú Trọng chỉ cho mọi người thấy được sự ngu dốt đến mức nguy hiểm của y, trong đó sinh mạng người dân không có một chút giá trị nào. Không cho dân tiền để cứu đói mà lại kêu gọi người dân đóng góp trong cơn đại dịch chỉ thể hiện đó là một chính phủ tồi, một bọn lưu manh cơ hội...
23 Tháng Ba 20209:33 CH(Xem: 287)
Ai đã thành lập đội quân AK47, tung ra cả chục ngàn DLV và cuốn theo đó là cả hàng triệu người dân u mê, ngu muội... lên mạng càn quyét, chà đạp những người có tư tưởng cấp tiến (bất kể già trẻ)... bằng những ngôn từ bạo lực, sắc lạnh, tanh máu, bẩn thỉu... mà đó chỉ dành cho loài quỷ dữ ? Ai đã khiến cho lòng người trở nên chán nản, chia rẽ, thù địch, tàn nhẫn, dữ dằn với nhau như vậy? Ai đã làm băng hoại nền tảng đạo đức xã hội? Ai đã gây nhiễu loạn thông tin thật - giả? Ai đã làm đảo lộn mọi giá trị chân quý của con người? Vậy đó có phải là có tự do Internet và có văn hoá giao tiếp văn minh không?
22 Tháng Ba 202011:08 CH(Xem: 581)
Nguyễn Phú Trọng, ông già đã 76 tuổi và sức khỏe không tốt nhưng vẫn quyết giữ 2 ghế mà không buông. Điều đó cho thấy, con người ông này say máu quyền lực như thế nào?! Đất nước bị ngoại bang đe dọa. ông lặn. Đất nước bị thiên tai, ông lặn. Đất nước bị dịch bệnh, ông lặn. Nhưng đến lúc chia chác quyền lực ông trồi lên và đấu đá hăng say. Đối với ông không có gì đáng để ông quan tâm, chỉ có quyền lực mới làm ông xuất hiện. Khi mâm quyền lực vừa dọn lên thì liền xuất hiện trong một hình dạng của con mãnh thú. Và ông đã chiến như mãnh thú thật. Đáng sợ!
22 Tháng Ba 20208:26 CH(Xem: 290)
Nguyên tắc thứ hai là phải có tự do báo chí. Nguyên tắc này đảm bảo bất kỳ công dân hay tổ chức nào cũng có quyền tự do làm báo chí. Bởi tự do báo chí là quyền lực thứ tư sau các quyền lập pháp, hành pháp, và tư pháp; Tự do báo chí là công cụ hữu hiệu của Nhân dân để giám sát chính quyền và đảng cầm quyền. Nguyên tắc thứ ba của chế độ dân chủ là phải có bầu cử tự do và công bằng có sự tham gia và cạnh tranh của các đảng phái chính trị và các ứng cử viên độc lập. Qua các phân tích trên, chúng ta có thể kết luận rằng chế độ độc đảng cộng sản tại Việt Nam là một chế độ ngụy dân chủ và là chế độ cực kỳ phản động.
21 Tháng Ba 202010:55 CH(Xem: 409)
Trong câu chuyện vừa rồi, mỗ tôi có viết câu: Dân Việt sẽ lâm cảnh như dân Ý, và có mù cũng sẽ thấy nếu rơi vào tình huống đó, ‘bắc bộ phủ’ sẽ là nhà hoang, với những thẻ xanh, những quốc tịch nước ngoài, đó là lúc bọn đít đỏ xa chạy cao bay, chỉ tội cho dân Việt… Một bạn đã chỉnh rằng: Không phải đợi gặp cơn dịch, chuyện chúng hạ cánh an toàn nơi các nước tư bản giãy chết con số ngày một tăng, và đó đã là chuyện không lạ bởi đã quen thấy quen nghe, và ngay cả Niểng cũng đã lót ổ đâu vào đó rồi, ngay tại thành phố Anahiem, quận Cam Cali, đất Mỹ...
20 Tháng Ba 20201:09 SA(Xem: 339)
Tinh thần "tương thân tương ái" trong phòng, chống dịch COVID-19, lá lành đùm lá rách ư?.Ông Nguyễn Xuân Phúc và các cấp lãnh đạo hãy rút những tờ màu xanh đô la ở các ngân hàng nước ngoài và bán các ngôi nhà biệt thự ở trong và ngoài nước để mà giúp đỡ bà con nhân dân VN, thì đó mới là cử chỉ cao đẹp đối với nhân dân và đem lại sức mạnh để vượt mọi khó khăn thử thách. Các ông hãy thể hiện trên tinh thần cán bộ lãnh đạo xung phong cử chỉ cao đẹp đi trước và sau đó nhân dân VN tiếp bước theo sau.
20 Tháng Ba 20201:08 SA(Xem: 287)
Khi các nước đang nhận được "tiếng kẻng" khua lên chói tai, nhức óc cảnh báo rằng con siêu vi khuẩn giết người hàng loạt từ Vuhan (China) đã phóng thích, tung tăng tới nhiều quốc gia, ngốn hết, không từ con người hay con vật... thì ở xứ tiểu nhược... vẫn dự định cho trẻ tới trường, vẫn mở cửa đón khách và chuẩn bị công bố hết dịch, vẫn lăm le tăng giá điện (đón lõng mùa hè); giá xăng dù giảm nhỏ giọt nhưng so với Malaixia thì cao hơn nhiều lần; giá mĩ kim, ngoại đối vẫn cao hơn các nước, kinh tế lao dốc không có hòn chèn (theo các chuyên gia nhận định)... Lạ lắm!
20 Tháng Ba 20201:04 SA(Xem: 247)
Chẳng có 1 chính quyền nào đủ giỏi để tự mình dập dịch mà không cần ý thức của người dân. Nên nhớ, chỉ có ý thức về phòng chống bệnh tốt trong tất cả mọi người mới có thể ghìm cơn đại dịch khỏi hiểm họa bùng nổ. Quyền lực hay nhiều tiền cũng phải có ý thức, đừng ngu xuẩn không tuân thủ những khuyến cáo thì rất có thể hậu quả của nó là những mất mát không thể nào khắc phục được. Nhớ! Đừng tự cao tự đại làm những điều ngu xuẩn như bệnh nhân số 21 và 34.
17 Tháng Ba 202010:05 CH(Xem: 322)
Đó chính là tinh thần cấp tiến, chấp nhận sự khác biệt nhưng cũng cùng chung mục đích là phục vụ dân tộc và đem lại cái quyền dân chủ đích thực cho toàn dân. Tinh thần dân chủ cấp tiến không thể dừng mà nó còn phải phát triển liên tục, giúp cho đảng phái chính trị đang tham chính tiếp tục tiếp thu những mô hình dân chủ thành công của thế giới để áp dụng trong quá trình điều hành đất nước nhằm tránh rơi vào tình trạng kiêu binh, tự mãn dẫn tới sụp đổ như đảng cộng sản Việt Nam bởi vì một lẽ vô cùng đơn giản: - Trái đất vẫn đang vận hành 24 giờ một vòng quay quanh hệ mặt trời, nhân loại cũng phát triển mỗi ngày, chủ nghĩa ngày...
16 Tháng Ba 20209:55 CH(Xem: 329)
Donald Trump, người lãnh đạo tối cao, trong nhiều ngày đã công khai tuyên bố đây chẳng phải là nạn dịch gì đáng sợ. Trump chứng tỏ sự kém hiểu biết một cách kinh ngạc khi thứ hai vừa qua, ‘tuýt’ rằng dịch này cũng chỉ như cúm, không việc gì phải lo. Hai ngày sau đó, Bác Sĩ Anthony Fauci, Giám Đốc của NIH, Viện Dị Ứng và Bệnh Truyền Nhiễm Quốc Gia, phát biểu ngược lại trước Quốc Hội, rằng coronavirus nguy hiểm hơn cúm khoảng 10 lần. Trump tuyên bố nước Mỹ có điều kiện chống dịch tốt nhất thế giới, trong khi sự thật hoàn toàn ngược lại: Ở cấp quốc gia, Mỹ hầu như không có một sự chuẩn bị nào...
30 Tháng Ba 2020
Bởi theo hội thảo của QH ngày 30/10/2019, các dân biểu đã thảo luận rất gay gắt về các "khu vực kinh tế", trong đó có khu vực kinh tế tư nhân: 40% GDP do kinh tế tư nhân đóng góp nhưng nó đang là một NGHỊCH LÍ lớn... và nó vẫn đang bị trèn ép, không có nhiều ưu đãi, đang là mảnh đất của nạn tham nhũng vặt. Vậy, bây giờ BCT lại khẳng định kinh tế tập thể, hợp tác xã là nền tảng dẫn dắt kinh tế nước nhà thì việc tham gia tự do thương mại quốc tế liệu có hiệu quả và đó có phải là nền KINH TẾ "ĐẺ NGƯỢC"?
30 Tháng Ba 2020
Lại nghĩ đến xuất khẩu gạo. Được biết năm 2019 Việt Nam xuất khẩu được 6,366 triệu tấn thu về 2 tỷ 805 triệu đô. Tính ra giá gạo xuất khẩu bình quân năm ngoái là là 440 đô/ tấn. Hiện nay khi mà dịch bệnh đang hoành hành và nhiều nước đang muốn tăng thu mua gạo để dự trữ thì giá gạo cũng chỉ nhích lên 450 đô/tấn. Chỉ tăng có 10 đô/tấn tương đương 2,3% thôi mà các người ủng hộ xuất khẩu họ gọi là “được giá” thì thực sự, không hiểu những người này họ nghĩ gì nữa?!
29 Tháng Ba 2020
Lại nói về “hợp tác xã” của Cộng Sản thuần chủng, thì bản chất nó khác hoàn toàn hợp tác xã đúng nghĩa như ngày nay. Hợp tác xã thời bao cấp chỉ là cách mượn tên thôi chứ họ không hề vay mượn bản chất. Vì sao? Vì như mô hình hợp tác xã thời đó, thì cơ bản là nhà nước sở hữu toàn bộ tư liệu sản xuất. Mà tư liệu sản xuất là gì? Đó là tất tần tật những gì có thể làm ra sản phẩm bao gồm như: nguyên liệu, lực lượng lao động, công cụ lao động, vốn, tài nguyên thiên nhiên vv.. Mà như ta biết, lực lượng lao động chính là con người.
29 Tháng Ba 2020
Các ông phải có trách nhiệm trợ giúp nhân dân khi họ nghỉ việc ngồi nhà tránh dịch bệnh Covid 19 lây lan. Những doanh nghiệp đóng cửa các xí nghiệp, cửa hàng những vẫn phải trả tiền thuê cơ sở sản xuất, mặt bằng , thiệt hại các vật chất thì ai hỗ trợ cho họ? Ai hỗ trợ cho chủ các cơ sở khi người đại diện Chính phủ VN Ông Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu phải đóng cửa các dịch vụ như massage, vũ trường, các cơ sở du lịch, tham quan, các tụ điểm vui chơi, giải trí, các rạp chiếu phim, quán bia hơi, nhà hàng ăn uống?
29 Tháng Ba 2020
Rõ ràng, diễn biến của dịch viêm phổi Vũ Hán tại Việt Nam từ 10 tháng 3 đến nay là “trái đắng” của tuyên truyền nhằm thúc đẩy cả du lịch nội địa lẫn thu hút du khách quốc tế để đạt “chỉ tiêu tăng trưởng của năm nay”, nhằm tô vẽ một Việt Nam “ngạo nghễ”, “nhân đạo”… Những người Việt trở về từ châu Âu và những du khách châu Âu tìm đến Việt Nam giữa đại dịch vì không có nơi nào “thân thiện”… bằng, đã khiến kinh tế - xã hội Việt Nam thêm điêu đứng. Chưa rõ giá phải trả cho tuyên truyền sẽ ở mức nào!
27 Tháng Ba 2020
Chỉ nhìn vào sự thiếu thốn lúc ban đầu mà phán xét nước Mỹ là một tư duy hồ đồ ấu trĩ, ngày hôm nay các kệ hàng tại các siêu thị đã đầy ắp trở lại, dụng cụ y tế có thể mất cân bằngkhi nhập nguyên liệu của TQ nhưng không ai lo lắng bởi vì chỉ trong một thời gian ngắn sau sẽ cung cấp dư thừa khi khởi động nền sản xuất trong nước, còn thuốc chữa trị thì không chỉ riêng nước Mỹ mà toàn thể nhân loại đang tìm tòi ra một phương thuốc hữu hiệu, nếu có thì con người được cứu sống, còn nếu thời gian không cho phép thì nhân loại sẽ diệt vong, tất cả chỉ có thế bởi vì con người hoàn toàn không biết gì về một nhân vật...
27 Tháng Ba 2020
Muốn thoát Trung để giữ nước nay thật khó, nhiều vướng mắc do ngu. Cái ngu khởi sự là Hồ Chí Minh, “Si nhi bất úy hổ”, thâm giao với Tàu, đón mời Tàu. Cái ngu hiện tại là Nguyễn Phú Trọng, “Si nhi bất úy hổ” thả lỏng cửa biên giới đón virus Tàu vào nhà tàn phá kiệt quệ đất nước, thắt chặt sự lệ thuộc Tàu. Tuy vậy, dịch Vi-rút Tàu phải là cơ hội ngàn năm một thuở để Việt Nam thoát Trung mà không phải dấy động can qua, hi sinh xương máu. “Mượn nước đẩy thuyền”, Việt Nam phải lấy lý do chính đáng phòng dịch lây lan, đóng cửa biên giới với Tàu. Đóng cửa biên giới, cách ly với Tàu đủ lâu...
27 Tháng Ba 2020
Họ đã nhập nhằng điều gì? Đó là họ đã lấy sự thừa thãi của nông dân để ủng hộ xuất khẩu. Họ cố thình đồng hóa từ “nông dân” và “toàn dân”. Thực ra nông dân thừa nhưng chưa chắc gì toàn dân thừa. Vậy nếu nông dân thừa mà toàn dân thiếu thì tại sao nông dân không bán phần thừa ấy cho nhà nước, để nhà nước phân phối lại cho toàn dân mà đi mang gạo bán cho nước ngoài? Lúc này, khi mà cả thế giới như tê liệt vì dịch cúm, thì chính phủ hãy đừng xuất khẩu. Nếu dốc hết gạo xuất khẩu thì điều đó là ác với dân lắm. Thật đấy!
25 Tháng Ba 2020
Nhà cầm quyền TQ đang tìm mọi cách để chạy tội, chúng đang hy vọng đổ hết tội ác chế tạo vũ khí sinh học Corona virus cho nước khác gánh chịu, và cũng có thể một vài quốc gia sẵn sàng có kẻ lãnh đạo độc tài tham lam nhận lời đổ tội đó như một con dê tế thần để nhận được một khoản tiền khổng lồ cho riêng mình nhưng cả một dân tộc đó phải gánh chịu, cái trò xảo quyệt vẫn thường sử dụng ở một quốc gia độc tài và tham nhũng.
24 Tháng Ba 2020
Hôm nay trên mạng có xuất hiện hình ảnh một cổng chào bằng hơi được dựng lên trước nhà hàng bán cháo nổi tiếng ở đường Thái Nguyên, thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Trên cổng chào đó có treo một khẩu hiệu có nội dung rằng: "Nhiệt liệt chào mừng đại dịch ở Mỹ quốc. Chúc dịch bệnh ở tiểu Nhật Bản thuận buồm xuôi gió trong một thời gian dài”. Đây là một thái độ hả hê khi họ chứng kiến nước Mỹ và Nhật Bản đang vật lộn với dịch cúm.