Ngoại giao giữa Việt Nam và Trung Quốc là ngoại giao giữa hai đảng chứ không phải ngoại giao giữa hai nhà nước. Cứ năm năm một lần, người đứng đầu Đảng Cộng Sản Việt Nam sang gặp người đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc ít nhất một lần và chốt những quy tắc ứng xử giữa hai đảng. Trong năm năm đó, bộ ngoại giao Việt Nam và Bộ Quốc phòng Việt Nam cứ nhai đi nhai lại một loại ngôn ngữ trong khung đã định sẵn giữa hai người đứng đầu đảng đã ký mà không được phép vượt ra khỏi phạm vi này. Vì thế, khi người phát ngôn Bộ Ngoại giao hay người phát ngôn Bộ trưởng Bộ Quốc có phòng phát biểu thì người dân không cần nghe cũng biết nó có nội dung gì.
Vì ngoại giao đã được đóng khung nên cho dù Trung Quốc có làm gì ở Biển Đông thì Bộ Ngoại Giao và Bộ Quốc Phòng vẫn có thái độ nhượng bộ. Cho nên thái của những cơ quan này cho thấy sự bất lợi mà ông Nguyễn Phú Trọng đã ký với Bắc Kinh. Không ai biết nội dung bí mật mà ông Trọng đã ký, chỉ biết nó bất lợi cho Việt Nam. Thái độ của Bộ Ngoại Giao và Bộ Quốc phòng là triệu chứng, nguyên nhân của bệnh “thuần phục” là ở chữ ký của những ông đứng đầu Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Năm 2017, ông Nguyễn Phú Trọng có hai lần gặp ông Tập Cận Bình. Một lần vào ngày 12 Tháng Giêng khi ông Trọng sang Bắc Kinh và ký 15 văn kiện bí mật về nội dung. Lần thứ nhì là vào ngày 12 Tháng Mười Một khi ông Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam, hai bên ký 12 văn kiện bí mật nội dung. Có lần một người bạn của tôi nói đùa rằng rằng “Ông Trọng sang Bắc Kinh ký 15 “nhượng bộ” mà Tập chưa hài lòng nên ông ta mới mò sang Việt Nam bắt ông Trọng ký thêm 12 “nhượng bộ" nữa”. Nói 27 văn kiện đều là văn kiện “nhượng bộ” là quá đáng, nhưng không thể nói trong đó không có văn kiện nào nhượng bộ bởi thái độ của Bộ Ngoại Giao và Bộ Quốc Phòng là thái độ nhượng bộ.
Nhìn lại suốt chiều dài lịch sử từ Hội nghị Thành Đô 1990 cho đến nay, quy tắc ngoại giao của Việt Nam đã bị đóng khung cố định. Vẫn quy tắc cứ mỗi nhiệm kỳ Tổng bí thư của Đảng Cộng Sản Trung Quốc thì người đứng đầu Đảng Cộng Sản Việt Nam phải sang Bắc Kinh “thăm” ít nhất một lần. Và cứ mỗi nhiệm kỳ thì hai bên ký thỏa thuận gì đó và bắt nhà nước Việt Nam cứ thế mà làm. Ngoài khơi, quân Tàu bắn lòi ruột ngư dân thì nhà nước Việt Nam vẫn im, nó cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt cá thì nhà nước vẫn im, nó tập trận thì cũng lên tiếng những câu vô thưởng vô phạt bao năm nay vẫn gáy vv...
Như vậy là ngoại giao tại Hội nghị Thành Đô là lần Đảng Cộng Sản Trung Quốc đóng một cái hộp nhốt Đảng Cộng Sản Việt Nam vào đấy. Trong cái hộp Thành Đô ấy là cứ năm năm một lần, Trung Quốc lại đóng thêm một cái hộp nhỏ hơn nhốt Đảng Cộng Sản Việt Nam vào một không gian hẹp hơn. Còn Đảng Cộng Sản Việt Nam thì lại đóng cái hộp nhốt nhà nước vào đấy. Nhà nước Cộng sản Việt Nam thì lại đóng cái hộp kiên cố như boongke nhốt dân tộc vào đấy. Như vậy người dân Việt Nam bị nhốt trong bốn lớp hộp, còn Đảng Cộng sản Việt Nam bị nhốt trong hai lớp hộp của ông “bạn vàng”
Vài ngày nữa ông Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam vâng lệnh thiên triều “sang chầu” và nhận một cái hộp mới rồi về nhốt cả dân tộc vào đấy. Sẽ không có đột phá nào cho mối ban giao giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đảng Cộng Sản Việt Nam đã chui vào quá nhiều lớp hộp kiên cố của Tàu rồi, không thể thoát ra được nữa./.
Từ “sự cố” nhỏ xíu này, không biết có bao nhiêu người còn nhớ đến “sự cố” lớn hơn (một chút) là ngày đón tiếp Tập Cận Bình qua Việt Nam cuối năm 2011, họ Tập được đón chào với cờ Trung Cộng có 6 ngôi sao, một ngôi sao nhiều hơn lá cờ chính thức của họ (2). Chuyện xẩy ra ồn ào trên mạng cũng như báo chí trong nước một thời gian ngắn rồi nhanh chóng chìm xuồng. Báo chí, truyền thông trong nước được lệnh: “-Chửi ít thôi! Coi chừng bị treo mõm bây giờ”. Nay bổn cũ vừa được soạn lại, thay đổi chút đỉnh rồi tái diễn, mục đích chỉ để thăm dò dư luận...
... bởi vì vị trí chiến lược của VN là nằm sát TQ, nếu đi theo trục Mỹ thì cuộc chiến tranh lạnh giữa TQ và Hoa Kỳ sẽ có thêm nhiều thuận lợi, thế nhưng giới lãnh đạo Ba Đình dù có thèm nhỏ rãi cũng không dám há miệng đớp củ cà rốt của chú Sam, không chỉ vì những bài học chính trị”cây gậy và củ cà rốt” của Mỹ mà bất cứ đảng viên trung, cao cấp nào cũng biết, cũng chưa hẳn là vì lòng tin mà trở ngại lớn nhất cho quan hệ giữa nước VNcs và HCQ Hoa Kỳ chính là thể chế chính trị khác biệt hoàn toàn giữa hai quốc gia!
Ở khía cạnh quốc gia cũng thế. Đa đảng (nhưng phải có dân chủ) giúp cho nhà nước đi trên con đường trung đạo. Đa đảng thì ắt có đảng thiên tả (thiên về thu của tầng cao ban phát cho tầng dưới xã hội) và thiên hữu (thiên về việc bảo vệ quyền lợi cho tầng trên xã hội). Thậm chí có những đảng phái cực tả và cả cực hữu. Sự đấu tranh giữa cánh tả và cánh hữu nó đưa đến con đường trung đạo cho đất nước. Và đó là lý do tại sao các nước đa đảng (chú ý: đa đảng mà có dân chủ thực sự vì đa đảng chưa chắc có dân chủ) luôn phát triển và sẽ nới rộng khoảng cách với các nước độc tài.
Cách làm của Nguyễn Thái Luyện sau này được Phạm Nhật Vượng cũng thực hiện theo cách tương tự. Ông Vượng lập ra Công ty VMI để mua lại các bất động sản của Vinhomes (cả loại tồn kho vẫn loại trên giấy) rồi chia nhỏ ra mỗi phần khoảng 40 triệu đồng và bán cho các nhà đầu tư. Cả Phạm Nhật Vượng và Nguyễn Thái Luyện đều lấy được tiền nhưng nhà đầu tư thì vẫn không giữ được nhà - đất mà những thứ đó vẫn ở trong tay người ra luật chơi, nhà đầu tư chỉ sở hữu tờ giấy. Cách làm của Nguyễn Thái Luyện và Phạm Nhật Vượng đều giống nhau ở chỗ là họ...
Ở Việt Nam, người ta phải căng não ra đối phó với nạn cướp giật, chặt chém, đeo bám, lừa đảo khắp nơi. Theo tôi biết chai nước suối giá bên ngoài chỉ có 3 ngàn đồng nhưng tại sân bay Tân Sơn Nhất bán với giá 60 ngàn đồng, bằng 2000% giá bên ngoài. Trong khi đó, chai nước suối tại cửa hàng 7-Eleven ở Thái Lan có giá 6 baht trong khi đó tại sân bay Suvarnabhumi – Bangkok giá chỉ có 8 baht, tức bằng 133% giá bên ngoài. Ngoài ra người Thái rất trung thực, họ không chặt chém, không đeo bám, không lừa đảo vv... Còn ở Việt Nam khi ra đường thì ôi thôi, đầy rẫy cạm bẫy.
Cái mục nát của nền kinh tế Việt Nam nó bắt đầu từ rất lâu. Vì những chính sách kém cỏi, vì những cơ chế yếu kém được duy trì và nuôi dưỡng mà bên trong khối nội đang có rất nhiều “sâu đục thân” đang đục khoét nền kinh tế. Tân Hoàng Minh, Vạn Thịnh Phát, FLC, Trí Việt, Egroup vv.. trước đây nó khoác lên thân nó một hình ảnh “lá cờ đầu đàn” của nền kinh tế nhưng đến khi khui ra thì toàn là sâu mọt. Những con sâu này có thể sống một thời gian vét cạn túi nhà đầu tư là bởi thể chế này đang cung cấp dinh dưỡng cho nó. Hậu Covid-19, quốc gia nào cũng dùng...
Việc VinFast háo hức thâm nhập thị trường Mỹ thoạt nhìn là “thời cơ vàng”, khi mà EV đang là xu hướng, đặc biệt khi Tổng thống Joe Biden khuyến khích phát triển EV. Tuy nhiên, đâu phải chỉ VinFast mới thấy xu hướng EV ở Mỹ. Cần biết, tính đến cuối năm 2022 – thời điểm mà VinFast định “tấn công tổng lực” vào thị trường Mỹ, người tiêu dùng Mỹ có đến hơn 100 mẫu EV khác nhau để chọn. Chỉ riêng đại gia General Motors đã dự kiến tung ra 30 mẫu EV mới vào trước năm 2025, trong đó có Cadillac Lyriq SUV và xe tải Silverado chạy hoàn toàn bằng điện.
Việc Chính quyền nãy vẫn để lỗ hổng lớn như thế thì Việt Nam sẽ hình thành nên loại doanh nghiệp mới. Loại doanh nghiệp thành lập để ra chiêu lừa đảo trên thị trường chứng khoán nhằm kiếm tiền chứ không tạo ra của cải gì cho xã hội. Có chắc rằng trên thị trường chứng khoán Việt Nam chỉ có mỗi Đỗ Anh Dũng, Trương Mỹ Lan, Trịnh Văn Quyết và Phạm Thanh Tùng không? E là không. Bộ máy nào vận hành cũng dựa trên ba thành phần, đó là luật pháp, cơ chế và con người. Luật pháp thì đầy lỗ hổng, cơ chế thì lỏng lẻo và con người thiếu thượng tôn pháp luật....
Ngày 10 Tháng Mười Hai, khi đang thăm chính thức Luxembourg, ông Phạm Minh Chính đã đã gởi thông điệp với kiều bào trên khắp thế giới rằng “Đóng góp cho đất nước từ xa cũng là yêu nước”. Đóng góp từ xa là đóng góp bằng gì nếu không phải là kiều hối? Mỗi năm kiều hối tăng đều, lượng kiều hối cao hơn tổng kim ngạch xuất nhập khẩu thì xem ra dụ kiều bào kiếm tiền dễ hơn là ra chính sách thúc đẩy doanh nghiệp Việt Nam lớn mạnh.
Như cuốn sách “Tại sao các quốc gia thất bại” đã nói, thể chế kinh tế nó được mọc trên nền thể chế chính trị. Thể chế chính trị Việt Nam là loại thể chế bòn rút thì nó chỉ mọc lên được thể chế kinh tế bòn rút mà thôi. Việc tạo lỗ hổng khổng lồ trên thị trường trái phiếu là để giúp những doanh nghiệp đang mất khả năng trả nợ ngân hàng có thể vét được tiền của trái chủ để thanh toán nợ ngân hàng nhằm làm cho ngân hàng làm giảm nợ xấu, bù lại ngân hàng sẽ làm đại lý dụ người gởi tiền tại ngân hàng chuyển qua mua trái phiếu. Kết quả là ngân hàng thu hồi nợ xấu từ doanh nghiệp...
Hết lần này đến lần khác, dân chúng bị đối xử như trẻ ranh, bị cợt nhả và không coi ra gì bởi những phát ngôn coi thường phát ra từ miệng công chức. Những lời nói này không chỉ tự thân chúng bộc lộ sự yếu kém về năng lực của công chức xứ ta mà đằng sau nó là một vấn đề trầm trọng hơn rất nhiều, đó là những người làm công ăn lương ở nước ta mang trong họ thái độ coi thường đối với công việc và khinh bỉ đối với dân chúng. Vì nếu là một công chức coi trọng chức trách và có trách nhiệm với sự tín nhiệm của người dân, thì sẽ suy nghĩ trước khi mở miệng...
Nói trước luôn để quý vị cuồng Vượng, cuồng Hồ, cuồng cộng sản, cuồng Trump khỏi bắt bẻ. Tôi chưa chạy chiếc Tesla nào, cũng chưa thử VF8 nên bài thơ của tôi không hề nói đến chuyện kỹ thuật, giá cả, độ bền của xe...Tôi chỉ phê bình, bỡn cợt tật nổ banh càng của Phạm Nhật Vượng, công ty Vinfast… Thế mà lập tức có một số người ở hải ngoại – những người bản thân hoặc cha anh họ đã từng bỏ nhà bỏ cửa chạy trốn chế độ cộng sản trối chết, nhẩy lên đông đổng như đỉa phải vôi, nước sôi...đảng hố chụp hình bài thơ của tôi đem về, treo lên tường nhà họ rồi rủ nhau...
May mắn cho dân Việt Nam là khi Trung Cộng xua quân đánh vào các tỉnh biên giới, Lê Duẩn phải ngưng thúc đẩy kế hoạch “tập thể hóa.” Các cán bộ địa phương, nhìn tận mắt thấy những hậu quả thảm khốc, nhân cơ hội Bộ Chính Trị bận lo đối phó cuộc chiến tranh biên giới, đã từ từ ngưng thi hành rồi cho cả kế hoạch “Mao ít hơn Mao” này chìm xuồng! Nếu còn tiếp tục, chỉ trong một vài năm không biết nạn đói sẽ giết bao nhiêu người! Chiến dịch “dạy cho Việt Cộng một bài học” của Đặng Tiểu Bình đã vô tình cứu sống hàng trăm ngàn người Việt thoát nạn chết đói.
Chính vì những lẽ đó mà tôi vẫn phải viết bài cho Việt Nam, chính vì sự ngu hóa của đảng, vì những thế hệ ngàn năm tăm tối đó mà tôi vẫn phải tranh đấu, đem lại luồng ánh sáng sự thật để vén đám mây đen u mê mà đảng tạo ra để người dân VN hiếu được mình đã bị đánh cắp thứ gì và hy vọng rằng họ sẽ đứng lên để dòi lại những gì đã mất. Còn những kẻ vẫn cố tình bịt mắt che tại, vẫn khoác lác ba hoa về tự do, dân chủ, nhân quyền VN có thừa thì sẽ có một ngày, khi người dân bừng tỉnh cơn mê, khi họ đã hiểu được mình đã bị đảng cs đánh cướp những gì,..
Suốt cả ngàn năm chúng ta chẳng làm được gì đã đành, nhưng cũng chẳng học được gì cho ra trò. Nho giáo cũng chỉ là thứ bề ngoài lớt phớt để thi cử làm quan. Cả dân tộc chẳng có ai có tư tưởng riêng, chẳng ai dám nói cái gì lệch khỏi cái đã ghi trong sách. Đến kiến trúc cũng không có lấy một cái gì mới, xây rập khuôn như Tàu, nhưng nhỏ và xấu hơn. Hội họa thì trống trơn. Từ vua đến dân chủ yếu thích tử vi, bói toán. Tuyệt vời làm sao cho một nền văn hiến mấy ngàn năm.
Tại VN đảng chỉ mong có một thứ tôn giáo duy nhất là “Đạo Đảng”, phải nói rõ là đạo đảng chứ không phải “Đạo hồ, đạo Hẹ” gì cả. Trước đây cũng có mấy tên cơ hội đem hình ảnh tên hồ ra làm màu để khai sinh ra cái đạo Hoàng Thiên Long, trong đó bọn chúng sao chép, xuyên tạc giáo lý Đạo Phật thành Đạo hồ, thế nhưng như đã nói đảng cs làm sao mà cho phép khi đạo này lôi kéo được tín đồ và ẳm bộn bạc, cho nên chỉ sau một thời gian thì Đạo hồ bị giật sập và chìm vào dĩ vãng, chỉ còn một loại đạo hiện diện, thường trực, thường xuyên là đạo đảng mà người dân trong nước bắt buộc phải nghe theo hàng ngày, phải tin theo những gì đảng nói...
Vì vậy, Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA Tiếng Việt) đã đưa tin ngày 03/05/2022: “Trên bảng Chỉ số Tự do Báo chí năm 2022, Việt Nam xếp hạng 174, ngay dưới Cuba (173) và trên Trung Quốc (175), hai quốc gia cùng do Đảng Cộng sản cầm quyền như Việt Nam. Với vị trí này, Việt Nam tăng một bậc so với năm trước, trong bối cảnh mà RSF, tổ chức Ký giả không biên giới có trụ sở ở Paris, nhận định rằng các nền dân chủ trên toàn cầu bị suy yếu trong sự trỗi dậy của các thể chế độc tài.” “Dù tiến hơn một bậc so với những năm trước đó, Việt Nam vẫn nằm trong nhóm 10 quốc gia tồi tệ nhất trên thế giới, tức danh sách đỏ của bảng Chỉ số, gồm những nước có tình hình báo chí “rất tồi tệ”, với Triều Tiên đứng cuối bảng (180).”
Cái trò này cũng như khi thằng tư bản đỏ Phạm Nhật Vũ làm thua lỗ vụ AGV hàng ngàn tỷ đồng nhưng được thằng anh thái giám Phạm Nhật Vượn vào lạy lục van xin tên TBT Nguyễn Phú Trọng tha chết, sau đó bọn chúng làm lên một luận điệu là Phật Tử, Hội Phụ Huynh Học Sinh, có đơn xin giảm án cho tên Vũ, cuối cùng nó chỉ ở tù có vài ba năm là được ra sống sung sống sướng! Đó chính là nét đặc thù của một quốc gia độc tài, theo đó dù có phạm tội tày đình thì cũng hóa vô tội, còn người vô tội mà bọn chúng muốn diệt trừ thì đủ lý do mà có tội. Đó cũng là lý do vì sao mà đảng csVN e sợ tiến trình đa đảng phái, vì nếu có đảng đối lập cùng...
Tham nhũng, hối lộ, nói chung kiếm tiền bằng những phương tiện bất chính trong phạm vi, quyền hạn của mình đều là tội hình sự, không riêng gì tại VN mà cả thế giới đều cùng chung quan điểm.
Nay theo quan khỉ này thì chỉ cần nạp tiền, khắc phục hậu quả là chuyển tội danh từ hình sự sang dân sự và chỉ cần bồi thường là xong, điều này sẽ đem lại một lổ hỗng lớn cho nghành tư pháp cs. Nó sẽ là những chiếc lổ để những con lạc đà chui qua lổ kim. Không có cán bộ nào ngu đến nỗi phạm tội mà không vụ lợi cả, đó chỉ là một mệnh đề bào chữa rẻ tiền của tên Lê Minh Trí nhằm tạo ra một loại luật mới để nhận hối lộ và tha cho những tên quan tham làm nghèo đất nước.
Cộng sản Việt Nam bắt chước Nga đổi tên Sài Gòn thành Thành Phố Hồ Chí Minh, mà viết theo kiểu Nga là… Hochiminhgrad. Trong thành phố đó bây giờ vẫn còn một con đường mang tên Lê Văn Tám, một nhân vật hoàn toàn tưởng tượng. Tác giả đẻ ra “Liệt sĩ Lê Văn Tám” là Trần Huy Liệu, trước khi chết đã thú nhận mình sáng tác ra câu chuyện liệt sĩ này chỉ cốt để tuyên truyền. Nhưng đảng Cộng sản không dám xóa bỏ tên con đường Lê Văn Tám. Họ không dám thú nhận lịch sử do họ viết đầy những chuyện gian dối như thế.
Làm cách mạng dân chủ cần có những con người dám hy sinh cho lý tưởng của mình, dám nằm gai nếm mật như Ngô Phù Sai năm xưa, dám chịu nhục như Hàn Tín lòn trôn giữa chợ để rồi sau đó đạt được mục đích cuối cùng, và nếu nói rằng mình tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho người dân Việt Nam thì mình bắt buộc phải là một con người dân chủ. Con người dân chủ khi hành động bất cứ một công việc gì đều phải biết lắng nghe dù đó là ý kiến nhỏ nhất của những con người thấp nhất, phải biết bàn bạc cùng những người đồng chí hướng với mình để tìm ra một giải pháp tối ưu chứ không thể dùng cái quyền của mình để phủ quyết ý kiến của mọi người
Tại sao dư luận trong và ngoài nước lại xôn xao như vậy? Trước khi trả lời câu hỏi nêu trên, chúng ta cần duyệt lại sự kiện tổng quát liên hệ đến vụ việc. Đó là 2 nhân vật này này tố cáo trước công luận là người này lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm quyền lợi và danh dự của người kia. Cụ thể, tháng 9.2021, bà Đặng Thị Hàn Ni thường xuyên bị bà Nguyễn Phương Hằng nhắc đến trong các livestream trên mạng. Sau đó, bà Hàn Ni làm đơn tố giác bà Nguyễn Phương Hằng vu khống, làm nhục và lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của bà.
Thay mặt Phúc gửi lời chúc Tết Nguyên Đán tới toàn dân, ông Trọng bảo đảm với gần 100 triệu đồng bào rằng, những sự kiện vừa qua đã “củng cố và nâng cao lòng tin của nhân dân đối với đảng, nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa”. Đó là một sự khoe khoang khá liều lĩnh, bởi vì kết quả rõ ràng nhất về trọng tâm mới của Tổng Bí thư đối với văn hóa quản lý của Việt Nam là làm tê liệt quá trình ra quyết định trong toàn bộ bộ máy hành chính. Kết quả không lường trước này đã được Michael Tatarski tường thuật đặc biệt trong bản tin Vietnam Weekly của ông ấy...
Lần đầu tiên trong lịch sử ban tuyên giáo CSVN lại do một tay võ biền, gốc du kích ruộng lên làm lãnh đạo. Nhớ không lầm thì ông Kiệt, ông Khải, ông Ba X, ông Triết… thảy đều xuất thân du kích ruộng. Tức là không phải hễ du kích ruộng đều là “dốt”, là giáo điều. Ông Kiệt, ông Ba X… là những người tuy học vấn thấp nhưng kiến thức ở tầm cao. Những năm Việt Nam phát triển “đẹp” là những năm ông Kiệt, ông Khải, ông Ba X cầm tay lái. Theo tôi, nếu đảng CSVN không đưa một tay du kích ruộng, vừa võ biền, vừa giáo điều lên nắm tuyên giáo thì sẽ không có những vụ “tầm xàm” kiểu “cúp điện” buổi trình diễn Khánh Ly với chủ đề “Mùa thu Hà Nội”.
Họ quần quật bốc vác sắt thép, phụ hồ trộn bê tông khuân cột xi măng trên công trường. Trồng trọt trong trang trại. Tận tụy chăm sóc người già, chăm chút bữa ăn cho gia đình người khác trong khi chính con cái mình ở nhà thèm đến đứt ruột một bữa cơm mẹ nấu. Nước mắt, mồ hôi, máu, cả tủi nhục. Nhưng họ chịu đựng tất cả để có một ngày thực hiện được những gì đã ước mơ. Cho dù ước mơ đó chỉ là miếng cơm manh áo cho gia đình, nhưng ai dám cười nó không cao cả và vĩ đại?
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.